Nằm Mơ Cũng Muốn Cùng Nàng Ly Hôn - Chương 61
Hàn Hi, cô em gái này quả thật vừa đáng yêu vừa xinh đẹp.
Nhưng đẹp đến đâu cũng không thể làm no bụng. Dù Hàn Hi nói chuyện ngọt ngào, thậm chí còn có chút trêu ghẹo, nhưng điểm thiện cảm của Văn Khuynh dành cho cô vẫn không hề tăng lên. Hàn Hi trông thì rất thân thiện.
Nhưng không hiểu vì sao, Văn Khuynh luôn có một cảm giác bất an mơ hồ, như thể cô gái trước mặt không đơn giản như vẻ ngoài.
Sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Văn Khuynh bế Tiểu Hắc, gọi một chiếc taxi đi về phía bắc thành phố.
Cô còn chưa đi được bao xa thì phía sau bỗng vang lên một giọng gọi:
"Chị !"
Văn Khuynh quay đầu lại. Hóa ra Hàn Hi cũng vừa rời khỏi đồn cảnh sát. Vừa thấy cô quay lại, Hàn Hi lập tức bước nhanh về phía cô.
Còn Mạnh Tử Hân thì vẫn chưa hoàn toàn tỉnh rượu. Dù đã uống mấy cốc nước nóng trong lúc lấy lời khai, cô ấy vẫn chưa tỉnh táo hẳn.
Văn Khuynh mỉm cười hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
"Sao em cũng ra ngoài rồi? Không phải em đang chờ tiền bối Mạnh à?"
Hàn Hi lắc đầu, nhìn cô:
" chị thật sự đi rồi sao?"
Khi nói câu này, ánh mắt cô đầy lưu luyến, gương mặt lại mang vẻ đáng thương, khiến người ta nhìn vào cũng thấy xót xa.
Cô em gái nhỏ nhắn này giống như một con búp bê tuyết, loại mà cầm trên tay còn lo sẽ tan chảy.
Nhưng độ thiện cảm vẫn không thay đổi.
Không có thiện cảm, rõ ràng không có lý do gì để tiếp tục dây dưa với cô em gái này.
Văn Khuynh ho nhẹ:
"Ừm…em lấy lời khai xong chưa? nếu em ra ngoài bây giờ không sao chứ?"
Hàn Hi cúi đầu buồn bã:
"Có chứ.Em… sẽ nhớ chị lắm."
Văn Khuynh: "……"
Cô em gái này nói chuyện ngọt quá, khiến cô gần như không biết đáp lại thế nào.
Cô cười gượng:
"Chị đói rồi. Chị định về nhà ăn một hộp mì ăn liền cho đỡ đói."
Hàn Hi ngẩng đầu, khó hiểu hỏi:
"Mì ăn liền? Sao chị lại muốn ăn mì ăn liền?"
Văn Khuynh lập tức thở dài thảm thiết:
"Haiz… vì chị nghèo. Chị không mua nổi gì khác."
Thông thường, khi cô bắt đầu than nghèo với người khác, thì ngoại trừ Giang Vân Quyển – tên keo kiệt kia, hầu như ai cũng sẽ mời cô ăn một bữa.
Quả nhiên-
Hàn Hi lo lắng nhìn cô:
" chị nghèo đến vậy sao?"
Văn Khuynh gật đầu, đáng thương nói:
"Ừm. Nhưng cũng không sao, ăn mì gói mỗi bữa cũng quen rồi."
Hàn Hi cười ngọt ngào:
"Không sao đâu chị."
"Nhớ thêm hai quả trứng vào mì để bổ sung dinh dưỡng nhé~"
Văn Khuynh "……"
Hừ. Sắc mặt cô lập tức lạnh đi.
Bây giờ cô gần như chắc chắn dù cô gái này suốt đường tán tỉnh cô, nhưng chắc chắn không hề thích cô!
Tất cả những biểu hiện thân thiện đó đều là giả vờ!
Nếu không tại sao cô ta không mời cô ăn cơm?! Hơn nữa điểm thiện cảm cũng không hề tăng!
Văn Khuynh không muốn nói chuyện nữa, quay người bỏ đi. Nhưng cô còn chưa đi được vài bước thì giọng nói phía sau lại vang lên:
"Chị ."
Văn Khuynh cau mày quay lại:
"Còn chuyện gì nữa không ?"
Hàn Hi bước tới, kéo nhẹ tay áo cô, nhỏ giọng hỏi:
"Chị giận em à?"
Văn Khuynh cười, bắt chước giọng điệu của cô:
"Gì cơ? Sao chị lại giận em được?"
Gương mặt Hàn Hi lập tức đỏ bừng.
Cô vội vàng xin lỗi: Em chỉ đùa thôi. Chị đói đúng không? Vậy… để em mời chị ăn nhé."
Văn Khuynh nhướng mày.
Chẳng lẽ làm bộ?
À ha…
Mấy cô em gái thời nay đều ranh mãnh vậy sao? Hay là vì cô đang lớn lên nên mới vậy?
Nhưng năm nay cô ấy mới mười tám tuổi mà…
Dù sao thì từ chối một bữa ăn miễn phí cũng quá vô nhân đạo!
Nghĩ đến đây, Văn Khuynh lập tức nở nụ cười không hề xấu hổ:
"Được thôi. Cảm ơn em nhé~"
Hàn Hi vui vẻ gật đầu:
"Chỉ cần chị vui là được rồi, ~"
Văn Khuynh cười gật đầu:
"Vui chứ…Đương nhiên là chị vui rồi."
Thấy cô em gái này bày ra đủ trò, người làm chị như cô sao có thể không vui.
Hàn Hi lấy điện thoại gọi xe đến đón.
Trong lúc chờ xe, Văn Khuynh lại hỏi:
"Chúng ta cứ đi như vậy thật sao? Không chờ tiền bối Mạnh à?"
Hàn Hi nhìn cô với vẻ áy náy:
"Tiền bối Mạnh vẫn chưa tỉnh hẳn… với lại…"
"Chẳng phải em vừa nói chị là quan trọng nhất của em sao? Sao giờ chị lại bắt đầu quan tâm đến tiền bối Mạnh rồi?"
Văn Khuynh ho nhẹ:
" Nhưng để Mạnh Tử Hân ở lại đây một mình cũng hơi bất tiện mà?"
Hàn Hi đáp:
"Không sao đâu. Nhà em sẽ cử xe đến đón tiền bối Mạnh về nhà an toàn, chị đừng lo nhé~"
Văn Khuynh theo bản năng đáp lại: "Ờ "
Nói xong, cô bỗng cảm thấy có gì đó không ổn. Sao cuộc trò chuyện giữa cô và cô gái này càng lúc càng giống cuộc gọi chăm sóc khách hàng trên Taobao vậy?
Khụ khụ. Sao con bé này lại nói chuyện kiểu đó với mình?
Rõ ràng là đang lừa cô.
Năm phút sau-
Những người đi đường đều quay đầu nhìn về phía một hàng xe đen.
Văn Khuynh cũng hơi ngạc nhiên.
Dù sao thì cảnh tượng hơn mười chiếc xe sang cùng xuất hiện như thế này, cô chỉ từng thấy một lần duy nhất, trong đám cưới của cô với Giang Vân Quyển.
Khi đó, một hàng xe sang đậu trước nhà cô, khiến tất cả hàng xóm đều kéo ra xem náo nhiệt.
Cô em gái khốn kiếp của cô lúc đó nhìn cô với ánh mắt ghen tị đến phát điên, còn buông ra một tràng lời cay nghiệt:
"Cái gì chứ! Giang tổng sẽ không bao giờ thích chị đâu! Cô ấy cưới chị chỉ vì chị gặp may thôi! Chị làm sao xứng với một người như Giang tổng chứ?!"
Lúc đó, Văn Khuynh chỉ giả vờ khóc,quay qua nói với người cha tồi tệ của mình: "Con không muốn cưới Giang Vân Quyển. Con không thích cô ta."
Người cha khi ấy lại hiếm hoi dịu dàng, nói:
"Quên chuyện đó đi. Từ hôm nay trở đi, con chỉ được phép thích Giang Vân Quyển thôi."
Khi đó Văn Khuynh hoàn toàn không hiểu lời ông nói. Tại sao trong tiểu thuyết lại có câu "gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó"?
Tuy nhiên-
Dàn xe rước dâu mà Giang Vân Quyển mang đến hôm đó quả thật rất hoành tráng. Không hề thua kém hàng xe đen trước mắt.
Chiếc xe đầu tiên từ từ dừng lại trước mặt Văn Khuynh và Hàn Hi, phía sau là những chiếc khác nối đuôi nhau.
Sau đó cửa xe mở ra , một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm bước xuống. Anh ta đi đến trước mặt Hàn Hi, cúi đầu cung kính:
"Tiểu thư!"
Hàn Hi phẩy tay hờ hững:
"Ở gần đây có nhà hàng năm sao nào ngon không?"
Người đàn ông to lớn đeo kính râm lập tức rút điện thoại ra tra cứu.
Văn Khuynh nhìn cảnh anh ta vội vã lướt điện thoại theo lệnh Hàn Hi, trong lòng không khỏi nghĩ thế giới trong tiểu thuyết đúng là tuyệt vời.
Hàn Hi quả thật là một tiểu thư nhà giàu! Nhìn khí chất của cô ấy kìa!
Nhưng rồi cô lại nghĩ nếu Hàn Hi giàu có và quyền lực như vậy, tại sao lúc nãy lại bị giữ trong quán bar? Và tại sao cô ấy không trả nổi tiền bồi thường?
Cho dù cái ly đó có đắt đến đâu, chỉ cần gọi cho gia đình là xong mà? Tại sao lại phải mượn điện thoại của Dư tâm Lan để gọi?
Văn Khuynh không hiểu nổi. Thật sự không hiểu nổi.
Sau một hồi tìm kiếm, người đàn ông đeo kính râm run run nói:
"Xin lỗi, thưa tiểu thư…Khu vực này quá hẻo lánh, tôi không tìm thấy nhà hàng năm sao nào."
Hàn Hi nhướng mày nhìn anh ta.
Người đàn ông suýt nữa quỳ xuống vì sợ, vội vàng nói:
"Tôi sẽ tìm lại ngay!"
Nhưng khi Văn Khuynh nhìn sang Hàn Hi lần nữa cô ấy lại mỉm cười.
Hàn Hi nói nhẹ nhàng:
"Không sao. Chúng ta tìm từ từ cũng được."
Văn Khuynh do dự một chút rồi nói:
"Thật ra… ăn một bát mì khô nóng cũng được."
Hàn Hi nhìn cô, hơi khó hiểu:
"Mì khô nóng?"
Văn Khuynh gật đầu:
"Ừ. Loại năm tệ một bát ấy. Chị thấy rất ngon, chị có đủ tiền, nên chị mời em."
Hàn Hi suy nghĩ một chút, rồi mỉm cười:
"Được. Nếu chị thích mì khô nóng, vậy chúng ta ăn mì khô nóng."
Nói xong, cô quay sang người đàn ông đeo kính râm: " Kiểm tra xem gần đây có quán mì khô nóng năm sao nào không."
Văn Khuynh:
"……"
Người đàn ông đeo kính râm:
"……"
Hai mươi phút sau-
Văn Khuynh và Hàn Hi ngồi vào một chiếc bàn nhỏ, chờ chủ quán mang đồ ăn ra.
Bên ngoài cửa tiệm nhỏ chưa đến hai mươi mét vuông có gần năm mươi người đàn ông mặc đồ đen đeo kính râm đứng canh. Những khách đang ăn trong quán đều bị dọa chạy mất. Người thì ăn vội vài miếng rồi đi, người thì đóng gói mang về.
Chủ quán thỉnh thoảng liếc nhìn bàn của họ, trong mắt đầy suy nghĩ:
"Hai đứa này điên rồi à? Phá hết việc làm ăn của ta rồi thật là xui xẻo!"
Nhưng ông không dám nổi giận. Văn Khuynh dùng tay che mặt, gần như muốn khóc. Thật sự đây là cách tiểu thư nhà giàu sống sao?
Người giàu đều như vậy à?So với chuyện này Giang Vân Quyển có vẻ bình thường hơn nhiều.
Nhiều năm trước, cô từng thấy Giang Vân Quyển đứng xếp hàng mua đậu phụ thối chiên ven đường. Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng chứng minh khẩu vị của Giang Vân Quyển giống hệt cô.
Khá tinh tế.
Khi đó cô đang vội đi gặp Dư tâm Lan ở quán bar, nhưng vẫn không ngừng nhìn về phía cô ấy từ trong xe.
Một lát sau-
Chủ quán mang hai bát mì khô nóng ra đặt trước mặt họ.
Hàn Hi vui vẻ xoa tay, cầm đũa lên:
" cảm ơn chị mời nhé."
Văn Khuynh vừa trộn mì vừa nói:
"Không cần khách sáo. Chỉ có năm tệ thôi mà."
Dù Hàn Hi trông có vẻ rất vui nhưng ánh mắt cô vẫn lộ ra chút khinh thường.
Văn Khuynh cảm thấy cô ấy không thật sự thích món này.
Có lẽ vì ớt quá cay?
Không thể nào.
Dù sao thì với dàn vệ sĩ kia, bát mì này chắc chắn tốn hơn năm tệ mỗi người. Có lẽ họ đã làm chủ quán mất khách, nên sau này cô còn phải bồi thường thêm. Nghĩ vậy, Văn Khuynh bỗng thấy bát mì này đắt đỏ hẳn lên. Cô cảm thấy ăn mà cũng thấy áy náy, nên muốn ăn thật kỹ để không phí tiền. Thế là cô ăn rất chậm, nhai kỹ từng miếng, thưởng thức cẩn thận. Đến mức ông chủ nhìn cô như thể đang nhìn một kẻ giàu có kỳ quái và điên rồ.
Văn Khuynh: "…"
Tuy nhiên, trong nguyên tác dường như có một tình tiết như thế này, Tô Lê Dạng mang vẻ ngoài ngây thơ vô hại kia sẽ tình cờ gặp Hàn Hi quyền thế.
Một đêm khuya, Hàn Hi đang tham gia cuộc đua xe trái phép trên đường phố, nhưng chiếc xe của cô giữa chừng lại bị người ta phá hoại, suýt nữa gây ra tai nạn chết người.
May mà đúng lúc đó Tô Lê Dạng kia kịp thời xuất hiện.
Đương nhiên, cô ta lập tức trở thành ân nhân cứu mạng của vị đại tiểu thư quyền lực này.
Sau đó, nhờ các mối quan hệ trong giới giải trí, Hàn Hi giúp cô ta giành được một suất tham gia chương trình truyền hình thực tế. Lại thêm Giang Vân Quyển đứng sau nâng đỡ cô ta thuận lợi ra mắt.
Trong nguyên tác, chủ nhân ban đầu của thân thể này thật ra không hề đắc tội Hàn Hi.
Chính Tô Lê Dạng đã thì thầm vài câu bên tai cô ta, khiến Hàn Hi từ đó liên tục chèn ép Văn Khuynh.
Đó mới là cốt truyện ban đầu.
Nhưng bây giờ cô đã gặp Hàn Hi, còn Tô Lê Dạng thì lại chưa thấy đâu…
Chưa kịp ăn thêm vài miếng mì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói:
"Ông chủ, còn đồ ăn không?"
Nghe thấy giọng nói đó, Văn Khuynh ngẩng đầu lên. Và lập tức đứng hình.
Người vừa bước vào chính là Tô Lê Dạng. Sao cô ta lại ở đây?
Chẳng phải Giang Vân Quyển đã sắp xếp cho cô ta ở khách sạn năm sao trong trung tâm thành phố rồi sao?
Vậy mà giờ lại xuất hiện ở vùng ngoại ô này?
Nghĩ tới đây, Văn Khuynh lập tức gọi hệ thống trong đầu.
"Như Hoa! Mau ra đây!"
Năm giây sau-
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của hệ thống vang lên.
"Văn Khuynh, cô gọi tôi."
Văn Khuynh vội nói:
"Nhìn xem, người vừa đến là ai?"
Như Hoa im lặng một lúc, rồi kinh ngạc nói:
"Tô… Tô Lê Dạng?"
Văn Khuynh lập tức cạn lời.
"Sao cô còn ngạc nhiên hơn tôi vậy? Tôi chỉ muốn hỏi tại sao bạch liên hoa lại xuất hiện sớm hơn dự kiến thôi.Cô không định quay về trụ sở hỏi xem cốt truyện đã bị phá vỡ đến mức nào sao?"
Như Hoa nói:
"Văn Khuynh, đừng suy nghĩ nhiều. Cốt truyện chắc chắn không bị phá vỡ, chỉ là dòng thời gian thay đổi mà thôi."
Văn Khuynh lập tức nổi giận.
"Cô nói chỉ thay đổi dòng thời gian thôi sao? theo cốt truyện thì ít nhất một tuần nữa Tô Lê Dạng hoa mới gặp Hàn Hi. Với lại Hàn Hi cũng chưa gặp tai nạn đua xe nửa đêm. Vậy mà bây giờ bạch liên hoa lại xuất hiện sớm như vậy, cô không thấy kỳ lạ sao?"
Như Hoa an ủi:
"Không có gì lạ. Dù sao cũng không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cô."
Văn Khuynh hỏi:
"Vậy tất cả chỉ là trùng hợp thôi sao? Có phải vì sự xuất hiện của tôi mà dòng thời gian bị thay đổi không?"
Như Hoa dừng một chút rồi nói:
"Hiện tại cô ta đang tình cờ gặp Hàn Hi, tức là số phận đang sắp đặt hàng loạt trùng hợp cho cuộc gặp gỡ của họ. Nhiệm vụ của cô là thu hút sự chú ý của các nữ phụ, phá vỡ mối quan hệ giữa họ với bạch liên hoa. Ngăn cản cô ta tiếp cận họ."
Văn Khuynh lập tức hỏi:
"Vậy chẳng phải tôi và bạch liên hoa sẽ trở thành đối thủ hoàn toàn sao?"
Như Hoa cổ vũ:
"Văn Khuynh! Cô làm được mà! Hãy tin vào khả năng giao tiếp của mình, tin vào sức quyến rũ của mình!"
Văn Khuynh: "…"
Đây là vấn đề quyến rũ sao?
Cô gái kia tự mang khí chất Mary Sue. Còn cô chẳng có gì cả! Vậy chuyện này không phải chắc chắn thất bại sao?!
Đối với tất cả các nữ phụ bạch liên hoa chính là lực hút chết người!
Chỉ trong chốc lát Tô Lê Dạng đã đi tới bàn của họ. Cô ta giả vờ như không quen biết, nhìn Hàn Hi đáng thương hỏi:
"Xin hỏi… có tiện không?"
Văn Khuynh nghĩ Hàn Hi chắc chắn sẽ lập tức đồng ý. Dù sao bạch liên hoa cũng có khí chất như vậy.
Nhưng trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người Hàn Hi đập mạnh đũa xuống bàn.
Ánh mắt lạnh lẽo nhìn bạch liên hoa.
"Không tiện!"
Văn Khuynh: "???"
Tô Lê Dạng sững người một chút, vẫn cười nói: "em gái chúng ta ngồi chung bàn được không?"
Sắc mặt Hàn Hi lập tức lạnh đi.
"Ai là em gái của cô?! Cô nghĩ mình có tư cách gọi người khác là em gái sao? Không thấy ở đây đã có người rồi à? Bao nhiêu bàn trống không ngồi, cứ phải chen bàn chúng tôi? Hay là muốn ăn chùa?"
Tô Lê Dạng: "…"
Hàn Hi lạnh lùng nói tiếp:" bửa ăn này tôi mời cô, nhưng không cần ngồi ở đây."
Nói xong ánh mắt cô dịu dàng nhìn về phía Văn Khuynh. Nghe vậy, Văn Khuynh lập tức nhìn Tô Lê Dạng đầy nghi ngờ: "Cô không chỉ muốn lừa trăm tệ của Giang Vân Quyển, giờ còn muốn lừa năm tệ của tôi nữa? Cô nghèo đến mức đó sao?"
Tô Lê Dạng: "…"
Văn Khuynh nghiêng đầu nhìn Hàn Hi, cười nói:
"Cô ta xấu tính thật đấy~"
Hàn Hi bĩu môi:
"Đúng vậy đó, ~"
Tô Lê Dạng: "……"