Nghiên Vũ Vãn Nguyên - Chương 6
Hôm nay là chủ nhật, Nghiên Vũ ngủ một giấc đến tận trưa, tối qua cô đã gần như thức trắng để lắp thêm một chiếc máy đẩy, nếu không có cuộc điện thoại của bạn thân thì có lẽ cô vẫn còn ngủ, từ khi có nô lệ, giấc ngủ của cô không được tốt lắm, những cuộc vui chơi thường sẽ kéo dài đến khuya.
Nghiên Vũ nhìn khuôn mình phản chiếu qua tấm gương trong nhà vệ sinh, hiện tại đã quá trưa, không biết hai nàng ấy đang làm gì. Cô không muốn quá áp đặt cuộc sống riêng của các nàng, chỉ cần trong cuộc chơi các nàng thuộc về cô là được. Nghiên Vũ dùng khăn lau mặt, xách chiếc máy dã lắp xong bước ra khỏi phòng, căn nhà vô cùng yên tĩnh, ngoài sân chỉ còn chiếc xe đạp của cô và chiếc audi của mẹ nhỏ, nhưng trong nhà lại không có giày của nàng, có vẻ như các nàng đã cùng nhau đi đâu đó.
Cô đem máy xuống tầng hầm rồi trở lên, Nghiên Vũ lấy chiếc xe của bản thân đạp đi, hôm nay cô có hẹn, cô cần phải đi lấy một thứ rất quan trọng.
Bạn thân dắt cô vào một tiệm xăm, ông chủ cười tươi rói đưa cho Nghiên Vũ chiếc hộp nhung cùng với một cái túi.
"Đây là thứ em cần, được đặt làm riêng đấy."
"Cảm ơn anh."
"Không có gì." – Ông chủ phất tay.
Nghiên Vũ cũng nhanh chóng thanh toán tiền cùng bạn thân rời khỏi đó.
Người bạn thắc mắc, gần một tuần nay cô cứ thần thần bí bí, cũng ít rủ hắn đi dạo, đi chơi.
"Vũ, ngươi mua cái gì a?"
"Đồ riêng tư. Hôm nay ta vui vẻ, sẽ đãi ngươi ăn một bữa."
"Ô ba của ta, ngươi thật tốt."
Nghiên Vũ chọn tiệm lẩu ở trung tâm mua sắm mà cô cùng bạn thân hay ăn, hắn không biết xấu hổ gọi một lượt đầy món, tâm trạng cô đang rất vui cũng trở nên rộng lượng, ngón tay sờ lên cái hộp, Nghiên Vũ rất mong chờ đến tối nay.
Hôm nay là chủ nhật, lượng người ra vào trung tâm mua sắm đông hơn ngày thường, cô chống cằm nhìn ra cửa, đồ ăn đã được dọn lên nhưng tâm trí cô lại nhìn chằm chằm vào cửa hàng đồng hồ đối diện, hai thân ảnh quen thuộc đó nhất định cô không nhìn lầm, hai nàng đi vào bên trong, bên cạnh còn có thêm hai người phụ nữ khác, những cái vuốt tóc, chạm tay, nụ cười của bốn người đều được Nghiên Vũ thu vào tầm mắt, tay cô siết chặt thành hình nắm đấm. Bạn thân ngồi đối diện đang ăn cũng phải ngước nhìn theo.
"Đó là mẹ của ngươi đúng không?"
"Ân…" – Nghiên Vũ khó khăn trả lời.
"Trông bọn họ đẹp đôi đó."
Một câu nói của bạn thân liền đem trạng thái tức giận của Nghiên Vũ đốt lên, mắt cô đỏ ngầu nhìn hắn, bạn thân cũng hoảng sợ không biết bản thân đã làm sai chuyện gì.
"Ta không ăn nữa, ta đi thanh toán, ngươi ăn xong thì về."
Cô cảm thấy bụng mình cồn cào không phải vì đói mà là vì giận dữ. Nghiên Vũ đi một mạch đi về nhà rồi vào phòng, cô ném cái hộp cùng túi lên giường, cánh cửa đáng thương đóng lại phát ra tiếng rầm thật lớn. Đến nhà tắm, mở vòi để nước lạnh dội thẳng từ đỉnh đầu xuống, cô cần phải bình tĩnh, Nghiên Vũ cố gắng điều chỉnh bản thân mình, thuyết phục nó nghĩ rằng giữa cô và các nàng, mối quan hệ này chỉ là một Sadism và hai Masochism.
Nước dội bao lâu cũng không thể nhấn chìm được cảm giác khó chịu, như cô đã nói trước khi bắt đầu, cô không thích đồ chơi của mình có người khác động chạm đến, trên vấn đề công việc cô không quản, nhưng nếu các nàng đang hẹn hò thì nhất định Nghiên Vũ sẽ ngừng lại, cô không muốn xài chung đồ với bất kì ai.
Đó không phải là ích kỷ, mà là sự quy tắc cô đặt ra cho bản thân mình.
Thay cho bản thân bộ đồ mới, cô nằm trên giường nhắm mắt, trong đầu toàn là cảnh tượng ban nãy vừa thấy, Nghiên Vũ nhíu chặt mày, cố đem bản thân đi vào giấc ngủ, chỉ có như vậy thời gian mới mau chóng đi đến buổi tối.
Cô không biết bản thân đã thiếp đi từ lúc nào, khi tỉnh dậy đã là gần tám giờ, Nghiên Vũ vào nhà vệ sinh rửa mặt, cầm chiếc túi tiện tay vứt ban sáng, khuôn mặt lạnh băng lấy chìa khóa tầng hầm.
Cánh cửa khép hờ chứng tỏ bên trong có người, cô không nói gì mở cửa bước vào bên trong. Vừa nhìn thấy hai nàng thì cơn giận lại muốn dâng lên, cô nhìn trên vách có hai giá treo hình chữ X gắn cố định, đôi môi vẽ nên nụ cười nửa miệng.
Nghiên Vũ đặt chiếc túi lên bàn, bước đến bên cạnh Lâm Nhã Nguyên, cô tắt dương vật giả trên khối gỗ.
"Xuống." – Chỉ một chữ lạnh lùng phun ra.
Nàng ngoan ngoãn nghe theo, hoàn toàn không biết những suy nghĩ biến thái trong đầu Nghiên Vũ. Cô đưa nàng đến bên cái giá chữ X, trên giá đã có sẵn bốn cái còng, có thêm một cái giá đỡ, cô yêu cầu nàng ngồi lên, Lâm Nhã Nguyên dựa lưng vào giá ngồi lên điểm tựa, vì điểm ngồi chỉ là hai miếng ván tách rời, ở giữa là một khoảng trống, đem nơi huyệt đạo mở ra, tiếng lách cách vang lên, chân tay nàng đã bị khóa lại. Nghiên Vũ đặt một chiếc máy thúc bên dưới khoảng trống, điều chỉnh độ dài cần trục, không nói lời khởi động máy, cái lỗ vốn đã ướt nhẹp của nàng lại mở ra nhận lấy những nhịp đẩy mạnh mẽ, tiếng rên rỉ tiếp tục vang lên, bên cái giá còn lại, Đường Nhược Vãn cũng được Nghiên Vũ cho vào tư thế tương tự.
Cuộc chơi đùa của họ thường sẽ không có những lời nói thừa thãi, cô là người tạo nên trò chơi và hai nàng phải nhận lấy tất cả.
Đối diện hai cái giá có mấy cái móc dưới sàn nhà đã được nối sẵn dây, phía trên cũng có bốn cái đầu hút ti chạy bằng máy, Nghiên Vũ cầm lấy dây cột vào mấy cái kẹp bản thân vừa chọn, ở giữ mỗi chiếc kẹp được kèm theo một thiết bị lăn kim, chỉ cần ấn nút khởi động nó liền xoay tròn, điều chỉnh lại độ kẹp ở mức cao nhất, tay cô đang cầm chiếc roi da xé gió đánh lên người hai nàng.
Chát chát.
"Cảm thấy thế nào khi cái lỗ dâm dẫng của hai người không ngày nào được nghỉ ngơi?"
"Ân…chủ nhân…" – Giọng nói Đường Nhược Vãn cất lên.
Lâm Nhã Nguyên: "Thật sướng…a…"
"Đúng là nô lệ dâm đãng, bị đánh như vậy liền muốn thêm."
Chát chát.
Lại thêm mấy lần quất, bầu ngực hai nàng đã đỏ ửng, đỉnh ngực vì động tình mà trở nên cưng cứng, kiêu hãnh dựng đứng như thể chờ đợi chủ nhân đến dày vò.
Đường Nhược Vãn trời sinh nhạy cảm hơn Lâm Nhã Nguyên, đánh đến mấy roi liền đạt cao triều.
Cô đem mấy cái kẹp kẹp lên đỉnh ngực hai nàng, điều chỉnh khoảng cách để những đầu kim loại nhọn kia chỉ vừa đủ gảy qua lớp da trên đầu ngực, sau đó lại kéo căng chúng rồi cột cố định trên móc. Nghiên Vũ nhìn bốn điểm đỏ sưng tấy kia thật muốn khi dễ chúng. Bấm nút khởi động của bốn chiếc kẹp, những đầu con lăn kim loại liền xoay.
Các nàng ngửa cổ rên lớn, cảm giác nơi đang rất nhạy cảm bị châm chích, vừa đau vừa ngứa, đầu ngực các nàng rất nhanh đã bị trầy đến ứa máu qua mỗi lần đầu kim nhọn xoay lướt qua, nước mắt từ lúc nào đã thấm ướt tấm vải che mắt.
Hai nàng đối với việc đầu ngực bị bạo hành như vậy dù rất đau nhưng lại không có cách nào từ chối, càng đau hai nàng càng hưng phấn, càng xem hai nàng như đồ vật mà đối đãi thì hai nàng lại càng động tình. Vốn dĩ bản chất các nàng đã như vậy.
Nghiên Vũ nhìn hai cái lỗ đang thuộc về mình lúc này, cô thật sự không muốn chia sẻ nó với bất kì ai. Cô muốn nơi đó chỉ có cô mới được khuấy đảo, chỉ có cô mới được hành hạ, và chỉ có mới được sở hữu nó. Nghiên Vũ lấy ra những viên bi nhựa nhỏ, mỗi viên đều có một lớn gai mềm, cô cúi người tắt đi hai món đồ chơi, nhìn huyệt đạo vẫn còn giật giật của cả hai, cô chia đôi số bi, nhét vào bên trong cái lỗ.
"Giữ chúng lại." – Cô ra lệnh trước khi bật lại máy đẩy.
Trên dương vật cũng có gai, những viên bi kia cũng có gai, hai thứ hòa vào nhau lạo xạo đánh vào toàn bộ từng thớ thịt bên trong các nàng. Những tiếng rên đứt quãng, tiếng thở dốc, tiếng máy rè rè làm Nghiên Vũ bình tĩnh lại tâm tình, cô kéo cái ghế ngồi giữa hai nàng, tay cầm roi da, đánh một cái bên trái rồi một cái bên phải.
Tiếng roi vun vút vang lên trong không khí, các nàng cảm nhận làn da ở bụng và ngực đã nóng ran, cổ vì bị một một cái vòng nhung cố định mà không thể cúi đầu. Có những roi Nghiên Vũ cố tình đánh lên đầu ti đang tê dại vì thiếu sự lưu thông máu của cả hai, đầu kim loại bị động lại đâm sâu vào hơn một chút, cơ thể các nàng liền giật bắn, chỉ suýt nữa là những viên bi đã rơi ra ngoài.
"Hôm nay hai ngươi đã đi đâu?"
"A…chủ nhân…chúng tôi chỉ là…ân…"
"Đừng nói dối, ta hỏi đến chính là đã biết đáp án, nhưng ta muốn chính miệng các ngươi nói." – Nghiên Vũ lại tiếp tục dùng sức vung roi.
Trên làn da trắng chi chít những lằn roi đỏ rực, các nàng thở hổn hển, đôi môi đã trở nên khô khốc.
"Hai ta chỉ đi cùng…bạn."
"Bạn sao?"
Chát.
"Là bạn lại có những cử chỉ thân mật như thế?"
Chát.
"Là bạn mà lại nựng má nhau, ôm eo nhau sao?"
Chát.
"Ta đã nói nếu các ngươi có người yêu, chuyện này lập tức sẽ dừng lại."
Chát.
Sau những câu nói của mình, Nghiên Vũ liền dùng sức đánh ngọn roi lên người các nàng, có chỗ đã bị đánh đến ứa máu, tay cô bắt đầu có chút mỏi rồi. Nghiên Vũ quăng cái roi đi, cô tiến đến gần hai nàng hơn.
"Mẹ nhỏ, ta thấy chính xác người đã ôm eo cô ta?" – Vừa nói, tay còn lại vừa bóp lấy đầu ngực nàng,
"Kh…không có yêu…a…đương…ân."
"Vậy còn mẹ lớn?"
Nghiên Vũ nhìn nàng, tay còn lại cũng liền miết mạnh vào chiếc kẹp trên người Lâm Nhã Nguyên.
Nhìn các nàng cắn chặt môi mình, cô càng hung hãn kéo gần khoảng cách giữa đỉnh ngực hai nàng vào đầu kim loại, độ dài của đầu kim không dài, chỉ bằng nửa lóng tay út, nhưng Nghiên Vũ đã cắm nó vào đỉnh ngực hai nàng hơn phân nửa, cơ thể cả hai kịch liệt run rẩy, cảm giác này làm các nàng sướng muốn chết. Bị áp chế, bị hành hạ, mặc kệ sự đau đớn của các nàng.
Phía bên dưới các nàng vì sự khoái cảm của bộ ngực mà liên tục co giật.
"Ân…chỉ là bạn bè."
"Nhưng ta không thích điều đó, ta quyết định." – Nghiên Vũ thả tay -"Sẽ dừng lại mối quan hệ này."
Đường Nhược Vãn cùng Lâm Nhã Nguyên nghe đến mấy lời này liền cả kinh, tâm trí đang bay bổng mơ màng cũng bị gọi về cho tỉnh táo, các nàng cất giọng khẩn khoản cầu xin.
"Ch…chủ nhân…chúng ta không có hẹn hò…a…"
"Thật sự…chỉ là bạn bè…ân…thôi."
Khó khăn lắm các nàng mới tìm được một người biết cách chơi, biết cách giúp các nàng đạt đến tận sâu thẩm của sự khoái cảm, nếu bây giờ Nghiên Vũ không muốn chơi cùng các nàng nữa, e là hai cái lỗ của các nàng sẽ vì nghiện mà thèm khát đến chết mất.
"Ta không cấm các ngươi yêu đương, nhưng ta vốn dĩ đã nói, nếu nô lệ có mối quan hệ khác, ta sẽ không làm chủ nhân của các người nữa."
Nghiên Vũ mở cái hộp nhung, túi đồ cũng đã được mở ra, cô nhìn những vật kim loại đã được bày biện sẵn mỉm cười.
"Ta không muốn dùng chung đồ chơi với người."
Lâm Nhã Nguyên: "Thật sự…ân…không có."
Đường Nhược Vãn: "Chỉ là bạn…bè bình thường."
"Nếu đã vậy, thì ta có một yêu cầu."
"Chủ nhân…cứ nói."
Nghiên Vũ tháo đi mấy cái kẹp có đầu kim trên ngực các nàng xuống lại dùng mấy cái kẹp có khoét lỗ tròn bên hông kẹp lên bốn điểm đỏ tấy kia.
"Ta muốn lưu lại ấn ký trên người các ngươi. Có được không ta tặng cho các ngươi hai cái khuyên lên đây."
Cô dùng tay gẩy lên mỗi bên đầu ngực các nàng.
Câu nói của Nghiên Vũ dứt, Đường Nhược Vãn cùng Lâm Nhã Nguyên liền gật đầu, các nàng không sợ thân thể bị hư hại, chỉ sợ Nghiên Vũ đi mất rồi, các nàng sẽ không tìm được ai như cô.
Nghiên Vũ cười ồ lên, bàn tay liền chuẩn bị.
Đường Nhược Vãn cảm giác được sự lành lạnh ở nơi nhạy cảm và mùi cồn thoang thoảng, nàng đoán Nghiên Vũ đang khử trùng, tiếp theo cảm giác đau đớn thấu trời liền ập đến, nàng suýt cắn trúng lưỡi mình chỉ để cố ngăn cổ họng hét lên, đầu ngực nàng bị thứ gì đó xuyên qua, cái lạnh của kim loại nằm chễnh chệ bên trong lớp thịt, Nghiên Vũ rất nhanh đã đem mấy cái khuyên xỏ lên.
Cả cơ thể Lâm Nhã Nguyên co giật mạnh mẽ khi đầu kim xuyên thẳng qua ngực mình, nàng cong người liền đạt đến cao triều.
Nghiên Vũ nhìn các nàng lả đi vì đau đớn lại nhìn ở bốn điểm đỏ kia đang đeo lên bốn chiếc khuyên có tên cô khắc ở trên mỉm cười hài lòng.
Dấu vết này của cô sẽ theo các nàng đến mãi về sau.
—–
Mỗi chap một kiểu play, không cái nào trùng với cái nào :)))