Sắc Hoa Anh Đào - Chương 19
Trong cuốn tiểu thuyết, Chaeyoung từng có viết một câu nói như thế này.
Nàng nói tất cả những chua xót trong tình yêu đều là thú vui, đó là một giai điệu để cảm nhận được nhiều cung bậc cảm xúc hơn trong cuộc sống, chua ngọt nhưng cũng là rất ngọt, đó là điều không thể thiếu được, yêu đương mà thiếu đi vị chua ngọt thì không được trọn vẹn.
Những lời nói này đều là nàng ghi trong tiểu thuyết của mình nhưng với điều kiện tiên quyết là kết HE.
Nhưng nếu không phải
Nàng không thể nào phóng túng bản thân hưởng thụ phần ngọt ngào này được, bởi vì sự ngọt ngào ấy sẽ biến mất, càng lún càng sâu, còn lại chỉ càng thêm chua chát mà thôi.
Vì vậy, lúc Lisa mỉm cười nghiêng người hôn nàng, nàng nhìn vào nửa gương mặt cô một lát, sau đó mới thuận theo mà nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau là một ngày nắng rất đẹp.
Sáng sớm Lisa lại nhận được điện thoại, gần đây cô luôn rất bận với trăm công nghìn việc, hoặc là nói cô vẫn luôn bận rộn như vậy, chỉ là dạo gần đây bận hơn mà thôi.
Cô nghĩ đến buổi sáng nàng cũng có công việc, cô liền đáp ứng với đầu dây bên kia, sau đó đứng dậy mặc quần áo rời đi, chủ yếu là không muốn đánh thức nàng, nên không có nói với nàng.
Nhưng Lisa không biết, Chaeyoung đã tỉnh lại từ lâu rồi.
Nàng trở người, nghe được tiếng đóng cửa của cô, nàng nhìn lên trần nhà ngây ngốc một hồi.
Sau đó nàng lấy điện thoại ra, đầu óc vừa thanh tỉnh vừa hỗn loạn, nàng đột ngột nhấn ra một hàng chữ.
Thật ra cũng không phải đột ngột, mà là nàng đã suy nghĩ chuyện này mấy ngày nay rồi.
“Cậu nói xem đối với phụ nữ, tình yêu có thể tách khỏi hiệu suất không?”
Vấn đề hơi nhàm chán, cái này nàng đã biết rõ đáp án, sau khi hỏi xong vấn đề trong nội tâm nàng càng rõ ràng hơn.
Nhưng khi người bạn đó trả lời nàng, nhìn thấy những dòng chữ trong bong bóng màu xanh lam, trái tim Chaeyoung vẫn là giống như bị đâm một cái.
Bên kia nói: “Đây không phải là nói nhảm sao, nhất định là có thể.”
Đây là một trong số ít những người bạn khác phái của nàng, chơi với nhau đã được sáu năm, quan hệ cũng không tệ, bọn nàng thường hẹn gặp nhau và cùng ngồi lại chia sẻ những chuyện trong cuộc sống, là một tình bạn rất trong sáng.
Bạn nàng nói: “Sao lại hỏi cái này? Cái này cần cho việc sáng tác tiểu thuyết à?”
Nói xong, có thể là do Chaeyoung im lặng khá lâu, bên kia không đợi nàng trả lời, lại nói tiếp:
“Dù sao cũng có trải nghiệm nhiều năm như vậy, chuyện đó nhất định có thể, bình thường cậu bảo tôi cặn bã nhưng mấy tên trong phòng còn cặn bã hơn tôi rất nhiều, tốt xấu gì thì lúc yêu đương tôi cũng một lòng một dạ. Có đôi khi vừa chia tay xong cũng rất đau khổ, người ta theo đuổi tôi, tôi cũng không từ chối, sẽ tìm người để lấp đầy khoảng trống trong mình, nhưng tôi biết tôi không yêu người đó.”
“Vậy cậu sẽ hôn cô ấy sao?”
“?”
“Bà chị của tôi ơi, cậu viết tiểu thuyết ngôn tình tới điên rồi à, ai làm tình mà không hôn, cậu tưởng là đó tình yêu thuần khiết à? Hôn thôi thì đã sao, tôi còn dỗ dành cô ấy bằng cách lễ tình nhân thì mua hoa tặng còn gọi cô ấy là bảo bối nữa kìa, dù sao thì cũng không phải là hoàn toàn vô tâm, ít nhất cũng phải đảm bảo được khi người ta ở bên cạnh mình thật vui vẻ.”
Ngón tay Chaeyoung dừng lại trên màn hình, nghĩ nghĩ muốn trả lời lại cái gì đó, nhưng đầu óc lại trống rỗng, cái gì cũng không gõ ra được.
Cuối cùng nàng cũng không có trả lời lại, đứng dậy đi rửa mặt.
Lúc đi ra, màn hình điện thoại sáng lên, Chaeyoung tưởng là người bạn kia, nhưng khi nàng đến gần nhìn lại, là Lisa.
Cô đã tiến bộ rất nhiều, sau khi chuyện kia xảy ra, cô đều luôn nhớ kỹ mà nói cho nàng biết trước một tiếng.
Lisa: “Chị có chút việc gấp, có lẽ mất khoảng ba tiếng, trưa nay em muốn ăn gì? Khi trở về chị mua cho em.”
Dừng một chút, dường như sợ nàng tỉnh lại không tìm thấy cô, cô lại nhắn thêm một tin dỗ dành: “Ngoan”
Chỉ một chữ này, liền nghĩ nếu như cô không nói thì sẽ bớt đau khổ hơn, bỗng dưng ngực nàng nhói đau, hốc mắt cũng chua xót. Đột nhiên thấy uất ức, cũng cảm thấy thật khổ sở.
Lúc này Somi lại gửi tin nhắn đến, như thể người Lisa đi gặp là chính mình.
Trong tin nhắn Somi nói: [Đã suy nghĩ kỹ chưa, Chaeyoung?]
Chaeyoung không có lưu số của Somi, nhưng nàng biết rõ hơn ai hết rằng đây là tin nhắn cô ta gửi tới.
Nàng nhìn một lát, duỗi ngón tay ra, kéo dãy số kia vào danh sách đen.
Chaeyoung thật đúng là to gan lớn mật mà, chỉ là một biên kịch nhỏ bé, lại dám kéo nhà sản xuất vào danh sách đen.
Nhưng hãy để nàng tùy hứng một lúc đi, sau này có khi không còn cơ hội này nữa.
Thoát ra ngoài, nhìn đến hai tin nhắn kia do Lisa gửi tới, trong lồng ngực lại ê ẩm một hồi.
Thật ra là nàng không thích khóc.
Nhưng thật sự rất đáng ghét, dường như những thứ trong hốc mắt không thể lau đi được, nàng lau đi lau lại, nhưng vẫn không thể nào lau khô.
Vì thế cứ để như vậy mà ngồi một lát, đợi cho cảm xúc vơi đi, lúc này mới đứng dậy, từ tủ quần áo lấy ra một cái váy dài có màu vàng nhạt.
Đây là cái váy Lisa thích nhất, mặc dù nàng chỉ tiện tay mua trong cửa hàng ở ven đường, mặc không nhiều lắm chỉ có hai lần, nhưng cô đều khen rất đẹp mắt.
Nàng mang thêm khuyên tai với dây chuyền, ở trường quay đang bận rộn quay phim, nàng cũng không phải nhân vật trong ống kính kia, ngày bình thường rất ít để ý đến cách ăn mặc, nhưng hôm nay lại cẩn thận trang điểm tỉ mỉ, nhẹ nhàng đánh má hồng, lại từ trong ngăn kéo tủ lấy ra một thỏi son màu cam.
Cho dù thường ngày Chaeyoung không thích tự tâng bốc mình, nhưng khoảnh khắc nhìn vào gương, nàng cũng giật mình cảm thấy, bản thân mình hôm nay rất là xinh đẹp.
Nàng chụp một tấm hình gửi cho cô.
Ba phút sau cô gửi tin nhắn đến: “Tỉnh rồi à? Nhớ ăn sáng, không thể nhịn đói mà làm việc đấy.”
Lại cách vài giây, như là cô mới nhìn kỹ tấm ảnh nàng vừa gửi tới, không biết là muốn cố ý lấy lòng để nàng vui vẻ, hay là tự nhiên mà thổ lộ, cô gửi một tin nhắn thoại qua, âm thanh trầm bổng mang theo ý cười: “Cố ý mặc cho chị xem sao? Rất xinh đẹp.”
Chaeyoung nức nở một tiếng, khi nghe giọng của Lisa lần thứ hai liền vỡ òa, hôm nay nàng mặc chiếc váy cô thích, màu son cũng vậy, nhưng cô lại không nhìn tới.
Nàng cúi đầu, đem từng món từng món đồ trong phòng để vào trong vali.
Hầu hết tất cả cảnh quay quan trọng đều đã quay xong, nàng muốn rời đi.
Đồ dùng của nàng cũng không nhiều, bởi vậy lúc mang đi cũng rất gọn gàng, phảng phất như nhiều ngày trôi qua như vậy cùng lắm chỉ là một giấc mộng dài, chỉ cần nàng mở mắt ra, thì tất cả ảo ảnh đó đều tan biến.
Chaeyoung đôi khi nhạy cảm, có lúc lại rất chậm chạp, không phải là không tin tưởng cô thích mình, nhưng nàng nghĩ, thích đó cũng chỉ là một chút thôi, so với thời gian lâu dài kia của Somi thì khó mà chống lại.
Huống hồ… Lisa đã có người mình thích, mà bạch nguyệt quang kia cũng không thể nào là nàng được, trí nhớ của nàng tuy là không tốt lắm, nhưng nàng thật sự không nhớ rằng cô đã từng xuất hiện trong cuộc đời của nàng.
Chaeyoung chắc chắn, trước đây nàng chưa từng gặp Lisa. Huống hồ chi, nếu như là nàng thì cô nói từ lâu rồi.
Trong lời nói của Somi, nếu nàng không rời đi, thì sẽ không thích hợp.
Nàng không có gì mà hối hận, nếu không phải nghe thấy giọng của cô, nàng cũng không cảm thấy tủi thân.
Điều duy nhất nợ cô chính là lúc trước nàng đã nói thêm đất diễn, bởi vì lúc đó nàng bận quá, thời gian đẩy đưa hết ngày này qua ngày khác, đúng thật là nàng chưa từng cho cô cái gì.
Chaeyoung kéo vali ra tới cửa, đột nhiên nhớ tới thứ mà mình không thể mang đi, nhìn về phía chiếc nhẫn kim cương màu anh đào sáng lấp lánh trên ngón trỏ.
Là kim cương hồng, chị bán hàng nói rất quý báu, nhưng nàng còn đang chìm sâu vào nỗi buồn chia tay, nên không có nghe rõ.
Đây tính là cái gì? Là quà cảm ơn cô mua tặng cho nàng khi sắp kết thúc mối quan hệ tình cảm này sao?
Hay là, chỉ đơn giản là muốn cho nàng?
Chaeyoung sờ sờ chiếc nhẫn, vuốt ve một hồi lâu, cuối cùng tháo xuống, đặt ở trên bàn, vang lên một tiếng nhỏ.
Lúc đi tới cửa, Lisa gọi tới, ý là muốn xem nàng sao lâu quá mà chưa trả lời.
Giọng nói của cô vẫn còn ý cười, không biết vì cái gì mà vui vẻ, rõ ràng là cô gọi đến trước, nhưng hình như là đang đợi nàng nói gì đó muốn nói: “Hả?”
Cổ họng Chaeyoung nghẹn lại, thầm nghĩ là nếu như cô không đối xử tốt với nàng nữa thì tốt rồi, cũng sẽ không đến nỗi làm cho nàng sinh ra chút ảo tưởng không thực tế, lúc muốn cắt đứt, cũng không cần phải miễn cưỡng đau khổ như bây giờ.
Đầu lưỡi nàng đẩy nhẹ chống đỡ lên hàm răng trên, bởi vì mới vừa khóc xong, giọng mũi nhè nhẹ, có âm đuôi giọng mũi dịu dàng, nghe như là nàng đang cố ý làm nũng vậy.
Lần đầu tiên nàng có chút không lưu loát mà mở miệng:
“Lice?”
“Hả?” Vô thức mà đáp, như là sửng sốt trong vài giây, lúc sau mới cười hỏi:
“Sao đột nhiên lại gọi chị như vậy?”
Dừng một chút, cố ý vừa cười vừa trêu chọc nàng:
“Nhớ chị à?”
Ở nơi Lisa không nhìn thấy nước mắt Chaeyoung đã chảy thành hai hàng, nhưng lại phải cố gắng duy trì để giọng ổn định, dùng hết tất cả sự yêu thích dồn vào trong bốn chữ này.
Nàng trân quý mà cầm chặt lấy ống nghe điện thoại, nhẹ nói:
“Sinh nhật vui vẻ.”
Lisa vẫn đang cười, thản nhiên lại dịu dàng đáp lại:
“Bây giờ nói làm gì? Đợi lát nữa ở trước mặt chị rồi nói.”
Nàng lại nói: “Năm mới sắp đến rồi.”
“Năm mới cũng vui vẻ.”
Lisa bất đắc dĩ, giọng trầm thấp lại dung túng:
“Tháng sau mới hết năm.”
“Ừ.” Nàng che đi đôi mắt.
Nàng biết chứ, nhưng trong tương lai sẽ không còn cơ hội nữa, nên phải nói hết trong hôm nay.
Nàng lại nói: “Lisa.”
Cô được nước lấn tới: “Vừa rồi không phải còn gọi chị là Lice sao?”
Môi nàng mấp máy khép mở, cố gắng kìm nén lại không cho chính mình khóc nức nở.
Nàng rốt cuộc cũng buông tay che ống nghe điện thoại ra, bờ môi hướng vào ống nghe, không tiếng động nói:
“Em thích chị.”
Tắt điện thoại, cánh cửa cũng chậm rãi đóng lại, Chaeyoung kéo cái vali đi xuống.
Có một số lời tỏ tình, tuy có trọng lượng nhưng lại không có âm thanh.
Tấm thảm nuốt chửng những bước chân nặng nề của nàng, cũng không lưu lại chút gì, dịu dàng nở rộ yêu thương.
Một tiếng li biệt cuối cùng, là tiếng bước chân nhẹ nhất.
VOTE 🌟