Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 50

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 50 - Chương 49
Prev
Next

Dạo gần đây, phủ Quốc Công cùng Tạ phủ tựa hòa làm một, Lâm Vãn Thanh và Tạ Dao Quang lúc nào cũng kề cận không rời. Sáng sớm, hương điểm tâm từ tay Vãn Thanh vừa truyền tới Tạ phủ, khi nàng bận rộn không thể bước chân ra khỏi cửa, Tạ Dao Quang sẽ đích thân mang bánh quế hoa đến tận cổng Quốc Công phủ.

Hai người cùng thưởng trà, đánh cờ, lại cùng ngắm hoa. Kẻ đưa qua người nhận lại, tình ý vấn vương, đến cả Quốc Công phu nhân cũng từng cảm thán: "Chẳng biết còn tưởng hai đứa là tỷ muội ruột thịt, quấn quýt khôn cùng."

Lâm Vãn Thanh nghe vậy chỉ cười trừ. Song, chẳng rõ từ tựa bao giờ, mỗi khi bóng hình thanh tao của Tạ Dao Quang lướt qua, nhịp tim nàng lại lỡ một nhịp, khẽ rung động lạ thường.

Tạ Dao Quang chống cằm, đôi mắt dịu dàng xoáy sâu vào gương mặt nàng. Lâm Vãn Thanh bị nhìn đến đỏ bừng cả mặt mũi. Ngay khi bầu không khí đang lắng đọng, thanh âm của hệ thống bỗng chốc vang lên, lạnh băng và đầy cảnh báo:

【Ký chủ, xin cẩn thận.】

Nụ cười trên môi Lâm Vãn Thanh khựng lại:

"Có chuyện gì sao?"

【Cốt truyện đã lệch quá xa, không thể vãn hồi.】

"Tiểu Nhất, ngươi nói rõ xem nào."

Hệ thống trầm mặc một khắc rồi chậm rãi:

【Theo nguyên tác, ngày nam nữ chính thành thân, chính là ngày ký chủ phải đoạn mệnh.】

Lâm Vãn Thanh kinh hãi, đứng bật dậy:

"Đoạn mệnh? Ngươi nói cái gì?"

Giọng nàng cao vút khiến Tạ Dao Quang ngẩng đầu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Vãn Thanh vội vã ngồi xuống, lòng dậy sóng như biển lớn.

"Nói cho ta biết, là chết sao?"

【Chết theo nghĩa đen. Nếu nhiệm vụ thất bại, ký chủ sẽ tử vong hoàn toàn, hồn phi phách tán, không thể trở về nguyên thế giới.】

【Nếu Tác hợp nam nữ chính nên duyên cầm sắt, ký chủ sẽ được trở về thế giới cũ. Đây là lần đầu, cấp trên đã giảm yêu cầu: chỉ cần hai người họ thành thân là đủ.】

Lâm Vãn Thanh siết chặt tay, tim đập như trống trận:

"Thời hạn còn bao lâu?"

【Ba mươi ngày đếm ngược.】

Ba mươi ngày. Sét đánh ngang tai. Nam nữ chính hiện tại còn chẳng nhìn nhau tử tế, Tạ Dao Quang thì ghét bỏ Tiêu Cảnh Diễn ra mặt, vậy mà nàng chỉ còn vỏn vẹn một tháng?

Đêm ấy, ngồi trong tĩnh mịch, Vãn Thanh nhìn ánh trăng bạc, không ngừng tự trấn an:

"Đây chỉ là tiểu thuyết, không có thật, nàng chỉ là nhân vật. Ta không thể vì một chút rung động mà đánh đổi mạng sống." khi hình ảnh nụ cười của Dao Quang hiện lên, nàng lại lắc đầu nguầy nguậy:

"a a a, Không được, tuyệt đối không được mềm lòng!"

=========

Bỗng in tức từ Quốc Công phủ truyền đến: Tống Hoài Cẩn đã trở về kinh.

Đôi mắt Lâm Vãn Thanh sáng rực, như người chết đuối vớ được cọc. Nam phụ! Đúng rồi, phải dùng đến nam phụ!

"Được rồi, đến bước thứ hai. Đẩy nữ chính về với nam chính!"

Hệ thống: 【…? Xin ký chủ dùng từ cho thanh tao một chút.】

Hôm sau, Tống Hoài Cẩn tới bái kiến, Quốc Công gia vô cùng phấn khởi, hai bên vừa ngồi xuống đã nhắc đến chuyện hôn sự. Tống Hoài Cẩn còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Vãn Thanh đã đứng phắt dậy, giọng kiên định:

"Thưa phụ thân, mẫu thân, con nghĩ hôn lễ nên tổ chức càng sớm càng tốt."

Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Tống Hoài Cẩn suýt đánh rơi chén trà. Quốc Công phu nhân kinh ngạc, Quốc Công gia ho sặc sụa. Hệ thống cũng chết lặng:

【Ký chủ, người có biết mình vừa nói gì không?】

Vãn Thanh bình thản đáp: "Ta biết. Ta đang tự cứu mạng mình."

Đêm đó, tin tức bay thẳng tới Tạ phủ. Tạ Dao Quang ngồi trong thư phòng, nghe xong, nàng im lặng hồi lâu. Mặc Vũ đứng cạnh mà cảm thấy áp lực đè nặng đến nghẹt thở. Cuối cùng, Tạ Dao Quang đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ cong lên một ý cười nhạt nhòa, đôi mắt lại lạnh lẽo thấu xương:

"Chuẩn bị xe."

Mặc Vũ cung kính: "Tiểu thư muốn đi đâu?"

Tạ Dao Quang nhìn màn đêm u tối ngoài cửa sổ, giọng nói dịu dàng đến rợn người:

"Quốc Công phủ. Ta muốn hỏi 'tỷ tỷ' của ta… vài chuyện cho rõ ràng."

===

Đêm ấy, bầu trời tĩnh mịch, chẳng một ánh sao, chẳng một mảnh trăng, chỉ có phủ Quốc Công là đèn đuốc sáng trưng, kẻ ra người vào tấp nập chuẩn bị cho hỷ sự sắp tới.

Trong phòng, Lâm Vãn Thanh ngồi bên án thư, lòng dạ rối bời như tơ vò, chưa biết ngày mai đối mặt với Tạ Dao Quang ra sao thì bỗng nghe nha hoàn truyền tin:

Tạ tiểu thư đang đợi ngoài sân.

Lâm Vãn Thanh biết đường lui đã đoạn, đành cắn răng bước ra sân đình. Dưới ánh đèn mờ ảo, bóng dáng Tạ Dao Quang thanh tao như hoa lan trong đêm, nhưng sát khí tỏa ra từ nàng lại khiến không khí như đông cứng. Vãn Thanh cố nén sự run rẩy, gượng cười cất tiếng:

"Dao Quang, vài ngày nữa là ta thành thân rồi. Đa tạ muội bấy lâu nay đã ở bên bầu bạn cùng ta, những ngày Tống Hoài Cẩn vắng mặt, nếu không có muội chắc ta buồn chán lắm."

Tạ Dao Quang nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch, nụ cười nhu mì thường ngày giờ đây lại nhuốm màu tà mị đến rợn người:

"Hóa ra trong mắt tỷ, ta chỉ là kẻ thế thân khi Tống công tử không ở đây? Vậy những lời 'thích muội' tỷ nói trước kia… thảy đều là giả dối?"

Sợ lời nói truyền đến tai người ngoài, Vãn Thanh vội vã nắm tay nàng kéo vào phòng: "Vào trong đã, ta sẽ nói cho muội rõ!"

Cánh cửa vừa đóng lại, Tạ Dao Quang lập tức siết chặt lấy tay nàng, ép sát vào tường. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Vãn Thanh có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt mình.

Tạ Dao Quang vươn tay vuốt ve gò má nàng, giọng nói như oán linh vọng về:

"Mấy ngày qua, khi Tống Hoài Cẩn vắng bóng, tỷ nằm trong tay ta, rên rỉ gọi tên ta, trên người tỷ đâu đâu cũng là dấu vết của ta để lại. Vậy mà nay, tỷ nói muốn thành hôn là thành hôn được sao? Lại còn vội vã như vậy… hay là do mấy ngày nay ta phục vụ chưa đủ chu đáo, khiến tỷ thấy thiếu thốn?"

Nói đoạn, nàng không để Vãn Thanh phản kháng, cúi xuống đặt một nụ hôn mãnh liệt, chiếm hữu lên bờ môi nàng. Trong cơn hoảng loạn, Vãn Thanh điên cuồng cắn mạnh vào môi Tạ Dao Quang. Vị máu tanh nồng lan tỏa, Tạ Dao Quang không hề đau đớn, ngược lại còn cười khẽ, dùng ngón tay cái quệt ngang vết máu trên môi, ánh mắt như muốn nuốt chửng lấy người đối diện.

Lâm Vãn Thanh lùi lại mấy bước, ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt ánh lên vẻ hoảng sợ tột cùng:

"Dao Quang, muội điên rồi! Ta sợ muội, thật sự rất sợ! Muội có gương mặt xinh đẹp tựa thiên tiên, hà cớ gì cứ nhất quyết phải là ta? Ta… ta vốn là nữ tử bình thường, chuyện luyến ái nữ nhi chưa bao giờ nằm trong tâm tưởng. Ta nói cho muội hay, lúc Tống Hoài Cẩn đi, ta chỉ coi muội là món đồ chơi để giải khuây mà thôi. Ta gớm ghiếc sự dây dưa này, gớm ghiếc chính bản thân mình khi ở bên muội!"

Tạ Dao Quang sững người, đôi mắt vốn đang rực lửa bỗng chốc lặng tờ, tăm tối như vực sâu vạn trượng. Nàng từ từ bước tới, mỗi bước chân đều như giẫm lên trái tim Vãn Thanh. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy cằm Vãn Thanh, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang vỡ vụn của mình:

"Món đồ chơi mà tỷ từng bao lần thề non hẹn biển, nói là trân quý, nói là 'thích' đến không buông tay… nay vì một kẻ phàm phu tục tử như Tống Hoài Cẩn kia mà tỷ nỡ lòng chà đạp ta đến mức này sao? Hắn thì có gì tốt? Có gì xứng đáng để tỷ vì hắn mà phủi sạch những đêm mặn nồng giữa ta và tỷ?"

Lâm Vãn Thanh lùi sát vào vách tường, hơi lạnh từ bức tường đá thấm qua lớp áo mỏng khiến nàng run cầm cập. Nàng nhìn con người trước mặt, cảm thấy xa lạ đến đáng sợ, liền gồng mình quát lớn:

"Ngươi… ngươi hoàn toàn hết thuốc chữa rồi! Ngươi không phải Tạ Dao Quang mà ta từng biết! Ta sẽ la lên, ta sẽ gọi người tới, để cho mọi người thấy bộ mặt thật của ngươi là loại người gì!"

Tạ Dao Quang nghe thế liền bật cười, tiếng cười vang lên trong gian phòng kín đầy quỷ dị. Nàng nhướng mày, vẻ mặt khôi phục lại nét nhu mì giả tạo thường thấy:

"Tỷ cứ việc la đi. Người ngoài nhìn vào, chỉ thấy một Tạ Dao Quang khuê các yếu đuối bị Lâm tiểu thư ép buộc, còn tỷ… sẽ là kẻ điên loạn đang làm nhục một nữ tử thanh cao."

Nói đoạn, nàng không hề do dự, bàn tay trắng nõn bỗng siết chặt lấy cổ tay Lâm Vãn Thanh. Lực đạo kinh người, như muốn bóp nát xương cốt nàng. Vãn Thanh đau đớn đến mức hơi thở nghẹn lại nơi cuống họng, cảm giác như cổ tay mình sắp bị bẻ gãy đến nơi. Tạ Dao Quang ép hai tay nàng đập mạnh lên tường, hơi thở nóng rực phả vào làn da đang run rẩy, nàng cúi xuống, những nụ hôn điên cuồng bắt đầu trút xuống cổ và vai Vãn Thanh, chuẩn bị cho một trận ân ái đầy tính chiếm hữu và nhục nhã.

Đúng lúc cơn cuồng loạn sắp đạt tới đỉnh điểm, từ bên ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa dè dặt của nha hoàn:

"Tiểu thư, nô tỳ là Xuân Đào. Phủ Quốc Công đã tới giờ đo y phục để may lễ cưới cho tiểu thư, xin tiểu thư hãy nhanh chóng chuẩn bị ."

Tiếng gõ cửa như hồi chuông cứu mạng vang lên đúng lúc. Tạ Dao Quang đang đắm chìm trong cơn chiếm hữu bỗng khựng lại, đôi mắt nàng ánh lên tia hung tàn khó tả. Nàng buông Lâm Vãn Thanh ra, hít một hơi thật sâu để đè nén cơn cuồng nộ trong lòng.

Vãn Thanh như được giải thoát, nàng trượt người xuống sàn, lồng ngực phập phồng không thôi. Tạ Dao Quang chỉnh lại vạt áo, khẽ vuốt lại mái tóc xõa tung của mình, vẻ mặt quay lại dáng vẻ hiền thục vốn có. Nàng nghiêng đầu, nhìn Vãn Thanh đang run rẩy dưới đất, thì thầm một vài câu cuối rồi rời đi

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Tôi và Cô_truyenles.net
Tôi và Cô
Tháng 8 29, 2025
Áo Bà Ba Vướng Vào Đời Người Mặc Vest
Tháng 9 17, 2025
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Tháng 7 4, 2026
Cô Vợ Nhỏ Lại Bị Thịt Nữa Rồi
Tháng 12 4, 2025
Truyện Les Hay
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
BÌNH YÊN BÊN CHỊ
Chương 14 Tháng 10 8, 2025
Chương 13 Tháng 10 8, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Khi tôi lớn_truyenles.net
Khi tôi lớn
75 Tháng 6 30, 2025
74 Tháng 6 30, 2025
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI_truyenles.net
NGÀY MÙA HÈ MẤT KHỐNG CHẾ NÓI DỐI
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 3 Tháng 8 28, 2025
KIÊM GIA NGOẠI TRUYỆN 2 Tháng 8 28, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved