Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 2
Căn phòng trọ của Janhae rộng chưa đầy mười hai mét vuông, nằm lọt thỏm ở góc khuất cuối dãy nhà trọ lợp tôn đen đã rỉ sét theo năm tháng. Cứ mỗi độ mùa mưa tới, tiếng nước mưa xối xả nện xuống mái tôn lại đinh tai nhức óc, át đi mọi âm thanh xung quanh. Bên trong phòng chẳng có lấy một món đồ giá trị ngoài chiếc giường gỗ ép ọp ẹp đặt sát tường, một bếp ga mini đã cũ kỹ dính đầy dầu mỡ, chiếc bàn nhựa thấp lè tè làm bàn ăn kiêm bàn làm việc, và một góc nhỏ chất đầy những vỏ chai nước ngọt vỏ nhôm cùng những xấp giấy vụn mà Janhae gom góp được từ mấy bãi rác để đem bán ve chai kiếm thêm thu nhập những ngày không có việc nặng.
Không gian chật chội sực nức mùi ẩm mốc, mùi khói thuốc lá rẻ tiền lâu ngày bám vào từng thớ gỗ và thoang thoảng mùi dầu gió xanh.
Janhae đẩy nhẹ cánh cửa sắt vốn đã móp méo một góc, bước vào phòng rồi với tay bật chiếc bóng đèn quả nhót vàng vọt lủng lẳng giữa trần nhà. Ánh sáng yếu ớt hắt xuống, phủ lên căn phòng một vẻ cô tịch đến nao lòng. Cô không nói một lời, chỉ lầm lì bước đến cạnh chiếc giường gỗ, cầm lấy chiếc khăn mặt đã ngả màu vắt trên ghế rồi nhúng vào chậu nước nhỏ đặt ở góc bàn.
Jingjing đứng nép sát vào khung cửa ra vào, hai tay vẫn bấu chặt lấy vạt chiếc áo khoác gió rộng thênh thang của Janhae. Cơ thể cô bé co ro lại như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi ngoài mưa lạnh. Đôi giày vải trắng bẩn thỉu, lem luốc bùn đất vô thức dịch sang một bên vì sợ làm bẩn sàn nhà trọ của người ta. Cơn đau từ những trận đòn roi bắt đầu ngấm sâu vào da thịt, từng nhịp nhói lên ở bả vai và sống lưng khiến Jingjing khẽ rít lên một tiếng đau đớn, nhưng cô bé mím chặt môi, cố kìm nén không để phát ra tiếng khóc.
Janhae quay người lại, bắt gặp hình ảnh cô thiếu nữ đang đứng chết trân ở cửa với dáng vẻ chật vật và đáng thương đến cực điểm. Lông mày cô hơi nhíu lại, thở dài một hơi đầy bất mãn với chính sự vụng về của mình.
— Còn đứng ở đó làm gì? Muốn đứng chổng gọng ở cửa để chị khiêng vào trong à? — Giọng Janhae trầm đục, vang lên trong không gian chật hẹp nghe có phần cọc cằn, nhưng cách xưng hô "chị – em" lại mềm mỏng hơn hẳn, hoàn toàn không mang chút sắc thái bề trên hay thô lỗ nào.
Jingjing giật mình, vội vàng lắc đầu, lí nhí:
— Em… em sợ làm dơ nền nhà của chị…
Janhae khựng lại một nhịp. Cô nhìn xuống đôi bàn chân trắng bệch đang khẽ run lên vì lạnh của Jingjing, rồi lại nhìn vết máu khô dính trên khóe môi cô bé. Trong cái thế giới mà Janhae từng sống, ai nấy đều xù lông tranh giành từng miếng ăn, lừa lọc và chà đạp lên nhau để tồn tại, chưa từng có ai đứng trước mặt cô mà dè dặt, sợ hãi làm phiền người khác như thế này.
Janhae không đáp lời. Cô bước tới, cầm lấy cổ tay Jingjing kéo nhẹ một cái. Lực tay của một kẻ quen làm việc nặng được thu lại vừa đủ để Jingjing không bị đau, dìu cô bé bước thẳng vào trong phòng rồi ấn ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp.
— Ngồi im. Đừng có nhúc nhích. — Janhae thấp giọng dặn dò.
Cô kéo chiếc ghế nhỏ lại gần, ngồi xổm xuống đối diện với Jingjing. Janhae vắt chiếc khăn ẩm nước ấm lên, nhẹ nhàng đưa tay nâng cằm cô bé lên để lau đi vết máu vương trên khóe môi. Động tác của Janhae thoạt nhìn có vẻ hơi luống cuống, nhưng khi chạm đến vùng da đang sưng tấy của Jingjing, bàn tay thô ráp với những vết chai sạn và vết sẹo cũ lại tự động giảm hẳn lực, trở nên cẩn trọng và dịu dàng đến lạ lùng.
Jingjing vô thức khẽ né tránh một chút vì đau, đôi hàng mi dài ướt đẫm nước mắt khẽ run lên. Cô ngước mắt lên, khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức Jingjing có thể nhìn rõ từng đường nét sắc lạnh trên gương mặt Janhae – sống mũi cao thẳng, đôi mắt một mí sâu thẳm mang theo vẻ bất cần đời, và vết sẹo dài vắt ngang gò má càng khiến cô trông có vẻ dữ tợn. Thế nhưng, chính con người mang vẻ ngoài gai góc ấy lại đang cẩn thận lau mặt cho cô, mang lại cho cô một thứ cảm giác an toàn mà suốt mười bảy năm qua chưa từng có ai cho phép cô được nhận lấy.
— Có đau lắm không? — Janhae bỗng lên tiếng, giọng nói trầm khàn phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Jingjing ngẩn người, chớp chớp đôi mắt sưng húp, ngơ ngác lắc đầu:
— Không… không đau mấy ạ.
— Ngốc thật đấy. Bị đánh đến mức này mà còn mở miệng nói không đau. — Janhae hừ nhẹ một tiếng, đoạn quay người với lấy tuýp thuốc sát trùng và vài miếng băng cá nhân cũ kỹ được cất trong một chiếc hộp sắt han gỉ trên kệ tủ.
Cô đổ một ít thuốc sát trùng ra chiếc tăm bông, đoạn nhìn Jingjing bằng ánh mắt mang theo chút xót xa ẩn giấu:
— Sắp tới sẽ rất xót. Cắn chặt môi vào, nếu đau quá thì cứ kêu lên, đừng có cố chịu đựng một mình.
Nói rồi, Janhae không chần chừ, ấn nhẹ đầu tăm bông lạnh ngắt lên vết thương ở khóe môi và vùng bầm tím trên gò má Jingjing. Cảm giác cay xót từ thuốc sát trùng lập tức lan truyền khiến Jingjing co rúm người lại, đôi bàn tay nhỏ bé bấu chặt vào mép ghế nhựa, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Cô bé bật ra một tiếng rên khẽ, nước mắt một lần nữa trào ra khóe mi vì quá đau.
Nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên gò má lem luốc của Jingjing, ngón tay đang cầm tăm bông của Janhae bỗng khựng lại giữa không trung. Lồng ngực cô lại thắt lại một nhịp khó tả. Bản năng của một kẻ sống đơn độc lâu năm khiến Janhae có chút lúng túng, không biết phải dỗ dành người khác thế nào ngoài việc vô thức nhích người lại gần hơn chút nữa, miệng thì cằn nhằn nhưng động tác lại nhẹ đi một nửa:
— Đã bảo là ráng chịu đựng một chút cơ mà. Con gái gì mà… hay khóc nhè thế không biết.
— Em… em không cố ý khóc… — Jingjing nghẹn ngào đáp, giọng nói đứt quãng vì tủi thân và đau đớn. — Chỉ là… từ nhỏ đến lớn, chưa có ai đối xử tốt với em như thế này cả… Toàn bộ thế giới chỉ biết đánh đập và đòi tiền…
Nghe đến đây, động tác của Janhae hoàn toàn dừng lại. Cô ngước lên, đối diện trực tiếp với đôi mắt long lanh nước của Jingjing. Trong đôi mắt ấy không còn sự sợ hãi ban đầu, mà là một sự trống rỗng, chán chường đến cùng cực của một đứa trẻ bị thế giới quay lưng. Janhae hiểu cảm giác đó hơn ai hết. Sự cô độc, sự tột cùng của việc không có nơi để về, không có ai để bấu víu – cô đã mang theo nó suốt hai mươi ba năm cuộc đời.
Janhae thở dài một hơi thật dài, luồn tay gạt đi giọt nước mắt còn vương trên gò má Jingjing bằng ngón cái thô ráp, đoạn trầm giọng nói, câu chữ tuy mộc mạc nhưng lại chứa đựng một lời hứa nặng tựa ngàn cân:
— Sau này… nếu lão ta còn dám đánh em, cứ việc chạy sang đây. Có chị ở đây, không ai dám làm tổn thương em nữa đâu.
Jingjing mở to đôi mắt sưng húp, ngỡ ngàng nhìn Janhae. Trong ánh đèn vàng vọt, bóng hình của người con gái lớn hơn cô hai tuổi bỗng chốc trở nên vững chãi và ấm áp đến lạ kỳ. Cô bé mím chặt môi, sống mũi cay xè, khẽ gật đầu một cái thật mạnh.
— Dạ… em nhớ rồi, chị Janhae.
Nghe hai tiếng "chị Janhae" phát ra từ khuôn miệng nhỏ nhắn của Jingjing, khóe môi Janhae chợt co giật nhẹ, một nụ cười mờ nhạt thoáng qua rồi biến mất rất nhanh. Cô ném tăm bông vào sọt rác, đứng thẳng người dậy rồi quay sang chiếc tủ lạnh mini cũ kỹ ở góc phòng.
— Ở đây không có đồ ăn ngon đâu. Chỉ còn ít mì gói hôm qua chị mua thừa. Em có đói thì ăn tạm lót dạ, không thì nhịn đến sáng mai tự về nhà mà lo lấy thân.
Janhae vừa lầm bầm vừa lấy ra hai gói mì tôm và một quả trứng gà, bật bếp ga mini lên nấu. Ánh lửa bập bùng hắt lên bóng lưng gầy gò nhưng kiên định của cô.
Jingjing ngồi ngây người trên ghế, nhìn theo từng động tác dứt khoát của Janhae. Cơn đau nhức trên cơ thể lúc này dường như đã vơi đi phân nửa, thay vào đó là một thứ cảm giác ấm áp lạ lùng lan tỏa từ lồng ngực. Chiếc áo khoác gió rộng thùng thình vẫn còn vương vấn hương thơm nam tính và mùi khói thuốc đặc trưng của Janhae bao bọc lấy cơ thể cô bé, khiến chiếc lồng ngực vốn lạnh lẽo lâu nay lần đầu tiên được sưởi ấm.
Chẳng mấy chốc, một bát mì nóng hổi bốc khói nghi ngút được đặt bịch xuống bàn trước mặt Jingjing. Janhae không nói gì, đẩy đôi đũa về phía cô bé rồi tự mình kéo một chiếc ghế khác ngồi đối diện, châm thêm một điếu thuốc lá, rít một hơi dài thả làn khói mờ ảo vào không trung.
— Ăn đi. Đừng để lãng phí. — Janhae dịu giọng nhắc nhở, ánh mắt đảo đi hướng khác như để che giấu sự quan tâm vụng về của mình.
Jingjing cầm đôi đũa lên, húp một ngụm nước súp nóng hổi cay nồng. Cơn đói cào ruột gan từ chiều nay mới thực sự được xoa dịu. Cô bé ăn từng ngụm nhỏ, nhưng trong lòng lại dâng lên một thứ cảm xúc hỗn độn, vừa xót xa vừa lưu luyến.
Căn phòng trọ chật chội chìm vào sự tĩnh lặng của đêm khuya. Ngoài kia, tiếng mưa bắt đầu lất phất rơi, nện những hạt nước đầu tiên lên mái tôn rỉ sét. Bên trong, hai con người mang hai số phận đầy rẫy vết thương và giông bão, lần đầu tiên ngồi lại bên nhau dưới một mái nhà tạm bợ, bắt đầu viết nên những chương đầu tiên trong cuộc đời của đối phương.
End chương 2.