Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây! - Chương 77

  1. Home
  2. Lỡ Rung Động Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Rồi! Phải Làm Sao Đây!
  3. Chương 77
Prev
Next

Trình Diệp Hạ ngây ngẩn cả người trước nụ hôn chủ động của nàng. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hạnh phúc đến mức cảm thấy mọi thứ xung quanh trở nên hư ảo.

Cô siết chặt vòng tay, lật người lại, để Thẩm Tịnh Chi nằm đè lên người mình, hai cơ thể lại một lần nữa dán chặt không kẽ hở. Cô vuốt ve tấm lưng trần mảnh mai của nàng, nơi vẫn còn lưu lại hơi ấm của trận hoan lạc đêm qua.

"Thẩm Tịnh Chi." Trình Diệp Hạ gọi tên nàng. "Tớ thực sự rất hạnh phúc."

Thẩm Tịnh Chi dụi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương gỗ tuyết tùng nồng đậm đã hoàn toàn bao bọc lấy nàng. Đánh dấu tạm thời sau gáy khiến nàng cảm thấy một cảm giác mới lạ. Nàng không còn là một Omega cô đơn phải chống chọi với kỳ phát tình, nàng đã có Alpha của riêng mình, một Alpha ngốc nghếch nhưng lại yêu nàng hơn chính bản thân cô.

"Tớ cũng vậy." Nàng thì thầm, giọng nói vô cùng kiên định.

Họ cứ nằm như vậy, tận hưởng sự yên bình của buổi sáng sau cơn bão. Ánh nắng dần rực rỡ hơn, chiếu sáng căn phòng bừa bộn với quần áo văng tung tóe và chiếc cà vạt vẫn còn buộc trên thành giường. Nhưng không ai trong họ quan tâm đến điều đó. Thế giới của họ lúc này chỉ gói gọn trong đối phương.

Một lúc lâu sau, Trình Diệp Hạ mới nhẹ nhàng đẩy Thẩm Tịnh Chi ra một chút, nhìn vào đôi mắt phượng vẫn còn hơi đờ đẫn của nàng. Cô mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, nhẹ nhàng hôn lên trán, lên mắt, rồi dừng lại trên đôi môi hơi sưng mọng của nàng.

"Chúng ta cần dọn dẹp một chút," Cô nhẹ nhàng nói. "Nếu không, mọi người sẽ biết chuyện mất."

Thẩm Tịnh Chi đỏ mặt, nhớ lại sự cuồng nhiệt đêm qua. Nàng đánh nhẹ vào ngực cô một cái, trừng mắt nhìn cô: "Tại ai chứ?"

Cô cười lớn, nụ cười vô lo vô nghĩ, ôm chặt lấy nàng: "Tại tớ, tại tớ hết. Nhưng tớ không hối hận chút nào đâu."

Hai người còn dây dưa một lúc nữa mới chịu xuống giường. Việc đầu tiên cô làm sau khi đặt chân xuống giường đó chính là mở cửa sổ. Tuy rằng các máy lọc đang hoạt động hết công suất nhưng vẫn chưa thể lọc hết lượng pheromone khổng lồ của hai người trong thời gian ngắn như vậy được.

Gió buổi sớm lùa vào qua khung cửa sổ rộng mở, xua đi bớt sự ngột ngạt và mang theo hương vị tươi mới. Thẩm Tịnh Chi khẽ rùng mình, quàng chặt chiếc chăn mỏng quanh người, định bụng sẽ nhanh chóng vào phòng tắm để gột rửa dấu vết của đêm qua.

Thế nhưng, Trình Diệp Hạ đâu dễ dàng để nàng đi như vậy. Nhìn bóng dáng mảnh mai ấy, dục vọng trong cô lại trỗi dậy.

"Chi Chi." Trình Diệp Hạ gọi tên nàng, giọng nói đầy tình cảm. "Để tớ tắm cho cậu nhé."

Thẩm Tịnh Chi đỏ mặt, nhớ lại những khoảnh khắc dây dưa trên giường, nàng không muốn lại một lần nữa rơi vào "bẫy" của tên Alpha mặt dày này. Nàng trừng mắt nhìn cô, giọng nói có chút dứt khoát: "Không cần, tớ tự tắm được."

Trình Diệp Hạ cười lớn, nụ cười lưu manh và đắc thắng. Cô biết Tịnh Chi chỉ đang bướng bỉnh mà thôi, bản năng Omega trong kỳ phát tình vẫn còn sót lại khiến nàng khao khát sự đụng chạm của cô.

"Ngoan." Trình Diệp Hạ dỗ dành, bế bổng nàng lên. "Để tớ chăm sóc cậu."

Thẩm  Tịnh Chi không còn cách nào khác, đành phải chấp nhận sự "chăm sóc" của cô. Trong phòng tắm nhỏ bé, cô nhẹ nhàng xối nước lên cơ thể nàng, vuốt ve làn da mịn màng, nơi vẫn còn lưu lại những vết đỏ mập mờ. Nụ hôn của Trình Diệp Hạ rải đều trên vai, lưng, gáy nàng.

Nhưng mọi chuyện đâu dừng lại ở đó, tên Alpha này lúc tắm cũng không nghiêm túc mấy. Bàn tay hư hỏng cứ liên tục động chạm vào những nơi nhạy cảm, khiến Thẩm Tịnh Chi run lên bần bật.

"Đứng yên! Cấm động chạm từ giờ phút này cho đến khi về đến nhà!" Nàng không thể chịu đựng thêm nữa, trừng mắt nhìn cô, ra lệnh.

Trình Diệp Hạ giật mình, nhìn vào ánh mắt phượng sắc bén của nàng, biết nàng không hề đùa giỡn. Cô xị mặt, vẻ mặt đáng thương đến tội nghiệp, giọng nói thì thầm: "Thẩm Tịnh Chi…"

"Không nghe gì hết," Tịnh Chi dứt khoát, quay lưng lại với cô. "Nhanh lên, tớ lạnh."

Xong xuôi, hai người ra khỏi phòng tắm. Trình Diệp Hạ mặc lại chiếc áo sơ mi cộc tay hôm qua, dù hơi nhăn nhúm nhưng vẫn mặc tạm được. Còn Thẩm Tịnh Chi, vì đã bị xé mất chiếc áo cộc tay đồng phục, nàng chỉ đành mặc chiếc áo dài tay đồng phục mùa đông trong thời tiết nóng nực này. Chiếc áo rộng thùng thình che đi vóc dáng mảnh mai của nàng, nhưng lại làm nổi bật vết đánh dấu tạm thời sau gáy đã chuyển sang màu đỏ tím mập mờ.

Thẩm Tịnh Chi đỏ mặt, nhớ lại sự cuồng nhiệt đêm qua. Nàng dùng phấn để che đi dấu vết trên cổ, vết đánh dấu sau gáy thì có thể dùng miếng dán che được. May mắn là dấu vết trên cổ không quá rõ ràng, còn có thể lấy phấn che được. Vì những lí do này mà từ lúc ra khỏi nhà vệ sinh, Thẩm Tịnh Chi đã trừng mắt với Trình Diệp Hạ đến 9 lần.

Trình Diệp Hạ cũng chỉ biết ngại ngùng gãi đầu xin lỗi cho qua chuyện rồi bám lấy Thẩm Tịnh Chi mè nheo. Cô biết Tịnh Chi đang giận, nhưng sự giận dỗi ấy lại làm nàng trở nên đáng yêu hơn trong mắt cô.

Cảnh tượng bừa bộn trong phòng khiến Tịnh Chi không khỏi nhíu mày. Cà vạt vẫn còn buộc trên thành giường, quần áo văng tung tóe khắp nơi. Nàng thở dài, quay sang nhìn Trình Diệp Hạ, giọng nói có chút mệt mỏi: "Cầm lấy cà vạt rồi về kí túc xá của mình chuẩn bị đồ đi. Tớ cần dọn dẹp."

"Để tớ dọn cho." Trình Diệp Hạ xung phong, vẻ mặt đầy nhiệt tình.

"Về ngay." Nàng dứt khoát, ánh mắt không chút khoan nhượng.

Trình Diệp Hạ xị mặt, biết mình không thể cãi lại lời nàng, chỉ đành nhanh nhẹn tháo chiếc cà vạt trên thành giường ra rồi đeo lại lên cổ mình. Cô thơm nhẹ lên má Thẩm Tịnh Chi, giọng nói thì thầm: "Tạm biệt bảo bối, lát nữa gặp."

Thẩm Tịnh Chi không trả lời, chỉ nhẹ gật đầu. Nhìn bóng dáng Trình Diệp Hạ rời khỏi phòng, nàng thở phào một hơi. 

Lần này, Trình Diệp Hạ lẻn ra khỏi ký túc xá Omega mà không gặp mấy trở ngại, nhờ vào giờ này phần lớn các giám thị đều đã đi ăn sáng hoặc vẫn còn đang say giấc nồng sau đêm tiệc tri ân kéo dài. Cô rảo bước nhanh qua sân trường, gió buổi sớm mang theo chút se lạnh làm cô bừng tỉnh khỏi dư vị ngọt ngào đêm qua.

Trở về phòng, đúng như dự đoán, không có bóng người nào cả. Căn phòng im ắng, chỉ có vài món đồ dùng cá nhân được xếp gọn gàng trên bàn học. Đám bạn của cô chắc hẳn đã dọn dẹp từ hôm qua rồi giờ trốn đi đâu không biết.

Cô mở điện thoại, gửi một tin nhắn ngắn gọn lên group chat của phòng: "Tôi đã về phòng an toàn. Mọi người đâu rồi?" rồi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình. Dù sao sau bữa sáng tất cả học sinh sẽ tập trung để di chuyển về trường.

Xong xuôi mọi việc, Trình Diệp Hạ mệt mỏi thả mình xuống giường, tiện tay check tin nhắn group. Một loạt tin nhắn hiện ra, thông báo rằng bọn họ đang trên đường từ khu A đến canteen ăn sáng và bảo cô nếu có đến trước thì giữ chỗ hộ vì canteen sáng nay chắc chắn sẽ rất đông người.

Cô rep lại tin nhắn: "Ok, tôi qua ngay." rồi nhanh chóng đứng dậy, chải chuốt lại mái tóc hơi rối và ủi lại chiếc áo sơ mi cộc tay dã chiến vốn đã hơi nhàu.

Trước khi ra khỏi phòng, Trình Diệp Hạ thoáng do dự một chút, rồi cầm điện thoại lên, gọi vào số của Thẩm Tịnh Chi.

Bên kia bắt máy sau vài hồi chuông, giọng nói vẫn còn hơi khàn nhưng đã có chút sức sống hơn lúc sáng: "Alo, Trình Diệp Hạ?"

"Tớ nghe đây bảo bối," Giọng Trình Diệp Hạ lập tức mềm mỏng trêu chọc. "Bọn tớ đang định đi canteen ăn sáng, cậu có muốn đi cùng không?"

Thẩm Tịnh Chi thoáng im lặng một chút, chắc hẳn đang cân nhắc xem liệu có nên xuất hiện cùng Trình Diệp Hạ vào thời điểm nhạy cảm này hay không. Vết đánh dấu tạm thời sau gáy nàng tuy đã được miếng dán che đi, nhưng sự gắn kết Pheromone mạnh mẽ giữa hai người vẫn có thể bị những Alpha, Omega nhạy cảm khác nhận ra, nhất là HLV Lục Chiến với bản năng Alpha trội đáng sợ.

"Chắc… chắc không tiện đâu," Giọng nàng có chút ngập ngừng, "Tớ tự ăn sau cũng được."

Trình Diệp Hạ xị mặt, biết nàng đang lo lắng về ánh mắt của mọi người, nhất là khi họ vừa là đội trưởng của hai đội dã chiến vừa cùng nhau đạt được kỳ tích về nhất. Nhưng cô đâu dễ dàng bỏ cuộc như vậy.

"Đi mà~" Cô mè nheo, giọng nói có chút đáng thương theo cảm nhận của Thẩm Tịnh Chi. "Bọn mình chỉ ăn sáng thôi mà, đâu có làm gì đâu. Với cả tớ cũng giữ chỗ cho cậu mà. Nếu cậu ngại thì có thể gọi thêm cả Diệp Gia Vy. Có lẽ cậu ta sẽ không từ chối đâu."

Thẩm Tịnh Chi bật cười trước sự mặt dày của Alpha. Nàng biết Trình Diệp Hạ chỉ đang bướng bỉnh mà thôi, nói thật thì hai người cũng mới đánh dấu không lâu khiến nàng cũng khao khát được ở bên cô.

"Được rồi." Thẩm Tịnh Chi dứt khoát, "Hẹn gặp cậu ở canteen."

Nụ cười lưu manh và đắc thắng lại hiện ra trên môi Trình Diệp Hạ. Cô nhanh nhẹn ra khỏi phòng, lòng cảm thấy vô cùng mong chờ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Tháng 8 8, 2025
Cấm khi dễ thoại bản nữ chủ
Tháng 9 26, 2025
LUYẾN TÌNH SẮC DỤC
Tháng 4 2, 2026
411709073-256-k618756
Không Được Bắt Nạt Nữ Chính Trong Tiểu Thuyết
Tháng 9 9, 2026
Truyện Les Hay
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê
Chương 53 Tháng 6 14, 2026
Chương 52 Tháng 6 14, 2026
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
chap 38 Tháng 7 7, 2025
chap 37 Tháng 7 7, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
NGOẠI TRUYỆN CUỐI Tháng 9 6, 2025
NGOẠI TRUYỆN 20 Tháng 9 6, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026
Đế Vương Luyến
Chương 163 Tháng 6 25, 2026
Chương 162 Tháng 6 25, 2026
392201143-256-k576784
Cơ Trưởng Nhà Bên Là Sói Đói
Chương 66 Tháng 8 19, 2026
Chương 65 Tháng 8 19, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved