Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 14

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 14
Prev
Next

Trời vừa hừng sáng, sương mỏng còn lơ lửng ngoài mặt sông.

Ghe lớn vẫn còn đậu bên mé bến.

Bà hai Tâm thở dài một tiếng, vén màn ra, ngoái đầu nhìn Li đang lom khom nhóm bếp nấu nước.

– Con à, nay dắt em Chaeng nó ra chợ chơi chút nghen. Ở trên ghe hoài nó bí lắm. Mà con mua giùm ngoại cái bánh bò cho nó, con nít mà, nó mê bánh đó dữ lắm…

– Dạ, ngoại để con dắt em nó đi.

Li vừa rửa tay vừa dạ.

Chaeng nằm trong ghe, ngồi dậy mặt lơ ngơ nhìn trời.

Lúc bà ngoại kêu theo chị Li đi chợ, Chaeng đứng lên trơ như cột, miệng lầm bầm

– Con hổng biết đi chợ với ai ngoài ngoại….. đông…đông người…người ta nhìn kỳ lắm…

Li quay lại, bật cười, móc tay vô chéo áo Chaeng kéo nhẹ

– Đi. Để chị dắt, chợ người ta nhìn em là vì em đẹp, chớ hổng phải vì em khờ.

Chaeng gắt gỏng lên

– Tui hổng có đẹp. Tui cũng hổng có khờ…là Chaeng thôi… là Chaeng.

– Ừa, em là Chaeng, khờ, quậy nữa.

– Mầy nói ai quậy đó.

Chaeng sửng cồ lên, bà hai liền la

– Hỗn, Chaeng.

Chaeng thu tay lại. Liếc Li bén ngót

– Hổng nói ai hết, chị nói trời nói đất mà em.

Chaeng bỏ đi vô nằm tiếp, Li cười hì hì nói nhỏ vô trong

– Đi mua bánh bò hông?

Chaeng nghe tới bánh bò thì bật ngồi dậy, tóc rối xù

– Mua… chị… mua bánh bò thiệt hả?

Li khoái chí, liếc mắt nhìn

– Hồi khuya nằm mớ còn kêu bánh bò nữa kìa. Khờ thấy thương

– Em đâu có khờ

Chaeng nhăn mặt, chun mũi

– Em tự đi được, hông cần ai dắt.

Li nheo mắt trêu chọc

– Biết đường hông mà đòi đi? Lỡ lạc cái là khóc hu hu gọi bà ngoại liền hà.

– Hông có đâu nghen Em nhớ được đường mà. Nhớ… à mà nhớ cái cây me… hay cây ổi gì đó… ờ ờ…

Nói tới đó thì tự ngưng bặt, mặt đỏ lên. Li phì cười

– Thấy chưa, đi một mình là mất xác như chơi

Bà hai cũng cười khì

– Dắt nó đi đi con, mà đừng có giỡn nhây quá nghen.

Chaeng bặm môi, chân chưa kịp mang dép đã lạch bạch tới gần.

– Em chỉ… mê bánh thôi à mà phải có nước cốt dừa nha.

– Trời đất ơi, sành dữ hen.

Bà hai Tâm cười hiền

– Hai đứa đi lẹ đi, bữa nay chợ đông, em Chaeng nó không quen chen, nhớ dắt nó kỹ vô nghen con.

– Dạ.. Ra đây chị cột tóc cho, cái đầu như trái chôm chôm vậy sao ra đường.

Li kéo Chaeng lại, tay thoăn thoắt cột túm tóc lên cao, cột xong còn xoa đầu một cái rõ mạnh

-Xong. Đi thôi, bánh bò đợi kìa

Hai đứa rời khỏi ghe, đi dọc đường bờ ruộng.

Chaeng đi phía trong, nép sau Li như sợ có ai bắt mình đi mất.

Gặp mấy đứa nhỏ bán bánh cam bánh còng, Chaeng níu áo Li

– Mấy nhỏ đó bán bánh hả? Bán thiệt hả? Mà hổng ai ăn trúng đau bụng hả?

Li cười muốn sặc

– Em nói hồi tụi nó quánh mình á.

– Hỏi thôi mà, chị ăn đi… đau bụng đừng có la làng.

Dọc đường, ai thấy Chaeng cũng cười.

Con nhỏ khờ gì mà xinh, trắng bóc, tóc dài, mượt mà, ăn nói ngây ngô mà đốp chát cũng nhanh miệng

Chợ sáng, mùi thịt, rau,cá, bánh trái chen nhau quyện trong không khí.

Chaeng đi sát bên Li, tay níu áo chị hoài.

– Chị… sao cái chợ này nay bự quá trời bự…

– Ờ. Bự hơn cái ghe em ở hông?

– Ừa. Với lại… đông quá. Mấy bả chen em hoài

– Ai chen em?

Li quay sang, nheo mắt.

–  Chị bẻ giò cho coi?

–  Hổng cần đâu. Chị dữ quá.

Chaeng lầm bầm.

Li khoái chí, cúi xuống sát tai

– Khờ mà biết dữ với hiền he

–  Em hổng khờ. Em khôn. Em biết bánh bò ở đâu nè.

