Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 12
Vừa dứt lời, một tiếng gầm gừ khô khốc vang lên từ góc con hẻm. Nó không giống tiếng rên rỉ thường thấy — nó dữ dội, có chủ đích, như thể một tín hiệu gọi bầy.
Cả bốn người giật bắn, dây thần kinh như vừa bị kéo căng đến cực hạn. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của cô gái lạ mặt chợt trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Cô quay người chạy vội về phía căn nhà cũ, vừa lao vừa quát lớn:
"Vào nhà ngay! Trước khi bị ăn!"
Không cần ai bảo ai, Namtan, Film và Milk cắm đầu chạy, tiếng bước chân vang loạn giữa nền đất lạnh lẽo, hòa cùng tiếng xác sống đang chuyển hướng. Cánh cửa gỗ kêu "rầm" một tiếng lớn khi đóng sập lại, rồi một thanh sắt được kéo chốt ngang, ngăn chặn mọi kẻ bám đuôi ngoài kia.
Bóng tối bao trùm cả căn phòng. Cô gái nhanh tay tắt luôn bóng đèn duy nhất trong nhà, căn phòng chìm vào một thứ yên lặng gắt gỏng và đáng sợ — chỉ còn tiếng thở gấp, tiếng tim đập và cảm giác nặng nề đè lên vai từng người.
Film ngồi thụp xuống góc tường, hơi thở dồn dập, cô không nói gì, chỉ ôm lấy đôi vai run rẩy của mình. Nhiệt độ cơ thể giảm, nhịp tim rối loạn. Có lẽ sức lực của cô đã chạm ngưỡng. Cả ngày trời, từ chiều đến tận đêm, cô đã bị thương mà không một lần ngơi nghỉ.
Namtan nhận ra điều đó, liền quay sang, đặt nhẹ tay lên vai cô, giọng thì thào đầy lo lắng:
"Film… Em ổn không? Tôi thấy em có vẻ không khỏe rồi. Em mệt lắm hả?"
Giọng Film bật ra đầy chua chát nhưng chẳng còn sức để gay gắt, như một lời thú tội lẫn trách móc:
"Chị thử vừa bị thương ở chân, ở vai… rồi chạy bộ chân trần từ chiều đến tối mịt… đi rồi biết!"
Namtan khựng lại một chút, nở một nụ cười mệt mỏi, vẫn không quên đá đểu nhẹ:
"Thì tôi thấy em khỏe mà… Tưởng em còn có thể chạy đến sáng."
Cả hai bật cười khẽ, thứ âm thanh hiếm hoi giữa cơn ác mộng. Nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật, như liều thuốc giảm đau tinh thần cho cả hai.
Ở một góc khác, Milk vẫn đứng im, ánh mắt căng thẳng không rời khỏi cánh cửa bị chặn. Cô và cô gái lạ mặt – vẫn chưa kịp biết tên nhau – cũng chưa rời mắt khỏi tiếng động lạ bên ngoài.
Không ai nói gì, nhưng mọi người đều hiểu… một đêm dài vẫn còn phía trước. Và điều duy nhất họ có lúc này… là im lặng cùng nhau.
Cô gái nhỏ kia khẽ thốt:
"Đừng cười cợt nữa… không phải lúc đâu."
Giọng cô không lớn, nhưng đủ lạnh để gió cũng khựng lại. Cả nhóm lập tức im bặt. Milk nhanh chóng đỡ lời, giọng bình thản nhưng không giấu nổi sự nghiêm túc:
"Thôi, hai người đừng nói tào lao nữa. Giữ sức đi."
Namtan và Film liếc nhau, ánh mắt thoáng chùng xuống. Họ hiểu, trong hoàn cảnh này mà không tự tìm lấy một chút nhẹ nhõm thì căng thẳng có thể giết chết họ trước cả đám xác sống.
Nhưng ngay lúc ấy—
"Thịch… Thịch…"
Tiếng đập cửa vọng lên. Càng lúc càng mạnh.
Không lầm được — âm thanh rên rỉ, những nhịp thở nặng nề, lũ xác sống đã kéo tới ngay ngoài cửa. Chúng có thể không nhìn thấy, nhưng chúng ngửi thấy. Và chúng đang nổi điên.
Milk siết chặt bàn tay. Namtan lập tức hiểu ra.
"Chúng ngửi được mùi máu. Chắc chắn là vậy," Namtan hạ giọng. "Chúng ta cần đánh lạc hướng."
"Nhưng… bằng cách nào?" – Cô gái lạ, người vẫn chưa nói tên, thì thào hỏi.
Film vội lên tiếng, tay giữ chặt phần vai bị thương:
"Tôi… cần thay miếng băng mới. Băng cũ ướt hết rồi. Mùi tanh nồng thế này… chúng sẽ còn điên hơn nữa."
Namtan gật đầu, mắt sáng lên một tia ý tưởng.
"Đúng, dùng máu của Film. Chúng ta sẽ dẫn chúng đi nơi khác."
Câu nói ấy khiến cả không gian khựng lại. Milk chậm rãi bước lên, ánh mắt không một chút chần chừ:
"Để tôi. Tôi sẽ dẫn chúng đi. Mọi người đợi chúng rời khỏi rồi thoát ra sau."
Không ai nói gì. Không ai muốn đồng ý, nhưng cũng chẳng thể phản bác ngay. Đề xuất đó… rất có lý. Nhưng họ đều hiểu điều đó có nghĩa là gì: sẽ có người phải mạo hiểm, thậm chí là hy sinh.
Sự im lặng bao trùm.
Cho đến khi…
"Khoan đã," – cô gái lạ mặt lên tiếng, chậm rãi nhưng dứt khoát, "Tôi có một con flycam. Tôi nghĩ… không cần ai phải hy sinh cả."
Cả ba người cùng lúc ngẩng đầu nhìn cô. Trong khoảnh khắc đó, Milk mím chặt môi, đến cả cơ mặt cũng căng cứng, như thể từng tế bào trong người cô đang rung lên vì một điều gì đó rất nhỏ nhưng rất thật — một sự ấm áp tưởng như đã tuyệt chủng trong thế giới này.
Tình người… vẫn còn.
Một tia hy vọng, không cần đổi lấy bằng máu.
P/s: Sorry mọi người, mình bận nên bỏ fic hơi bụi rồi :))