Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 66
Đèn phòng khách vẫn luôn sáng, chưa từng tắt đi.
Kim giờ trên đồng hồ treo tường đã chỉ vào số mười, lúc này là mười giờ sáu phút, đã trôi qua hai tiếng kể từ khi Khương Ánh đi vào.
Cánh cửa phòng ngủ chính đóng rồi lại mở, mở rồi lại đóng, lặp đi lặp lại mấy lần. Sau khi yên tĩnh được hơn nửa giờ, phòng khách bắt đầu náo nhiệt trở lại.
Mì Sợi và Thịt Viên tha hai quả bóng đồ chơi một hồng một xanh từ trong giỏ đồ chơi ra, hớn hở hăng hái chạy vào bếp, ư ừ kêu nho nhỏ đòi Khương Ánh — người đang nấu cháo rau củ — chơi cùng chúng.
Mì Sợi dùng cái đầu lông xù cọ cọ vào chân cô, Thịt Viên thì ngoắc ngoắc cái đuôi đập đập vào chân cô, hai đứa một trái một phải làm nũng ầm ĩ.
Hơi đau một chút.
Khương Ánh xuýt hà một tiếng, cúi mắt nhìn chúng nói: "Không được quậy, giờ chị bận rồi, lúc nào rảnh mới chơi với hai đứa được."
Mì Sợi và Thịt Viên mở to đôi mắt long lanh nước, tội nghiệp nhìn cô.
Khương Ánh mềm lòng, nhưng lúc này cô quả thực không rảnh. Cô muốn hung dữ chút nhưng lại chẳng biết hung dữ thế nào, đành phải bảo: "Còn không ngoan là tí nữa chủ nhân hai đứa ra xử hai đứa đấy, biết chưa?"
Không ngoan, chủ nhân, xử.
Mì Sợi và Thịt Viên nghe thấy từ khóa liền lập tức ngoan ngoãn không quậy nữa. Trước khi rời khỏi bếp còn ư ừ kêu hai tiếng, đồng thời lườm Khương Ánh một cái, như thể đang muốn nói: Đồ che mặt chạy cậy thế người khác, lấy chủ nhân ra dọa chó nhỏ, thật là xấu xa!
Khương Ánh không hiểu tiếng chó, chẳng biết chúng đang cằn nhằn mình. Cô một bên trông nồi cháo, một bên dùng điện thoại trả lời tin nhắn công việc trong nhóm. Kỹ sư Sở đã tag nhắc tên cô vài lần trong nhóm, lúc đó cô không đụng tới điện thoại nên không biết có người tìm, mà dù có biết thì chắc cô cũng chẳng trả lời ngay được.
Nghĩ đến đây, vành tai cô hơi ửng đỏ, cô hơi ngượng ngùng thở ra một hơi rồi tiếp tục xử lý công việc.
Công việc không chỉ nhiều mà còn khó. Những con số dày đặc khiến cái đầu đang nóng bừng của cô hoàn toàn nguội lạnh trở lại, chẳng còn thời gian đâu mà dư vị lại những chuyện mình vừa làm trong phòng ngủ.
Hơn hai mươi phút sau, Khương Ánh tắt bếp gas, múc hai bát cháo nóng hổi ra cho nguội bớt, tìm hũ đường rồi rắc một ít vào một trong hai bát.
Bưng cháo ra đặt trên bàn ăn ở phòng khách, cô nhìn sang Mì Sợi và Thịt Viên đã về chuồng ngủ từ lúc nào. Tin nhắn trong nhóm vẫn reo liên tục, cô ngồi trên sofa, nét mặt nghiêm túc nhìn màn hình điện thoại, ngón tay gõ phím không ngừng để cùng đồng nghiệp giải quyết vấn đề.
Đến khoảng gần mười một giờ, trên điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
Trình Khanh Ngôn: 【 Người đâu rồi, đi đâu đó? 】
Mặt Khương Ánh hơi đỏ lên, lập tức đứng dậy đặt điện thoại xuống, sải bước đi về phía phòng ngủ.
*
Còn chưa tới rạng sáng mà Trình Khanh Ngôn đã ngủ liền hai giấc. Tuy thời gian không dài nhưng giấc sau ngủ ngon hơn giấc trước.
Giấc đầu tiên ngủ ngon là vì cơ thể nàng không khỏe, hơi sốt nhẹ, thuốc cảm lại có tác dụng an thần.
Sau giấc ngủ đó, cơ thể nàng vẫn còn hơi mệt mỏi, nhưng nàng không nghĩ mình có thể ngủ tiếp được nữa, chỉ là không muốn dậy mà thôi. Vậy mà cái đồ hư hỏng Khương Ánh lại khiến nàng ngủ thiếp đi mất.
Trình Khanh Ngôn khi tỉnh dậy bèn đưa tay sờ sang bên cạnh, lạnh ngắt, chẳng có ai.
Nàng cựa quậy đôi chân, lông mày khẽ nhíu lại, thở ra một hơi rồi ngồi dậy. Nàng vén chăn lên nhìn, vạt váy ngủ trong lúc ngủ đã bị xô xệch co cụm lại ở vùng eo bụng.
Cho nên ngay khoảnh khắc vén chăn ra, nàng có thể nhìn thấy cảnh tượng nơi riêng tư ra sao, cũng cảm nhận được một luồng gió lạnh lùa vào.
Nàng mắng thầm mấy câu.
Cái đồ xấu xa này thế mà không tìm cho nàng chiếc quần lót để mặc vào, cứ thế để nàng trần vậy mà ngủ.
Hừ.
Bình thường nhìn thì chu đáo ngoan ngoãn lắm, thế mà lại làm ra cái trò này.
Trình Khanh Ngôn nhìn sang chiếc khăn giấy ướt trong thùng rác, cũng may còn biết lau sạch cho nàng, bằng không nàng nhất định phải đánh cho cô một trận mới được.
Trình Khanh Ngôn vuốt lại vạt váy, vùng eo bụng vẫn còn hơi ê ẩm, nàng tựa vào đầu giường lẳng lặng thả lỏng một hồi.
Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp trong phòng ngủ chiếu lên người nàng. Ánh mắt nàng rơi vào vết sẹo ở bắp đùi, vết sẹo nhiều năm vốn đã mờ thành màu da bình thường, nhưng lúc này lại đỏ lên một cách kỳ lạ.
Đầu ngón tay khẽ chạm vào vuốt ve, vẫn còn cảm nhận được nhịp đập nhẹ bên trong, vùng da này vẫn còn đang nhạy cảm chưa khôi phục lại.
Alpha đã hôn lên vết sẹo này quá nhiều lần. Không chỉ hôn, cô còn dùng chiếc lưỡi ấm áp vừa đau lòng vừa thương tiếc liếm láp nó, hơi ấm cùng sự bỏng cháy để lại đến giờ vẫn chưa biến mất.
Trình Khanh Ngôn không ngờ Khương Ánh lại đột nhiên hôn lên vết sẹo này. Chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến nàng chẳng có chút chuẩn bị tâm lý nào, mà vết sẹo lại nằm ở bắp đùi, vùng da quanh đây vốn dĩ đã khá nhạy cảm.
Ngay giây phút cô hôn lên, nàng đã có chút cảm giác. Loại cảm giác này vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nếu nàng lên tiếng ngăn lại thì khi không có sự cho phép của nàng, những chuyện sau đó đã chẳng xảy ra, mà eo nàng lúc này cũng chẳng ê ẩm thế này.
Lúc đó nàng cũng chẳng định làm gì. Cô thích nàng, đột nhiên thấy vết sẹo của nàng nên chắc hẳn là đau lòng lắm.
Chỉ định để Alpha hôn vết sẹo một chút là được rồi, lòng bàn tay nàng đặt trên đầu cô chỉ cần nhẹ nhàng đẩy một cái là đẩy ra được, nàng cũng đã định làm như vậy.
Nhưng ngay khi nàng định đẩy cô ra, những giọt nước mắt nóng hổi của Alpha đã rơi xuống vết sẹo của nàng. Giọt nước mắt rơi xuống liên tục không ngừng, hơi ấm của nước mắt dọc theo thớ thịt, dọc theo mạch máu trong chớp mắt lan tỏa khắp cơ thể, giống như thiêu đốt cả tâm hồn nàng.
Trình Khanh Ngôn không nói dối, vết sẹo này là do nhiều năm trước chính tay nàng tự rạch ra. Khi đó chứng rối loạn tin tức tố của nàng đã xuất hiện, nàng nhận ra mình không thể tiếp tục phụ thuộc vào thuốc ức chế một cách điên rồ nữa, phải cai sự khống chế của thuốc ức chế đối với bản thân. Nhưng quá trình đó chẳng dễ dàng gì, lần đầu tiên tự mình chịu đựng ở nhà, khó chịu đến mức co quắp trên sàn nhà, răng đập vào nhau bập bập, trên người đầm đìa mồ hôi.
Hốc mắt đỏ bừng nhìn ống thuốc ức chế, tựa như con thú dữ đói ăn lâu ngày nhìn thấy thức ăn, nàng thực sự nhịn không nổi nữa, muốn dùng. Lý trí nằm trên bờ vực sụp đổ, nàng cắn chặt môi, đưa tay ra. Thế nhưng ngay khi sắp chạm vào ống thuốc ức chế, nàng đột nhiên dừng lại, xoay người cầm lấy con dao gọt trái cây bên cạnh, hung hăng rạch một đường loạn xạ lên đùi.
Máu tươi trào ra, hòa cùng mồ hôi làm thấm ướt quần áo.
Cơn đau đến mức muốn ngất đi tạm thời đè nén dục vọng, đó là lần đầu tiên nàng không dùng thuốc ức chế mà tự mình chống chọi qua được.
Lần đầu tiên thành công, từ đó về sau chỉ cần nàng muốn, nàng hầu như đều có thể vượt qua. Nàng đã thoát khỏi sự khống chế của thuốc ức chế, lý trí một lần nữa trở về với chính nàng.
Vết thương do tự nàng tự xử lý nên không mấy hoàn hảo, vết sẹo sau khi lành tự nhiên chẳng hề đẹp đẽ, thế nhưng nàng chưa từng nghĩ đến chuyện xóa nó đi, nàng vẫn luôn giữ lại.
Như một lời cảnh tỉnh dành cho bản thân, luôn nhắc nhở nàng phải giữ cho mình sự tỉnh táo, phải làm chủ ý chí và cuộc đời của chính mình.
Trước đêm nay, vết sẹo này chỉ có nàng và Dư Giản Dư biết. Dư Giản Dư biết sự tồn tại của vết sẹo, nhưng cũng chưa từng có cơ hội nhìn qua.
Khương Ánh là người đầu tiên ngoài nàng ra được nhìn thấy rõ ràng, chạm vào, và đặt nụ hôn lên đó.
Lúc cô hôn lên, phản ứng của Trình Khanh Ngôn vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng đến khi giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, nàng đột nhiên không chịu nổi nữa, đôi mắt đỏ ngầu, hoảng hốt nhớ lại năm mười sáu tuổi khi bản thân bất lực cầm dao rạch nên vết thương này, giọt nước mắt đã chảy ra nơi đuôi mắt nàng.
Nàng đã chẳng còn sức lực để đưa tay lên lau, chỉ đành mặc cho giọt nước mắt ấy rơi xuống sàn nhà lạnh ngắt.
Nàng đang nghĩ, nếu lúc ấy Khương Ánh có thể ở bên cạnh nàng, nước mắt của nàng chắc hẳn đã rơi vào lòng bàn tay cô.
Nàng đang nghĩ, tại sao lúc ấy Khương Ánh lại không xuất hiện?
Đáng lẽ phải xuất hiện chứ.
Lúc ấy nàng đau như vậy, Khương Ánh nên xuất hiện, nên ở bên cạnh nàng, chăm sóc cho nàng mới đúng.
Thế nhưng hai người họ lại chênh nhau đến chín tuổi. Năm nàng mười sáu tuổi, Khương Ánh mới lên bảy, độ tuổi vừa mới vào tiểu học, làm sao có thể đến bên cạnh nàng.
Tại sao giữa họ lại chênh lệch chín tuổi này, tại sao cô không thể bằng tuổi nàng chứ.
Lồng ngực Trình Khanh Ngôn phập phồng, cảm giác trống trải mờ mịt bao trùm lấy nàng, nàng khát vọng Alpha có thể lấp đầy nó. Năm xưa không thể ở bên, thì lúc này có thể.
Người nàng muốn lúc này đang hôn lên vết sẹo của nàng.
Vì vậy nàng không đẩy cô ra. Không những không đẩy ra, nàng còn cất tiếng cổ vũ, tách hai chân ra để cô tiếp tục.
Nàng cứ nghĩ mình cần phải dạy cô.
Nhưng Khương Ánh lại nằm ngoài dự đoán của nàng. Cô quỳ ở giữa hai chân nàng, nắm lấy mắt cá chân nàng chăm chú nhìn. Rõ ràng rất ngượng ngùng, vành tai cùng gò má đều đỏ bừng, đuôi mắt đọng nước mắt, vậy mà còn thẳng thắn nói: "Tối nay chị mặc chiếc này là do em mua…"
Trình Khanh Ngôn không biết đêm nay cô sẽ đến tìm mình, mặc chiếc này hoàn toàn chỉ là trùng hợp.
Nàng muốn mắng cô, muốn bảo cô ngậm miệng lại, nhưng vừa mở miệng ra, mọi lời nói đều biến thành những tiếng nghẹn ngào đứt quãng, không thể vần thành câu.
Bởi vì khi Alpha nói chuyện, chiếc mũi cao cọ xát lên đó, chậm rãi, hơi thở đều rơi trọn trên món quà do chính tay cô lựa chọn. Trình Khanh Ngôn ngăn cách qua lớp quà tặng này, cảm nhận cô một cách rõ ràng, cảm nhận chiếc sống mũi và bờ môi mà nàng từng dùng đầu ngón tay chạm vào không biết bao nhiêu lần.
Món quà gặp nước màu sắc dần đượm sâu, dưới sự cho phép của người phụ nữ, Alpha với tư cách là người tặng quà đã tự tay mở phần quà này ra, đặt nó sang một bên rồi hôn lên.
Khương Ánh đã nghe thấy tiếng hít thở đứt quãng mà cô từng nghe trong điện thoại đêm đó. Tiếng hít thở mà cô hằng đêm mong nhớ, cô vô cùng yêu thích hóa ra lại được phát ra như thế này.
Thế nhưng so với sở thích của mình, điều khiến cô thỏa mãn hơn cả chính là người phụ nữ sẽ vì hành động của cô mà cảm thấy hạnh phúc.
Sự vui vẻ của Trình Khanh Ngôn —— chính là gốc rễ cho dục vọng của cô.
Ban đầu là hôn qua lớp quà tặng, Trình Khanh Ngôn đối với điều này không hài lòng, sự ướt át làm nàng không dễ chịu, lúc này mới chỉ thị Alpha bỏ món quà đi, hôn nàng mà không còn bất kỳ sự ngăn cách nào.
Alpha rất dịu dàng, chu đáo, giữa chừng còn ngẩng đầu hỏi cảm nhận của nàng. Nàng không muốn nói chuyện, cũng chẳng còn sức để nói, trực tiếp ấn sau cổ cô kéo trở lại.
Khoảnh khắc nào đó, trong đầu nàng trống rỗng. Nàng biết bản thân vừa trải qua chuyện gì, eo bụng run rẩy, hoảng hốt nhìn thấy gương mặt vốn ngây ngô sạch sẽ của Alpha lúc này tràn ngập dấu vết của mình, lại còn mang vẻ mặt vô tội liếm môi nhìn nàng, Trình Khanh Ngôn không chịu nổi nữa. Cảm giác xấu hổ hiếm hoi dâng lên trong lòng, vành tai đỏ bừng, nàng liền nhắm tịt mắt lại.
Nàng rất mệt, trận cảm mạo vốn còn chưa khỏi hẳn, chỉ mới trải qua một chút ngắn ngủi, chỉ mới đụng chạm ở bên ngoài thôi, khi dừng lại nàng đã mệt lắm rồi. Ngay khoảnh khắc nhắm mắt lại nàng đã thấy buồn ngủ, trước khi chìm vào giấc ngủ, nàng vẫn có thể cảm nhận được cô gái lại đang nhẹ nhàng hôn lên vết sẹo kia, lại đang khóc.
Trình Khanh Ngôn chìm vào giấc ngủ trong nụ hôn tràn ngập sự thương tiếc của cô gái.
Tỉnh dậy thì cái đồ hư hỏng đã biến mất, quần lót cũng không mặc cho nàng, không lẽ là chạy mất rồi sao.
Trình Khanh Ngôn cầm điện thoại lên gửi tin nhắn, chưa đầy năm giây sau, cửa phòng ngủ đã được đẩy ra. Khương Ánh mặt đỏ bừng đi vào, căng thẳng nắm lấy sợi dây đỏ trên cổ tay, ngượng ngùng nhìn nàng. Nàng không nói gì, mặt cô gái lại càng lúc càng đỏ thêm.
Dáng vẻ ngập ngừng ngượng ngùng này so với lúc làm việc "xấu" kia đúng là khác biệt một trời một vực.
Trình Khanh Ngôn đột nhiên thấy cô rất thú vị, biết xấu hổ, nhưng lại dám làm, mà còn biết làm nữa. Nếu không phải nàng cất tiếng ngăn lại, e là chuyện gì cô cũng dám hỏi dám nói.
Nàng vẫn còn nhớ rất rõ vào giây phút nàng đạt đến đỉnh điểm, nàng đã nghe thấy cô nói một câu "Nhiều quá..".
Hơn nữa lại còn cất lên bằng chất giọng kinh ngạc, cảm thán mà lại đầy ngượng ngùng.
Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng, nhìn cô bằng ánh mắt u uất: "Lại đây."
Khương Ánh đỏ mặt đi đến bên cạnh nàng, e ấp cất tiếng: "Chị tỉnh rồi ạ."
Trình Khanh Ngôn nhìn cô với vẻ cười như không cười, cất lời.
"Giờ này mới biết xấu hổ sao?"
"Không phải em hôn chị trước à?"
"Không phải tự tay em cởi cho chị sao?"
Dù những điều này đều được sự cho phép của nàng, nhưng nàng vẫn cứ muốn hỏi, ai bảo cái đồ hư hỏng lúc đó chẳng nể mặt nàng chút nào, nàng vốn rất thù dai.
Trước ba câu hỏi dồn dập chạm đến tâm hồn của nàng, Alpha xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, cả người như sắp bốc khói tới nơi. Cô cúi đầu, cúi đầu rồi lại cúi đầu, thấp xuống được vài giây lại tự mình ngẩng lên nhìn người phụ nữ. Ngượng ngùng thì ngượng ngùng, cô vẫn chủ động quan tâm: "Chị có thấy khó chịu ở đâu không?"
Trình Khanh Ngôn nhướng mày: "Em hỏi chỗ nào?"
"Đầu còn choáng không chị," Khương Ánh cắn môi dưới, một lúc sau lại liếc nhìn phần dưới eo bụng đang được chăn che phủ của người phụ nữ, "Chỗ đó có khó chịu không?"
Đồ hư hỏng này.
Đây là đang hỏi cảm giác sau cuộc yêu của nàng sao?
Chưa gì đã tự đề cao bản thân quá rồi đấy.
Dư vị lại một hồi, nói một cách công bằng thì nàng chẳng có bất kỳ sự khó chịu nào, ngược lại còn rất thoải mái. Bờ môi và chiếc lưỡi của Alpha nóng bỏng mềm mại, dịu dàng linh hoạt, mang lại cho nàng trải nghiệm rất tuyệt vời.
Nhưng những cảm nhận tinh tế này Trình Khanh Ngôn sẽ không nói cho cô biết vào lúc này, nàng chỉ đáp một câu không sao cả, sau đó tò mò hỏi: "Sao em lại biết mấy cái này, lén học qua rồi à?"
Cô gái chẳng cần nàng phải dạy, dù ngượng ngùng không thôi nhưng thao tác lại chẳng hề gượng gạo chút nào, hoàn toàn không giống lần đầu làm chuyện này.
"Em chưa từng học qua." Khương Ánh run rẩy hàng mi, thành thật đáp.
Trình Khanh Ngôn nhíu chặt chân mày: "Đã làm chuyện này với ai khác rồi sao?"
Khương Ánh sợ nàng hiểu lầm nên có chút hoảng hốt, lập tức giải thích: "Em chưa từng như thế này với người khác bao giờ, em cũng không biết tại sao mình lại biết nữa. Lúc em hôn lên, em liền cảm thấy chỗ đó rất quen thuộc, hình như em rất quen với nó, mà nó cũng rất quen thuộc với em, có một cảm giác thuộc về… em… ưm…"
Giọng nói ngắt quãng, Trình Khanh Ngôn nghe mà vành tai nóng bừng, bàn tay trực tiếp bịt miệng cô lại. Nói cái gì mà toàn lời lẽ bậy bạ thế không biết, rất quen, cảm giác thuộc về sao?
Sao lại có thể dùng một gương mặt ngây ngô đơn thuần thế này để nói ra những lời như vậy chứ? Thế nhưng ánh mắt của cô gái lại rất sạch sẽ, ngữ khí cũng chẳng hề có chút ý trêu chọc nào.
Trình Khanh Ngôn đối với cô không những không thể hung dữ được, mà thậm chí còn có một luồng hơi ấm chảy xao động trong lồng ngực. Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, nhéo nhéo tai Alpha: "Chị biết rồi."
Cái đồ hư hỏng này có cái tài nói lời tình tứ một cách tỉnh bơ, nàng lại rất ưng bụng điều đó. Chỉ là nàng vẫn chưa kịp thích ứng, đột nhiên lại buông ra mấy câu như vậy làm nàng cũng thấy hơi xấu hổ theo.
Khương Ánh run mi mắt, mỉm cười với nàng.
Nếu biết được suy nghĩ trong lòng người phụ nữ, cô sẽ giải thích rằng mình không phải đang nói lời tình tứ, cô đang nói sự thật. Những điều cô làm với người phụ nữ thực sự giống như bản năng vậy, quen thuộc, gắn bó, có cảm giác như sau nhiều năm xa cách nay lại được trở về nhà.
Cô cũng không biết tại sao mình lại biết làm những điều này. Cô không hề học tập hay suy nghĩ trước, nhưng khi môi chạm vào, cô tự nhiên biết phải hôn làm sao, hôn ở đâu, dùng lực thế nào thì mới khiến người phụ nữ thấy hạnh phúc.
Cô thao tác rất thuần thục, nhưng tư tưởng lại vô cùng đơn thuần, nhận thức của cô về tình dục hiện tại vẫn chưa theo kịp năng lực thao tác của bản thân.
Lúc người phụ nữ lên đỉnh điểm, khi giọt nước xối lên mặt cô, cô đại khái có thể đoán được đó là sự thể hiện cho niềm hạnh phúc của người phụ nữ. Nhưng sự kinh ngạc của cô cũng là thật, kinh ngạc vì lại có thể nhiều đến như thế, mới bất giác nói ra rồi còn nếm thử. Cô không phải đang trêu chọc người phụ nữ, chỉ là cảm thấy chuyện này thật mới lạ mà thôi.
Trình Khanh Ngôn nhìn đuôi mắt Khương Ánh, đã qua một lúc lâu như vậy mà vẫn còn đỏ, hốc mắt cũng hơi sưng lên, rốt cuộc là đã rơi bao nhiêu nước mắt cơ chứ.
Sau khi nàng ngủ thiếp đi, chắc là cô vẫn còn khóc.
Trái tim trong chớp mắt trở nên mềm xèo, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt cô, nàng dịu dàng cất tiếng: "Khương Ánh."
Khương Ánh chớp mắt: "Dạ?"
Bờ môi người phụ nữ kề sát tai cô, không hề tiếc lời khen ngợi: "Giỏi lắm, em làm chị rất thoải mái, chị rất thích, làm tốt lắm."
Khương Ánh vì lời khen của nàng mà mặt lại đỏ dơ lên, vừa vui vẻ lại vừa ngượng ngùng, đầu óc nóng bừng không suy nghĩ được gì nhiều, bèn đáp lại một câu: "Chị cũng giỏi lắm, em cũng rất thoải mái, rất thích."
Trình Khanh Ngôn: …
Dưới lời khen của cô gái, bên tai nàng lại văng vẳng câu nói "Nhiều quá..".
Nàng mới không cần cô khen nàng đâu. Nàng lườm cô một cái rồi véo nhẹ lên mặt cô một phát.
"Chị ngủ thiếp đi rồi, sao em không ở lại với chị mà lại chạy ra phòng khách làm gì?"
Khương Ánh có chút áy náy nói: "Em có ở lại một lúc, nhưng trong nhóm công việc có người gửi tin nhắn cho em, còn gọi điện qua nữa. Em sợ làm phiền đến chị nên mới ra phòng khách."
Trình Khanh Ngôn: "Bận lắm sao?"
Khương Ánh nói: "Cũng có một chút ạ, nhưng vẫn ổn."
Thế thì chính là rất bận rồi, Trình Khanh Ngôn thầm đưa ra kết luận trong lòng. Nàng vẫn luôn biết trong nhiệm vụ học tập của cô gái, kỳ nghỉ đông cũng không được nghỉ ngơi, lại còn phải đến viện nghiên cứu thực tập. Mới hai ba ngày không gặp mà hình như cô đã mệt mỏi đến gầy đi rồi.
"Chị có đói không, em nấu chút cháo ạ." Khương Ánh nhìn nàng, kiên nhẫn khuyên nhủ, "Nếu chưa đói thì ăn một ít thôi cũng được, rồi uống thuốc vào ngủ một giấc, ngày mai là khỏe lại ngay."
Giống như đang dỗ trẻ con, cô dỗ dành nàng ăn chút cháo.
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn nhẹ nhàng nhếch lên: "Ăn một chút vậy."
Khương Ánh mỉm cười: "Em bưng vào đây cho chị, hay chị ra phòng ăn ạ?"
Trình Khanh Ngôn cũng nằm lâu rồi, muốn đứng dậy vận động một chút: "Chị ra phòng ăn."
Khương Ánh "dạ" một tiếng, hoàn toàn chiều theo ý nàng. Cô đứng chờ vài giây, thấy người phụ nữ vẫn ngồi đó, chẳng những không có ý định rời giường mà còn dùng ánh mắt u oán nhìn mình.
Cô khó hiểu hỏi: "Sao thế chị?"
Trình Khanh Ngôn nửa cười nửa không: "Chị hỏi em một câu được không?"
Khương Ánh gật đầu: "Chị nói đi."
"Cởi quần lót của chị ra, sao lại không mặc lại cho chị, hả?" Trình Khanh Ngôn ghé bên tai cô thì thầm, "Muốn chị cứ để trần thế này sao?"
Khương Ánh đỏ bừng mặt, cuống quít giải thích: "Không, không phải đâu, tại em quên mất."
Đầu ngón tay người phụ nữ quấn lấy ngọn tóc cô, nhẹ nhàng giật giật: "Quên rồi? Chẳng phải trí nhớ em tốt lắm sao, hay là cố ý?"
Khương Ánh có chút sốt ruột: "Em quên thật mà, không phải cố ý đâu."
Lúc người phụ nữ ngủ thiếp đi, cô vẫn còn đang đau lòng hôn lên vết sẹo ấy. Hôn một lúc, cô lấy khăn giấy chăm sóc dọn dẹp sạch sẽ cho nàng, nhưng trong lòng vẫn nghẹn ngào khó chịu, vết sẹo kia đâm nhói tâm trí cô.
Nàng bảo đó là vết thương do tự tay mình rạch từ mười năm trước. Rốt cuộc là chuyện gì đã khiến nàng phải đối xử với bản thân như thế, liệu có liên quan đến hội chứng rối loạn tin tức tố không?
Mấy năm tháng ấy chắc hẳn nàng đã sống rất gian nan, thế mà cô lại chẳng thể làm được gì. Cô chỉ có thể giương mắt nhìn vết sẹo hằn trên đùi nàng, lòng ngực nghẹn đắng, ánh mắt đong đầy xót xa, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống.
Khóc một hồi lâu đến mức đầu óc thiếu oxy, cô mới quên mất chuyện mặc lại quần lót cho người phụ nữ.
Không phải cố ý thật sao?
Cứ tưởng là cố ý cơ đấy. Trình Khanh Ngôn khẽ run mi mắt, nàng phát hiện bản thân lại có chút tiếc nuối, cái đồ hư hỏng này vẫn còn ngoan quá.
"Em vào tủ lấy cho chị một chiếc."
Khương Ánh gật đầu, đi đến phòng giữ quần áo. Vừa kéo tủ chuyên đựng đồ lót ra, cô liền ngẩn người.
Nhiều quá chừng.
Đủ để mở một cửa hàng đồ lót luôn rồi.
"Chị ơi, chị muốn mặc chiếc nào?"
Trình Khanh Ngôn đang cầm điện thoại trả lời tin nhắn công việc, nghe tiếng cô gái hỏi liền đáp lại: "Tùy em, chọn chiếc nào em thích ấy."
Mấy chục giây sau, cô gái đi trở ra. Nàng đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn gương mặt cô, rồi lại nhìn kiểu dáng mà Alpha chọn cho mình, khẽ nhếch mày.
Phòng để quần áo của nàng rất rộng, trong đó có rất nhiều đồ lót. Nhãn hiệu nàng thích mỗi khi ra mẫu mới đều chủ động liên hệ gửi tới, thế nên phong cách vô cùng đa dạng.
Chiếc Khương Ánh chọn cho nàng là mẫu màu trắng phối hồng thanh lịch.
Nàng mà cũng có loại đơn điệu mộc mạc này sao?
Trình Khanh Ngôn bảo: "Mặc vào cho chị."
Hàng mi Khương Ánh run run, cô khẽ "dạ" một tiếng. Lúc mặc cho người phụ nữ, vành tai cô đỏ rực, đầu ngón tay khẽ run run, ánh mắt chẳng dám nhìn bậy bạ.
Trình Khanh Ngôn cất tiếng cười hơi cạn lời, cũng đâu phải chưa từng thấy, hôn cũng đã hôn rồi, sao còn giữ bộ dạng này chứ. Nàng thong thả lên tiếng: "Chẳng phải em bảo em với nó quen thuộc lắm sao, còn thẹn thùng cái gì?"
Khương Ánh mặt đỏ gay, nhỏ giọng đáp: "Cái… cái này không giống…"
Người phụ nữ trêu ghẹo: "Không giống chỗ nào?"
"Thì là không giống mà." Khương Ánh thở ra một hơi, chẳng biết phải giải thích làm sao.
Trình Khanh Ngôn đứng dậy, lòng ngón tay vuốt ve đôi môi mỏng của cô: "Xem ra vẫn chưa quen lắm đâu. Sau này phải nhìn nhiều một chút, tiếp xúc thân mật với nó nhiều hơn thì mới quen được."
Khương Ánh đỏ mặt đến mức sắp chín tới nơi, cả người nóng hổi. Cứ bước xuống giường là cô chỉ có nước bị trêu chọc, hoàn toàn không chống đỡ nổi, chẳng biết phải đáp lại thế nào.
Trình Khanh Ngôn chơi đến vui vẻ, bật cười khẽ vài tiếng rồi cất bước ra khỏi phòng ngủ.
Khương Ánh bước chậm một nhịp, đuôi mắt ửng hồng đi theo sau nàng. Nghe tiếng cười của người phụ nữ, khóe miệng cô cũng nhếch lên.
Thật tốt quá.
Tiếng cười của nàng thật dễ nghe.
Cũng êm tai giống như tiếng hít thở đứt quãng của nàng vậy, cô đều vô cùng thích.
Ánh mắt Khương Ánh đong đầy dập dềnh, cảm thấy rất thỏa mãn.
Khẩu vị Trình Khanh Ngôn không tốt lắm, chỉ ăn nửa bát cháo rau củ, phần còn lại đều nhường cho Khương Ánh ăn hết.
Mì Sợi và Thịt Viên trông thấy chủ nhân liền vui vẻ nhảy tót ra khỏi ổ, uốn éo nũng nịu đòi làm nũng: Chủ nhân cũng phải chơi với chó con nữa chứ, không được bất công chỉ chơi với cô bạn che mặt chạy thôi.
Trình Khanh Ngôn lúc này trong mắt chỉ có Khương Ánh, chẳng buồn để ý đến mấy chú chó, lên tiếng hỏi: "Em thả chúng nó vào à?"
Khương Ánh gật đầu: "Lúc ra nấu cháo em nghe thấy chúng nó sủa ngoài cửa nên mới mở cho vào."
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Sủa thế nào?"
Khương Ánh nhớ lại một chút rồi bắt chước: "Gâu gâu gâu."
Trình Khanh Ngôn nhếch môi, giơ tay xoa xoa cằm cô: "Ngoan lắm."
Là đang khen cô, hay là khen chó con đây?
Có phải cô bị lừa rồi không, người phụ nữ này rõ ràng là muốn nghe cô học tiếng chó sủa mà.
Khương Ánh chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm người phụ nữ.
Mì Sợi và Thịt Viên: ? ? ?
Thế đạo này bị sao vậy, sủa mấy tiếng cũng được khen nữa sao?
Chúng nó hâm mộ nhìn Khương Ánh.
Ngày nào bọn nó chẳng sủa như thế, có bao giờ chủ nhân dùng ánh mắt này nhìn bọn nó, dùng chất giọng này khen bọn nó đâu chứ.
Số của cô bạn che mặt chạy này tốt thật đấy.
Mấy chú cún con sinh lòng ghen tị, thấy không ai để ý đến mình liền đứng dậy đi về ổ. Lúc đi ngang qua Khương Ánh, cái đuôi to còn cố ý đập "bạch bạch" vào chân cô vài cái.
Cũng hơi đau đó.
Lông mày Khương Ánh khẽ nhíu lại, trút ra một hơi thở.
Bữa ăn đơn giản nên thu dọn bát đũa rất nhanh. Lúc từ bếp đi ra, cô vừa hay bắt gặp Trình Khanh Ngôn đang uống thuốc.
Ngoại trừ thuốc cảm, còn có viên thuốc màu trắng liên quan đến hội chứng rối loạn tin tức tố.
Khương Ánh cảm thấy lồng ngực xót xa, cảm giác đau đớn ấy lại xuất hiện. Cô hít một hơi thật sâu, đợi đến khi bình tĩnh lại mới bước tới, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh nàng.
Trình Khanh Ngôn trêu cô một hồi cũng thấy mệt, sau khi rửa mặt đơn giản xong liền nắm tay cô trở về phòng ngủ.
Khương Ánh dịu dàng hỏi: "Chị muốn nghỉ ngơi chưa?"
Trình Khanh Ngôn "ừ" một tiếng. Ngày mai nàng còn phải đến công ty, dù nằm xuống không ngủ được thì cũng phải nằm dưỡng thần.
Khương Ánh đắp lại chăn cho nàng: "Chị ngủ đi, em trông cho chị."
Trình Khanh Ngôn: "Em không nghỉ ngơi sao?"
Bây giờ đã là rạng sáng, nàng biết thể lực Khương Ánh tốt, nhưng cũng đã bận rộn vì nàng một hồi lâu, chắc cũng mệt rồi.
Khương Ánh: "Em vẫn chưa buồn ngủ."
Trình Khanh Ngôn nói: "Em lên đây nằm với chị."
Khương Ánh ngoan ngoãn vâng lời. Cô đã rửa mặt trước khi vào phòng ngủ, lúc này đang mặc chiếc áo ngủ của người phụ nữ. Nằm xuống rồi, người phụ nữ chủ động dời người vào lòng cô, kéo tay cô đặt lên eo mình, có ý muốn cô ôm lấy.
Trình Khanh Ngôn ngửi mùi hương trên người cô, nằm trong lòng cô một lúc rồi mở mắt ra bảo: "Chị không ngủ được, em phải nghĩ cách dỗ chị đi chứ."
Cô gái còn thiếu nàng một lần dỗ ngủ, nàng vẫn còn nhớ rõ đấy.
Khương Ánh cũng nhớ, nhưng cô làm gì có kinh nghiệm dỗ người khác ngủ. Chăm chú suy nghĩ một hồi, cô đề nghị: "Em đọc bài nghe tiếng Anh cho chị nghe nha?"
Ở trường cô hay nghe mọi người bảo, cứ đến giờ nghe tiếng Anh hay giờ Toán là rất dễ ngủ, mà lại còn ngủ rất ngon nữa.
Đọc bài nghe tiếng Anh?
Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái, dở khóc dở cười: "Vậy em thử xem."
Cô gái cất lời, phát âm chuẩn xác, giọng nói trong trẻo êm dịu nghe rất dễ chịu. Trình Khanh Ngôn vô cùng hài lòng, nhưng càng nghe lại càng tỉnh táo, chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào.
Mấy phút sau, Khương Ánh dừng lại, cũng nhận ra cách dỗ ngủ này không ổn liền chủ động thỉnh giáo người phụ nữ xem nên dỗ thế nào.
Khóe miệng Trình Khanh Ngôn nhếch lên: "Năn nỉ chị đi."
Khương Ánh: "Năn nỉ chị đó, chị ơi."
Trình Khanh Ngôn hai tay ôm lấy cổ cô, ghé sát vào tai cô phả hơi thở ấm áp: "Còn nhớ vừa rồi em làm sao để chị ngủ không, làm thêm chút việc khiến chị vui đi…"
Tác giả có lời muốn nói:
Uống được nước cam rồi, thực đơn sau này sẽ là: Khương vắt sữa, nước cam ép tay, tiệc anh đào…
——-
Dương chi cam lộ :)))))))))))))))