Nội dung truyện
Thẩm Vị Khuê hơi dừng tay, ngẩn ra trong giây lát, liền cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mặt: “Sao lại nói vậy?”
Vi Mục Kha cười hổ thẹn một cái, xong lại nghẹn ngào cúi gằm mặt: “Bởi vì chỉ có chị… nói sẽ làm chỗ dựa cho em.”
Nữ nhân nói xong liền xoay người lại, đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu không gợn sóng. Mi mắt chợt trĩu xuống, nhìn Thẩm Vị Khuê trong đôi mắt đẫm tình. Mà lúc đó, bàn tay nàng cũng buông ra, bám nhẹ vào thành bồn tắm. Ánh mắt cô không tự chủ mà trường xuống phía dưới, khoảnh khắc đó đầu óc cô liền kéo đến một trận chao đảo thất kinh.
Vi Mục Kha thật không biết ngại ngùng là gì sao? Đầu óc Thẩm Vị Khuê ong ong lên, còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay đã bị nàng bắt lấy. Vi Mục Kha ép mặt vào tay cô, bộ dạng ngoan ngoãn như mèo con quấn lấy chủ nhân. Nhưng mà.. Thẩm Vị Khuê không ngăn cản.
Cô nhìn người con gái yêu kiều trước mặt mình. Trong thâm tâm chưa bao giờ nghĩ sẽ biến Vi Mục Kha trở thành người của mình. Cô không thích phiền phức quấn thân, nhưng cũng không muốn nàng phải chịu đau khổ. Bởi vì…