Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư - Chương 71
Chương 70: Bắn vào trong nàng trước khi nấu ăn.
Mãi sau khi nàng tiểu xong, Cố Nguyên Hi mới bấm xả nước bồn cầu cho nàng.
Nghe tiếng nước xối xả, Thanh Nhã cảm thấy cả người bất ổn.
Nàng bị Cố Nguyên Hi chơi đến mức tiểu ra!
"Cố Nguyên Hi, đồ biến thái nhà chị!"
Thanh Nhã quát, giọng mang theo tiếng nức nở.
Huyệt nhỏ phía dưới còn đói khát mút chặt lấy côn thịt của Cố Nguyên Hi, dường như vẫn chưa thỏa mãn.
Nghe tiếng nức nở của nàng, Cố Nguyên Hi hơi bị đau lòng. Nhưng thân thể lại trở nên nhạy cảm hơn nhiều.
Côn thịt của cô như nóng ran như que lửa, sưng lớn thêm mấy phân.
Côn thịt khổng lồ cứ bành trướng trong lỗ nhỏ như muốn căng nứt cái lỗ ra.
"Thế thì huyệt nhỏ của Nhã Nhã đang bị đồ biến thái chơi này!"
Giọng Cố Nguyên Hi khàn khàn.
"Cô bé của Nhã Nhã nhà chị vừa múp vừa nhiều nước, cứ cắn lấy côn thịt của chị không buông. Thích bị đồ biến thái làm như vậy sao?"
"Cố Nguyên Hi, chị đừng nói nữa."
Mặt Thanh Nhã đỏ bừng như trái cà chua.
Nàng không ngờ hóa ra Cố Nguyên Hi còn có một mặt trái như thế. Tính cô vốn lãnh đạm, sao có thể nói ra những lời thô thiển này chứ?
"Được rồi, không đùa Nhã Nhã nữa. Để chị bắn vào trong em một lần rồi chị nấu cơm cho em sau, được không?"
Cố Nguyên Hi hôn lên cổ nàng.
Thanh Nhã lúc này vừa thẹn vừa vội, nào có tâm trạng phản bác Cố Nguyên Hi. Nàng chỉ có thể mặc kệ cô thọc vào rút ra.
Hơn nữa, nàng đang rất đói bụng. Hai người làm suốt từ trong xe vào đến trong nhà rồi.
Loại chuyện này tiêu hao thể lực quá. Bụng nàng sôi ùng ục.
"Xem ra Nhã Nhã của chị đói lắm rồi. Để chị làm nhanh hơn nữa nhé."
Cố Nguyên Hi nói rồi bắt đầu cuộc chiến.
Tốc độ của cô quá nhanh, côn thịt to lớn cứ thoắt ẩn thoắt hiện như bóng ma.
"A a… Cố Nguyên Hi, nhanh quá…"
Thanh Nhã hét lên, nhưng nàng không phản kháng.
Nàng muốn hòa làm một với Cố Nguyên Hi, muốn ở bên người phụ nữ nàng thích từ thời thiếu nữ.
Đến khi Thanh Nhã sắp chịu hết nổi, Cố Nguyên Hi mới xuất ra tinh dịch nóng bỏng.
Lượng lớn tinh trùng bắn vào huyệt nàng, chỉ thấy bụng Thanh Nhã hơi căng lên vì tràn đầy, như mang thai.
Bắn xong, Cố Nguyên Hi mới rút ra.
"Bảo bối của chị muốn tắm nhanh hay ngâm mình nào?"
Cố Nguyên Hi đặt Thanh Nhã xuống.
"Chị đi nấu cơm trước đi, tôi muốn ngâm mình một lát."
Thanh Nhã đỏ mặt nói.
Đương nhiên nàng sẽ không nói cho cô biết, sở dĩ nàng muốn ngâm mình một lát là để mình có thêm thời gian giữ nòi giống của cô bên trong mình.
Không chừng nàng có thể mang em bé á!
Nàng thông minh quá trời!
"Vậy em cứ ngâm bồn đi, lão công đi nấu đồ ăn ngon cho em."
Cố Nguyên Hi sửa soạn xong rồi đi ra khỏi phòng tắm.
Sao cô có thể không biết ý tưởng của nàng. Nhưng lúc này mang thai không tốt cho nàng.
Cô không muốn vì mang thai mà sự nghiệp của nàng bị ảnh hưởng. Ngoài cô ra, cuộc sống của nàng còn đầy rẫy những điều tốt đẹp.
Thanh Nhã ngâm trong phòng tắm nửa tiếng, cảm thấy ổn thỏa rồi mới đi ra.
Mới bước đến phòng khách, nàng đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt.
Trên bàn bày biện đủ loại đồ ăn nàng thích. Vỏn vẹn nửa tiếng thôi mà Cố Nguyên Hi có thể làm cho nàng 4 món 1 canh.
"Cố Nguyên Hi, chị học nấu ăn từ bao giờ thế?"
Thanh Nhã gắp một miếng thịt heo chiên xù, ngon đến mức nàng muốn nuốt chửng.
"Trước kia lúc còn trong quân ngũ, chị thường phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Đây là kỹ năng cơ bản mà thôi."
Cố Nguyên Hi vừa nói vừa múc cho nàng một chén canh nóng.
"Vậy là chị chưa từng nấu cho người phụ nữ nào ăn?"
Không hiểu sao, Thanh Nhã muốn biết điều này.
"Sao? Nhã Nhã không muốn để chị nấu cho ai khác à?"
Cố Nguyên Hi dừng đũa, tay chống cằm, ung dung nhìn nàng.
"Chị là lão công của tôi, đương nhiên tôi không cho phép ai sai sử chị hết. Muốn bị sai sử cũng chỉ có tôi mới được. Chị thuộc về tài sản riêng của tôi, biết chưa?"
Thanh Nhã nói xong mặt lại đỏ ửng.
Nàng hơi hối hận. Hẳn là Cố Nguyên Hi không thích bị nàng nói như vậy.
Chắc chắn cô ghét nàng hơn rồi.
Nhưng sau khi nghe nàng nói xong, Cố Nguyên Hi không những không tức giận mà cười tươi rói.
"Nhã Nhã nói rất đúng, chị là tài sản riêng của em. Nhưng việc chỉ nấu ăn cho một mình em thì có hơi khó đó."
"Tại sao chứ? Cố Nguyên Hi, chị còn ai khác hả?"
Khuôn mặt Thanh Nhã suy sụp. Chẳng lẽ cô còn người trong lòng nào khác ư?
Nàng nhớ lại, hình như lúc trước Cố Nguyên Hi có một vị hôn thê.
Hình như cô ta họ Lý thì phải. Nghe ông Cố nói, ngày trước suýt thì Cố Nguyên Hi đính hôn với cô ta.
Chẳng lẽ cô còn dây dưa gì với nhỏ đó?
Thanh Nhã nghĩ đến trường hợp này, mặt nhăn nhúm lại.
"Đúng vậy, có một người con gái mà chị không thể không lấy lòng cô ấy."
Cố Nguyên Hi nói với vẻ khó xử.
"Được lắm Cố Nguyên Hi, chị còn đứng núi này trông núi nọ hả. Chị muốn nấu ăn cho nhỏ đó thì bây giờ đi luôn đi."
Thanh Nhã buông đũa, bị chọc tức đến mức hết hứng ăn uống.
"Nhã Nhã quên mẹ Tần rồi hả? Mỗi lần chị muốn về nhà cùng em, em đều không chịu. Chị chỉ có thể một mình về nhà nấu cơm cho mẹ thôi."
Lời nói của Cố Nguyên Hi làm Thanh Nhã sững người.
Cũng đúng. Nàng nào dám cấm cản Cố Nguyên Hi nấu cơm cho mẹ nàng.
"Khụ khụ, vậy ngoại trừ mẹ tôi, sau này không được nấu cơm cho con khác, nghe rõ chưa?"
Mẹ Cố Nguyên Hi đã qua đời cách đây 10 năm, cô còn chưa cả gặp bà của mình. Nàng không tin cô có thể lấy lòng người phụ nữ nào khác.
"Lỡ như, tương lai Nhã Nhã sinh con gái thì sao…"
"Đến lúc đó rồi tính."
Thanh Nhã ấm lòng.
Cố Nguyên Hi có thật sự nghĩ về tương lai của bọn họ không?
Rõ ràng trước khi nàng gặp tai nạn, cô đã có ý định ly hôn với nàng.
Thanh Nhã nhớ lại tờ giấy ly hôn mà nàng từng thấy trước kia. Cố Nguyên Hi muốn ly hôn với nàng, nhưng với tính nết của Thanh Nhã thì đâu cho phép mình bị đá.
Cho nên Thanh Nhã cũng chuẩn bị một phần giấy thỏa thuận ly hôn, đặt trong hộp thư của nàng.
Giấy thỏa thuận ly hôn?
Bỗng Thanh Nhã trợn to hai mắt, "Cố Nguyên Hi, sau khi tôi gặp tai nạn, chị có mở hộp thư của tôi ra không?"
Cố Nguyên Hi nghi hoặc nhìn Thanh Nhã.
"Không có gì. Chỉ là tài liệu mật trong công việc thôi. Người đại diện của em không cho phép em để lộ ra ngoài. Chị không nhìn thấy là được rồi, nếu không em không biết phải giải thích với anh Chu như thế nào."