Nội dung truyện
Dương Gia Gia mặc cái áo len màu xám , cài tên tóc cây kẹp có hình hoa hướng dương nhỏ nhắn của Cố Mạc Hy tặng . Cô thực sự rất nhớ em gái mình , à không … Phải nói là chồng cô mới đúng , Dương Gia Gia chỉ ôm khư khư cái ảnh trong ví của Cố Mạc Hy không rời , ăn gì uống gì cô cũng không quan tâm … Khuôn mặt Dương Gia Gia càng lúc càng xanh sao . Cô nhớ khoảng thời gian bên nhau với Cố Mạc Hy , dù nó lạnh lùng với cô … Nhưng cô biết trong sự lạnh nhạt đó có đầy ắp tình yêu thương ấm áp nó dành cho Dương Gia Gia . Vì cô nó có thể nguyện hy sinh mọi thứ … Đến phút cuối cùng , nó vẫn là người hy sinh để Dương Gia Gia có 1 cuộc sống tốt đẹp hơn .
” Em đọc đi … Sau đó đi theo anh “_Lưu Lạc Phi đưa lá thư Cố Mạc Hy để lại vẫn còn đọng trên đó vết vân tay in hằn máu đỏ , đó là những nguyện vọng của con nhóc đó mà anh không thể từ chối .
Dương Gia Gia quay lại , đưa tay nhận lấy lá thư mở ra đọc , ánh mắt cô lại nhòe nước mắt , tay cô run run bụm mặt khóc nấc lên .
” CỐ MẠC HYYYYY … HỨC …”_ Dương Gia Gia bật khóc ôm di thư vào lòng mình.