Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 23

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 23 - Chương 23: Bản án lịch sử và khúc khải hoàn của công lý
Prev
Next

Bầu trời ngoại ô Bangkok lúc năm giờ sáng vẫn phủ một lớp sương mù dày đặc, đượm mùi ẩm ướt của đất bùn và cỏ dại. Phía sau màn sương trắng đục ấy, khu biệt thự bề thế của Korn sừng sững hiện lên như một pháo đài kiên cố được bao bọc bởi hệ thống camera giám sát tối tân và những bức tường rào cao ngất gắn thép gai.

Hắn nghĩ rằng nơi ẩn náu này là bất khả xâm phạm. Hắn nghĩ rằng với lớp vỏ bọc doanh nhân bất động sản thành đạt cùng hàng chục tên đàn em tay sai máu lạnh canh gác ngày đêm, cái tên Korn sẽ mãi mãi đứng ngoài vùng phủ sóng của luật pháp, tiếp tục che đậy những tội ác tày trời dưới bóng tối của đồng tiền và quyền lực.

Nhưng hắn đã lầm. Ván bài do chính hắn mở ra năm xưa, hôm nay đã đến lúc phải thu về cái giá đắt nhất. Giết người, buôn người, bắt cóc – những tội ác tày trời đó không thể nào mãi mãi dung thứ dưới ánh sáng của công lý.

Rầm!

Tiếng va chạm kinh hoàng xé toạc sự tĩnh mịch của buổi sáng sớm. Chiếc xe đặc chủng chống đạn của lực lượng cảnh sát hình sự quốc gia bất ngờ lao thẳng qua cổng chính, hất văng cánh cổng sắt nặng hàng tấn sang một bên trong sự ngỡ ngàng tột độ của đám bảo vệ. Ngay sau đó, hàng loạt xe tuần tra và xe bọc thép ào ạt tràn vào, còi hụ hú vang trời đinh tai nhức óc. Đèn pha chói lóa quét qua từng góc sân, biến khu biệt thự xa hoa thành một trận địa nghẹt thở.

Từ chiếc xe chỉ huy dừng lại ở vị trí trung tâm, Jingjing bước xuống.

Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng sơ vin gọn gàng trong bộ vest đen lịch thiệp, chiếc áo khoác dáng dài bay phần phật trong làn gió sớm. Gương mặt cô lạnh lùng như tạc tượng, không một gợn sóng sợ hãi. Đôi mắt phượng hẹp dài sắc bén quét qua khung cảnh hỗn loạn trước mắt, nơi những tên đàn em của Korn đang nhao lên cầm vũ khí chống trả nhưng nhanh chóng bị lực lượng đặc nhiệm khống chế, ấn ngã rạp xuống mặt đất lạnh lẽo.

Bên cạnh cô, đội trưởng đội cảnh sát đặc nhiệm cầm trên tay chiếc loa phóng thanh, giọng nói dõng dạc vang lên qua màn sương:

— Korn! Biệt thự của ông đã bị bao vây hoàn toàn. Lệnh bắt giữ khẩn cấp dựa trên các tội danh buôn người, bắt cóc, rửa tiền, thao túng tội phạm có tổ chức và lệnh truy nã đặc biệt về tội sát hại người vô tội đã được ban hành! Buông vũ khí xuống và đầu hàng ngay lập tức! Nếu kháng cự, chúng tôi có quyền tiêu diệt tại chỗ!

Từ trên ban công tầng hai của biệt thự, Korn xuất hiện. Hắn ta mặc một chiếc áo choàng ngủ lụa xộc xệch, tay cầm một khẩu súng ngắn, gương mặt méo mó vì tức giận và hoảng loạn. Gã trùm giang hồ khét tiếng một thời nay trông nhếch nhác, hai mắt đỏ ngầu nhìn xuống lực lượng cảnh sát dày đặc bên dưới. Khi ánh mắt hắn vô tình chạm phải người phụ nữ đứng trước mũi xe chỉ huy – một bóng dáng thanh tú nhưng mang khí chất bức người – Korn khựng lại một nhịp.

Hắn không nhận ra Jingjing, nhưng ánh mắt sắc lạnh và tư thế ngạo nghễ ấy khiến sống lưng hắn lạnh toát.

— Mấy người là ai mà dám bén mảng đến đây?! Biết tao là ai không hả lũ khốn này! — Korn gào lên, chĩa thẳng nòng súng xuống dưới, giọng điệu điên cuồng. — Muốn bắt tao à? Mơ đi! Tao sẵn sàng cho nổ tung cái chỗ này nếu tụi mày dám bước lên một bước!

Không một chút hoảng sợ, Jingjing chậm rãi bước lên phía trước vài bước, tách khỏi vòng bảo vệ của lực lượng đặc nhiệm. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào Korn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt mang đầy vẻ khinh miệt và châm biếm. Chất giọng lạnh lùng, trong trẻo nhưng đanh thép của cô vang lên xuyên qua tiếng còi hú:

— Ông Korn, nhiều năm qua, ông dùng tiền bạc và thế lực để che giấu những tội ác tày trời, từ việc bắt cóc phụ nữ, buôn người sang biên giới cho đến những vụ mưu sát tàn độc để bịt miệng người khác. Gieo nhân nào gặt quả nấy, ông nghĩ mình có thể trốn tránh mãi sao?

Nghe đến đây, sắc mặt Korn biến đổi hoàn toàn. Lớp mặt nạ bình tĩnh cuối cùng vỡ vụn, hắn trợn trừng mắt nhìn cô gái trẻ bên dưới, lắp bắp không thành tiếng:

— Mày… mày là ai? Rốt cuộc mày là con ranh nào mà nắm rõ mọi đường dây và tội ác của tao?

— Tôi là ai không quan trọng. Quan trọng là… bản án dành cho ông đã được ký xong rồi. — Jingjing giơ chiếc cặp da trên tay lên một chút, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn không che giấu. — Toàn bộ tài liệu về đường dây bắt cóc, các tài khoản ngân hàng ẩn giấu ở nước ngoài, bằng chứng hối lộ và đặc biệt là toàn bộ hồ sơ vạch trần những mạng người bị ông tước đoạt, giờ đây đã nằm trong tay cơ quan công tố tối cao. Tội ác của ông, nợ máu phải trả bằng máu. Trò chơi kết thúc rồi, Korn.

— Mày… mày muốn chết! — Korn phát điên, ngón tay siết chặt cò súng, định bóp cò nhắm thẳng vào Jingjing.

Nhưng hắn không bao giờ có cơ hội đó.

Đoàng!

Một tiếng súng sắc bén vang lên từ góc khuất của tay súng bắn tỉa thuộc lực lượng đặc nhiệm ẩn náu trên mái nhà bên cạnh. Viên đạn xé gió xuyên thủng báng súng trên tay Korn, khiến khẩu súng văng tung tóe xuống mặt đất bên dưới trong tiếng thét đau đớn của hắn. Ngay lập tức, một đội đặc nhiệm phá cửa kính tầng hai, lao vào khống chế và quật ngã Korn xuống sàn nhà, còng tay hắn lại trong chớp mắt.

Từ trên cao, Korn bị đẩy ra ban công, đầu bù tóc rối, bị áp giải bước ra ngoài dưới ánh mắt lạnh lùng của hàng chục cảnh sát.

Jingjing đứng dưới sân, ngước nhìn kẻ từng tàn nhẫn gây ra bao tội ác nay bị còng tay lôi đi như một con chó hoang. Trong lồng ngực cô, tảng đá đè nặng suốt bao năm đằng đẵng bỗng chốc được nhấc bổng lên. Cô nhắm mắt lại một nhịp, hít một hơi thật sâu vào lồng ngực. Kẻ sát nhân máu lạnh cuối cùng cũng phải đền tội trước pháp luật.

Khi chiếc xe chở tội phạm rời đi trong tiếng còi hụ xa dần, Piploy nhanh chóng bước tới bên cạnh Jingjing, trên tay cô cầm chiếc máy tính bảng vừa nhận được thông báo từ Viện kiểm sát tối cao. Ánh mắt Piploy nhìn Jingjing ánh lên sự ngưỡng mộ và vui mừng khôn tả.

— Jingjing, cậu đã làm được rồi! — Piploy kích động nói, giọng hơi run lên. — Vừa có tin từ bên trên, toàn bộ bản cáo trạng đối với Korn và băng nhóm của hắn đã được phê chuẩn theo đúng khung hình phạt cao nhất, tội danh giết người và buôn người cấu thành mức án tử hình hoặc chung thân, hoàn toàn không có khả năng bảo lãnh hay kháng cáo.

Nghe vậy, tay Jingjing hơi thả lỏng. Sự kìm nén suốt bao năm qua phút chốc hóa thành một sự giải thoát nhẹ nhõm. Kẻ đứng sau những tội ác ghê tởm nhất đã phải đền tội.

— Mọi thứ đã sáng tỏ rồi, Piploy. — Jingjing khẽ thở ra, ánh mắt phượng vốn luôn lạnh lùng lúc này lại ánh lên một tia nhẹ nhõm sâu sắc.

— Đúng vậy, cậu đã lật ngược được toàn bộ ván cờ, Jingjing à. Hơn nữa, với chiến công hiển hách triệt phá tập đoàn tội phạm khét tiếng nhất vùng biên giới lần này, tên tuổi của cậu tại Apex và trong toàn bộ giới tư pháp Bangkok đã đạt đến một tầm cao mới. Ban giám đốc vừa gửi thông báo đặc biệt, đề bạt cậu lên làm Phó chủ tịch cấp cao của tập đoàn. Chỗ đứng của cậu bây giờ hoàn toàn vững chãi, không một kẻ nào dám dòm ngó hay lay chuyển nữa.

Jingjing hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời phía Đông nơi những tia nắng ấm áp đầu tiên của ngày mới đang phá vỡ lớp sương mù. Cô không màng đến chức vị cao sang hay quyền lực ngút trời mà Apex vừa trao tặng; điều duy nhất đọng lại trong tâm trí cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: thời gian trôi qua, mọi giông bão ngoài kia đã được cô quét sạch.

Bây giờ, khi kẻ thù đã đền tội trước pháp luật, cô không còn vướng bận bất cứ điều gì nữa. Tất cả những gì cô cần làm lúc này là chuẩn bị một tư thái hoàn hảo nhất để đếm ngược từng ngày, chuẩn bị cho một chương mới trong cuộc đời mình.

— Piploy… — Jingjing quay sang nhìn người đồng nghiệp đã sát cánh cùng mình qua bao giông bão, khóe môi khẽ nở một nụ cười chân thành nhất từ trước đến nay. — Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì tất cả những gì cậu đã làm cho tớ suốt thời gian qua.

Piploy sững người giây lát trước nụ cười hiếm hoi nhưng đẹp đến nao lòng của Jingjing. Trái tim cô khẽ nhói lên một nhịp, nhưng rồi cô nhanh chóng giấu đi, mỉm cười đáp lại bằng tất cả sự bao dung:

— Cảm ơn gì chứ? Tớ chỉ làm những gì nên làm thôi. Đi nào, vị Phó chủ tịch mới của chúng ta. Giờ là lúc cậu chuẩn bị cho những dự định tiếp theo của mình rồi đấy.

Màn đêm tăm tối cuối cùng đã lùi xa hoàn toàn, nhường chỗ cho ánh ban ngày quang minh chính đại. Bản án cho kẻ chôn vùi ánh sáng đã được thực thi, và khúc khải hoàn của công lý chính thức mở ra một chặng đường hoàn toàn mới cho cuộc đời của Jingjing.

End chương 23.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Mùa hè vĩnh cửu
Tháng 9 22, 2025
87018703-256-k225043-1
Cô Trịch Ôn Nhu
Tháng 6 29, 2026
Người Là Nắng Ấm_truyenles.net
Người Là Nắng Ấm
Tháng 6 28, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
Tháng 10 15, 2025
Truyện Les Hay
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Sống Chung Với Dì
Chương 14 Tháng 5 25, 2026
Chương 13 Tháng 5 25, 2026
Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Chương 19 Tháng 6 26, 2026
Chương 18 Tháng 6 26, 2026
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Chương 98 Tháng 6 16, 2026
Chương 97 Tháng 6 16, 2026
Chị Ấy Không Yêu Tôi_truyenles.net
Chị Ấy Không Yêu Tôi
chương 17 Tháng 8 22, 2025
chương 16 Tháng 8 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved