Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 65
Hai ngày nay phần lớn thời gian Khương Ánh đều bận rộn với công việc thực tập, cô ở suốt trong viện nghiên cứu, ngoại trừ lúc đi siêu thị mua vài đồ dùng hàng ngày một lát thì hầu như chẳng được nghỉ ngơi.
Thế nhưng cô cũng không phải hoàn toàn không liên lạc với Trình Khanh Ngôn.
Lúc ăn cơm, Khương Ánh sẽ chủ động nhắn tin kể mình đã ăn gì, hỏi nàng đã ăn chưa. Trước khi đi ngủ, cô cũng sẽ gửi cho nàng vài chuyện thú vị gặp ở viện nghiên cứu, hai người vẫn luôn giữ liên lạc.
Cô rất bận, nhưng Trình Khanh Ngôn lại càng bận hơn cô.
Những tin nhắn cô gửi đi, Trình Khanh Ngôn không thể hồi đáp từng tin một, nàng thường tranh thủ một khoảng thời gian trống để trả lời tập trung.
Tối qua Khương Ánh có nhắc tới việc muốn đến tìm nàng, nhưng lúc đó Trình Khanh Ngôn đang đi công tác ở tỉnh khác, mãi đến nửa đêm mới về lại Bối Thành.
Vì vậy trong hai ngày này họ không hề gặp nhau, không phải không muốn mà là công việc quá nhiều, không xếp nổi thời gian.
Trên đường đi taxi đến Nguyệt Bạc Lâm, Khương Ánh suốt chặng đường đều im lặng. Chị tài xế tính tình hướng ngoại xởi cởi, rất thích trò chuyện phiếm việc nhà với hành khách. Chị ấy bắt chuyện vài câu, sự lịch thiệp vốn có của cô lẽ ra sẽ đáp lại đôi ba câu, nhưng lần này cô lại không trả lời.
Cô nghe thấy, chỉ là trong lòng ngột ngạt đến mức chẳng muốn cất lời.
Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng sừng sững, phố xá náo nhiệt phồn hoa.
Thế nhưng những âm thanh ấy đều chẳng thể lọt vào tâm trí cô. Lòng cô lúc này tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh lặng lạnh lẽo khiến người ta khiếp sợ.
Cô đang nghĩ về Trình Khanh Ngôn. Cô nghĩ xem Trình Khanh Ngôn bắt đầu phát bệnh từ năm nào, và tình trạng hiện tại của nàng ra sao.
Nếu như phát bệnh từ năm mười sáu tuổi, vậy thì chỉ còn lại thời gian một năm.
Khương Ánh cẩn thận nhớ lại trạng thái gần đây của Trình Khanh Ngôn, hoàn toàn không giống biểu hiện của một người chỉ còn sống được một năm.
Cô hít sâu một hơi, chắc là sẽ không như thế đâu.
Chắc không phải phát bệnh từ năm mười sáu tuổi, sẽ không chỉ còn lại một năm ngắn ngủi. Biết đâu chừng ngoài hai mươi tuổi nàng mới phát bệnh, hoặc biết đâu nàng có thể phá vỡ cột mốc mười lăm năm trong lịch sử y học thì sao.
Hơn nữa cô từng tra cứu trên mạng về hai người mẹ của Trình Khanh Ngôn, khi còn sống họ đều là những chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực tuyến thể, loại thuốc tăng cường dùng để điều trị chứng bất lực tin tức tố ở Alpha chính là do đội ngũ của họ nghiên cứu ra.
Họ chắc chắn sẽ không bỏ mặc tình trạng rối loạn tin tức tố của Trình Khanh Ngôn. Có lẽ từ khi nàng còn rất nhỏ, họ đã tiến hành điều trị và can thiệp vào tuyến thể của nàng, tình hình hẳn là tốt hơn nhiều so với các bệnh nhân khác.
Lần trước Trình Khanh Ngôn đưa cô đi kiểm tra sức khỏe, nơi họ đến không phải bệnh viện tuyến đầu của thành phố mà là Viện nghiên cứu Tuyến thể, cô đã làm kiểm tra tổng quát ở đó vào buổi tối.
Xét thêm việc hai người mẹ của nàng là chuyên gia ngành tuyến thể từng làm việc tại viện nghiên cứu năm đó, điều này cho thấy nàng vẫn luôn giữ liên lạc với Viện nghiên cứu Tuyến thể, mối quan hệ giữa họ lại vô cùng thân thiết.
Thế nên những năm qua nàng luôn nhận được sự điều trị hàng đầu cả nước. Loại thuốc đặc trị mà Hạ Vân Thăng nhắc tới nếu nghiên cứu thành công thì nàng cũng có thể sử dụng ngay từ bước đầu tiên.
Sẽ không sao đâu. Tất cả những điều kiện cô đã biết đều cho thấy tình trạng hiện tại của nàng không quá tồi tệ. Mọi yếu tố đều rất tích cực, chắc chắn không thể chỉ còn lại một năm, nàng nhất định có thể đợi được đến khi thuốc đặc trị ra đời.
Dù cho có tệ đến đâu, Khương Ánh vẫn nguyện ý tin vào giấc mơ của mình. Trong mơ chẳng phải đã nói nàng là nữ chính của thế giới này sao, nữ chính làm sao có thể xảy ra chuyện được chứ?
Nếu nữ chính xảy ra chuyện, thế giới này sẽ sụp đổ và không còn tồn tại nữa.
Suốt quãng đường hơn bốn mươi phút, bộ não Khương Ánh vận hành liên tục, cô suy nghĩ rất nhiều điều. Cô không còn hoảng loạn như thời điểm hơn một tiếng trước khi mới xác định Trình Khanh Ngôn bị rối loạn tin tức tố nữa. Cô đã bình tĩnh hơn nhiều, nhịp tim cũng dần trở lại bình thường.
Thế nhưng cơn đau như rách mở vết thương nơi lồng ngực lại chẳng hề biến mất. Nó không quá dữ dội nhưng cứ âm ỉ tồn tại mãi.
Chân mày Khương Ánh khẽ run run, cô giơ tay lên xoa xoa lồng ngực.
Khi mải mê suy nghĩ, thời gian trôi qua rất nhanh. Cô cảm thấy mình mới lên xe chưa được bao lâu thì đã đến nơi. Cô trả tiền rồi xuống xe, đi đến chỗ bảo vệ ngay cổng chính khu Nguyệt Bạc Lâm.
Cô đã thử thương lượng với bảo vệ một lúc, nhưng vẫn không thể vào trong.
Dù cô đã tới đây rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng với tư cách là khách ghé thăm. Phải có chủ hộ xác nhận thì bảo vệ mới mở cổng cho vào, nên bảo vệ bảo cô hãy liên hệ với chủ nhà trước.
Khương Ánh lấy điện thoại ra, mở màn hình quay số. Cô có chút do dự không biết có nên gọi cho nàng hay không. Cô đã bốc đồng chạy tới đây mà không thông báo trước, liệu hành động này có làm phiền đến đối phương hay không?
Thế nhưng cô rất muốn gặp nàng, thực sự rất muốn.
Do dự trong giây phút, nhịp tim cô đập nhanh liên hồi. Cô lấy hết dũng khí nhấn nút gọi, tiếng "tút tút tút" vang lên bên tai rồi lại chìm vào im lặng. Một giọng nói tự động quen thuộc vang lên nhắc nhở cô số máy vừa gọi tạm thời không có người bắt máy.
Khương Ánh cúp máy, chờ hai phút rồi lại gọi thêm một lần nữa, nhưng vẫn không có ai nghe.
Cô biết dạo này Trình Khanh Ngôn công việc rất bận rộn, giờ này có thể nàng vẫn chưa tan làm, đang họp ở công ty, hoặc cũng có thể đã đi tham dự một buổi tiệc tối quan trọng nào đó, hay là hôm nay tan làm sớm nên lúc này đã đi ngủ rồi.
Có nên trở về không?
Gió đêm lạnh giá thổi vào mặt làm sống mũi thon gọn của Khương Ánh đỏ lên. Cô không trở về, cũng không gọi điện thêm nữa mà đi tới chiếc ghế gỗ bên cạnh cổng chính Nguyệt Bạc Lâm ngồi xuống, lặng lẽ ngồi ở đó.
Nơi này là nhà của Trình Khanh Ngôn. Dù không gặp được, cô cũng muốn ở gần nàng hơn một chút, gần nơi nàng từng sinh sống hơn một chút. Ngồi ở đây, cô cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Cô biết nhà nàng ở đâu, biết nàng làm việc ở đâu, có số điện thoại của nàng. Ngoài những thứ đó ra, giữa cô và nàng chẳng còn sự kết nối nào khác.
Môi trường sống, trải nghiệm, hay bè bạn của cô và nàng hoàn toàn không có một điểm giao thoa nào.
Nếu như nàng không nghe điện thoại, cô sẽ không thể tìm thấy nàng, cũng chẳng thể liên lạc được với nàng.
Khương Ánh im lặng nhìn hai bàn tay mình, trong lòng lại một lần nữa trỗi lên ý nghĩ giống như lúc chiếc điện thoại rơi xuống đất: Cô có thể nắm giữ được điều gì?
*
Trợ lý Tần xách túi bước nhanh đến cổng bảo vệ của Nguyệt Bạc Lâm. Em ấy đã đăng ký với ban quản lý tòa nhà nên có thể tự do ra vào.
Ngay khi định bước vào trong, em lại lùi lại vài bước, quay đầu nhìn về phía chiếc ghế dưới cây ngô đồng bên tay phải. Cảm thấy người đang ngồi ở đó trông khá quen mắt, em tiến lại gần nhìn kỹ vài lần, quả nhiên là người mình quen biết. Em cất tiếng gọi:
"Khương Ánh."
Khương Ánh ngẩng đầu, rèm mi run rẩy nhìn em rồi chào hỏi: "Trợ lý Tần, chào buổi tối."
"Chào buổi tối," Trợ lý Tần đi đến bên cạnh cô, "Em ngồi ở đây làm gì thế?"
Khương Ánh nói: "Em đến tìm cô Trình."
Trợ lý Tần: "Vậy sao em không vào trong?"
"Em gọi điện cho chị ấy nhưng chị ấy không nghe máy." Khương Ánh nói.
Trợ lý Tần: "Không phải sếp gọi em qua đây à?"
Khương Ánh lắc đầu: "Em không có báo trước với chị ấy, em đột nhiên tới thôi."
Trợ lý Tần nhìn chóp mũi bị gió lạnh thổi đến đỏ bừng của cô, chắc là đã đợi một lúc lâu rồi. Trời lạnh thế này mà cứ đứng mãi ở đây thì không ổn chút nào.
Em đến để đưa tài liệu cho Trình Khanh Ngôn. Trước khi đi, em có gọi một cuộc điện thoại, lúc đó Trình Khanh Ngôn đã nghe máy và dặn khi tới nơi cứ bấm mật khẩu tự vào, không cần gõ cửa vì nàng muốn ngủ một lúc, đừng làm phiền nàng.
Có lẽ vì nguyên nhân này nên điện thoại mới để chế độ im lặng, thành ra không nhận được cuộc gọi của Khương Ánh.
Em nhìn gương mặt của Khương Ánh, đắn đo một hồi rồi nói: "Em đi vào với chị."
Khương Ánh "a" một tiếng, mắt sáng lên: "Có được không ạ?"
Theo lý mà nói, hành vi này đương nhiên là không được. Em chỉ là trợ lý, không thể can thiệp quá nhiều vào chuyện riêng tư của sếp. Sếp cho em đặc quyền có thể tùy ý ra vào, nhưng điều đó không có nghĩa là em được phép dẫn người khác vào theo.
Em là một trợ lý có tác phong nghề nghiệp vô cùng chuyên nghiệp, trước đây chưa từng làm chuyện thế này bao giờ, em có nguyên tắc của riêng mình. Nhưng em lại nhớ đến hôm đó, khi Trình Khanh Ngôn gối đầu lên đùi Khương Ánh nhắm mắt ngủ, nét mặt nàng lúc ấy lại an yên và thả lỏng đến vậy…
Khương Ánh đối với Trình Khanh Ngôn là một tồn tại rất khác biệt.
Ôi!
Trợ lý Tần hít một hơi thật sâu, giục: "Trước khi chị đổi ý thì em mau đứng dậy đi vào với chị nhanh lên."
Khương Ánh cũng không lề mề nữa, dạ một tiếng rồi sải bước đi rất nhanh.
Chân trợ lý Tần không dài bằng cô nên suýt nữa thì không đuổi kịp. Liếc nhìn góc mặt cô, trong lòng em thầm cảm thán, xem ra là sợ mình đổi ý thật rồi.
Thuận lợi vào trong khu dân cư, ngồi lên xe điện nội khu để đi đến căn biệt thự nơi Trình Khanh Ngôn ở, Khương Ánh nhìn em bằng ánh mắt đầy cảm kích: "Cảm ơn trợ lý Tần."
"Không có gì đâu." trợ lý Tần cũng không biết hành động lần này của mình là đúng hay sai, trong lòng bắt đầu thấy hốt hoảng. Vỡ lỡ ra sếp tức giận sa thải em thì biết làm sao bây giờ? Đi đâu mà tìm được công việc đãi ngộ tốt như thế này nữa chứ? Càng nghĩ càng thấy sợ, em liền ướm hỏi: "Em với sếp không cãi nhau đấy chứ?"
Khương Ánh lắc đầu: "Không có ạ."
Trợ lý Tần mới nhẹ thở phào một cái, dặn dò cô: "Lát nữa em đừng đi vào cùng chị. Đợi chị ra ngoài rồi em hãy lặng lẽ đi vô. Nếu sếp có hỏi thì em cứ bảo là em trèo tường vào nhé."
Khương Ánh ngẩn ngơ một lúc, xác nhận lại với em: "Phải nói thật như vậy sao ạ, liệu có bị lộ không ạ?"
Đương nhiên là lộ rồi! Nếu Khương Ánh mà trèo tường vào được, dễ dàng qua mặt cả bảo vệ lẫn camera giám sát như thế thì ai mà dám ở đây nữa, an ninh tối thiểu cũng chẳng đảm bảo nổi.
"Chị nói đùa thôi, giải tỏa chút tâm trạng căng thẳng của chị ấy mà."
Thật ra ngay lúc ngồi trên xe điện, em đã gửi tin nhắn cho Trình Khanh Ngôn, thành thật tự thú hành động bồng bột lần này của mình và miêu tả chi tiết toàn bộ sự việc.
Nào là bạn học Khương Ánh bị bỏ rơi ngoài cổng đáng thương biết bao nhiêu, nội tâm em đã phải đắn đo dằn vặt suốt bao lâu mới quyết định đưa Khương Ánh vào.
Khu biệt thự rất rộng, xe điện chạy chậm nên phải đi mất vài phút mới tới nơi. Không có việc gì làm, trợ lý Tần tò mò hỏi: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, sao em lại đột nhiên đến tìm sếp vậy, có chuyện gì gấp lắm à?"
Khương Ánh thành thật đáp: "Em rất nhớ chị ấy, muốn gặp chị ấy, muốn được ở gần chị ấy một chút."
Nỗi nhớ nhung không vướng bận chút tình ái phàm tục, vô cùng thuần khiết và trong trẻo, nên cô có thể thản nhiên bộc bạch ra thành lời.
Thế nhưng trợ lý Tần lại nghĩ đi đâu mất rồi. Nghe xong mà tai đỏ bừng, máu đẩy thuyền lại nổi lên, em cứ thế quắn quít cười rúc rích.
Khương Ánh ngơ ngác nhìn chị ấy: ?
Đến nơi, xe điện dừng lại.
Trợ lý Tần hắng giọng một cái rồi đổi giọng dặn dò: "Sếp chắc là đang ngủ, lát nữa chị để tài liệu lại rồi sẽ đi ngay. Lúc vào trong nhẹ tay nhẹ chân thôi nhé, đừng làm sếp giật mình."
"Dạ." Khương Ánh gật đầu, nghĩ đoạn lại hỏi: "Nếu Mì Sợi với Thịt Viên thấy chúng ta rồi sủa lên làm chị ấy giật mình thì sao ạ?"
Tần trợ lý đáp: "Mì Sợi với Thịt Viên khôn lắm. Lúc sếp ngủ mà thấy người quen tới thì chúng nó không sủa lung tung đâu, sếp dạy chúng nó ngoan lắm."
Trình Khanh Ngôn huấn luyện chó rất giỏi.
Đúng như trợ lý Tần nói, Mì Sợi và Thịt Viên đang ngủ trong sân thấy hai người tới thật sự không hề sủa lớn.
Đã một thời gian hai chú chó không gặp Khương Ánh nên hớn hở chạy chồm tới, nhỏ giọng ư ừ vài tiếng.
Khương Ánh xoa đầu hai chú chó, thì xầm: "Ngoan, khi nào rảnh chị lại tới chơi với hai đứa nhé."
Mì Sợi và Thịt Viên nghe hiểu tiếng người, hình như biết cô đến tìm chủ nhân nên không quấy rầy cô nữa. Chúng tung tăng vài cái trong sân rồi quay về chuồng nằm, ghé cái đầu chó nhìn Khương Ánh cùng trợ lý Tần mở cửa đi vào. Một lúc sau, trợ lý Tần lại đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại rồi lên xe điện rời đi.
Khương Ánh vẫn luôn ở lại bên trong không ra.
Đèn phòng khách vẫn mở, sáng rực và vô cùng yên tĩnh.
Khương Ánh nhìn quanh một lượt không thấy Trình Khanh Ngôn đâu, chắc là nàng vẫn đang nghỉ ngơi trong phòng ngủ.
Cô hơi đắn đo không biết nên ngồi ở phòng khách chờ nàng ra hay đi vào phòng ngủ xem sao. Giấc ngủ của nàng vốn không tốt, rất dễ giật mình tỉnh giấc, nếu cô tự ý đi vào thì dù có nhẹ nhàng đến đâu cũng rất dễ làm nàng thức giấc.
Đang lúc lưỡng lự, ánh mắt cô vô tình rơi trên hộp thuốc cảm đặt trên bàn trà, ngay cạnh thùng rác là vỏ gói thuốc cảm dạng pha nước uống đã dùng xong.
Trình Khanh Ngôn bị cảm sao? Có nghiêm trọng không, bây giờ tình hình thế nào rồi?
Khương Ánh mi tâm khẽ giật, không còn đắn đo nữa, liền rón rén đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Trong phòng ngủ, chiếc đèn ngủ cổ điển tỏa ra ánh sáng vàng nhạt. Tuy không quá sáng nhưng không hề cản trở tầm nhìn, vẫn có thể thấy rõ tình hình bên trong.
Trình Khanh Ngôn đang nhắm mắt, hai má hơi hồng lên, lẳng lặng nằm đó. Chiếc chăn lông vũ mỏng nhẹ nhàng đắp trên người nàng, nếu không nhìn thấy cái đầu đang lộ ra ngoài thì khó mà phát hiện trên giường đang có người nằm.
Hơi thở vô cùng nhẹ nhàng.
Khương Ánh ngồi xổm xuống, ánh mắt xao động nhìn chằm chằm gò má ửng hồng của nàng đầy lo lắng. Trên trán nàng rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả khi đang ngủ mi tâm cũng khẽ nhíu lại. Cô đưa đầu ngón tay đặt trước cánh mũi nàng để kiểm tra.
Vẫn còn thở, cô thầm trút được một khoảng thở dài.
Trên tủ đầu giường có để máy đo nhiệt độ trán, Khương Ánh liếc nhìn con số hiển thị trên đó: 37,3 độ. Chỉ là sốt nhẹ, không quá nghiêm trọng, trước khi ngủ nàng cũng đã uống thuốc rồi nên không cần thiết phải đánh thức nàng dậy.
Đã ngủ rồi thì cứ để nàng nghỉ ngơi cho thật tốt.
Khương Ánh không gây ra tiếng động nào, chỉ lặng lẽ ngồi xổm bên cạnh trông chừng nàng.
Trong mắt cô gợn sóng lăn tăn, đong đầy tình cảm tha thiết cùng sự lo âu, dịu dàng đắm đuối nhìn người phụ nữ trước mặt.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Trình Khanh Ngôn – người không biết đã ngủ bao lâu – bắt đầu có dấu hiệu tỉnh giấc. Hàng mi rậm rạp khẽ rung rinh rồi chậm rãi mở ra.
Mắt còn ngái ngủ, khuôn mặt của cô gái trẻ cứ thế xuất hiện trong tầm mắt ngay khoảnh khắc nàng mở mắt. Như thể chưa kịp phản ứng, nàng ngơ ngác chớp chớp mắt.
Ý thức vẫn chưa mấy tỉnh táo, cứ tưởng bản thân đang nằm mơ hoặc gặp ảo giác, khóe môi nàng khẽ nhếch lên rồi lại nhắm mắt nheo lại thêm vài phút để ngủ nướng thêm chút nữa. Đợi đến khi đại não hoàn toàn tỉnh táo, nàng mới mở mắt ra lần nữa.
Gì thế?
Đồ hư hỏng sao vẫn còn ở đây?
Khương Ánh thấy nàng đã tỉnh liền cất giọng mềm mại: "Chị ơi."
Trình Khanh Ngôn đưa tay vỗ vỗ lên mặt cô, ấm áp, có nhiệt độ hẳn hoi. Nàng lại nhéo mạnh một cái, nghe thấy cô gái nhỏ "ư" một tiếng vì đau, mới biết đây không phải là mơ.
Khương Ánh nhận ra sự ngờ vực của nàng liền lên tiếng giải thích lại toàn bộ sự việc. Nói xong, cô hơi lo lắng hỏi: "Em không báo trước với chị mà đã tự ý chạy tới tìm, chị có tức giận không?"
Đuôi lông mày Trình Khanh Ngôn khẽ nhướn lên, dáng vẻ vừa mới ngủ dậy lúc này trông vô cùng dịu dàng, giọng nói cũng khàn khàn: "Lại gần đây chút."
"Dạ." Khương Ánh xán lại gần nàng.
Trình Khanh Ngôn vươn hai tay ra khỏi chăn, mềm mại quàng lấy cổ cô gái nhỏ rồi kéo cô về phía mình, gò má cọ cọ vào hõm cổ cô từng chút một.
Khương Ánh cúi người, lòng bàn tay chống trên ga giường. Cô nghe thấy người phụ nữ bên tai mình cất lời bằng giọng điệu rất khẽ:
"Không tức giận."
"Gặp được em, chị rất vui."
Dứt lời, như để thưởng cho cô, người phụ nữ nhẹ nhàng hôn lên tai cô một cái.
Hơi thở Khương Ánh nóng bừng, hàng mi rung rung. Bàn tay đang chống trên ga giường bất chợt mềm nhũn ra, suýt nữa thì không trụ vững mà ngã đè lên người nàng, cô hơi cuống cuồng gọi: "Chị… chị…"
Trình Khanh Ngôn khàn giọng bật cười: "Tai em nhạy cảm thế cơ à?"
Khương Ánh chớp mắt, mấp máy môi, chẳng biết phải đáp lời ra sao.
Trước đây chưa từng có ai hôn lên tai cô cả, cô cũng không rõ như thế này thì có tính là nhạy cảm hay không.
Trình Khanh Ngôn buông cô ra rồi ngồi dậy. Do ngủ hơi lâu nên cổ họng cứ khàn khàn khó chịu, nàng lên tiếng: "Em rót giúp chị một ly nước ấm được không?"
Khương Ánh vội vâng lời, cầm lấy chiếc ly thủy tinh đã trống rỗng trên tủ đầu giường rồi xoay người đi ra phòng khách.
Trong lúc cô đi ra ngoài, Trình Khanh Ngôn cầm lấy chiếc điện thoại để bên gối lên xem. Trước khi ngủ nàng bật chế độ im lặng, có hai cuộc gọi nhỡ từ Khương Ánh, trên WeChat cũng có vài tin nhắn công việc chưa xử lý. Nàng tạm thời không thèm bận tâm, mà mở tin nhắn trợ lý Tần gửi đến xem trước.
Nhìn thấy đoạn miêu tả của trợ lý Tần về việc Khương Ánh đáng thương thế nào, tội nghiệp ra sao khi đứng chờ ngoài cổng khu dân cư, trong đầu nàng không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh đó, liền bật cười khẽ một tiếng.
Làm gì mà khoa trương đến thế chứ.
Đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, nàng nhắn lại một tin khiến cô trợ lý đang lo sốt vó kia có thể hoàn toàn yên tâm: 【 Làm tốt lắm, tăng lương. 】
Nghe thấy tiếng động, nàng đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn cô gái nhỏ đang đi đến bên cạnh mình. Nàng nhận lấy ly nước uống vài ngụm, dịu đi cảm giác khó chịu nơi cổ họng.
Khương Ánh thấy sắc môi nàng vẫn còn hơi tái nhợt liền cầm máy đo nhiệt độ lên bấm thử cho nàng: 37,1 độ, đã hạ sốt rồi. Cô mới trút được gánh nặng trong lòng.
Trình Khanh Ngôn nói: "Chị không sao đâu. Chắc là do đêm qua đi máy bay về muộn quá nên chưa nghỉ ngơi tử tế, ban ngày lại mệt mỏi cả ngày nữa nên cơ thể mới hơi khó chịu một chút thôi."
Uống thuốc xong lại ngủ thêm một giấc, lúc này nàng đã hồi sức lại và khỏe hơn nhiều, chỉ là người vẫn còn hơi uể ả.
Thế sao không nói với em chứ?
Khương Ánh chớp chớp mắt nhìn nàng, môi mấp máy, rất muốn hỏi người phụ nữ trước mặt rằng tại sao cơ thể không khỏe mà lại chẳng chịu nói cho cô biết.
Đoán chừng cô vẫn còn lo lắng, Trình Khanh Ngôn dùng hai tay áp lấy mặt cô nắn nắn, trấn an: "Thật sự không sao đâu mà, cười một cái xem nào."
Khương Ánh nghe nàng nói, bèn nhìn nàng mỉm cười, hỏi: "Chị đói không, có muốn ăn chút gì không?"
Trình Khanh Ngôn lắc đầu: "Không đói, giờ chị thấy đắng miệng chẳng muốn ăn gì."
"Chị muốn ngủ thêm một lúc nữa sao?" Khương Ánh kiên nhẫn hỏi ý nàng.
Trình Khanh Ngôn nắm lấy tay cô chơi đùa: "Chắc là không ngủ được nữa đâu, nhưng vẫn muốn nằm nghỉ một lúc, chưa muốn dậy."
Khương Ánh gật đầu: "Vậy chị nằm đi, em trông chị."
"Người chị ra mồ hôi, dính rít khó chịu lắm," Trình Khanh Ngôn vốn không thích cảm giác này, nhưng lúc này lại chẳng muốn tốn sức ngồi dậy vào phòng tắm, suy nghĩ một chút rồi nói, "Em lấy giúp chị một chậu nước ấm ra đây, chị lau qua người rồi nghỉ tiếp."
Phòng ngủ chính rất rộng rãi, có kèm phòng tắm riêng của nàng. Khương Ánh tháo vát nhanh nhẹn, sau khi hỏi nhiệt độ nước nàng hay dùng liền nhanh chóng bưng chậu nước ra, đặt lên ghế rồi chủ động hỏi: "Cần em giúp không?"
Trình Khanh Ngôn hơi ngạc nhiên nhìn cô một cái, tưởng mình nghe nhầm hoặc cô hiểu sai ý, bèn xác nhận lại: "Giúp chị cái gì cơ?"
Vành tai Khương Ánh hơi đỏ lên, ánh mắt trong trẻo sạch sẽ: "Giúp chị lau mồ hôi."
Trình Khanh Ngôn thót tim một cái, nhìn chằm chằm cô vài giây. Thấy thái độ cô vô cùng kiên định, trên mặt chẳng có chút thẹn thùng hay thoái lùi nào.
Mấy ngày trước ở khách sạn nhờ cô cởi giúp cài áo lót, cô còn ngập ngừng một hồi mới đồng ý, vậy mà giờ lại chủ động đề nghị lau mồ hôi giúp nàng. Rốt cuộc điều gì đã khiến cô thay đổi lớn đến thế?
Dạo này nàng kích thích cô quá đà khiến cô hoàn toàn mở lòng rồi sao?
Hay là vì xót nàng đang bệnh, không muốn nàng mệt mỏi nên đơn thuần muốn gánh vác giúp nàng?
Dù thế nào đi nữa, Trình Khanh Ngôn cũng không phản đối đề nghị này. Nàng vốn chẳng phải người e ấp e lệ, vả lại bản thân quả thực mệt đến mức không buồn cựa quậy, liền vui vẻ nhận sự chăm sóc của cô, khẽ "ừm" một tiếng: "Được chứ."
Lúc này nàng không mặc áo lót, trên người chỉ vỏn vẹn chiếc quần lót cùng váy ngủ hai dây màu xanh thẫm, chẳng cần cởi ra cũng rất tiện cho cô thao tác.
Nhận được câu trả lời chắc chắn từ nàng, Khương Ánh bắt đầu xắn tay áo lên lộ ra cẳng tay trắng mịn. Cô nhúng khăn vào nước nóng, một lúc sau mới vớt ra vắt khô.
Nhìn đường nét cơ bắp hiện lên trên cẳng tay cô khi vắt nước, ánh mắt Trình Khanh Ngôn xao động, nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Nàng đang nghĩ cái gì không biết. Ánh mắt cô trong sáng, lại còn tốt bụng muốn giúp đỡ, bản thân nàng thì đang bệnh tật, làm sao có thể nảy sinh mấy cái suy nghĩ đó được.
Nàng nằm trên giường, Khương Ánh lau mồ hôi trên cổ và tay giúp nàng, khó tránh khỏi việc đụng chạm làn da. Ánh mắt nàng dừng lại trên vành tai đỏ bừng cùng đầu ngón tay hơi run rẩy của cô.
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn khẽ nhếch lên. Xem ra người này vẫn căng thẳng và xấu hổ như cũ, chỉ vì muốn nàng được nghỉ ngơi tử tế nên mới đè nén sự thẹn thùng, vờ như bình tĩnh để giúp công việc này.
Trình Khanh Ngôn mềm lòng, quan tâm nói: "Lau lưng giúp chị nữa là được rồi, chỗ khác không ra mồ hôi, không cần lau đâu."
Ý là vùng ngực và bụng dưới không cần đụng tới.
Khương Ánh thở ra một hơi rồi "dạ" một tiếng, ngoan ngoãn nghe theo nàng. Nàng ngồi dậy phối hợp, vạt váy ngủ vén lên làm lộ ra một nửa tấm lưng trần mịn màng.
Ánh mắt cô không hề nhìn lung tung. Khi làm những việc này, tuy vành tai đỏ lây nhưng trong lòng cô chẳng có chút tạp niệm nào, đôi mắt sạch sẽ trong trẻo, chỉ muốn nhanh chóng làm xong để nàng nghỉ ngơi.
Một lúc sau, những chỗ cần lau đều đã lau xong, cô nói: "Được rồi chị."
Trình Khanh Ngôn nhắm mắt lại nằm xuống lần nữa, chẳng buồn chỉnh lại vạt váy, làm lộ ra cặp đùi trắng nõn mịn màng. Lúc Khương Ánh đắp chăn cho nàng, ánh mắt vô tình rơi vào vết sẹo dài gần mười xentimét trên đùi trái, ngay bắp đùi của nàng.
Nhìn màu sắc có thể thấy vết sẹo này không phải vết thương mới, chắc hẳn đã có từ nhiều năm trước.
Vết sẹo dài như thế, chắc phải đau lắm.
Hàng mi Khương Ánh rung rung, hốc mắt ửng đỏ, cổ họng nghẹn ngào thở ra một hơi thật sâu: "Chị ơi…"
Trình Khanh Ngôn nhắm hờ mắt đáp lại: "Ừm?"
"Vết thương trên chân chị làm sao mà có thế?" Khương Ánh hỏi.
Trình Khanh Ngôn không để ý, thản nhiên đáp: "Tự chị không cẩn thận làm xước thôi."
Tự làm xước sao, một vết sẹo dài đến thế…
Khương Ánh nén lại giọng nói đang run rẩy, đỏ mắt hỏi: "Có đau lắm không chị?"
"Không đau," Trình Khanh Ngôn nói với cô, "Lâu lắm rồi, chắc cũng cả chục năm rồi, sao mà… ưm…"
Giọng nàng chợt ngắt quãng, trong cổ họng phát ra một tiếng rên nhẹ. Hàng mi dài bỗng rung lên rồi mở bừng mắt ra, cơ bụng thắt chặt, lòng bàn tay yếu ớt đặt lên đầu cô đẩy đẩy.
"Khương… ưm…"
Alpha đang hôn lên vết sẹo của nàng.
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc ngủ ngon, hẹn gặp lại vào ngày mai!