Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 56

  1. Home
  2. Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà
  3. Chương 56
Prev
Next

Cùng một khách sạn, nhưng hạng phòng lại hoàn toàn khác biệt.

Khương Ánh đặt loại phòng tiêu chuẩn rẻ nhất, còn Trình Khanh Ngôn lại đặt căn phòng cao cấp nhất.

Khách sạn này ở huyện Vân chỉ có đúng một chi nhánh, đồ nội thất trong phòng đều được in logo riêng vô cùng nổi bật, rất dễ để nhận ra.

Trái tim Khương Ánh đập thình thịch liên hồi, cô nhìn chiếc thẻ phòng nàng gửi sang, vừa bất ngờ lại vừa ngơ ngác.

Bất ngờ vì cô và Trình Khanh Ngôn lại ở chung một khách sạn, khoản tiền phòng đắt đỏ tưởng như "tiền tỷ" đối với cô trong phút chốc lại trở nên vô cùng xứng đáng.

Ngơ ngác là vì sao Trình Khanh Ngôn lại xuất hiện ở huyện Vân vào đêm giao thừa thế này, không phải nàng nên ở thành phố Bối mới đúng sao?

Mặt Khương Ánh nóng bừng, cô hít một hơi thật sâu, vừa căng thẳng lại vừa hồi hộp. Cô cầm điện thoại bước ra khỏi phòng, bấm thang máy lên tầng mà nàng đang ở.

*

Trình Khanh Ngôn ngồi trên ghế sofa, ngước mắt nhìn đồng hồ. Từ lúc nàng gửi số phòng cho cô gái nhỏ đến nay đã trôi qua năm phút.

Khách sạn tổng cộng có mười sáu tầng, năm phút đồng hồ, dù cho không đi thang máy mà leo bộ từ tầng một lên thì giờ này cũng phải tới nơi rồi chứ.

Sao Khương Ánh vẫn chưa tới nhỉ?

Tuy nhiên nàng không hối thúc, chỉ lặng lẽ ngồi chờ.

Trình Khanh Ngôn nâng ly nước ấm lên nhấp một ngụm, vị nước nhạt nhẽo vô cùng. Nếu như cơ thể cho phép, nàng càng muốn đổi sang một ly rượu vang đỏ hơn.

Đã lâu lắm rồi nàng không đụng đến rượu, nhưng nàng chẳng thể nào quên được hương vị ấy. Vị giác và ký ức của nàng vẫn ghi nhớ vô cùng rõ ràng cảm giác khi dòng rượu ngon vừa chạm vào đầu lưỡi, sự biến chuyển sau vài giây ngậm trong khoang miệng, cũng như dư vị vương vấn nơi cổ họng sau khi nuốt xuống.

Càng không chạm vào, những cảm giác ấy chẳng những không nhạt phai mà ngược lại ngày càng trở nên rõ nét, vấn vương từng chút một trong cơ thể nàng.

Giống như việc nàng đã gần một tuần không được gặp Khương Ánh.

Nàng không những chẳng hề quên đi cảm giác khi ở bên cô, mà ngược lại còn thêm phần hoài niệm. Một khi nỗi nhớ nhung đã trỗi dậy thì chẳng thể nào dập tắt nổi.

Cả tuần này nàng rất ít khi nhắn tin liên lạc với Khương Ánh, thậm chí còn từ chối việc cô qua hỗ trợ, bổ sung tin tức tố cho mình.

Chị không nói dối, công việc quả thực rất bận rộn, bận đến mức tối nào cũng phải tăng ca. Nhưng điều đó không có nghĩa là chị không có nổi vài giây để gửi một dòng tin nhắn, hay chút thời gian ngắn ngủi để gặp nhau một lần.

Trình Khanh Ngôn hiểu rõ bản thân đang cố tình né tránh Khương Ánh.

Nàng muốn mình bình tâm lại, cũng muốn bản thân giữ được sự tỉnh táo.

Nàng muốn biết vì sao cô gái nhỏ ấy lại có sức ảnh hưởng lớn đến nàng như vậy. Lớn đến mức khiến nàng không thể thẳng thắn lựa chọn sự nghiệp giữa cô và công việc, lớn đến mức khiến nàng dấy lên niềm ghen tuông chỉ vì vài chuyện vặt vãnh.

Tức giận, ghen ghét, những điều này Trình Khanh Ngôn đều có thể chấp nhận được, nàng vốn biết bản thân là người có tính chiếm hữu rất mạnh.

Thế nhưng ghen tị lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Sự ghen tị sẽ làm ảnh hưởng đến khả năng phán đoán công việc của nàng, khiến nàng trở nên cảm tính hơn.

Tại sao nàng lại trở nên như thế chứ?

Chẳng lẽ nangg thực sự đã thích Khương Ánh rồi sao?

Nhưng hai người mới quen biết nhau bao lâu chứ, sao nàng có thể thích một cô gái nhỏ trong thời gian ngắn ngủi đến vậy được?

Hay là do khoảng thời gian trước nàng và Khương Ánh gặp nhau quá thường xuyên, nên mới tạo ra ảo giác thích đối phương?

Trình Khanh Ngôn vốn không thích làm việc mập mờ, từ trước đến nay nàng luôn muốn nắm bắt trọn vẹn mọi thứ, rất ghét những điều mơ hồ khiến bản thân phải hoang mang. Nàng cần phải bình tĩnh lại để làm rõ thái độ của mình dành cho Khương Ánh.

Ban đầu nàng tính toán rằng chỉ cần vài ngày không gặp Khương Ánh, nàng sẽ có thể từ từ khôi phục lại trạng thái bình thường, lấy lại sự lý trí.

Vừa hay tuần này tuyến thể của nàng cũng khá ổn định, thỉnh thoảng chỉ xuất hiện dao động nhẹ, dùng thuốc ức chế là có thể xoa dịu được ngay, thế nên nàng mới có thể giữ khoảng cách không gặp cô.

Thế nhưng ngay vừa rồi, khoảnh khắc Khương Ánh gửi tin nhắn tới, nàng nhìn thấy thời gian sắp điểm mười hai giờ đêm, chuẩn bị bước sang một năm mới, thứ cảm xúc được nàng đè nén suốt một tuần qua lại lần nữa sôi trào, cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể.

Trong lòng chợt dâng lên muôn vàn cảm xúc man mát buồn. Nếu như đây là năm cuối cùng trong cuộc đời nàng, vậy thì đây sẽ là đêm giao thừa đầu tiên và cũng là đêm giao thừa cuối cùng mà nàng và Khương Ánh có thể cùng nhau trải qua.

Ngay khi suy nghĩ ấy xuất hiện, nàng khao khát được gặp cô, cực kỳ cực kỳ muốn gặp.

Nếu như đây chính là tình yêu, vậy thì nàng nhận, nàng chấp nhận nó.

Mọi lý trí đều không còn tồn tại, mọi sự bình tĩnh tan thành mây khói. Nàng lập tức gọi video cho cô. Ngay giây phút nàng chấp nhận sự thật rằng mình đã thích cô, gương mặt của Alpha ấy liền xuất hiện trong tầm mắt.

Một luồng hơi ấm tức thì tràn ngập khắp khoảng trời trong tim, những đắn đo, bực bội suốt mấy ngày qua của nàng hoàn toàn biến mất sạch sẽ.

Trình Khanh Ngôn về bản chất là một người rất quả quyết. Một khi đã suy nghĩ kỹ càng, đã xác định được điều gì, trong hoàn cảnh bình thường chị sẽ không bao giờ phải đắn đo suy nghĩ nữa.

Thích thì thích.

Nông cạn thì nông cạn.

Nàng chấp nhận tất cả.

Nàng thừa nhận mình đã thích Khương Ánh, và chấp nhận tình cảm ấy.

Nghe Alpha cất tiếng gọi chị ơi, đuôi lông mày nàng khẽ nhướng lên, tâm trí lẫn cơ thể đều trở nên khoan khoái dễ chịu, chợt muốn bật cười thành tiếng.

Mà khoan đã, Khương Ánh đang ở đâu cơ chứ?

Không phải nói là về nhà thăm người nhà sao? Trình Khanh Ngôn chú ý tới biểu tượng trên chiếc ghế mà cô gái nhỏ đang ngồi, sao lại ở khách sạn thế kia, cãi nhau với người nhà rồi à?

Trình Khanh Ngôn có chút lo lắng, nhưng nàng cũng không gặng hỏi. Đã phát hiện ra cả hai đang ở chung một khách sạn, nàng liền gửi thẳng ảnh thẻ phòng cùng số phòng qua, rồi ngồi trên sofa im lặng chờ đợi.

Phút thứ năm của sự chờ đợi.

Phút thứ sáu.

Phút thứ bảy.

Tay Trình Khanh Ngôn đang cầm ly nước khẽ khựng lại, đôi chân mày khẽ nhíu nhẹ. Nàng đứng dậy đi thẳng ra cửa mở ra.

Quả nhiên đúng như nàng dự đoán.

Nàng khoanh hai tay trước ngực, nhướng mày nhìn Alpha đang ngồi xổm co ro trước cửa phòng. Nàng nhấc chân, dùng những ngón chân trắng nõn nhẹ nhàng đá đá vào đầu gối cô, đồng thời cất tiếng hỏi: "Đến bao lâu rồi?"

Chị chợt nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên hai người gặp nhau, cũng là ở khách sạn, nàng mở cửa ra và nhìn thấy Khương Ánh đang ngồi xổm trên mặt đất.

Có điều lúc đó Khương Ánh đang mê mê mẫn mẫn, tin tức tố cứ trào ra không dứt. Lúc ấy nàng còn nghĩ người này không đàng hoàng nên thái độ với cô vô cùng tồi tệ, còn thẳng chân đá cô một cú rõ đau.

Mới trôi qua bao lâu đâu, nàng đã chẳng nỡ đá mạnh như thế nữa rồi.

Đá hỏng rồi, nàng sẽ đau lòng mất.

Nàng đá rất nhẹ, nhưng vì quá đột ngột nên Khương Ánh bị giật mình. Cô đứng không vững, thế là ngã ngồi tọt xuống sàn nhà.

"Em ăn vạ đấy à?" Trình Khanh Ngôn mỉm cười liếc cô một cái.

"A, không phải đâu," Khương Ánh luống cuống tay chân, vội vàng bò dậy: "Là tự em không cẩn thận nên mới ngã, không liên quan gì đến chị đâu."

Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Có đau không?"

Khương Ánh lắc đầu: "Không đau ạ."

Trình Khanh Ngôn ngắm nhìn cô từ trên xuống dưới vài lượt rồi khẽ nhíu mày. Cô gái nhỏ này làm sao thế không biết, tóc tai thì rối bời, nhìn còn hơi ẩm ướt, chiếc áo khoác ngoài cũng dính nước mưa. Lại thêm vẻ mặt ngây ngô vô tội cùng đuôi mắt hơi ửng hồng, trông cô lúc này thật sự vô cùng đáng thương.

Nghĩ đến việc đêm giao thừa cô trở về huyện Vân nhưng lại không ở nhà, mà lại một mình tìm đến khách sạn lúc đêm muộn thế này…

Nàng chợt dâng lên đau lòng.

Nàng đang đau lòng cho cô.

Trình Khanh Ngôn đành thở dài đầu hàng bản thân. Nàng dịu dàng chủ động nắm lấy tay cô kéo vào trong phòng, sau khi khép cửa lại, nàng ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Em cãi nhau với người nhà à?"

Khương Ánh mím môi, lắc đầu: "Không có cãi nhau ạ."

"Thế sao em lại ra khách sạn ở?"

"Nhà em có khách đến chơi, nhưng nhà ít phòng quá không đủ chỗ ở, nên em mới ra khách sạn."

Theo lý mà nói, khi trong nhà có khách ghé thăm, thường người ta sẽ mời khách ra khách sạn ở chứ chẳng ai lại để chủ nhà phải ra ngoài ở thế này.

Sự thật e rằng không giống như những gì cô gái nhỏ này nói.

Trình Khanh Ngôn nhìn cô một chút rồi không hỏi thêm nữa.

Chắc chắn không phải chuyện vui vẻ gì, lúc này cô không muốn nói thì thôi vậy, đợi sau này có cơ hội hỏi lại cũng chẳng sao.

Khương Ánh miết nhẹ lòng bàn tay, cất tiếng hỏi lại: "Chị ơi, sao chị lại ở huyện Vân thế ạ?"

Trình Khanh Ngôn nhướng mày: "Em đoán xem?"

Khương Ánh: "Em không biết."

Trình Khanh Ngôn đưa tay vuốt ve gò má cô, dịu dàng nói: "Nhớ em, nên chị cố ý đến tìm em đấy."

Hàng mi Khương Ánh rung rung, trong lòng dâng lên cảm giác rần rần xao xuyến. Dù biết thừa nàng chắc chắn đang trêu mình, nhưng gò má cô vẫn đỏ hồng lên trông thấy.

Trình Khanh Ngôn rất hài lòng trước phản ứng của cô. Đầu ngón tay nàng trượt xuống, khẽ chạm vào đuôi tóc hơi ẩm của cô gái nhỏ: "Em bị mắc mưa à?"

Khương Ánh "dạ" một tiếng: "Trạm xe buýt cách khách sạn một đoạn ngắn, em có đi bộ dưới mưa một lúc."

Mưa không lớn lắm, chỉ bị ướt một chút xíu thôi, thế nên lúc mới vào khách sạn cô cũng không bận tâm lắm.

Trình Khanh Ngôn chỉ tay về phía phòng tắm: "Vào tắm rửa đi."

Dạ?

Nhưng mà buổi chiều cô mới tắm xong rồi mà, giờ lại phải tắm nữa sao.

Nhưng vì nàng đã lên tiếng nên Khương Ánh cũng không phản đối. Vừa rồi cô ngã ngồi xuống sàn hành lang, đúng là có hơi bẩn thật, cần phải tắm rửa lại chút.

Cô ngoan ngoãn "dạ" một tiếng: "Đồ lót của em đang để ở dưới phòng em, hay là em về phòng mình tắm nhé, tắm xong sạch sẽ rồi em lại lên tìm chị."

"Đừng xuống dưới nữa," Trình Khanh Ngôn nhìn cô rồi bảo: "Chị có đồ mới, để chị lấy cho em."

Mười mấy giây sau, nàng lấy từ trong vali ra một chiếc quần lót mới tinh rồi đưa sang.

Khương Ánh rủ mắt, nhìn chiếc quần lót viền ren màu đen mỏng dính trong tay nàng mà vành tai lập tức đỏ bừng. Cô không dám nhận lấy, vội vã dời ánh mắt đi nơi khác, ánh mắt né tránh: "Em… em vẫn nên về phòng mình tắm thì hơn…"

Alpha chưa từng mặc qua kiểu dáng như thế này bao giờ, bình thường cô toàn mặc mấy loại quần lót bằng vải cotton màu trơn đơn giản thôi.

Trình Khanh Ngôn: …

Đây đã là chiếc quần lót giản dị nhất của nàng rồi đấy, kiểu dáng cũng rất đẹp, có gì mà không mặc được cơ chứ.

Hơn nữa làm gì mà phải ngại ngùng thế không biết, có phải bắt cô chỉ mặc mỗi cái quần lót này đi ra đâu, bên ngoài còn khoác áo choàng tắm che lại cơ mà.

Nàng thật sự không hiểu nổi.

Nhưng nàng lại cảm thấy rất buồn cười. Nàng khẽ bật cười một tiếng, mạnh mẽ kéo tay cô Alpha đặt chiếc quần vào lòng bàn tay cô. Thế nhưng giọng điệu nói chuyện lại dịu dàng đến mức vô lý, trong sự dịu dàng ấy còn pha chút nũng nịu ủy khuất, nàng nén giọng nheo nhéo hỏi: "Có phải em đang chê chị không?"

Thề có trời đất chứng giám, Khương Ánh làm sao mà chê nàng cho được, cô lập tức đáp ngay: "Em không có chê đâu ạ."

"Thật không đấy?" Nàng vờ như nghi ngờ.

Khương Ánh gật đầu chắc nịch: "Thật mà."

Trình Khanh Ngôn bảo: "Thế em chứng minh cho chị xem đi."

Sao… sao mà chứng minh được cơ chứ.

Khương Ánh cầm chiếc quần lót như hòn than nóng hổi trong tay, khuôn mặt đỏ gay găm chặt răng cắn cắn môi. Cô hít sâu một hơi, quay người đi về phía phòng tắm: "Em đi tắm ngay đây ạ."

Vừa đi cô vừa tự nhủ trong lòng, chỉ là một chiếc quần lót thôi mà, mặc vào rồi cũng có ai nhìn thấy đâu. Cô làm được, cô tuyệt đối không thể làm nàng phải buồn lòng.

Cửa phòng tắm đóng lại, bên trong vang lên tiếng nước chảy róc rách.

Trình Khanh Ngôn ngồi trên ghế sofa lắng nghe tiếng nước ấy, trong lòng chợt thấy bình yên đến lạ.

Ở một huyện thành xa lạ, tại một khách sạn xa lạ, nhưng hít thở hương thơm quen thuộc và cảm nhận hơi thở thân thương, nàng cảm thấy thật an lòng.

Điện thoại reo lên vài tiếng, nàng cầm lên xem thử rồi nhắn tin trả lời một vài công việc.

Chuyến đi đến huyện Vân lần này của nàng là để giải quyết chuyện giải phóng mặt bằng cho dự án phía tây thành phố. Ban đầu nàng cứ nghĩ chỉ cần xử lý trong ngày là xong, nhưng mọi chuyện lại có chút rắc rối không thể giải quyết trong một ngày, đi đi về về lại càng mất thời gian nên nàng mới quyết định ở lại đây luôn.

Thế nhưng lúc trả lời tin nhắn nàng cũng chẳng hề chú tâm cho lắm, một phần tâm trí vẫn dồn cả về phía phòng tắm. Mấy phút sau, khoảnh khắc Alpha nhẹ tay nhẹ chân đẩy cửa bước ra từ làn hơi nước mù mạt, nàng liền đặt điện thoại xuống rồi nhìn sang.

Alpha sau khi tắm xong không còn vẻ chật vật đáng thương như lúc nãy nữa. Gương mặt tràn ngập collagen giờ đây hồng hào mịn màng, vóc dáng cao ráo thon thả, khoác trên mình chiếc áo choàng tắm dùng một lần do khách sạn cung cấp, bên dưới tà áo để lộ ra bắp chân thon gọn mượt mà.

Trình Khanh Ngôn nhướng mày, ánh mắt khóa chặt trên người cô, ngắm nhìn cô từ trên xuống dưới.

Khương Ánh bị nàng nhìn đến mức bối rối, thậm chí còn thấy căng thẳng tới mức suýt thì đi điệu tay nọ chân kia. Cô nắm chặt lấy tay áo đi tới, ngượng ngùng một cách lạ kỳ: "Em tắm xong rồi ạ."

"Chị thấy rồi," Trình Khanh Ngôn mỉm cười nhìn cô, liếc mắt về phía vùng bụng dưới của cô Alpha: "Mặc có dễ chịu không?"

Khương Ánh đỏ bừng mặt, đoán đại: "Dễ chịu ạ…"

Cô mải căng thẳng với bối rối rồi, làm gì còn tâm trí đâu mà cảm nhận xem có dễ chịu hay không chứ.

"Thật sao, không phải là em chưa mặc đấy chứ?"

"Em mặc rồi mà."

Trình Khanh Ngôn: "Cho chị xem thử nào?"

"Hả?" Khương Ánh như một con hươu nhỏ bị giật mình, hoảng hốt nhìn nàng.

Cho nàng xem sao?

Thế này sao mà được chứ.

"Trêu em chút thôi, nhìn em bị dọa kìa," Trình Khanh Ngôn nhếch môi cười, vặn mở nắp một chai nước rồi đưa sang cho cô: "Uống chút đi."

Em ấy thường xuyên đỏ mặt phát sốt thế này, trong người chắc hẳn là háo nước lắm, cần phải uống nhiều nước để bổ sung độ ẩm.

Khương Ánh ngoan ngoãn "dạ" một tiếng, uống vài ngụm xong liền nhìn nàng hỏi: "Có cần uống hết không chị?"

Trình Khanh Ngôn: "Em có khát không?"

"Không khát ạ." Khương Ánh lắc đầu.

Trình Khanh Ngôn: "Thế thì đừng uống nữa."

Nhìn cô gái nhỏ đặt chai nước xuống, nàng mới nói tiếp: "Đúng rồi, lúc em đang tắm chị có lật vali ra xem thử, mới phát hiện ra chiếc quần lót mới vẫn còn ở bên trong. Chiếc chị đưa cho em hình như trước đây chị đã mặc qua vài lần rồi."

Đồng tử Khương Ánh chấn động, cô bị một phốt giật mình, thảng thốt nhìn nàng. Gò má cô trong phút chốc đỏ rực như gấc chín, mà mảnh vải đang dán sát vào nơi riêng tư của cô kia dường như đã biến thành một bông hoa hồng có gai, hiện diện vô cùng rõ rệt như đang châm chích cô, khiến toàn thân cô nóng hừng hực đầy bứt rứt.

"Thật… thật thế hả chị?"

Giọng Alpha run rẩy, đầy vẻ xấu hổ và ngượng ngùng.

Trình Khanh Ngôn "ừm" một tiếng: "Thật đấy."

Khương Ánh rùng mình một cái, mặt mày ửng hồng, lúng túng chân tay nhìn nàng.

Phải làm sao bây giờ?

Bây giờ cởi ra ngay sao? Nhưng cô đã lỡ mặc vào rồi, dù có cởi ra thì cũng chẳng thể thay đổi được sự thật là mình đã mặc đồ của người ta. Hơn nữa…

Cô phát hiện ra hình như bản thân lại chẳng hề muốn cởi ra chút nào. Trong lòng cô như có một giọng nói trơ tráo đang thầm thì: Đừng cởi, dù gì cũng đã mặc rồi, hay là cứ thế mà mặc luôn đi.

Cô sốt ruột đến mức muốn khóc ra nguyên hình, tự cảm thấy bàng hoàng trước suy nghĩ trong lòng mình. Cô thấy bản thân đúng là một kẻ biến thái, không biết xấu hổ, sao lại có thể đi mặc quần lót của người khác cơ chứ, cô thật là tồi tệ quá đi mất.

Trình Khanh Ngôn áp tay lên gò má nóng hổi của cô, cất tiếng: "Lại chê chị rồi đúng không?"

Khương Ánh đang tự chán ghét suy nghĩ biến thái của chính mình nên đầy vẻ áy náy, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng: "Em không có chê chị…"

"Thế em làm sao thế này?"

"Em… em…"

"Đang hưng phấn kích động đấy à?"

Hai từ này vốn chỉ là Trình Khanh Ngôn dùng để trêu chọc cô thôi. Theo suy nghĩ của nàng, cô Alpha chắc chắn chỉ biết căng thẳng ngượng ngùng mà thôi. Thế nhưng nàng đâu có ngờ rằng, từ ngữ mình tiện miệng nói ra lại nói trúng phóc suy nghĩ thầm kín trong lòng cô Alpha.

Đầu ngón tay Khương Ánh run lên, da đầu tê dại, hình như… đúng là cô đang hưng phấn kích động thật…

Trình Khanh Ngôn véo nhẹ vành tai cô: "Được rồi, chị lừa em đấy. Chiếc đó chị chưa từng mặc đâu, đồ lót chị mang đi công tác đều là đồ mới cả, chị không mang đồ cũ ra ngoài đâu."

Không phải là đồ đã mặc qua sao…

Nghe nàng giải thích xong, Khương Ánh cắn cắn môi, khẽ "ồ" một tiếng.

Trình Khanh Ngôn: ? ? ?

Sao nàng lại có cảm giác như cô gái nhỏ này đang có chút hụt hẫng thế nhỉ?

Không thể nào, chắc chắn là nàng nghĩ nhiều rồi. Do đầu óc nàng chứa nhiều ý nghĩ xấu xa nên mới nhìn đâu cũng thấy xấu, rồi lại nghĩ Khương Ánh cũng hư hỏng theo, đây hoàn toàn là do vấn đề của nàng.

"Tức giận rồi à?" Nàng cất giọng dịu dàng hỏi cô.

Khương Ánh lắc đầu: "Em không có tức giận."

Tính nết tốt thật đấy.

Đầu ngón tay Trình Khanh Ngôn vê vê lọn tóc của cô gái nhỏ, tò mò hỏi: "Thế lúc em tức giận trông như thế nào?"

Khương Ánh suy nghĩ một cách nghiêm túc: "Em không biết nữa."

"Chưa từng nổi giận với ai bao giờ à?"

"Hình như là chưa ạ." Khương Ánh cảm thấy không phải do tính tình mình tốt, mà là vì cảm xúc của cô vốn rất nhạt nhẽo, người khác làm gì cũng khó khiến cô nổi giận được.

Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Nếu như chị cứ hay trêu em, lúc nào cũng nổi giận với em, em có thấy chị rất đáng ghét không?"

Dám nói đáng ghét xem, nàng sẽ ném cô ra ngoài ngay lập tức.

Khương Ánh bộc bạch thật lòng từ sâu trong cõi lòng: "Em sẽ không thấy đáng ghét đâu ạ, em sẽ thấy chị rất sống động, rất đáng yêu."

Trình Khanh Ngôn nghiêng đầu nhìn cô, rủ mi ngẩn ngơ mất hai giây.

Sống động, đáng yêu sao?

Cái đồ hư hỏng này sao lại dùng mấy từ ngữ trẻ con như thế để mô tả nàng cơ chứ. Nàng thành thục, tri thức như thế này, đáng yêu ở chỗ nào chứ.

Trình Khanh Ngôn "hừ" một tiếng, tỏ vẻ chê bai: "Không cho phép khen chị đáng yêu."

Miệng nàng thì nói chê bai, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên đong đầy vẻ mãn nguyện.

Khương Ánh chớp chớp mắt, nhìn nàng mỉm cười rồi ngoan ngoãn đáp: "Dạ."

Cười cái gì mà cười.

Trình Khanh Ngôn giơ tay véo véo má cô, véo một lúc rồi lại xoa xoa một hồi, chẳng mấy chốc cổ tay nàng đã thấy mỏi rã rời.

Bôn ba mệt nhọc cả ngày, thể lực của Trình Khanh Ngôn đã cạn kiệt, giữa hai hàng lông mày hiện rõ vẻ mệt mỏi. Khương Ánh thấy vậy liền hỏi: "Chị muốn nghỉ ngơi rồi sao?"

Trình Khanh Ngôn khẽ gật đầu, ừm một tiếng.

Khương Ánh xin phép: "Vậy em về phòng đây, chị nghỉ ngơi sớm nhé."

Trình Khanh Ngôn giữ chặt tay cô: "Em ngủ ở đây luôn đi."

Khương Ánh ngơ ra vài giây, trên mặt thoáng qua chút do dự.

Giấc ngủ của Trình Khanh Ngôn vốn không tốt, ngủ cùng cô có thể cải thiện chất lượng giấc ngủ. Chỉ cần nàng lên tiếng, cô nên không chút do dự ở lại đồng hành cùng nàng, đây cũng là điều cô từng hứa lần trước.

Dù cho việc ngủ cùng nàng có khiến cô thẹn thùng, cô vẫn nguyện ý ở lại. Thế nhưng lúc này cô còn chưa làm rõ được tâm tư của mình, chưa biết tình cảm dành cho nàng rốt cuộc là gì.

Nếu không phải là thích, tâm tư cô quang minh chính đại, ngủ cùng nhau cũng chẳng sao.

Nhưng nếu là thích, cô ngủ chung với nàng, chẳng phải là mượn danh nghĩa giúp đỡ để chiếm tiện nghi của nàng hay sao?

Dù cô không thể đánh dấu được, nhưng cô vẫn là một Alpha. Đối phương tin tưởng cô đến thế, hoàn toàn không chút đề phòng mà ngủ cùng cô, cô không thể làm ra chuyện xấu xa như vậy, không thể phụ sự tin tưởng của nàng.

"Em đã đặt phòng rồi, đắt lắm, giờ không trả phòng được nữa, nếu không ở thì lãng phí lắm ạ." Khương Ánh khéo léo từ chối.

Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Em nói có lý."

Khương Ánh chớp mắt: "Chị đồng ý cho em về phòng ngủ rồi sao?"

Trình Khanh Ngôn "ừ" một tiếng, nói tiếp: "Chị sang phòng em cùng ngủ, như vậy là không lãng phí rồi."

Đâu ra mà không lãng phí, thế này lại càng lãng phí hơn.

Căn phòng Trình Khanh Ngôn đặt đắt hơn phòng của cô gấp vô số lần, sang bên cô ngủ e là nàng sẽ không ngủ ngon giấc, chi bằng cô ở lại đây cho xong.

Khương Ánh có chút đắn đo, cần phải suy nghĩ thêm một chút.

"Đùng" một tiếng nổ lớn, trên bầu trời xa xăm, từng chùm pháo hoa rực rỡ bừng nở. Vừa vặn đã điểm mười hai giờ đêm, bước sang một năm mới.

Náo nhiệt, xôn xao, tiếng chuông vang vọng khắp không gian.

Bóng hình cả hai chiếu rọi lên cửa sổ kính, ánh pháo hoa đan xen phủ lên người họ, giao thoa đong đầy.

"Chúc mừng năm mới." Trình Khanh Ngôn bỗng nhiên tiến lên một bước, động tác dịu dàng ôm lấy cô Alpha, ghé bên tai cô thì thầm ngọt ngào: "Chúc mừng năm mới, Khương Ánh."

Nhịp tim Khương Ánh đập liên hồi, cô nghi ngờ nhịp thở của mình có phần nặng nề nên không dám nhúc nhích: "Chúc mừng năm mới."

"Ở lại ngủ với chị được không, chị muốn em ở bên chị…"

*

Ánh đèn dìu dịu tỏa khắp mọi ngóc ngách trong phòng. Trình Khanh Ngôn lười biếng tựa vào đầu giường, nhìn Khương Ánh vừa quay về phòng lấy balo rồi trở lại đây. Cả đi lẫn về mất vỏn vẹn bốn phút, nhanh hơn lần trước rất nhiều. Nàng khẽ nhếch môi cười.

"Tiền phòng của em, chị sẽ bù lại cho."

Khương Ánh đáp: "Không cần đâu ạ, coi như em được nâng cấp phòng miễn phí, em không có lãng phí."

Tâm thái đúng là rất tốt. Trình Khanh Ngôn ngoắc ngoắc tay: "Lại đây."

Khương Ánh siết nhẹ lòng bàn tay bước đến. Trình Khanh Ngôn hỏi cô: "Tối nay em có phải gửi luận văn cho giảng viên hướng dẫn không?"

Trình Khanh Ngôn đang nhắc lại chuyện lần trước trước khi ngủ cùng nhau, vì quá căng thẳng nên cô đã tìm lý do hoãn thời gian lên giường. Khương Ánh chun chun mũi, cô cứ tưởng mình giấu kỹ lắm, hóa ra đã bị nàng nhìn thấu từ lâu.

Trình Khanh Ngôn thật thông minh.

Nhìn thấu cô, nhưng cũng không vạch trần cô.

Trình Khanh Ngôn đối xử với cô thật tốt.

Trong lòng Khương Ánh dâng lên niềm ấm áp, ánh mắt trong trẻo nhìn nàng. Nhìn một hồi, chính cô lại tự thấy thẹn thùng trước, vành tai đỏ bừng né tránh ánh mắt của nàng, chủ động vén chăn lên rồi nằm xuống bên phía giường trống.

Trình Khanh Ngôn cười khẽ: "Căng thẳng à?"

"Có một chút, nhưng vẫn ổn ạ." Khương Ánh từng ngủ cùng nàng một lần lúc tỉnh táo nên đã có kinh nghiệm, không còn căng thẳng lo âu như lần trước nữa: "Chị muốn ngủ chưa ạ?"

"Chị còn phải trả lời mấy tin nhắn, xử lý chút công việc. Chắc khoảng mười phút là xong, em buồn ngủ thì cứ ngủ trước đi, nhớ tắt đèn nhé."

"Em không buồn ngủ, em có thể đợi chị."

Đợi nàng cùng ngủ…

Mấy lời này thực sự rất dễ khiến người ta nghĩ xiên xẹo, thế nhưng ánh mắt của cô Alpha lại cực kỳ trong sáng, thẳng thắn đến mức kỳ quặc, làm sao có thể mang mấy tâm tư đó được.

Nàng cảm thấy dù mình có cởi sạch nằm trong lòng cô, cô cũng chỉ hỏi liệu có phải thời tiết quá nóng hay không, rồi đòi mở điều hòa hạ nhiệt cho nàng mà thôi.

Suýt nữa thì quên mất đồ hư hỏng này còn mắc chứng xấu hổ khi để lộ da thịt, có khi nàng còn chưa cởi hết thì cô đã xấu hổ đến mức ngất đi rồi.

Sao nàng lại đi thích cái đồ hư hỏng này cơ chứ.

Tuổi còn trẻ mà đã không được rồi, thanh tâm quả dục, trông thì đẹp mã mà chẳng dùng được gì.

"Tùy em."

Trình Khanh Ngôn hờn dỗi liếc cô một cái, rồi không thèm nghĩ đến cô nữa, tập trung nhìn vào điện thoại xử lý công việc.

Khương Ánh chớp chớp mắt: ?

Cô đã làm sai điều gì sao? Thật chẳng hiểu nổi. Một lúc sau, cô cũng cầm điện thoại lên xem luận văn. Mới đọc được vài dòng thì chuông điện thoại chợt vang lên, là Trương Vân gọi tới. Cô theo bản năng quay sang nhìn Trình Khanh Ngôn, hỏi: "Em nghe điện thoại được không chị?"

"Em nghe đi, không làm phiền chị đâu." Trình Khanh Ngôn không ngẩng đầu lên.

Khương Ánh ngoan ngoãn đáp lời rồi nhấn nghe.

Trương Vân lo lắng cho sự an toàn của cô nên đặc biệt gọi điện hỏi thăm: "Con vẫn đang cùng bạn đón năm mới à?"

Hàng mi Khương Ánh rung rung, cô "dạ" một tiếng.

Trương Vân nói: "Thế các con chơi đi nhé, đừng thức khuya quá, mẹ ngủ trước đây."

Khương Ánh chúc bà ngủ ngon. Sau khi cúp máy, cô giữ nguyên tư thế, cầm điện thoại ngơ ngác ngồi thẫn thờ. Mãi đến khi nghe thấy bên cạnh truyền đến một tiếng thở dài khẽ, cô mới hoàn hồn, nhanh chóng quay đầu nhìn sang, thấy chân mày Trình Khanh Ngôn đang nhíu lại: "Chị sao thế ạ?"

Trình Khanh Ngôn nói: "Vừa rồi để điện thoại xuống, móng tay bị vướng vào."

Ngón tay của Trình Khanh Ngôn rất đẹp, bình thường cũng được chăm sóc tỉ mỉ nên cực kỳ tinh xảo.

Lúc này móng tay bị vướng xước mất một mảng, chỉ cần sâu thêm chút nữa thôi là chạm vào thịt rồi.

Ánh mắt Khương Ánh lộ rõ vẻ lo lắng: "Có đau không chị?"

Trình Khanh Ngôn: "Không đau, cắt móng tay đi là được. Trong túi em có kềm cắt móng tay không?"

"Em để ở phòng ký túc xá rồi, không mang theo." Khương Ánh đứng dậy: "Để em xuống cửa hàng tiện lợi dưới nhà mua một cái nhé?"

Trình Khanh Ngôn bảo: "Để chị gọi điện hỏi trợ lý Tần xem em ấy có mang theo không đã."

Trợ lý Tần ở cùng tầng lầu, nếu có mang thì không cần phải cất công xuống mua. Sau khi gọi điện hỏi xong, nàng nói với Khương Ánh: "Em ấy không mang, nhưng em ấy bảo trong phòng khách sạn có cung cấp mấy thứ này, để trong ngăn kéo đấy, em tìm thử xem."

Phòng tiêu chuẩn bình thường chỉ cung cấp những đồ dùng một lần cơ bản, nhưng căn phòng Trình Khanh Ngôn ở là phòng suite cao cấp, trong phòng hầu như thứ gì cũng có sẵn.

Khương Ánh "dạ" một tiếng, kéo từng ngăn kéo ra kiểm tra. Một lúc sau, cô phát hiện ra một chiếc hộp nhỏ màu trắng: "Là cái này phải không chị?"

Trình Khanh Ngôn: "Em mở ra xem thử đi."

Đồ vật trong hộp tương đối nhiều, Khương Ánh mở ra, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là kềm cắt móng tay.

Trình Khanh Ngôn đưa tay về phía cô: "Cắt giúp chị đi."

Khương Ánh chớp mắt, "ồ" một tiếng rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, rất sẵn lòng giúp đỡ.

Cô vốn cẩn thận lại khéo tay nên sửa rất đẹp. Nhưng dù có đẹp đến mấy, năm ngón tay lại chỉ có một ngón ngắn móng, nhìn qua có chút ngượng ngịu.

Cô suy nghĩ một chút rồi chủ động hỏi: "Hay là cắt mấy móng còn lại luôn nhé chị?"

Trình Khanh Ngôn không thích sự khập khễnh nên gật đầu đồng ý với đề nghị của cô.

Tiếng "lách cách, lách cách" vang lên.

Trình Khanh Ngôn nghe âm thanh ấy, bỗng nhiên cảm thấy khung cảnh lúc này có chút kỳ lạ.

Đêm khuya thanh vắng, Alpha ngồi xổm trước mặt nàng, cẩn thận cắt tỉa từng chiếc móng tay cho nàng, tỉ mỉ mài giũa. Cắt xong rồi, Alpha chu đáo còn nắm lấy đầu ngón tay nàng miết nhẹ trong lòng bàn tay, cảm thấy vẫn hơi cộm nên lại giũa thêm chút nữa, cho đến khi mượt mà nhẵn mịn mới chịu dừng lại.

Kềm cắt móng tay dùng rất thích, Khương Ánh cắt xong cho nàng thì tiện thể cũng tự sửa sang lại móng tay cho mình.

Trình Khanh Ngôn cảm thấy trong người hơi nóng, nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn sang bàn tay của Alpha với ánh mắt đầy ẩn ý.

Khương Ánh tưởng nàng không hài lòng: "Có chỗ nào không đúng sao chị?"

"Không có, tốt lắm." Là do đầu óc Trình Khanh Ngôn đang có vấn đề. Để đánh tan cơn nóng rực trong người, nàng bảo: "Em đưa chiếc hộp đó cho chị, để chị xem bên trong có những gì."

Bình thường ở khách sạn nàng cũng chẳng mấy khi chú ý tới những thứ này.

Khương Ánh cũng rất tò mò, cô chưa từng ở phòng suite cao cấp bao giờ nên cùng nàng nghiên cứu những món đồ bên trong. Cô cầm lên một chiếc hộp nhỏ được đóng gói tinh tế, bên trên dường như in chữ tiếng Pháp mà cô không biết, liền nghiêm túc quan sát vài lượt: "Đây là cái gì thế chị?"

Trình Khanh Ngôn biết tiếng Pháp, liền nói cho cô biết: "Bao ngón tay."

"Bao ngón tay?" Khương Ánh chưa từng có khái niệm này, chỉ đơn thuần lặp lại theo.

Trình Khanh Ngôn nhìn cô, giọng nói hơi khàn đi: "Em biết dùng thế nào không?"

"Em không biết ạ." Khương Ánh chớp chớp mắt: "Để dùng khi ăn đồ ăn ạ?"

Nàng ghé sát nói với cô: "Để dùng khi làm tình đấy."

Khương Ánh ngay lập tức đỏ bừng mặt, đầu ngón tay run lên khiến chiếc hộp rơi bẹp xuống ga giường.

"Muốn thử không?"

Hơi thở Trình Khanh Ngôn có phần nóng rực. Nàng nhặt hộp lên, xé ra lấy hai miếng đặt vào lòng bàn tay cô Alpha, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Chị có thể dạy em."

Tác giả có lời muốn nói:

Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

361618644-256-k36278
Đừng bao giờ nhấc máy từ bạn tình cũ
Tháng 9 15, 2026
Gặp Được Chân Tình
Gặp Được Chân Tình
Tháng 6 18, 2025
Thuê Bạn Gái Về Nhà
Tháng 5 27, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Tháng 8 3, 2026
Truyện Les Hay
Cô có thật sự yêu em không_truyenles.net
Cô có thật sự yêu em không?
Chap 49 Tháng 6 27, 2025
Chap 48 Tháng 6 27, 2025
Hôm Nay Vợ Chồng Đỉnh Lưu Lại Show Ân Ái Ư
Chương 78 Tháng 6 6, 2026
Chương 77 Tháng 6 6, 2026
404565366-256-k134692-2
Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương
Chương 153 Tháng 8 4, 2026
Chương 152 Tháng 8 4, 2026
414989533-256-k779159-1
Hẹn Em Dưới Hoàng Hôn
Chương 52 Tháng 8 22, 2026
Chương 51 Tháng 8 22, 2026
gl-tieng-hat-nguoi-thuong-378844694
Tiếng Hát Người Thương
Chương 47 Tháng 6 21, 2025
Chương 46 Tháng 6 21, 2025
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY_truyenles.net
TÔI CẦN BỜ VAI, CẬU CẦN MỘT CÁNH TAY
CHƯƠNG 18 Tháng 7 8, 2025
CHƯƠNG 17 Tháng 7 8, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
Xà Hoan
Chương 7 Tháng 2 9, 2026
Chương 6 Tháng 2 9, 2026
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved