Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Dụ Dỗ Kẻ Ngốc - Chương 2

  1. Home
  2. Dụ Dỗ Kẻ Ngốc
  3. Chương 2 - 2
Prev
Next

Cảm giác da thịt nóng hổi và sự chân thực của những đường gân phập phồng dưới lưỡi khiến Love hoàn toàn đắm chìm. Đây là lần đầu tiên nàng được chạm vào một cây côn thịt thực thụ ngoài đời, nó không hề như trên màn hình iPad mà mang theo mùi hương cơ thể đặc trưng, hơi ấm nồng nàn và sự cứng cáp đến nghẹt thở.

Nàng say mê liếm mút, dùng đôi môi anh đào bao bọc lấy phần quy đầu hồng hào đỏ mọng như quả dâu tây chín tới, thầm cảm thán sự kỳ diệu của tạo hóa đã đặt vào cơ thể cô người hầu ngốc nghếch này một báu vật vĩ đại đến thế.

"Ưm… A… Tiểu thư… chỗ đó… Milk không chịu nổi nữa… nó sắp… sắp tiểu ra rồi…"

Milk rên rỉ liên hồi, hai bàn tay bấu chặt lấy bờ vai trần của Love, móng tay ghim sâu vào làn da trắng ngần của tiểu thư. Đôi mắt Milk trợn ngược, hơi thở dồn dập, cơ thể của cô đang rung lên bần bật, đứng trước ngưỡng cửa của sự bùng nổ hoan lạc chưa từng có trong đời.

Cộc! Cộc! Cộc!

Tiếng gõ cửa vang lên đột ngột như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào bầu không khí đang nóng hổi dục vọng.

"Tiểu thư Pattranite, phu nhân dặn tôi mang súp tổ yến tẩm bổ cho người học bài. Phu nhân cũng dặn là sau khi tiểu thư dùng xong, hãy để Pansa ra vườn sau tưới cây cho kịp buổi tối, trả lại không gian yên tĩnh cho tiểu thư tập trung." Giọng nói đều đều của quản gia Som vang lên từ phía sau cánh cửa.

Tiếng động ấy như một tia sét đánh thẳng vào đại não của Milk. Thứ đó của cô ngay lập tức bị tụt hứng, từ trạng thái căng cứng chuyển sang rũ xuống vì nỗi sợ hãi tột độ. Trong đầu Milk chỉ còn vang lên lời dặn của mẹ: Nếu để ai thấy, mẹ con mình sẽ chết.

"Chết rồi… quản gia Som… mẹ… mẹ sẽ thấy mất!" Milk hốt hoảng, gương mặt đỏ bừng vì dục vọng bỗng chốc tái nhợt. Cô vội vàng đẩy Love ra, dù Love đang bực tức vì bị ngắt quãng nửa chừng.

Milk cuống cuồng kéo quần lên, bàn tay run rẩy đến mức không cài nổi nút áo. Với tâm thế của một kẻ ngốc, cô nghĩ rằng bài thí nghiệm hay thuyết trình của tiểu thư chắc chắn đã kết thúc vì quản gia đã đến.

"Tiểu thư… xong rồi đúng không ạ? Bài… bài học xong rồi! Milk phải đi tưới cây… không quản gia mắng… không mẹ bị đuổi… Milk xin lỗi tiểu thư!"

Milk lắp bắp, không đợi Love kịp phản ứng hay thốt lên lời nào, cô vội vàng mở cửa sổ, nhảy ra phía ban công lối đi dành cho người hầu và chạy đi như một con sóc bị săn đuổi, để lại một mình Love ngồi thẫn thờ trên giường.

Love nhìn vào khoảng không, lồng ngực vẫn còn phập phồng vì dư âm của sự kích thích. Nàng tức giận đến mức muốn đập nát bát súp tổ yến mà quản gia vừa đặt ngoài cửa. Chỉ một chút nữa thôi, nàng đã có thể chạm tới đỉnh điểm của sự sung sướng cùng với món đồ chơi của mình.

"Khốn kiếp!" Love rít qua kẽ răng, tay đấm mạnh xuống gối.

Nàng nhìn xuống vệt nước ẩm ướt còn vương lại trên ga giường, rồi lại nhớ đến hình ảnh cậu bé khổng lồ hồng hào của Milk. Sự hụt hẫng này không khiến Love từ bỏ, ngược lại, nó khiến con thú tính trong nàng càng trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Nàng nhận ra mình đã bắt đầu nghiện cái cảm giác được thống trị và chơi đùa với cơ thể của cô người hầu ngốc nghếch kia.

"Mẹ thật là… lúc nào không chọn lại chọn đúng lúc này!" Love hậm hực nằm vật ra giường. Nàng biết, tối nay nàng lại phải làm bạn với chiếc máy tính bảng, nhưng chắc chắn cảm giác sẽ chẳng bao giờ bằng được sự vĩ đại và hồng hào của quả dâu tây mà nàng vừa mới được nếm trải.

Kể từ sau cái đêm đầy khoái cảm đó, sự hiện diện của Milk trong phòng tiểu thư Pattranite bỗng trở nên thưa thớt hẳn. Nỗi sợ hãi về việc bị quản gia Som bắt quả tang hay viễn cảnh mẹ Wanee phải ngồi tù đã bám rễ sâu vào tâm trí ngây ngô của cô. Mỗi khi phải mang trà hay dọn dẹp, cô đều đợi lúc có thêm những người hầu khác đi cùng, hoặc cố gắng làm thật nhanh rồi chạy ra vườn sau để tìm mẹ Wanee.

Cô tìm đủ mọi lý do để tránh mặt: lúc thì giả vờ bận dọn chuồng ngựa, lúc lại lẽn ra vườn sau giúp mẹ nhổ cỏ, chỉ mong sao không phải đối diện với ánh mắt rực lửa và những bài thí nghiệm kỳ lạ của tiểu thư.

Tuy nhiên, cơ thể của Milk lại phản bội chính cô. Kể từ ngày được đôi môi mềm mại của Love vuốt ve, cậu bé giữa hai chân Milk dường như đã thức tỉnh khỏi giấc ngủ dài mười bảy năm.

Mỗi sáng sớm, khi tiếng gà còn chưa kịp gáy vang dinh thự, Milk lại thức dậy trong trạng thái vô cùng khó chịu. Cậu bé của cô luôn căng cứng, trướng lên và run rẩy dưới lớp quần vải. Nó không còn ngoan ngoãn như trước nữa, mà liên tục đòi hỏi một sự vỗ về ẩm ướt giống như Love đã từng làm.

"Mẹ ơi… con lại bị bệnh rồi. Nó cứng quá, đau quá…" Milk vừa lầm bầm vừa lấy tay xoa xoa vùng nhạy cảm qua lớp quần, mắt rưng rưng vì không biết phải làm sao.

Cô ngốc nghếch nghĩ rằng do mình tưới cây chưa đủ nhiều hay chưa đủ chăm chỉ hoặc mình làm sai bài học của tiểu thư nên con quái vật mới hành hạ mình như thế này. Cảm giác căng tức ấy kéo dài suốt cả buổi sáng, khiến Milk đi đứng lóng ngóng, hai chân cứ phải khép chặt lại vì sợ cái quả dâu tây kia sẽ bật tung lớp vải mà lộ ra trước mặt mọi người.

Trí óc khù khờ của Milk làm sao hiểu được thế nào là phản ứng sinh lý hay sự thèm khát sau lần đầu được kích thích.

Nhưng càng xoa, cảm giác tê dại lại càng lan tỏa, khiến Milk vô thức nhớ lại hơi ấm từ khuôn miệng của Love và mùi hương hoa ngào ngạt. Một tiếng rên rỉ nhỏ xíu thoát ra khỏi kẽ răng khiến Milk vội vàng bịt miệng mình lại, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ tội lỗi.

Ở phía bên kia dinh thự, Love cũng chẳng khá khẩm hơn. Nàng nằm trên chiếc giường lụa xa hoa nhưng lòng dạ bồn chồn không yên. Sự phục tùng và gương mặt ngây thơ của Milk lúc bị nàng khống chế cứ ám ảnh nàng mãi không thôi. Nàng đã quen với việc có Milk bên cạnh để gác chân, để sai bảo và để… thèm muốn. Việc Milk đột ngột giữ khoảng cách khiến Love cảm thấy bị thách thức.

Nàng đứng bên ban công, nhìn xuống sân vườn nơi Milk đang lúi húi xách nước với dáng vẻ lóng ngóng. Love nhận ra mỗi khi Milk cúi xuống, lớp quần bị kéo căng lại vô tình phác họa rõ nét quả dâu tây mà nàng hằng khao khát.

Những ngày này, ông Korn và phu nhân Malai liên tục vắng nhà, bay qua lại giữa Bangkok và Phuket để giám sát các dự án bất động sản khổng lồ mới. Dinh thự rộng lớn bỗng chốc trở nên yên ắng một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng bước chân lẻ loi của người hầu và quyền lực tuyệt đối rơi vào tay Quản gia Som và trên hết, là tiểu thư Pattranite.

Không còn ánh mắt nghiêm khắc của cha mẹ, bản tính nổi loạn và thú tính trong Love như được thả rông. Nàng không còn cần che giấu nữa.

Mỗi chiều khi chiếc xe limousine đen bóng đưa nàng từ trường quốc tế về đến sảnh chính, Love thậm chí chẳng buồn thay ra bộ đồng phục nữ sinh. Chiếc áo sơ mi trắng thắt nơ đỏ và chân váy ngắn cũn cỡn càng làm nổi bật vẻ kiêu sa pha chút lẳng lơ của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì. Nàng ném chiếc cặp sách sang một bên, rồi cứ thế nằm vật ra ghế sofa ở phòng khách phụ, nơi mà Milk đang lóng ngóng lau dọn những bình hoa cổ.

"Milk… lại đây. Chân chị đau quá, hình như bị chuột rút rồi." Love cất giọng nũng nịu, đôi mắt lờ đờ vì cơn khát dục vọng đang âm ỉ cháy.

Milk thật thà tin ngay, cô vội vàng buông chiếc khăn lau, quỳ xuống dưới chân Love: "Tiểu thư đau chỗ nào? Để Milk bóp cho tiểu thư hết đau ạ?"

Love không đáp. Nàng chỉ nhếch môi cười, thong thả nhấc đôi chân dài đi tất trắng lên, đặt thẳng lên đùi Milk. Ngón chân trần của nàng cố tình len lỏi, cọ xát nhẹ nhàng nhưng đầy chủ đích vào vùng nhạy cảm qua lớp vải quần mỏng.

"Chỗ này này… Milk phải xoa thật sâu vào, càng cao lên trên càng tốt."

Nàng cố tình dạng rộng chân, để chiếc váy ngắn co lên hết mức, phô bày toàn bộ sự mời gọi trước mắt cô người hầu. Thế nhưng, kẻ ngốc mãi là kẻ ngốc. Milk chỉ chăm chú dùng đôi bàn tay nắn bóp bắp chân Love một cách nhiệt tình, miệng thì lẩm bẩm: "Tiểu thư chịu khó nhé, mẹ bảo bóp thế này máu mới lưu thông được, sẽ không bị đau nữa."

Love tức phát điên. Nàng đã cố tình ra hiệu bằng những hành động ám muội nhất, từ việc cọ xát cơ thể đến việc phả hơi thở nóng hổi vào cổ Milk mỗi khi cô đi ngang qua, nhưng Milk chỉ đáp lại bằng ánh mắt ngơ ngác: "Tiểu thư bị sốt ạ? Sao người tiểu thư nóng thế?"

Sự tò mò về quả dâu tây kia vẫn chưa dứt, thậm chí nó còn trở thành một nỗi ám ảnh khiến Love không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Nàng nhìn Milk, người đang ra sức bóp chân cho mình với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, rồi chợt nhận thấy lớp quần của Milk lại bắt đầu cộm lên, một phản ứng bản năng mà chính chủ nhân của nó cũng không kiểm soát được.

"Milk… em có thấy nóng không?" Love ngồi dậy, ép sát lồng ngực mình vào vai Milk, bàn tay nàng thong thả luồn vào trong cổ áo sơ mi của chính mình, tự vuốt ve làn da trắng ngần ngay trước mặt cô. "Chị đang thấy rất nóng… và chị nghĩ em cũng vậy. Bài thí nghiệm hôm trước vẫn chưa có kết quả cuối cùng mà, đúng không?"

Milk run bắn người, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương nước hoa của tiểu thư bao vây lấy mình. Dù sợ hãi lời dặn của mẹ, nhưng cái cảm giác cậu bé đang đòi hỏi giải tỏa khiến Milk lúng túng vô cùng.

"Dạ… Milk… Milk phải đi cho ngựa ăn… Tiểu thư hết đau chân chưa ạ?"

Milk định đứng dậy bỏ chạy như mọi khi, nhưng Love đã nhanh tay túm lấy vạt áo cô, kéo mạnh trở lại. Nàng ghé sát tai Milk, giọng nói đầy sự đe dọa pha lẫn mời mọc dâm đãng: "Hôm nay ba mẹ chị không có nhà. Quản gia Som đang bận kiểm kê ở khu nhà kho. Nhưng nếu Milk giúp chị hoàn thành bài tập hôm nay, chị sẽ tặng cho Milk một bí mật mà em sẽ thích hơn cả việc đi cho ngựa ăn đấy. Chọn đi, đồ ngốc?"

"Nào, bài thực hành Sinh học về hệ thần kinh hôm trước còn dang dở. Nếu Milk không giúp chị hoàn thành báo cáo thực tế hôm nay, chị sẽ bị giáo viên mắng, rồi ba mẹ sẽ phạt chị… Milk không muốn chị bị phạt đúng không?" Love thầm thì, đôi môi nàng cố tình lướt nhẹ qua vành tai đang đỏ bừng của Milk.

Milk ngây ngô đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt to tròn nhìn xoáy vào gương mặt đầy vẻ khẩn thiết của Love. Trong thế giới đơn giản của Milk, bị giáo viên mắng hay bị ba mẹ phạt là điều gì đó kinh khủng lắm, giống như việc cô từng bị mẹ Wanee đánh đòn khi làm vỡ bình hoa. Sự trung thành và nỗi sợ hãi mơ hồ ấy đã lấn át chút lý trí mỏng manh còn sót lại.

"Milk… Milk không muốn tiểu thư bị phạt đâu. Nhưng… nhưng bài thực hành đó có làm Milk bị mắc tiểu ra như lần trước không ạ?" Milk lí nhí, gương mặt đỏ bừng.

Love khẽ cười thầm trong bụng, nàng vươn tay nắm lấy bàn tay của Milk, kéo cô đứng dậy. "Đó là phản ứng tự nhiên của cơ thể khi thí nghiệm thành công thôi, Milk không phải sợ. Nào, đi theo chị, bài học này cần sự riêng tư cơ."

Love dắt Milk trở về căn phòng ngủ xa hoa. Vừa bước qua cánh cửa, Love đã vội vàng chốt khóa lại. Nàng không thèm thay bộ đồng phục nữ sinh ra, mà cứ thế đứng tựa lưng vào cánh cửa, đôi mắt rực lửa dâm dục nhìn chằm chằm vào Milk. Chiếc áo sơ mi trắng hơi bung cúc để lộ xương quai xanh quyến rũ, và chân váy ngắn đến mức mỗi bước đi của Love đều khiến trái tim Milk nảy lên thình thịch.

"Lại đây, Milk." Love ra lệnh, giọng khàn đặc.

Milk chậm chạp tiến lại gần. Love không đợi cô kịp phản ứng, nàng đột ngột vòng tay qua cổ Milk, ép sát cơ thể mình vào người cô hầu. Bộ đồng phục nữ sinh mỏng manh không thể ngăn được sức nóng từ làn da Love truyền sang Milk. Love dùng đùi mình chen vào giữa hai chân Milk, cố tình cọ xát vào nơi đang căng cứng đến đau đớn kia.

"Milk thấy không? Chị nóng lòng muốn dạy cho Milk bài tiếp theo đến mức không đợi được nữa." Love vừa nói vừa thong thả dùng tay cởi nốt hai chiếc cúc áo sơ mi của mình, phô bày lớp nội y ren đen mỏng dính ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo phập phồng.

Nàng cầm lấy bàn tay Milk, thô bạo áp vào ngực mình: "Hôm nay chúng ta sẽ học về 'Sự truyền dẫn hưng phấn'. Milk phải dùng cái quả dâu tây kia của Milk, chạm vào những nơi chị yêu cầu. Đây là cách duy nhất để cứu chị khỏi bị điểm kém, em hiểu không?"

Mùi hương nước hoa trộn lẫn với mùi da thịt gợi dục của Love khiến Milk hoàn toàn đánh mất khả năng suy nghĩ. Cô chỉ thấy toàn thân nóng rực, và con quái vật giữa hai chân cô dường như đang reo hò, đòi hỏi được giải phóng khỏi lớp quần vải chật chội. Milk ngơ ngác gật đầu, hơi thở nóng hổi phả vào cổ tiểu thư.

"Vâng… Milk sẽ giúp tiểu thư làm bài… Tiểu thư, đừng để bị phạt nha ạ."

Love nhếch môi, nàng thong thả ngồi xuống mép giường, hai chân dạng rộng ra, để lộ sự mời gọi đen tối nhất dưới lớp váy nữ sinh. Nàng vẫy tay gọi Milk, đôi mắt tràn ngập thú tính: "Vậy thì cởi đồ ra đi, Milk."

Khi Milk run rẩy trút bỏ lớp quần áo, quả dâu tây khổng lồ, hồng hào và gân guốt một lần nữa bật tung ra, ngạo nghễ vươn cao trong không gian nồng nặc mùi dục vọng.

Love quỳ sụp xuống tấm thảm lông cừu, đôi mắt ngước lên nhìn Milk với vẻ vừa thành khẩn vừa đầy tà ý. Nàng không chút chần chừ, há miệng bao trọn lấy phần quy đầu hồng rực đang run rẩy. Lần này, Love không làm nhanh và vồ vập như lần trước, nàng bắt đầu dùng đầu lưỡi liếm láp vòng quanh rãnh khấc, rồi thong thả mút mạnh như đang thưởng thức một cây kem ngọt lịm.

"Ưm… ha… tiểu thư…" Milk mất đà, hai tay bám chặt vào đầu giường, đầu ngửa ra sau, cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.

Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt từ khoang miệng của Love bao bọc lấy cậu bé khiến Milk thấy toàn thân như nhũn ra. Love càng mút sâu, dịch nhờn từ đầu quả dâu tây càng tiết ra nhiều hơn, hòa quyện cùng nước bọt của nàng, tạo thành những âm thanh "chùn chụt" nhớp nháp đầy ám muội vang vọng khắp căn phòng kín.

Love dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình tuốt dọc theo thân côn thịt gân guốt, cảm nhận sự cứng cáp và sức nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể của Milk. Nàng cố tình dùng lưỡi đưa đẩy thật khéo, quấn quýt lấy sự nhạy cảm, khiến Milk không ngừng uốn cong người, hông vô thức đưa đẩy theo nhịp điệu của nàng.

"Chị… chị đừng mút nữa… Milk sắp… sắp chảy nước ra nữa rồi…" Milk lắp bắp, đôi mắt to tròn giờ đây ngập trong hơi sương của dục vọng. Cô ngốc nghếch nghĩ rằng nếu chảy nước là thí nghiệm hỏng, nhưng cô đâu biết rằng Love đang cố tình làm vậy.

Love rời khỏi cậu bé đang ướt đẫm và bóng loáng vì dịch nhờn, nàng ngước lên nhìn Milk, khóe môi vẫn còn vương lại một sợi chỉ bạc lấp lánh.

Giọng nàng khàn đặc, đầy sự khêu gợi: "Ngoan nào Milk, nước đó là chất xúc tác để bài thí nghiệm thành công đấy. Nhìn xem, nó đã trơn như thế này rồi… Bây giờ, chị cần Milk đưa nó vào vùng thí nghiệm của chị để kiểm tra sự phản ứng của các mô tế bào. Milk có muốn giúp chị đạt điểm tối đa không?"

Nói rồi, Love nằm vật ra giường, hai tay kéo cao vạt váy nữ sinh, dùng ngón tay thon dài gạt lớp vải nội y ren đen sang một bên, để lộ ra vùng địa đàng đang rỉ nước, mời gọi sự xâm nhập.

Nàng nhìn Milk với ánh mắt vừa chiếm hữu vừa dâm đãng: "Lại đây, Milk. Cọ xác vào đây… Chậm thôi, để chị cảm nhận được từng tế bào của em đang truyền dẫn hưng phấn sang cho chị."

Love thấy Milk vẫn đứng chần chừ, đôi mắt ngây ngô đầy vẻ lúng túng trước sự trần trụi của vùng địa đàng, nàng liền nhếch môi cười một cách đầy tà mị. Không để con mồi có thời gian suy nghĩ, Love vươn đôi tay thon dài, dứt khoát nắm lấy cây côn thịt nóng hổi, to lớn của Milk.

Nàng chủ động kéo Milk sát lại, ép quả dâu tây hồng hào ấy cọ xát trực tiếp vào vùng nhạy cảm đang ướt đẫm của mình. Một tiếng rên hừ hừ đầy thỏa mãn thoát ra từ kẽ răng Love khi cảm nhận được sự cứng cáp, gân guốt của Milk đang lướt đi trên những thớ thịt mềm mại nhất.

"Ưm… Milk… em thấy không? Nó to đến mức chị sợ mình sẽ bị em đâm hỏng mất… Nhưng chị thích cảm giác này. Nhìn xem, nó đang làm chị chảy nước nhiều hơn cả em rồi này…"

Love không ngừng khẩu dâm bằng những lời lẽ kích thích, âm thanh ngọt xớt của nàng hòa cùng tiếng thịt da va chạm nhớp nháp tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục.

Nàng cầm lấy bàn tay to lớn của Milk, thô bạo áp lên đôi gò bồng đảo đang phập phồng sau lớp áo sơ mi bung cúc: "Xoa nó đi Milk! Hai quả đào này đang rất cô đơn… chúng cần bàn tay của em chăm sóc lấy nó!"

Sự cọ xát mãnh liệt khiến dịch nhờn từ cả hai tiết ra không ngừng, chảy dài xuống lớp vải của chiếc váy đồng phục nữ sinh, tạo thành những vệt sũng nước ám muội. Love điên cuồng uốn éo hông, để cậu bé của Milk liên tục trượt đi giữa khe rãnh chật hẹp, mỗi lần chạm đỉnh đều khiến Milk giật bắn người, hơi thở nóng hổi của cô hầu ngốc nghếch phả dồn dập vào cổ tiểu thư.

Hơi thở của Milk trở nên hỗn hển, nặng nề như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng của sự khoái lạc. Cảm giác căng tức ở hạ bộ không còn là nỗi đau nữa, mà nó chuyển hóa thành một luồng điện chạy dọc sống lưng, tích tụ lại thành một cơn sóng thần dữ dội.

"Tiểu thư… Milk… Milk mắc tiểu quá… nó muốn tràn ra rồi… a… ha…" Milk lắp bắp, đôi mắt trợn ngược vì sung sướng.

Bản năng nguyên thủy trỗi dậy, cô không còn đứng im nữa mà bắt đầu chủ động đưa hông, đẩy mạnh quả dâu tây gân guốt ấy cọ xát điên cuồng vào vùng trung tâm nhạy cảm nhất của Love. Sự va chạm mạnh bạo khiến những tiếng bạch bạch vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng dịch nhờn nhớp nháp đang chảy tràn ra kẽ đùi của cả hai.

Love nhìn thấy sự mất kiểm soát của Milk thì càng thêm phấn khích. Nàng không để Milk kịp nói thêm lời nào, liền vươn người dậy, đôi môi anh đào ngấu nghiến lấy đôi môi đang run rẩy của cô người hầu. Nàng mút mát lưỡi Milk, hút hết những tiếng rên rỉ ngây ngô vào trong khoang miệng mình.

Đúng lúc đó, cậu bé của Milk co giật dữ dội. Toàn bộ cơ bắp trên cơ thể cao lớn của cô căng cứng lại như một sợi dây đàn sắp đứt. Một luồng nhiệt nóng bỏng từ sâu trong cơ thể Milk phun trào ra ngoài theo từng đợt sóng mạnh mẽ.

PHẬP… PHẬP…!

Vì đây là lần đầu tiên trong đời được nếm trải sự thăng hoa, lượng tinh dịch của Milk nhiều đến mức kinh ngạc. Những dòng chất lỏng trắng đục, nóng hổi phun trào đầy mãnh liệt, bắn tung tóe lên vùng bụng phẳng lì của Love, vương vãi lên cả chiếc váy đồng phục nữ sinh và thấm đẫm vào lớp áo sơ mi đang bung cúc của nàng.

"A… hự…" Milk gục đầu vào vai Love, hơi thở đứt quãng, cả người nhũn ra như vừa trải qua một trận chiến sinh tử.

Love nằm đó, lồng ngực phập phồng, cảm nhận sự nóng hổi của thành quả thí nghiệm đang lan tỏa trên da thịt mình. Nàng đưa tay quẹt một chút tinh dịch trên bụng, đưa lên lưỡi nếm thử rồi nhìn Milk với ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn bệnh hoạn.

"Nhìn xem Milk… bài thí nghiệm thành công rực rỡ rồi. Em đã bắn hết lên người chị rồi này." Love cười khúc khích, giọng nói khàn đặc vì dư vị hoan lạc. "Mùi vị của em… thực sự khiến chị phát điên đấy, đồ ngốc."

Milk vẫn còn chưa hoàn hồn, cô nhìn đống hỗn độn trên bụng tiểu thư mà lòng đầy sợ hãi và hổ thẹn, nhưng tận sâu trong thâm tâm, cảm giác nhẹ nhõm và sung sướng tột độ lại khiến cô không thể thốt nên lời. Cô không biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, cô đã chính thức trở thành nô lệ cho những thú vui thể xác không có điểm dừng của tiểu thư Pattranite.

Sau khi đã thỏa mãn cơn khát dục vọng đầu đời,

Love lười biếng ra lệnh cho Milk bế mình vào phòng tắm. Dưới ánh đèn mờ ảo của phòng tắm xông hơi, làn nước nóng bắt đầu xả đầy bồn sứ, tỏa ra làn khói trắng bao phủ lấy hai cơ thể đang trần trụi. Love nũng nịu tựa lưng vào thành bồn, đôi mắt lờ đờ nhìn Milk vẫn đang lóng ngóng đứng bên cạnh với gương mặt ngây ngô không một chút tà niệm, dù cho chính bản thân cô vừa mới trải qua một cuộc mây mưa chấn động tâm hồn.

"Milk, vào đây tắm cùng chị. Chị mệt đến mức không nhấc nổi tay lên để kỳ cọ nữa rồi." Love thầm thì, giọng nói vẫn còn vương chút khàn đặc đầy quyến rũ.

Milk dù sợ hãi nhưng vẫn ngoan ngoãn bước vào bồn, làn nước nóng bao phủ lấy cả hai cơ thể trần trụi đang áp sát nhau. Dù vừa trải qua những giây phút hoan lạc đến điên dại, gương mặt Milk vẫn trở lại vẻ ngây ngô, thuần khiết vốn có. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng vì tiểu thư đã giúp mẹ con cô có cơm ăn áo mặc, nên việc giúp tiểu thư học bài hay tắm cùng là nghĩa vụ mà một người hầu phải làm để báo ơn.

Milk cầm lấy miếng bọt biển, tỉ mỉ lau đi những tinh dịch còn vương lại trên đùi và bụng của tiểu thư.

"Tiểu thư ơi… Bài tập lúc nãy Milk làm tốt rồi đúng không ạ? Tiểu thư còn đau chỗ nào không? Nếu còn nhức, để Milk xoa cho… Milk không muốn tiểu thư mệt đâu." Milk vừa hỏi vừa nghiêng đầu, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Love.

Love bật cười khẽ, một nụ cười chứa đựng sự châm chọc dành cho kẻ ngốc. Sự tương phản giữa gương mặt thánh thiện kia và con quái vật gân guốt ẩn dưới làn nước khiến dục vọng trong Love lại bắt đầu rục rịch. Nàng vươn đôi tay ướt đẫm, nắm lấy hai bàn tay to lớn của Milk và kéo mạnh về phía trước, áp thẳng chúng lên hai quả đào đang phập phồng dưới làn nước của mình.

"Vẫn còn đau lắm Milk ạ… Chỗ này này, nó cứ căng cứng và nhức nhối suốt từ lúc làm thí nghiệm đến giờ. Milk phải xoa thật nhẹ, thật đều thì chị mới ngủ ngon được."

Milk thật thà dùng những ngón tay của mình bắt đầu nắn bóp vùng da thịt mềm mại ấy. Cô chỉ nghĩ đơn giản mình đang giúp Love, nên ra sức xoa bóp một cách nhiệt tình khuôn ngực kiêu sa của tiểu thư tạo nên một hình ảnh đầy tội lỗi trong làn hơi nước mờ mịt. Love ngửa cổ ra sau, rên rỉ một cách hưởng thụ khi cảm nhận được sức mạnh từ đôi tay Milk đang bao trọn lấy mình.

"Đúng rồi… Milk ngoan lắm. Cứ xoa như thế, đừng dừng lại."

Lúc này, điện thoại của Love đặt trên kệ đá rung lên. Là tin nhắn từ Quản gia Som hỏi về việc Milk chưa về khu nhà ở. Love thong thả gõ dòng chữ: "Dì Som, tối nay để Pansa ngủ lại phòng tôi. Tôi học bài muộn nên bị nhức đầu, cần Pansa ở lại túc trực chăm sóc. Đừng cho ai vào làm phiền."

Ở dinh thự Pattranite, lời của Love là thánh chỉ khi ba mẹ vắng mặt. Nàng quăng điện thoại sang một bên, quay lại nhìn Milk, người vẫn đang miệt mài chăm sóc cho mình bằng ánh mắt đầy sự tận tụy. Love vươn tay vuốt ve gò má của Milk, lòng thầm cảm thán sự sắp đặt của số phận. Một kẻ ngốc có vũ khí phi thường, lại hoàn toàn tin rằng những trò dâm dục này là sự giúp đỡ cao cả.

"Milk này, tối nay em sẽ ngủ trên giường cùng chị. Chúng ta sẽ làm thêm một vài thực hành nhỏ trước khi đi ngủ để chị chắc chắn kết quả bài học hôm nay là chính xác. Em sẵn sàng giúp chị đến cùng chứ?"

Milk mỉm cười, nụ cười ngây ngô khiến trái tim Love hẫng đi một nhịp vì sự thuần khiết bị vấy bẩn: "Dạ, Milk giúp tiểu thư mà. Tiểu thư đối tốt với mẹ con Milk nhất, Milk sẽ làm tất cả để tiểu thư không bị mắng đâu ạ." Dưới làn nước nóng, Love kéo Milk sát lại hơn, để cây côn thịt kia một lần nữa va chạm vào cơ thể mình.

Khi tia nắng đầu tiên của bình minh vùng Nonthaburi khẽ lách qua khe rèm lụa, Milk giật mình tỉnh giấc. Cơn mệt mỏi xen lẫn khoái lạc từ đêm qua tan biến nhanh như sương mai trong tâm trí đơn sơ của cô, nơi chẳng bao giờ giữ lại được những suy nghĩ phức tạp quá lâu.

Bên cạnh, tiểu thư Pattranite vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, gương mặt khi ngủ trông thật hiền lành chứ không sắc sảo như lúc ép cô làm thí nghiệm, Milk khẽ khàng rời giường. Cô bước đi thật nhẹ, cẩn thận nhặt nhạnh từng mảnh quần áo người hầu vương vãi trên sàn, lén lút rời khỏi phòng.

Vừa về đến gian nhà nhỏ dành cho người làm vườn ở phía sau, Milk đã thấy bà Wanee đứng ngồi không yên trước cửa. Gương mặt bà hốc hác, quầng thâm dưới mắt chứng tỏ cả đêm bà không chợp mắt. Vừa thấy bóng dáng cao lớn của con gái, bà chạy nhào tới, nắm chặt lấy bả vai Milk, ánh mắt rà soát khắp người cô như muốn tìm kiếm một vết thương nào đó.

"Milk! Con đi đâu cả đêm mới về? Quản gia bảo con ở lại phòng tiểu thư… Họ có làm gì con không? Tiểu thư có đánh mắng hay bắt con làm gì quá sức không?" Giọng bà run rẩy, đầy vẻ lo âu của một người mẹ biết rõ sự thâm độc của gia tộc này.

Milk nở nụ cười ngây ngô, đôi mắt vẫn trong veo: "Mẹ ơi, tiểu thư Pattranite tốt lắm. Tiểu thư bị đau đầu vì học nhiều nên bắt Milk ở lại giúp làm bài tập. Milk chỉ giúp tiểu thư thực hành một chút thôi, rồi tiểu thư ngủ say lắm ạ. Milk còn được nằm ngủ trên giường nệm êm ái nữa mẹ ạ."

Nghe con gái nói giúp làm bài tập, bà Wanee chỉ biết thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng chắc tiểu thư bắt Milk đứng quạt hoặc bóp chân đến tận khuya. Bà đâu có ngờ cái thực hành mà con gái bà nói lại là một sự đồi trụy kinh hoàng với trí óc non nớt vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa.

"Thôi, về là tốt rồi. Mau đi rửa mặt đi con! Hôm nay ông bà chủ từ Phuket về sớm hơn dự định. Dì Som vừa thông báo phải tổng vệ sinh toàn bộ dinh thự. Nếu để ông Korn thấy một cái lá héo hay một hạt bụi, tất cả chúng ta đều sẽ bị phạt roi, có khi còn bị cắt lương đấy!"

Milk nghe đến ông chủ và bị phạt thì hốt hoảng, vội vàng xách đôi xô thiếc chạy ra vườn. Dưới cái nắng bắt đầu gắt của buổi sớm, Milk quấn quýt bên mẹ, đôi tay to lớn mạnh mẽ xách những thùng nước đầy ắp để tưới cho những rặng hoa hồng đắt đỏ. Cô làm việc hăng say, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm chiếc áo vải, đôi chân dài thoăn thoắt di chuyển giữa những luống hoa.

Tuy nhiên, mỗi khi bước đi quá nhanh, sự cọ xát giữa hai chân lại khiến Milk khẽ rùng mình. Cậu bé của cô sau một đêm được tiểu thư chăm sóc kỹ lưỡng dường như vẫn còn lưu luyến dư âm. Nó âm ỉ nóng ran, nhạy cảm đến lạ, khiến Milk thỉnh thoảng lại đứng ngẩn ngơ, nhớ về hơi ấm nồng nàn trong phòng tắm và giọng nói mê hoặc của Love.

"Milk! Sao con đứng ngẩn ra đó? Mau tưới hàng cẩm tú cầu bên kia đi, xe của ông bà chủ sắp vào cổng rồi!" Bà Wanee giục giã.

"Dạ… dạ Milk đi ngay!"

Trong khi Milk đang mải mê với công việc làm vườn cực nhọc, thì ở trên tầng cao nhất, Love đã thức giấc. Nàng khẽ vươn vai, cảm nhận sự trống trải bên cạnh. Một nụ cười đầy tà mị hiện lên trên môi khi bước ra ban công, phóng tầm mắt xuống sân vườn, nhìn thấy cái dáng cao lớn của Milk đang lom khom tưới cây.

Love tựa vào lan can, ngón tay vuốt nhẹ lên môi mình, nhớ lại cảm giác đêm qua. Đôi mắt nàng nheo lại, ánh nhìn không còn là của một thiếu nữ mà là của một kẻ săn mồi đã nếm được mùi vị ưng ý và giờ đây thèm khát nhiều hơn.

Khoảng ba giờ chiều, dinh thự Pattranite vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng bởi sự xuất hiện của hội bạn thân nhà giàu của Love. Những chiếc siêu xe đỗ xập xình trước sảnh, bước xuống là những tiểu thư, công tử ăn mặc thời thượng. Love đón bạn trong bộ váy lụa nhẹ nhàng, gương mặt rạng rỡ, hoàn toàn rũ bỏ vẻ dâm đãng của đêm hôm trước để khoác lên mình lớp mặt nạ của một học sinh ưu tú, gương mẫu.

Cả nhóm tụ tập tại phòng khách chính, sách vở bày biện la liệt trên chiếc bàn đá cẩm thạch để chuẩn bị cho bài thuyết trình nhóm. Milk và vài người hầu khác tất bật bưng bê trà bánh, trái cây phục vụ. Mỗi lần Milk cúi người đặt đĩa xuống, Love lại cố tình liếc nhìn chiếc quần vải của cô, thầm so sánh quả dâu tây kia mà nàng đã khám phá với vẻ ngoài ngờ nghệch, tội nghiệp của Milk lúc này.

Bài thảo luận nhóm đang đến hồi kết thúc, tiếng cười nói rộn ràng thì tiếng động cơ xe quen thuộc vang lên từ cổng chính. Chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng lướt vào sân,

"Ba! Mẹ!" Love thốt lên đầy vui sướng, nàng lập tức buông cây bút trên tay, chạy ùa ra cửa như một đứa trẻ. Vừa thấy bóng dáng ông Korn, nàng đã nhào vào lòng ba mình, nũng nịu tựa đầu vào vai ông.

Trong mắt ông Korn, Love luôn là báu vật vô giá, là viên ngọc quý thanh khiết nhất mà ông nguyện dùng cả tính mạng và quyền lực để bảo vệ.

"Con gái cưng của ba, học hành có vất vả lắm không?" Ông Korn trìu mến xoa đầu Love, ánh mắt tràn đầy sự tự hào. "Ba xin lỗi vì đã đi công tác quá lâu, để con ở nhà một mình chắc là buồn lắm."

"Con không buồn đâu ạ, con còn phải lo làm bài tập để không phụ lòng ba mẹ mà." Love ngước nhìn ba bằng đôi mắt long lanh, ngây thơ đến mức chẳng ai có thể nghi ngờ. "Hôm nay con còn mời bạn về học nhóm để chuẩn bị thuyết trình nữa."

"Tốt lắm, đúng là con gái của ba." Ông Korn cười ha hả, rồi quay sang nhìn đám bạn của Love, gật đầu chào đầy uy nghi trước khi ánh mắt vô tình quét qua Milk đang đứng khép nép tưới những chậu cây gần đó. "Con bé người hầu mới kia làm việc thế nào? Nó có hậu đậu làm con phiền lòng không?"

Love khẽ liếc nhìn Milk, kẻ đang run rẩy vì sợ oai quyền của ông chủ. Nàng lại siết chặt cánh tay ba mình, giọng nói ngọt xớt: "Dạ không đâu ba, Pansa… ngoan lắm. Pansa còn giúp con được rất nhiều việc trong lúc ba mẹ vắng nhà. Con thấy Pansa tội nghiệp nên đôi khi còn chỉ bảo cho Pansa thêm về kiến thức ở trường nữa."

Bà Malai đi bên cạnh cũng mỉm cười hài lòng: "Con gái chúng ta lúc nào cũng nhân hậu như vậy. Thôi, các con cứ tiếp tục học đi, ba mẹ vào nghỉ ngơi một chút rồi tối nay cả nhà mình cùng dùng bữa."

Khi ông bà chủ bước vào trong, Love đứng lại phía sau một nhịp. Nàng quay đầu nhìn Milk, nụ cười hiền dịu biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một ánh nhìn đầy thách thức và chiếm hữu. Nàng đưa ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng về bí mật đêm qua.

Sau khi hội bạn thân lần lượt chào tạm biệt, tiếng động cơ xe dần xa khuất trong đêm Nonthaburi, dinh thự Pattranite lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc.

Love chậm rãi bước lên cầu thang gỗ, tay vịn lan can chạm khắc tinh xảo. Nàng khẽ dừng lại một nhịp, liếc xuống sân vườn qua khung cửa sổ lớn, nơi Milk vẫn đang mải miết thu dọn những dụng cụ làm vườn cuối cùng. Ánh mắt Love thoáng hiện lên một tia thích thú với việc sở hữu một bí mật có thể hủy hoại cả một con người ngay dưới mũi chân của đấng sinh thành quyền lực.

Đến giờ dùng bữa tối, phòng ăn rộng lớn của dinh thự Pattranite ngập tràn mùi hương: bào ngư hầm thuốc bắc, tổ yến chưng đường phèn, sườn heo quay dát vàng, và những món cao lương mỹ vị khác được dọn lên trên bàn. Ánh đèn chùm pha lê khổng lồ treo lơ lửng, hắt xuống hàng trăm tia sáng lấp lánh, khiến cả không gian như một cung điện nhỏ giữa trần gian.

Milk đứng khép nép cùng dàn người hầu dọc theo bức tường phía sau, đôi tay siết chặt khay bạc, mắt thi thoảng lại lén lút liếc về phía tiểu thư.

"Love, con ăn nhiều cái này vào. Toàn thực phẩm bổ dưỡng cho trí não cả đấy." Ông Korn vừa nói vừa đích thân gắp một miếng bào ngư to tướng, đặt vào bát của con gái rượu. Giọng ông ấm áp, đầy trìu mến.

Ánh mắt ông nhìn Love như nhìn báu vật vô giá, viên ngọc thanh khiết nhất mà ông đã nâng niu suốt mười tám năm. Đối với người đàn ông khét tiếng cứng rắn trên thương trường, Love là điểm yếu duy nhất, là phần thuần khiết mà ông nguyện dùng cả mạng sống và quyền lực để bảo vệ khỏi mọi thứ dơ bẩn của thế giới bên ngoài.

"Ba chỉ sợ con học nhiều quá rồi kiệt sức. Lại còn cái tính hiền lành, nhân hậu quá mức ấy nữa…" Ông Korn thở dài, giọng đầy lo lắng. "Xã hội bây giờ nhiều kẻ xấu lắm, chúng thấy con ngây thơ thế này lại tìm cách dụ dỗ hay bắt nạt. Ai mà dám đụng đến một sợi tóc của con, ba thề sẽ khiến kẻ đó phải hối hận cả đời."

Love mỉm cười dịu dàng, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên tay ba mình, giọng nói ngọt ngào như rót mật: "Ba cứ lo xa quá. Con ở nhà có dì Som, chăm sóc mà. Với lại, con chỉ lo học thôi, đâu có đi đâu để bị người ta dụ dỗ đâu ba?"

"Ba biết con ngoan, nhưng con vẫn còn trẻ con lắm." Ông Korn vẫn không thôi cưng chiều, xoa đầu nàng như xoa một đứa bé. "Ba đã dặn quản gia rồi. Từ nay Pansa sẽ phải đi theo chăm sóc con sát sao hơn nữa. Nếu nó để con mệt hay con bị ai làm phiền, ba sẽ đuổi cả mẹ con nó ngay lập tức."

Câu nói ấy như một nhát dao vô hình đâm thẳng vào tim Milk. Khay trà trên tay cô khẽ rung lên, tiếng sứ va chạm khe khẽ nhưng đủ để nàng nghe thấy. Milk cúi đầu thấp hơn, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt của tiểu thư đang liếc sang. Khóe môi Love cong lên một nét cười tà ác.

"Vâng, con sẽ để Pansa chăm sóc thật kỹ ạ." Love đáp lời cha, nhưng ánh mắt nàng lại dán chặt vào vùng hông của Milk qua lớp vải quần.

Bà Malai mỉm cười hài lòng, gắp thêm một miếng tổ yến cho Love: "Con gái mẹ lúc nào cũng biết nghĩ cho người khác. Ăn đi con, đừng để nguội."

Bữa tối kết thúc trong sự hài lòng của ông Korn. Khi bóng dáng quyền lực của ông khuất sau cánh cửa thư phòng để giải quyết nốt vài hợp đồng dang dở, không khí dinh thự dường như nhẹ đi đôi chút, nhưng chỉ là bề ngoài. Love chậm rãi đứng dậy khỏi bàn ăn, khẽ liếc qua Milk vẫn đứng như trời trồng ở góc phòng, đôi tay siết chặt khay bạc đến trắng bệch vì lo sợ. Nàng không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ rồi thong thả bước lên cầu thang.

Mười phút sau, quản gia Som tiến về phía khu nhà bếp, nơi Milk đang lóng ngóng giúp mẹ dọn dẹp đống bát đĩa.

"Pansa! tiểu thư bảo ngươi lên phòng túc trực ngay." Giọng dì Som nghiêm nghị. "Ông chủ đã dặn rồi, đêm nay ngươi phải ở bên cạnh chăm sóc tiểu thư. Nhớ cho kỹ, đừng để tiểu thư phật ý, nếu không mẹ con ngươi không gánh nổi cơn giận của ông chủ đâu."

Bà Wanee lo lắng nhìn theo con gái, chỉ kịp dặn: "Con nhớ làm việc cho cẩn thận, tiểu thư bảo gì làm nấy, nghe không Milk?"

Milk run rẩy gật đầu. Cô bước lên cầu thang vắng lặng, lòng nặng trĩu vì áp lực từ lời đe dọa của ông Korn. Đứng trước cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tỉ mỉ, Milk hít một hơi thật sâu rồi rụt rè gõ cửa.

"Tiểu… tiểu thư ơi, Milk đến rồi ạ."

"Vào đi." Giọng Love vang lên từ bên trong, trầm thấp và có chút lười biếng.

Milk khẽ đẩy cửa bước vào rồi đứng khựng lại, khay trà trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Căn phòng ngập tràn mùi hương tinh dầu phong lan nồng nàn. Love không nằm trên giường, nàng đang đứng bên cửa sổ, tay cầm một ly sữa.

Điều khiến Milk suýt ngất lịm chính là trang phục của tiểu thư. Love đang khoác trên mình một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng dính, dài chỉ vừa đủ che qua mông. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, lớp lụa trở nên gần như trong suốt, phô bày toàn bộ đường cong cơ thể ẩn hiện. Love hoàn toàn không mặc nội y bên trong, mỗi khi nàng cử động, hai nụ đào căng tròn lại cọ xát vào lớp vải mỏng, lộ rõ vẻ khiêu khích đến nghẹt thở.

"Lại đây, đóng cửa lại." Love xoay người lại, đôi mắt nàng đục ngầu dục vọng nhưng môi vẫn nở một nụ cười hiền dịu thường ngày.

Milk run cầm cập, đầu cúi gằm xuống sàn: "Tiểu thư… tiểu thư sao lại mặc đồ… mỏng thế ạ? Milk… Milk lấy áo khoác cho tiểu thư nhé?"

Love bật cười, tiếng cười lảnh lót nhưng chứa đầy sự nguy hiểm. Nàng đặt ly rượu xuống, chậm rãi tiến lại gần, đôi chân trần trắng muốt lướt trên thảm lông vũ. Nàng dừng lại ngay sát Milk, để hương thơm cơ thể và hơi ấm từ làn da trần trụi của mình bủa vây lấy cô người hầu ngốc nghếch.

"Milk không nghe ba chị nói sao? Chị đang rất mệt, cần em chăm sóc sát sao." Love vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ từ cổ áo của Milk xuống vùng bụng, nơi cô cảm nhận rõ ràng cậu bé của Milk đã bắt đầu phản ứng trước sự gợi dục này.

Love khẽ nhếch môi, ánh mắt nàng lướt qua vẻ lúng túng của Milk. Nàng biết rõ sự ngây ngô này chính là thứ gia vị tuyệt vời nhất cho trò chơi của mình. Nàng không vội vàng ép buộc bằng uy quyền, mà lại đổi giọng mềm mỏng, tỏ vẻ yếu đuối để đánh vào sự lương thiện của cô người hầu ngốc.

"Milk à… thật ra bài tập hôm nay còn khó hơn hôm qua rất nhiều." Love khẽ thở dài, nàng tựa đầu vào vai Milk, bàn tay lén lút vuốt ve tấm lưng rộng của cô. "Giáo viên bảo nếu không tìm hiểu kỹ về sự khác biệt giữa các cấu trúc cơ thể, chị sẽ không thể hoàn thành bài thuyết trình. Mà em thấy đó, bạn bè chị ai cũng giỏi, chỉ có chị là… nếu không có Milk giúp, chắc chắn chị sẽ bị ba mắng vì lười biếng mất."

Milk nghe đến đó thì xót xa lắm, bàn tay lúng túng định dỗ dành tiểu thư nhưng rồi chợt nhớ ra điều gì đó, cô lí nhí: "Nhưng mà tiểu thư… hôm qua xong việc, Milk thấy chỗ đó vẫn còn đau nhức lắm, cứ nóng ran suốt cả ngày thôi. Milk sợ… sợ hôm nay lại mắc tè lên bụng tiểu thư nữa thì bẩn lắm ạ."

"Với lại… Milk thấy ngại lắm, cởi đồ ra… nó cứ kì kì sao ấy. Mà Milk thắc mắc lắm, sao tiểu thư là con gái, Milk cũng là con gái, mà tiểu thư không có cái thứ dài dài và đau như của Milk vậy ạ?"

Câu hỏi ngây ngô phát ra từ khuôn miệng hồng hào của Milk khiến Love suýt nữa bật cười thành tiếng. Sự tò mò thuần khiết của một kẻ không biết gì về cơ thể chính mình lại chính là thứ gia vị kích thích nhất. Love tiến sát hơn, hơi thở thơm mùi rượu vang phả lên chóp mũi Milk, tà áo sơ mi mỏng manh cố tình cọ quậy vào cánh tay cô người hầu.

"Đó chính là lý do chúng ta phải học đấy, Milk! Vì em đặc biệt hơn tất cả những người con gái khác." Love thì thầm, giọng nói đầy ma mị. "Của chị không có cái thứ dài đó là vì chị cần một thứ khác lấp đầy vào. Nếu Milk thấy đau, đó là vì năng lượng trong người em đang bị dư thừa, chỉ có cách truyền nó sang cơ thể chị thì em mới hết khó chịu được. Milk không muốn giúp chị… và tự cứu lấy mình sao?"

Nàng cầm lấy bàn tay Milk, thong thả dẫn dắt nó lướt qua lớp lụa mỏng của chiếc áo sơ mi, dừng lại ngay tại vùng tam giác mật đang nóng hổi của mình.

"Em thấy không? Nó đang rất mong chờ được thứ đó của em kiểm tra đấy. Đừng ngại… đây là khoa học mà. Chẳng lẽ Milk muốn để chị chịu đau, còn em thì cứ phải ôm cái đó căng cứng đó suốt đêm hửm?"

Milk ngây ngô nhìn xuống bàn tay mình đang chạm vào vùng cấm địa của tiểu thư Pattranite qua lớp lụa mỏng. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt lạ lẫm từ nơi đó khiến Milk giật mình rụt tay lại, nhưng Love đã nhanh hơn, nàng siết chặt lấy tay cô, không cho phép rút lui.

"Dạ… nhưng Milk ngại lắm ạ… Với lại, nếu ba tiểu thư biết Milk chạm vào tiểu thư, ba sẽ mắng Milk mất. Ông chủ đáng sợ lắm…" Milk lí nhí, đôi mắt to tròn lại ánh lên vẻ sợ hãi quen thuộc.

Love bật cười khẽ, nàng ghé sát vào tai Milk, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai mẫn cảm của cô: "Em không nghe ba chị nói sao? Ba chị không bao giờ dám vào phòng chị mà không có sự thông báo trước. Hơn nữa, ba chị còn dặn Milk phải chăm sóc chị thật kỹ cơ mà. Chẳng lẽ em muốn ba chị giận dữ vì Milk không làm theo lời ông ấy dặn sao?"

Love khẽ nhếch môi, ánh mắt nàng ánh lên sự đắc thắng khi thấy Milk bắt đầu lung lay. Nàng hiểu rõ kẽ hở trong sự nghiêm khắc của ba mình: Chính vì ông Korn coi Love là con gái cưng hất, nên ông sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ việc con gái mình làm gì đó mờ ám với một cô người hầu ngốc nghếch, và Milk chính là kẻ may mắn được ban đặc ân túc trực.

Trong dinh thự Pattranite, sự bảo bọc của ông Korn dành cho con gái đã trở thành một thứ luật lệ bất thành văn nhưng vô cùng hà khắc.

Quy tắc của ông rất rõ ràng: Không một bóng dáng đàn ông nào, kể cả những vệ sĩ thân tín nhất, không được phép đặt chân lên tầng hai, nơi phòng ngủ của Love. Ngay cả ông Korn, dù yêu con đến mức cuồng si, mỗi khi muốn vào phòng cũng phải gõ cửa và đợi tiếng trả lời của con gái rượu mới dám bước vào.

Ông nâng niu sự riêng tư của nàng vì tin rằng Love là một tâm hồn thanh khiết, một đóa hoa sen không vướng bụi trần. Bà Malai cũng cùng quan điểm, bà luôn tin rằng con gái mình hiền lành đến mức chỉ biết đến sách vở và lòng nhân hậu. Chính sự tin tưởng tuyệt đối đó lại là khe hở để Love lộng hành.

"Tiểu thư ơi… Milk thắc mắc lắm. Hồi chiều Milk thấy các bạn của tiểu thư ai cũng cầm bút viết viết, vẽ vẽ vào giấy, trông ai cũng giỏi hết. Sao bài tập của Milk với tiểu thư lại… lại khó đến vậy ạ?"

"Sao mình không dùng bút mà cứ phải cởi đồ, rồi cứ phải chạm vào nhau mới xong bài hả tiểu thư? Hay là tại Milk ngốc quá, không biết dùng bút nên tiểu thư mới phải dạy Milk kiểu khác ạ?"

Love nén một tiếng cười khúc khích, nàng vươn tay quàng qua cổ Milk, kéo cô sát lại đến mức hai chóp mũi chạm nhau. Mùi hương từ người nàng dịu nhẹ trộn lẫn với hương tinh dầu phong lan tạo nên một bầu không khí đầy sự cám dỗ.

"Ngốc ạ, bài thuyết trình của các bạn chỉ là lý thuyết trên giấy thôi. Còn bài tập của chị với Milk là thực hành chuyên sâu. Em thấy đó, cấu trúc cơ thể em có cái thứ đặc biệt như vậy, bút nào mà vẽ cho ra, giấy nào mà tả cho hết được?"

Love vừa nói vừa dùng những ngón tay thon dài gỡ từng chiếc cúc áo trên bộ đồng phục người hầu của Milk, giọng nàng thì thầm đầy ma mị: "Vì bài tập này quá khó, nên chúng ta mới phải dùng chính cơ thể mình để cảm nhận. Mỗi khi Milk chạm vào chị, là một lần Milk giúp chị ghi lại số liệu vào bộ não này này. Nếu dùng bút, chị sẽ quên ngay, nhưng nếu dùng… thứ đó của Milk, chị sẽ nhớ mãi không quên. Milk không muốn chị bị điểm kém vì tội hay quên, đúng không?"

Milk nghe đến việc tiểu thư có thể bị điểm kém và hay quên thì lòng trung thành mù quáng lập tức dâng cao. Cô hốt hoảng, gương mặt khờ khạo hiện rõ vẻ quyết tâm: "Dạ… Milk không muốn tiểu thư bị điểm kém đâu ạ. Nếu dùng cái đó của Milk mà tiểu thư nhớ bài lâu hơn, thì Milk sẽ giúp ạ. Milk sẽ cố gắng không để bị mắc tè nữa…"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Les Dân Chơi
Les Dân Chơi
Tháng 6 17, 2025
Trang Trại Gia Súc Con Người
Tháng 1 25, 2026
Sarocha tổng, đừng qua đây
Tháng 1 3, 2026
Tứ Đại Dâm Nữ
Tứ Đại Dâm Nữ
Tháng 6 17, 2025
Truyện Les Hay
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026
Nữ Giúp Việc Trung Thành – Truyện Les Ngoại Tình
Nữ Giúp Việc Trung Thành – Truyện Les Ngoại Tình
Chương 10 Tháng 6 17, 2025
Chương 9 Tháng 6 17, 2025
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Phần 30 Tháng 8 29, 2025
Phần 29 Tháng 8 29, 2025
BẠN CÙNG PHÒNG KHÁT TINH CHỨNG
Chương 15 Tháng 4 17, 2026
Chương 14 Tháng 4 17, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved