Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 49
Bẩn chỗ nào chứ, chẳng bẩn chút nào cả.
Điềm lành đến quá đột ngột khiến Trình Khanh Ngôn suýt bật cười thành tiếng. Nhưng cười khi cô gái nhỏ đang áy náy, khổ sở thì e là hơi thiếu đạo đức, nên nàng đành ráng nhẫn nại, đè nén khóe môi cứ chực giương lên.
Khương Ánh một khi đã quyết định kể thì không hề bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trí nhớ và khả năng diễn đạt của cô vốn tốt, nên đã tường thuật lại cảnh tượng trong mơ một cách vô cùng chân thực, rõ ràng.
Nàng đã ngồi lên đùi cô với tư thế thế nào, vạt áo vén lên ra sao, đùn lại ở vị trí nào giữa eo và bụng; nàng đã nắm lấy tay cô mắng cô ra sao, bắt cô phải làm những gì, cho đến cả cái tát cuối cùng làm cô bừng tỉnh trong mơ — cô đều dùng vốn từ mộc mạc nhất để tái hiện lại trọn vẹn.
Dù không bỏ sót chi tiết nào, nhưng cô chỉ đơn thuần là tường thuật lại sự thật. Trong lời nói, ngoại trừ những xúc cảm tự trách dằn dặn, tuyệt nhiên không hề có chút lẳng lơ hay cợt nhả nào.
Đối với chuyện này, bản thân Khương Ánh vốn đã vô cùng xấu hổ và áy náy. Sau khi cô kể xong, không gian trong phòng rơi vào tịch mịch, vô cùng yên tĩnh. Nàng không đưa ra bất kỳ phản hồi nào.
Có phải chị ấy cũng cảm thấy mình thật buồn nôn?
Cảm thấy mình đã làm bẩn tai chị ấy?
Thất vọng về mình, đánh giá mình là kẻ mặt người dạ thú, một con người cực kỳ tồi tệ?
Chán ghét mình đến mức chẳng muốn thốt lên lời nào nữa?
Cô gái nhỏ mấp máy môi, sự áy náy và bất an dâng tràn khiến đuôi mắt ửng đỏ. Giọng cô khàn đi, mang theo lời tạ lỗi chân thành và áy náy sâu sắc: "Em xin lỗi chị."
Mải mề vui mừng suýt chút nữa quên mất cô gái nhỏ vẫn đang dằn dằn tổn thương, Trình Khanh Ngôn nghe tiếng mới bừng tỉnh lại. Đầu ngón tay nàng khẽ gãi gãi vào lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi của Alpha, hạ giọng dịu dàng hỏi: "Chỉ có bấy nhiêu nội dung thôi sao, không còn gì khác nữa à?"
Những điều này đã quá đủ để khiến Khương Ánh khổ sở, khó lòng chịu đựng nổi: "Không còn gì nữa ạ."
"Đã vậy rồi, thế tại sao em lại phải xin lỗi?"
"Em tự nhiên lại mơ thấy chuyện như thế với chị, như vậy là rất mạo phạm chị." Khương Ánh vô cùng cắn rứt về điều đó.
Như thế này mà đã gọi là mạo phạm rồi sao?
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Trước đây em chưa từng mơ thấy giấc mơ nào như thế à?"
Khương Ánh lắc đầu, giọng nghẹn lại: "Chưa từng ạ."
Nói như vậy, nàng chính là đối tượng mộng xuân đầu tiên của cô gái nhỏ. Khóe môi Trình Khanh Ngôn lại nhếch lên một cách không đúng lúc chút nào, nàng lại muốn cười rồi.
Dù rằng loại mơ ước với mức độ này, dưới góc nhìn của nàng thì căn bản chẳng thể tính là mộng xuân. Quần áo không cởi, đồ lót cũng không cởi, tay chẳng hề chạm vào những nơi riêng tư bí mật, cùng lắm chỉ là cọ xát đôi chân một chút, tối đa cũng chỉ coi là mập mờ.
Nằm mơ thôi mà cũng thanh thuần, kín đáo đến thế, vậy mà cô gái nhỏ lại vì chuyện này mà khổ sở, dằn dằn suốt mấy ngày liền. Trình Khanh Ngôn thật sự cảm thấy có chút kinh ngạc — kinh ngạc vì cô gái nhỏ lại tự dằn dằn bản thân chỉ vì một giấc mơ.
Trình Khanh Ngôn nghĩ đến bản thân mình. Nàng xưa nay luôn thành thật với ham muốn của bản thân, đừng nói là mơ, nàng thậm chí còn có thể nghĩ đến Khương Ánh để tự giải tỏa cho chính mình, mà chẳng hề cảm thấy khó chịu hay áy náy chút nào.
Đạo đức của Khương Ánh lại cao đến vậy sao?
Nghĩ lại một chút, nàng nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên bảo Khương Ánh cung cấp tin tức tố cho mình. Cô trong sáng và đơn thuần đến mức ngay cả tuyến thể của Omega nằm ở đâu cũng không tìm thấy, còn phải để chính tay nàng nắm lấy tay cô dẫn tới đúng vị trí. Nàng lập tức hiểu ra lý do vì sao cô gái nhỏ lại dằn dằn đến vậy.
Bất ngờ mơ thấy loại chuyện này khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều bị chấn động, khó chịu cũng là lẽ bình thường. Dù sao mức độ cũng chưa tới đâu, bằng không chắc cô gái này còn dằn dằn hơn nữa.
Đúng là một Alpha trẻ tuổi e ngại ngùng chuyện ân ái.
Trình Khanh Ngôn vừa thấy buồn cười, lại vừa thấy cô đáng thương, không kiềm được lòng trìu mến nói: "Nếu chị nói chị không hề để ý, không hề bận tâm chuyện em mơ thấy chị như thế, thì em có còn thấy khó chịu nữa không?"
Khương Ánh khẽ rung mi mắt, nghiêm túc suy nghĩ một lúc. Cô vẫn thật khó lòng chấp nhận một bản thân như vậy. Việc nàng tha thứ thể hiện nàng rộng lượng, nhưng không đồng nghĩa với việc những gì cô làm là không sai trái. Cô là một người có nguyên tắc của riêng mình.
Trình Khanh Ngôn hiểu được sự im lặng của cô, khẽ chau mày ưu phiền. Ngoài Khương Ánh ra, nàng chưa từng tiếp xúc thân mật với cô gái nào kém mình tới gần mười tuổi, lại càng chưa từng tiếp xúc với người có tâm lý e ngại chuyện ân ái bao giờ. Nàng phải an ủi cô thế nào đây?
Đứa trẻ bướng bỉnh này thật khó chiều, sao lại có lắm khung khuôn nguyên tắc đến thế chứ.
Trời đã muộn lắm rồi, Khương Ánh không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng: "Chị ngủ đi ạ."
"Ngủ nghê cái gì mà ngủ." Lúc này mà đi ngủ thì có khác nào cuộc vui dang dở giữa chừng bị dừng lại đột ngột đâu chứ? Trình Khanh Ngôn oán thán một câu, rồi lại cảm thấy mình không nên dùng giọng điệu này nói chuyện với cô gái nhỏ vào lúc này, nên lại mềm mỏng xuống: "Chị không buồn ngủ."
Không nhìn thấy nét mặt của nàng, chỉ nghe giọng nói lúc thì hung dữ lúc lại dịu dàng ấy, Khương Ánh khẽ run mi mắt, trầm thấp "dạ" một tiếng.
Ôi.
Nhóc đáng thương.
"Em có biết năm nay em bao nhiêu tuổi rồi không?" Trình Khanh Ngôn suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng hỏi.
"Sắp sửa hai mươi mốt rồi ạ."
"Em còn nhớ Dư Giản Dư không?"
Tại sao đột nhiên lại hỏi cô những câu này? Khương Ánh có chút không hiểu: "Em nhớ chứ ạ, cô Dư là bạn của chị. Em từng gặp ở nhà chị, trên xe của chị cũng từng gặp qua rồi."
"Năm chị mười tám tuổi, cô ấy đã lôi kéo chị cùng xem mấy bộ phim có cảnh quay khá táo bạo rồi. Mấy chuyện trong mơ của em thật sự chẳng là gì đâu."
"Năm chị hai mươi tuổi, cô ấy tặng chị món quà sinh nhật là một dụng cụ hỗ trợ người lớn dành cho nữ, hình như gọi là chú heo biển nhỏ. Ngay đêm đó chị đã nằm trên giường dùng thử mấy lần. Đó là lần đầu tiên chị dùng mấy thứ đồ đó, em có biết sau khi xong xuôi chị đã nghĩ gì không?"
Sao… sao tự nhiên nàng lại nói đến chuyện này, lại còn đặt câu hỏi cho cô nữa? Cô đâu có ở đó, làm sao mà biết được cơ chứ.
Gương mặt Khương Ánh hơi nóng bừng lên, vô cùng ngượng ngùng: "Em không biết…"
Trình Khanh Ngôn nói với cô: "Chị đang nghĩ tại sao đến tận bây giờ mới dùng đến đồ tốt thế này. Cảm giác ngứa ngáy râm ran lan từ bụng dưới ra khắp cơ thể, kéo dài khiến người ta run rẩy, tuy rất mệt nhưng vô cùng sảng khoái và dễ chịu. Xong xuôi, chị đặt tay lên vùng bụng dưới vẫn còn cảm nhận được chỗ đó đang run lên từng hồi, giật giật không chủ ý, hoàn toàn khác với nhịp tim."
Lúc ấy tuyến thể của nàng vẫn còn tương đối tốt, giấc ngủ cũng không tệ, tinh thần khá hăng hái. Sau khi nghỉ ngơi mười mấy phút, nàng mở nhạc trong phòng ngủ rồi lại chơi thêm một lúc.
Những thứ này đối với nàng khi đó không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp giải tỏa áp lực. Trong năm ấy, nàng đã lục tục mua rất nhiều sản phẩm cùng loại.
Trình Khanh Ngôn kể xong chuyện của mình thì hỏi: "Sao em không nói gì?"
"A?" Nghe vậy, tai cô Alpha nóng bừng lên. Nàng muốn cô nói gì cơ chứ?
Khen Trình Khanh Ngôn giỏi giang sao?
Đầu óc cô nóng tới mức chẳng thể suy nghĩ nổi nữa.
"Đó là năm chị hai mươi tuổi, còn nhỏ hơn em một chút. Em thấy chị kinh tởm sao?" Trình Khanh Ngôn bình tĩnh hỏi.
Khương Ánh lắc đầu, lập tức đáp: "Không kinh tởm."
Trình Khanh Ngôn lại hỏi: "Vì sao?"
Khương Ánh thật thà nói: "Hai mươi tuổi đã trưởng thành rồi, có ham muốn là hiện tượng sinh lý bình thường."
Cũng biết đó là hiện tượng sinh lý bình thường, xem ra không đến mức quá ngốc. Trình Khanh Ngôn cảm thấy cô đúng là đứa trẻ dễ dạy: "Em không thấy chị kinh tởm, vậy sao lại tự thấy bản thân mình kinh tởm?"
Khương Ánh chớp chớp mắt: "Không giống nhau."
"Khác ở chỗ nào?"
"Chị là tự mình làm, còn em là nằm mơ, không phải chỉ có một mình em."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày: "Sao em biết chị không nằm mơ?"
Đêm hôm trước sau khi trở về từ nhà Khương Ánh, nàng đã mơ thấy vài chuyện sung sướng mà Khương Ánh ngoài đời thực sẽ không đời nào làm với nàng.
Khương Ánh nghe xong liền mím môi ngẩn ngơ mất mấy giây. Trong mấy giây thẫn thờ đó, cô không nghĩ xem Trình Khanh Ngôn mơ như vậy là đúng hay sai, mà theo phản xạ tự nhiên lại đi thắc mắc người trong giấc mộng của nàng là ai.
Ai mà có vinh hạnh được nàng mơ thấy chứ…
Trình Khanh Ngôn đâu biết cô đang suy nghĩ chuyện này, tiếp tục quay lại chủ đề vừa rồi: "Cho nên em nằm mơ như vậy cũng là hiện tượng bình thường thôi. Em là con người, có hỉ nộ ái ố, có thất tình lục dục chứ đâu phải khúc gỗ."
Hơn nữa Khương Ánh còn thích nàng, mơ thấy nàng chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao.
Nếu không mơ thấy nàng, chẳng có chút ham muốn nào với nàng, thì hoặc là nàng sẽ hoài nghi cô bị yếu sinh lý, hoặc là phải nghi ngờ lại mị lực của chính mình quá.
"Chị thật sự không ngại việc em mơ thấy chị đâu." Trình Khanh Ngôn nắn nhẹ đầu ngón tay cô, "Nhớ rõ chưa?"
Cảm giác ngứa ngáy từ đầu ngón tay truyền thẳng đến trái tim khiến lồng ngực Khương Ánh khẽ rung lên, cô khẽ "ừm" một tiếng.
Ngay sau đó, cô lại nghe nàng nói: "Đừng tùy tiện hoài nghi nhân phẩm của bản thân. Dù cho có ai hoài nghi em đi nữa, em cũng phải vững tin rằng mình rất tốt, chị cũng sẽ luôn tin em là một người vô cùng tuyệt vời."
Nhịp đập nơi lồng ngực Alpha hòa theo giọng nói dịu dàng của nàng mà dần lan ra khắp cơ thể, cô cảm thấy toàn thân như tê dại.
Thật ra Trình Khanh Ngôn không biết rằng, một người có tính tình trầm lặng như Khương Ánh vốn dĩ chẳng bao giờ bận tâm đến ánh mắt hay đánh giá của người khác. Cô luôn kiên định làm những gì mình cho là đúng, nỗ lực sống một cuộc đời an ổn theo nhịp điệu của riêng mình, sóng gió bên ngoài khó lòng ảnh hưởng đến cô.
Chẳng hạn như khi từ chối lời tỏ tình của người khác rồi bị kẻ thiếu lý trí đăng bài lăng mạ lên diễn đàn trường, hay như lúc cô leo lên top tìm kiếm vì lễ bế mạc Cúp Thanh Hướng, bất kể là khen hay chê, những lời bàn tán của người ngoài hầu như chẳng thể khiến tâm trạng cô gợn sóng, xem qua rồi thôi.
Thế nhưng ngay chính khoảnh khắc này, khi bàn tay nàng nắm lấy đầu ngón tay cô, làm khắp người cô tê dại, cô đột nhiên nhận ra… hình như mình rất để ý đến đánh giá của Trình Khanh Ngôn.
Rất để ý, cực kỳ để ý.
Nàng nói cô rất tuyệt.
Rất tuyệt vời.
Dù cô không muốn thừa nhận thì phản ứng của cơ thể cũng buộc cô phải cúi đầu nhận thua.
Lồng ngực u uất khó chịu suốt mấy ngày qua như được một bàn tay vô hình xoa nắn nhẹ nhàng, trong phút chốc liền trở nên dễ chịu, thư thái.
Chủ nhân của bàn tay ấy…
Lúc này đang nắm chặt tay cô.
Khương Ánh khẽ quay đầu nhìn về phía nàng. Xung quanh quá tối đen, cô chỉ có thể lờ mờ thấy được đường nét phác họa chứ chẳng thể nhìn rõ nàng đang dùng ánh mắt thế nào để nhìn mình.
Đáng tiếc thật. Khương Ánh cảm thấy chút tiếc nuối, cô chợt rất muốn nhìn thấy nàng, xem liệu nàng có đang đăm đăm nhìn mình hay không, muốn ngắm nhìn bóng hình mình phản chiếu trong đôi mắt ấy. Cô bắt đầu hối hận vì ban nãy đã chủ động tắt đèn.
Sắp hai giờ sáng rồi. Ban ngày vừa dự lễ ký kết vừa họp hành, buổi tối lại tiệc tùng uống chút rượu nên Trình Khanh Ngôn đã kiệt sức, cơ thể mệt mỏi vô cùng: "Em còn khó chịu nữa không?"
Nàng đã dỗ dành đến mức này, nếu cô Alpha này vẫn cứ chui rúc trong góc kẹt không chịu ra, cứ than khó chịu làm nàng tốn công tốn sức, nàng không đảm bảo liệu mình có nổi giận mà đạp cô một phát xuống giường hay không.
Muốn khó chịu thì lăn ra ngoài mà khó chịu.
Biết đâu ra ngoài hóng chút gió lạnh cho tỉnh người thì lại hết bệnh ngay thôi.
Cũng may Khương Ánh nói: "Em hết khó chịu rồi, cảm ơn chị."
Trình Khanh Ngôn hài lòng "ừm" một tiếng: "Vậy chị ngủ đây. Sáng mai em ngủ dậy nhớ đi nhẹ nói khẽ một chút, ngoan ngoãn đừng làm chị thức giấc."
Khương Ánh ngoan ngoãn đáp: "Dạ, chúc chị ngủ ngon…"
Thật ra cô vẫn chưa quen gọi "chị ơi" trước mặt nàng, trong lòng còn thấy hơi gượng gạo, nhưng cô cảm nhận được dường như nàng rất thích nghe cô gọi như thế, vậy nên cô sẵn lòng cất lời.
"Ngủ ngon." Trình Khanh Ngôn nhắm mắt lại, mơ màng đáp lại một câu. Ngửi thấy mùi hương khiến mình dễ chịu, nàng mau chóng chìm vào giấc ngủ.
Khương Ánh không nhắm mắt, vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng. Phòng ngủ vô cùng yên tĩnh, cô có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của nàng, qua đó biết được nàng đã ngủ say.
Thế nhưng cô lại chẳng thấy buồn ngủ chút nào, cô không muốn ngủ, cũng chẳng muốn nhắm mắt.
Trong bóng tối chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì, không một ai phát hiện ra ánh mắt cô Alpha đang rực cháy nhìn ngắm đường nét mơ hồ của người phụ nữ bên cạnh.
Cô chẳng làm gì cả, cứ lặng lẽ ngắm nhìn như thế.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, Trình Khanh Ngôn không buông bàn tay đang nắm lấy lòng bàn tay cô ra, thế nên sau khi nàng ngủ, tay của hai người vẫn dán chặt vào nhau.
Rèm mi Khương Ánh rung rung, cô nhẹ nhàng cử động đầu ngón tay. Vành tai ửng hồng, cô lại bất động.
Người phụ nữ sau khi ngủ say đã thả lỏng lực tay, không còn nắm chặt lấy cô như lúc tỉnh táo nữa. Giờ phút này cô hoàn toàn có thể dễ dàng rút tay về, thế nhưng cô không làm vậy, cô để mặc cho nàng nắm lấy.
Khương Ánh đang nghĩ gì ư?
Thật ra cô chẳng nghĩ gì cả. Cô vốn luôn hướng tới một cuộc sống bình lặng không gợn sóng, theo bản năng rất ghét bị cuốn vào những rắc rối phức tạp.
Ngay lúc này, khi ngắm nhìn đường nét của Omega và nắm lấy tay nàng, cô lại cảm thấy bình yên và an ổn đến lạ kỳ, chẳng khác nào cuộc sống thảnh thơi mà cô hằng mơ ước.
Nhưng đây lại là Trình Khanh Ngôn. Cho dù không phải nữ chính của thế giới này, cho dù không liên quan gì đến hệ thống, cho dù những giấc mơ của Khương Ánh là giả, thì nàng vẫn là người thừa kế của một gia tộc quyền quý ở Bối Thành. Cuộc đời của Trình Khanh Ngôn làm sao có thể dính dáng đến hai từ "bình lặng" được cơ chứ.
Nàng nhất định là một người phức tạp.
Vậy tại sao cô lại cảm thấy an tâm và bình thản đến thế?
Không biết đã qua bao lâu, Trình Khanh Ngôn trong giấc mộng xoay người lại, kéo theo bàn tay cũng rụt về.
Lòng bàn tay Khương Ánh bỗng trở nên trống trải. Một lúc sau, cô khẽ thở dài một hơi rồi nhắm mắt lại, cảm giác buồn ngủ từ từ kéo đến. Trước khi chìm vào giấc ngủ, cô vẫn thắc mắc: Đêm nay nàng đưa cô về đây, tại sao lại không bảo cô thực hiện nghĩa vụ phục vụ mà đã đi ngủ rồi?
Sáng sớm hôm sau.
Khương Ánh tỉnh dậy lúc bảy giờ.
Tối qua cô ngủ quá muộn nên so với giờ tự thức giấc bình thường đã trễ mất nửa tiếng.
Lúc tỉnh dậy, Khương Ánh vẫn nằm nghiêng về phía Trình Khanh Ngôn, mà Trình Khanh Ngôn cũng vừa hay đang nằm nghiêng về phía cô.
Thế nên vừa mở mắt ra, gương mặt hoàn mỹ không vết mẩn của nàng đã đập ngay vào mắt. Tim Khương Ánh đập hẫng mất mấy nhịp, cô chớp chớp mắt, ánh mắt dịu dàng đáp xuống đôi mày bờ môi của nàng, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi.
Bảy giờ sáng một ngày mùa đông, trời chỉ mới lờ mờ sáng, lại thêm rèm cửa che chắn nên dù hôm nay là một ngày nắng đẹp thì ánh sáng lọt vào trong phòng lúc này vẫn rất yếu ớt.
Trong thứ ánh sáng mờ ảo ấy, Khương Ánh run run rèm mi nhìn nàng, an tĩnh nằm từ bảy giờ đến bảy giờ mười lăm, rồi lại từ bảy giờ mười lăm nằm tiếp đến bảy giờ hai mươi lăm.
Hôm nay cô có tiết lúc tám giờ sáng, cô phải thức dậy thôi.
Dùng tốc độ rửa mặt nhanh nhất, chọn phương tiện giao thông nhanh nhất để quay về trường, cả hai cộng lại cũng mất ít nhất hơn hai mươi phút.
Nếu cô còn không dậy thì nhất định sẽ bị trễ giờ.
Thế nhưng trời vẫn chưa sáng hẳn, cô vẫn chưa thể nhìn rõ gương mặt Trình Khanh Ngôn. Chẳng hiểu sao cô cứ muốn nhìn nàng, muốn thấy ánh mắt nàng nhìn mình. Nỗi niềm chưa thể thực hiện đêm qua sau vài tiếng ủ ấp chẳng những không tan biến mà dường như đã biến thành một chấp niệm.
Khương Ánh hít một hơi sâu, cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường, trước tiên gửi tin nhắn xin phép nghỉ cho giảng viên bộ môn. Nhận được hồi đáp đồng ý, cô lập tức đăng nhập vào hệ thống quản lý đào tạo để nộp đơn xin nghỉ phép.
Xin nghỉ thì phải có lý do, phải điền nguyên nhân vào đơn.
Lý do của sinh viên xoay đi xoay lại cũng chỉ có mấy cái: Đau đầu sốt sang, đến kỳ sinh lý, trong nhà có việc gấp…
Ngoại trừ những lúc thực sự có việc bận cần nghỉ, Khương Ánh vốn là một sinh viên ngoan ngoãn luôn chấp hành nghiêm chỉnh quy định của nhà trường, chưa từng xin nghỉ vì lý do bịa đặt bao giờ.
Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên cô dùng một lý do giả dối để xin nghỉ học.
Nộp xong đơn xin nghỉ phép, tim cô đập thình thịch, tật chột dạ khiến cô chẳng dám nhìn vào chiếc điện thoại – công cụ vừa "gây án", liền nhanh chóng tắt màn hình rồi đặt lại lên tủ đầu giường.
Hồi hộp quá.
Rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này?
Nếu là trước đây, cô tuyệt đối không bao giờ nghĩ mình lại có thể làm ra cái trò này.
Có phải là quá bỏ bê chính sự rồi không?
Chỉ vì muốn ngắm nhìn gương mặt của người phụ nữ ấy mà cô sẵn sàng nghỉ học.
Lần đầu tiên làm chuyện này, ngoài sự hồi hộp ra, Khương Ánh còn cảm thấy có chút hưng phấn, thậm chí là kích thích.
Một trải nghiệm thật xa lạ làm cô suýt chút nữa vã mồ hôi hột, bảo sao mọi người lại thích cúp học xin nghỉ đến thế.
Khương Ánh nhẹ nhàng hít sâu vài hơi để xoa dịu tâm trạng. Sau khi đã bình tĩnh trở lại, cô lại nghiêng mình nhìn về phía Trình Khanh Ngôn.
Theo ánh sáng ngày một tỏ rạng, khuôn mặt nàng dần trở nên rõ ràng. Rõ đến mức cô có thể nhìn thấy lớp lông tơ mịn màng trên mặt nàng, còn phát hiện ra nơi đuôi mắt nàng có một nốt ruồi màu rất nhạt, nhạt đến mức rất dễ bị người ta bỏ qua.
Mấy sợi tóc tơ không nghe lời rũ từ thái dương xuống gò má nàng, hình như gây ra cảm giác ngứa ngáy khiến nàng trong giấc mộng khẽ nhíu nhẹ hàng lông mày.
Khương Ánh thấy thế, do dự vài giây rồi vươn tay nhẹ nhàng gài mấy sợi tóc mái ấy ra sau tai người phụ nữ. Thấy chân mày nàng giãn ra, cô cong cong mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
Sóng mắt đung đưa theo từng tia nắng lung linh chiếu vào phòng, căn phòng ngủ dần trở nên bừng sáng.
Hàng mi của Trình Khanh Ngôn khẽ rung động, đôi môi mỏng mở ra một chút, thân thể xoay nhẹ cọ xát với ga giường tạo ra tiếng động nhỏ, có vẻ như sắp tỉnh giấc.
Khương Ánh nhận ra điều đó. Vài giây trước khi người phụ nữ tỉnh lại, cô liền xoay người nằm ngửa ra, lập tức nhắm tịt mắt lại.
Chính cô cũng không rõ tại sao mình lại làm như vậy, đến khi kịp phản ứng thì bản thân đã nằm thẳng cắp và nhắm mắt mất rồi.
Khi nhắm mắt lại, thị giác biến mất làm các giác quan khác được phóng đại lên.
Có thể nghe thấy tiếng ma sát bên tai rõ hơn, có thể cảm nhận được hơi thở của người phụ nữ đang tiến lại gần, ngày một gần hơn. Khương Ánh siết chặt bàn tay đang đặt trên ga giường.
*
Trình Khanh Ngôn vừa trải qua một đêm ngủ ngon giấc nên hoàn toàn không biết Khương Ánh đã tỉnh. Sau khi thức dậy, nàng chỉ thấy toàn thân thư thái, cảm giác không bị mất ngủ thật là tuyệt vời.
Nằm yên tĩnh khoảng hai phút, nàng chậm rãi mở mắt ra. Khi nhìn thấy cô gái nằm bên cạnh, hàng mi nàng khẽ run, ngẩn người mất hai giây.
Hả?
Nàng cầm điện thoại lên xem giờ, đã hơn tám giờ rồi, sao Khương Ánh vẫn còn đang ngủ thế này?
Không đến trường đi học sao?
Chẳng lẽ hôm nay không có tiết nên muốn ngủ thêm một chút?
Nàng biết cô gái này là người rất tuân thủ kỷ luật, sẽ không làm ra những chuyện như trốn học, nhưng nàng lại nhớ đến lần trước ở nhà nàng, cô cũng vì ngủ quá say nên báo thức không gọi dậy nổi, gõ cửa không hay, ánh nắng chói chang chiếu vào mặt cũng chẳng hề nhúc nhích, cuối cùng để lỡ mất một tiết học.
Lần này là tình huống gì đây, Trình Khanh Ngôn có chút không nắm chắc được.
Ngắm nhìn cô gái ngủ ngon lành đến mức khiến người ta mãn nhãn, người phụ nữ nhướng mày, ánh mắt chậm rãi rơi trên đôi môi mỏng mềm mại của cô alpha.
