Khi bầu trời nhuốm màu đỏ rực - Chương 24
Cánh cửa gỗ của ngôi nhà nhỏ dành cho người làm vườn khép lại, ngăn cách âm thanh gầm rú của lũ xác sống bên ngoài. Đây là một căn nhà cấp bốn cũ kỹ nằm khuất sau những rặng tre già, cách biệt thự chính khoảng vài trăm mét. Ánh trăng yếu ớt xuyên qua khe cửa, đổ những vệt sáng dài lên sàn nhà đầy bụi.
Milk đỡ Namtan vào trong cùng Film, hơi thở cô dồn dập. Cô kiểm tra khóa cửa một lần cuối rồi quay sang Film, người đang dùng cả thân mình đỡ lấy Namtan. "Ở đây tạm thời an toàn" Milk nói nhanh, đôi mắt cô không giấu nổi sự bất an. "Film, cô chăm sóc Tan nhé. Tôi phải đi tìm Love và Alex. Tôi không thể để họ ở ngoài đó một mình, nhất là khi Alex đang bị thương."
Film nhìn Milk, thấy được sự kiên định xen lẫn nỗi sợ hãi trong mắt bạn mình. Cô gật đầu: "Đi đi Milk. Cẩn thận nhé. Chúng tôi sẽ chờ ở đây."
Milk không nói thêm lời nào, cô siết chặt khẩu súng, lao mình vào màn đêm mịt mờ. Trong lòng cô lúc này chỉ có duy nhất một hình ảnh: dáng vẻ nhỏ bé của Love đang đơn độc đối mặt với lũ quái vật.
Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại hai người. Film dìu Namtan ngồi xuống chiếc ghế sofa sờn cũ. Namtan tái nhợt, máu vẫn thấm qua lớp băng tạm thời, nhưng cô vẫn cố mỉm cười để trấn an Film.
"Chị không sao, chỉ là một vết cắt thôi…"
"Chị im đi!" Film gắt khẽ, giọng cô run lên vì giận và vì thương. Film bắt đầu xé lớp vải cũ, cẩn thận rửa vết thương cho Namtan.
Nhìn Film tỉ mỉ băng bó, đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen với những việc nhẹ nhàng giờ đây lại đầy vết xước và dính máu, lòng Namtan thắt lại. Cứ nghĩ với cơ thể mạnh mẽ, cô luôn mặc định mình phải là người chịu đau thay cho Film. Nhưng hôm nay, cô cảm thấy Film còn mạnh mẽ hơn cả mình.
"Film, em giỏi quá có phải đã học qua khóa băng bó nào không?"
"Ừm nếu em không theo nghiệp diễn có thể em đã là bác sĩ phẫu thuật rồi. Nhưng em vẫn không quên được đam mê thứ 2 của em đâu."
"Vậy mà chị còn nghĩ là em học băng bó cho bạn trai em…"
"Chị…bây giờ còn nghĩ đến chuyện đó nữa hả?"
"Vậy em có người yêu chưa Film?" – Namtan dùng toàn bộ sức lực hỏi khẽ.
"Nếu em có người yêu thì bây giờ em có nên chạy đi kiếm anh ta không nhỉ?" – Film đáp
Namtan chỉ có thể im miệng để Film tiếp tục làm việc của mình, cô biết nếu nói nữa có thể kết cục còn thảm hơn. Nhưng len lỏi trong trái tim cả hai, một cảm giác kì lạ không thể diễn tả và có thể đó là một "hạt giống" kéo họ lại gần nhau.
Khi vết thương đã được xử lý xong, Film bất ngờ buông cuộn băng gạc, cô nhào vào lòng Namtan, vòng tay ôm chặt lấy cổ cô.
Cái ôm không hề có sự nồng nhiệt của dục vọng, mà chỉ có sự thấu hiểu và nỗi sợ hãi tột cùng. Namtan sững người một chút rồi cũng vòng tay ôm lấy eo Film, kéo cô sát vào lòng mình. Film vùi đầu vào hõm cổ Namtan, hít hà mùi hương quen thuộc dù lúc này nó đã lẫn mùi khói bụi và máu.
"Đừng bao giờ làm thế nữa," Film nức nở, bả vai cô run lên bần bật. "Chị có biết lúc thấy con dao đó, em đã nghĩ thế giới của mình sụp đổ không? Đừng bỏ em lại một mình giữa đám quỷ dữ đó…"
Namtan siết chặt vòng tay hơn, cô cảm nhận được nhịp tim của cả hai đang hòa vào làm một, gấp gáp và chân thật. Cô hiểu rằng mình không chỉ đồng hành cùng Film về nhà, mà họ đang đồng hành cùng nhau trong cả tâm hồn.
"Chị hứa… Chị sẽ không đi đâu cả," Namtan thì thầm, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên mái tóc Film. "Cảm ơn em đã cứu chị, Film của chị."