Nội dung truyện
Tâm Tuyên Cẩn trầm xuống, Lẫm nhi quả nhiên đã biết, lại không biết chính mình từ khi nghe được tin dữ hạ sí mạch mà hỗn loạn đã bảy tám ngày. Chuyện lớn như vậy cho dù giữ bí mật cũng có tiếng gió truyền ra, Hạ Du Lẫm biết cũng không kỳ quái. Tuyên Cẩn vẫn không đáp, chờ Hạ Du Lẫm nói cho nàng hắn đã biết bao nhiêu.
Quả nhiên nghe Hạ Du Lẫm nói: “Trẫm nghe nói hoàng thúc chiến đấu kịch liệt cùng loạn thần tặc tử nửa tháng có thừa, rốt cục lấy được toàn thắng, đáng tiếc thời điểm cuối cùng trúng địch kế, vì nước hy sinh.” Hạ Du Lẫm càng nói thanh âm càng thấp, thần sắc cũng trở nên ưu thương, nhưng Tuyên Cẩn lại phát hiện đáy mắt hắn có một tia đắc ý, trong lòng nhất thời sợ hãi, đồng thời nghĩ đến Hạ Sí Mạch đã chết, đau lòng, nước mắt không tiếng động chảy xuống.
Hạ Du Lẫm bắt đầu từ lúc còn nhỏ cũng rất ít thấy mẫu hậu rơi lệ, mẫu hậu đầu tiên là đột nhiên bệnh nặng một hồi, hiện tại nghe hoàng thúc chết, lại rơi lệ. Xác minh lời hắn nói không giả, xem ra hoàng thúc thật đã chết. Yên tâm rất nhiều nhưng cũng nhịn không được bi thương. Bình tĩnh mà xem xét thì hoàng thúc đối hắn cũng không tồi. Chẳng những phụ tá hắn lên ngôi vị hoàng đế, còn dạy hắn rất nhiều thứ. Nếu không phải hoàng thúc cũng không đem hoàng đế hắn để vào mắt, lại cướp đi mẫu hậu hắn, hắn hẳn là sẽ thích hoàng thúc. Bất quá nếu người đã chết rồi, cũng không cần phải tính toán chi li.