Series LC Miền Tây - Chương 17
Li vừa thấy Lada đi lơn tơn đã nhanh chân chạy đến, bực dọc nhìn Lada.
– Chị hai đi đâu?
Lada thở phào khi thấy Li
– Đi kiếm em. Sao hổng dìa.
Li gãi gãi đầu chống nạnh nhìn Lada
– Mua trái cây xong rồi dìa…
Lada tủm tỉm cười
– có mê ai hông? Chớ sao ở hoài
Li ngập ngừng hồi lâu cũng gật đầu.
Lada cười khoái chí
– Dị thôi, bỏ cờ bạc đi nghen hai dìa. Biết lí do sao ở đây hoài là được mà nè…con cái nhà ai?
Li ngập ngừng trả lời
– Nghèo lắm…đang lo cha má mần khó.
Lada xua tay
– Cha má mong dâu lắm. Em đừng nghĩ dị. Nghèo đâu phải cái tội.
Li nghe Lada nói trong lòng cũng bớt chút nặng nề giờ chỉ còn lo mỗi ngoại Chaeng
Li xua đuổi Lada
– Chị dìa giùm cái. Chị ở đây hồi… lộ em.
– Lộ gì? Ủa mà vàng vòng đâu, bà ba lụa đâu? Sao nay nhìn em bần bần?
Li nhíu mài
– Kệ em. Chị hai dìa hông? Em quánh chị hai đó.
Lada đưa tay ra cản
– Dìa…dìa mà.
Li thở phào khi Lada đi lên ghe để về xứ.
Cả ngày hai người cứ quấn quít lấy nhau.
Xoay qua xoay lại bà hai đi cũng hơi lâu rồi á mà chưa chịu dìa.
Bà hai đang ngồi ăn cơm với bà bạn nay khỏe re rồi.
– Úi cha, giựt mắt bà ơi.
– Mắt nào
– Mắt phải
Bà sáu vỗ đùi cái đét miệng móm mém
– Xui nghen.
Bà hai rầu rầu
– có chuyện gì ta?
Ngồi hồi mới lua mấy đũa cơm bà hai lại la lên
– Ui cha, mắt trái luôn.
Bà sáu khựng đũa
– Gì hên xui lẫn lộn dị cà.
Hai bà nhìn nhau rồi thôi… cũng kệ
Tối đó….
Chaeng rúc đầu vào ngực Li, bàn tay mềm mềm cứ mân mê khuy áo ngủ
. Mắt nàng lim dim mà miệng cứ lảm nhảm hỏi
– Chị ơi…chị thương em hông
Li mỉm cười, vuốt tóc nàng
– Thương. Nay mua mấy bộ đồ mới em thích hông?
Chaeng bật cười khúc khích, tay nghịch mấy cái nút áo
– em khoái dữ lắm á. Dì bán đồ nói em có chồng rồi, em có chồng đẹp nhất xóm
Li phì cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán Chaeng
– Mà…em… đợi chị nói với ngoại xong.. dìa, chị mua lụa cho mặc nghen
Chaeng ngóc đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn Li, rồi bất ngờ vòng tay ôm chặt lấy chị
– Em thương chị nhiều lắm. Hồi xưa em đâu biết yêu là gì đâu. Mà giờ… ngày nào em cũng thấy tim em đập nhanh khi nằm kế chị.
Li siết nàng vào lòng, thì thầm
– Chị biết mà. Chị cũng thương em nhiều lắm…
Li lo lắng nhất là bà hai vì bà.. đã nghe danh cô út nhà họ La.
Li e sợ bà sẽ đuổi cổ Li, dong thuyền đi mất biết tìm Chaeng ở đâu.
Tiếng nước vỗ vào mạn ghe nhẹ nhàng như vỗ về, trăng trên trời lặng lẽ soi xuống mái tóc rối bời của Chaeng.
Bầu không khí trở nên yên ắng, chỉ còn lại nhịp tim hoà vào nhau.
Chaeng thỏ thẻ
– Chị… chị hun em đi…
Li cúi xuống hôn nàng.
Nụ hôn chậm rãi, dịu dàng như sương đêm thấm vào lòng đất khô khốc.
Hai cơ thể dần quyện lấy nhau trong thứ ánh sáng nhạt mờ mộng mị.
Chaeng cựa quậy, giọng nũng nịu
– Chị…thương..nhẹ nhẹ thôi.
Li mỉm cười, kéo nàng vào lòng
– Chị nhẹ mà…
Chaeng lấy tay Li đặt lên ngực mình, rồi phá ra cười, vừa hồn nhiên vừa quyến rũ kỳ lạ.
Li bật cười theo, rồi cúi xuống hôn lên nơi nàng vừa chạm.
Một đợt sóng gợn nhẹ dưới ghe.
Li chậm rãi kéo tấm chăn mỏng ra khỏi người Chaeng .
Dưới lớp áo , làn da nàng ánh lên như ngọc trai dưới trăng.
Li hôn lên từng đốt xương quai xanh,tiếng Chaeng khe khẽ rên trong miệng làm Li rạo rực cả người
– Chị… đừng cắn mạnh quá… em sợ… sợ… chịu hổng nổi…
Li rướn người hôn nhẹ môi nàng rồi trườn xuống nằm giữa hai đùi nàng, vuốt ve đôi chân mịn như lụa, ánh mắt mê đắm vùi đầu mút lấy âm hộ đang ẩm ướt dịch tình.
Chaeng mím môi, nhắm nghiền mắt khi Li đặt môi lên giữa hai chân, một luồng nhiệt nóng rực chạy dọc sống lưng nàng.
Tay nàng vươn ra, bấu chặt tấm chiếu
– A… chị… ưm…em..a….ưm…
Li tiếp tục hôn, tiếp tục liếm, chậm rãi như đang vẽ lên cơ thể nàng những nét thư pháp yêu thương.
Chaeng cong người lên theo từng nhịp môi, từng tiếng rên khe khẽ như gió thổi qua hàng chuối sau nhà.
Khi cảm xúc dâng trào, Li thủ thỉ bên tai nàng
– Chị thương em…
Chaeng rướn người lên, tay ôm chặt lấy cổ Li, đôi mắt long lanh nhìn chị
Li đẩy nhẹ hai chân nàng rộng ra.
Đưa cự vật chậm rãi đi vào trong, Chống nhẹ hai tay lên mặt chiếu, mông nhấp nhô nhè nhẹ, Chaeng bấu chặt tay vào vai Li khi âm hộ nàng đã bắt đầu rỉ dịch tình, bôi trơn cự vật.
Quy đầu đi vào đi ra mỗi lần như vậy đều đâm sâu tận tử cung làm Chaeng rướn người nhíu mài vì vừa thốn…vừa sướng.
Li đỏ ngầu cả mắt, mồ hôi tuôn nhễ nhại, tốc độ ngày càng nhanh, cự vật ra vào vang lên âm thanh pạch..pạch..pạch.
Li nhắm nghiền mắt ngửa cổ tận hưởng, dồn sức vào mông dập liên tu bất tận
– A..a.a….chị…a…a.a..ơi…â..ă…..
Chaeng giật nẩy người mấy nhịp, rên lên một hơi dài, Ling vẫn thúc pành pạch pành pạch liên tục cho đến khi tinh dịch bắn xối xả vào trong.
– Ư….ư…aaaaaagggggggg
Li nhấn mạnh cự vật, đưa quy đầu lút sâu bên trong, cảm nhận dâm thủy hòa với tinh dich bên trong đang quấn lấy cự vật.
Li hít hà liên tục, vùi đầu mút lấy bầu vú nàng.
Vừa mút vừa day cắn nhè nhẹ.
Chaeng co người ôm lấy đầu Li, nàng đê mê nằm im thim thíp mắt nhắm hờ.
Chaeng thiếp đi sau cơn mệt nhoài đầu tiên, môi nàng hé mở, thở nhè nhẹ như con mèo con cuộn trong lòng chị.
Li vẫn nằm im, ngắm nàng trong thứ ánh trăng loang loáng trên mặt nước, tim đập bồi hồi vì…. thương.
Ngón tay Li lướt nhẹ lên lưng trần nàng, vẽ những vòng tròn vô nghĩa, như thể đang viết ra một bài thơ chỉ riêng mình đọc.
Một lát sau, Chaeng khẽ cựa mình, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn lên
– Chị… chị hổng ngủ hả?
– Chưa… chị đang nhìn vợ chị ngủ.
– Hổng được nhìn… kỳ lắm… em xấu mà…
– Xấu gì? Chaeng của chị là đẹp nhất.
Chaeng cười mỉm, rồi rúc sâu vào ngực Li, tay vẫn không quên nghịch nghịch mấy múi cơ bụng
– Chị… còn muốn nữa hông?
– Hả? Muốn cái gì?
– Thì… cái vụ hồi nãy… mà chị nói là… "thương nhau"… cái đó đó…
Li hơi khựng lại, nhưng rồi môi chị cong lên, dịu dàng nhìn Chaeng
– Em chịu nổi hông? Hồi nãy mệt lắm mà?
– Em… chịu được… nếu chị nhẹ nhẹ…
– Được. Lần này… chị sẽ nhẹ, ráng…nhẹ.
Li kéo tấm chăn lại, phủ hờ lên cả hai, như đang quấn mình vào một thế giới riêng chỉ có mùi tóc nàng và hơi thở quen thuộc.
Chaeng rướn người lên, hôn khẽ vào má chị
– Lần này… em cũng làm cho chị… được hông?
Li nhìn nàng, tim mềm nhũn.
Cái cách nàng hỏi nó khờ khạo, nó thiệt thà làm Li cảm thấy thương quá đỗi.
– Em làm cái gì?
– Em… em hun chị lại… giống như chị hun em.
Rồi nàng cúi xuống, hôn vụng về lên cổ Li, môi chạm môi mà toàn cạ răng, khiến cả hai cùng bật cười. Li vuốt tóc nàng
– Để chị chỉ… hun phải dùng môi, hông có cắn…
– Tại em run… tại chị thơm quá…
Chaeng lúng túng, nhưng vẫn làm theo.
Đôi môi nhỏ nhắn ấy rải từng dấu yêu ngượng nghịu lên ngực, lên vai, lên bụng Li nhẹ nhàng như mưa xuân rơi trên lá non.
Khi cơ thể cả hai lại trần trụi chạm vào nhau, Li vuốt ve nàng như ôm một chùm hoa mới nở, dịu dàng dỗ dành, thỉnh thoảng khẽ hôn lên bắp đùi mát lạnh như sương.
Chaeng thì thầm
– Chị… em thấy kỳ kỳ, nhưng mà… thích lắm…
Li cười cười, ngồi dậy, kéo Chaeng nằm xuống.
Cự vật chậm rãi tiến vào, như dòng nước thấm sâu vào lòng đất, không một cơn sóng nào nổi lên, chỉ có tiếng thở gấp gáp lẫn vào tiếng nước vỗ mạn ghe.
Chaeng ôm chị thật chặt, mắt ướt rượt
– Chị ơi… em… em hổng biết diễn tả sao hết… nhưng mà… trong người em nó… ấm quá…
– Ưmmm…ah…khít quá…Chaeng…
Li khép chặt hai đùi nàng lại, làm cho âm hộ đã nhỏ nay lại khít khao hơn.
Cự vật tê rần khi vách âm hộ mút chặt lấy làm Li khó khăn khi di chuyển.
Vậy mà nhịp thúc có chậm chút nào đâu.
Hai người quấn lấy nhau như dây trầu quấn vào cây cau, một sự kết dính tự nhiên, không cưỡng được, không lý giải được.
Từng nhịp chậm rãi ấy như đưa cả hai trôi theo sóng, đến một nơi xa hơn, sâu hơn, nơi chẳng còn phân biệt ai khờ ai từng trải, chỉ có hai trái tim đang thì thầm cùng một nhịp đập.
Chaeng rúc đầu vào cổ Li, rên từng hơi ngắt quãng, Li cắn nhẹ bờ vai nàng, vòng tay rắn chắc siết chặt lấy Chaeng.
Cả hai đê mê dồn dập vỗ về nhau trong từng nhịp nhấp dập ngày càng nhanh
– A…a..chị ơi…chị..ơi..a.ă…ă…â.a.
– Ư….Chaengggg….ưm….
Li mút lấy vành tai nàng, thúc mạnh lút cán vài chục nhịp rồi đẩy sâu cự vật vào trong.
Chaeng trân ngưòi đón nhận dòng tinh dịch nóng hổi đang xối xả bắn mạnh từng đợt từng đợt.
Li gồng ngưòi lên tầm phút rồi xụi lơ nằm im trên thân nàng.
Đôi môi vẫn hôn nhẹ má nàng.
Đêm miền Tây tĩnh mịch, nước sông lặng im như sợ đánh thức tiếng thở đều đều từ khoang ghe nhỏ.
Trên chiếc chiếu lót bằng cói thơm, hơi người vẫn còn vương vấn dư âm buổi đầu ân ái dịu dàng như khói hương vấn quýt.
Nhưng rồi…
Chaeng trở mình, đôi mắt mở tròn, ánh trăng vẫn vướng trong con ngươi màu hổ phách
– Chị…
– Hửm… sao em chưa ngủ?
– Em… em nhớ cái vụ hồi nãy á.
– Hả? Gì? Nhớ cái gì? Hồi nãy làm chưa đủ hả?
Chaeng lắc đầu, mặt đỏ ửng
– hông phải… nhưng mà… hồi nãy chị làm hết, em chưa làm lại cho chị… em muốn thử… em muốn chị nằm im để em làm…
Li bật cười, nửa bất ngờ nửa thú vị
– Trời đất, nay biết đòi luôn rồi ha?
Chaeng gật đầu, ánh mắt nghiêm túc
– Dạ….mà lần này em muốn… chị không được làm gì hết nha… chỉ nằm đó thôi…
Chưa kịp phản ứng, Li đã bị đè xuống chiếu.
Chaeng cúi xuống, gò má đỏ ửng nhưng ánh mắt long lanh như sương đọng trên lá chuối.
Bàn tay nhỏ nhắn bắt đầu lướt nhẹ lên ngực Li, khẽ mơn man từng khe rãnh da thịt, mềm mại nhưng chắc nịch
Li hơi giật mình khi cảm nhận đầu lưỡi của nàng chạm khẽ lên hõm cổ mình không còn vụng về như buổi đầu, lần này từng cái hôn được đặt một cách cố ý, như dấu ấn khẳng định chủ quyền.
– Ưm…
Chaeng cười bí hiểm
– Em nhớ mấy chỗ chị hay hôn em… em bắt chước thôi…
Li bật cười khúc khích, nhưng nụ cười biến thành hơi thở dồn dập khi Chaeng dùng môi lướt từ ngực xuống bụng, như dòng sông lặng lẽ trườn qua lòng đất cằn.
– Nay dữ quá ta.
Chaeng không đáp, chỉ rướn người, đặt hai tay giữ chặt hông Li, rồi nhẹ nhàng đưa mình vào tư thế chủ động không hề vụng về.
Những động tác không còn là rụt rè thăm dò, mà đã có nhịp, có lực, có cảm xúc trộn lẫn bản năng.
Li rên nhẹ, tay bấu chặt chiếu
– Ưm…em…nhún nhẹ…thôi…um..
Chaeng nghiêng đầu, hôn lên trán Li môi mím lại như đang kiềm nén một nụ cười đắc thắng
– Em muốn… chị cũng mê em…
– Em làm chị muốn xỉu luôn rồi nè…chậm…lại..ư…ưm…
Cứ thế, nhịp điệu lúc dịu dàng, lúc dồn dập như sóng đập vào mạn ghe khi nước lớn.
Chaeng vừa thở dốc vừa rên nho nhỏ, từng động tác như hóa thành vũ điệu, bản năng mà chính nàng cũng không ngờ mình có thể thực hiện.
Li bị đẩy lên đỉnh sóng mê mệt, vừa ngạc nhiên vừa xúc động không ngờ đứa cô bé khờ khạo hôm nào, giờ đã biết khiến mình rên xiết vì sung sướng.
Nàng dập mạnh vài nhịp rồi lai xoay mông hết trái đên phải, y như Li từng làm.
Li nắm chặt lấy eo nàng.
– Ư….ư….Chaeng….aaaaaa….ggggg
Tinh dịch lại bắn rát ràn rạt vào trong. Cự vật không thể chịu nổi với kích cỡ siết chặt khít rịt kia khi nàng cứ nhún dập liên hồi.
Sau cùng, Chaeng nằm đè lên Li, mồ hôi hai người hòa lẫn như cơn mưa đổ trong đêm
Chaeng thì thầm bên tai chị
– Vậy là em… làm được rồi hả?
– Được… được rồi emm….
Li ôm nàng thật chặt, cười khẽ
– Giờ chị sợ em luôn rồi nè…
– Em thương chị quá trời luôn…
– Chị cũng thương em…… thương muốn xỉu…
Li thở hổn hển đuae tay gạt mồ hôi trên tán thầm cảm thán trong lòng biết vậy không dạy nàng.
Ghe vẫn lắc lư nhẹ trên sông, nước rỉ rả vỗ vào mạn như lời thì thầm của đêm khuya.
Li vẫn còn nằm nghiêng, cánh tay vắt qua eo Chaeng , mồ hôi chưa kịp khô đã thấy nàng khẽ nhúc nhích.
– Em còn thức nữa hả? Chaeng.
Chaeng không đáp, chỉ xoay người lại, môi kề sát tai chị, giọng thì thào
– Chị còn… còn muốn nữa hông?
Li hé mắt, mặt phờ phạc hẳn ra.
– Hời ơi… ai dạy em cái này nữa?
– Em…hông biết mà em muốn ôm chị hoài…
Chaeng nói rồi không chờ Li phản ứng, tay nàng đã luồn xuống eo chị, kéo nhẹ tấm mền qua một bên, gò má đỏ nhưng ánh mắt lại long lanh, như ngọn đèn dầu cháy rực giữa đêm mưa.
– Em… muốn nằm dưới chị lần nữa… nhưng lần này, chị để em bắt đầu được hông?
Ki hơi mím môi
– bữa nay dữ quá ta… chiều em á.
Chaeng nằm hẳn lên ngưòi Li cúi đầu hôn chậm từ xương quai xanh xuống bụng dưới như thể thuộc từng milimet da thịt ấy.
Đầu lưỡi lướt nhẹ, thỉnh thoảng cắn yêu khiến Li co người lại.
– Ưmmm… Chaeng…
– Đừng nhúc nhích.. để em làm mà…
Nàng ngồi lên người Li , hai tay áp vào ngực giữ chắc thế chủ động.
Mái tóc dài xõa xuống như màn trướng, che gần hết gương mặt ửng hồng của nàng.
Bờ vai thon gồng lên, run nhẹ nhưng vẫn kiên định.
Khi nàng đưa âm hộ xuống đón nhận cự vật chuyển động của Chaeng không còn loạng choạng mà bắt đầu có nhịp riêng.
– Ư..a…a…ư…Chaeng …em…chậm…
ưm…lại…ưm…
Chaeng cười khúc khích
Nàng lại nhún dập nhanh hơn, có lẽ nàng thích… ngồi như vầy.
Từng đợt nhịp đưa dồn dập, rồi chậm rãi.
Tiếng thở, tiếng nước sông, tiếng chiếu lạo xạo dưới thân thể đang hòa quyện tất cả thành một khúc nhạc kỳ lạ.
Tay Chaeng bám lên ngực Li, mồ hôi nhỏ xuống từ cằm nàng, hòa vào mồ hôi của người dưới thân.
– Ưmmm… chị muốn xỉu luôn rồi… Chaeng….ơi…
Chaeng cúi xuống hôn chị, lần này nụ hôn không còn lóng ngóng mà dứt khoát, say mê.
Rồi như không chịu nổi, Ling bật dậy đổi tư thế đẩy nhẹ vai nàng, để nàng nằm úp xuống chiếu.
Chaeng quay lại nhìn, chưa kịp nói gì thì Li đã ngồi sau lưng nàng vòng tay ôm ngang eo, đặt môi hôn từng điểm dọc sống lưng khiến Chaeng rùng mình.
– ă….a….um….chị…ngứa…em..
ngứa…ư..a……
Từng chuyển động sau lưng khiến nàng bật tiếng rên, cắn môi, tay bấu chiếu.
Li lùi ra, rồi dồn dập đâm vào lại, nhịp nhàng, mãnh liệt, gợi nhớ dòng sông vừa dịu êm vừa cuồn cuộn vào mùa nước lớn.
Tiếng đập của thân thể, hơi thở hòa quyện mặn mà như mắm cá, mà ngọt ngào như đường thốt nốt.
Li thì thầm, đứt quãng
– Em…làm chị mê…lắm..rồi
– Ă…a..a.a…â….nữa đi chị…ơi…a.
Chaeng ngừng lại trong giây lát, ôm ghì tay chị đang ở phía sau, thì thào
– Chị..a.a…a.mạnh…mạnh nữa..
Li nghe vậy liền thẳng lưng khụy hai chân, để nàng nằm nửa thân trên sát chiếu, nửa thân dưới nhô cao, cự vật ra vào phầm phập phầm phập không thương hoa tiếc ngọc.
Dập đến khi nàng phun trào dâm thủy ra ướt cả chiếu, Li mới gồng mình bắn sạch tinh túy vào trong.
Cả hai đổ xuống chiếu, ôm nhau, run rẩy vì cảm giác thỏa mãn xen lẫn xúc động.
Chaeng dụi đầu vào ngực chị, thì thầm
-Hồi nãy… em có làm chị vui hông?
– hông vui nữa mà… là sướng tới mức… chị muốn xỉu luôn.
– Thiệt hả?
– Thiệt. Mai mốt đừng có dị nữa nha… chị chịu hổng nổi đâu.
Chaeng cười khúc khích, dụi mặt vô ngực chị, hôn nhẹ một cái
– ….. mai em làm nữa nghen
Li mệt lả, bật cười bất lực
– Trời ơi…
Bà chín ở nhà mừng tới hông ngủ được vì… Li nói với Lada mình biết yêu rồi.
– Vái trời con của con sớm quay đầu lo mần ăn.
🌟