Nàng ngồi dậy, lòng bàn tay chống lên ga giường, cúi người ghé sát vào mặt cô gái. Đến khi chỉ còn cách khoảng 10cm nàng mới dừng lại, ánh mắt dần trở nên thâm trầm, nơi cổ họng trỗi dậy một cơn ngứa ngáy râm ran.
Khoảng cách quá gần khiến hơi thở hai người đan xơ vào nhau.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô gái bỗng nhiên mở mắt ra nhìn đối diện với nàng. Ánh mắt ngơ ngác mơ hồ ấy khiến người ta chỉ muốn véo nhẹ vào mặt cô một cái.
Trình Khanh Ngôn thở dài trong lòng. Cái đồ hư hỏng này sớm không tỉnh muộn không tỉnh, lại canh đúng lúc này mà tỉnh, thật là không biết chuyện. Thế nhưng nàng không lùi lại mà vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô gái ở khoảng cách cực kỳ gần.
Nàng nhếch mi, chậm rãi mở lời: "Chào buổi sáng."
Câu nói đầu tiên sau khi ngủ dậy mang theo chất giọng trong trẻo nhưng hơi khàn khàn, nghe vào tai Khương Ánh khiến bên tai cô khẽ nhột.
Người phụ nữ đang mặc một chiếc váy ngủ hai dây cổ rộng và khoét sâu, lại thêm tư thế nửa nửa đè lên người cô nên mấy sợi tóc xõa xuống vừa vặn rủ lên cổ cô Alpha.
Rất ngứa, Khương Ánh muốn né tránh nhưng không dám nhúc nhích, ngay cả ánh mắt cũng chẳng dám đảo lung tung, nếu không sẽ nhìn thấy hình ảnh khiến cô phải mặt đỏ tai hồng.
Khương Ánh chớp chớp mắt: "Chào buổi sáng."
Kỳ thực đã không còn sớm nữa, Trình Khanh Ngôn ngồi thẳng dậy, lo lắng cô ngủ quên: "Đã hơn tám giờ rồi, hôm nay em không có tiết lúc tám giờ sáng sao?"
"Hôm nay em không có tiết sớm…" Khi nói dối câu này, Khương Ánh thực chất có chút chột dạ.
Thế nhưng người phụ nữ lại chẳng hề nghi ngờ cô ở những việc thế này. Hình tượng "học sinh ngoan" của Khương Ánh đã khắc sâu vào lòng người rồi. Trình Khanh Ngôn "ừm" một tiếng: "Vậy em có muốn ngủ thêm một lúc nữa không?"
Những người có năng lượng dồi dào thường đi vào giấc ngủ rất nhanh và cũng không cần ngủ quá nhiều tiếng. Khương Ánh lắc đầu: "Em không ngủ nữa, còn chị?"
"Chị cũng không ngủ nữa," Trình Khanh Ngôn nhìn cô, "Tối qua em có mơ thấy mộng xuân không?"
Nàng không phải đang hóng hớt hay trêu chọc, mà là đang thực sự quan tâm cô gái nhỏ. Nếu cô lại nằm mơ, nàng vừa hay có thể hỏi xem cảm giác của cô thế nào, qua đó đánh giá xem tâm lý ngại ngùng về chuyện ân ái của cô đã tiến triển tốt hơn chưa.
Nàng hỏi thẳng thừng như thế khiến Khương Ánh đỏ bừng mặt, vội vàng lắc đầu: "Không có."
Thật đáng tiếc, không thể nhận được phản hồi ngay sau khi nàng khai sáng cho cô. Đây là lần đầu tiên nàng khai sáng cho một cô gái trẻ nên rất muốn biết kết quả giảng dạy ra sao. Trình Khanh Ngôn khẽ thở dài một hơi, dặn dò: "Vậy lần sau nếu có mơ thấy thì nhớ nói cho chị biết đấy."
Gương mặt Khương Ánh ửng hồng, kinh ngạc: "A?"
Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái: "A cái gì mà a, nhớ kỹ chưa?"
Khương Ánh có chút ngượng ngùng "ồ" một tiếng, ngoan ngoãn đáp lời: "Em nhớ rồi."
"Không được gạt chị đâu đấy."
"Em không gạt chị đâu."
Trình Khanh Ngôn rất hài lòng với thái độ của cô, tuy nhiên với tính cách này của Khương Ánh, muốn cô ngay lập tức đối mặt với nhu cầu sinh lý của bản thân và bỏ đi thói xấu hổ về tình dục trong ngày một ngày hai là điều không mấy khả thi.
Người phụ nữ chợt nhớ ra một vấn đề liền hỏi: "Em đã từng tự giải tỏa bao giờ chưa?"
Khương Ánh ngơ ngác, khuôn mặt ngây thơ nhìn nàng: "Tự giải tỏa gì cơ?"
Vậy mà lại nghe không hiểu.
Xem ra cô gái này không hợp với cách nói hàm súc mà chỉ hợp với sự thẳng thắn. Trình Khanh Ngôn ngồi dậy, nói thẳng ra hai chữ ấy.
Tuy đều bắt đầu bằng chữ "Tự", nhưng so với từ "tự giải tỏa" thì trực diện hơn rất nhiều.
Khương Ánh co đồng tử lại, hai má đỏ bừng, lập tức cuống quít: "Em, em, em không có, em không cần, em chưa từng nghĩ tới!"
Âm thanh cô thốt ra lớn hơn bình thường rất nhiều.
Trình Khanh Ngôn: …
"Không có thì thôi, em làm gì mà kích động thế."
Khương Ánh im bặt, đúng là cô hơi kích động thật, trên trán thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Trình Khanh Ngôn nhìn cô rồi ân cần đưa cho cô một tờ khăn giấy.
"Cảm ơn chị." Khương Ánh lau mồ hôi rồi thở hất ra một hơi, yên lặng thả lỏng một lúc. Trong lúc cô lấy lại bình tĩnh, người phụ nữ đã cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn công việc, không thèm để ý đến cô nữa.
Khoảng một hai phút sau, cô đã lấy lại được tinh thần. Thấy đối phương vừa hay hạ điện thoại xuống, cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Chị cảm thấy tối qua ngủ có ngon không?"
Trình Khanh Ngôn gật gật đầu: "Rất tốt."
"Vậy…" Khương Ánh rung rung hàng mi, có chút muốn nói lại thôi.
Trình Khanh Ngôn: "Muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra."
Khương Ánh "ừm" một tiếng, siết nhẹ lòng bàn tay, lấy hết dũng khí dịu dàng thì thào: "Lần trước lúc rời khỏi nhà em, chị có nói cảm giác ngủ cùng em rất tốt. Cụ thể ý em hiểu là chất lượng giấc ngủ được cải thiện."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, chứ không thì sao nữa?
Đêm đó cô Alpha này mê man suốt cả đêm, chẳng lẽ hai người họ lại làm được chuyện khác chắc?
Khương Ánh nói tiếp: "Vừa rồi chị cũng nói tối qua ngủ rất ngon, vậy có phải điều đó chứng minh rằng chỉ cần ngủ cùng em thì chất lượng giấc ngủ của chị sẽ tốt hơn không?"
Xem kìa, học sinh giỏi chỉ cần không đụng tới mấy chuyện nhu cầu sinh lý thì chỉ số thông minh lại trở về đúng phong độ ngay, mới hai lần đã tìm ra được điểm mấu chốt rồi.
Nếu như hôm ấy nàng nói cho cô gái biết nàng có thể tiết ra tin tức tố, rằng nàng không phải là một Alpha vô năng về tin tức tố, và cái gọi là căn bệnh cũ thực chất chỉ là kỳ dễ cảm của Alpha đến, thì hẳn là cô gái này đã nhanh chóng đoán ra nàng bị rối loạn tin tức tố rồi.
Trình Khanh Ngôn giữ im lặng hai giây. Chuyện giấc ngủ này vốn dĩ cũng chẳng có gì cần giấu giếm, nàng "ừm" một tiếng: "Chị cũng nghĩ vậy, nằm bên cạnh em thì giấc ngủ của chị có lẽ sẽ tốt hơn."
Tại sao lại là "có lẽ" mà không phải "khẳng định"? Vì nàng cũng mới chỉ ngủ cùng cô hai lần, số lần quá ít nên chưa thể khẳng định suy đoán của mình có hoàn toàn chính xác hay không.
Nghe câu trả lời của người phụ nữ, Khương Ánh chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một niềm vui khôn tả. Cô vui vì mình có thể giúp được nàng, rằng bản thân là một người có ích đối với nàng. Cô dùng đôi mắt trong trẻo nhìn người phụ nữ, thành khẩn nói: "Nếu chị cần, em có thể thường xuyên đến ngủ cùng chị."
Thường xuyên đến ngủ cùng nàng.
Ánh mắt Trình Khanh Ngôn khẽ xao động. Nàng ghé môi sát vào bên tai cô gái, phả ra hơi thở nóng hổi: "Nếu em thường xuyên đến, thứ chị muốn không chỉ đơn thuần là ngủ đâu. Có lẽ chị còn muốn em làm vài chuyện khác với chị nữa đấy, em làm nổi không, Khương Ánh?"
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khương đang dần học hư-ing.
Bài tập điền vào chỗ trống: Hiện tại xin nghỉ để "ngắm" chị, sau này xin nghỉ để "…" chị.
Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai!