Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

NGƯỜI ĐẸP ĐÊM TRĂNG - Chương 71

  1. Home
  2. NGƯỜI ĐẸP ĐÊM TRĂNG
  3. Chương 71 - Hồi 71: Rắc rối kỳ khôi.
Prev
Next

Dù là Trương Gia Mẫn hay Nguyễn Thương Nga thì cũng chưa bao giờ nhận ra khi bị phụ huynh bắt gặp sẽ hồi hộp như thế…

Vào lúc này, đứng ở trước mặt họ là một người đàn ông trông không lớn tuổi hơn Trương Gia Mẫn là bao, nhưng quần áo ông ấy sờn cũ, tay chân thô ráp, vừa nhìn qua liền biết là một người quen việc lam lũ sớm chiều.

"Thanh Nga, trả lời cha đi, sao con nói lên Sài Gòn tìm việc làm mà giờ lại ở đây với một người lạ?" Người đàn ông cau mày, nhìn chằm chằm cánh tay Nguyễn Thương Nga đang ôm Trương Gia Mẫn.

"Thanh Nga ư?" Trương Gia Mẫn nuốt xuống một ngụm không khí lạnh lẽo, thấp giọng khẽ hỏi nàng.

"Ừm, Nguyễn Thanh Nga là tên của chị ở kiếp này." Nàng cười cười, vẫn không định buông tay.

Thấy hai người nhìn lại mình nhưng không trả lời câu hỏi, xem ông chẳng khác kẻ ngoài lề, người đàn ông dường tức giận, toan chộp lấy Nguyễn Thương Nga lôi đi thì bị Trương Gia Mẫn ngăn lại.

"Này, đừng động vào chị Nga của tôi!"

Lần này thì đến lượt người đàn ông chưng hửng vì lời cô buộc miệng thốt ra.

"C-cái gì? Chị Nga? Cô gọi con tôi là chị…?"

Mặc dù giữa cô và nàng vẫn giữ nguyên cách xưng hô thân thuộc xưa cũ, nhưng trong mắt người khác, giờ đây tuổi tác của họ đã chênh lệch không ít, vô tình tạo ra tình huống khó xử vô cùng.

Vẫn là Nguyễn Thương Nga tinh ý hơn, liền chen ngang giữa cha mình và Trương Gia Mẫn, giải vây cho sự bối rối ấy.

"À, con xin phép giới thiệu với cha, đây là… Trương Gia Mẫn, cô họa sĩ mà con đang muốn xin thử việc, nãy giờ cô ấy là đang phỏng vấn con."

"Họa sĩ? Thử việc?" Người đàn ông nghe mà ù tai hoa mắt: "Ý con là tìm việc ở chỗ của người phụ nữ này?"

Phụ họa theo nàng, và cũng để tránh những ánh mắt soi mói của mọi người xung quanh, Trương Gia Mẫn bèn mời người đàn ông ấy cùng ngồi xuống, nghe cô… bịa ra một câu chuyện: "Chào anh, anh là phụ huynh của Thương Nga, à nhầm, Thanh Nga nhỉ? Rất vui được biết anh! Con gái của anh rất có tiềm năng để trở thành một người mẫu, vậy nên tôi đang cân nhắc để nhận em ấy làm việc hỗ trợ mình, và đảm nhận luôn vai trò… trợ lý riêng!"

Giờ thì tới phiên Nguyễn Thương Nga trố mắt nhìn Trương Gia Mẫn, lén lút kéo kéo vạt áo của cô: "Cái gì mà trợ lý riêng?"

"Đây là cách tốt nhất rồi…" Trương Gia Mẫn cố giữ nụ cười tự nhiên nhất có thể khi nhìn thẳng vào mắt của cha Nguyễn Thương Nga, nhưng ngược lại cô cũng đang thầm thì nói với nàng.

Chỉ thấy sau vài phút chìm vào im lặng đến nỗi khó chịu, rốt cuộc cha của Nguyễn Thương Nga cũng ấp úng cười một cách ngượng ngùng, gãi gãi đầu trả lời Trương Gia Mẫn: "À ừm, thì ra là bà chủ! Thật ngại quá, ban nãy tôi đi giao rau củ ở chợ, vô tình chạy ngang nhà hàng này thì thấy cô và con gái tôi… nắm tay… vậy nên tôi… à ừm… xin lỗi vì đã đường đột làm gián đoạn cuộc phỏng vấn của cô."

"Không sao đâu! Anh đừng xin lỗi tôi! Hm, vừa nãy tôi quả thật có nắm tay Thanh Nga, vì muốn chỉ cho em ấy cách tạo dáng cử chỉ ở tay. Anh thấy đấy, chúng tôi đều là nữ giới, thế nên chạm vào tay một chút chắc không có vấn đề gì đâu… đúng không?"

"Dạ! Dạ tất nhiên rồi! Không vấn đề gì… Con bé nhà tôi luôn ấp ủ ước mơ làm trong giới nghệ thuật, nếu may mắn được cô trao cơ hội làm việc thì chúng tôi sẽ biết ơn rất nhiều."

Xem thái độ, có vẻ cha của nàng đã buông xuống đề phòng, thật sự nghĩ vừa rồi chỉ là một cuộc phỏng vấn xin việc. Vả lại, chắc cũng vì là một nông dân nên tâm tính chất phác, không soi xét quá nhiều… hoặc do ông trời vừa cứu hai người các cô một bàn thua trông thấy.

Trương Gia Mẫn không chắc nữa, nhưng cô thầm mừng vì mọi việc đã tạm thời êm xuôi, bầu không khí căng thẳng vừa rồi đã được hóa giải.

"Vậy, sẵn đây có phụ huynh của Thanh Nga, tôi có thể xin phép anh để Thanh Nga làm người mẫu hỗ trợ tôi vẽ tranh, kiêm luôn vị trí trợ lý riêng hay không? Tôi sẽ trả cho em ấy một mức lương xứng đáng, kèm theo thưởng các ngày lễ Tết, và cả những đãi ngộ đặc biệt nữa. Tôi hứa sẽ không để Thanh Nga thiệt thòi đâu!" Trương Gia Mẫn vừa nói vừa nắm tay Nguyễn Thương Nga vỗ về, trông cử chỉ bên ngoài không khác nào một bậc trưởng bối đang dành cho hậu bối, chỉ riêng hai người là hiểu được nội tình bên trong.

Nguyễn Thương Nga nhìn cô không chớp mắt, từ từ thưởng thức dáng vẻ này của Trương Gia Mẫn, trống tim đập rộn ràng, thầm nghĩ nếu đang ở nhà thì chắc đã đem cô ra "ăn sạch sẽ" mất rồi.

Cha của Nguyễn Thương Nga suy nghĩ vài giây, sau đó nhìn sang con gái, dịu dàng hỏi: "Con chắc là mình sẽ làm tốt công việc này đúng không? Con biết mà, cha mẹ sẽ không ngăn cản bất kỳ ước mơ nào của con. Nhưng làm việc phải đi đôi với trách nhiệm, nhận rồi thì phải hoàn thành thật tốt, không thể phụ lòng bà chủ đâu!"

Nguyễn Thương Nga cười nhẹ, siết tay Trương Gia Mẫn đáp: "Khó khăn lắm con mới tìm được công việc này, sao có thể phụ lòng bà chủ được chứ."

Cô khẽ cười, nói với cha của nàng nhưng ánh mắt không nỡ rời Nguyễn Thương Nga: "Sẽ không ai phụ lòng ai đâu, anh ạ."

Vậy là cuộc trò chuyện với phụ huynh của nàng kết thúc tại đó. Giờ đây, Nguyễn Thương Nga vô tình đã trở thành người mẫu và kiêm luôn chức trợ lý riêng cho Trương Gia Mẫn, chỉ chờ một bản hợp đồng chính thức. Nhờ trời xui đất khiến nên hai người đã được hợp thức hóa việc gần gũi bên nhau.

Từ nay chỉ cần cẩn thận một xíu, ắt sẽ không còn vấn đề gì xảy ra nữa.

Sau khi cha của mình đi rồi, Nguyễn Thương Nga lại nói với Trương Gia Mẫn rằng sẽ tìm cách để sắp tới sang ở luôn cùng cô. Hai người bàn bạc, nếu dùng lý do muốn tiện bề công việc thì chắc chắn sẽ qua mặt được cha mẹ nàng, nhưng phương cách này phải dùng thật khéo léo, nếu không sẽ bị phản tác dụng.

"Chị sẽ không rời xa em, không ai được quyền tách chúng ta ra khỏi nhau cả." Nguyễn Thương Nga kiên quyết.

"Sẽ ổn cả thôi, chúng ta phải kiên nhẫn, đừng vội vàng quá kẻo hỏng việc."

"Ài, bây giờ thì chị cảm thấy làm người sống thật bất tiện quá! Thà làm ma nữ mà được quanh quẩn bên em không cần lo nghĩ còn tốt hơn. Phải rồi nhỉ! Hay là chị tự sát để trở về làm ma nữ ha?!"

Nghe nàng nói mà Trương Gia Mẫn cứng họng, vỗ lên trán cái bộp: "Ngưng ngay cái ý tưởng điên rồ ấy dùm em! Em muốn chị sống, hiểu không?"

"Được rồi…" Nguyễn Thương Nga xụ mặt.

Những tưởng che giấu gia đình Nguyễn Thương Nga đã là việc khó khăn nhất. Nhưng không! Rắc rối thật sự của họ mới chính là ba chữ… Đỗ Ái My!

***

Chuyện xảy ra vào vài ngày sau đó, khi Đỗ Chiêu Dương và Bảo Viên được biết về sự quay lại của Nguyễn Thương Nga.

Bốn người hẹn gặp nhau tại một quán cà phê yên tĩnh. Lần này gặp lại, Đỗ Chiêu Dương, Bảo Viên và nàng đã thôi không còn đấu khẩu như thời trẻ nữa, ngược lại họ nhìn nhau như những người bạn lâu năm mới tương phùng, kể nhau nghe về những gì đã xảy ra suốt năm dài tháng rộng vừa qua.

"Điều không ngờ nhất chính là cô sinh con đấy, Chiêu Dương." Nguyễn Thương Nga uống một ngụm hồng trà, mỉm cười nói.

"Tôi thích có con mà, chỉ là không thích có chồng thôi!" Đỗ Chiêu Dương nhún vai: "Nhưng nuôi một đứa trẻ đúng là hơi cực thật, may mà lâu dần cũng thành quen. Mẹ con ồn ào suốt ngày nhưng nếu không có nó chắc tôi sẽ buồn lắm."

"Cô thì yên bề rồi, còn cô Bảo Viên kia, vẫn mặt ủ mày chau quanh năm với thanh kiếm và mớ bùa ngải của mình à?" Nguyễn Thương Nga đánh mắt nhìn sang Bảo Viên.

Đối phương nhàn nhạt trả lời: "Tôi là người tu hành, không phải thầy pháp, không dùng ngải."

"Hờ, cô vẫn chán như xưa." Nguyễn Thương Nga bật cười, và ngạc nhiên thay khi Bảo Viên cũng khẽ cười với nàng.

Trương Gia Mẫn ngồi nhìn cảnh này, lòng bình yên đến mức không dám tin đây là sự thật, cứ ngỡ như đã trôi qua muôn trùng ức kiếp mới lại có được một khoảnh khắc đơn sơ này.

Vừa lúc đó, Đỗ Ái My trong bộ đồng phục võ sinh từ xa bước tới, kêu lên: "Mẹ và mấy dì đông đủ quá! Hôm nay con lại đánh thắng nè! Con…"

Lời còn chưa kịp nói hết đã bị khựng lại, ngay khi Đỗ Ái My bắt gặp Nguyễn Thương Nga.

"L-là… là cô ấy! Sao cô ấy lại ở đây?!" Cô ấp úng, chạy đến đứng trước mặt nàng, ngạc nhiên nhìn.

Cả bốn người cùng sững sờ, nhưng Đỗ Chiêu Dương là người lên tiếng trước, hỏi con gái mình: "Con quen cô ta à?"

"Dạ không, nhưng hôm trước ở quán cà phê, con chính là nhìn thấy cô bạn này mặc váy trắng đi qua đấy!" Từ trong giọng điệu Đỗ Ái My có thể nghe ra sự mừng rỡ khó giấu.

Vậy ra Đỗ Ái My không hề nhìn lầm, ngày hôm ấy, con bé quả thật đã trông thấy Nguyễn Thương Nga bằng xương bằng thịt.

Nguyễn Thương Nga nghe vậy thì chỉ cười nhẹ, quay sang dựa vai Trương Gia Mẫn, nói với cô: "Nếu lúc đó em đến sớm một chút, chắc chúng ta đã gặp nhau rồi."

Trương Gia Mẫn thở dài, choàng tay qua ôm nàng: "Ý trời thật khéo trêu cợt em."

Chứng kiến dì Mẫn cùng một cô gái trẻ ngang tuổi mình ôm ấp, Đỗ Ái My mặt mày biến sắc, chân mày chau lại: "Hai người có mối quan hệ gì vậy?"

Thật đúng là tuổi trẻ vô tư, không chút kiêng dè mà hỏi thẳng. Trương Gia Mẫn có chút ngập ngừng, định lựa lời hồi đáp, nhưng Nguyễn Thương Nga đã nhanh hơn một bước, nàng thẳng thắn: "Chúng tôi là tình nhân, là người yêu, là bạn đời, là tất cả của nhau."

"S-sao chứ…?"

Thấy con mình có vẻ rất bàng hoàng, Đỗ Chiêu Dương bèn kéo tay Đỗ Ái My, định sẽ từ từ giải thích cho con nghe. Nhưng không ngờ Đỗ Ái My lại hét lên với Trương Gia Mẫn một cách hết sức phẫn nộ: "Con không ngờ dì là loại người như vậy luôn đấy! Còn tưởng trước nay dì rất có tư cách, rất đáng được tôn trọng! Sao dì lại có thể cặp kè với một cô gái trẻ đáng tuổi con mình như vậy được!"

"Con hiểu lầm rồi, Ái My à." Bảo Viên lên tiếng.

Tuy vậy, Đỗ Ái My không hề để vào tai bất kỳ lời nào nữa, chỉ cảm thấy trước mắt hình tượng đáng ngưỡng mộ của dì Gia Mẫn đã sụp đổ hoàn toàn. Và nó còn sụp đổ vì một cô gái trẻ ngang tuổi mình, đáng tuổi con dì, hơn hết… đó còn là cô gái mà cô đã âm thầm thương nhớ suốt nhiều ngày qua.

Đỗ Ái My bỏ chạy ra khỏi quán cà phê, ôm theo cảm giác như thể chính mình vừa bị phản bội.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY_truyenles.net
PHÒ MÃ GIA! THỈNH ĐI LỐI NÀY
Tháng 7 1, 2025
co-giao-a-co-that-qua-dang-183268201
Cô giáo à, cô thật quá đáng!
Tháng 6 22, 2025
Cấm khi dễ thoại bản nữ chủ
Tháng 9 26, 2025
Chỉ Cần Cậu_truyenles.net
Chỉ Cần Cậu
Tháng 7 27, 2025
Truyện Les Hay
Chị Dâu Không Chịu Buông Tay
chương 30 Tháng 12 8, 2025
chương 29 Tháng 12 8, 2025
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026
Lấy Gì Chữa Khỏi Cho Chị
Chương 43 Tháng 6 1, 2026
Chương 42 Tháng 6 1, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Cô giúp việc dâm đãng
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved