Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư - Chương 49
Chương 48: Măm côn thịt lớn của lão công.
Trên khuôn mặt của người đàn ông có vẻ ai oán.
Thanh Nhã nhìn kỹ một hồi mới nhận ra hình như người này là một khách mời của show.
Nàng nhìn chằm chằm người đàn ông một cách cẩn thận, rồi khẽ hỏi một câu: “Có phải anh nợ tiền tôi không?”
Nghe Thanh Nhã nói, vẻ mặt của người đàn ông rõ ràng là không thể hiểu nổi.
Anh ta thừa cơ nổi giận mắng: “Thanh Nhã, sao cô lại thế này? Mấy năm trước, tôi chỉ hỏi mượn cô 2 vạn tệ mà thôi, đến bây giờ cô còn nhớ rõ. Không ngờ cô lại keo kiệt như vậy.”
Thanh Nhã vui vẻ, “Nghĩa là anh định không trả tiền?”
Nàng lấy camera ra quơ quơ trước mặt người đàn ông, “Tôi đã quay lại những gì anh nói rồi. Nếu anh không trả tiền thì tôi sẽ đăng nó lên Weibo. Để tôi nói cho anh biết nha, tôi có 80 triệu fans trên Weibo đó!”
“Đồ điên!”
Người đàn ông chửi bới vài câu nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy điện thoại trong túi chống nước ra, quét mã rồi chuyển 2 vạn tệ cho Thanh Nhã.
“Em và Thẩm Minh Tuấn đang làm gì vậy?”
Giọng Cố Nguyên Hi vang lên từ bên cạnh. Thanh Nhã quay qua thì đối mặt với vẻ mặt u ám của cô.
Tên chó này, thường ngày vẫn dùng vẻ mặt này để nói chuyện à?
Lúc trước nàng bị ấm đầu à? Lại đi kết hôn với tên này.
Nhưng nàng mới đòi được 2 vạn nên tâm trạng rất tốt. Không thèm so đo với tên chó này nữa.
“Hóa ra người này tên là Thẩm Minh Tuấn hả? Sau này chị đừng cho anh ta vay tiền nha. Anh ta vay tôi 2 vạn tệ rồi 3 năm không trả. Ban nãy tôi mới đòi được nè.”
Thanh Nhã nghĩ, sau khi nàng và Cố Nguyên Hi kết hôn thì đó là tài sản chung của vợ chồng. Không thể cho loại người này vay tiền mà không trả được.
Cố Nguyên Hi nghe Thanh Nhã nói, lập tức cười thành tiếng.
“Vừa nãy em đòi tiền nó à?”
Cố Nguyên Hi nghĩ đến biểu cảm lạnh lùng vừa rồi trên khuôn mặt Thẩm Minh Tuấn. Có thể tưởng tượng được Thẩm Minh Tuấn đã khốn khổ như nào khi bị Thanh Nhã ra chiêu.
Hồi Thanh Nhã 15 tuổi bị bố mẹ lừa nhà nghèo, khi đó Thanh Nhã đã nổi tiếng là người ham tiền rồi.
“Nếu không thì sao? Cố Nguyên Hi, tôi cảnh cáo chị, đừng cho anh ta vay tiền, anh ta nợ tôi 2 vạn mà không muốn trả đây. Người này có phải muốn được bố thí không vậy?”
Cố Nguyên Hi vươn tay ôm chặt Thanh Nhã vào lòng, sau đó gật đầu, “Lão bà nói gì, chị nghe nấy.”
Giọng nói trầm thấp của cô truyền đến tai Thanh Nhã khiến nàng cảm thấy ngứa ngáy.
Nàng thật kỳ lạ, sao lại có thể cảm thấy như vậy chứ?
Rõ ràng rất ghét Cố Nguyên Hi, nhưng tại sao lại có phản ứng sau khi nghe thấy giọng nói của cô?
May mắn thay, thời gian rảnh rỗi đã sắp kết thúc. Thanh Nhã tìm cớ nhanh chóng ra ngoài thay quần áo rồi trở về lều nghỉ ngơi.
Nhưng đến khi nằm trong lều rồi, đầu óc của Thanh Nhã cứ hiện lên những hình ảnh của đêm qua.
Ở một nơi như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều muỗi, nhưng để ngăn cho nàng, Cố Nguyên Hi đã cố tình cởi áo nuôi muỗi.
“Tên này nguy hiểm thật, dùng biện pháp này để lừa gạt mình.”
Thanh Nhã lật người trên giường, hình ảnh nàng bị cô đè cứ hiện lên trong đầu.
Côn thịt size đại để giữa đùi nàng, sau đó dạng chân để cô đút vào.
“Cứu, sao mình lại có thể nghĩ linh tinh như này được?”
Thanh Nhã chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, vội vàng cởi bỏ quần áo trên người.
“Nhã Nhã, đi ăn cơm thôi em.”
Ngay khi Cố Nguyên Hi bước vào thì thấy Thanh Nhã đang kéo quần áo xuống.
Trong phút chốc, cơ thể cô nóng bừng, nhìn thấy hai bầu ngực căng tròn của Thanh Nhã, hầu kết cô động lên xuống.
“Nhã Nhã, em mặc quần áo vào đã.”
Cố Nguyên Hi giúp Thanh Nhã kéo áo lên vai.
“Tôi không! Cố Nguyên Hi kia, rốt cuộc chị đã hạ độc gì cho tôi vậy? Sao tôi lại biến thành bộ dạng như bây giờ!”
Thanh Nhã nóng lắm rồi, bây giờ nàng còn nóng hơn khi nhìn thấy Cố Nguyên Hi.
Đặc biệt là nhìn thấy hầu kết lăn lăn của cô, một giọng nói cứ vang lên trong tâm trí nàng, thúc giục nàng liếm nó.
“Nhã Nhã, em sao vậy? Không thoải mái chỗ nào?”
Cố TNguyên Hi nghe tiếng rống giận của Thanh Nhã thì cho rằng nàng bị ốm. Trong lòng cô dâng lên sự ảo não. Cô phải biết cái này không chống nước chứ. Nếu cô không nhất quyết thua để phải ở đây thì Nhã Nhã sẽ không bị ốm.
“Cố Nguyên Hi, chị tránh xa tôi ra!”
Thanh Nhã đưa tay đẩy đầu cô ra. Thân thể của nàng vốn đã nóng rồi, bây giờ cô lại gần nàng như vậy khiến nàng càng nóng hơn.
Nhất là khi nhìn thấy yết hầu của cô, lòng nàng ngứa ngáy nhộn nhạo.
“Nhã Nhã, trước tiên hãy nói chị nghe em không ổn chỗ nào, được không em?”
Thấy sự kháng cự của Thanh Nhã, cô còn tưởng nàng bị gì nghiêm trọng lắm. Cô càng lo lắng hơn.
Thanh Nhã trực tiếp ngẩng đầu, nhắm thẳng yết hầu của Cố Nguyên Hi và hôn lên. Nàng mút mạnh.
“Không thoải mái chỗ nào á? Để tôi nói cho chị biết luôn. Chị vừa xuất hiện là tôi cứ như một đứa biến thái vậy! Muốn liếm lên cơ thể chị! Hầu kết, ngực, cơ bụng, còn có…”
Thanh Nhã nhìn vào giữa hai chân Cố Nguyên Hi. Chỉ cần đến gần cô chút thôi là cơ thể nàng lại thêm lửa nóng. Trong đầu nàng cứ không ngừng hiện lên hình ảnh côn thịt đâm vào rút ra nơi lỗ huyệt.
Những đường gân trên côn thịt cọ vào âm hộ làm nàng chảy nước.
Rõ ràng nàng rất ghét chó Cố mà! Sao có thể sinh ra dục vọng với cô chứ!
Ông trời ơi, ai đó đến cứu nàng được không!
“Nhã Nhã muốn chạm vào chị sao? Vậy em sờ đi.”
Khóe miệng Cố Nguyên Hi hơi cong lên, mặt mày giãn ra càng thêm kiều diễm liêu nhân.
Trái tim Thanh Nhã đập thình thịch. Lại nữa rồi, cảm giác kỳ lạ này lại xuất hiện. Sao trái tim nàng lại có thể đập liên hồi vì chó Cố!
Cố Nguyên Hi cởi giày bước vào lều, sau đó đóng cửa lều lại.
May mắn là cái lều này đủ dày dặn để những người bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
Cô kéo khóa quần xuống, thả con quái thú đã sớm nổi cơn thịnh nộ trong quần ra.
Lúc này, cây gậy thịt khổng lồ màu tím đen đã nhô cao, quy đầu đo đỏ tiết ra chất dịch hơi tanh. Điều đó đủ để chứng minh rằng cô đang hứng vì bị Thanh Nhã trêu chọc.
Ngón tay mang theo những vết chai mỏng xoa lên côn thịt, sờ nắn tạo nên âm thanh đầy nóng bỏng trong không gian chật hẹp của một cái lều.
Thanh Nhã gắng sức dời mắt đi chỗ khác, nhưng đôi mắt của nàng không nghe lời!
Nó cứ chăm chăm vào côn thịt của Cố Nguyên Hi!
Miệng nàng khát khô. Thậm chí, nàng còn muốn thè lưỡi liếm lên đầu quy của cô.
Thanh Nhã! Sao mày có thể sinh ra ý nghĩ biến thái như vậy!