Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 4

  1. Home
  2. Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
  3. Chương 4 - Chương 4: Bão Giông Âm Thầm Sau Lớp Cửa Sổ
Prev
Next

Mùa mưa ở vùng ngoại ô Bangkok dường như chưa bao giờ chịu dừng lại. Nó kéo dài lê thê, mang theo cái ẩm ướt rấm rứt thấm sâu vào từng thớ gạch, từng vết nứt trên bức tường vôi loang lổ của dãy trọ nghèo. Cuộc sống của Janhae và Jingjing trôi qua trong một nhịp điệu chậm rãi, lặng lẽ nhưng lại kiên cố đến lạ kỳ. Ban ngày, Janhae vật lộn với những khối xi măng nặng trịch, những giọt mồ hôi mặn chát cay xè khóe mắt và bụi bặm khét lẹt của công trường xây dựng để kiếm từng đồng tiền công còm cõi. Ban đêm, dưới ánh đèn quả nhót vàng vọt leo lét hắt ra từ trần nhà, cô lại lặng lẽ ngồi đó, trở thành một chỗ dựa vững chắc cho Jingjing miệt mài bên những trang sách vở thơm mùi giấy mới.

Thế giới ngoài kia vốn dĩ chưa bao giờ buông tha cho những kẻ khốn cùng muốn tìm một góc bình yên nhỏ bé. Định mệnh cay nghiệt luôn chực chờ giật sập bất kỳ mái nhà tạm bợ nào được dựng lên từ nước mắt và sự hy sinh.

Tối hôm đó, khi cơn mưa ngoài trời vừa ngớt hạt, để lại bầu không khí đặc quánh hơi nước và cái lạnh se sắt len lỏi qua từng khe cửa, Jingjing đang cúi đầu tỉ mỉ sửa lại bài tập hóa học trên chiếc bàn nhựa thấp. Bỗng nhiên, âm thanh quen thuộc nhưng đáng sợ từ căn nhà cuối hẻm bỗng vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của đêm khuya.

Rầm! Choang!

Tiếng bát đĩa sứ vỡ vụn thành trăm mảnh, tiếp theo là tiếng quát tháo khàn đặc, gầm rú trong cơn thịnh nộ điên cuồng của một kẻ vừa thua sạch tiền bạc vào chiếu bạc đầu ngõ. Gã đàn ông nát rượu đập phá mọi thứ trong nhà, gọi tên con gái bằng những từ ngữ tục tĩu, khó nghe nhất.

Jingjing đang cầm cây bút bi trên tay bỗng khựng lại. Toàn bộ cơ thể cô bé cứng đờ như hóa đá, ngòi bút cắm sâu vào trang giấy vở, rách toạc một đường dài xấu xí. Sự hoảng sợ bám rễ sâu trong tiềm thức suốt bao nhiêu năm qua lập tức trỗi dậy, bóp nghẹt lấy lồng ngực, kéo tụt cô về lại những đêm tối đẫm nước mắt và roi da vô tình. Sắc mặt Jingjing tái mét không còn một giọt máu, đôi môi mỏng rớm máu vì bị cô cắn chặt đến mức run rẩy nhằm kìm nén tiếng nấc nghẹn sắp trào ra.

Janhae đang đứng tựa lưng vào khung cửa sổ rách nát, kẹp hờ điếu thuốc lá trên ngón tay, thả làn khói mờ ảo vào không trung. Nhìn thấy biểu cảm biến dạng vì sợ hãi, đôi vai đang co rúm lại của Jingjing, đôi mắt một mí sâu thẳm của cô lập tức nheo lại, sắc lạnh và đầy sát khí như dao cau. Không một chút do dự, Janhae vứt mẩu thuốc xuống sàn nhà, dùng mũi giày di nát rồi sải bước dài đến bên cạnh.

Cô không nói những lời an ủi sáo rỗng, chỉ cúi người xuống. Bàn tay thô ráp, chi chít những vết chai sạn và sẹo lớn nhỏ nhẹ nhàng bao trọn lấy bàn tay đang lạnh ngắt, run lẩy bẩy đến mức đánh rơi cả cây bút xuống đất của Jingjing.

— Nhìn chị. — Giọng Janhae trầm đục, vang lên chắc nịch, đều đặn và vững chãi như một mỏ neo giữa vùng nước xiết, đánh bật mọi âm thanh hỗn loạn, chửi bới ngoài kia ra khỏi đại dương ý thức của Jingjing.

Jingjing chầm chậm ngước đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng ngập tràn nước mắt lên. Trong ánh đèn vàng vọt, gương mặt góc cạnh, điềm tĩnh và kiên định của Janhae phản chiếu rõ mồn một trong đôi tròng mắt ướt đẫm ấy. Sự ấm áp truyền qua từ lòng bàn tay Janhae giống như một thứ ma lực kỳ diệu, xoa dịu đi cơn chấn động tâm lý đang cào xé lồng ngực cô bé.

— Chị… em sợ lắm… Lão lại tìm đến đây rồi… Lão sẽ lôi em về… — Jingjing nghẹn ngào mở lời, giọng nói đứt quãng, run rẩy bấu chặt lấy cánh tay Janhae như thể chỉ cần buông ra, cô sẽ rơi xuống vực sâu không đáy.

Janhae nhíu mày, đưa tay còn lại vuốt nhẹ lên mái tóc rối bù của Jingjing. Động tác của cô lúc này vô cùng dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài xù lông với cả thế giới.

— Đừng sợ. Có chị ở đây rồi. — Janhae thấp giọng lặp lại, từng chữ thốt ra đều mang theo trọng lượng của một lời thề ngầm. — Em quên những gì chị từng nói với em rồi à? Chừng nào chị còn ở đây, không ai có thể bước vào căn phòng này để làm tổn thương em được nửa bước. Nghe rõ chưa?

Jingjing mím chặt môi, sống mũi cay xè, cố gắng nuốt ngược dòng nước mắt tủi hờn vào trong. Cô bé hít một hơi thật sâu, gật đầu nhẹ một cái, bàn tay vô thức siết ngược lại, đan chặt các ngón tay mình vào bàn tay Janhae như tìm kiếm chút hơi ấm duy nhất trên cuộc đời lạnh lẽo này.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân xiêu vẹo, nặng nề cùng tiếng gầm gừ bực dọc vang lên ngay ngoài ngõ nhỏ. Tiếng chửi thề mỗi lúc một gần hơn, và chẳng mấy chốc, gã đàn ông nát rượu với khuôn mặt vẫn còn hằn vết bầm tím do cú đấm hôm trước của Janhae đã lồng lộn xuất hiện ngoài khung cửa sổ. Hắn trợn trừng đôi mắt vằn mạch máu, chỉ tay thẳng vào mặt Janhae và Jingjing, gào lên bằng giọng lè nhè của kẻ say:

— Con ranh chết tiệt kia! Mày giỏi lắm nhỉ? Dám trốn sang đây chui rúc với cái thể loại vô lại này à? Mày tưởng mày trốn thoát khỏi cái nhà này được chắc? Ra đây mau! Đưa tiền đây cho tao đi trả nợ, không thì hôm nay tao đánh chết tươi cả đôi chúng mày!

Không khí bên ngoài hiên nhà trọ lập tức đặc quánh lại nghẹt thở. Vài vị hàng xóm lém lỉnh ở các phòng bên cạnh hé cửa nhìn ra xem náo nhiệt, nhưng vừa thấy ánh mắt sắc lẹm của Janhae thì vội vàng rụt đầu lại, đóng sầm cửa vì sợ vạ lây.

Janhae từ từ buông tay Jingjing ra, đứng thẳng người dậy. Cô bước chậm rãi về phía cửa ra vào. Trái với sự hung hãn, bạo lực thường thấy của những kẻ giang hồ đầu đường xó chợ, bước chân của Janhae cực kỳ điềm tĩnh, nhưng chính sự tĩnh lặng đến rợn ngợp ấy lại mang theo một thứ áp lực khủng khiếp đè nặng lên không gian.

Janhae mở tung cánh cửa sắt, đứng chắn ngay trước khung cửa, cao ngạo và lạnh lùng nhìn xuống gã đàn ông đang lồng lộn bên ngoài.

— Mày… mày đúng là con khốn gan cùng mình! Hôm trước mày dám đánh tao… Mày nhìn xem mặt tao còn sưng thế này đây! — Gã đàn ông gào lên, giơ tay định vung chiếc gậy gỗ mang theo người bổ thẳng vào đầu Janhae.

Nhưng gã đã đánh giá thấp sự nhanh nhạy của Janhae. Nhanh như một tia chớp cắt ngang màn đêm, Janhae không né tránh mà lao thẳng về phía trước. Cô túm chặt lấy cổ tay gã đang cầm gậy, bẻ ngược ra sau một góc hiểm hóc khiến gã kêu thét lên một tiếng đau đớn thấu tận trời xanh. Chiếc gậy gỗ lập tức tuột khỏi bàn tay đang run lẩy bẩy, rơi bịch xuống nền đất.

Janhae không dùng nắm đấm tơi bời như trước, mà dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và sự lạnh lùng tột độ trong ánh mắt để áp đảo hoàn toàn. Cô cúi đầu, ghé sát tai gã đàn ông đang oằn người vì đau, giọng nói trầm khàn phát ra nhỏ nhẹ nhưng đủ sức đóng đinh vào đại não đối phương:

— Nghe cho rõ đây, đồ rác rưởi. Lần trước tao đánh mày là để cảnh cáo, để mày nhớ cái tát của sự tỉnh táo. Còn lần này, nếu mày vẫn không biết điều, còn dám bén mảng đến gần con bé này nửa bước, hay thốt ra thêm một từ hỗn hào nào nữa… tao thề sẽ không chỉ dừng lại ở vài cái xương sườn gãy hay một trận đòn đâu. Mày có muốn thử xem một kẻ từng có tiền án như tao dám làm những gì không?

Ánh mắt sắc như dao cạo của Janhae, cùng với cỗ sát khí lạnh ngắt tỏa ra từ một kẻ từng trải qua bảy năm cải tạo trong trại giam, khiến gã đàn ông chết khiếp. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ đánh bay cả hơi men trong đầu gã. Gã trố mắt nhìn Janhae, cơ thể run lẩy bẩy như sấy lúa, ú ớ không thốt nên lời.

— Cút. — Janhae hất mạnh tay gã ra một cái khiến gã lảo đảo ngã nhào ra đường mòn ngập nước mưa, rồi cô lạnh lùng đóng sầm cánh cửa sắt lại, khóa chặt mọi âm thanh bẩn thỉu ở bên ngoài.

Bên trong căn phòng trọ nhỏ, Jingjing đứng lặng người, trái tim đập thình thịch liên hồi như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực. Cô bé ôm chặt lấy ngực áo, vừa sợ hãi Janhae vì sự ngông cuồng, liều lĩnh đó sẽ chuốc lấy rắc rối với pháp luật, nhưng nhiều hơn cả là một cảm giác cảm động, biết ơn đến tột cùng khi thấy có một người bất chấp tất cả hiểm nguy để che chở cho mình.

Janhae quay người lại bước vào trong. Vẻ mặt sắc lạnh, đằng đằng sát khí ban nãy lập tức tan biến không còn một dấu vết, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và dịu dàng quen thuộc khi ánh mắt cô chạm phải bóng hình Jingjing.

Cô bước tới gần, nhìn thấy khóe môi Jingjing vẫn đang bấu chặt đến rớm máu, bèn nhẹ nhàng đưa ngón tay cái thô ráp, chai sạn khẽ lau đi giọt nước mắt còn vương trên gò má trắng ngần của cô bé.

— Xong rồi. Hắn ta sợ mất mật rồi, sẽ không dám quay lại làm phiền em nữa đâu. — Janhae khẽ nói, âm điệu trầm ấm pha chút dỗ dành. — Nín đi, đừng khóc nữa.

Jingjing không kìm nén được cảm xúc đang chực trào trong lồng ngực thêm một giây nào nữa. Cô bé tiến lên một bước, chủ động vùi trọn khuôn mặt mình vào lồng ngực rắn chắc của Janhae, vòng hai tay ôm thật chặt lấy tấm lưng rộng của người lớn hơn.

Sức nặng và sự chủ động bất ngờ của Jingjing khiến Janhae khựng lại mất một nhịp. Hai tay cô hơi giơ lên không trung vì bất ngờ và đôi chút lúng túng, nhưng rồi, bản năng ôm ấp và bảo vệ người mình yêu thương đã chiến thắng tất cả. Janhae từ từ hạ tay xuống, siết nhẹ vòng tay, ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy vào lòng, như thể muốn dùng toàn bộ thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho cô bé.

Mùi khói thuốc lá thoang thoảng hòa quyện cùng mùi mồ hôi nam tính quen thuộc của Janhae bao bọc lấy Jingjing, mang lại cho cô một cảm giác bình yên tuyệt đối giữa giông bão cuộc đời. Trong vòng tay vững chãi ấy, Jingjing nhắm chặt mắt lại, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định cất lên từ tận đáy lòng:

— Chị Janhae… em sợ lắm… nhưng em biết ơn vì có chị… Cảm ơn chị vì đã luôn ở đây bảo vệ em…

Janhae cúi đầu, cằm tựa nhẹ lên mái tóc mềm mại, thơm mùi dầu gội rẻ tiền của Jingjing. Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp hiếm hoi trong đêm mưa trút nước. Cô siết chặt vòng tay hơn chút nữa, thì thầm vào mái tóc cô bé như một lời hứa vĩnh cửu:

— Ngốc ạ… Chị không bảo vệ em thì bảo vệ ai chứ. Đã có chị ở đây rồi, từ nay về sau, sẽ không ai được phép làm em khóc nữa đâu.

End chương 4.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Tháng 8 2, 2025
Tình Yêu Online
Tháng 12 31, 2025
Nữ Dâm Tặc Háo Sắc
Tháng 6 26, 2026
Công Chúa Thanh Lâu Là Vợ Ta
Tháng 5 24, 2026
Truyện Les Hay
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Cô Ơi ! Em Nè
Chương 25 Tháng 4 1, 2026
Chương 24 Tháng 4 1, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved