Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết - Chương 51
Tống Mộ Vân mím môi, lần đầu tiên bỏ qua quy củ, đưa tay nhéo nhẹ eo Khương Dao một cái. Nhưng lực đạo ấy còn chẳng bằng vuốt mèo cào, rõ ràng là luyến tiếc nhưng vẫn giận dỗi, chỉ muốn chút xả giận mà thôi.
"Ta khi nào đau lòng Bát điện hạ? Ta chỉ nói tay ngươi đau là giả thôi! Mới bắn một mũi tên, với võ nghệ của ngươi, sao có thể mỏi tay được?"
Khương Dao hùng hồn phản bác:
"Vậy cứ cho là ta không mỏi đi, nhưng thế thì sao chứ? Ngươi vẫn không thể giúp ta xoa xoa một chút à? Hơn nữa, nhất định phải thực sự mệt mỏi tay mới đau được sao? Ta chỉ là cảm thấy đau nên muốn ngươi xoa giúp thôi! Ngươi không giúp thì thôi, lại còn lôi Bát điện hạ vào – rốt cuộc ta là bằng hữu của ngươi, hay Bát điện hạ mới là?"
Lời lẽ ngang ngược nhưng lại rất có lý, khiến Tống Mộ Vân nhất thời không tìm được cách phản bác. Một lúc lâu sau, nàng mới nhịn không được mà nói:
"Ngươi nhỏ tiếng một chút đi! Muốn cho người khác nghe thấy sao?"
Người khác ở đây, dĩ nhiên chỉ có Mộ Dung Từ.
Mộ Dung Từ chỉ hận không thể bịt tai lại, sau đó nói với hai người bọn họ rằng:
Hắn nghe không thấy gì cả! Xin đừng kéo hắn vào! Cứ coi hắn như không tồn tại đi có được không?!
Khương Dao hừ hai tiếng, quả nhiên hạ giọng xuống một chút, nhưng vẫn không vui:
"Là do ngươi giận ta trước, ta mới nói lớn tiếng đấy."
Từ nhỏ nàng đã thích ồn ào, giọng nói vốn dĩ lớn hơn bình thường một chút.
Ban nãy, Tống Mộ Vân thực sự giận, nhưng lúc này cơn giận đã tiêu tan, lại không nhịn được mà mềm lòng. Nhìn thấy bộ dáng Khương Dao như vậy, nàng biết người này đang không vui.
Khí thế lúc nào cũng ngang tàng, giờ đây lại có chút ủ rũ.
Tống Mộ Vân nhấp nhấp môi, rốt cuộc không thể thật sự giận lâu với nàng được, chỉ đành hạ giọng, nhẹ nhàng nói:
"Ta không giận nữa, ngươi cũng nói nhỏ chút đi."
Khương Dao thấy nàng nhượng bộ, liền cố ý không lên tiếng, chỉ trưng ra vẻ mặt khó chịu.
Tống Mộ Vân thấy vậy, trong lòng bỗng hoảng hốt.
Giận thật rồi sao? Sao lại tức giận như vậy? Rõ ràng nàng cũng chẳng nói gì quá đáng cả…
Nữ tử vốn mang vẻ ngoài thanh lãnh, nhưng trong mắt lại thấp thoáng sự lo lắng, như thể sợ rằng Khương Dao thực sự giận nàng.
Khương Dao hừ nhẹ trong lòng.
Giờ thì biết lo rồi à? Ai bảo ngươi đang chơi với ta lại còn lôi người khác vào!
Nàng hoàn toàn không ý thức được rằng sự chiếm hữu của mình lúc này đã mạnh đến mức nào.
Nhìn sắc mặt Tống Mộ Vân có chút khó coi, cuối cùng Khương Dao cũng chịu mở miệng.
Lần này, giọng nàng không còn cao ngạo như trước, cũng không hờn dỗi nữa, mà chỉ đơn giản đưa tay ra, ngang ngược yêu cầu:
"Vậy ngươi xoa giúp ta đi. Ta nói tay đau là tay đau! Còn Bát hoàng tử có đau hay không thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi chỉ cần quản ta là được, đừng quan tâm đến hắn!"
Khương Dao không thích nhìn thấy Tống Mộ Vân quan tâm người khác, nhất là trước mặt nàng, lại càng không muốn nàng để tâm đến người khác, đặc biệt là người trong hoàng thất.
Hoàng thất quan hệ phức tạp, bên trong có mấy ai là người tốt?
Tống Mộ Vân đơn thuần, lương thiện như vậy, nếu giao hảo với bọn họ, sớm muộn gì cũng bị lừa gạt!
Vẫn là nhà nàng quan hệ đơn giản, tổ tiên truyền thừa gen thâm tình, gia giáo cũng tốt, cùng nàng chơi mới là lựa chọn tốt nhất!
Khương Dao nâng cằm, trong lòng có vài phần kiêu ngạo mà nghĩ.
Tống Mộ Vân lẩm bẩm:
"Ta đâu có muốn quan tâm hắn đâu…"
Trên tay vẫn ngoan ngoãn giúp Khương Dao xoa bóp. Lực đạo không nhẹ không nặng, vừa đủ khiến người ta thoải mái đến cực điểm.
"Trước đây sao ta không phát hiện ngươi dễ giận như vậy?"
Tống Mộ Vân vừa xoa vừa hỏi.
Khương Dao thoải mái dựa vào ghế, lười biếng hừ nhẹ. Nghe vậy, nàng nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững, dường như sắp đảo ngược trời xanh:
"Ai biểu lúc ta đang dỗ dành ngươi, ngươi lại quan tâm người khác?"
Tống Mộ Vân dùng lực nhéo cánh tay nàng một chút:
"Ngươi cũng gọi đây là dỗ dành ta? Dỗ dành ta chính là bắt ta hầu hạ ngươi, đúng không?"
Khóe miệng nàng khẽ nhếch lên nụ cười, không giống như đang tức giận.
Khương Dao nhìn nàng, không nhịn được vươn tay sờ ngón tay đang xoa bóp của Tống Mộ Vân, mềm mại, tinh tế.
"Đây sao có thể gọi là hầu hạ chứ? Ta chỉ muốn làm chút chuyện cùng ngươi thôi. Một lát nữa ta cũng sẽ giúp ngươi xoa bóp, được không?"
Cánh tay của Tống Mộ Vân mềm mại, trắng muốt như ngọc, Khương Dao nhịn không được mà lặp đi lặp lại vuốt ve, sau đó lại làm bộ nghiêm túc, thuận thế nắm lấy tay nàng.
Tống Mộ Vân bị dọa sợ, theo bản năng liếc mắt nhìn về phía Mộ Dung Từ – hắn vẫn đang chăm chú luyện bắn tên, không hề chú ý đến các nàng. Nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lập tức muốn rút tay về.
"Ngươi… Ngươi làm gì vậy? Không phải nói chỉ xoa bóp thôi sao?"
Sao còn động tay động chân thế này!
Mặt nàng bỗng chốc đỏ bừng, không dám nhìn thẳng Khương Dao.
Nhưng Khương Dao xưa nay da mặt dày, đâu có chút thương cảm nào trước sự ngượng ngùng của nàng, ngược lại còn nắm chặt tay, kéo về phía mình.
"Ngươi đã giúp ta xoa bóp xong, bây giờ đến lượt ta giúp ngươi."
Tống Mộ Vân ngoài miệng nói không cần, nhưng rốt cuộc cũng không giành lại được bàn tay của mình.
Bàn tay trắng nõn thon dài cứ thế rơi vào lòng bàn tay Khương Dao.
Khương Dao xoa bóp khác hẳn nàng.
Tống Mộ Vân xoa cánh tay nàng, là vì lo nàng thực sự bị đau mà muốn giúp nàng thư giãn.
Còn Khương Dao…
Nàng biết rõ Tống Mộ Vân cả ngày được nàng che chở, tay làm sao có thể đay được?
Vì thế, nàng chỉ chăm chú xoa lòng bàn tay nàng, từng chút, từng chút một.
Những ngón tay mềm mại như ngọc bị nắm trọn, đầu ngón tay lướt qua lòng bàn tay, vừa nhẹ vừa chậm, như đang cẩn thận cảm nhận từng đường nét.
Lòng bàn tay nơi ấy lại càng mềm mại hơn, xúc cảm tốt đến mức khiến Khương Dao yêu thích không buông tay.
Tống Mộ Vân tranh không lại nàng, chỉ có thể đỏ mặt cúi đầu, cảm giác e lệ lan dần trong lòng.
Đây rõ ràng là một động tác vô cùng tùy tiện, nhưng nàng lại không hề ghét bỏ chút nào.