Chaeng chỉ đại vô hàng cá khô.

– Trời đất… đó là cá chớ bánh bò nào

Chaeng hí hoáy sao mà đụng cái cộp vào cái nhánh cây.

Li ôm bụng cười hô hố

– Chết rồi, tội nghiệp cái đầu dễ thương

Chaeng đỏ mặt, giậm chân một cái

– Cười gì? Vậy chớ chị biết hông? Bánh bò đâu?

– Ờ thì… thôi đi, đi theo chị nè, biết chỗ bán bánh bò, ăn béo khỏi nói.

– Thiệt hông?

– Thiệt, thiệt như ….chị hông có người yêu.

– Chị xạo. Chị đẹp mà… chắc ai cũng mê.

Li ngớ người ra một chút rồi bật cười ha hả, lắc đầu

– Trời đất, con nhỏ khờ này biết khen nữa hả

Chaeng tức mình cú cái cốc lên đầu Li.

Li xuýt xoa chà chà cái chỗ bị kí

– Ui da, em hỗn quá.

Chaeng nghênh mặt

– Rồi sao?

Đi hết một vòng chợ, Chaeng ôm bịch bánh bò, còn Li thì chợt nhìn đồng hồ giấu trong túi áo.

Cặp mắt nheo lại, rồi quay sang dợm giọng

– Em, em cầm bánh ngồi đây đợi nghen, chị đi tìm việc phụ bà ngoại chút. Bà kia nói nhà bả ở xóm trái cây đang cần người xách thúng.

– Thiệt hả?

Chaeng nhíu mài

– Mần.. mần thiệt hả? Mần gì đó? Mần được hông? Mần có tiền hông? Có tiền thì… thì mua cho em khoai nướng.

Li giả bộ nghiêm nghị

– Mần gì có tiền, tiền để lo cho em chớ ai. Mà muốn có khoai nướng thì ngoan nghe chưa?

Chaeng nhai bánh bò, nói nhồm nhoàm.

– Mà chị đi lẹ nghen, em hổng biết đường về ghe.

–  Ừa, chị đi lẹ. Nhớ chỗ ngồi nè, ai tới hỏi thì nói ngồi đợi chị, hổng theo ai hết nghen.

–  Biết rồi mà

Chaeng càm ràm.

–  Em đâu có ngu đâu.

Li quay đi, nở nụ cười gian thiệt gian.

Vừa qua khỏi đầu chợ, bước chân cô thoăn thoắt băng qua con đường nhỏ, tới cái sân vắng phía sau đình.

Thằng Xị đã đứng chờ từ lúc nào, tay ôm con gà nòi đỏ rực.

–  Cô út tới trễ quá trời trễ Con chờ muốn ngủ gục luôn.

– Mầy im. Tao mắc dắt Chaeng đi chợ.

– Chaeng nào?

– Cái con bé khờ đó, lo ăn bánh bò hoài. Mà thôi, mầy ôm gà đi, vô trong coi tụi nó tới chưa.

Cánh cửa gỗ được đẩy nhẹ, bên trong tiếng người rôm rả.

Ánh mắt mấy cậu ấm con nhà giàu đang ngồi quanh mấy sạp bạc sáng lên như gặp thần tài

– Trời đất, ai như cô út Li kìa.Bữa nay có khách quý

–  Ủa, cô chưa dìa xứ sao?

– Hông. Ghé đây chơi. Có ai dám đá độ với tui hông?

– Quýnh, đá gì cũng chơi. Bữa nay gặp đúng người rồi.

Li cười nửa miệng, xăn tay áo lên

– Rồi, mở độ lẹ lên, tui chơi một ván, rồi còn phải dìa.

Tiếng cười rộ lên trong cái sân sới bạc chật hẹp.

– Ủa. Ủa. Bộ hổng lầm hả trời? Cô Út La đó hả?

-Trời đất quỷ thần ơi, tưởng  chết  rồi chớ

– Cô Út. Lợi đây. Có sới ngon, gà dữ chờ cô ra tay đó.

Li phủi tay, nhếch môi cười nửa miệng

– Tưởng mấy cưng quên chị rồi. Hổng ngờ còn nhớ.

Một thằng đeo vòng vàng cười ngặt nghẽo

– hông nhớ sao được  Tay chơi cờ bạc máu mặt nhất xứ Trà Vinh. Mất tăm bữa giờ, ai cũng tưởng bị bắt rồi.

Li liếc nhẹ

– Bắt cái đầu cha mầy. Tao đi… lánh mặt chút. Giờ mới ló đầu ra.

– Tới kịp là được. Vô sới đi, gà bên Nam Vang mới dìa, dữ lắm

Li hất cằm về phía Xị

– Gà tao đâu?

Xị ôm con gà đỏ au tới,.

– Cô út đá bữa nay là cháy sới luôn

Cả đám cười vang.

– Đi gì mà lâu dữ… bánh bò giờ chắc bán hết luôn rồi…muốn ăn thêm..

Chaeng ngồi vắt vẻo, miệng nhai bánh, mắt ngó trời, tay bứt mấy cọng tóc lơ thơ

– Chời ơi chị này đi đâu lâu quá… Bánh bò cũng hết luôn rồi… Bộ xách thúng mà phải trèo cây hái luôn hả trời. Mần gì khổ dữ thần ôn.

Trong sân nhỏ sau đình làng, mặt đất lót gạch tàu, mùi thuốc rê, mồ hôi và mùi gà nòi hoà quyện nồng nặc.

Ánh sáng lọt qua khe mái ngói mục, rọi xuống bàn tay người xoa thuốc gà, gân tay nổi phồng.

Giữa vòng tròn sới, hai con gà đang bị giữ chặt đầu, ánh mắt đỏ au như máu, mỏ gõ cộc cộc vào móng chờ lệnh xung trận.

Li đứng đó, nãy giờ đã thay xong cái áo bà ba lụa trắng thằng Xị xách tới, tay xăn tới cùi chỏ, cổ đeo sợi dây chuyền mà gãy cổ.

Cặp mắt nheo nheo liếc vòng

– Bên nào đá?

–  Tao ra con Xám Chuối.

Một cậu ấm hô lớn, rút bó vàng trong áo lót trong áo dài ném xuống chiếu

– Hai chỉ

– Ít quá. Mầy mới dứt sữa má mầy hả?

Li lắc đầu.

– Tao vô ba cây. Ai đủ gan thì vô luôn.

– Vô.

Một ông khác hô to, móc bó vàng quấn khăn, liệng xuống cái rầm.

– Hôm nay cho cô út La biết tay tao. Hông lẽ thắng hoài. Thằng kia hai chỉ hả, quăng gà mầy vô tao theo ba cây.

– Biết hay hông còn tuỳ

Li cười nửa miệng, ngoái đầu nói

– Xị. Ẳm con trai cưng của tao vô sổ.

Con gà trống Bông Đỏ được thằng Xị bưng ra, bàn chân to như cổ tay, cựa dài bằng ngón tay giữa, vẩy chân đen lông đuôi tua tủa như chổi bông lau.

Nó đứng vô sổ, chỉ gõ chân một cái đã làm con Xám Chuối giật đầu lui lui mấy bước.

– Bỏ vô sổ thiệt hông đó?

Một ông lão ngồi góc sân lên tiếng, rít điếu thuốc rê.

– Con đó đá bầm dập á nghen.

– Con gà này biết chọn giò.

Li nháy mắt.

– Nó quýnh là quýnh vô huyệt hông đó. Trúng một phát là xỉu, khỏi kêu khỏi la.

Tiếng hô bắt đầu.

Hai con gà quấn lấy nhau như cơn lốc.

Bụi đất bay mịt mờ.

Cựa xẹt, máu văng từng giọt.

Dân trong sới gồng tay, nín thở, mắt không dám chớp.

Chỉ đúng ba phút, con Xám Chuối gục đầu, chân quào loạn, nằm co quắp trong vũng máu đỏ.

– Xong

Li cười nhếch môi, đưa tay vuốt lông gà như vuốt tóc người yêu

– Nãy ai vô ba cây? Cám ơn nghen. Xị, gom xác.

Vài tiếng chửi thề nhỏ nhỏ vang lên, xen lẫn tiếng xuýt xoa.

Một tay em sới, bưng tới một giỏ đệm tròn, nặng trịch.

Li mở ra liếc nhanh vàng lá, vàng cây bọc vải đỏ kỹ lưỡng.

– Vàng xứ này nhìn đã mắt ha.

– Trúng lớn rồi đó cô út

– Trúng gì đâu…

Li hất hàm với thằng Xị.

-tao phải đi tìm nhỏ đang ăn bánh bò. Mầy đi trước đi.

– Dạ, dạ, cô nhớ lót lá đậy lại nha, tụi nó mà thấy, chết cả đám

Li quăng vội cái giỏ vào đám bụi rậm sau chùa, dặn thằng Xị

– Mầy chạy vòng sau bến nghen. Tao đánh lạc hướng. Ghe neo ngoài xa, nhớ đừng đi đường lộ. Tụi nầy hay chơi sau lưng.

– Dạ con biết rồi. Mần như cũ, cô út khỏi lo!!.

Li phủi tay, rảo bước ra khỏi khu sới bạc.

Nhưng càng đi, càng thấy cấn cấn trong bụng.

– Ủa… Chaeng? Nãy ngồi đây mà…? Trời đất ơi nhỏ này đi đâu rồi?

Li lao ra giữa chợ, mắt láo liên như tìm bạc rớt.

Mấy bà bán rau nói

– Có con nhỏ tóc cột đuôi gà, ngồi khóc cả buổi rồi đi đâu mất tiêu…

– Trời ơi trời

Li chạy rần rần như ong vỡ tổ, qua từng sạp, từng ngóc ngách.

– Em ơiiii ….Chaeng ơiiii

Giữa một con đường mòn nhỏ, tiếng nấc rấm rứt vang lên.

Chaeng ngồi co ro, lưng tựa lùn tre, mắt ướt nhẹp, tay ôm cái miếng giấy nhật trình trống không.

– Trời ơi em. Sao em ở đây? Chị kiếm muốn xỉu

– Chị… chị nói đi kiếm chỗ mần… mà chị đi lâu quá… em tưởng chị bỏ em…

– Trời ơi con nhỏ này

Li lao tới ôm lấy.

– Chị chỉ đi chút xíu… người ta cho con gà, chị ôm đi gởi thôi…

– Thiệt hông?

– Thiệt. Con gà bự như cái quạt mo, lông đỏ rực, quẫy đuôi là phất phới luôn. Mà…nó đá chết queo rồi. Người ta thấy chị dễ thương nên tặng đó

Chaeng dụi mắt, hít mũi sụt sịt

– Vậy chị có thương em hông? Chị hông có bỏ em hả?

– Khờ… hông có bỏ.

Nàng ôm bụng bật cười

Li đứng dậy, chìa tay ra

– Rồi, khóc xong chưa? Đi về ghe, chớ em khóc nữa chắc ngập chợ

Chaeng nắm tay Li, miệng lẩm bẩm

– Chị này… xạo quá trời… mà sao em tin được hông biết nữa…sao em khóc ngập chợ được chớ.

– Ờ, tại em khờ.

– Em hổng khờ… Em chỉ tin chị thôi.

Li nhìn xuống, mỉm cười tủm tỉm.

Ánh nắng chiếu lấp lánh sau lưng hai người một đứa nhỏ tóc rối bù, và một cô út vừa thắng độ bạc mới ôm vàng giấu bụi xong, tay còn ôm xác con gà mình thắng trận.

Trên đường về ghe, Chaeng vẫn sụt sịt, tay này níu áo, tay kia níu lưng Li, mắt còn cay cay

– Thiệt là… chị đi đâu mà lâu dữ… em sợ…

– Tại người ta tặng con gà, chị hổng dám từ chối, sợ người ta buồn

– Sao lại tặng chị?

– Chắc tại chị đẹp

Li nói tỉnh queo, mắt liếc nhìn qua Chaeng .

mà đẹp thiệt, ai tặng quà cũng có lý do hết trơn à.

Chaeng đập nhẹ vô lưng Li một cái, rồi bật cười.

Cười xong rồi im bặt, ngó xuống con gà cánh duỗi dài mà Li đang ôm lủng lẳng theo kiểu xách giỏ chợ.

– Ủa… con gà này…

– Ờ, gà người ta cho. Chị tính đem về nấu cháo đó, em ăn hông?

– Gà… cho? Sao nó máu hông vậy?

– À… chắc nó té, hổng biết sao… à…người ta đá gà.. Cũng đâu có sao đâu, miễn còn nấu được là được mà.

Về tới ghe, bà Hai ngồi bứt rau ngổ bên thau nước, thấy hai đứa về thì ngó lên

– Ủa, sao nay về tay không vậy Chaeng? Còn con nhỏ kia ôm con gà chết gì đó?

– Dạ… người ta cho đó ngoại

Li cười ngọt xớt, hạ con gà xuống sạp ghe, vờ xốc lại cánh.

– Người ta biểu đem dìa nấu cháo ăn.

Bà Hai liếc cái rồi thở rõ dài

– Ai mà khơi khơi cho con gà bự tổ bố vậy mậy?

– Dạ… ông kia ở chợ á… thấy con dễ thương… nói là đá thua… nên cho. Con cũng ngại mà thôi… lỡ nhận rồi.

– Dễ thương gì mà cho nguyên con gà, mập như heo nái vầy trời… Ờ… thôi kệ… hổng hôi là được. Đem rửa máu đi, ngoại nấu cháo đậu xanh. Mà hôm nay bay đi kiếm việc làm sao rồi?

– Dạ… ờ… chưa có, để mai con kiếm lại. Hôm nay mới dò đường.

Bà Hai liếc xéo, thấy cái mặt cười trừ thì thở dài

– Đừng có lông bông nghen. Ở đây xứ người. Có cái bụng tốt thì ngoại thương, mà giả nhân giả nghĩa tao biết liền.

– Dạ, con hổng dám đâu ngoại. Con biết thân biết phận.

Li cúi đầu thiệt lễ phép.

Ngoài mặt cười toe toét, trong bụng thì hí hửng, nhớ lại cảnh đá độ hồi nãy mà muốn cười tét rún

Gà của thiên hạ chết vì con gà mình đá, giờ đem về nấu ăn, đúng kiểu lấy lại công bằng bằng… nồi cháo gà.

Bữa cơm chiều hôm đó, trên ghe thơm mùi hành, mùi gừng với đậu xanh bùi bùi.

Chaeng ăn tô cháo đầy, tay vừa quậy vừa hỏi nhỏ

– Con gà này… thiệt sự người ta cho hả chị?

– Ờ… cho thiệt. Sao á

– Hổng biết nữa… cái mặt chị nhìn đáng ngờ lắm nghen.

Li nhìn Chaeng, nhe răng cười

– Chị mà nói dóc thì… thôi.

Chaeng dựa lưng tựa vô vách ghe, miệng cười mà mắt nhìn li không chớp.

Lại qua một đêm nữa, Li kéo gần khoảng cách với Chaeng hơn bằng mấy cái mộc mạc đơn sơ mà chỉ có Ling mang lại cho nàng, trong mắt Chaeng như mở ra một thế giới lạ, có sự hiện diện của Li và… mấy con đom đóm này

Sáng hôm sau, Li đứng tựa mé ghe, một tay đút túi, một tay khoát khoát như thói quen mấy bận

– Bà ngoại, con tính ra chợ coi ai mướn gì làm thì làm đỡ, chớ chờ ghe tới lui biết chừng nào mới phụ ngoại được.

Bà hai Tâm nhìn lên bầu trời đang nắng nhẹ

– Ừ, muốn mần gì thì mần. Ghe trái cây ngoại nhẩm cũng tháng nữa mới ghé lại. Tới chừng đó muốn đi đâu thì đi nghen con.

Chaeng lúc này ngồi lủi thủi xé lá chuối phụ bà ngoại gói bánh, nghe Li nói vậy thì ngước lên

– Chị đi đâu nhớ về sớm đó nghen… đừng bỏ người ta nghe…

Giọng nói khờ khờ nhưng cái ánh mắt thì ngơ ngác dễ thương, khiến Li vừa muốn cười vừa thấy có lỗi.

Nhưng cái mặt ngoài thì tỉnh bơ

– Chị đi chút xíu hà, ai mà bỏ em cho đặng..

Rồi quay đi lẹ, vì sợ nhìn thêm chút nữa là cười bật ra mất.

Đi kiếm việc mần là mần trong cái sới gà đó. Mần tới chiều luôn mà.

Chiều dìa, ăn cơm xong bà hai nói như con cháu trong nhà

– Bây ở đây cũng mới đôi bữa mà ngoại thấy thương bây quá. Con Chaeng có bây nó cũng vui, phải chi bây ở luôn hén

Li gãi gãi đầu

– Dạ… có ngoại với Chaeng con thấy cũng vui quá trời. Mà ngoại ơi, mơi con có chỗ mần rồi á ngoại.

Bà hai gật đầu

– Ờ, có chỗ mần là bây có bạc bây xài. Ngoại lo cơm cho.

Ngoại nói xong lầm lũi đi vô trong nằm

– Hai bây chơi gì chơi chút ngủ sớm nghen.

Li nói vọng vào

– Dạ.

Rồi quay ra chỉ tay về phía mấy con đom đóm trên bờ, xù xì vào tai Chaeng

– Em muốn bắt hông?

Chaeng hí hửng gật gật đầu.

Li nắm tay nàng cùng Chaeng đi lẻn bờ.

Cả hai chạy đuổi bắt đom đóm, tiếng cười rộn vang.

Li mệt lả ngồi xuống nhìn Chaeng vô tư úp hai tay lại ghé mắt nhìn qua khe hở ngón tay nhìn con đom đóm lập lòe trong lòng bàn tay.

Li nói khẽ

– Lợi đây chị cầm cho coi, hồi nó cắn em đó.

Chaeng nghe vậy sợ quá nên bỏ tay ra chạy lại gần Li.

Li với tay bắt con khác úp tay lại cho Chaeng ghé mắt vào nhìn.

Chaeng đang nhìn chăm chú, nàng cười thật tươi và…

Chụt…

Chaeng cảm thấy như có điện xẹt qua đỉnh đầu, nàng nghiêng mặt nhìn Li

– Chị…chị…chị hun em hả?

Li gật đầu, ánh mắt tình tứ nhìn Chaeng

– Tại chị thương em đó.

Chaeng cười ngây ngô, mắt tròn xoe trong veo

– Thiệt hả?

– Ừa, thương mới hun chớ. Mà thương nhiều là hun nhiều nữa.

Chaeng gật gật đầu

– Bà ngoại cũng hay hun em dị nè.

Chaeng nói xong liền đưa hai tay vịn vào mặt Li làm theo mỗi lần ngoại hun mình, Chaeng hun hai bên má Li rồi lại hun lên trán.

Li thả con đom đóm ra, vòng tay ôm chặt eo nàng, một tay vịn chặt ót cổ Chaeng, kéo nàng vào một nụ honi khác…bà ngoại.

Chaeng mở to mắt nhìn Li đang mút lấy môi nàng.

Cảm giác rùng mình rồi lại lâng lâng khó tả, nàng có chút phản kháng đầy nhẹ ngực Li nhưng chỉ vài cái đẩy đã bị Li dìu dẫn vào cảm giác đê mê, mắt nàng từ từ khép lại.

Đôi môi nhỏ hé mở, mềm mại lại ngọt nhẹ chẳng vương mùi son phấn, Li nhắm mắt, đôi môi điêu luyện dìu dẫn nàng từng chút một.

Tay Chaeng run rụ đặt nhẹ lên vai Li, rồi cái ôm siết nhẹ của Li làm nàng rùng mình nhíu nhẹ chân mài.

Đầu lưỡi ấm áp khéo léo len lỏi vào khoang miệng nàng, cuốn nhẹ lấy đầu lưỡi còn đang rụt rè né tránh kia.

– Ư…

Chaeng khẽ phát ra âm thanh nhỏ khi bàn tay Li vuốt dọc sống lưng nàng, da gà nổi dựng lên, Li he hé mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, tinh khiết và trong veo đến nỗi Li thầm nghĩ… nếu vấy bẩn nàng có phải là quá tội lỗi nhưng cự vật bên dưới đã bắt đầu không nghe lời mà cương cứng lên

Bàn tay nhỏ bé của Chaeng bị trượt khỏi vai, Li cầm lấy đặt lên ngực trái mình, Chaeng cảm nhận được nhịp đập của trái tim Li, nàng nhận ra cơ thể nình thật lạ, râm ran rạo rực khó tả

Li kéo nàng vào nụ hôn cuồng nhiệt hơn, bản năng trỗi dậy, Li dời môi khỏi môi nàng, hôn dọc cổ rồi mút nhẹ vài cái.

Chaeng bấu chặt vai áo Li, cô gái nhỏ rụt người lại khi bị Ling tấn công liên tục những nơi nhạy cảm, cảm giác vừa nhột vừa đê mê khó tả làm Chaeng chẳng mở mắt nổi, đôi mắt cứ lờ đờ, đờ đẫn.

Li mút lấy vành tai nàng, bàn tay không mấy lịch thiệp lòn vào bên trong áo bà ba tiến tới nơi đang căng tròn hai khỏa trắng nõn lấp ló kia.

Li thở hổn hển hai mắt đỏ ngầu, Chaeng ngồi trên đùi Li cảm nhận có gì đó nóng nóng cứ cạ vào đùi mình.

Nàng tò mò đưa tay chạn nhẹ đũng quần Li liền giật mình…

Li định bế Chaeng lên chiếc ghe tụi thằng Xị đang ngủ nhưng sợ Chaeng sẽ biết.

Đang loay hoay chẳng biết đưa Chaeng đi đâu thì tiếng bà hai vang lên

– Đâu rồi bây, phia rồi đừng có chơi nữa.

Li nhanh miệng trả lời

– Dạ con vô liền.

Rồi Li quay sang Chaeng, tay bóp nhẹ bầu ngực làm nàng mím chặt môi nhìn Li

– Ưm…chị Li..

Li thì thào nho nhỏ khi ngón tay vẫn đang mân mê đầu ti săn cứng kia.

– Chaeng ngoan… chị thương Chaeng lắm. Chỉ có chị mới được làm như vầy thôi biết hông? Ngoại cũng hông, mà Chaeng hổng được nói với ai, nếu hông người ta sẽ bắt chị đi đó.

Chaeng thở hổn hển, nói ngắt quãng vì cảm giác kì lạ nơi đang bị Li chạm vào

– Sao…sao..lại bắt chị..ưm..

– Tại… người xấu sẽ làm hại Chaeng với bà ngoại, sẽ bắt chị đi nếu biết chị thương Chaeng vầy nè.

Chaeng gật gật đầu

– Em hổng…hổng nói với ai..đâu..

Li nuốt khan nhìn Chaeng, rồi từ từ rút tay ra. Chỉnh lại áo quần cho nàng

– Bữa khác chị sẽ… thương Chaeng hơn nữa nha . Chaeng ngoan nha, mơi chị đi mần chị mua bánh cho.

Chaeng đứng lên theo tay Li dìu. Gật đầu lia lịa

– Dạ, có nói với ngoại hông a

– Hông nha.

– Dạ.

Chaeng ngoan ngoãn đi vào trong ghe với Li.

vừa nằm xuống Chaeng đã xoay người ôm lấy Li xù xì nho nhỏ

– Hồi nãy… có gì nóng ở đây á chị ơi

Li nhìn xuống chỗ tay Chaeng chỉ thì đỏ mặt.

– À…mơi mốt chị cho em biết sau hén. Giờ ngủ nha.

Chaeng ngáp một hơi dài vùi đầu vào ngực Li, Li nuốt khan bàn tay đặt trên eo nàng khẽ miết nhẹ, cả người rạo rực không thể tả.

Li hít nhẹ hương tóc nàng, cự vật lại căng trướng đến độ Li phải nhíu mài .

Vật vã cả đêm cũng chỉ chợp mắt được chút xíu.

Sáng đó trời hừng hừng, Li xách giỏ đệm ra khỏi ghe, miệng dặn ngọt như mía lùi

– Ngoại, con đi làm mướn nghen, có người kêu đi tát mương tát đìa.

– Ờ, ráng làm, kiếm đồng vô, đồng ra.

Li ngoảnh lại, liếc Chaeng còn đang ôm gối ngủ cong queo bên cạnh bà ngoại, cười cười bước xuống bờ kinh.

Mà thiệt ra, cái gọi là tát đìa mướn là chui vô sòng bài, nơi mấy cậu ấm mặc áo lụa quần the, đeo đồng hồ vàng bóng loáng ngồi chờ cô út nhà họ La tới sát phạt.

Độ là độ vàng cây, chớ hổng chơi bạc lẻ.

Có bữa Li ăn nguyên chiếc lắc tay, bữa khác ôm giỏ đệm chứa đầy bánh, rượu Tây, trái cây mắc tiền toàn là quà độ tụi con nhà giàu thua rồi năn nỉ đổi chuộc.

Chiều, Li về ghe, tay xách lỉnh kỉnh nào là khô cá lóc, chục trứng gà, hủ mắm tép, cả xâu nem nướng Cái Răng mới nổi.

Chaeng chạy ra đón, mắt sáng rỡ

– Chèn đét. Mấy món này mắc dữ lắm đó nghen. Ở đâu ra vậy chị?

– Chủ cho đó em. Nay làm cực quá, chủ thương, cho đem dìa.

Bà Hai nhướng mắt khỏi rổ đậu phộng rang

– Ủa, chủ nào mà tử tế dữ vậy con?

Li nhai nhẹ câu trả lời sẵn trong đầu, nói tỉnh bơ

– Dạ… ông Hai Tuân á ngoại.

– Ông Hai Tuân?

Bà Hai bật cười, giọng mừng rỡ.

– Mèn đét ơi, hên dữ thần. Ổng tốt lắm nghen. Cái miệng cười hiền mà cái bụng có tâm. Tao biết ổng hồi xưa có bán gạo ngoài vàm, ai nghèo ổng cũng cho thiếu. Chỉ có…

bà chợt khựng lại, đổi giọng hạ thấp

– chỉ có thằng con ổng là quỷ sứ

– Dạ…

Li kéo ghế ngồi, giả bộ vặn vai mỏi

– ổng có nói sơ sơ, con chưa gặp mặt con ổng…

– Gặp làm gì

Bà Hai nhăn mặt

– Thằng đó quậy tới nỗi nổi tiếng mười làng

Bà ngoại Chaeng nghe tên là nổi da gà liền

– Nó chơi cờ bạc đá gà, hút sách, gái gú, nhậu nhẹt… thứ gì cũng dính. Tứ đổ tường có thiếu cái nào đâu. Ai làm dâu nhà đó chắc bị sanh non luôn á

Li nghẹn nước miếng, nhe răng cười méo xẹo

– Dạ… hên quá, con chỉ làm mướn, hổng dính dáng ai hết trơn.

Bên cạnh, Chaeng đang hí hửng lật coi mấy món ngon

– Chị Li giỏi ghê, mới làm có mấy bữa mà chủ thương quá chừng. Ngày nào cũng cho bánh… mừng ghê

– Ờ… tại chị siêng năng, ai cũng thương hết á em

Li xoa đầu Chaeng, cố nén cười.

Tối đó, Chaeng vừa ăn bánh vừa hát líu lo, còn bà Hai thì kể chuyện xưa về ông Hai Tuân làm từ thiện.

Chỉ có mỗi Li là ngồi cười trừ, đầu thì nhớ tới trận sòng sáng nay ăn một cây rưỡi vàng, miệng thì vẫn "dạ thưa" đều đều.

Vài bữa sau, tin xóm chợ rộ lên ông Hai Tuân xỉu giữa chợ, phải khiêng vô gọi đốc tờ riết riết

Người ta nói do con trai ông chơi bạc bán đất sạch trơn, còn thua nguyên cả mảnh vườn bên cù lao Đông.

Bà Hai nghe xong, buột miệng

– Trời đất quỷ thần ơi. Thua gì mà thua ác nhơn vậy kìa. Bán hết đất ông già nó để lại luôn hả? Ai mà đánh bạc dữ vậy trời

– Nghe nói… là cái người ta kêu là… cô út nhà họ La gì đó…

bà Tám bán cà na đập rỉ tai

– Nghe danh mà hổng ai thấy mặt… nghe đâu cũng con thứ dữ.

Bà Hai lắc đầu chép miệng

– Ác nhơn chơi gì mà tận diệt dữ thần. Mấy đứa đó về sau cũng có ngày bị nghiệp quật cho mạt hạng cùng đinh.

Li ngồi sau lưng, cười méo xẹo, miệng nhai bánh mà trán toát mồ hôi.

Chaeng thì vẫn hí hửng ăn bánh lâu lâu lén lén hun chụt lên má Li, nàng khờ khạo chưa tỏ tường chuyện đời.

Ở được gần mươi bữa, ông Hai Tuân có chuyện chớ Li vẫn đi mần.

Nay bà hai khăn gói dặn dò Li

– Con ở ghe với em hai ba bữa được hông

– ngoại đi đâu ngoại?

– Ngoại đi thăm bà bạn ở xứ, nghe đâu bã…sắp hẹo, thương lắm hồi xưa bã cũng giúp ngoại đủ đường. Dìa thăm bã, mấy rài buôn bán cũng lệt bệt, hên là có con phụ đồng ra đồng vào. Ngoại đi cỡ đôi bữa,bây nghỉ mần được hông? Hay ngoại dẫn con Chaeng theo nghen

Li xua xua tay

– Í, con giữ em được. Ngoại cứ đi đi ngoại.

Li nói xong chạy tọt đi đâu cả nửa tiếng xách dìa mấy chục ngàn.

– Nè ngoại. Ngoại bỏ túi đi đường cho chắc ăn.

Bà hai ngơ người nhìn Li

– Ở đâu con có?

– À… dạ… ông Hai cho con mượn, con mần giỏi mà ngoại. Mình con mần lợi bốn năm người, ổng cho con tiền hoài hà mà con hổng lấy con gởi lại để dành.

Bà hai lắc đầu

– Con để dành đi Li. Ngoại có tiền đi rồi

Li dúi lợi vào tay bà

– Ngoại cầm đi mà. Đi cho chắc dạ. Mà ngoại yên tâm, em ở với con là an toàn.

Bà hai gật gật đầu

– Ngoại tin tưởng bây lắm đó. Mà bây nhớ nói ngưòi ta một tiếng hẫng nghỉ nghen

– Dạ con nói rồi.

Bà hai xách giỏ đi. Đối với Li bà có một hảo cảm rất tốt với lại ngưòi mà làm được cho ông Hai Tuân bà hai rất an tâm tại ông Hai ổng nhìn người ngay chóc hà.

Bà hai cũng coi chưn coi cẳng dữ dội lắm mới dám giao Chaeng cho Li.

Ờ thì… cứ trong mặt mà bắt hình dong thôi.

Bà hai vừa đi, Li đã nghiêng đầu nhìn Chaeng còn ngủ khò.

Chaeng dậy nghe Li nói bà ngoại đi rồi, dù bà đã nói trước với nàng nhưng nàng vẫn khóc thút thít.

vì đây là lần đầu xa ngoại tới đôi bữa.

Li ôm nàng vào lòng xoa nhẹ vai

– Có chị nè, đừng sợ.

Cheng thút thít nhìn Li, Li xoa đầu nàng rồi hôn nhẹ lên môi nàng

– Chị thương em mà, đừng có sợ nha.

Chaeng khẽ gật đầu nhẹ.

Li mỉm cười gian tà dỗ Chaeng nín khóc xong thì lén Chaeng lúc Chaeng đi nấu ăn, Ling bỏ lên bờ đi kiếm ghe thằng Xị

– Nói tụi kia nay tao hông có qua chơi nha. Mơi với mốt luôn nào qua tao cho hay

– Cô… ông bà gởi thơ tìm cô

Li nhíu mài

– Khỏi kiếm, tao đang mần việc lớn lắm. Đừng có phá.

nói xong Li bỏ về ghe.

Chaeng vừa thấy Li đi vào đã toe toét miệng cười

– Chị.. nếm thử coi ngon hông?

Li ngồi xuống đặt cằm lên vai Chaeng, nếm thử miếng nước cá kho.

Li nhíu mài

– Đâu em nếm thử coi sao chị hông thấy vị gì?

Chaeng nhúng đầu đũa vô chảo cá chọt chọt thổi phù phù rồi nếm cái chẹp trog miệng

Nàng quay đầu qua nhìn Li miệng còn chép chép

– Em thấy ngon mà…ưm…

Li áp môi mình lên môi nàng, mút lấy đầu lưỡi mềm mại còn e dè ngại ngùng kia.

Chaeng đơ cả người để mặc Li hôn mình.

Lúc sau Li mới rời ra, Chaeng thở hổn hển vì cạn không khí.

Li nói khẽ bên tai nàng

– Cá kho "vừa miệng" chị lắm rồi. Em… đi tắm nha chút mình ăn cơm rồi… chị có này cho em.

Chaeng hí hửng gật gật đầu nàng nhào tới ôm lấy Li hun chuth chụt mấy cái

– Thương chị quá.

Chaeng nói xong liền đi ra sau ghe chỗ căng sẵn cái chỗ tắm dã chiến của hai bà cháu.

Li nhướn mài nhìn theo, đưa tay xoa nhẹ môi cười một mình

– Chết cha…sao tim đập mạnh dữ…hông lẽ mình thương thiệt rồi?

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Gả Cho Quân Nhân
Tháng 12 26, 2025
Không bằng cầm thú
Tháng 1 5, 2026
Gặp Được Em Ở Những Tháng Năm Tươi Đẹp Nhất
Tháng 6 20, 2026
Tiểu trà xanh
Tháng 12 16, 2025
Truyện Les Hay
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy_truyenles.net
Ghét Của Nào Trời Trao Của Đấy
chap 38 Tháng 7 7, 2025
chap 37 Tháng 7 7, 2025
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
NGOẠI TRUYỆN CUỐI Tháng 9 6, 2025
NGOẠI TRUYỆN 20 Tháng 9 6, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Cô ba Quỳnh
Chương 3 Tháng 4 21, 2026
Chương 2 Tháng 4 21, 2026
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Cưng chiều đồ ngốc
Chương 37 Tháng 3 8, 2026
Chương 36 Tháng 3 8, 2026
413419743-256-k330227
Xuân Tẫn Bất Quy
Chương 34 Tháng 8 3, 2026
Chương 33 Tháng 8 3, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved