Nghiên Vũ Vãn Nguyên - Chương 7
Nghiên Vũ nằm trên giường, tính nhẩm từ lúc đeo khuyên ngực cho các nàng đến nay đã gần ba bốn tháng, hẳn là vết thương đã lành, cô nhìn mấy món đồ chơi hình trụ trong tay, định bụng một lát nhất định sẽ cho các nàng một đêm thật nóng bỏng.
Trong phòng Lâm Nhã Nguyên, Đường Nhược Vãn đang nằm sấp lên bụng nàng. Ngón tay không yên phận móc vào khuyên ngực của Lâm Nhã Nguyên mà kéo kéo.
"Lại nghịch…" – Nàng đánh nhẹ vào mu bàn tay Đường Nhược Vãn.
"Ngươi nhìn xem, chúng ta thật hợp với món đồ này nha."
"Đeo lên nhìn ngươi càng dâm đãng hơn."
"Ân…còn ngươi thì không?"
Đường Nhược Vãn giận dỗi dùng tay còn lại sờ vào cửa huyệt Lâm Nhã Nguyên, hơi thở nàng liền đứt quãng.
"Vừa chạm đã muốn ướt rồi sao?"
"Bất quá qua mấy tháng nay đêm nào cũng bị chơi đến sáng…"
"Lâu ngày sinh nghiện." – Đường Nhược Vãn tiếp lời nàng, miệng nhỏ nở nụ cười – "Nhưng đứa nhóc đó cùng lắm chỉ nhét nhiều đồ vào bên trong, dương vật giả cũng chỉ chọn loại to bằng hai ngón tay."
"Cũng xem như biết tiết chế."
Ngón tay Đường Nhược Vãn vẫn đang vuốt ve trước cửa huyệt Lâm Nhã Nguyên, trong tâm nảy sinh ý muốn trêu đùa nàng ta một chút. Nàng đem hai ngón tay không lời nói trước liền đâm vào bên trong, Lâm Nhã Nguyên giật bắn người, cố gắng muốn khép chân mình lại. Đường Nhược Vãn mang ý xấu xa, hai ngón tay bắt đầu cử động.
"Ân…ngươi mau rút ra a…"
"Nhìn ngươi xem, rõ ràng cái lỗ này lúc nào cũng sẵn sàng để chủ nhân đến chơi đùa nha."
"Ngươi…hỗn đản."
"Không đùa ngươi nữa, chúng ta mau đến tầng hầm đợi chủ chân đến chơi cùng."
Đường Nhược Vãn rút tay ra khỏi người Lâm Nhã Nguyên, nàng đứng dậy ưỡn người, hai cái khuyên trên đỉnh ngực dựng đứng đầy kiêu hãnh, Lâm Nhã Nguyên cũng rời giường, điện thoại liền vang lên tiếng tin nhắn, nàng mở khóa xem nội dung xong cũng đưa đến trước mặt Đường Nhược Vãn.
"Chủ nhân thật biến thái." – Nàng ta cười khúc khích.
Hai thân thể trần trụi kiều diễm bước đi song song cùng nhau về phía căn hầm, Lâm Nhã Nguyên đứng trước cái giá treo đai trinh tiết, nàng lựa cho bản thân một cái, Đường Nhược Vãn bên này cũng đã lấy cái đai mà nàng ta yêu thích, dương vật giả gắn ở giữa cái đai dài gần mười cm, loại nào cũng có gai mềm, lực cử động cũng rất mạnh. Từng món đồ ở trong căn hầm này đều do đích thân hai nàng chọn lựa theo sở thích, qua mấy năm đã chất đầy cả căn hầm.
Các nàng đeo đai vào người, bấm nút khởi động dương vật, vừa bắt đầu hai chân đã mềm nhũn, khó khăn đi đến hai tấm ván, chỉ một đoạn ngắn nhưng tốn đến vài phút, các nàng nằm lên tấm ván, đem tay và chân tra vào còng, thân thể đã biến thành hình chữ X.
Lúc Nghiên Vũ đến, cô cũng không bất ngờ khi nước tình của cả hai đã chảy tràn ra ngoài cái đai một mảnh.
Khuôn ngực các nàng phập phồng theo từng nhịp thở, cái khuyên màu trắng bạc như tô điểm thêm cho đầu ngực màu phấn nộm.
"Thoải mái lắm sao?" – Cô cất tiếng.
"Ân…chủ nhân…"
Nghiên Vũ chỉ cười, tay lấy mấy cây nến có nhiệt độ thấp đặt lại bên cạnh, đồ chơi trong tay chiều cao khoảng hai đốt tay, có hai trụ đứng và hai vòng tròn, lớn ở dưới, nhỏ có hai rãnh ở trên, Nghiên Vũ đặt món đồ kia lên ngực các nàng, cô xoa nhẹ đầu ti rồi kéo chúng lên, đặt hai đầu khuyên lên rãnh của món đồ chơi.
Đầu ngực bị kéo dãn ở một khoảng nhất định, vùng da nhạy cảm căng lên, các nàng ưỡn người thở dốc, vùng bụng phẳng cũng hô hấp dữ dội, cảm giác này hoàn toàn không giống như bị kẹp sắt kẹp, cái đau đến từ bên trong khiến da đầu các nàng tê dại.
Nghiên Vũ bật lửa đốt nến, ánh mắt nhìn bốn cái đỉnh ngực toát lên sự độc ác lạ thường.
Cô đặt mấy ngọn nến lên mấy cái giá treo, chỉ cần cô bật công tắc, giá treo sẽ chuyển động làm đung đưa nhè nhẹ mấy ngọn nến. Căn phòng không có gió nên vốn dĩ nến chỉ có thể cháy đến hết chứ không thể bị thổi tắt.
"Đã chuẩn bị cho trò vui đêm nay chưa? Những nô lệ của ta."
"Chủ nhân…ân…mau đến chơi đùa với thân thể này…ân…a."
"Ha…chủ nhân…"
"Được rồi." – Cô mỉm cười.
Tay nghiêng ngọn nến, những giọt sáp nóng bỏng không những rơi xuống, đáp lên người các nàng không theo bất kì trình tự nào, căn phòng tràn đầy tiếng rên rỉ, Nghiên Vũ khởi động giá treo, cái giá chỉ có thể bắt đầu từ vùng xương quai và kết thúc ở đầu gối, những giọt nến liên tục rơi trên người các nàng, lắm lúc rơi trên bầu ngực, có vài giọt rơi ngay vào đỉnh ngực, rơi trên bụng, trên đùi, hai cơ thể nằm bên dưới hứng lấy sáp nến không ngừng run rẩy, bàn tay nắm chặt, hơi thở đứt quãng, đại não cũng theo đó mà căng cứng.
Những giọt sáp không theo quy trình cứ vậy mà nhỏ xuống, đóng lại thành một lớp vảy trên người các nàng.
Phi Vũ ngồi bên dưới, nhắm mắt hưởng thụ những tiếng rên đầy mê mị, nơi chân tâm cô cũng đã ướt đẫm, cơ thể thoải mái đến lạ thường.
"Mau gọi chủ nhân."
"Ân…chủ nhâ…n"
"Th…thật sướng a…chủ nhân."
"Đầu ngực bị kéo giãn đến mức này và vẫn sướng sao?" – Nghiên Vũ dùng roi may đánh vào lòng bàn chân các nàng.
Nơi cửa huyệt đeo đai trinh liền trào ra dòng nước nhầy nhụa, cô đem hai tay dùng sức ấn mạnh vào cái đai.
"A…chỉ cần chủ nhân…thích…"
"Tất cả trên người…chúng tôi…đều thuộc về chủ nhân…ân…"
"Tốt lắm."
Nghiên Vũ thả tay, tháo đi cái đai, lấy đi dương vật giả đang cắm sâu vào huyệt đạo các nàng, những cánh hoa bị chèn ép đến dính sát vào phần thịt bên ngoài, mật tình dính đầy như phủ lên đó lớp dầu bóng loáng. Cô cầm lại roi mây, lướt đến những chỗ trên người các nàng đã bị đóng một lớp vảy nến dày.
Vút, vút.
Tiếng roi xé gió liền truyền đến đánh bật lớp vảy đi, mảnh da bên dưới đã phiếm hồng, cơ mặt Nghiên Vũ giật giật mấy cái.
Vút, vút.
Mấy roi này trực tiếp đánh lên đỉnh ngực.
Tiếng rên "ư ử" như thoát khỏi được gông xiền mỗi lúc phát ra to hơn.
Vút, vút.
Lằn roi chuyển đến nơi âm hộ, Nghiên Vũ lần này dùng sức nhẹ hơn, mấy cánh hoa thơm như thể được tưới nước, liền vươn mình, căng bóng, khe suối nhỏ cũng chảy ra dòng nước trong suốt.
Vút, vút.
Nghiên Vũ càng đánh càng hăng, lớp vảy nến trên người các nàng đều bị cô dùng đòn roi mà đánh bật ra, những lằn đỏ chi chít, chồng chéo lên nhau như những con rắn quấn lấy hai thân thể trắng nõn. Có chỗ đã bị đánh đến ứa máu.
Đôi mắt nhắm nghiền của hai nữ nhân bên dưới chiếc roi đã ướt đẫm, khuôn mặt méo mó trong sự khoái lạc biến thái, cơ thể các nàng đang hưởng thụ từng nhịp đánh của chủ nhân mang đến, sự nóng rát của nến, sự đau đớn của roi mây hòa vào nhau tạo nên xúc cảm sung sướng đến tê người.
Từng roi, từng roi Nghiên Vũ đều đánh đến nơi mềm yếu nhất trong lòng các nàng, đánh đến nơi trụy lạc giao hoan, đánh đến nơi động tình cực hạn, nước tình của các nàng cũng được giải phóng theo những đòn roi đau điếng kia, phóng thích ra bên ngoài. Tấm ván ướt đến mức dâm thủy phải chảy ra hai bên rồi nhỏ xuống nền đất.
"Càng đánh các người càng ướt ha…"
Nghiên Vũ tháo đi còng tay, tháo cái trụ ở ngực, đem các nàng lật ngược lại, tấm lưng trắng cùng mông vểnh cao lại lần nữa khơi lên con thú cuồng dã bên trong nội tâm cô. Nến đã đang nhỏ xuống, có vài giọt đã nhỏ vào giữa khe mông các nàng, sượt qua huyệt đạo. Hai thân thể trắng muốt nhẹ run lên.
Bàn tay Nghiên Vũ tát mạnh lên hai đôi mông trắng, dấu ngón tay liền in rõ, song cô lại tháo lấy thắt lưng, gập đôi, liền dùng nó đánh xuống.
"Ân…chủ nhâ…n"
"Cảm ơn…hức…chủ nhân."
Các nàng nắm chặt lấy đầu ván, cong người vểnh mông lên cao hơn.
"Thèm cái thắt lưng này của ta đến vậy sao?"
"Ân…chủ nhân mau đánh a…"
"Các ngươi muốn ta đánh ở đâu? Lần lượt từng người nói." – Nghiên Vũ mỉm cười xấu xa.
"Ở mông…"
"Ở lưng…"
"Và…?" – Cô tiếp lời.
"Ở cái lỗ…hức…đang ướt đẫm…ân…"
Chát
Chiếc thắt lưng lạnh lẽo chạm lên hai tấm lưng, tiếng thở bên dưới trở nên nặng nề.
"Quỳ lên. Mở hai chân ra." – Nghiên Vũ ra lệnh.
Hai đôi mông liền nâng lên, hõm Venus xuất hiện rõ ràng trên người các nàng, Nghiên Vũ dùng tay chạm lên nó, thân thể các nàng muốn khiến cô phát điên lên, nơi ở giữa đã là một mảnh nhầy nhụa, huyệt đạo các nàng hồng hào có chút sưng vì ban nãy đã bị cô đánh bằng roi mây, Nghiên Vũ dùng tay vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi, căn phòng đã được bật điều hòa nhưng không gian lại nóng kinh người, thân thể cả ba đều nhễ nhại mồ hôi, những ngọn nến bên trên đã cháy hết từ lâu.
Nghiên Vũ siết chặt thắt lưng.
Tiếng "chát chát" vang lên, hai roi đánh vào âm đạo các nàng, lực nhẹ nhưng vẫn khiến nơi mềm mại kia co rút, những cánh hoa như được kêu gọi, chúng chủ động mở ra một chút, cửa huyệt liền chảy ra dòng nước trắng đục. Nghiên Vũ dùng hai tay sờ lên, đỉnh núi ở giữa đã căng cứng đến kinh người, cô xoa nhẹ một vòng quanh rồi dùng tay ấn xuống.
Hai thân thể bên dưới kịch liệt run run, toàn thân đau rát vì vết roi, nơi chân tâm cũng trương lên vì động tình, lần này đến cả việc lấy hơi để thở các nàng cũng cảm thấy thật khó khăn.
Hai cái mông trắng nõn theo từng tiếng "vút" mà đỏ lên như máu.
Không biết cô đã đánh bao lâu, chỉ thấy thắt lưng được thả ra khi tay cô đã mỏi nhừ, Nghiên Vũ ngửa cổ uống một hơi dài nhiều nước, mẹ lớn và mẹ nhỏ đã không còn sức đến ngồi dậy, toàn bộ cơ thể các nàng đang hứng đầy sự hoan ái của Nghiên Vũ, có chỗ đã bị đánh đến tụ máu bầm.
Cô lấy ra trong ngăn tủ chai thuốc, đưa đến trước mặt các nàng.
"Ta không muốn trên người các người có sẹo."
Cánh cửa tầng hầm dứt khoát đóng lại, Lâm Nhã Nguyên chống tay ngồi dậy, nàng ôm lấy thân thể mình mà bật cười, nước mắt trào ra nhìn Đường Nhược Vãn cũng đang nằm tự ôm lấy bả vai, đã lâu rồi các nàng mới cùng nhau sung sướng như vậy, sự đau đớn lan truyền khắp cơ thể, cả huyệt đạo cũng bị đánh đến muốn sưng.
Sự thỏa mãn này thật sự khiến các nàng sướng đến phát điên.
——-