Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Dụ Dỗ Kẻ Ngốc - Chương 3

  1. Home
  2. Dụ Dỗ Kẻ Ngốc
  3. Chương 3 - 3
Prev
Next

Love không còn muốn dùng cái mác bài tập để tốn thời gian với kẻ khờ này nữa. Nàng nhận ra rằng, dù nàng có nói gì, Milk cũng sẽ tin, nhưng sự thèm khát trong cơ thể nàng thì không thể chờ đợi thêm một giây nào. Nàng bắt đầu luồn tay vào dưới lớp áo sơ mi của Milk, cảm nhận những khối cơ bắp săn chắc đang run lên bần bật.

"Milk ơi… em có biết tại sao nó lại căng cứng và đau như thế không?" Love thầm thì, đôi môi nàng mơn trớn vành tai đang nóng bừng của cô người hầu. "Đó là vì bên trong nó đang chứa đầy sữa. Nếu không lấy ra kịp lúc, em sẽ đau đến mức không đi làm vườn được đâu."

Milk chớp mắt, gương mặt ngơ ngác đến tội nghiệp: "Ơ… Milk làm gì có sữa ạ? Chỉ có bò mới có sữa thôi chứ tiểu thư? Mẹ bảo Milk là con gái mà… con gái sao lại có sữa giống bò được ạ?"

"Sữa của em… nó không giống sữa bò đâu Milk ạ. Nó là loại sữa đặc biệt nhất, chỉ có thể được tạo ra khi em cảm thấy sướng nhất thôi."

Love vừa nói vừa thong thả cởi bỏ từng chiếc cúc áo của Milk. Khi lớp vải trút xuống sàn, cơ thể đầy khỏe khoắn của cô người hầu hiện ra dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Love quỳ sụp xuống, đôi tay nhỏ nhắn không chút ngần ngại luồn vào bên trong cạp quần, kéo tuột nó xuống tận cổ chân.

Cây côn thịt khổng lồ của Milk vừa được giải phóng đã bật tung ra, đập nhẹ vào gò má mịn màng của Love như một lời chào kiêu hãnh. Love nhìn nó, đôi mắt nàng rực lên thứ ánh sáng dâm đãng mà một thiếu nữ thanh thuần không bao giờ nên có. Nàng khẽ liếm môi, bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu thực hiện những kỹ thuật mà nàng đã âm thầm nghiên cứu kỹ lưỡng trên mạng chiều nay.

"Nhìn chị này Milk… chị sẽ giúp em lấy hết chỗ sữa đó ra, để em không còn thấy đau nữa." Nàng không chỉ đơn thuần là bú mút như đêm trước.

Love dùng một tay nắm chặt lấy thân côn thịt gân guốt, trong khi bàn tay còn lại lách xuống phía dưới, bao trọn lấy hai quả trứng đang căng mọng của Milk. Nàng bắt đầu dùng những ngón tay thon dài vân vê, nắn bóp chúng một cách điêu luyện, đồng thời đầu lưỡi khẽ lướt qua phần rãnh khấc đang rỉ ra những giọt dịch trong suốt.

"Ưm… ha… tiểu thư… chỗ đó… Milk thấy lạ lắm… nó tê tê quá…"

Milk ngửa cổ ra sau, lồng ngực phập phồng dữ dội. Sự tấn công đồng thời vào cả hai điểm nhạy cảm nhất khiến bộ não đơn giản của cô hoàn toàn tê liệt đánh mất khả năng kháng cự. Love bắt đầu dùng miệng bao trọn lấy phần đầu, mút mạnh một cái thật sâu, trong khi đôi tay vẫn không ngừng nhào nặn hai quả trứng phía dưới theo nhịp điệu dồn dập.

Love ngước nhìn vẻ mặt đê mê của Milk bằng một ánh mắt tràn đầy thú tính. Nàng ghé sát miệng vào cậu bé đang rung rẩy, hơi thở nóng hổi phả vào khiến Milk giật bắn người: "Ưm… Milk… em thấy sướng không?"

Dứt lời, Love há miệng bao trọn lấy phần quy đầu hồng rực, đồng thời đôi tay phía dưới bóp mạnh vào hai quả trứng. Milk đầy mê muội gật đầu, hơi thở nóng hổi phả vào không trung. Đôi bàn tay của Milk vô thức nhấn đầu Love xuống sâu hơn, muốn nàng nuốt trọn lấy sự sung sướng đang trào dâng này.

"A… hự… tiểu thư… sữa… sữa sắp ra rồi… Milk thấy nóng quá… a… ha!" Love càng dâm đãng hơn, nàng xoay lưỡi liên tục quanh rãnh khấc, mút mạnh như muốn rút cạn sinh lực của Milk.

Love không hề có ý định dừng lại, trái lại, tiếng rên rỉ của Milk như một loại thuốc kích thích khiến nàng càng thêm điên cuồng. Nàng tận dụng triệt để những kiến thức đen tối đã học được trên mạng, đôi tay phía dưới không ngừng mân mê, nhào nặn hai quả trứng mọng nước của Milk, tạo ra một áp lực dồn dập khiến lượng sữa bên trong như muốn nổ tung.

