Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 76
Lời thì thầm nhàn nhạt mà ma mị của Thẩm Tịnh Chi như ngọn lửa châm bùng lên ngọn núi lửa pheromone đã kiềm chế bấy lâu trong cơ thể Trình Diệp Hạ. Hương gỗ tuyết tùng xông lên nồng nặc, bao bọc trọn vẹn lấy hương hoa trà ngọt ngào mềm mại đang lan tỏa khắp từng ngóc ngách của căn phòng.
Trình Diệp Hạ không hề chần chừ thêm một giây nào nữa. Cô nghiến nhẹ lên bờ môi Thẩm Tịnh Chi, một tay cuộn lấy gáy nàng, tay còn lại siết chặt lấy vòng eo thon gọn qua lớp áo sơ mi mỏng, kéo sát cơ thể mềm mại của nàng dán chặt vào lòng mình.
"Ưm…" Thẩm Tịnh Chi rên nhẹ một tiếng trong cổ họng, hai tay bấu chặt lấy bờ vai rộng săn chắc của Trình Diệp Hạ. Dưới sự tác động mãnh liệt của kỳ phát tình cùng pheromone áp đảo từ Alpha, toàn thân nàng bủn rủn, lồng ngực phập phồng gấp giáp, đôi chân gần như không còn sức lực để đứng vững.
Trình Diệp Hạ lưu luyến rời khỏi bờ môi đang sưng mộng, trượt nụ hôn nóng hổi xuống chiếc cằm thon gọn, rồi rải từng nụ hôn vụn dại xuống vùng cổ trắng nõn. Mỗi nơi môi cô lướt qua đều để lại những vết đỏ mơ hồ khiến Thẩm Tịnh Chi run lên nhè nhẹ, làn da ửng hồng mỏng manh nổi lên một tầng gợn sóng nhạy cảm.
Cô dừng lại ngay trước tuyến thể nằm sau gáy Thẩm Tịnh Chi. Nơi đó đỏ rực, nóng hổi và phả ra thứ hương thơm hoa trà nồng đậm, mời gọi nhất.
"Thẩm Tịnh Chi…" Trình Diệp Hạ cất giọng trầm đục, khàn đặc vì dục vọng đang cuộn trào, hơi thở nóng rực mơn trớn trên làn da nhạy cảm sau gáy nàng.
Thẩm Tịnh Chi ngửa đầu, tựa hẳn thái dương vào bờ tường lạnh lẽo để tìm chút tỉnh táo mong mong xoa dịu cái nóng bên trong. Đôi mắt phượng mơ màng đong đầy tầng sương mỏng ngước nhìn trần nhà, nàng khẽ gật đầu rồi chủ động vén mái tóc đen mượt sang một bên, để lộ trọn vẹn bờ cổ thanh mảnh cùng chiếc gáy nhạy cảm trước mặt cô:
"Nhanh lên… Đánh dấu tôi đi…"
Đó là lời cho phép tuyệt đối nhất, là sự dâng hiến trọn vẹn nhất mà một Omega có thể dành cho Alpha của mình.
Trình Diệp Hạ vùi đầu vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu thứ hương thơm mê người ấy rồi liếm nhẹ. Răng nanh Alpha vô thức đâm chồi, chạm nhẹ lên vùng da nhạy cảm khiến Tịnh Chi giật mình co rúm người lại.
Phập!
Chiếc răng nanh nhọn găm mạnh vào tuyến thể của Tịnh Chi!
Một luồng pheromone hương gỗ tuyết tùng cuồn cuộn, đậm đặc bơm thẳng vào mạch máu nàng. Thẩm Tịnh Chi run bắn người, hai tay siết chặt lấy lưng áo Trình Diệp Hạ, một cảm giác tê dại, nóng bừng pha lẫn sự thỏa mãn ngập tràn dâng trào từ gáy lan ra toàn bộ hệ thần kinh. Kỳ phát tình đau đớn, cào xé trước đó nhanh chóng được xoa dịu bởi sự vỗ về đầy uy lực và ngọt ngào của Alpha.
Thẩm Tịnh Chi yếu ớt gục đầu lên vai cô, thở dốc từng hơi ngắt quãng. Trong khi đó, Trình Diệp Hạ dịu dàng liếm nhẹ lên vết cắn vừa tạo ra để vỗ về, rồi nhẹ nhàng bế bổng nàng lên.
Thẩm Tịnh Chi vội theo bản năng quấn chặt lấy eo cô. Trình Diệp Hạ sải những bước chân dài tiến về phía chiếc giường đơn ở giữa phòng của nàng, chậm rãi đặt nàng xuống tấm đệm mềm mại. Làn da trắng nõn và vóc dáng êm ái của Thẩm Tịnh Chi nổi bật trên nền ga giường xám xịt, mái tóc đen rối tung xõa tung trên gối.
Trình Diệp Hạ chồm người lên, chống hai tay hai bên đầu nàng, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cưng chiều cùng khao khát vô hạn. Đôi bên nhìn nhau trong khoảng không gian chật hẹp, nghe rõ từng nhịp tim đập dồn dập của đối phương.
"Đau lắm không?" Cô thì thầm, vươn ngón tay vuốt ve lọn tóc dính bết bên thái dương Tịnh Chi, trượt dần xuống đôi môi vừa bị mình giày vò.
Thẩm Tịnh Chi khẽ lắc đầu, đôi mắt đầm ướt hơi nheo lại. Nàng đưa bàn tay mềm mại dán vào lồng ngực đang phập phồng của Trình Diệp Hạ, rồi trượt dần xuống eo bụng của cô, khẽ vuốt ve qua lớp áo mỏng:
"Trình Diệp Hạ…bình thường cũng đâu đến nỗi… sao bây giờ lại lề mề như vậy?"
Lời khích tướng nhàn nhạt, ma mị ấy như đòn kết liễu đánh gục hoàn toàn sự kiềm chế cuối cùng của Alpha.
"Là cậu tự tìm đấy nhé." Trình Diệp Hạ khàn giọng thì thầm.
Cô cúi xuống, phủ lên môi nàng một nụ hôn sâu triệt để, ngăn chặn toàn bộ những lời trêu chọc tiếp theo. Cô tháo cà vạt vốn đã được nới lỏng ra, quấn quanh cổ tay của Thẩm Tịnh Chi rồi áp lên trên đầu nàng.
Tay kia luồn vào dưới vạt áo sơ mi của nàng, mơn trớn qua vùng eo thon mịn màng rồi giật phăng chiếc áo sơ mi ra.
Trong căn phòng tối chỉ lập lòe ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, những chiếc cúc áo sơ mi văng tung tóe trên sàn nhà, phát ra những tiếng động khô khốc rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng thở dốc nồng đượm của cả hai.
Dưới thân Trình Diệp Hạ, Thẩm Tịnh Chi hiện ra như một kiệt tác nghệ thuật được tạc bằng bạch ngọc, nhưng lại đang rực cháy bởi ngọn lửa tình dục. Làn da nàng ửng hồng, lấp lánh một lớp mồ hôi mỏng, đôi gò bông đào phập phồng dữ dội theo từng nhịp thở gấp gáp.
Trình Diệp Hạ sững sờ mất một giây. Dù đã khao khát người con gái này đến điên cuồng, nhưng khi sự thật trần trụi phơi bày trước mắt, cô vẫn cảm thấy choáng váng trước vẻ đẹp mê hoặc ấy. Đôi mắt đỏ rực của Alpha tối sầm lại, dục vọng nảy nở thành một con quái vật muốn nuốt chửng lấy con mồi.
"Đẹp quá…" Cô thì thầm, giọng khàn đặc không ra hơi.
Bàn tay nóng rực của Trình Diệp Hạ không còn kiềm chế, bắt đầu chu du trên cơ thể mịn màng của Thẩm Tịnh Chi. Từ vùng eo thon gọn, trượt dần lên phía trên, vuốt ve khuôn ngực đầy đặn mê hoặc. Nơi nào tay cô đi qua, nơi đó như có lửa đốt, khiến nàng run lên bần bật, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, ngọt ngào đến mức chết người.
"Trình Diệp Hạ… ưm… Hạ Hạ…" Nàng gọi tên cô, cầu khẩn một sự giải thoát mà chỉ có cô mới có thể mang lại.
Lòng kiên nhẫn cuối cùng của Trình Diệp Hạ hoàn toàn sụp đổ. Cô không thể chịu đựng thêm việc nhìn nàng đau đớn trong sự thèm khát này nữa.
Nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo vướng víu cuối cùng trên người cả hai, cô chen vào giữa hai chân nàng, tách rộng chúng ra. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến cả hai cùng run lên vì sung sướng. Pheromone hương gỗ và hoa trà quấn quýt lấy nhau, đậm đặc đến mức gần như có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.
"Sẽ hơi đau một chút… ráng nhịn nhé." Trình Diệp Hạ thì thầm vào tai nàng, giọng tràn đầy sự cưng chiều nhưng cũng không giấu nổi sự nôn nóng.
Thẩm Tịnh Chi không trả lời, chỉ siết chặt lấy đôi tay đang bị trói bằng cà vạt, gật đầu nhẹ.
Cuộc hoan lạc kéo dài dai dẳng, dây dưa không hồi kết. Họ quấn lấy nhau, trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy, những cái vuốt ve mơn trớn đầy gợi cảm. Trong giây phút này, không còn ranh giới giữa hai người, chỉ còn lại hai linh hồn đang khao khát hòa làm một.
Căn phòng dần trở lại sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở đều đặn của hai người con gái đang ôm chặt lấy nhau. Mùi hương tuyết tùng và hoa trà hòa quyện nồng nặc, quấn quýt không rời, chứng minh cho một đêm cuồng nhiệt và sự gắn kết sâu sắc vừa được hình thành.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ của vùng núi xuyên qua khe rèm cửa sổ, chiếu nhẹ lên chiếc giường đơn xáo trộn.
Trình Diệp Hạ mở mắt trước. Cô cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc cùng sức nặng êm ái đang nằm trọn trong vòng tay mình. Thẩm Tịnh Chi vẫn đang ngủ say, gương mặt tinh xảo gối lên lồng ngực trần của Diệp Hạ, chiếc chăn mỏng đắp ngang eo để lộ bờ vai trần mảnh mai đầy những vết đỏ tím mập mờ.
Mùi hương tuyết tùng và hoa trà hòa quyện vào nhau đậm đặc, quấn quýt không rời khắp căn phòng, chứng minh cho trận chiến cuồng nhiệt đêm qua.
Trình Diệp Hạ ngắm nhìn khuôn mặt nàng thật lâu, khóe môi không tự chủ được mà cong lên một nụ cười ngốc nghếch đầy hạnh phúc. Cô nhẹ nhàng nâng tay, vuốt lại mái tóc lơ thơ trên trán Thẩm Tịnh Chi rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng, siết nhẹ vòng tay ôm nàng chặt hơn một chút.
Thẩm Tịnh Chi khẽ cựa quậy, rúc sâu hơn vào hõm cổ ấm áp của cô rồi chậm rãi mở đôi mắt phượng đờ đẫn sau giấc ngủ dài. Nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sự si mê của Trình Diệp Hạ ngay trước mặt, nàng không ngượng ngùng né tránh mà vươn bàn tay trần khỏi chăn, xoa xoa đôi tai vẫn còn hơi đỏ lên vì ngượng của Alpha.
"Sáng rồi à…?" Giọng nàng vẫn còn khàn đục, mềm mại đến nao lòng.
"Ừm, sáng rồi," Trình Diệp Hạ dán sát trán mình vào trán nàng, nheo mắt cười đầy lưu manh. "Chào buổi sáng, bạn gái của tớ."
Thẩm Tịnh Chi khẽ bật cười, nụ cười rạng rỡ như đóa hoa trà vừa nở trong sương sớm. Nàng nhòm người lên, đặt lên cằm cô một nụ hôn ngọt ngào: "Chào buổi sáng, đồ ngốc của tớ."
_________________
Các bạn dưới 18 đừng bắt chước 2 bạn này nha. Mình phải có giá lên 🥰