Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn - Chương 5
Bầu trời ngoại ô Bangkok sau cơn mưa dầm dề của đêm hôm trước như được gột rửa sạch sẽ đến tinh khôi. Tuy nhiên, cái lạnh tê tái của những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại trên từng mảng tôn rỉ sét, rấm rứt thấm vào không gian qua những khe hở rách nát của bức tường vôi loang lổ. Ánh nắng đầu ngày nhợt nhạt xuyên qua lớp màn cửa mỏng manh, rọi những vệt sáng vàng cam yếu ớt lên sàn nhà trọ chật hẹp, vẽ nên một khoảng bình yên ngắn ngủi nhưng vô giá.
Jingjing cựa mình tỉnh giấc trong sự ngỡ ngàng. Giác quan đầu tiên đánh thức cô bé không phải là tiếng còi xe inh ỏi từ trục đường lớn cách đó vài con hẻm, hay tiếng chửi thề quen thuộc của gã cha nát rượu, mà là một thứ hơi ấm vô cùng an toàn đang bao bọc lấy toàn bộ cơ thể.
Cô chớp chớp đôi hàng mi nặng trĩu, nhận ra bản thân hoàn toàn không còn nằm trên chiếc giường gỗ cứng ngắc nữa. Từ lúc nào không hay, cô đã cuộn tròn trong lòng Janhae, vùi mặt hoàn toàn vào lồng ngực vững chãi của người lớn hơn. Vòng tay của Janhae siết nhẹ quanh eo cô, che chở như một thứ thành lũy kiên cố nhất trên đời, chặn đứng mọi giông bão ở ngoài kia.
Sự gần gũi đột ngột khiến một thoáng bối rối, thẹn thùng xẹt qua đôi mắt phượng của Jingjing. Cô cẩn thận từng chút một, nín thở dịch chuyển cơ thể để tránh làm Janhae thức giấc. Dưới khoảng cách gần trong gang tấc, gương mặt góc cạnh, phong trần của Janhae hiện lên trọn vẹn trong tầm mắt. Khi ngủ, hàng lông mày sắc sảo thường ngày giãn ra đôi chút, bớt đi vài phần gai góc, nhưng vết sẹo dài vắt ngang gò má phải vẫn phảng phất một nét từng trải, ngang tàng và đầy kiên cường. Trên môi Janhae vẫn vương lại chút mệt mỏi, dấu vết của những ngày tháng bươn chải bán sức lao động ở công trường khói bụi.
Jingjing vô thức đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ rụt rè lướt qua khoảng không trung giữa hai người, khao khát muốn chạm vào vết sẹo ấy để xoa dịu những đau thương mà người kia từng trải qua. Nhưng rồi, khi ngón tay chỉ còn cách da thịt Janhae vỏn vẹn một tấc, cô lại giật mình khựng lại, rụt phắt tay về vì sợ làm phiền giấc ngủ hiếm hoi của Janhae.
Sâu thẳm trong đôi mắt Jingjing lúc này tràn ngập một thứ tình cảm hỗn độn nhưng mãnh liệt – lòng biết ơn vô bờ bến, cảm giác thuộc về một nơi an toàn tuyệt đối, và cả một thứ tình cảm vượt qua giới hạn thông thường đang âm thầm đâm chồi nảy lộc, rực rỡ và đau đáu đến mức chính cô cũng cảm thấy hoảng sợ.
— Sờ chán chưa? Định ngắm mặt chị đến bao giờ nữa đây, hả nhóc con? — Giọng Janhae bỗng vang lên, trầm đục, khàn đặc vì vừa mới thức giấc nhưng lại mang theo chút ý cười trêu chọc đầy ngạo nghễ.
Jingjing giật nảy mình như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm chuyện xấu. Đôi má cô bỗng chốc đỏ bừng lên tận mang tai, nóng ran như lửa đốt. Cô lắp bắp, tay chân luống cuống không biết giấu đi đâu cho phải:
— Em… em xin lỗi… Em không cố ý làm phiền giấc ngủ của chị đâu… Chỉ là… em cứ tưởng chị vẫn còn ngủ say…
Nhìn dáng vẻ bối rối tột độ, hai má đỏ lựng như trái cà chua chín của Jingjing, Janhae khẽ bật cười trầm thấp. Tiếng cười phát ra từ lồng ngực rung lên nhè nhẹ, truyền thẳng qua lớp áo mỏng sang cơ thể Jingjing khiến cô bé càng thêm ngượng ngùng. Janhae nheo mắt, lười biếng trở mình, cánh tay đang ôm trọn lấy eo Jingjing nới lỏng ra đôi chút nhưng vẫn tuyệt đối không chịu buông hoàn toàn.
— Ngốc thật đấy. Có gì mà phải xin lỗi với chả phiền phức. — Janhae chậm rãi mở đôi mắt một mí sâu thẳm ra, ánh nhìn mang theo sự cưng chiều giấu kín. Cô vươn tay lên, búng nhẹ một cái rõ đau vào trán Jingjing. — Mặt chị có hoa hay có vàng thỏi nào dính trên đó à mà em nhìn chăm chú thế? Sớm thế này, không tranh thủ ngủ thêm một lát đi, mở mắt ra là ngắm chị làm gì?
— Em… em không buồn ngủ nữa… — Jingjing cúi gằm mặt, lí nhí đáp, đôi tay vô thức xoắn chặt vào vạt áo khoác gió của Janhae. Sự mặc cảm bỗng chốc dâng ngập lòng khiến giọng cô bé nhỏ dần. — Chị… hôm nay chị còn phải ra công trường từ sáng sớm đúng không? Đêm qua rõ ràng lão ta đã đến quậy phá, làm phiền giấc ngủ của chị, sao chị không nghỉ ngơi thêm một chút? Đáng lẽ em không nên ở lại đây… Em cứ vì chuyện của mình mà làm liên lụy đến chị mãi thế này… em thấy bản thân mình thật sự rất phiền phức…
Nghe đến hai từ "phiền phức" thốt ra từ miệng Jingjing, sắc mặt Janhae đột ngột chùng xuống. Đôi mày sắc sảo nhíu chặt lại thành một đường rõ nét. Không một chút do dự, Janhae vươn tay nâng cằm Jingjing lên, buộc cô bé phải ngẩng đầu đối diện trực tiếp với ánh mắt mình. Sức mạnh từ đôi tay ấy dứt khoát nhưng không hề thô bạo, mang theo một sự nghiêm túc đến rợn ngợp.
— Nhìn thẳng vào mắt chị, Jingjing. — Janhae cất giọng trầm trầm, từng câu từng chữ phát ra đều nặng trịch như búa tạ. — Đừng bao giờ lặp lại mấy cái từ ngu ngốc kiểu như "phiền phức" hay "liên lụy" đó nữa. Nghe rõ chưa? Chị không thích nghe em nói thế về bản thân mình.
Jingjing ngẩn người, chớp chớp đôi hàng mi ướt sương, ngơ ngác nhìn người lớn hơn mà không tài nào thốt nên lời.
Janhae thở dài một hơi thật dài, ánh mắt bỗng chốc dịu xuống, thâm trầm như mặt hồ buổi sớm không một gợn sóng:
— Từ trước đến nay, thế giới của Janhae này vốn dĩ chỉ có một mình. Chị quen sống giữa sự cô độc, quen dùng nắm đấm và sự lạnh lùng để sinh tồn qua ngày, chưa từng phải bận tâm xem ngày mai mình sống vì cái gì, hay lo lắng cho sự an nguy của bất kỳ ai trên cõi đời này. Nhưng từ khoảnh khắc chị đá văng cánh cửa căn nhà dơ dáy đó, tận mắt nhìn thấy em co ro chịu trận dưới những đòn roi tàn nhẫn… chị biết bản thân mình đã không còn đường lùi nữa rồi, Jingjing ạ.
Janhae dừng lại một nhịp, ngón tay cái thô ráp, chai sạn khẽ vuốt ve gòマラ mềm mại của Jingjing, giọng nói khàn đặc nhưng ấm áp đến vô tận:
— Em không phải là gánh nặng. Em chưa bao giờ là gánh nặng cả. Em là lý do duy nhất khiến một kẻ cặn bã, sống buông xuôi và bấp bênh như chị muốn thay đổi, muốn nỗ lực làm người lương thiện, muốn có một cái kết đàng hoàng hơn, sáng sủa hơn cho cuộc đời tăm tối này. Thế nên, đừng bao giờ tự trách mình vì những chuyện do kẻ khác gây ra nữa. Hiểu chưa?
Từng câu từng chữ của Janhae giống như những giọt nước ấm áp rơi xuống mảnh đất khô cằn, nứt nẻ trong tâm hồn Jingjing, đánh tan hoàn toàn những mặc cảm, tự ti và nỗi sợ hãi đã bám rễ sâu trong lòng cô bấy lâu nay. Sống mũi Jingjing cay xè, nước mắt chực trào ra khóe mi, nhưng lần này không phải vì đau đớn hay tủi hờn, mà là vì xúc động đến tột cùng.
Cô không còn kiềm chế được cảm xúc đang bùng nổ trong lồng ngực nữa. Jingjing nhào người ôm chầm lấy cổ Janhae, vùi chặt mặt vào hõm vai người lớn hơn, buông thả những giọt nước mắt nghẹn ngào:
— Chị ngốc lắm, chị Janhae… Chị đúng là một kẻ ngốc lớn ngơ ngác… Nhưng mà… em thương chị lắm… em thương chị nhiều lắm…
Janhae khựng lại một giây trước lời tỏ bày bất ngờ và chân thành ấy, rồi khóe môi cô chợt cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, đẹp đẽ nhất từ trước đến nay. Cô siết chặt vòng tay, ôm trọn lấy thiếu nữ nhỏ bé vào lòng, cằm tựa lên mái tóc mềm mượt, thì thầm đáp lại:
— Ừ, chị ngốc thật đấy. Nhưng chị chỉ ngốc vì một mình em thôi, cô nhóc cứng đầu ạ.
Khoảnh khắc hai người buông nhau ra, bầu không khí trong phòng đã chuyển sang một tầng ý nghĩa hoàn toàn khác – nhẹ nhõm hơn, ấm áp hơn và tràn đầy hy vọng.
— Được rồi, sến sẩm thế là đủ rồi đấy. — Janhae bật cười khẽ, buông tay đứng dậy khỏi giường, vươn vai vận động cơ thể sau một đêm ngủ dưới tấm chiếu mỏng. — Sớm muộn gì cũng phải đối mặt với thực tế. Hôm nay là thứ sáu, em còn phải đến trường, không được phép trốn học nghe chưa?
Jingjing mỉm cười gật đầu, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Cô nhanh nhẹn bước xuống giường, phụ Janhae cuộn tấm chiếu và gấp lại chiếc chăn mỏng gọn gàng vào một góc phòng.
— Dạ, em biết rồi. Hôm nay em có bài kiểm tra toán quan trọng, em nhất định sẽ làm thật tốt để mang điểm cao về khoe với chị. — Jingjing tinh nghịch đáp, ánh mắt phượng lấp lánh niềm vui.
Janhae nhìn cô bé, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác yên bình đến lạ. Cô bước đến chiếc bàn nhỏ, cầm lấy chiếc áo khoác gió quen thuộc mặc vào người, đoạn quay sang dặn dò:
— Chị chuẩn bị ra công trường đây. Sáng nay trên bàn có bánh mì trứng chị mua sẵn từ sớm, nhớ ăn hết đấy. Chiều nay tan học cứ đứng ở gốc cây gạo đầu hẻm chờ chị, đừng có đi đâu một mình hay bén mảng về nhà sớm, hiểu chưa?
— Em nhớ rồi mà, chị cứ đi làm đi, đừng lo cho em. — Jingjing ngoan ngoãn gật đầu, đôi mắt dõi theo từng cử động của Janhae với sự lưu luyến không nỡ rời.
Khi cánh cửa sắt khép lại, căn phòng trọ nhỏ lại trở về với sự tĩnh lặng ban đầu, nhưng bầu không khí bên trong đã không còn lạnh lẽo hay cô độc nữa. Jingjing ăn vội bữa sáng, thay chiếc áo đồng phục phẳng phiu rồi bước ra ngoài.
Bên ngoài, ánh nắng ban mai rực rỡ cuối cùng cũng xé toạc lớp sương mù dày đặc, chiếu rọi những tia nắng ấm áp xuống khu xóm nghèo lụp xụp. Trên con đường mòn dẫn ra bến xe buýt, bước chân của Jingjing trở nên nhẹ nhàng và kiên định hơn bao giờ hết. Cô biết rằng, dẫu cuộc đời ngoài kia có khắc nghiệt và nhiều giông bão đến thế nào đi nữa, thì ở một góc khuất nhỏ bé này, luôn có một người đang âm thầm chờ đợi, dùng cả tấm lưng rộng và đôi bàn tay chai sạn để che chở cho tương lai của cô.
End chương 5.