Sau khi được người vợ giàu có nhặt về nhà - Chương 98
Người nhà.
Có thể làm người nhà của em không.
Giọng nói không lớn, dịu dịu êm êm, quyện cùng hơi thở ấm áp mượt mà rơi bên tai Trình Khanh Ngôn. Mọi thứ trôi qua thật chậm rãi, một câu nói tưởng chừng rất đỗi bình thường lại khiến nhịp tim nàng bỗng nhiên dồn dập.
Nàng cứ nghĩ Khương Ánh sẽ nói là chị ơi, bạn gái, người yêu, hoặc là danh xưng "vợ ơi" mà cô đã gọi không biết bao nhiêu lần trong đêm qua. Nhưng đối phương lại nói là người nhà.
So với tất cả những từ ngữ nàng từng tưởng tượng thì từ này kém thú vị hơn nhiều, nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng trang trọng.
Gia đình.
Họ sẽ cùng nhau tạo dựng một mái ấm. Trong căn nhà ấy có hai người, có một chú mèo và hai chú chó.
Cứ như thế mà đi hết quãng đời còn lại.
Trước đây Trình Khanh Ngôn chẳng mấy khao khát về hai chữ gia đình, cũng không biết phải định nghĩa nhà là thế nào, chưa từng nghiêm túc suy nghĩ về nó.
Từ khi còn rất nhỏ nàng đã đến Viện nghiên cứu Tuyến thể. Dù hai mẹ nàng cũng ở đó, nhưng họ suốt ngày bận rộn nghiên cứu, không có thời gian ở bên nàng. Viện nghiên cứu chẳng có lấy một chút không khí ấm áp của gia đình, chỉ toàn một màu trắng thăm thẳm cùng mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tuổi thơ của nàng trải qua chẳng mấy vui vẻ.
Sau này Trình lão thái thái đón nàng về nhà cũ. Nơi nhà cũ đó có phải là nhà của nàng không?
Về mặt danh nghĩa thì đúng là nhà nàng thật. Nhưng nàng đến cả quyền tự tay trang trí phòng mình cũng không có. Ăn gì, dùng gì đều do một tay bà nội quyết định, tất cả chỉ là rập khuôn lại thời thơ ấu của mẹ nàng. Bà nội quản giáo nàng cực kỳ nghiêm khắc.
Đến năm mười sáu tuổi, tuyến thể bắt đầu phát triển, bà nội mới bắt đầu rèn luyện và cho nàng một chút tự do nhất định.
Không còn quản thúc khắt khe nữa, nàng có thể tự chủ cuộc sống của mình. Thế là nàng chuyển khỏi nhà cũ, một mình sống trong căn hộ chung cư cao cấp diện tích lớn gần trường trung học.
Sau này lên đại học, nàng đã có khả năng kiếm tiền nên mua nhà mới. Không chỉ một căn, căn nào cũng trang trí rất xa hoa. Chỉ cần là nơi nàng định tới ở, nàng đều sẽ chú tâm tham gia vào việc thiết kế căn nhà, không để bản thân phải chịu thiệt thòi.
Nhưng mỗi căn nhà nàng ở đều không được lâu. Việc chuyển nhà diễn ra thường xuyên, cứ gặp được căn nào ưng ý hơn là nàng lại đổi chỗ.
Cho đến khi nàng chuyển tới khu Nguyệt Bạc Lâm, rồi nuôi thêm Mì Sợi và Thịt Viên, nàng mới định cư luôn ở đó và không chuyển đi đâu nữa.
Cảm giác có một gia đình là như thế nào?
Hiện tại Trình Khanh Ngôn vẫn chưa thể diễn tả thật chính xác. Nàng nhớ lại khoảng thời gian Khương Ánh xuất hiện dưới dạng dòng điện, nàng đã luôn mong ngóng được về nhà, nhìn thấy ánh đèn nhấp nháy là lòng nàng lại trào dâng cảm giác an tâm đến lạ kỳ.
Dù lúc ấy nàng chưa hề biết đó là Khương Ánh, nàng vẫn cảm thấy bình yên, thế nên nàng mới khao khát được trở về.
Đối với nàng, định nghĩa về "nhà" chính là Khương Ánh.
"Người nhà…"
Trình Khanh Ngôn rung rung hàng mi, đôi môi đỏ mỏng nhẹ khẽ mấp máy lặp lại hai từ ấy. Một cảm giác an ổn, bình yên dâng trào khiến nàng vô cùng yêu thích.
Vậy thì đến hôm đó, nàng sẽ với tư cách là người nhà tới tham dự lễ tốt nghiệp của Khương Ánh.
Nhận được câu trả lời từ người phụ nữ của mình, Khương Ánh cũng bật cười theo, khẽ hôn lên má nàng.
Trở về Nguyệt Bạc Lâm, trong nhà đèn trang trí tỏa ánh vàng ấm áp.
Quần áo rơi rụng chất đống trên sàn. Trình Khanh Ngôn trán chạm trán với Alpha, thì thầm: "Ôm chị vào phòng tắm…"
Khương Ánh "dạ" một tiếng. Hai chân người phụ nữ quấn lấy eo cô, cô ôm nàng mặt đối mặt rồi bước ra khỏi phòng khách, cánh cửa phòng khép lại.
Vòi hoa sen mở ra, tiếng nước xả tí tách vang lên như một trận mưa đêm mờ ảo, mãi tới tận rạng sáng mới dứt.
Đèn phòng ngủ bật sáng rồi lại tắt phụt.
Trận mưa đêm thứ hai đến vội vã hơn lần đầu, hạt mưa nặng hạt nhưng cũng rất nhanh chóng êm đèm trở lại, trả lại sự bình yên vốn có.
Khương Ánh dọn dẹp xong xuôi rồi quay lại giường. Thấy người phụ nữ vẫn mở mắt, cô liền hôn nhẹ lên đuôi mắt nàng: "Chị vẫn chưa buồn ngủ sao?"
Trình Khanh Ngôn dụi má vào cổ em: "Buồn ngủ chứ…"
Khương Ánh: "Thế sao chị chưa ngủ ạ?"
"Chờ em." Trình Khanh Ngôn khép mi mắt lại.
Đôi mắt Khương Ánh đong đầy ý cười: "Giờ thì ngủ thôi, em ngủ cùng chị."
Người phụ nữ "ừm" một tiếng, nhịp thở dần trở nên đều đặn. Ngay lúc cô tưởng nàng đã chìm vào giấc ngủ, nàng lại đột nhiên cất tiếng gọi: "Khương Ánh."
Giọng nói vô cùng mềm mại, dịu dàng, nghe ra được nàng đã rất mệt và sắp thiếp đi rồi.
Trái tim Khương Ánh mềm xèo: "Ơi chị?"
"Chúng ta kết hôn đi…"
Đó là lời người phụ nữ nói với cô vào giây trước khi chìm vào giấc ngủ. Trình Khanh Ngôn khiến tim Khương Ánh đập liên hồi, toàn thân dâng lên một luồng tê dại, mãi mà chẳng thể bình tâm lại được.
Cô không biết là do đối phương mơ màng vì buồn ngủ mới thốt ra câu ấy, hay thực sự muốn kết hôn với cô ngay lúc này.
Khương Ánh hít sâu một hơi, căn bản chẳng thể nào ngủ nổi, đầu óc cứ nóng bừng lên. Sau khi bình tĩnh trở lại, cô nghĩ khả năng cao là do lý do đầu tiên.
Cô không hề nghi ngờ tình yêu người phụ nữ dành cho mình, nhưng cô phải cân nhắc đến thực tế hiện tại. Ở góc nhìn của cô, cô và nàng đã yêu nhau trải qua rất nhiều chuyện.
Thế nhưng trong mắt nàng, hai người mới quen nhau chưa đầy một năm, tuổi đời cô còn trẻ, thời gian bên nhau lại ngắn ngủi. Dù từng trải qua chia xa và tình cảm rất sâu đậm, nhưng có lẽ cũng chưa đến mức phải tính đến chuyện kết hôn ngay.
Khi còn là Tô Dụ, họ mười tám tuổi đã yêu nhau, tình cảm luôn khăng khít nhưng cũng phải tới năm hai mươi lăm tuổi mới kết hôn, trải qua sáu bảy năm hẹn hò.
Thế nên chắc là do nàng buồn ngủ quá nên mới nói thế thôi, chứ không phải muốn kết hôn nhanh đến vậy đâu.
Phải chờ thêm chút nữa, không việc gì phải vội vàng.
Họ có thể ở bên nhau, đồng hành bên cạnh nhau đã là tốt lắm rồi. Dù chưa kết hôn thì trong mắt cô, nàng đã là vợ cô rồi.
Ánh mắt Khương Ánh dừng lại trên gương mặt người phụ nữ, khóe môi khẽ cong lên rồi chậm rãi chìm vào giấc mộng.
*
Sáng hôm sau.
Một ngày nắng đẹp.
Tự nhiên thức giấc, cả hai gần như đồng thời mở mắt. Họ ôm ghì lấy nhau hôn say đắm trên giường một lúc rồi mới dậy vệ sinh cá nhân.
Dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa sáng và bày sẵn trên bàn.
Trình Khanh Ngôn ngồi xuống, vừa húp cháo vừa ngẫm nghĩ rồi lên tiếng: "Lát nữa em ngồi xe chị tới chỗ làm nhé."
"Muốn đưa em ạ?" Khương Ánh uống một ngụm sữa bò.
Trình Khanh Ngôn: "Không được sao?"
Khương Ánh mỉm cười: "Dĩ nhiên là được chứ."
Tuy không tiện đường lắm, nhưng nàng đã muốn đưa thì cô cũng chẳng nỡ từ chối. Dù sao đâu phải ngày nào cũng thế, thỉnh thoảng đưa đi một hôm cũng tốt.
Dùng xong bữa sáng, Khương Ánh cùng Trình Khanh Ngôn bước vào phòng thay đồ. Hôm nay thời tiết khá đẹp, trời hửng ấm lên nên cô định mặc một chiếc áo hoodie mỏng.
Trình Khanh Ngôn hếch cằm chỉ về khu vực bên phải, gợi ý: "Mặc áo sơ mi đi, chiếc màu trắng ấy."
Người phụ nữ cũng đang mặc áo sơ mi, lại còn cùng kiểu với chiếc màu trắng của cô, nhìn qua trông chẳng khác nào đồ đôi. Khương Ánh đương nhiên không phản đối, gật đầu đồng ý ngay.
Cô dáng người cao ráo, gương mặt xinh đẹp lại trẻ trung, khi khoác lên mình chiếc áo sơ mi thì thần thái hoàn toàn khác biệt so với Trình Khanh Ngôn.
Vừa mang nét trưởng thành lại vừa có chút ngây ngô, tựa như dáng vẻ của quả anh đào vào đêm trước ngày chín rộ.
Rất đỗi mãn nhãn.
Ánh mắt Trình Khanh Ngôn khẽ xao động, lặng lẽ ngắm nhìn một hồi. Nếu không phải vì sắp trễ giờ, nàng đã thực sự muốn kéo Alpha này lại để làm chút chuyện khác.
Năm phút sau, cả hai cùng nhau ra khỏi nhà.
Trợ lý Tần đã đứng đợi ngoài sân từ sớm, thấy hai người đi ra liền cười chào hỏi.
Một lúc sau, chiếc xe lăn bánh rời khỏi khu Nguyệt Đỗ Lâm.
Xe đưa Khương Ánh đi trước, chiếc Cayenne lăn bánh về hướng Viện Nghiên cứu. Đi được nửa chặng đường, đến một ngã rẽ, Khương Ánh nhìn ra ngoài cửa sổ rồi lên tiếng nhắc nhở: "Lái sai đường rồi chị, phải đi con đường bên trái mới đúng ạ."
Trợ lý Tần đáp: "Vậy để chị quay đầu ở phía trước."
Khương Ánh "dạ" một tiếng. Thời gian vẫn còn sớm, đi vòng một đoạn cũng chẳng ảnh hưởng gì nên cô không để tâm lắm, quay sang trò chuyện với Trình Khanh Ngôn.
Thế nhưng vài phút sau, cô phát hiện trợ lý Tần không hề quay đầu xe, mà lại tấp vào một ô đậu xe còn trống rồi tắt máy.
Trình Khanh Ngôn nói: "Đi thôi, xuống xe nào."
"Dạ?" Khương Ánh đi theo chị xuống xe, thắc mắc hỏi, "Đến đây làm gì vậy chị?"
Trình Khanh Ngôn hếch cằm chỉ về phía trước, đúng lúc cô nhìn theo thì chị ghé sát tai cô thì thầm: "Tối qua chẳng phải chị đã nói với em rồi sao, chị muốn kết hôn với em."
Muốn kết hôn thì phải đến Cục Dân chính đăng ký.
Khương Ánh ngơ ngác mất vài giây, cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Đúng lúc cô định véo mình một cái thì Trình Khanh Ngôn đã giơ tay nắn nhẹ má cô: "Đừng ngẩn ngơ ra đó nữa."
Cảm nhận được cảm giác đau thật, Khương Ánh kinh ngạc nhìn nàng, hàng mi khẽ rung rung: "Tối qua chị nói là thật ạ?"
Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái: "Em tưởng chị nói đùa với em chắc?"
Khương Ánh gật đầu, dạ một tiếng.
Thấy cô phản ứng như vậy, Trình Khanh Ngôn hỏi: "Em không muốn kết hôn với chị à?"
"Không phải đâu, em muốn lắm chứ." Chỉ là chuyện xảy ra quá đột ngột khiến cô vui mừng đến mức chưa kịp định thần lại. Khương Ánh suy nghĩ một chút rồi nói, "Nhưng em chưa chuẩn bị gì cả, thế này có quá đường đột không chị?"
Trình Khanh Ngôn nắm lấy tay cô, nhìn ánh nắng ấm áp đọng trên lông mày cô gái nhỏ, dịu dàng đáp: "Có em và có chị, chẳng phải đã quá đủ rồi sao, còn cần chuẩn bị thêm gì nữa."
Trái tim nàng đã thuộc về người trước mắt, định nghĩa về gia đình cũng chính là người này, việc đăng ký kết hôn tuyệt đối không phải bộc phát nhất thời.
Phải ha.
Còn cần chuẩn bị gì nữa đâu, chẳng có gì quan trọng bằng việc có nhau. Khương Ánh khẽ chớp mắt, hít một hơi thật sâu rồi hỏi: "Chị đã suy nghĩ kỹ chưa ạ?"
Trình Khanh Ngôn nhướng mày: "Chị rất rõ mình đang làm gì."
Ánh mắt hai người giao nhau, tình yêu kiên định trong mắt còn nồng nã hơn cả ánh nắng ấm áp ngoài trời.
Mười phút sau, mọi thủ tục đã hoàn tất. Khương Ánh nhìn tấm ảnh trên sổ hồng, trái tim rung lên từng hồi, khóe mắt khẽ ửng đỏ. Lần này, họ đã có thể nắm tay nhau đi hết cuộc đời.
Trình Khanh Ngôn đưa chiếc nhẫn cho cô: "Đeo vào cho chị."
Đó là chiếc nhẫn do chính tay Khương Ánh làm để tỏ tình trước khi rời đi. Cô thở ra một hơi, ngón tay hơi run run đeo nhẫn vào tay nàng, rồi cúi người đặt một nụ hôn chân thành lên mu bàn tay người phụ nữ ấy.
"Trình Khanh Ngôn." Cô gọi.
Trình Khanh Ngôn: "Ơi?"
Khương Ánh ôm lấy nàng, thì thầm bên tai: "Cảm ơn chị đã xuất hiện trên thế giới này và yêu em, cảm ơn chị."
Trình Khanh Ngôn mỉm cười ừm một tiếng: "Lời cảm ơn suông thì không tính đâu nhé, phải ở bên chị cả đời này đó."
Trải qua nhiều chia ly, cả hai đều thầm biết ơn sự xuất hiện của đối phương, biết ơn vì đối phương đã yêu mình.
Vì vẫn còn phải đi làm, hai người ôm nhau một lúc rồi quay lại trong xe.
Trợ lý Tần lấy ra bó hoa đã chuẩn bị từ trước, hào hứng tặng cho hai người rồi cất lời chúc mừng tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.
Ngay từ sáng sớm trước khi ra khỏi nhà, em đã nhận được tin nhắn của Trình Khanh Ngôn bảo lái xe đến Cục Dân chính. Là một trợ lý vô cùng tinh tế, em liền hiểu ngay sếp mình định làm gì. Em vui mừng khôn xiết, lại được "đẩy thuyền" trực tiếp thế này, nhẫn nại bấy lâu nay cuối cùng cũng được nói ra rồi.
Sau khi chụp giúp họ một tấm ảnh kỷ niệm, trợ lý Tần tiếp tục lái xe đưa Khương Ánh đến nơi làm việc.
Thời gian khá gấp gáp, khi đến Viện Nghiên cứu, Khương Ánh hôn nhẹ lên môi Trình Khanh Ngôn, bịn rịn không lỡ rời xa: "Vậy em xuống xe đây, tối gặp lại nha chị."
Trình Khanh Ngôn: "Tối gặp lại ai cơ?"
Khương Ánh cười khẽ: "Vợ ạ."
Lỗ tai Trình Khanh Ngôn như tê dại đi, nàng bật cười thành tiếng.
"Chị không gọi lại em sao?" Khương Ánh cũng muốn nghe.
Trình Khanh Ngôn nhẹ cắn vào vành tai cô: "Gọi em là gì nhỉ, vợ yêu nhé?"
Đã bao lâu rồi cô mới được nghe lại tiếng "vợ" này, Khương Ánh cảm thấy đầu óc nóng bừng, nhịp tim đập nhanh liên hồi. Cô ôm chặt lấy nàng: "Chị gọi thêm tiếng nữa đi chị."
Trình Khanh Ngôn hừ cười, nhất quyết không chiều theo cô: "Tối về chị gọi cho nghe, giờ thì ngoan ngoãn đi làm đi."
Khương Ánh chớp chớp mắt, khẽ nhắm mắt lại rồi ngoan ngoãn gật đầu, không quên dặn dò: "Chị đừng có gạt em đó nha."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày, véo nhẹ tai cô: "Lừa em làm gì chứ."
Không thể trì hoãn thêm được nữa, một lúc sau Khương Ánh xách túi laptop xuống xe, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại ba lần rồi mới bước vào Viện Nghiên cứu.
Đợi bóng lưng cô hoàn toàn biến mất, Trình Khanh Ngôn mới bảo trợ lý Tần lái xe đến công ty.
Vì đi đường vòng lại đúng vào giờ cao điểm buổi sáng nên giao thông khá ùn tắc, xe di chuyển rất chậm.
Trình Khanh Ngôn lấy điện thoại ra, mở WeChat rồi gửi hồng bao vào tất cả các nhóm chat. Toàn là những phong bao lì xì rất lớn để mọi người nhận lấy may.
Nhân viên không ai dám nhận. Nhân lúc đang dừng đèn đỏ, nàng bảo trợ lý Tần lấy điện thoại ra nhận trước. Có người mở màn rồi thì mọi người mới dám ấn nhận.
Trình Khanh Ngôn ngẫm nghĩ một hồi, bình thường nàng đâu có dữ dằn gì, lại khá thân thiện nữa, sao nhân viên lại sợ nàng đến thế chứ.
Đến công ty, vừa bước vào văn phòng thì Dư Giản Dư đã đến tìm nàng, tò mò hỏi: "Sao tự dưng cậu lại phát nhiều lì xì thế?"
Trình Khanh Ngôn nhấp một ngụm nước ấm, tâm trạng vô cùng tốt: "Cậu đoán xem."
Có chuyện gì gần đây lại khiến đối phương vui vẻ đến vậy chứ? Dư Giản Dư suy nghĩ một lát, nhớ đến dịp nghỉ Lễ Lao động vừa rồi đối phương chỉ ở tịt trong nhà không ra ngoài, mắt liền sáng rỡ, ánh mắt dời xuống vùng bụng dưới của nàng: "Cậu có thai rồi à?"
Một câu nói giật gân làm Trình Khanh Ngôn hắng giọng ho sặc sụa, suýt thì mắc nghẹn: "Sao cậu lại nghĩ thế?"
Dư Giản Dư cười hãnh diện: "Với tần suất của hai người thì đâu có gì là không thể chứ."
Trình Khanh Ngôn: "…"
"Cậu nghĩ nhiều rồi, mình không có mang thai."
Nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sinh con, trong nhà có Mì Sợi, Thịt Viên với Dữu Dữu là quá đủ rồi.
Hơn nữa, dù có muốn có con thì cũng phải kết hôn xong mới sinh chứ, tư duy của Dư Giản Dư từ khi nào mà trở nên bay xa đến thế này rồi.
Không phải mang thai sao, thế thì vì sao lại phát nhiều lì xì như vậy? Dư Giản Dư nói: "Mình chịu, không đoán nổi đâu, cậu nói thẳng ra đi."
Đuôi lông mày Trình Khanh Ngôn giơ cao, mỉm cười đáp: "Mình kết hôn rồi."
Dư Giản Dư: "Kết hôn?"
Trình Khanh Ngôn gật đầu: "Đúng thế."
Dư Giản Dư kinh ngạc: "Chuyện từ bao giờ vậy?"
Trình Khanh Ngôn: "Sáng nay, trước khi đến công ty mình đã ghé qua Cục Dân chính một chuyến."
Mấy năm nay tỷ lệ kết hôn ngày càng giảm, để thúc đẩy mọi người lập gia đình, Cục Dân chính mở cửa túc trực hai mươi bốn giờ cho dân văn phòng tiện đi đăng ký.
Và đúng là rất tiện thật, chẳng cần phải xếp hàng.
Dư Giản Dư có chút không thể tin nổi: "Cậu thật sự cùng Khương Ánh đăng ký kết hôn rồi đấy à, không đùa đó chứ?"
Trình Khanh Ngôn lấy giấy chứng nhận kết hôn ra đưa sang.
Đối phương nhận lấy, ngắm đi ngắm lại mấy lần như thể đang nghi ngờ đây là giấy tờ giả vậy.
Trình Khanh Ngôn khó hiểu hỏi: "Mình kết hôn rồi, sao trông cậu chẳng có chút vui vẻ nào thế?"
"Đâu có," Dư Giản Dư thở ra một hơi rồi mỉm cười, "Không phải mình không vui, chỉ là mình thấy hơi sốc thôi."
Trình Khanh Ngôn: "Gì cơ?"
Có gì mà phải sốc chứ, nàng và Khương Ánh tình cảm mặn nồng, lại chẳng phải yêu đương bất chính không thể công khai, kết hôn chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao.
Dư Giản Dư nói: "Khương Ánh còn chưa chính thức tốt nghiệp đại học mà, đã đủ hai mươi mốt tuổi đâu. Trẻ như thế đã kết hôn rồi, làm sao mình không ngạc nhiên cho được."
Nếu Khương Ánh mà nhỏ hơn mười tháng nữa thì thậm chí còn chưa đủ tuổi kết hôn theo pháp luật ấy chứ.
Trình Khanh Ngôn hừ một tiếng: "Cậu kỳ quặc thật đấy."
Dư Giản Dư: "Mình kỳ quặc chỗ nào cơ?"
Trình Khanh Ngôn đáp: "Lúc nãy cậu bảo mình mang thai, sao không nghĩ đến việc em ấy còn nhỏ tuổi? Em ấy làm mẹ được mà lại không kết hôn được à?"
Hình như cũng đúng thật.
Dư Giản Dư bật cười ha hả mấy tiếng, nhưng cũng đâu thể vì thế mà nói cô kỳ quặc được. Mang thai có thể là hành động bộc phát lúc tình cảm dâng trào, còn đăng ký kết hôn thì chắc chắn phải vô cùng tỉnh táo rồi.
Với tư cách là một người bạn, cô rất hài lòng về Khương Ánh, chẳng có chút định kiến nào với cô ấy cả. Chỉ là cô quả thực không ngờ hai người lại kết hôn sớm đến vậy, chính thức trở thành bạn đời của nhau.
Sau sự ngạc nhiên chính là lời chúc phúc. Cô và Trình Khanh Ngôn quen biết nhau bao nhiêu năm qua, cô hiểu rõ trước đây đối phương đã phải trải qua những tháng ngày vất vả ra sao. Trong mắt cô, nnagf luôn xứng đáng nhận được tình yêu chân thành nhất, thật may vì mọi chuyện giờ đây đều đã tốt đẹp rồi.
Nhìn tấm ảnh trên giấy chứng nhận kết hôn, hốc mắt Dư Giản Dư hơi ửng đỏ, sống mũi khẽ cay cay.
Cảm xúc thay đổi nhanh đến mức Trình Khanh Ngôn trong chốc lát chưa kịp định thần xem cô bị làm sao. Một lúc sau nàng mới hiểu người bạn đang nghĩ gì, liền đưa qua một tờ khăn giấy: "Mình sẽ hạnh phúc mà, Giản Dư."
Người yêu, bạn bè, sự nghiệp, tất cả những gì cuộc sống trao tặng đều khiến nàng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
Dư Giản Dư nhất quyết không chịu thừa nhận mình muốn khóc, thế thì mất mặt chết đi được. Cô trấn tĩnh lại cảm xúc rồi nói: "Cậu kết hôn đột ngột thế này chẳng báo trước cho mình một tiếng, mình còn chưa kịp chuẩn bị quà cáp gì cả."
Trình Khanh Ngôn nhướng mày: "Sau này bù sau cũng được, mình ghi sổ giúp cậu rồi."
Dư Giản Dư "xì" một tiếng: "Thế khi nào hai người mới tổ chức đám cưới?"
Trình Khanh Ngôn suy nghĩ một chút: "Đám cưới thì không vội, lúc nào muốn làm thì tính sau, cứ từ từ chuẩn bị thôi."
Dư Giản Dư gật đầu, không phải cô kết hôn, nhưng cô có chút hưng phấn, trò chuyện một hồi lâu mới rời đi.
Cánh cửa văn phòng khép lại, Trình Khanh Ngôn ngồi đó, nghiêng đầu nhìn ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ, khóe miệng hơi nhếch lên, vài giây sau nàng lại cầm giấy kết hôn lên ngắm nghía.
Nàng chỉ là bề ngoài trông có vẻ bình tĩnh, chứ thực chất tim vẫn đập liên hồi.
Dư Giản Dư nói Khương Ánh tuổi còn quá nhỏ, đây là sự thật, nàng cũng từng suy nghĩ về vấn đề này, nhưng trong khoảng thời gian thường ngày bên nhau, Khương Ánh lại chẳng hề trẻ con chút nào, rất trầm ổn, khiến nàng thường xuyên quên mất khoảng cách tuổi tác giữa hai người.
Tuy nàng thích cô gọi mình là chị ơi, nhưng nàng không hề coi Khương Ánh như một đứa trẻ, nàng vẫn nũng nịu với cô, vẫn dựa dẫm vào cô.
Chỉ những lúc làm chuyện đó, khi nàng mệt lử cả người mà cô vẫn tràn đầy sức sống, nàng mới nhận ra khoảng cách tuổi tác giữa hai người.
Vì vậy, tuổi tác đối với tình cảm của hai người mà nói hoàn toàn không quan trọng.
Trình Khanh Ngôn cất kỹ giấy kết hôn, hít sâu vài hơi, không buồn bận tâm đến nhịp tim đang đập quá nhanh của mình nữa, nàng biết nhất thời bản thân chưa thể bình tĩnh ngay được, rồi bắt đầu tập trung vào công việc.
*
Chạng vạng.
Sau khi tan làm hai người không về nhà.
Ăn tối ở khách sạn Duyệt Trình, sau bữa ăn đi dạo một vòng quanh đó rồi trở về khách sạn.
Căn phòng quen thuộc, Trình Khanh Ngôn có một phòng suite riêng tại khách sạn Duyệt Trình, lần đầu tiên nàng và cô gặp nhau cũng chính là ở đây.
Chuyện xảy ra vào tháng mười một năm ngoái, đêm hôm đó nàng cứ nghĩ mình và cô chỉ có duy nhất một lần này, sau này sẽ không còn liên lạc nữa.
Ai có thể ngờ rằng sáu, bảy tháng sau, khi một lần nữa trở lại nơi này, nàng và Khương Ánh đã đăng ký kết hôn.
Đêm tân hôn thì phải làm những việc nên làm trong đêm tân hôn.
Có chút vội vã, cảm xúc dâng cao, Alpha nhiệt tình hôn lên môi nàng, Trình Khanh Ngôn đi chân trần giẫm lên váy áo rơi vãi trên sàn, thở ra một hơi rồi nói: "Muốn uống chút rượu đỏ không em?"
"Em không uống, em muốn tỉnh táo để nhìn chị," Khương Ánh lật người nàng lại, nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ, "A Khanh…"
Hơi thở của Trình Khanh Ngôn phả lên mặt kính cửa sổ, tạo thành một tầng sương trắng: "Ơi?"
Khương Ánh nói: "Chị đã hứa với em rồi."
"Cái gì?" Trình Khanh Ngôn run rẩy hàng mi.
Khương Ánh: "Gọi em là vợ đi."
Trình Khanh Ngôn bật cười: "Chị hứa với em hồi nào?"
Khương Ánh hôn lên bên tai nàng: "Chị muốn nuốt lời sao?"
Trình Khanh Ngôn: "Chị không nhớ."
Ánh mắt Khương Ánh đong đầy tình yêu, em tiến lên một bước: "Thật sao? Vậy để em giúp chị nhớ lại."
"Em…"
"Dạ, em đây."
"Nhớ ra chưa chị?"
Alpha hỏi ba lần, Trình Khanh Ngôn có chút chịu không nổi, vội vàng gọi một tiếng "vợ", người đằng sau cười khẽ một tiếng nhưng không vì thế mà mềm lòng, ngược lại còn ôm nàng chặt hơn.
Căn phòng suite rất rộng, chỉ riêng phòng khách thôi đã lớn lắm rồi.
Ghế sofa mềm mại, bàn ăn rộng rãi, ánh đèn ấm áp chiếu xuống như ánh nắng rọi trên dòng suối, ánh lên những gợn nước vàng óng ánh.
Tám giờ vào phòng, khoảng mười giờ mới từ phòng tắm đi ra.
Trình Khanh Ngôn ngâm mình một lúc để xua đi mỏi mệt trên người, mặc xong váy ngủ rồi cùng trở lại phòng khách, ngồi trên chiếc ghế sofa lười trước cửa sổ trò chuyện.
Khương Ánh hỏi: "Chị đói chưa, có muốn ăn chút gì không ạ?"
"Cũng bình thường, chị không muốn ăn," Trình Khanh Ngôn tựa vào bờ vai em, cúi mắt nhìn tin nhắn WeChat một lúc, trả lời vài tin rồi chậm rãi nói, "Cuối tuần em có phải tăng ca không?"
Khương Ánh đáp: "Không cần, sao thế chị?"
Trình Khanh Ngôn nói: "Vậy chúng ta mời bạn bè thân thiết ăn một bữa cơm đi."
Đương nhiên không phải vô duyên vô cớ hẹn ăn cơm, mà là muốn chính thức thông báo cho mọi người biết hai người đã đăng ký kết hôn.
Còn vài ngày nữa mới đến cuối tuần, phải hỏi trước xem mọi người có rảnh hay không.
Khương Ánh cầm điện thoại lên, bắt đầu gửi tin nhắn.
Chu Thanh Nguyệt có thời gian, còn trường của Lâm Khê thì ở nước ngoài, tuy chưa nhập học nhưng cô ấy đã sang đó trước rồi, đi đi lại lại rất phiền phức lại tốn thời gian nên không về được.
Biết tin Khương Ánh đã đăng ký kết hôn, Lâm Khê rất bất ngờ và vui mừng, gửi một đoạn chúc phúc rất dài cho cô, cuối cùng viết: 【 Chúc hai người hạnh phúc 】
Khương Ánh cảm ơn cô ấy, cô cũng hy vọng đối phương được hạnh phúc. Cô biết chuyện giữa Lâm Khê và Vân Thu Nhiễm, Trình Khanh Ngôn từng kể cho cô nghe trước đây, chuyện tình cảm người ngoài không giúp gì được, chỉ hy vọng Lâm Khê có thể nhanh chóng bước ra khỏi chuyện đó.
Trình Khanh Ngôn hỏi: "Để em nói với Tô Liễm Ý, hay để chị nói cho chị ấy?"
Khương Ánh hoàn hồn, chớp chớp mắt nói: "Em thế nào cũng được ạ."
Thế nào cũng được.
Hừ.
Dựa vào sự hiểu biết của Trình Khanh Ngôn đối với cô, nghe câu trả lời lấp lửng này là biết cô muốn tự mình nói với Tô Liễm Ý.
Trình Khanh Ngôn véo nhẹ má cô, nàng cũng chẳng phải người vô lý, biết rõ giữa Khương Ánh và Tô Liễm Ý không có gì nên rộng lượng nói: "Em nói với chị ấy đi."
Nghe vậy, Khương Ánh mỉm cười hôn nhẹ lên khóe miệng nàng: "Chị thật tốt."
Cô chưa từng nhắc với nàng về những chuyện trước đây, nàng cũng không biết Tô Liễm Ý thực ra là chị ruột của cô, vậy mà nàng vẫn vui vẻ để cô liên lạc thường xuyên với Tô Liễm Ý.
Thực ra cô từng nghĩ đến việc có nên kể chuyện quá khứ cho nàng nghe hay không, quá khứ tuy có ngọt ngào nhưng kết cục lại quá nặng nề, không phải là không thể nói, chỉ là tạm thời cô chưa biết mở lời thế nào.
Trong mắt người ngoài, sự thân thiết của cô dành cho Tô Liễm Ý là một hành động khá bất thường, nhưng nàng lại không hề có chút bất mãn nào.
Khương Ánh trong lòng vô cùng xúc động, ôm lấy eo nàng và sâu hơn nụ hôn này.
Một phút sau, Trình Khanh Ngôn đẩy cô ra, thở hắt một hơi nói: "Đi gửi tin nhắn đi."
Khương Ánh đáp lời, gửi tin nhắn cho Tô Liễm Ý, một lúc sau cô ngước mắt lên nói: "Chị ấy đồng ý rồi ạ."
Trình Khanh Ngôn hừ nhẹ một tiếng: "Chị ấy thích em như vậy, dĩ nhiên là đồng ý rồi."
"A Khanh…" Khương Ánh ôm lấy nàng, chân thành nói bên tai nàng, "Loại yêu thích thuộc về tình yêu, em chỉ dành cho một mình chị."
Chuyện này còn phải nói sao, Trình Khanh Ngôn hiểu rõ tình yêu của cô dành cho mình hơn bất kỳ ai, nàng rất tự tin về điều đó, nhéo nhẹ vành tai cô rồi ôn tồn nói: "Chị cũng chỉ dành cho một mình em."
"Em còn nhớ không, đêm đầu tiên chúng ta gặp nhau, chị mở cửa ra thấy em hôn mê ngồi trước cửa phòng chị, tuy chị có đá em một cái, nhưng chắc là lúc đó chị đã có cảm tình với em rồi, nếu không chị đã không cho em vào nhà, cũng chẳng để em cắn vào tuyến thể của chị."
Khương Ánh nghe những chuyện quá khứ này, trong lòng vô cùng mềm mại, nhưng cô có một chuyện vẫn chưa hiểu rõ, bèn tò mò hỏi: "Sao lúc đó chị lại đá em?"
Trình Khanh Ngôn lườm cô một cái: "Lúc đó chị đâu có quen em, một Alpha xa lạ tự nhiên lại phóng tin tức tố nồng đậm trước cửa phòng chị, chị không nên đá…"
"Khoan đã chị." Khương Ánh ngẩn ra vài giây rồi hỏi, "Lúc đó em đang phóng tin tức tố ạ?"
"Nếu không thì sao?" Trình Khanh Ngôn nhướn mày.
Khương Ánh nói: "Nhưng trước đó em không thể tiết ra tin tức tố mà."
Cô là trở về từ Cục Thời Không, mọi hiện tượng đặc biệt trên người mới biến mất, tin tức tố của cô mới khôi phục bình thường và mới có thể ngửi thấy tin tức tố của nàng.
Trước đó cô vốn không thể đánh dấu, lấy đâu ra tin tức tố.
Trình Khanh Ngôn bật cười, nâng cằm cô lên, kiêu hãnh nói: "Ai bảo em không thể tiết ra tin tức tố chứ, chị vẫn luôn ngửi thấy mùi thanh trúc trên người em, ngay từ lần đầu tiên gặp em chị đã ngửi thấy rồi."
Thiết bị y tế tân tiến nhất và các chuyên gia về tuyến thể cũng không kiểm tra ra, bản thân cô cũng không ngửi thấy, chỉ có nàng là có thể, chỉ có mình nàng ngửi thấy được.
Cô sinh ra là để thuộc về nàng.
Khương Ánh im lặng vài giây, hiếm khi cảm thấy buồn bực nói: "Vậy sao chị không nói cho em biết?"
"Tức giận rồi à?" Môi Trình Khanh Ngôn hờ hững lướt qua bên tai Alpha, lòng bàn tay ấn vào sau gáy Alpha, ra lệnh: "Quỳ xuống, cho phép em phạt chị."