Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 1

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 1 - Chương 1: Bóng Tối Dưới Hiên Nhà Trọ
Next

Tháng mười một, cái lạnh đầu mùa ở vùng ven đô Bangkok không mang theo sự lãng mạn của những cơn gió se sắt, mà thấm đẫm mùi bùn ao tù đọng, mùi rác thải ngút ngàn từ bãi rác trung tâm và mùi nước cống đặc quánh xộc thẳng lên sống mũi mỗi khi có một cơn gió độc thổi qua. Ở cái nơi mà người ta thường gọi bằng cái tên đầy khinh miệt là "khu ổ chuột ven sông" hay "xóm không tên", bóng tối chưa bao giờ chỉ đơn thuần là sự vắng bóng của ánh sáng. Nó là một thực thể sống, đong đầy sự đói khát, bạo lực và những tiếng thở dài bị bóp nghẹt sau những cánh cửa gỗ mọt kêu kẽo kẹt.

Janhae Ployshompoo ngồi xổm trên chiếc ghế nhựa thấp đến mức đầu gối gần như chạm cằm, đặt hờ hững trước hiên căn phòng trọ chật chội chưa đầy mười hai mét vuông. Cô kẹp điếu thuốc rẻ tiền giữa hai ngón tay cái và ngón trỏ đã sớm chai sần vì va vấp với đời. Ánh lửa đỏ rực bập bùng trong màn đêm đặc quánh, hắt lên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng và vết sẹo dài mờ mờ chạy xéo qua xương gò má phải – di vật từ một trận ẩu đả năm mười tám tuổi.

Janhae vừa tròn mười chín tuổi. Cái tuổi mà đáng lẽ những đứa con gái khác còn đang ngồi trên giảng đường đại học, loay hoay với những rung động đầu đời hay những bản báo cáo thực tập, thì Janhae đã sớm nếm trải đủ mặt đáy của xã hội. Mồ côi cha mẹ từ khi chưa kịp biết mặt người sinh thành, lớn lên bằng những bữa cơm hắt hủi của họ hàng xa rồi văng ra đường phố từ năm mười hai tuổi, thế giới của Janhae chỉ dạy cho cô một định luật duy nhất: Kẻ yếu là kẻ chết, muốn sống sót thì phải biết dùng nắm đấm.

Cô ít nói đến mức cực đoan. Trong từ điển sống của Janhae, ngôn từ là thứ vô dụng nhất trên đời, bởi những kẻ hứa hẹn ngọt ngào nhất thường là những kẻ ra tay tàn nhẫn nhất. Cô chọn cách im lặng, chọn dùng những vết bầm trên da thịt và khớp ngón tay chai sạn để giao tiếp với đời. Lầm lì, bất cần, ánh mắt luôn sắc lạnh như dao cau quét qua bất kỳ ai dám nhìn mình quá ba giây, Janhae dựng lên một bức tường gai góc để che giấu đi sự thật rằng sâu thẳm bên trong cơ thể gầy gò ấy là một tâm hồn chưa từng một ngày được yêu thương trọn vẹn. Không ai ở cái xóm này dám dây dưa với cô, bởi họ biết đằng sau lớp áo khoác sờn vai là một con thú hoang sẵn sàng xù lông cắn xé bất cứ kẻ nào dám chọc vào lãnh địa của nó.

Rầm!

Tiếng động mạnh bạo phát ra từ căn nhà xiêu vẹo cách đó ba căn hộ kéo phắt ánh mắt đang thờ thẫn nhìn khoảng không vô định của Janhae lại. Theo sau tiếng động ấy là một âm thanh quen thuộc đến mức gai người: tiếng vật dụng đổ vỡ lảng chảng, tiếp đó là tiếng thét nghẹn ngào bị bóp nghẹt và tiếng roi da quất xuống nền nhà bốp chát, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm khuya.

— Mày giỏi lắm nhỉ? Cả cái giống cái nhà mày đứa nào cũng là cái đồ ăn hại, bòn rút mồ hôi nước mắt của tao! Tiền đâu? Đưa tao mau! — Giọng gã đàn ông trung niên bợm nhậu khàn đặc, gầm lên trong cơn thịnh nộ điên cuồng của một kẻ vừa thua sạch tiền vào chiếu bạc đầu ngõ.

— Con… con không có tiền… Tiền học phí nhà trường thu từ tuần trước con đã đưa hết cho bố rồi… Bố thả con ra… — Tiếng một thiếu nữ vang lên, run rẩy, yếu ớt đến đáng thương, lọt thỏm giữa những tiếng nấc nghẹn ngào trong vô vọng.

— Học cái con khỉ gì! Học mà mang tiền về cho tao chắc! Đồ con hoang ăn hại, mày tưởng mày đi học là oai lắm à? Tao đập chết mày!

Janhae khẽ nhíu mày, khóe mắt giật giật. Điếu thuốc trên tay cô bị bóp nát từ lúc nào, tàn thuốc rơi lả tả xuống mũi giày bata cũ kỹ. Janhae không phải là người thích lo chuyện bao đồng. Ở cái xóm lao động nghèo đói này, cảnh chồng đánh vợ, cha mẹ bạo hành con cái diễn ra như cơm bữa, ai lo thân nấy là quy tắc sinh tồn tối thượng. Thế nhưng, chẳng hiểu sao, mỗi lần nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào phát ra từ căn nhà mục nát đó, lồng ngực bên trái của cô lại nhói lên một nhịp khó chịu, một cảm giác bức bối đến mức tột cùng.

Cô đứng phắt dậy. Đôi giày bata cũ kỹ nện mạnh xuống nền đất ẩm ướt phát ra những âm thanh khô khốc.

Janhae sải bước về phía căn nhà đó. Cô không thèm gõ cửa, cũng chẳng buông một lời cảnh cáo, dùng một cú đá trời giáng bằng toàn bộ sức lực tung chiếc cửa gỗ mục nát ra khỏi bản lề.

Ké…ét… rầm!

Bụi mù mịt bay lên trong ánh đèn vàng vọt leo lét phát ra từ chiếc bóng đèn quả nhót treo lơ lửng giữa trần nhà. Dưới ánh sáng yếu ớt ấy, cảnh tượng hiện ra rõ mồn một: Gã đàn ông trung niên mặt đỏ gay vì rượu, áo xống xộc xệch, đang vung chiếc thắt lưng da dày cộp định quất thêm một nhát nữa xuống người thiếu nữ đang co ro ôm đầu ở góc tường.

Nghe tiếng động mạnh, gã giật mình quay phắt lại, trợn trừng đôi mắt vằn mạch máu, hét lớn bằng giọng lè nhè:

— Mày là con hoang nào ở đâu xông vào đây hả? Muốn chết à…

Chưa để gã dứt lời, Janhae đã lao đến nhanh như một cơn lốc. Không một lời thừa thãi, không một chút nương tay, cô túm chặt lấy cổ áo gã, vung tay giáng thẳng một cú đấm cực nặng bằng toàn bộ lực của khớp ngón tay chai sạn vào thẳng xương hàm đối phương.

Ác!

Gã đàn ông kêu lên một tiếng á khẩu, lực va chạm mạnh đến mức khiến thân hình to xác lảo đảo, ngã nhào xuống đống chai lọ thủy tinh vỡ lỏng chỏng dưới nền nhà.

— Mày… mày dám đánh tao… Con khốn này… — Gã nghiến răng nghiến lợi, ôm lấy hàm sưng vù, cố trườn người dậy.

Janhae không cho gã cơ hội. Cô lạnh lùng bước tới, ánh mắt sắc lẹm như dao cau nhìn gã từ trên cao với vẻ khinh miệt tột cùng. Cô bồi thêm một cú đá cực mạnh vào thẳng bụng gã khiến gã oằn người lại như một con tôm luộc, nôn thốc nôn tháo ra sàn nhà rồi ngất lịm đi vì quá đau đớn.

Căn phòng lập tức chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn ngợp, chỉ còn vang lên tiếng thở dốc nặng nhọc của Janhae và tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy phát ra từ góc tường tối tăm.

Janhae chậm rãi thu hồi chân, đứng thẳng người dậy rồi quay sang nhìn phía góc phòng.

Dưới thứ ánh sáng mập mờ, Jingjing hiện ra trọn vẹn trong tầm mắt cô. Khác hoàn toàn với sự gai góc, bạo liệt của Janhae, Jingjing mang một nét đẹp mong manh, thuần khiết nhưng lại bị vùi dập đến tả tơi. Cô bé là học sinh giỏi xuất sắc của trường trung học phổ thông trong vùng, luôn giữ vị trí đứng đầu khối suốt nhiều năm liền. Nhưng hoàn cảnh gia đình nghèo rớt mồng tơi, mẹ mất sớm, một mình gánh chịu trận đòn roi vô cớ từ người cha nát rượu đã biến Jingjing thành một thiếu nữ mang nội tâm chịu đựng, kiên nhẫn đến đáng thương.

Lúc này, chiếc áo sơ mi đồng phục trắng của Jingjing đã sờn vai, rách một mảng lớn ở bả vai và lem luốc những vết bùn đất lẫn máu khô. Mái tóc dài đen nhánh rối bời xõa lòa xòa che đi một nửa khuôn mặt trắng tái. Khóe môi xinh xắn rớm một dòng máu đỏ tươi, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây sưng húp, nhòe nhoẹt nước mắt, nhưng sâu thẳm trong ánh nhìn ấy tuyệt nhiên không có sự khuất phục hoàn toàn, mà là một nỗi cô độc, chông chênh đến nao lòng.

Janhae khẽ nheo mắt, yết hầu chuyển động. Cô nhìn xuống đôi tay đang run lẩy bẩy ôm lấy đôi chân gầy guộc của Jingjing, rồi lại nhìn vết bầm tím đang lan rộng trên gò má trắng ngần của cô bé. Một cảm giác xót xa vô hình xẹt qua tâm trí kẻ vốn quen sống đời hoang dã.

Janhae cúi người xuống, cởi chiếc áo khoác gió dày cộm, sờn vai của mình ra. Cô bước đến gần Jingjing, không nói một lời nào, nhẹ nhàng trùm kín chiếc áo khoác rộng thênh thang lên bờ vai đang run lên bần bật của cô bé, che đi hoàn toàn những vết thương và sự trần trụi đáng thương trước mắt. Mùi khói thuốc lá hòa lẫn với mùi mồ hôi nam tính phảng phất từ chiếc áo lập tức bao bọc lấy Jingjing.

— Đứng dậy. — Giọng Janhae trầm đục, khàn đặc vì khói thuốc và hơi lạnh của đêm khuya, vang lên ngắn ngủn nhưng tuyệt nhiên không mang chút giận dữ hay cáu gắt nào.

Jingjing mím chặt đôi môi đang rớm máu, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt khẽ chớp. Cô bé ngước lên nhìn gương mặt góc cạnh, dính chút mồ hôi và vết bầm nhẹ của Janhae, cổ họng nghẹn đắng không thốt nên lời. Bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt vô thức vươn lên, run rẩy nắm lấy vạt áo khoác rộng thùng thình của đối phương, lí nhí phát ra một tiếng vô cùng khe khẽ:

— Chị…

— Đi theo chị. — Janhae quay phắt lưng lại, cất bước đi về phía cửa. Trước khi bước ra ngoài màn đêm đặc quánh, cô bỏ lại một câu cụt ngủn bằng chất giọng trầm ổn: — Đừng có đứng đực ra đó đợi nó tỉnh dậy rồi lại rước họa vào thân.

Jingjing sững người mất vài giây. Nhìn theo bóng lưng cao gầy nhưng vững chãi, sừng sững như một bức tường thành trước mặt của Janhae, cô bé hít một hơi thật sâu, nuốt ngược nước mắt vào trong rồi lật đật đứng dậy, lê tấm thân đau nhức bước theo sau.

Dưới ánh đèn đường hắt hiu vàng úa, cái bóng nhỏ thó, đơn độc của thiếu nữ cứ thế lẽo đẽo bước sau bóng của một kẻ bất hảo chuyên dùng bạo lực để sinh tồn. Đêm hôm ấy, trước thềm căn phòng trọ chật chội và dột nát của Janhae, Jingjing chính thức bước chân vào thế giới của cô. Và cũng từ khoảnh khắc chiếc áo khoác đượm mùi khói thuốc ấy được khoác lên người, quỹ đạo cuộc đời của hai con người tưởng chừng như hai đường thẳng song song vĩnh viễn không bao giờ cắt nhau, đã bất ngờ lệch nhịp, lao về phía nhau bằng một sức mạnh không gì cản nổi.

End chương 1.

Next

YOU MAY ALSO LIKE

Những vì sao trong vòng tay tôi_truyenles.net
Những vì sao trong vòng tay tôi
Tháng 8 28, 2025
Yêu thầm
Tháng 5 23, 2026
399885366-256-k119566
Lần Yêu Thứ Hai
Tháng 8 20, 2026
NƠI ẤY VÀ TÌNH YÊU
NƠI ẤY VÀ TÌNH YÊU
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved