Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 57

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 57
Prev
Next

Đêm khuya, cơn rạo rực bất chợt bùng lên.

Là một Omega đã phát triển trưởng thành cả về thể xác lẫn tâm hồn, Trình Khanh Ngôn hiểu rõ cơ thể mình, biết rõ bản thân đang khao khát điều gì.

Nàng muốn.

Ngay lúc này.

Nàng rất muốn.

Khoảnh khắc Khương Ánh cắt xong móng tay rồi lại lấy ra một hộp bao ngón tay, khát khao ấy đã chạm đến đỉnh điểm.

Khương Ánh thích nàng, nàng cũng thích Khương Ánh, tại sao họ lại không thể làm, tại sao phải kiềm chế?

Trình Khanh Ngôn rất yêu bản thân, nàng không thích chịu khổ chịu tủi. Nếu Khương Ánh cứ mãi thanh tâm quả dục, cứ mãi không có những dằn xé ham muốn đó, chẳng lẽ nàng phải chịu đựng như thế này mãi sao?

Nàng phải nhẫn nại đến bao giờ thì cái đồ hư hỏng này mới chịu khai sáng, mới biết phát sinh dục vọng đây?

Ý định ban đầu của nàng là từng bước dẫn dắt cái đồ hư hỏng này vượt qua sự xấu hổ về tình dục, tiến hành từng chút một. Nàng muốn Alpha phải cam tâm tình nguyện phục vụ nàng, muốn Alpha phải van xin nàng.

Thế nhưng ai mà biết được rốt cuộc là từ từ tiến tới tốt hơn, hay là đánh một liều thuốc mạnh sẽ tốt hơn chứ.

Chẳng phải chính nàng trước đây cũng mang tâm lý chán ghét, rồi vô tình dùng thử món quà Dư Giản Dư tặng, để rồi trải nghiệm được niềm khoái lạc dễ chịu cả về thể xác lẫn tinh thần, từ đó mới dần khắc phục được sự chán ghét đối với nhu cầu sinh lý bình thường đó sao.

Nàng làm được, tại sao Khương Ánh lại không thể chứ?

Trình Khanh Ngôn thở ra hơi thở nóng rực, ánh mắt tối sầm lại, ham muốn thiêu rụi cả lý trí, giọng nói lành lạnh mà khàn khàn: "Có muốn thử không, chị có thể dạy em."

Bất kể Khương Ánh có muốn hay không, nàng thì vô cùng muốn.

Nàng thậm chí còn nghĩ, nếu đối phương không đồng ý, nàng sẽ mở một chai rượu bắt cô uống. Khương Ánh mà say vào thì cái gì cũng nghe theo nàng, lá gan cũng lớn hẳn lên.

Nhưng khi nhìn đuôi mắt cô gái nhỏ sốt sột đến mức đỏ ửng, đôi mắt ngập tràn vẻ bất lực, cuống quít lẫn thẹn thùng, lúng túng tới mức trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, lòng nàng lại từ từ mềm xèo xuống.

Nàng đang làm cái gì thế này?

Tại sao nàng lại phải ép buộc cô trong chuyện như thế này chứ? Rõ ràng nàng biết rõ tính nết của cô, biết rõ tối nay cô vừa xảy ra mâu thuẫn với người nhà, vậy mà nàng còn khiến cô phải khó xử đến mức này.

Trình Khanh Ngôn nhắm mắt lại thở dài, trong ngực ngột ngạt khó chịu, nàng đang tức giận.

Nàng vừa tức giận chính mình, lại vừa giận cả Khương Ánh.

Nàng cũng không biết rốt cuộc là mình đang giận dỗi, hay là đang hậm hực vì không được thỏa mãn nhu cầu.

Trình Khanh Ngôn trực tiếp nằm xuống, kéo chăn trùm kín nén đầu, buồn bực thốt ra một câu: "Ngủ đây."

Nằm xuống chưa đầy một phút, không khí thiếu hụt khiến nàng cảm thấy sắp ngạt thở đến nơi. Nàng liền đá chăn ra rồi ngồi dậy, ngước mắt nhìn cô gái nhỏ đã thu dọn xong chiếc hộp nhỏ và cất gọn gàng vào ngăn kéo, nàng lên tiếng: "Lấy giúp chị chai nước với, cảm ơn em."

Khương Ánh nhanh chóng cầm nước tới cho nàng, vặn mở nắp chai rồi đưa tận tay, đuôi mắt cô vẫn còn đo đỏ, cẩn trọng từng chút một nhìn nàng.

Cảm xúc trong mắt cô gái nhỏ có phần phức tạp: bất an, khó xử, sợ hãi, lo lắng…

Trình Khanh Ngôn nhấp vài ngụm nước, khẽ thở dài một hơi: "Đêm nay em không định ngủ sao?"

Khương Ánh giật mình một cái, lập tức đáp: "Em ngủ chứ ạ."

"Vậy em không lên giường nằm đi?"

"Ơ, em lên ngay đây."

Khương Ánh leo lên giường, đưa tay tắt đèn rồi khúm núm nằm xuống.

"Chị…"

"Em…"

Cả hai cùng lúc lên tiếng, rồi lại cùng lúc dừng lại. Sự ăn ý này đúng là rất tốt. Trình Khanh Ngôn bảo: "Được rồi, để chị nói trước."

Khương Ánh "dạ" một tiếng: "Chị nói đi ạ."

Sự rạo rực trong cơ thể Trình Khanh Ngôn đã tiêu tan đi nhiều, đầu óc cũng tỉnh táo trở lại: "Mới rồi là lỗi của chị, không nên vô cớ nổi giận với em."

Khương Ánh nối lời: "Em không có trách chị đâu."

"Tất nhiên là em không thể trách chị rồi," Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng, xoay người về phía cô gái nhỏ rồi nói tiếp, "Chị là phụ nữ trưởng thành, chị có ham muốn thể xác, những lúc không được thỏa mãn thì thỉnh thoảng sẽ bực bội bồn chồn. Chờ đến khi em bằng tuổi chị bây giờ, chắc là em sẽ hiểu được cảm giác của chị thôi."

Đến tuổi của nàng phải mất thêm mười năm nữa, thời gian dài đằng đẵng.

Khương Ánh nghe mà vành tai đỏ lựng, khẽ "dạ" một tiếng.

Trình Khanh Ngôn: "Vừa rồi em muốn nói gì, nói đi."

Khương Ánh hỏi: "Chị… chị khó chịu lắm sao?"

"Cái gì cơ?"

"Thì là chuyện chị vừa nói ấy, không được… thỏa mãn…"

Trình Khanh Ngôn: …

"Em hỏi cái đó làm gì, em đâu có giúp chị được."

Nếu là chuyện khác, Khương Ánh có thể không chút do dự mà đồng ý với nàng, duy chỉ có chuyện này là cô thật sự rất khó xử.

Cô chưa từng nảy sinh ham muốn về phương diện đó, dĩ nhiên chưa từng bị dục vọng hành hạ bao giờ. Bởi vậy cô không thể đồng cảm được với sự khó chịu của người phụ nữ, thế nhưng cô lại rất lo lắng, cũng rất sốt sắng.

Cô muốn nàng được vui vẻ.

Trong ngày đầu tiên của năm mới, vào cái Tết mà người phụ nữ sắp sửa bước sang tuổi ba mươi, cô mong nàng được vui vẻ.

Chẳng biết cảm giác này từ đâu chui ra, cô mơ hồ thấy ngày hôm nay thật trân quý, năm nay sẽ là một năm bi thương và ngập tràn tiếc nuối. Giống như cô phải trải qua những đau thương cùng tiếc nuối ấy, nên cô càng phải nỗ lực làm cho nàng vui vẻ.

Những suy nghĩ thật kỳ quặc. Khi các cảm giác này trỗi dậy, lồng ngực cô dường như nhói đau vài nhịp, giống hệt như lần trước ở trong xe, khoảnh khắc cô nhận ra tâm trạng người phụ nữ không tốt, cảm giác đau đớn ấy lại xuất hiện — như vết sẹo nứt ra, máu tươi rỉ tấy.

Nhưng cơn đau chỉ kéo dài vài giây rồi nhanh chóng biến mất.

Khương Ánh khẽ thở ra một hơi, giữa đêm đen tịch mịch, cô nhỏ giọng nói: "Nếu chị thấy rất khó chịu, rất muốn… thì em đồng ý."

Cô đồng ý.

Nếu việc này có thể làm Trình Khanh Ngôn cảm thấy hạnh phúc, cô nguyện ý đánh đổi.

Giọng nói của Alpha rất nhỏ nhưng cực kỳ kiên định. Dù vậy, Trình Khanh Ngôn vẫn nghe ra sự khó xử và chiều chuộng trong đó. Nếu là mười phút trước, khi ham muốn dâng cao nhất và lý trí mỏng manh nhất, nàng sẽ thuận thế đồng ý ngay mà làm tới cùng với cô.

Nhưng lúc này đầu óc nàng đã tỉnh táo, lý trí cũng đã quay về.

Nàng không thể làm như vậy.

Nàng thích cô mà, phải không? Nàng cũng đâu muốn làm cô khó xử đến thế. Ít nhất là không phải trong đêm nay, ngay đêm đầu tiên nàng xác định được tình cảm của mình mà lại vội vã làm chuyện này.

Trình Khanh Ngôn lên tiếng: "Không phải em có chứng xấu hổ khi để lộ da thịt sao?"

"Mặc nguyên quần áo làm… có được không chị…" Giọng cô gái nhỏ bé xíu.

Mặc nguyên quần áo làm?

Thế mà cô cũng nghĩ ra được.

Khóe miệng Trình Khanh Ngôn hơi nhếch lên, nàng lại hỏi: "Vậy còn chứng xấu hổ chuyện tình dục của em thì sao, em vượt qua được à?"

"Em… em… Cố gắng một chút chắc là sẽ vượt qua được thôi, chị không cần lo cho em đâu."

Làm sao mà không lo cho được chứ? Nàng đâu có muốn biến cô thành bạn giường, nàng là thích cô, chứ không phải chỉ muốn ngủ với cô.

"Em xích lại gần đây chút đi, đừng nằm xa chị thế." Trình Khanh Ngôn nói.

Khương Ánh vâng lời đáp lại rồi nhích vào giữa, cơ thể ma sát với ga giường tạo ra những tiếng sột soạt khe khẽ.

"Lại gần thêm chút nữa."

"Dạ."

Vẫn chưa đủ gần. Trình Khanh Ngôn không nằm yên một chỗ chờ đợi nữa, nàng cũng nhích vào giữa cho đến khi cả hai dán sát vào nhau, cả hai cùng rùng mình một cái.

Người phụ nữ phát ra một tiếng thở dài dễ chịu, kéo bàn tay hơi ấm của Alpha đặt lên eo mình: "Ôm chị đi."

"Ôm… Ôm nhau làm ạ…?" Cô Alpha lắp bắp, căng thẳng vô cùng.

Trình Khanh Ngôn bật cười thành tiếng, gối má vào hõm cổ cô gái nhỏ, há miệng cắn nhẹ lên xương quai xanh của cô một cái. Nàng chẳng dùng sức mấy, chỉ nhẹ nhàng dùng đầu răng day hai nhịp: "Làm cái gì mà làm, ai muốn làm với em chứ. Buồn ngủ rồi, đi ngủ thôi."

Một cô Alpha chẳng biết cái gì, vừa mới biết đến cái bao ngón tay mà đã dám bảo ôm nhau làm, đúng là bạo miệng thật đấy. Không thèm cân nhắc xem mình có biết làm hay không, sao không bảo đứng làm luôn đi cho rồi.

Thật sự là…

Đồ hư hỏng.

Người phụ nữ thầm mắng xối xả cô vài câu trong lòng. Luồng khí tức cùng hơi ấm khiến nàng cảm thấy an tâm đang bao bọc lấy nàng, cảm giác buồn ngủ nhanh chóng ập đến. Hàng mi cong vút run run rồi chậm rãi khép lại, đưa nàng vào giấc ngủ sâu.

Khương Ánh ôm lấy nàng, khóe miệng khẽ nhếch lên. Giống như lần trước, trong bóng tối chẳng thể nhìn thấy gì, cô vẫn đăm đăm nhìn người phụ nữ thật lâu.

Cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn và bình yên.

Cô phát hiện tiếng thở khi ngủ của người phụ nữ rất yếu ớt, liền theo bản năng đưa tay ra đưa lên mũi nàng thăm dò.

Vẫn có hơi thở, còn sống.

Khương Ánh thấy vậy mới an lòng, thở phào một tiếng.

Ơ?

Còn sống chẳng phải là chuyện vô cùng bình thường sao, vừa rồi cô bị làm sao thế nhỉ?

Suy nghĩ một hồi, cô nhớ lại ký ức hồi mình còn rất nhỏ, mỗi khi ngủ thiếp đi thì thỉnh thoảng lại bị ngừng thở, có lẽ là do nguyên do này.

Khương Ánh không nghĩ nhiều nữa, yên lặng ôm lấy người phụ nữ trong lòng. Cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng chẳng hay, đến khi tỉnh dậy lần nữa thì trời đã mờ mờ sáng.

"Tỉnh rồi à?"

Lúc cô mơ màng mở mắt ra, ngơ ngác nhìn lên trần nhà thì bên tai vang lên một giọng nói dịu dàng. Cô nghiêng đầu nhìn sang, Trình Khanh Ngôn đang ngồi trên giường, tựa vào đầu giường chú tâm nhìn vào điện thoại.

Khương Ánh cũng ngồi dậy theo, "dạ" một tiếng: "Chị thức dậy từ lúc nào thế ạ?"

"Sớm hơn em tầm mười phút," Trình Khanh Ngôn đang trả lời tin nhắn công việc của cấp dưới, vừa làm việc vừa nói, "Em có muốn ngủ thêm chút nữa không?"

"Thôi ạ." Khương Ánh cầm điện thoại lên xem giờ, đã bảy giờ hai mươi sáu phút rồi. Không ngờ cô lại ngủ lâu như thế, đồng hồ sinh học của cô vậy mà lại mất tác dụng mất rồi.

Thấy người phụ nữ đang xử lý công việc, cô không lên tiếng làm phiền nàng mà nhẹ chân nhẹ tay đi vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng. Mấy phút sau, cô vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh thì nghe thấy tiếng đập cửa.

Trình Khanh Ngôn giải thích với cô: "Là trợ lý Tần đấy, em ấy đến đưa tài liệu chị cần dùng hôm nay, em mở cửa lấy giúp chị nhé."

Khương Ánh gật đầu đi ra mở cửa. Không biết có phải là ảo giác của cô hay không mà ánh mắt trợ lý Tần nhìn cô hôm nay hình như đặc biệt hưng phấn, khóe miệng cứ tươi cười suốt, trông có vẻ vô cùng vui vẻ.

Lúc đưa tài liệu cho cô, trợ lý Tần còn nhìn tay cô mấy lần, khen tay cô dài và rất đẹp.

Đã có rất nhiều người khen tay Khương Ánh dài và đẹp rồi nên cô cũng quen thuộc, thế nhưng chưa từng có ai khen một cách đột ngột như trợ lý Tần cả. Cô thấy khó hiểu nhưng vẫn cất lời cảm ơn.

Cô đóng cửa lại, cầm tài liệu đi vào trong phòng.

Trình Khanh Ngôn thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô liền hỏi: "Sao thế em?"

Khương Ánh đáp: "Không có gì ạ, chỉ là hình như hôm nay tâm trạng trợ lý Tần tốt lắm."

Trình Khanh Ngôn: ?

Nghỉ lễ Tết Dương lịch mà phải đi công tác tăng ca mà tâm trạng tốt ư?

Tuy rằng tiền tăng ca và tiền lương nàng trả đều cực kỳ cao, nhưng trợ lý Tần cũng đã theo nàng mấy năm nay, coi như đã đạt tự do tài chính rồi. Mấy ngày tiền tăng ca chẳng đến mức làm em ấy vui vẻ như thế. Chẳng lẽ là tăng ca nhiều quá nên bị ngáo ngơ, tinh thần xảy ra vấn đề rồi sao?

Đợi dự án ổn định lại và đi vào quỹ đạo, nhất định nàng sẽ cho trợ lý Tần nghỉ một kỳ nghỉ dài hạn, nghỉ phép vẫn hưởng nguyên lương để em ấy được nghỉ ngơi tử tế một thời gian.

Trình Khanh Ngôn mở tài liệu ra, vừa xem vừa hỏi: "Hôm nay em có kế hoạch gì không, có quay về Bối Thành không?"

Khương Ánh "dạ" một tiếng: "Em có về ạ."

Kế hoạch ban đầu của cô là về ở lại hai ngày, nhưng ở nhà không đủ chỗ, sự xuất hiện của cô lại khiến mẹ Trương Vân và dì Liễu Nhứ Nguyên xảy ra cãi vã. Cho nên cô tính lát nữa sẽ hẹn mẹ Trương Vân đi dạo phố, đưa bà đi mua ít quần áo mới, đến chiều là sẽ quay về Bối Thành ngay.

Trình Khanh Ngôn hỏi: "Hôm qua mấy giờ em về tới nhà?"

"Khoảng hơn sáu giờ chiều ạ."

Trở về muộn như thế, chỉ ở lại nhà một lát rồi ra khách sạn ngủ một đêm, hôm nay đã lại quay về Bối Thành.

Trình Khanh Ngôn nhớ tới dáng vẻ nhếch nhác đáng thương của cô lúc gặp tối qua, trong lòng lại trấy lên niềm đau xót.

Một người ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng bao giờ nổi giận như cô thì có thể xảy ra mâu thuẫn gì với người nhà cơ chứ? Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh, nhà nào cũng có chuyện khó nói riêng.

Nàng đặt tài liệu xuống, đứng dậy đi tới trước mặt cô, khẽ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của cô gái nhỏ.

"Sao thế chị?" Cô gái nhỏ hỏi nàng.

Trình Khanh Ngôn dịu dàng lên tiếng: "Chị muốn ôm em một cái, có được không?"

Gương mặt Khương Ánh ửng đỏ, thở ra một hơi thật dài. Ngay khi cô gật đầu "dạ" một tiếng, nàng liền đưa tay ôm lấy cô. Nàng tựa cằm lên vai cô, má nhẹ nhàng cọ vào cổ cô gái nhỏ rồi dịu dàng gọi: "Khương Ánh à."

"Dạ?"

"Khương Ánh."

"Dạ."

Tim Khương Ánh đập rất nhanh. Cô có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại cùng nhịp tim của người phụ nữ. Tuy nhịp tim của nàng không nhanh bằng cô mà đập rất bình ổn, nhưng lại vô cùng sống động và dạt dào sức sống — giống như ánh bình minh đong đầy hy vọng, khiến viền mắt cô bất giác cay cay, dâng lên cảm xúc muốn rơi lệ.

Lồng ngực Khương Ánh run lên, cô cũng không hiểu rốt cuộc mình bị làm sao nữa.

Trình Khanh Ngôn chỉ ôm một lúc rồi buông ra. Nhìn thấy đuôi mắt cô gái nhỏ phiếm hồng, nàng đưa đầu ngón tay lên nhẹ nhàng vuốt ve rồi khẽ cười một tiếng.

Mới ôm một cái thôi mà đã xấu hổ đến đỏ cả mắt, vậy mà tối qua sao cô dám bảo ôm nhau làm chứ? Nếu lúc đó nàng mà đồng ý…

Nàng tưởng tượng ra khung cảnh ấy, e là người này sẽ khóc vè vè mất thôi. Vừa khóc vừa làm, nàng chắc là còn phải dạy dỗ từng chút một. Khi nàng còn chưa ẩm ướt thì nước mắt của cô gái nhỏ đã làm nàng ướt đầm đìa rồi.

Haizz

Sao nàng lại đi thích cô gái nhỏ này cơ chứ.

Đúng là làm người ta bực mình mà.

"Chị phải thay quần áo chuẩn bị ra ngoài đây." Hôm nay lịch trình của Trình Khanh Ngôn rất bận rộn, có khá nhiều việc phải xử lý.

Khương Ánh "dạ" một tiếng, cầm ba lô lên: "Vậy em về phòng mình đây ạ."

Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Đừng quên ăn sáng đấy."

Khương Ánh mỉm cười với nàng, ngoan ngoãn đáp: "Em sẽ ăn mà, tạm biệt chị."

Cô đi tới cửa, đặt lòng bàn tay lên tay nắm vặn xuống, rồi lại ngoảnh đầu nhìn người phụ nữ. Nàng vẫn đứng nguyên ở vị trí lúc nãy nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau trong giây khoảnh, tim cô lại đập chệch một nhịp. Cô cất tiếng chào lần nữa rồi mới bước ra khỏi phòng.

Vừa bước ra ngoài, cô đã đụng mặt Dư Giản Dư ngay tại cửa.

Dư Giản Dư giật bắn mình, khựng lại một chút rồi giương mắt nhìn kỹ cô, tưởng như không thể tin vào mắt mình: "Khương Ánh?"

Khương Ánh "dạ" một tiếng, vết đỏ ửng trên mặt vẫn chưa tan hết, lễ phép chào hỏi: "Chào buổi sáng cô Dư."

"Chào buổi sáng." Dư Giản Dư đáp lời.

Khương Ánh nói tiếp: "Cô Dư cứ tự nhiên, em đi trước đây ạ, tạm biệt cô Dư."

"Chào em."

Dư Giản Dư nhìn theo bóng lưng đi như bay của cô mà vô cùng thắc mắc. cô ấy quay đầu nhìn lại số phòng, rõ ràng mình đâu có đi nhầm, tại sao buổi sáng ra Khương Ánh lại bước ra từ phòng của Trình Khanh Ngôn chứ?

Cô nhíu mày suy tư, rồi bỗng dãn cơ mặt, đôi mắt sáng rực lên.

Có gian tình!

Cô nhanh chóng gõ cửa. Ngay khi Trình Khanh Ngôn mở cửa ra, cô liền lướt qua người Trình Khanh Ngôn, hưng phấn đi thẳng tới bên giường và chăm chú soi xét vài lượt.

Chiếc giường một mét tám có vết ngủ ở cả hai bên, trên gối cũng thế, đều in hằn dấu vết rõ ràng. Cô còn nhặt được một sợi tóc màu đen trên gối, rõ ràng không phải màu tóc của Trình Khanh Ngôn.

Dư Giản Dư cười hì hì, quay người nhìn người phụ nữ đang có vẻ mặt đầy thản nhiên: "Giải thích đi, chuyện này là sao đây?"

Trình Khanh Ngôn đã thay xong quần áo, hai tay khoanh trước ngực: "Giải thích cái gì?"

"Sao Khương Ánh lại ở đây?"

"Nhà em ấy ở huyện Vân, dịp Tết Dương lịch này em ấy về quê. Em ấy bảo nhà có khách đến ở không đủ chỗ nên mới ra khách sạn ở, thế là vô tình gặp nhau thôi," Trình Khanh Ngôn xách túi lên, "Cậu yên tâm, mình đâu phải loại người không lo làm việc đàng hoàng, đi công tác cũng phải dắt theo tình nhân nhỏ."

Mấy lời mỉa mai này là đang nhắm vào Dư Giản Dư. Ngày trước lúc Dư Giản Dư yêu đương, vào thời kỳ mặn nồng không lỡ rời xa bạn gái nên đi công tác cũng phải dắt theo, quấn quýt vô cùng.

Dư Giản Dư hơi lúng túng cười ha ha vài tiếng.

"Đi thôi, ra ngoài làm việc." Trình Khanh Ngôn bước ra ngoài.

Dư Giản Dư đuổi theo nàng, ra khỏi khách sạn rồi lên xe, lúc này mới sực nhận ra có gì đó sai sai.

Vừa rồi Trình Khanh Ngôn nói cái gì cơ, tình nhân nhỏ?

Hơn nữa cho dù có vô tình gặp ở khách sạn thì cũng là phòng ai nấy ngủ, tại sao lại ngủ chung một giường?

Dư Giản Dư lập tức vặn hỏi, chỉ ra từng sơ hở này. Cô đâu có dễ bị gạt như thế, liền hỏi tiếp: "Lúc trước chẳng phải cậu bảo hai người là mối quan hệ cung cấp tin tức tố thuần khiết sao, thuần khiết chỗ nào chứ, hai người đến với nhau từ bao giờ đấy?"

Không cần thiết phải giấu giếm, Trình Khanh Ngôn chớp chớp mi mắt rồi nói với nàng: "Trước đó đúng là mối quan hệ dịch vụ thuần khiết thật, mình không lừa cậu."

"Thế còn bây giờ?"

"Nếu cảm giác của mình không sai thì mình thích em ấy." Giọng điệu của Trình Khanh Ngôn vô cùng nghiêm túc.

Dư Giản Dư hơi chấn động trước sự nghiêm túc của nàng. Cô vốn tưởng chỉ là sự đụng chạm thích thú về thể xác, liền thở ra một hơi, thu lại sự trêu đẹo hóng hớt mà nghiêm túc hỏi: "Từ bao giờ thế?"

Trình Khanh Ngôn: "Mới phát sinh suy nghĩ này dạo gần đây thôi."

"Thế còn Khương Ánh thì sao, em ấy có tình cảm gì với cậu?"

"Em ấy chắc chắn là thích mình rồi, chuyện này còn phải hỏi sao?" Giọng điệu của Trình Khanh Ngôn kiêu kỳ thấy rõ.

Dư Giản Dư xì một tiếng: "Thế là hai người đã nói rõ ràng, chính thức xác nhận quan hệ yêu đương rồi à?"

"Chưa."

"Ừm?"

Trình Khanh Ngôn: "Em ấy chưa nói thích mình."

Với cái tính cách thẹn thùng ngại ngùng đó của Khương Ánh, chắc chắn sẽ nhịn thêm một thời gian nữa. Người ta đã không chịu nói thì nàng cũng chẳng nói. Dựa vào đâu mà nàng phải nói trước chứ, nàng mới không thèm chiều cái đồ hư hỏng đó đâu.

Cái nét kiêu kỳ này đúng thật là phong cách của Trình Khanh Ngôn, Dư Giản Dư cũng không lấy làm lạ: "Nếu em ấy cứ không nói mãi, cậu nhịn được việc không nói suốt sao?"

Trình Khanh Ngôn "ừ" một tiếng: "Mình không vội vàng ở bên nhau, mình muốn chờ thêm một chút."

Dư Giản Dư hỏi: "Tại sao?"

Trình Khanh Ngôn im lặng vài giây, mi tâm khẽ run lên, chậm rãi nói: "Giản Dư, thuốc đặc trị rối loạn tin tức tố vẫn chưa thành công."

Dù đã ở giai đoạn thử thuốc cuối cùng, dù các số liệu trong chu kỳ đầu tiên biểu hiện rất tốt thì vẫn chưa thể tính là thành công.

Nhiều nhất là nửa năm nữa, trong vòng nửa năm mọi thứ sẽ có đáp án, nàng phải chờ thêm chút nữa.

Đợi mọi chuyện ngã ngũ, đợi nàng không còn nỗi lo về sau nữa thì mới là thời điểm thích hợp để bàn về chuyện yêu đương.

Nếu tình cảm nàng dành cho Khương Ánh không phải là thích mà chỉ đơn thuần là ham muốn thể xác, nàng có thể không cần bận tâm những điều này. Nhưng nàng thích cô, nên nàng phải cân nhắc đến hoàn cảnh của cô.

Hơn nữa, hiện tại sức lực của nàng có hạn, đã chẳng còn như xưa nữa rồi. Nàng còn phải bận rộn với dự án Khu Công nghệ, làm gì có thời gian để bận tâm chuyện tình tình cảm cảm.

Thay vì thế, chi bằng cứ chờ xem sao. Nhanh thì một hai tháng nữa là biết kết quả, sống hay chết thì cũng phải có một đáp án.

Nàng không thích sự mập mờ không rõ ràng. Có đáp án rồi mới dễ đưa ra quyết định.

Huống hồ cái đồ hư hỏng kia cũng chưa tỏ tình với nàng, nàng việc gì phải gấp gáp.

Dư Giản Dư ngơ người ra, trái tim nhói đau mấy nhịp.

Là người bạn thân thiết nhất của Trình Khanh Ngôn, cô biết những năm qua Trình Khanh Ngôn luôn rất tự tin, luôn tin tưởng chắc chắn rằng việc nghiên cứu chế tạo thuốc sẽ thành công. Dù thời gian phát bệnh đã đến năm cuối cùng theo các ca bệnh y học, cô vẫn luôn thản nhiên, tự tin như không, chưa từng để chuyện này vào mắt.

Trước đây khi nhìn Trình Khanh Ngôn không dùng thuốc ức chế mà gồng mình chịu đựng, tuy rất đau lòng nhưng vì thấy đối phương tự tin như vậy nên cô cũng tự tin theo, không quá mức lo lắng.

Nhưng làm gì có ai đảm bảo thuốc đặc trị sẽ thành công một trăm phần trăm. Nếu như thất bại…

Mắt Dư Giản Dư đỏ bừng, nước mắt lập tức tuôn ra.

Trình Khanh Ngôn: …

Nàng rút một tờ khăn giấy đưa cho bạn.

"Cậu khóc cái gì chứ, mình vẫn còn sống mà."

Dư Giản Dư không cầm được nước mắt, lau hết cả đống khăn giấy. Không chỉ vì buồn đau mà còn vì sự tự trách đong đầy — đối phương nào có thản nhiên đến thế, cô ấy cũng biết lo lắng, biết sợ hãi, vậy mà mình lại chẳng hề nhận ra.

Trình Khanh Ngôn thở dài, cũng không buồn khuyên lơn nữa, trực tiếp nhét cả bao khăn giấy vào ngực bạn để nàng ấy khóc cho đã.

Mấy phút sau, Dư Giản Dư quẹt mũi, dần bình tĩnh trở lại. Lát nữa còn phải làm việc và gặp mặt người khác nên cô lấy khăn ướt lau mặt, rồi dặm lại lớp trang điểm che đi vết đỏ ở đuôi mắt, khôi phục lại dáng vẻ tươm tấp ban đầu.

Trình Khanh Ngôn bật cười: "Lẽ ra mình nên quay lại cảnh vừa rồi mới đúng."

Dư Giản Dư: …

"Cảm ơn cậu tốt bụng không quay lại nhé."

"Không có gì," Trình Khanh Ngôn suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, "Cậu cũng đừng nghĩ nhiều nữa, sẽ không sao đâu."

Dư Giản Dư kiên định "ừ" một tiếng. cô cũng không dám mở miệng khuyên bạn đừng chờ đợi nữa, hãy cứ đi hưởng thụ sự ngọt ngào của tình yêu và vui vẻ hẹn hò với Khương Ánh ngay bây giờ.

Bởi vì làm như vậy chẳng khác nào đang hoàn thành nguyện vọng cuối cùng, không còn tương lai nữa…

Không thể như thế được.

Trình Khanh Ngôn còn rất nhiều việc chưa làm, nhất định phải có thật nhiều tương lai về sau.

Dư Giản Dư thở ra một hơi thật dài, không muốn để tâm trạng sa sút của mình làm ảnh hưởng đến Trình Khanh Ngôn vốn đã mang nhiều trăn trở trong lòng. Cô mở một chai nước soda uống vài ngụm, cảm giác mát lạnh khiến cô giật mình một cái. Sau khi lấy lại tinh thần, cô lại khôi phục dáng vẻ nhí nhố thường ngày, bắt đầu hóng hớt: "Tối qua hai người làm rồi đúng không?"

Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng: "Cậu nhìn mình giống như người vừa làm xong lắm sao?"

Sáng ra dậy sớm thế này, giữa lông mày chẳng có chút mệt mỏi nào sau cuộc ân ái, trên cổ cũng không có bất kỳ dấu vết gì, xem ra đúng là không giống thật. Dư Giản Dư kinh ngạc: "Nằm chung một giường mà ngủ chay sao? Không phải chứ Trình Khanh Ngôn, cậu yêu đương thuần khiết đến thế cơ à?"

Trình Khanh Ngôn lại hừ một tiếng: "Khương Ánh em ấy không được."

Con ngươi Dư Giản Dư mở to, ho sặc sụa mấy tiếng rồi lại uống thêm vài ngụm soda cho đỡ sợ: "Thật sao?"

Trình Khanh Ngôn: "Thật."

Dư Giản Dư nhìn nàng bằng ánh mắt đầy thương cảm. Khó khăn lắm mới thích một người mà người ta lại không được, chặng đường đời dài đẵng đẵng sau này biết sống sao đây.

Xem ra cô bạn thân của cô yêu Khương Ánh sâu đậm lắm rồi. Nếu đổi lại là cô, cô chắc chắn không chịu nổi việc hẹn hò với một Alpha không được đâu.

Khổ cho Trình Khanh Ngôn rồi.

Sau này cô sẽ tặng thêm cho Trình Khanh Ngôn vài món đồ chơi nhỏ mới được.

Dư Giản Dư nghiêm túc suy tính, cất lời an ủi: "Người không được thì mình dùng đến công nghệ."

Trình Khanh Ngôn nhìn khóe miệng đang nhếch lên của cô: "Cậu muốn cười thì cứ cười đi, đừng có nhịn đến mức hỏng người."

Dư Giản Dư ha ha ha cười thành tiếng: "Không phải chứ, Khương Ánh còn trẻ như thế sao lại không được nhỉ? Hay là dắt em ấy đi khám Đông y xem sao, ăn thêm nhiều đồ bổ dưỡng vào."

"Hoặc là cậu quyến rũ em ấy thử xem, trước mặt em ấy mặc gợi cảm một chút để kích thích em ấy, biết đâu chừng em ấy lại được thì sao."

Trình Khanh Ngôn liếc nàng một cái, hơi cạn lời: "Mình trông giống người sẽ làm ra loại chuyện như thế lắm sao?"

Nàng mới không phải loại người như thế.

Nàng sẽ không bao giờ làm vậy.

Thật là chẳng ra thể thống gì.

Dư Giản Dư ngẫm nghĩ một lúc: "Được rồi, cậu không phải."

Trò chuyện một lúc, Dư Giản Dư nhận được tin nhắn công việc nên cũng không tán tán phét nữa. Nàng cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, bắt đầu xử lý công việc.

Trong xe vô cùng yên tĩnh, phảng phất hương thơm thanh trúc nhè nhẹ.

Trình Khanh Ngôn nghiêng đầu, qua cửa sổ xe ngắm nhìn diện mạo của huyện Vân.

Quê hương nơi đồ hư hỏng lớn lên.

Một lúc sau, nàng cũng lấy điện thoại ra, nhấn vào ứng dụng mua sắm, nghiêm túc tìm kiếm đồ lót gợi cảm cùng váy ngủ gợi cảm, chốt đơn liền một lúc mười mấy bộ.

Tác giả có lời muốn nói:

Cam tổng: Thích phải người không được, haiz, ai hiểu chứ.

Tiểu Khương: Mình lại sắp có quà rồi!

(Cả Tiểu Khương và Cam tổng đều đang nghĩ cho đối phương, cứ kiên nhẫn mài giũa rồi đâu sẽ vào đấy thôi.)

(Hôm nay phát hồng bao nha.)

Ngủ ngon, ngày mai gặp lại.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phong hoa tuyết
Tháng 9 15, 2025
Trở Thành Chị Gái Phản Diện Của Nam Chính
Tháng 10 10, 2025
Chỉ cần nắm tay nhau thôi
Tháng 4 4, 2026
87018703-256-k225043-1
Cô Trịch Ôn Nhu
Tháng 6 29, 2026
Truyện Les Hay
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026
414989533-256-k779159-1
Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
Chương 52 Tháng 8 22, 2026
Chương 51 Tháng 8 22, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved