Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 58

  1. Home
  2. Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta
  3. Chương 58 - Chương 57
Prev
Next

Sáng sớm hôm sau, tin tức Lâm Vãn Thanh đã hồi phục tâm trí lan truyền khắp phủ Quốc Công . Lâm Quốc Công và phu nhân không quản ngại sớm khuya, vội vã chạy đến viện của nàng.

"Thanh nhi!"

Phu nhân vừa bước qua ngưỡng cửa, nhìn thấy con gái đang ngồi tựa bên giường, đã vội sà vào ôm chầm lấy, giọng nghẹn ngào. Lâm Vãn Thanh khẽ sững người, đã bao lâu rồi nàng không thấy vẻ lo âu chân thành đến thế trên gương mặt phụ mẫu. Lâm Quốc Công đứng cạnh, ánh mắt hiếm khi lộ vẻ nghiêm nghị, khẽ hỏi:

"Con thực đã nhớ lại hết thảy?"

Vãn Thanh gật đầu khẽ khàng:

"Vâng, thưa phụ thân. Đầu óc nhi nữ chỉ còn hơi nhức nhối đôi chút."

Phu nhân đưa tay lau khóe mắt, trách yêu:

"Con bé này, mấy ngày qua làm ta lo lắng đến đứng ngồi không yên."

Không khí trong phòng vừa có chút khởi sắc, Lâm Quốc Công bỗng trầm ngâm, ánh mắt chợt ánh lên vẻ lo ngại:

"Đã tỉnh táo trở lại, vậy hôn sự ngày mai…"

Lời chưa dứt, Vãn Thanh đã ngẩng đầu, giọng nói quả quyết:

"Vẫn sẽ diễn ra đúng như định ước."

Cả gian phòng bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Phu nhân kinh ngạc nhìn con gái:

"Thanh nhi, con thực sự đã suy nghĩ kỹ?"

Vãn Thanh siết chặt hai tay dưới lớp chăn mỏng, gật đầu:

"Con chắc chắn thưa phụ thân"

Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, cao ngạo vang lên từ phía cửa:

"Muội không đồng ý."

Mọi người đồng loạt quay đầu. Tạ Dao Quang đứng đó, y phục trắng muốt tựa tuyết đầu mùa, nhưng khí sắc lại băng giá hơn vạn phần. Phu nhân nhìn qua nhìn lại giữa hai người, cảm thấy bầu không khí lạ thường như có luồng gió lạnh luồn qua, nhưng chẳng thể cắt nghĩa.

"Dao Quang… muội"

Dao Quang làm ngơ tiếng gọi, ánh mắt nàng chỉ dán chặt lấy Vãn Thanh:

"Tỷ thật sự muốn thành thân?"

"Phải."

"Cho dù thân thể còn chưa hồi phục? Cho dù chỉ còn vỏn vẹn một ngày chuẩn bị?"

Vãn Thanh khẽ đáp: "Đúng."

Tạ Dao Quang bật cười, nụ cười thanh mảnh nhưng đáy mắt không chút ý vị hoan hỉ:

"Vậy ra tỷ thực tâm thích Tống Hoài Cẩn đến thế sao?"

Câu hỏi vừa thốt ra, không gian như ngưng đọng. Lâm Vãn Thanh hít một hơi thật sâu. Nàng biết, đã đến lúc phải đoạn tuyệt, nếu không Dao Quang sẽ mãi chẳng chịu buông tay. Nàng nhìn thẳng vào đối phương, giọng nói tuy nhẹ nhưng đầy kiên định:

"Dao Quang, muội cũng không còn nhỏ nữa. Muội là thiên kim danh giá của Tạ gia, lại có Thái tử điện hạ ngày ngày mong ngóng. Muội nên quay về với con đường vốn dĩ dành cho mình."

Sắc mặt Dao Quang trầm xuống, đôi mắt sắc lạnh nhìn nàng:

"Con đường vốn dĩ dành cho muội?"

"Đúng vậy," Vãn Thanh ép bản thân phải cứng rắn,

"Muội ở bên tỷ ? tỷ chỉ là một người phàm trần, tương lai của muội vốn rộng mở hơn ta vạn lần."

Tạ Dao Quang im lặng nhìn nàng thật lâu, lâu đến mức cả căn phòng như bị rút cạn dưỡng khí. Cuối cùng, nàng gằn giọng hỏi:

"Cho nên… đó là lý do tỷ muốn gả cho Tống Hoài Cẩn?"

Vãn Thanh gật đầu: "Phải."

Nàng cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt ấy. Trong tâm trí, Tiểu Nhất gào thét:

【Ký chủ, người đang nói dối. Người biết rõ bản thân không muốn điều này. Người đang cố tình đẩy nàng ấy ra xa!】

"Im đi, không phải vì nhiệm vụ hay sao" Vãn Thanh thầm đáp.

Bên ngoài, Dao Quang bỗng bật cười nhạt nhẽo:

"Được, muội hiểu rồi."

Nàng xoay người rời đi. Dù Vãn Thanh đã đạt được mục đích, nhưng khi nhìn bóng lưng cô độc khuất dần sau cánh cửa, trái tim nàng lại đau nhói đến mức khó thở.

Trong đầu, Tiểu Nhất thở dài: 【Ký chủ, ta có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt là người đang kéo cốt truyện trở lại quỹ đạo. Còn tin xấu là… ta nghĩ Tạ Dao Quang đã thực sự nổi sát tâm rồi.】

Ở ngoài sân, Tạ Dao Quang bước đi dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, vẻ mặt vẫn bình thản vô thường, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt đến bật máu.

"Trở về bên Thái tử sao…" Nàng lặp lại câu nói ấy, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy nguy hiểm.

"Tỷ tỷ, ta đã cho tỷ quyền lựa chọn. Nhưng nếu tỷ nhất quyết muốn gả, vậy thì đừng trách muội nữa."

======

Sau khi bóng dáng của phụ mẫu khuất hẳn sau cánh cửa, không gian trong khuê phòng vốn đã tĩnh lặng nay lại càng trở nên quạnh quẽ. Lâm Vãn Thanh không còn sức mà gồng mình duy trì vẻ điềm tĩnh, nàng đổ gục xuống mép giường, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Phụt!

Một ngụm máu đen ngòm trào ra nơi khóe môi, nhuốm đỏ tấm khăn lụa trắng muốt dưới chân. Cơn đau như vạn mũi kim đâm thấu tâm can, từng đợt sóng cuộn trào khiến kinh mạch nàng như muốn đứt lìa. Vãn Thanh gục đầu vào gối, giọng nói đứt quãng, run rẩy truyền vào trong tiềm thức:

"Tiểu Nhất… ngươi tính toán cho kỹ đi, cái mạng nhỏ này của ta… rốt cuộc còn trụ được bao nhiêu ngày nữa?"

Tiểu Nhất im lặng một hồi lâu, âm thanh máy móc vang lên đầy cẩn trọng:

【Nếu dựa trên tốc độ ăn mòn của Tâm Ma Cổ và thể trạng hiện tại của người… thì đúng hai mươi ngày. Vừa vặn là thời hạn cuối cùng để người hoàn thành nhiệm vụ.】

Vãn Thanh nghe xong, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười chua chát:

"Ngươi thật biết tính toán. Ép ta thực hiện nhiệm vụ trong nỗi đau xé lòng thế này, không chết vì cổ độc thì cũng chết vì kiệt quệ tâm trí mất thôi."

【Ký chủ, người phải hiểu… đây là nước cờ cuối cùng rồi,】

Tiểu Nhất cố gắng giãi bày, âm thanh chứa đựng sự bất lực,

【Hiện giờ Tâm Ma Cổ là loại thuật mạnh nhất vi diện này, chưa từng có tiền lệ kẻ nào giải được. Nếu không dùng cách này để ép người tỉnh lại, chúng ta đã tan biến thành tro bụi từ lâu rồi.】

"Ngươi thật độc ác." Vãn Thanh thì thầm, đôi mi dài run rẩy khép lại.

"Đem linh hồn của ta làm quân cờ, đem mạng sống của ta làm canh bạc… "

"Tiểu Nhất…"

【Ta nghe đây.】

"Ngày mai… là ngày ta bái đường thành thân." Nàng khẽ gọi, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng,

"Đến lúc đó, ta sẽ phải đối mặt với nàng ấy. Nếu lúc đó cổ độc phát tác, ngươi có cách nào giúp ta giấu diếm không?"

Tiểu Nhất xót xa quan sát những dòng dữ liệu sinh mệnh đang dần cạn kiệt:

【Ta có thể ép xung hệ thống để phong tỏa cơn đau trong mười hai canh giờ. Nhưng ký chủ… cái giá phải trả sau đó là người phải chịu cơn đau gấp bội. Người vẫn muốn sao?】

Vãn Thanh nhìn đăm đăm lên màn trướng rủ, ánh mắt xa xăm: "Đã đi đến bước đường này, ta không còn đường lui"

Nàng xoay người, để mặc cho bóng đêm nuốt chửng lấy chút yếu đuối cuối cùng. Ngày mai, trong y phục tân nương lộng lẫy, nàng sẽ bước vào hố sâu mà chính mình đã đào,.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Cấp Dưới Của Dì
Tháng 9 12, 2025
Đôi Mắt Của Seungcheol_truyenles.net
Đôi Mắt Của Seungcheol
Tháng 6 24, 2025
Thao Túng Tim Tôi_truyenles.net
Thao Túng Tim Tôi
Tháng 7 7, 2025
Tôi Và Em Ấy Đều Điên_truyenles.net
Tôi Và Em Ấy Đều Điên
Tháng 7 27, 2025
Truyện Les Hay
BẠN CÙNG PHÒNG KHÁT TINH CHỨNG
Chương 15 Tháng 4 17, 2026
Chương 14 Tháng 4 17, 2026
Cô giáo, học sinh hay thế thân_truyenles.net
Cô giáo, học sinh hay thế thân
Chap 37 Tháng 6 22, 2025
Chap 36 Tháng 6 22, 2025
Làm Kén – PEPSI_truyenles.net
Làm Kén – PEPSI
158 Tháng 7 10, 2025
157 Tháng 7 10, 2025
SẮC TÌNH, MUỐN ĐỘC CHIẾM EM
Ngoại truyện 2 Tháng 2 22, 2026
Ngoại truyện 1 Tháng 2 22, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026
MẸ ƠI ! BA KÌA
Ngoại Truyện Tháng 9 15, 2025
chap 36 Tháng 9 15, 2025
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved