Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 16
Thế rồi Khương Ánh bị sặc nước thật. Gương mặt vốn dĩ đã ửng hồng nay bừng lên như ráng chiều rực rỡ nơi chân trời, hắt lên những chiếc lá phong trên cành cây, đỏ đến độ khiến người ta mãn nhãn.
Lồng ngực cô phập phồng, hít thở không kịp, liên tục ho hắng.
Trình Khanh Ngôn sợ cô không dội kịp hơi mà ngất đi mất, bèn vỗ vỗ lưng giúp cô: "Thở được chưa?"
Đuôi mắt Khương Ánh đỏ ửng vì ho, cảm thấy hô hấp đã thông suốt trở lại mới gật đầu: "Để chị phải chê cười rồi."
Trình Khanh Ngôn: "Chị có cười đâu."
Hơi đâu mà cười, bận vỗ lưng cho cô đến mức tay cũng mềm nhũn ra rồi đây này.
Hả?
Khương Ánh chớp chớp hàng mi cong vút, nghiêng đầu ngơ ngác nhìn nàng, có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy người phụ nữ này lại nói chuyện kiểu đó.
Cô đâu biết rằng, thần thái của cô lúc này hệt như chú chó Mì Sợi mà cô sợ hãi mỗi khi mới ngủ dậy. Trình Khanh Ngôn tự nhiên lại muốn xoa đầu cô.
Mà thôi, ở nhà có chó rồi, về nhà xoa thỏa thích sau vậy.
"Chị nói thật mà. Ký hợp đồng xong chúng ta sẽ gặp nhau thường xuyên. Ban ngày em phải đi học rồi làm thêm, thời gian rảnh hầu như đều rơi vào buổi tối, chúng ta đương nhiên phải gặp nhau lúc đêm muộn rồi, em căng thẳng cái gì chứ?"
Khương Ánh mím môi, vệt đỏ trên mặt vẫn chưa tan bớt. Nếu là gặp mặt bình thường thì cô đã chẳng đến nông nỗi này, nhưng giữa hai người đâu thể xem là gặp mặt bình thường được, lúc nào cũng thấy ngượng ngùng bối rối, thành ra nhất thời căng thẳng mới bị sặc.
Cô thấy phản ứng của mình rất bình thường. Trái lại là đối phương, nói đến mấy chuyện này lúc nào cũng bình thản, thành thục và thong dong. Cô chưa từng đi kiểm chứng xem thế giới mình đang sống có phải là tiểu thuyết hay không, cũng chẳng rõ những mô tả về đời sống tình cảm của Trình Khanh Ngôn trong giấc mơ có xảy ra thật không, nhưng chỉ riêng việc hóng hớt trên mạng với bạn học, cô đã biết người phụ nữ này có lẽ rất có kinh nghiệm trong chuyện giường chiếu.
Khương Ánh thấy an tâm hơn nhiều. Sau này nếu có gì không biết hoặc làm chưa tốt, cô có thể nhờ nàng chỉ bảo thêm.
"Em sẽ cố gắng nhanh chóng thích nghi. Chị cho em xem trước nội dung hợp đồng được không ạ?"
Trình Khanh Ngôn mở tài liệu trên máy tính rồi đưa sang cho cô: "Yêu cầu của chị viết hết ở trên đó rồi, em xem có gì không ổn không. Em cũng có thể đưa ra yêu cầu của mình, không có vấn đề gì thì chị sẽ bảo trợ lý in ra, ký tên là được."
"Chị chờ em một chút."
Khương Ánh không bị cận thị, thói quen đọc sách tốt nên tốc độ đọc rất nhanh.
Yêu cầu của Trình Khanh Ngôn không nhiều: nàng cần gặp mặt thì Khương Ánh phải cố gắng phối hợp, đồng thời phải giữ bí mật về những chuyện xảy ra trong mỗi lần gặp; yêu cầu Khương Ánh không được nảy sinh tình cảm ái mộ với nàng; hợp đồng tạm định trong sáu tháng, tối đa không quá một năm.
Khi kết thúc, nàng sẽ đưa một tờ chi phiếu trống, chỉ cần không khiến nàng phá sản thì số tiền thù lao muốn điền bao nhiêu tùy ý.
Sở dĩ có thể khống chế trong vòng một năm là vì loại thuốc chuyên dụng điều trị rối loạn tin tức tố sẽ có kết quả trong vòng nửa năm, nhiều nhất là một năm. Nếu thành công, đến lúc đó tất cả những người bị rối loạn tin tức tố đều có thể hồi phục khỏe mạnh.
Nếu như không thành, cho dù có thuốc ức chế cùng sự xoa dịu tin tức tố hỗ trợ thì cơ thể cũng sẽ dần suy kiệt, chẳng chống đỡ được bao lâu.
Rối loạn tin tức tố thuộc dạng khiếm khuyết gen tuyến thể, khá hiếm gặp. Kể từ khi phát bệnh là đã bắt đầu bước đi về phía cuối cuộc đời, trường hợp kéo dài lâu nhất cũng chỉ kiên trì được mười lăm năm.
Nàng nhờ vào các thiết bị y tế hàng đầu duy trì nên đã bình an trải qua mười bốn năm.
Trình Khanh Ngôn thản nhiên nói: "Trong thời gian này em có thể yêu đương với người khác, chị sẽ không quản. Chỉ cần đừng để bạn gái em biết chuyện của chúng ta rồi tìm đến trước mặt chị làm loạn là được."
Khương Ánh gật đầu, con trỏ chuột chỉ vào điều khoản "không được yêu Trình Khanh Ngôn": "Chỗ này em muốn bổ sung thêm."
Trình Khanh Ngôn nhếch mày: "Em làm không được à?"
"Không phải ạ." Khương Ánh thật thà đáp, "Em muốn thêm một câu: chị cũng không được nảy sinh bất kỳ tình cảm nào với em."
Không phải là tình yêu, mà là tình cảm — bao hàm tất cả yêu hận tình thù. Cô trong lúc gánh vác trách nhiệm cũng phải cố gắng đảm bảo an toàn tính mạng cho bản thân.
Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng đầy coi thường, không ngờ cô gái nhỏ này lại tự tin đến thế: "Chị thấy không cần thiết đâu, chị đương nhiên sẽ không ái mộ em rồi, em hoàn toàn có thể yên tâm."
Khương Ánh nhìn nàng, bướng bỉnh không chịu khuất phục.
Trình Khanh Ngôn đành chiều theo cô: "Vậy em thêm vào đi."
Tốc độ gõ chữ của Khương Ánh cực nhanh, gõ xong cô lại chỉ vào phần thời gian, bổ sung thêm: "Sau khi hợp đồng kết thúc, chúng ta không thể gặp lại nhau nữa, dù có tình cờ gặp cũng không được trò chuyện hay liên lạc. Chị thấy thế có được không ạ?"
Trình Khanh Ngôn liếc nhìn cô, chẳng hiểu sao lại có cảm giác đối phương đang sợ mình đeo bám, thật sự là nhảm nhí: "Em cứ thêm vào đi."
Khương Ánh mỉm cười, tiếp tục: "Nếu sau này có phát sinh điều khoản bổ sung mới thì không được làm thay đổi các nội dung kể trên. Cái này em thêm vào luôn nhé?"
"Thêm đi." Đối với sự thiếu tin tưởng của cô, Trình Khanh Ngôn có chút thiếu kiên nhẫn, "Em muốn thêm cái gì thì viết hết lên một lượt đi, đừng có hỏi một câu viết một câu như thế."
"Dạ hết rồi ạ."
"Chắc chắn chưa?"
Khương Ánh "dạ" một tiếng. Trình Khanh Ngôn đem máy tính giao cho trợ lý Tần đang đứng gác ngoài xe xử lý, rồi quay sang bảo cô: "Đợi một chút nhé."
"Không sao đâu ạ." Khương Ánh không cảm thấy làm vậy là lãng phí thời gian, đối với những chuyện thế này càng cẩn trọng càng tốt. Cô suy nghĩ một chút rồi hỏi, "Chị nói em phải cố gắng phối hợp với nhu cầu của chị để gặp mặt, vậy tần suất gặp mặt là bao nhiêu ạ?"
Trong điều khoản không ghi rõ số lần cụ thể, cô vẫn nên hỏi trước một tiếng cho điềm tĩnh.
Trình Khanh Ngôn làm việc cẩn thận, không phải cố ý mập mờ, có điều hiện tại nàng cũng không biết cần bao nhiêu lần. Trầm ngâm một hồi, căn cứ vào tần suất sử dụng thuốc ức chế trước đây cùng với tình hình hiển thị trên bản báo cáo kiểm tra mới nhất, nàng ước tính: "Ba lần."
Nét mặt Khương Ánh thả lỏng ra, trút được một hơi thở dài: "Một tháng ba lần thì cũng ổn, em sẽ phối hợp với chị."
"Khương Ánh." Trình Khanh Ngôn nhìn thẳng vào mắt cô, "Đừng nghĩ nhu cầu của chị ít như thế."
Khương Ánh ngơ ngẩn mất vài nhịp, nuốt ừng ực một ngụm nước bọt, tỏ ra vô cùng khó xử: "Một ngày ba lần thì chắc em không thể gọi là có mặt ngay được đâu ạ."
Chẳng khác nào đi làm điểm danh, sáng trưa tối đều phải gặp mặt. Cho dù là bạn cùng phòng ở chung nhà cũng chẳng thể làm nổi như thế, huống hồ cuộc gặp của họ đâu phải chỉ lướt qua nhau là xong chuyện.
Trình Khanh Ngôn: …
"Chị nhất thiết phải đi từ một cực đoan này sang một cực đoan khác sao? Không thể lấy mức trung bình là một tuần ba lần à?"
Xảy ra hiểu lầm, Khương Ánh đỏ mặt, khẽ ho một tiếng: "Xin lỗi chị, là em tính toán không chu toàn. Một tuần ba lần là được ạ."
Trình Khanh Ngôn chốt hạ: "Vậy cứ một tuần ba lần. Theo tần suất này thử một thời gian xem sao, nếu không hợp thì điều chỉnh sau."
Khương Ánh vâng lời, mím mím môi hỏi: "Sau này chúng ta gặp nhau ở trong xe sao chị?"
Trình Khanh Ngôn nhìn vẻ ngượng ngùng của em: "Em không muốn à?"
"Cũng không phải…" Khương Ánh hơi khó cất lời, nhỏ giọng đáp: "Chỉ là cảm thấy có chút giống vụng… ừm…"
Hai chữ "vụng trộm" thật sự không thốt ra nổi.
Không gian trong xe kín mít hẹp thòi, chỉ ngăn cách bởi một ô cửa kính mà bên ngoài lại ồn ào sầm uất. Người qua kẻ lại rất có thể là thầy cô hoặc bạn học của cô, nếu làm chuyện đó ở trong xe thì thật sự rất kỳ quái.
Trình Khanh Ngôn nhìn vành tai của cô gái nhỏ, ghé sát vào nói: "Em không thấy rất kích thích sao?"
Khương Ánh cuống lên, đuôi mắt cuống đến đỏ bừng, giương mắt nhìn nàng với vẻ mặt như thể vừa bị trêu chọc hiếp đáp.
Trình Khanh Ngôn sợ cô khóc, đành tốt bụng bảo: "Trêu em thôi. Xem thời gian của em có gấp không, nếu gấp thì đến khách sạn gần đây, không gấp thì về nhà chị."
Thật ra khách sạn gần trường học còn có tỉ lệ đụng phải thầy cô, bạn bè cao hơn. Khương Ánh suy nghĩ một chút rồi nói: "Nếu chị không chê thì có thể về nhà em, nhà em cách trường không xa."
Trình Khanh Ngôn hơi gật đầu. Hai người ghé quá gần khiến tuyến thể của nàng bắt đầu khó chịu: "Vậy đi thôi, em dẫn đường."
Tác giả có lời muốn nói: Ngủ ngon, ngày mai gặp.
——-
Hành trình huấn luyện chó con Khương Ánh của chị Ngôn chính thức bắt đầu 🫣