Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 49
Bầu không khí trong chính sảnh vốn đã căng như dây đàn, chỉ chực chờ một mồi lửa là bùng cháy. Lâm Vãn Thanh đứng đó, mắt tối sầm lại, eo đau nhức như muốn rời ra, đôi chân nhũn như bún. Nàng từ sáng tới tận chiều đã bị Tạ Dao Quang hành hạ, giờ lại phải đứng đây đối mặt với Thái tử, phụ mẫu cùng nữ chính, thân thể này quả thực đã chạm tới ngưỡng chịu đựng cuối cùng.
Trước khi ý thức hoàn toàn vụt tắt, trong đầu nàng chỉ còn một suy nghĩ đau đớn: Ta không phải đang giả vờ đâu… thật sự là ta sắp sửa về chầu trời rồi…
"Bịch!"
Thân hình nàng mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
Khi Lâm Vãn Thanh từ từ mở mắt, mùi đàn hương quen thuộc phảng phất bên cánh mũi. Ánh nến vàng nhạt hắt lên màn trướng lụa là, cảnh vật xung quanh dần hiện rõ. Nàng chậm rãi chớp mắt, bên tai đã vang lên giọng nói ngọt ngào, dịu dàng:
"Tỷ tỷ, tỷ tỉnh rồi?"
Tạ Dao Quang đang ngồi bên mép giường, dung nhan tuyệt sắc dưới ánh nến càng thêm phần ôn nhu. Ánh mắt nàng xoáy vào Lâm Vãn Thanh, trong đó đong đầy vẻ lo lắng thực hư khó phân: "Muội thực lo cho tỷ lắm."
Lâm Vãn Thanh chưa kịp thốt lời, Quốc Công phu nhân đã vội vã bước tới, gương mặt đầy vẻ xót xa:
"Nhi nữ của ta, cuối cùng cũng tỉnh rồi."
Lâm Quốc Công đứng phía sau, thở phào một tiếng nhẹ nhõm:
"Đại phu bảo rằng gần đây con hao tổn tinh thần quá độ, thân thể suy nhược, cần phải tĩnh dưỡng cho thật tốt. Ngày mai ta sẽ dặn phòng bếp hầm tổ yến, phải ăn cho lại sức."
Lâm Vãn Thanh ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại vui như mở hội. Qua rồi, cuối cùng cũng qua được cửa ải tử thần này!
====
Từ sau trận náo loạn đó, tin đồn trong kinh thành lại bắt đầu lan truyền thêm những dị bản kỳ lạ. Lâm Quốc Công nghe được vài câu, tức đến mức nổi trận lôi đình. Hôm sau, ông cho gọi Lâm Vãn Thanh tới thư phòng:
"Vãn Thanh, Dao Quang là cô nương tốt, nhưng cả hai đều đã tới tuổi cập kê, cần phải biết giữ chừng mực. Về sau, không được ngày ngày kề cận nhau như vậy nữa."
Lâm Vãn Thanh nghe xong, suýt nữa cảm động đến rơi nước mắt. Phụ thân đại nhân, người cuối cùng cũng làm được một việc sáng suốt rồi!
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Đêm hôm đó, khi Lâm Vãn Thanh đang chìm sâu vào giấc mộng, bỗng cảm giác có vật gì chạm nhẹ lên môi mình, giật mình choàng tỉnh, chưa kịp định thần, một bàn tay trắng nõn đã che kín miệng nàng.
"Tỷ tỷ, đừng ồn." Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, mang theo sự đe dọa đầy ma mị.
"Tỷ mà kêu lên, muội không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Lâm Vãn Thanh trợn tròn mắt. Tạ Dao Quang đang ngồi ngay bên mép giường, ánh trăng vắt vẻo qua cửa sổ rơi lên dung nhan xinh đẹp ấy, đẹp đến mức không giống người trần. Chỉ là, đôi mắt kia lại nguy hiểm lạ thường:
"Tỷ định gọi người hầu tới sao?"
Lâm Vãn Thanh điên cuồng lắc đầu. Tạ Dao Quang lúc này mới buông tay, khóe môi khẽ cong lên:
"Vậy thì ngoan lắm. Muội sẽ thưởng cho tỷ"
Từ đó, mỗi đêm, nàng đều xuất hiện đúng giờ, như thể phủ Quốc Công này là của riêng nhà nàng vậy. Lâm Vãn Thanh dần hiểu ra một đạo lý cay đắng: Phụ thân quản được cửa chính, nhưng chẳng bao giờ quản nổi cửa phụ.
===============
Tại Tạ phủ, trong thư phòng sâu nhất, ngọn đèn dầu lay động theo từng nhịp gió lùa. Tạ Dao Quang ngồi tĩnh lặng sau án thư, trước mặt nàng là một nam nhân mặc hắc y—Mặc Vũ, kẻ tâm phúc trung thành nhất.
Mặc Vũ cúi đầu, báo cáo:
"Tiểu thư, bên kia đã gửi tin tới."
Tạ Dao Quang nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, ánh mắt bình thản:
"Ta biết rồi."
Mặc Vũ chần chừ một lát, cuối cùng vẫn hạ thấp giọng:
"Thái tử điện hạ gần đây đang điều tra về chúng ta."
Tạ Dao Quang khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy vẻ khinh miệt:
"Tiêu Cảnh Diễn ư? Nếu hắn thực sự có bản lĩnh, ta còn kính trọng hắn đôi phần. Đáng tiếc…Người như hắn, nhân từ quá mức, do dự quá mức, lại nhu nhược quá mức. Giang sơn này mà rơi vào tay hắn, chẳng qua chỉ là tai họa cho thiên hạ mà thôi."
Mặc Vũ im lặng, không dám tiếp lời. Cả kinh thành ai cũng ca tụng Thái tử nhân hậu, nhưng ít ai biết rằng trong mắt Tạ Dao Quang, hắn chưa bao giờ là đối thủ.
Ánh nến phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của nàng, lạnh lẽo tựa vực sâu. Nhưng rồi, chẳng biết nghĩ tới điều gì, nét lạnh lùng ấy chợt dịu đi đôi chút. Nàng đưa tay lấy từ trong tay áo ra một cây trâm bạch ngọc, là món đồ Lâm Vãn Thanh từng tặng.
Mặc Vũ thoáng nhìn cây trâm, rồi nhìn chủ tử mình, trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm không lành. Kẻ có thể khiến toàn bộ kế hoạch của tiểu thư đảo lộn, có lẽ không phải là vị Thái tử kia, mà chính là vị Lâm tiểu thư ngây ngốc kia.
====================
Sáng sớm, ánh dương vắt vẻo xuyên qua tầng mây mỏng, Lâm Vãn Thanh đã ôm khư khư hộp điểm tâm nóng hổi, hớn hở bước xuống xe ngựa trước cổng Tạ phủ. Tâm tư nàng hôm nay tựa như tiết trời, vừa trong trẻo lại vừa rạng rỡ. Vừa rảo bước, nàng vừa lẩm bẩm trong tâm trí:
"Hệ thống, ta cảm thấy kế hoạch sắp thành rồi."
【Ký chủ dựa vào đâu mà kết luận như vậy?】
Lâm Vãn Thanh nhếch môi, ánh mắt lộ vẻ đắc ý:
"Dựa vào trực giác của một người tường tận cốt truyện. Ta nghĩ hiện giờ Tạ Dao Quang chắc chắn đã tin rằng ta say đắm nàng ta đến mức điên cuồng."
Nghĩ tới viễn cảnh Tạ Dao Quang sẽ dần dần buông lỏng cảnh giác, Lâm Vãn Thanh suýt nữa bật cười thành tiếng:
"Ha ha, hóa ra kế hoạch này cũng chẳng khó nhằn như ta tưởng."
【Xin ký chủ chớ nên đắc ý quá sớm. Theo dữ liệu phân tích, mỗi khi người cảm thấy mình sắp thành công, thường cũng là lúc tai họa bắt đầu gõ cửa.】
Lâm Vãn Thanh nghẹn lời, tức tối đáp lại:
"Ngươi không thể nói lời nào dễ nghe hơn sao?"
【Không thể. Ta chỉ phản ánh sự thật.】
Trong Tạ phủ, Tạ Dao Quang đang ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ đọc sách. Hôm nay nàng khoác lên mình y phục màu xanh nhạt, dung nhan thanh lệ thoát tục dưới ánh nắng ban mai, đẹp đến mức hư ảo.
Nghe nha hoàn bẩm báo, Tạ Dao Quang khẽ ngẩng đầu, khóe môi bất giác cong lên đầy dịu dàng:
"Lâm tiểu thư tới sao? Cho nàng vào."
Một lát sau, Lâm Vãn Thanh đã ngồi đối diện nàng. Trên bàn là trà nóng nghi ngút khói cùng hộp điểm tâm vừa được mở nắp.
"Tự ta xếp hàng mua đấy, nghe người ta đồn là rất ngon. tỷ thấy muội thích đồ ngọt, nên muốn đem tới cho muội." Lâm Vãn Thanh gật đầu khẳng định, gương mặt tràn đầy vẻ chân thành giả tạo.
Tạ Dao Quang khẽ cười, nụ cười như làn gió xuân thổi tan băng tuyết: "Đa tạ tỷ tỷ."
Hai người ngồi đối diện, một người nhàn nhã uống trà, một người vui vẻ ăn bánh. Không khí hiếm hoi yên bình. Lâm Vãn Thanh chống cằm nhìn người đối diện, ngắm nhìn vẻ đẹp không tỳ vết ấy, nàng bất giác buột miệng:
"Dao Quang, ta thực sự rất thích muội."
Tạ Dao Quang: "…"
Lâm Vãn Thanh hoàn toàn chẳng nhận ra lời mình vừa nói có bao nhiêu phần "kinh thế hãi tục", nàng vẫn thản nhiên uống trà, trong đầu còn đang tự khen ngợi kỹ năng diễn xuất của mình ngày càng cao thâm. Nàng như một con cáo nhỏ, cứ cách vài canh giờ lại chạy tới cọ cọ lấy lòng, đòi hỏi sự vuốt ve từ đối phương
Tạ Dao Quang lặng lẽ nhìn nàng, nhìn gương mặt kiều diễm, nhìn đôi mắt cong cong vì cười, nhìn dáng vẻ vô tư lự chẳng mảy may biết rằng mình đang đùa với lửa. Trong lòng nàng, lớp băng giá bấy lâu nay bỗng chốc tan chảy, mềm mại đến lạ thường.
Nàng bất chợt nhớ tới câu hỏi thăm dò hôm trước: "Nếu có người tặng tỷ một viên đá cuội vô danh và một người khác tặng tỷ cả núi vàng, tỷ sẽ chọn cái nào?"
Lâm Vãn Thanh khi đó trả lời không chút do dự: "Đương nhiên là núi vàng rồi."
Nghĩ tới đây, Tạ Dao Quang khẽ cụp mắt, ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoay chuyển chén trà: Nếu nàng thích núi vàng, ta sẽ đem núi vàng tới. Nếu nàng ham quyền thế, ta sẽ dâng cả thiên hạ đặt dưới chân nàng. Chỉ cần… đừng bao giờ rời bỏ ta.
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, ánh mắt Tạ Dao Quang thoáng chốc tối sầm lại, sâu thẳm như vực không đáy, lạnh lẽo đến rợn người. Nhưng khi ngước nhìn lên, nàng vẫn là Tạ Dao Quang dịu dàng như thuở ban đầu:
"tỷ tỷ, nếu một ngày nào đó, muội có được rất nhiều thứ, nhiều hơn cả tất cả những gì tỷ từng tưởng tượng… vậy tỷ có vui không?"
Lâm Vãn Thanh cắn một miếng bánh, chẳng hề suy nghĩ đáp ngay:
"Vui chứ! Người đẹp như muội, đương nhiên phải có thật nhiều thứ tốt nhất trên đời này."
Tạ Dao Quang nhìn nàng thật lâu, ánh mắt ấy dường như muốn khắc ghi dáng hình nàng vào tận tâm khảm. Nàng chậm rãi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và đầy ẩn ý: "Được."
Trong lòng nàng thầm bổ sung một câu: Vậy ta sẽ lấy tất cả những gì tốt đẹp nhất thế gian này mang tới trước mặt tỷ. Chỉ là… bất kể kẻ nào, cũng đừng hòng cướp tỷ khỏi tay ta.