Mỗi Ngày Nữ Chính Đều Muốn Độc Chiếm Ta - Chương 63
Tạ Dao Quang tiến lại gần, bàn tay thon dài khẽ vuốt ve sợi xích vàng, nương theo cổ chân mà ngược lên, nhẹ nhàng nâng gương mặt kiều diễm Lâm Vãn Thanh đối diện với mình.
Ánh mắt nàng dịu dàng đến mức khiến người ta run rẩy:
"Tỷ đang trò chuyện cùng ai sao? Hay là… đang oán trách muội điều chi?"
Lâm Vãn Thanh cứng đờ người, đôi môi nhạt màu khẽ run:
"Không có gì."
Tạ Dao Quang bật cười khẽ, ngón tay cái vuốt nhẹ vành tai nàng, hơi thở nóng rực phả sát bên gáy:
"Tỷ lại nói dối ."
"Không sao cả." Nàng hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên cần cổ trắng ngần của Lâm Vãn Thanh, giọng nói trầm thấp đầy vẻ si mê:
"Tỷ có thể giận, có thể hận,… miễn là, ánh mắt ấy vĩnh viễn chỉ dõi theo một mình muội."
Nàng bưng bát thuốc, dùng thìa bạc khuấy nhẹ, làn khói mờ ảo che khuất vẻ cuồng loạn trong đáy mắt:
"Ngoan, uống thuốc đi. Muội hứa, chỉ cần tỷ bình an, muội nguyện vì tỷ mà dời non lấp bể."
Nàng ghé sát vào tai Lâm Vãn Thanh, thì thầm lời thề nguyền đầy ám ảnh:
"Nếu tỷ muốn lấy mạng muội, muội sẽ tự tay dâng dao cho tỷ. "
Lâm Vãn Thanh nhìn gương mặt nàng, dịu dàng trước mắt, lòng dâng lên nỗi sợ hãi pha lẫn sự kích thích khó gọi tên. Nàng biết rõ, dưới lớp vỏ bọc si tình kia, chính là vực sâu vạn trượng mà nàng vĩnh viễn chẳng thể thoát ra.
Lâm Vãn Thanh cứng đờ người, đôi môi nhạt màu khẽ run:
"Muội hứa gì với ta chứ? Trước lúc ta ngất, muội từng thề thốt sẽ không giam cầm ta, vậy mà giờ đây… đây là thứ tự do muội ban cho ta sao?"
Tạ Dao Quang lặng đi giây lát, nàng khẽ thở dài, bàn tay vuốt ve sợi xích vàng.
"Tỷ tỷ, muội là kẻ tiểu nhân, lòng dạ hẹp hòi. Muội từng nghĩ, chỉ cần nhìn tỷ bình yên thì dù phải buông tay, muội cũng cam lòng. Nhưng khi thấy tỷ mê man, hơi thở dần tan biến trong tay muội, muội mới thấu tỏ… nếu không nhốt tỷ lại, muội sẽ hóa điên mất."
Nàng bưng bát thuốc, nhấp một ngụm, rồi bất chợt áp sát cánh môi vào môi Lâm Vãn Thanh. Vị đắng chát của thảo mộc lập tức tan ra, đầu lưỡi Tạ Dao Quang tinh quái cạy mở hàm răng ngọc, len lỏi vào khoang miệng, cái đắng ấy bỗng chốc hóa thành dư vị say nồng đầy ám muội.
Lâm Vãn Thanh kinh ngạc mở to mắt, hơi thở vốn dĩ bình ổn nay đã trở nên gấp gáp. Nàng muốn đẩy người ra, song đôi bàn tay của Tạ Dao Quang đã giữ chặt lấy cổ tay nàng. Tiếng môi lưỡi giao triền, nhấm nháp vang lên trong gian phòng tĩnh mịch, hòa cùng tiếng xích vàng rung lên theo từng nhịp thở gấp gáp.
Dứt khỏi nụ hôn, khóe môi Tạ Dao Quang còn vương lại chút dư vị, nàng khẽ dùng tay miết lên cánh môi của Lâm Vãn Thanh, ánh nhìn đắm đuối tựa muốn nuốt chửng:
"Đắng chăng, tỷ tỷ?"
Lâm Vãn Thanh lồng ngực phập phồng, đôi mắt phủ tầng hơi nước long lanh, trông càng thêm phần quyến rũ. Tạ Dao Quang nhìn dáng vẻ ấy, yết hầu khẽ lăn, nàng cúi đầu, hôn lên sợi xích vàng nơi cổ chân trắng ngần của Lâm Vãn Thanh, giọng nói trầm khàn đầy si mê:
"Nếu vẫn còn đắng, muội sẽ hôn đến khi nào trong miệng tỷ chỉ còn lại hơi thở của riêng muội mới thôi."
Lâm Vãn Thanh cố dồn chút hơi sức mỏng manh, đôi bàn tay khẽ đẩy lồng ngực đối phương ra, gò má vì giận dữ mà ửng hồng, lại càng thêm phần kiều diễm:
"Ta… ta tự dùng được! Ngươi thật… vô liêm sỉ!"
Tạ Dao Quang nghe vậy chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười khẽ. Nàng thong thả đặt bát thuốc xuống kỷ trà bên cạnh, bàn tay vẫn không rời khỏi vòng eo thon nhỏ của Lâm Vãn Thanh, ánh mắt nhìn nàng chẳng khác nào kẻ săn mồi đang thưởng thức con mồi đã nằm gọn trong tầm tay.
Nàng ghé sát vào vành tai mẫn cảm của Lâm Vãn Thanh, giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần cợt nhả:
"Vô liêm sỉ ư?"
Nàng khẽ dùng răng cắn nhẹ lên vành tai nàng, khiến Lâm Vãn Thanh run rẩy, sợi xích vàng nơi cổ chân theo đó mà rung lên những thanh âm va chạm khẽ khàng.
Lâm Vãn Thanh lùi dần về sau, đôi phượng nhãn ngập nước phản chiếu vẻ bàng hoàng. Nàng khẽ lắc đầu, :
"Dao Quang… đừng… thân cốt ta đương suy nhược, cổ độc lại chưa tan, xin muội…"
Tạ Dao Quang nghe vậy, ý cười trên gò má càng thêm sâu. Đôi bàn tay thon dài chẳng chút chần chừ mà lơi lỏng dải lụa quấn nơi thắt lưng đối phương. Nàng không hề vội vã, chỉ chậm rãi cúi người, từng nụ hôn vụn vặt tựa chuồn chuồn đạp nước lần lượt in dấu dọc theo chiếc cổ thanh mảnh, rồi vấn vít nơi xương quai xanh thấp thoáng dưới lớp tơ lụa xộc xệch.
"Tỷ nói xem, thế gian này có kẻ ốm đau nào lại khiến lòng người khao khát đến phát điên như tỷ chăng?"
Giọng nàng trầm thấp, mị hoặc tựa tiếng ngọc nát bồi hồi mãi bên tai. Tạ Dao Quang khẽ nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Lâm Vãn Thanh, dán lên đó một nụ hôn đầy tính chiếm đoạt, ép sát lồng ngực mình vào thân hình mềm mại kia, để Lâm Vãn Thanh cảm nhận trọn vẹn nhịp đập cuồng loạn đang dội thẳng vào tâm can.
"muội chỉ cần tỷ… trong khắc này, hoàn toàn thuộc về muội."
Sợi xích vàng nơi cổ chân Lâm Vãn Thanh căng ra, va chạm vào thành giường tạo nên những âm thanh lanh lảnh, vụn vỡ . Tạ Dao Quang khẽ cúi đầu, cắn nhẹ lên vành tai đã ửng đỏ rực của nàng, hơi thở nóng rực phả vào làn da mẫn cảm:
"Tỷ càng cự tuyệt, muội lại càng khao khát được nhìn thấu dáng vẻ yếu ớt của tỷ, chỉ có thể bấu víu lấy muội . Nào, hãy để muội giúp tỷ quên đi đớn đau của độc cổ… bằng một 'phương thuốc' khác."
Nàng đặt tay lên vạt áo lỏng lẻo, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào đôi đồng tử của Lâm Vãn Thanh, nơi nỗi e sợ và niềm khát khao đang kịch liệt giao tranh. Thanh âm của nàng vang lên, nỉ non tựa ma chú chẳng thể chối từ:
" Chỉ cần tỷ ngoan ngoãn, đêm nay trăng khuyết hay tròn, nhân gian có đổi dời ra sao, nơi này cũng chỉ có muội và tỷ mà thôi."