"Ưm… chùn… chụt…"

Tiếng mút mát nhớp nháp vang lên đầy ám muội trong căn phòng. Love dùng khoang miệng ấm nóng và cái lưỡi linh hoạt của mình bao phủ lấy toàn bộ sự gân guốt, khiến Milk cảm thấy toàn thân như có hàng ngàn luồng điện chạy qua.

Cô người hầu ngốc nghếch giờ đây chẳng còn biết trời đất là gì, đôi tay của cô bám chặt vào mái tóc mượt mà của tiểu thư, vô thức đẩy hông về phía trước, dẫn lối cho cây côn thịt khổng lồ đi sâu hơn nữa vào cổ họng của Love.

"Tiểu thư… sâu quá… Milk sướng phát điên mất… A! Nó… nó đang tràn lên rồi…!" Gương mặt Milk đỏ bừng, đôi mắt trợn ngược vì khoái cảm tột độ vượt quá giới hạn chịu đựng. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ cơ bắp trên cơ thể cao lớn của cô căng cứng lại. Từ sâu trong hạ bộ, luồng sữa đặc biệt bắt đầu phun trào mãnh liệt.

Từng đợt tinh dịch, nồng đậm bắn thẳng vào sâu trong cổ họng của Love. Vì đây là lần thứ hai trong đời Milk được nếm trải cảm giác thăng hoa, và lại được Love kích thích một cách chuyên nghiệp, nên lượng tinh dịch nhiều đến mức khiến Love suýt chút nữa nghẹn lại. Nàng không hề nhả ra, mà ngược lại, nàng nuốt chửng từng ngụm nóng hổi ấy với một vẻ mặt đầy tận hưởng và dâm đãng tột cùng.

Sau những đợt phun trào cuối cùng, Milk đổ ập người xuống giường, hơi thở đứt quãng, mồ hôi đầm đìa chảy dài trên khuôn ngực trần. Love từ từ rời khỏi cậu bé đang ướt đẫm và bóng loáng, khóe môi nàng vương lại một dòng chỉ bạc lấp lánh hòa cùng sắc trắng đục của sữa.

Milk vẫn còn đờ đẫn, cô nhìn tiểu thư bằng ánh mắt mơ màng, lí nhí hỏi: "Tiểu thư… Milk hết đau rồi… Nhưng mà… tiểu thư nuốt hết sữa của Milk như vậy… tiểu thư có bị đau bụng không ạ?"

Sự ngây ngô của Milk giữa khung cảnh đầy nhục dục khiến Love càng thêm thích thú. Nàng trèo lên người Milk, áp lồng ngực trần của mình vào cơ thể cô, giọng nói đầy ma mị: "Không đâu, đây là thuốc bổ của chị mà. Nhưng Milk này, bài tập vẫn chưa kết thúc đâu… Milk vừa được sướng rồi, giờ đến lượt Milk phải giúp chị lấy sữa của chị ra nữa chứ?"

Nàng kéo Milk ngồi dậy, để cô dựa lưng vào thành giường, còn mình thì lười biếng dạng chân ngồi lên đùi cô, khiến vùng nhạy cảm đang ướt đẫm áp sát vào đùi Milk.

Milk nghe vậy thì mặt đỏ bừng, lúng túng cúi đầu xuống vùng địa đàng đang bày ra trước mắt. Sự hồng hào, mềm mại của Love như một đóa hoa đang nở rộ, rỉ ra những giọt mật trong suốt đầy mời gọi. Milk ngây ngô đưa lưỡi ra, nhưng vì chẳng có chút kinh nghiệm nào, cô chỉ biết liếm láp một cách vụng về, lúc thì quá nhẹ, lúc lại trúng vào chỗ không cần thiết.

"Nhột… ưm… Milk, em làm chị nhột quá!" Love bật cười, cơ thể nàng run lên theo từng cái chạm ngớ ngẩn của Milk. "Em không phải đang ăn kem đâu, đồ ngốc ạ. Phải dùng lưỡi xoáy sâu vào cơ mà!"

Milk luống cuống, càng cố gắng thì lại càng làm sai. Cô thọc cả mũi vào vùng da thịt mềm mại, hít hà mùi hương nồng nàn của tiểu thư rồi thắc mắc: "Tiểu thư ơi… sao chỗ này của tiểu thư nó… nó cứ trơn tuồn tuột, Milk không tìm thấy chỗ nào có sữa hết. Hay là tại Milk không có khiếu học bài này ạ?"

Nhìn vẻ mặt vừa tò mò vừa bất lực của Milk, Love không thể kiềm chế thêm được nữa. Cơn ngứa ngáy từ sâu bên trong cơ thể nàng đang kêu gào đòi hỏi sự lấp đầy. Nàng nhận ra rằng việc để một kẻ khù khờ như Milk dùng miệng là quá mất thời gian. Love chủ động cầm lấy cây côn thịt vẫn còn đang hơi run rẩy của Milk, đưa nó áp sát vào cánh hoa đang sũng nước của mình.

"Được rồi, không cần dùng miệng nữa. Chị đổi cách học khác…" Love thì thầm, giọng nàng khàn đặc vì tình dục. "Em thấy cậu bé của em đang chào chị không? Và em bé của chị cũng đang rất nhớ nó. Chúng ta sẽ để hai đứa nó gặp nhau, như thế sữa của chị sẽ tự động chảy sang người em. Milk thấy sao?"

Milk chớp mắt, nhìn sự va chạm đầy tội lỗi giữa hai bộ phận nhạy cảm nhất. Sự nóng hổi của Milk khi chạm vào sự ẩm ướt của Love tạo ra một cảm giác kích thích chưa từng có.

"Dạ… nếu tiểu thư bảo đó là cách tốt nhất thì Milk làm ạ. Nhưng mà… em bé của tiểu thư nhỏ như vậy, cậu bé của Milk to thế này… Milk sợ nó vào trong sẽ làm đau tiểu thư mất."

Love nhếch mép, nàng nắm lấy hông Milk, từ từ hạ trọng tâm cơ thể xuống, để đỉnh quy đầu của Milk bắt đầu lấn sâu vào khe rãnh chật hẹp: "Đừng lo… chị đã bảo là chị đặc biệt mà. Nào, giữ chắc lấy chị, và giúp chị hoàn thành nốt trang cuối của bài học đêm nay đi!"

Love thở dốc, đôi mắt vốn đang tràn ngập dục vọng bỗng chốc đờ ra vì sự vụng về đến mức không ngờ tới của nàng đối với Milk. Nàng đã mở rộng hết cỡ, nước nôi tràn trề, tâm thế sẵn sàng đón nhận sự thăng hoa tột đỉnh.

Nhưng thực tế, Milk cầm cậu bé của mình bằng cả hai tay, gương mặt nhăn nhó vì tập trung cao độ. Cây côn thịt khổng lồ của Milk cứ đâm lệch sang hai bên đùi, lúc thì lại chọc ngược lên bụng Love vì Milk chẳng biết định hướng ra sao. Cô người hầu tội nghiệp cứ lóng ngóng, gương mặt đỏ bừng vì cố gắng nhưng tay chân thì cứ quờ quạng như người mù đi đêm.

"Tiểu thư… nó… nó cứ trượt đi đâu ấy! Milk cố đẩy vào mà cái em bé của tiểu thư cứ khép chặt lại, không cho Milk vào gì hết." Milk vừa nói vừa gãi đầu, mồ hôi hột chảy ròng ròng vì áp lực học tập quá lớn.

Love nhìn cái vẻ mặt vừa ngây ngô vừa bất lực của Milk, cơn hưng phấn đang dâng trào bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh buốt. Nàng đã dày công dẫn dụ, đã tự mình thu hoạch sữa, vậy mà đến bước cuối cùng này, kẻ đối diện lại chẳng biết làm ăn ra hồn gì. Sự mệt mỏi sau một ngày tiếp đãi bạn bè cộng với sự bực dọc vì bị tuột hứng đột ngột khiến Love thấy khó chịu đến phát điên.

"Thôi! Dừng lại đi!" Love gắt nhẹ, đẩy Milk ra rồi kéo tấm chăn lụa che kín cơ thể trần trụi của mình.

Milk giật mình, co rúm người lại như một đứa trẻ bị mắng: "Tiểu thư… Milk xin lỗi… Milk ngốc quá, làm tiểu thư giận ạ?"

"Chị mệt rồi, không học hành gì nữa hết." Love quay lưng lại phía Milk, giọng lạnh lùng và đầy vẻ dỗi hờn của một tiểu thư bị hụt hẫng. "Đi ngủ đi. Cấm được chạm vào chị, cũng cấm được nói gì thêm. Đêm nay coi như bài tập thất bại!"

Milk thấy tiểu thư đột ngột quay lưng, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo thì hoảng sợ lắm. Trong trí óc đơn giản của cô, tiểu thư giận tức là cô đã làm sai điều gì đó rất khủng khiếp, có khi mẹ con cô sẽ bị đuổi ra khỏi dinh thự mất.

Milk rón rén bò lại gần, đôi bàn tay to lớn giờ đây run rẩy khều nhẹ vào vai Love. Giọng cô lí nhí, đầy vẻ tội nghiệp: "Tiểu thư ơi… tiểu thư đừng buồn Milk mà. Tại cái đó của Milk nó bướng bỉnh quá, nó không nghe lời Milk chỉ đường nên mới đâm lung tung làm tiểu thư đau… Hay là để Milk mắng nó một trận cho tiểu thư hả giận nha?"

Love vẫn nằm im lìm dưới lớp chăn, hơi thở dồn dập vì tức tối. Nàng đang trong trạng thái bực bội mà kẻ bên cạnh lại dỗ dành bằng cái giọng ngây ngô như trẻ lên ba, điều đó càng làm nàng phát điên hơn.

Thấy Love không trả lời, Milk lại càng sốt sắng. Cô chồm hẳn người qua, áp sát gương mặt khờ khạo của mình vào sau gáy Love, hít hà mùi hương tóc của nàng rồi thủ thỉ: "Tiểu thư đừng có dỗi Milk mà… Để Milk làm lại nha? Nha tiểu thư… Milk thương tiểu thư nhất mà, tiểu thư đừng bắt Milk đi ngủ trong lúc tiểu thư đang giận, Milk sợ lắm…"

Nói xong, Milk còn vụng về cầm lấy bàn tay của Love, áp lên má mình rồi cọ cọ như một chú cún con đang hối lỗi. Sự đụng chạm ngây thơ của Milk lúc này chẳng khác nào mồi lửa châm vào đống rơm khô.

Love xoay người lại, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào Milk, giọng nàng gằn lên qua kẽ răng: "Em có thôi đi không hả Pansa?! Em có biết là em càng dỗ, chị càng thấy bực không? Cái thứ đó của em to xác mà chủ của nó lại chẳng biết dùng vào việc gì cả!"

Milk bị mắng thì giật thót, đôi mắt to tròn bắt đầu rưng rưng nước mắt, giọng nghẹn lại: "Dạ… Milk biết Milk dốt… Milk chỉ muốn tiểu thư vui thôi… Milk xin lỗi tiểu thư nhiều lắm. Tiểu thư đừng mắng Milk nữa ạ…"

Nhìn vẻ mặt mếu máo, tội nghiệp đến mức đáng thương của Milk, Love vừa muốn tống cô ra khỏi phòng, lại vừa thấy bất lực. Cơn dục vọng không được giải tỏa khiến bụng dưới nàng quặn thắt, nhưng nhìn cái kẻ đang ngồi sụt sịt trước mặt, nàng biết dù có cố thêm lần nữa thì Milk cũng sẽ lại làm hỏng chuyện bằng sự ngây ngô của mình mà thôi.

"Đã bảo là đi ngủ đi! Em mà còn nói thêm câu nào nữa, chị sẽ bảo ba cho em ra chuồng chó ngủ đấy!" Love gắt lên trong bóng tối.

Milk nghe vậy thì mặt buồn thiu, cô lí nhí vâng dạ rồi lặng lẽ nằm xuống mép giường, không dám nhúc nhích. Cô cảm thấy hối lỗi vì đã không đủ thông minh để giúp tiểu thư nhớ bài, nhưng tận sâu trong lòng, Milk lại thấy nhẹ nhõm vì không phải tiếp tục cái việc khó nhằn đó nữa.

Căn phòng chìm vào sự im lặng gượng gạo. Love nhắm mắt nhưng lòng đầy bực bội, thầm nghĩ ngày mai chắc chắn phải huấn luyện kẻ ngốc này một cách nghiêm khắc hơn. Còn Milk, chỉ vài phút sau, tiếng thở đều đặn và sâu của cô đã vang lên, bỏ mặc tiểu thư Pattranite nằm đó với nỗi khao khát vẫn còn dang dở và một bụng tức tối.

Sáng hôm sau, Love rời dinh thự từ sớm để đến trường với một khuôn mặt không thể lạnh lùng hơn. Nàng ngồi trong chiếc xe đưa đón trường quốc tế, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa kính, chẳng buồn để tâm đến những lời chào hỏi của tài xế.

Suốt các tiết học, nàng chẳng mảy may để tâm đến lời giảng của giáo viên. Trong đầu Love chỉ hiện lên hình ảnh khuôn mặt khờ khạo của Milk và sự thất bại ê chề của bài thực hành đêm qua. Sự bực bội tích tụ khiến nàng chỉ muốn ngay lập tức trở về nhà, nắm lấy tai kẻ ngốc kia mà mắng cho một trận cho hả dạ.

Vừa bước chân xuống xe khi trở về dinh thự vào buổi chiều, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người Love như sôi lên.

Dưới tán cây đại thụ ở góc vườn, Milk đang cười hì hì, trên tay cầm một chiếc máy bay giấy. Bên cạnh cô là Biew – một người hầu nam trẻ tuổi cũng trạc tuổi Milk, người nổi tiếng là hiền lành và hay giúp đỡ mọi người. Hai người họ đang cùng nhau rượt đuổi, cười đùa vô tư. Milk trông vui vẻ đến mức quên hết cả sự sợ hãi đêm qua, khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh nắng chiều trông thật chướng mắt.

"Đồ ngốc này… hôm qua làm mình tuột hứng đến mức phát điên, chưa xin lỗi ra hồn mà giờ lại dám vui vẻ với kẻ khác?" Love siết chặt quai túi xách, ánh mắt lóe lên tia giận dữ.

"Pansa!" Tiếng gọi sắc lẹm của Love vang lên khiến Milk giật bắn người. Chiếc máy bay giấy rơi tuột khỏi tay, cô vội vàng đứng thẳng người, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy tiểu thư đang đứng khoanh tay, nhìn mình với ánh mắt đầy sát khí. Biew cũng hốt hoảng cúi đầu chào rồi nhanh chóng lẩn đi chỗ khác.

"Dạ… dạ tiểu thư mới đi học về ạ?" Milk lắp bắp, đôi tay run rẩy đan vào nhau.

"Vui vẻ quá nhỉ? Việc nhà làm xong hết chưa mà có thời gian chơi đùa với đàn ông thế kia?" Love tiến lại gần, gót giày nhọn nhấn mạnh xuống nền cỏ như muốn nghiền nát sự vui vẻ của Milk.

"Dạ… Milk làm xong việc ngoài vườn rồi ạ… P'Biew chỉ dạy Milk gấp máy bay…"

"Câm miệng!" Love gắt lên. "Hôm nay tôi thấy mệt trong người, nhìn đâu cũng thấy bẩn thỉu. Từ giờ cho đến tối, em không được nghỉ một phút nào cho tôi. Lau sạch toàn bộ các thanh chắn hành lang tầng hai. Sau đó xuống hầm rượu kiểm tra lại từng chai một, lau bụi từng ngóc ngách. Nếu tôi còn thấy em đứng chơi, tôi sẽ bảo ba trừ hết lương của mẹ em!"

Milk nghe đến tên mẹ thì sợ hãi tột độ, vội vàng vâng dạ rồi chạy đi làm việc ngay lập tức. Suốt cả buổi chiều, Love không để Milk yên thân. Nàng ngồi trên ban công, vừa nhâm nhi trà vừa quan sát.

Cứ hễ thấy Milk có dấu hiệu mỏi mệt là nàng lại gọi giật giọng: "Milk! Đem nước cam lên cho tôi! Nhanh lên!"

"Milk! Chỗ thanh chắn này vẫn còn bụi! Lau lại!"

"Milk! Sao em làm chậm chạp thế? Định lười biếng à?"

Nàng sai vặt cô từ những việc nhỏ nhất đến những việc nặng nhọc nhất, bắt Milk chạy đi chạy lại giữa các tầng lầu không ngơi nghỉ. Nhìn dáng vẻ cao lớn của Milk mồ hôi nhễ nhại, gương mặt phờ phạc vì mệt nhưng vẫn phải cung kính vâng lời, Love mới cảm thấy chút hả dạ. Nàng muốn Milk phải biết rằng, cô chỉ là món đồ chơi của riêng nàng, và nếu nàng không vui, thì Milk cũng đừng hòng có được một giây phút bình yên.

Dù mệt đến mức đôi chân muốn khuỵu xuống, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Love trên ban công, Milk lại tự trách mình. Trong đầu óc đơn giản của cô, Milk đinh ninh rằng vì đêm qua mình quá ngốc, không giúp tiểu thư làm bài thành công, nên hôm nay lên trường tiểu thư chắc chắn đã bị giáo viên mắng chửi thậm tệ trước mặt bạn bè.

"Tiểu thư chắc là buồn lắm nên mới giận mình như vậy…" Milk lầm bầm, vừa lau mồ hôi vừa cố gắng đẩy xô nước nặng nề dọc hành lang.

Love thong thả tựa lưng vào đống gối lông vũ êm ái, chiếc máy tính bảng trên tay lướt qua những tấm hình lung linh của hội bạn thượng lưu đang check-in tại các bữa tiệc tối. Bình thường, nàng sẽ hào hứng tham gia hoặc ít nhất cũng để lại vài dòng bình luận kiêu kỳ, nhưng hôm nay, sự bực dọc vẫn âm ỉ khiến nàng chẳng còn tâm trí.

Nàng cố tình không gọi Milk lên như mọi khi. Nàng muốn kẻ ngốc kia phải nếm mùi bị bỏ rơi, phải trằn trọc cả đêm vì đã làm chủ nhân phật ý. Nàng muốn Milk thức trắng, tự trách mình vô dụng, tự hành hạ bản thân bằng những suy nghĩ ngây ngô của mình.

Thế nhưng, đồng hồ đã điểm 11 giờ đêm mà hành lang bên ngoài vẫn im lìm đến lạ. Không có tiếng bước chân lóng ngóng, cũng không có tiếng gõ cửa rụt rè hỏi: "Tiểu thư có cần Milk bóp chân không ạ?"

"Gan thật, dám đi ngủ trước cả mình sao?" Love lầm bầm, nàng ném chiếc máy tính bảng sang bên cạnh. Cơn tức giận vì bị ngó lơ còn lớn hơn cả sự bực bội ban chiều.

Love không chịu nổi sự im lặng này thêm giây phút nào nữa. Nàng cầm điện thoại, nhắn một tin cụt ngủn cho dì Som: "Dì gọi Pansa lên phòng tôi ngay. Tôi mệt mỏi, cần người xoa bóp xả stress. Bảo Pansa nhanh cái chân lên!"

Nàng đặt điện thoại xuống, chỉnh lại tư thế nằm cho thật quý phái: váy ngủ lụa trắng trượt nhẹ xuống vai, mái tóc buông xõa, chuẩn bị sẵn một tràng mắng nhiếc khi kẻ ngốc kia xuất hiện. Thế nhưng, mười phút trôi qua, cánh cửa phòng mới chậm chạp hé mở.

Milk bước vào, nhưng không phải dáng vẻ lật đật, hối lỗi như mọi khi. Đôi chân cao lớn loạng choạng từng bước, như thể mỗi bước đều phải dùng hết sức để không ngã. Khi Milk tiến vào vùng sáng của đèn ngủ, Love định mở miệng quát thì khựng lại. Gương mặt Milk vốn trắng trẻo, ngây ngô giờ đỏ bừng bất thường, đôi mắt lờ đờ. Mồ hôi lấm tấm trên trán dù phòng máy lạnh.

"Dạ… tiểu thư… Milk đến rồi ạ…" Giọng Milk khàn đặc, mỗi từ đều kèm theo hơi thở nóng hổi, đứt quãng.

"Em làm cái gì mà giờ mới lên? Nhìn cái mặt xem, có tí sức sống nào không?" Love gắt lên, nhưng giọng đã thoáng chút bất an không nhận ra.

Milk không trả lời, cô quỳ xuống cạnh giường theo thói quen, đôi bàn tay run rẩy đưa lên định bóp chân cho Love. Thế nhưng, ngay khi những đầu ngón tay của Milk chạm vào da thịt Love, nàng giật bắn người rụt chân lại.

"Này! Tay em làm sao mà nóng thế hả?" Love ngồi bật dậy, gắt lên nhưng trong giọng nói đã thoáng chút bất an.

Milk giật mình, vội vàng rụt tay lại, cúi gằm mặt hối lỗi: "Milk… Milk xin lỗi tiểu thư. Chắc tại lúc chiều Milk lau hầm rượu lâu quá nên hơi mệt… Tiểu thư đừng giận, để Milk thổi cho mát rồi bóp tiếp cho tiểu thư nhé…"

Nói rồi, Milk cố gắng hít một hơi thật sâu để lấy sức, nhưng cơn choáng váng khiến cô lảo đảo, cả cơ thể cao lớn đổ ập về phía trước, đầu tựa vào đùi Love. Hơi nóng từ trán Milk xuyên qua lớp lụa mỏng của chiếc váy ngủ, khiến Love cảm nhận rõ rệt cơn sốt đang hành hạ kẻ ngốc này.

Lúc này, Love mới chợt nhớ đến tập hồ sơ sơ yếu lý lịch của người hầu mà dì Som từng đưa cho nàng xem qua. Trong đó có dòng ghi chú nhỏ bằng mực đỏ: "Từng gặp tai nạn ngã giếng khi nhỏ, di chứng não bộ, thể trạng nhạy cảm với thời tiết thay đổi và vận động quá sức dưới nắng gắt. Không được để kiệt sức hoặc sốt cao."

Lúc đọc, nàng chỉ lướt qua với vẻ khinh khỉnh: người hầu thì ai chẳng khỏe như trâu, có gì mà ghi chú kỹ thế.

"Milk! Pansa! Dậy mau, đừng có giả vờ!" Love lay mạnh vai cô, nhưng đáp lại chỉ là tiếng rên rỉ mê sảng đến thảm thương.

"Tiểu thư… đừng giận Milk… Milk sẽ học bài thật giỏi mà… đừng đuổi Milk đi…"

Nhìn kẻ ngốc này ngay cả khi thần trí mê man vẫn chỉ lo sợ làm nàng giận, trái tim Love bỗng thắt lại một nhịp lạ lẫm. Cảm giác tội lỗi giờ đây lấn át cả sự kiêu kỳ thường nhật. Dựa trên vốn kiến thức của một học sinh giỏi môn Sinh học, Love nhanh chóng quan sát nhịp thở dồn dập và nhiệt độ tỏa ra từ lớp da thịt đỏ ửng của Milk.

"Sốt nhiệt do kiệt sức và mất nước… đúng là đồ ngốc, đã yếu còn không biết kêu ca." Nàng lầm bầm, nhưng đôi bàn tay lại nhẹ nhàng nâng đầu Milk đặt xuống gối.

Nàng thừa hiểu, nếu gọi ba Korn hay dì Som lúc này, cùng lắm họ chỉ quăng cho Milk vài viên thuốc giảm sốt rồi đuổi cô về phòng người hầu nằm một mình để không lây bệnh cho tiểu thư.

Trong dinh thự này, mạng sống của một đứa ngốc như Milk đôi khi còn không đáng giá bằng một bình hoa cổ hay một chai rượu vang Pháp. Love không muốn thế. Không phải vì thương hại mà ít nhất nàng tự nhủ như vậy vì nàng chưa chơi chán món đồ chơi này.

Nàng rón rén bước ra khỏi phòng, lẩn khuất trong bóng tối của dinh thự để lên tầng 3, nơi đặt tủ thuốc gia đình và các thiết bị y tế với đủ loại dược phẩm cao cấp từ nước ngoài của ba nàng. Với kiến thức của một học sinh giỏi, Love nhanh chóng tìm thấy thuốc hạ sốt loại mạnh và miếng dán tản nhiệt. Nàng không quên lấy thêm một thau nước ấm và chiếc khăn bông mềm mại.

Trở lại phòng, Love khóa chặt cửa. Nàng cẩn thận lau sạch mồ hôi trên gương mặt đỏ bừng của Milk. Nhìn Milk lúc này, khi đôi mắt to tròn thường ngày hay ngơ ngác đã khép lại, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở khó nhọc, Love bỗng thấy tim mình mềm đi.

"Lúc nằm im thế này trông cũng… dễ thương đấy chứ. Chẳng bù cho lúc khù khờ cứ hỏi mấy câu làm người ta phát điên." Love lẩm bẩm, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên sống mũi cao của Milk.

Cơn sốt khiến môi Milk hơi hé mở, hồng rực và nóng hổi. Love nhìn chằm chằm vào đôi môi ấy, nhớ lại cảm giác ngọt ngào khi nàng thu hoạch sữa đêm qua. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu nàng tiểu thư hư hỏng. Nàng nhìn quanh căn phòng vắng lặng, rồi từ từ cúi thấp người xuống.

Chụt.

Một cái hôn nhẹ nhàng nhưng đầy tham lam đặt lên môi Milk. Cảm giác nóng rực từ Milk truyền sang khiến Love tê dại. Nàng nhanh chóng dứt ra, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ đắc thắng.

"Coi như đây là tiền công chị chăm sóc em đêm nay nhé, đồ ngốc." Nàng tỉ mẩn dán miếng tản nhiệt lên trán Milk, rồi vụng về đút từng thìa oresol pha loãng cho cô.

Milk trong cơn mê man vẫn vô thức nuốt, cổ họng khẽ động đậy. Love thay khăn liên tục, đo nhiệt độ mỗi giờ một lần, lau người cho Milk bằng nước ấm pha chút tinh dầu bạc hà để hạ sốt. Cả đêm ấy, nàng tiểu thư chưa bao giờ phải hầu hạ ai lại tình nguyện thức trắng, ngồi bên cạnh chăm sóc.

Trong cơn mê man, Milk vô thức nắm lấy vạt áo của Love, miệng lẩm bẩm: "Tiểu thư… đừng bỏ Milk… Milk ngoan mà…"

Love không gỡ tay ra, nàng cứ thế ngồi bên cạnh, vừa bực bội vừa thỏa mãn nhìn món đồ chơi của mình dần ổn định lại hơi thở.

Nàng khẽ thở dài, tựa đầu vào thành giường ngay cạnh gối của Milk. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng tim đập của Milk dường như hòa cùng nhịp với tiếng thở của nàng. Love chợt nhận ra, dinh thự Pattranite rộng lớn đến mức có thể chứa cả một triều đại, nhưng lại trống rỗng đến lạnh người.

Cha nàng bận rộn với công việc, mẹ nàng bận rộn với những buổi tiệc trà phô trương, chỉ có đứa ngốc đang nằm đây mới là người thực sự nhìn nàng bằng ánh mắt sùng bái không vướng chút toan tính.

"Đúng là đồ phiền phức…" Love thì thầm, bàn tay nàng vô thức luồn vào những lọn tóc đẫm mồ hôi của Milk, vuốt ve một cách dịu dàng.

Gần về sáng, cơn sốt bắt đầu hạ dần. Milk không còn rên rỉ mê sảng nữa, hơi thở cũng trở nên đều đặn và sâu hơn. Love mệt mỏi đến mức không thể gượng thêm, nàng buông xuôi cơ thể, nằm xuống ngay bên cạnh Milk, kéo tấm chăn lụa thơm mùi nước hoa đắp chung cho cả hai. Nàng rúc sâu vào hõm cổ của cô người hầu, hít hà mùi hương cơ thể pha chút mùi tinh dầu bạc hà, rồi chìm vào giấc ngủ trong sự thỏa mãn kì lạ.

6 giờ sáng.

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt của hai thiếu nữ. Milk là người tỉnh dậy trước. Cô chớp mắt, cảm thấy đầu óc còn hơi váng vất nhưng cơ thể đã nhẹ nhõm hơn nhiều. Điều đầu tiên Milk nhận ra không phải là mình đang ở đâu, mà là một sức nặng ấm áp đang đè lên cánh tay mình.

Cô nhìn xuống và suýt chút nữa là hét lên vì kinh hãi.

Tiểu thư Pattranite đang nằm ngủ ngon lành trong lòng cô. Mái tóc lộn xộn, vài sợi dính vào khóe môi hồng hào, và quan trọng nhất là đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đang ôm chặt lấy eo Milk như một con mèo nhỏ sợ bị bỏ rơi.

Milk nằm bất động, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực. Cô nhớ mang máng đêm qua: mình bị mắng, rồi đau đầu, rồi… tiểu thư đã chăm sóc mình? Nhìn những chiếc khăn bông vương vãi trên sàn, thau nước lạnh ngắt trên bàn, và cả chiếc chăn được kéo đắp kín cho cả hai, Milk bỗng thấy sống mũi cay xè.

"Tiểu thư… tiểu thư đích thân chăm sóc cho Milk sao?" Milk nghẹn ngào thầm nghĩ.

Cô định khẽ cử động để ngồi dậy nhưng Love đột ngột siết chặt tay hơn, nàng dụi đầu vào ngực Milk, lẩm bẩm trong cơn ngái ngủ: "Ngoan… nằm yên… chị mệt lắm…"

Milk cảm nhận được sức nóng từ cơ thể nhỏ nhắn của Love đang áp sát vào mình, hơi thở của nàng phả nhẹ lên lồng ngực cô đều đặn. Sự xúc động ban nãy nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi lo âu của một người hầu tận tụy.

Cô khẽ thầm thì, giọng nói vẫn còn chút dư âm của cơn sốt: "Tiểu thư ơi… 6 giờ rồi ạ. Dì Som sẽ đi kiểm tra các phòng sớm thôi. Milk phải xuống vườn tưới hoa, không ông chủ mắng Milk lười biếng mất… Tiểu thư buông Milk ra một tí nhé?"

Đáp lại lời khẩn cầu của cô là một cái siết tay chặt hơn ở ngang hông. Love chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử màu nâu nhạt vẫn còn phủ một lớp sương mờ của giấc ngủ, mỗi khi Milk định nhích người ra, đôi bàn tay của Love lại siết chặt hơn. Nàng không những không buông, mà còn gác hẳn một chân lên đùi Milk, khóa chặt cô người hầu cao lớn trong vòng tay mình.

"Em còn dám nhắc đến việc đi xuống vườn?" Love lầm bầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nàng dụi sâu hơn vào lồng ngực săn chắc của Milk, thanh âm dịu dàng đến lạ. "Em có biết tối qua chị phải thức trắng đêm để lau người cho cái thây ma là em không? Chị mệt đến mức đầu muốn nổ tung đây này."

"Dạ… Milk biết lỗi rồi, Milk cảm ơn tiểu thư nhiều lắm… Nhưng mà…"

"Không nhưng nhị gì cả!" Love ngước lên, đôi môi nàng chu ra vẻ dỗi hờn nhưng ánh mắt thì lóe lên sự nũng nịu. "Hôm nay chị cho phép em nghỉ việc ở vườn. Nhiệm vụ duy nhất của em là nằm đây làm gối ôm cho chị. Em đã làm hỏng bài tập đêm kia, lại còn lăn đùng ra ốm làm chị mất ngủ cả đêm… Em nghĩ em đi xuống vườn là xong sao? Em phải ở đây bù đắp cho chị chứ."

Bàn tay nàng luồn vào dưới lưng Milk, kéo sát khoảng cách đến mức Milk có thể cảm nhận được nhịp tim đập nhanh liên hồi của chính mình hòa cùng nhịp thở đều đặn của tiểu thư. Love khẽ mỉm cười, một nụ cười thuần khiết hiếm hoi hiện lên trên khuôn mặt xinh đẹp.

"Tiểu thư… bù đắp… bù đắp kiểu gì ạ? Milk lại phải uống sữa tiếp ạ?" Milk ngây ngô hỏi, mặt đỏ lựng lên tới tận mang tai.

Love bật cười khúc khích, nàng rướn người lên, ghé sát tai Milk thì thầm: "Uống sữa là em sướng, không phải chị sướng. Nếu bây giờ em dám bước xuống giường, chị sẽ gọi ba ngay lập tức bảo rằng em lẻn vào phòng chị định làm bậy."

Milk sợ hãi co rúm người lại, không dám nhúc nhích, chỉ biết nằm im cho tiểu thư ôm ấp, cô lại chẳng thể nào từ chối. Sự khao khát trong ánh mắt tiểu thư khiến Milk cảm thấy mình như một con mồi đã sa vào lưới, mà thợ săn thì lại đang quá đỗi xinh đẹp.

Thế nhưng, khi ánh nắng mỗi lúc một rõ, sự tỉnh táo bắt đầu quay lại, đôi mắt Love bỗng lóe lên một tia dâm đãng quen thuộc. Nàng ngước nhìn Milk, bàn tay đang ôm eo bỗng trượt dần xuống phía dưới, chạm vào vùng cấm địa vẫn còn đang hầm hập sức nóng sau cơn sốt của Milk.

"Milk khỏe lại rồi đúng không? Chị thấy cậu bé của em đang chào chị buổi sáng kìa… Nó cứng thế này, chắc là đã sẵn sàng giúp chị lấy sữa rồi nhỉ?"

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đĩ Les Dâm
Đĩ Les Dâm
Tháng 6 17, 2025
Quỷ Tình_truyenles.net
Quỷ Tình
Tháng 8 7, 2025
156859801-256-k853167
Ngươi Thật Quyến Rũ
Tháng 7 20, 2026
Con Bạn Thời Học Cấp 3 – Truyện SEX LES Hay
Con Bạn Thời Học Cấp 3 – Truyện SEX LES Hay
Tháng 6 17, 2025
Truyện Les Hay
Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Phần 30 Tháng 8 29, 2025
Phần 29 Tháng 8 29, 2025
BẠN CÙNG PHÒNG KHÁT TINH CHỨNG
Chương 15 Tháng 4 17, 2026
Chương 14 Tháng 4 17, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
Ngốc À! Em Không Đơn Phương
Chap 70 Tháng 9 9, 2025
Chap 69 Tháng 9 9, 2025
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved