Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 18

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 18
Prev
Next

Quần quật cả đêm, Li ngủ mê mệt đến khi mở mắt dậy chỉ mới bốn giờ sáng

Li nghe tiếng huýt sáo của thằng Xị liền nhè nhẹ đi ra ngoài.

Đến bụi lùm thằng Xị xù xì cho hay

– Đám con Tư Cả đòi gỡ kìa cô út. Hông tụi nó lợi kiếm cô á.

Li nhíu mài

– Kêu tụi nó vài bữa đi. Tụi nó mà chằn gây mầy kéo người qua đập chết tía nó cho tao. Lộn xộn, tao hông có chơi ăn dùa thua giựt. Ai rảnh chơi hoài, tao còn Chaeng nữa…

Thằng Xị ngẩn người nhìn Li bỏ đi.

– Hả? Ai rảnh chơi hoài? Phải cô út hông trời. Tính ra là ngày ba cữ hông bỏ cữ nào mà giờ nói ai rảnh chơi hoài. Chời ơi, giờ đi quánh lộn nữa hả chời làm người ở khổ quá hà.

Thằng Xị nó làu bàu vừa đi vừa than thở.

Trưa hôm đó, Li dẫn Chaeng đi chợ sắm mớ đồ, sẵn mua ít cá tươi.

Li lật đật bước lên mạn ghe, gọi với sang sạp bán cá

– Cô gì ơi, lựa cho tui mớ cá lóc đồng nha. Để trưa nay nấu canh chua cho vợ tui ăn, bên kia  khó bắt quá hà.

Cô bán cá, tuổi cũng xấp xỉ Li, cười duyên

– Có vợ rồi hả cưng? Vợ đâu, cho chị ngó mặt coi.

Li chưa kịp trả lời thì từ sau Chaeng đã lò dò bước lên, tay còn cầm cái giỏ nhỏ đựng rau sống.

Gương mặt nhăn nhó, má phồng lên như con cá nóc

– Chị thấy bả có cặp cá lớn mà khoái hả? Em cũng có cặp nè…

Chaeng chỉ tay vào ngực mình.

Li chắn ngang chị bán cá.

– Chèn đét ơi…

Cô bán cá ôm bụng cười ngặt nghẽo

– Hời ơi , vợ chồng  dễ thương dữ thần luôn

Chaeng vẫn chưa chịu nguôi, kéo áo Li, phụng phịu

– Chị mà còn nhìn bả nữa là em nhảy sông nghe. Chị có biết em thương chị cỡ nào hông?

Li đỏ mặt, kéo Chaeng về, tay ôm eo, tay kia cầm mấy con cá. Về tới chỗ ngủ, Chaeng còn chọc tiếp

– Chị thích bà bán cá? Phải hôn?

– Có đâu mà…em ghen tùm lum.

Chaeng chun mũi

– Em ghen là vì chị quá đẹp, quá giỏi, ai cũng muốn giành với em hết trơn… chị có bỏ em hông…

Li ngồi xuống, ôm nàng vào lòng đặt nàng ngồi trên đùi.

– Thôi mà… em nói vậy hoài làm chị thương muốn chết. Chị hông có bỏ em mà.

Tối hôm ấy, trên ghe nhỏ, sóng vỗ lách tách dưới mạn thuyền.

Chaeng rúc vào lòng Li như, ánh mắt long lanh, môi đỏ mọng, miệng lí nhí

– Chị… ôm em đi. Đêm nay em muốn chị ôm hoài luôn đó.

Li cười, tay vuốt tóc nàng

– Lúc ghen như sư tử giờ như cọng bún.

Chaeng nhướng mài

– Em đâu có tròn vo như cọng bún đâu???

Li không nhịn nổi bật cười, rồi nghiêng người đè nhẹ nàng xuống.

Ánh trăng hắt qua kẽ vải lều, chiếu lên thân hình nõn nà của Chaeng.

Cái khờ dại trong ánh mắt nàng như tan ra, nhường chỗ cho sự ngây thơ nồng nhiệt đang dần học hỏi cách yêu từ Li.

Đêm ấy, từng hơi thở hoà quyện, từng cái siết tay run run, từng lời thì thầm rủ rỉ bên tai như dòng nước ấm.

Li dịu dàng, từng chút, từng chút một.

Chaeng ban đầu còn vụng về, nhưng giờ khi đôi tay nàng bắt đầu biết mơn man, khi ánh mắt ngập ngừng hóa thành ánh nhìn thẳng thắn, Li cảm nhận được một ngọn lửa đang bùng lên từ cô gái nhỏ khờ khạo ngày nào

Chaeng hôn lên ngực Li, thở hổn hển sau cơn đê mê

Li ôm siết nàng, miệng bật ra một tiếng rên khe khẽ

Ghe chao nhẹ, tiếng nước vỗ vào mạn như những lời vỗ về.

Đêm dần trôi, chỉ còn lại hai thân thể quấn lấy nhau, yêu thương nồng cháy nhưng cũng đầy ngọt ngào, dịu dàng… như thể cả cuộc đời này chỉ cần một chiếc ghe nhỏ, một vầng trăng bạc, và một Chaeng khờ khạo mà Li yêu thương…nhất trong thời điểm này.

Ngày ngày trôi qua bình dị, bà hai chắc rất yên tâm về Li nên vẫn chưa chịu dìa.

Sáng tinh mơ, trời còn mờ mờ nửa tối, nửa sáng Chaeng đã lon ton bưng thau đồ ra mũi ghe, tuyên bố hùng hồn

– Để em giặt đồ cho chị. Mọi bữa ngoại giặt hông hà, ngoại sợ em té lộn cổ xuống sông.

Li đang ngồi cột lưới, ngẩng đầu lên

– Trời chưa sáng hẳn em đã tính đập quần áo như đập cá lóc. Thôi cẩn thận à nghen.

Chaeng ngồi thụp xuống, hì hục vò đồ.

Nhưng được một hồi, cái áo bà ba của Li… trôi tuốt xuống nước

– Á á á.Cái áo trôi rồi. Em kéo hông kịp chị ơi tụi cá nó giành với em

Li chạy ra, thấy áo mình đang được… cá ngậm kéo đi, ôm bụng cười muốn rớt xuống sông

– Em đi giặt đồ hay đi thả lưới bắt cá vậy Chaeng ?

Chaeng ngồi thừ ra, môi trề xuống

– … tụi nó bơi nhanh quá. Chị rầy em hả?

Li ngồi xuống cạnh nàng, lau tay nàng bằng vạt áo mình

– hông rầy. Thấy thương không hết nữa là… Ai đời đi giặt đồ mà rớt nguyên bộ xuống sông. Từ nay khỏi giặt, để chị lo.

Chaeng lắc đầu nguầy nguậy

– hông, hồi đó ngoại nói.. làm vợ phải biết giặt đồ. Mơi em cột dây vô đồ trước khi giặt là xong. Thấy em thông minh hông

Tối hôm ấy, sau một trận cười nghiêng ngả, là một trận làm tình dịu dàng, nồng nàn và…quyết liệt.

Chaeng , dù vẫn còn vụng về trong việc công dung ngôn hạnh, nhưng lại bắt đầu tự tin hơn trong chuyện ái ân.

Nàng hôn Li một cách rụt rè rồi thành thạo hơn.

Tay nàng run run chạm vào cự vật nhưng cố làm quen với gậy thịt kia đang ra vào trong khoang miệng mình…

Li ngạc nhiên mở lời khen ngợi

– Em dạo này biết hư rồi nghen….

Và rồi trên chiếc ghe chòng chành giữa sông nước, dưới trăng mờ, giữa gió lồng lộng, cả hai cuốn lấy nhau.

Không còn là sự dạy dỗ từng chút một như đêm đầu, mà là hai trái tim tự tìm lấy nhịp điệu.

Nụ hôn dài hơn.

Đôi mắt không còn ngại ngùng.

Từng cử chỉ trở nên nhuần nhuyễn và đầy khao khát.

Li mê đắm nhìn Chaeng vừa khờ khạo, vừa rụt rè, vừa học yêu như trẻ nhỏ, lại vừa cháy bỏng không ngờ.

Đêm ấy, có thứ gì đó trong lòng Li dường như bị rút cạn  không phải mệt, mà là… đắm chìm đến mức quên hết xung quanh.

Chaeng sau đêm ấy, bắt đầu biết nói những lời khiến tim người ta mềm nhũn

-Hồi sáng em làm rớt đồ, em buồn lắm… nhưng tối được chị thương vầy, em thấy ấm áp dễ sợ.

Li ôm nàng thật chặt, thì thầm

– Chị hông có rầy em..em đừng buồn

– Sao ngoại lâu dìa quá chị hén

– Chắc ngoại đi chơi vui quá đó.

Từ bữa được Li âu yếm yêu thương  Chaeng càng ngày càng bám dính lấy Li như con sam, đi đâu cũng rủ rê

– Chị ơi chị đi đâu đó, cho em đi theo với… chị đi một mình mấy người kia dắt đi mất.

Li nghe mà cười ngặt nghẽo

– Chị lớn rồi mà Chaeng, ai dắt chị đi chớ?

Chaeng nheo mắt, phụng phịu môi

– Có… nhóc luôn. Mấy con nhỏ ngoài chợ á.

Hôm đó, trời  nắng chan chan.

Chaeng lon ton chạy theo Li ra bờ ao sau nhà người quen, thấy cây dừa trĩu quả, nàng hăm hở giành leo

– Chị đứng đó nghen, em leo lên hái dừa cho chị uống.

Li ngẩng lên nhìn cái cây cao thiệt cao, nói khẽ

– Thôi cưng ơi, để chị trèo cho

– hông chịu bữa nay em phải là người… trèo, hái cho chị uống.

Nói xong, Chaeng phóng lên được hai nhịp, rồi… cây dừa bắt đầu lắc lư như say sóng.

Chaeng bám sát, hai chân kẹp chặt, mà miệng thì la như cháy nhà

– Chị ơi, cây nó rung. Nó muốn quăng em xuống, nó ghét em chị ơi.

Li phì cười, chạy lại dang tay ra

– Thôi thôi, xuống đây với chị. Ngoan, Chaeng ngoan

Và khi Chaeng tuột xuống gần đất, nàng trượt một đoạn rồi rơi gọn vào lòng Li.

Li bồng lấy nàng bằng cả hai tay, hơi thở dồn dập, rồi nói nhỏ bên tai nàng

– Quậy quá hà.

Chaeng ôm cổ Li, thở hổn hển

– Hông có mà…em chỉ muốn hái dừa cho chị thôi…

Li leo lên hái mấy  trái dừa rồi xách tòn ten dìa ghe với nàng.

Chiều đó trời bỗng đổ mưa bất ngờ.

Cả hai chui vội vào ghe, ướt sũng từ đầu tới chân.

Li lục tìm khăn, mà Chaeng đã lôi Li ngồi xuống gần mũi, nơi mái lá lưa thưa không che nổi hết nước trời.

Chaeng ngồi co ro, tóc ướt bết vào cổ, nhìn Li như con mèo con.

Li nhẹ nhàng lau tóc cho nàng, lòng nghẹn ngào không hiểu vì sao chỉ cần nhìn ánh mắt ngây thơ đó, tim lại thắt lại như thiếu hơi thở.

Chaeng hỏi nhỏ

– Chị ơi…Chị có lạnh hông?

– Có, em ôm là hết lạnh liền.

Chaeng mím môi, vòng tay ôm lấy Li, rúc vào lòng Li, hai má ửng hồng.

– Chị… Mình nằm gần nhau chút được hông? Em thấy tim đập dữ lắm.

Li nhìn nàng, khẽ gật đầu. Mưa ngoài trời vẫn rơi tí tách, nhưng trong chiếc ghe nhỏ, một thứ hơi ấm khác đang chầm chậm lan ra.

Không cần đèn, chỉ có nhịp thở và nhịp tim hoà cùng tiếng mưa, cả hai quấn lấy nhau trong cơn mê dịu dàng như khúc ru à ơi

Tối đó, Li không vồ vập như những đêm đầu.

Mà chậm rãi hôn từng ngón tay, từng sợi tóc, từng tấc da tấc thịt

Còn Chaeng , từ cô gái khờ khạo ngày nào, nay đã dần biết chủ động ôm lấy Li bằng cả tình yêu non nớt nhưng mãnh liệt.

Cơn mưa rút dần về sau rặng tre

Tối ấy, trời ngừng mưa nhưng mặt sông vẫn loáng nước, ánh trăng non in nghiêng trên mái ghe nhỏ.

Chaeng nằm nghiêng người, má áp vào bắp tay Li, tóc ướt rũ xuống như tơ liễu.

Nàng ngước nhìn Li, mắt long lanh, hơi thở nhè nhẹ

– Chị ơi… Em có làm chị mệt hông?

Li cười khẽ, cúi xuống đặt một nụ hôn nơi chóp mũi nàng

– Mệt gì đâu.

Chaeng bẽn lẽn, rồi bất giác trườn lên sát hơn, tay vịn nhẹ vòm ngực Li.

Đôi bàn tay nhỏ vẫn còn vụng về, nhưng không còn rụt rè.

Chaeng chạm vào làn da ấm nóng  ánh mắt lấp lánh chút lửa nhẹ nhàng nhưng gan lì.

Li thấy tim mình rớt một nhịp.

– Sao vậy cưng? Muốn… thương chị nữa hả?

– Dạ…

Nói rồi, Chaeng khẽ đẩy Li nằm xuống, đôi tay run run lần tìm từng đường nét đã quen, nhưng mỗi lần chạm vào vẫn thấy mới.

Nàng cúi người hôn nhẹ lên cổ, lên vai, rồi lên những vùng da mà nàng từng ngại chạm.

Lúc ấy, mọi lóng ngóng trong Chaeng như tan biến.

Thay vào đó là ánh mắt tập trung, đôi môi dịu dàng và nhịp thở trầm ổn.

Li nắm nhẹ tay Chaeng , cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay nàng, khẽ nhắm mắt, để mặc cảm xúc đưa mình đi.

Chaeng lần đầu không còn bị động.

Nàng hôn, vuốt ve, dẫn dắt theo cách học được từ chính những đêm Li yêu nàng.

Giống như con chim non mới biết sải cánh, bay chưa cao nhưng đã biết dùng gió để đỡ lấy mình, Chaeng dần đưa Li vào một cơn mê dịu dàng đến tê tái.

Hai thân thể ướt đẫm vì mưa, vì hơi thở, vì sự nồng nhiệt đang dâng đầy khoái cảm quấn lấy nhau.

Tiếng rên khe khẽ, tiếng da thịt chạm vào nhau, tiếng mưa rơi rớt rải rác trên mui ghe như một bản hòa ca không lời của trời đất.

Li bấu nhẹ vào lưng Chaeng, miệng gọi khẽ tên nàng

– Ưm…Orm…ư….ah…aaaaggggg

Chaeng nuốt trọn tinh dịch rồi bò lên nằm đè trên thân Li dí ngón tay vào đầu mũi hỏi nhỏ

– Chị có thương em… thiệt lòng hông?

– Sao em hỏi dị??

– Em chỉ muốn biết thôi mà.

– Chị thương Chaeng nhất.

Chaeng cười thành tiếng, rồi lại hôn Li thật sâu.

Một nụ hôn dài, chậm, dính như mật đường….

Lưỡi cả hai len lỏi tìm nhau, nếm hết ngọt ngào và dư vị hạnh phúc.

Cự vật lại ra vào lỗ huyệt đủ tư thế, đủ cảm xúc đê mê, hoang dại và… nồng nhiệt.

Sau vài hiệp, Li nằm ôm nàng sát rịt vào lòng, miệng vẫn không ngừng thì thầm

– Thương em quá… mà em quậy chị hoài…chị chịu hông nổi.

Chaeng dụi vào ngực Li, bàn tay còn vương chút nhục cảm, nhưng môi thì cười ngây ngô

– Em…có quậy đâu em thương chị lắm á nên mới đòi.. ôm thôi

– Ôm thôi? Thiệt hông?

Li chồm lên đè trên người nàng, cả hai cứ vậy mà giỡn hớt cười vang cả ghe.

Chaeng giỡn mệt, mỏi rũ người, đầu gối lên ngực Li mà thở phì phò như con mèo nhỏ vừa leo hết cái nóc nhà.

Nàng cười toe toét, mắt nhắm mà môi vẫn còn lẩm bẩm

– Ngoại dìa…chắc ngoại mừng lắm có chị thương em phụ ngoại.

Li mân mê tóc nàng, vuốt xuống má, rồi luồn tay xuống lưng, xoa nhè nhẹ

– Chị đang lo…

Chaeng hé mắt ra, môi cong cong

– Chị lo gì á?

Li cười khẽ, một nụ cười nửa dịu dàng nửa… nguy hiểm

– Lo ngoại chê chị…Nhưng mà… ai cho em giành phần chị hoài vậy?

Li lái sang chuyện khác sợ mình sẽ lỡ lời.

Chưa kịp hiểu ra, Chaeng đã bị Li bế bổng lên, cả người như chiếc gối nhẹ nhàng trong tay Li.

– Chị…chời đấc ơi, chị tính làm gì em dạ?

– Bữa giờ…em quậy quá rồi nha. Chị phải phạt em.

Chaeng trợn tròn mắt, rồi bật cười khanh khách, nhưng chưa kịp phản ứng thì môi đã bị nuốt trọn, kéo vào một nụ hôn mãnh liệt.

Khác với lúc nãy dịu dàng lần này Li như muốn khắc sâu hình bóng người nàng vào tận xương tuỷ.

Tay nàng miết lên lưng, lên vai Li, lướt qua từng tấc da ấm nóng như thuộc lòng.

Chaeng thở dốc, cả người rùng mình trong vòng tay rắn rỏi đó.

Dù đã rành chuyện hơn một chút, nhưng trước sự cuồng nhiệt của Li, nàng lại thấy mình như trở về thuở mới yêu run rẩy, ngây ngô, mê mẩn.

Li xoay nhẹ nàng lại, để Chaeng ngồi trong lòng mình.

Tư thế ấy khiến cơ thể hai người áp sát, phần lưng Chaeng dán vào ngực Li.

Cự vật chậm rãi đi vào, âm hộ lại bị nông ra hết cỡ, Li thở hắt một hơi vừa nhấc mông nàng nhấp nhô lên xuống vừa hôn, mút, cắn tấm lưng trắng nõn mịn màng

– A…a..a…chị ….chị ơi…

Li dừng lại, đẩy nàng quỳ về phía trước, thúc mạnh cự vật từ sâu đâm tới.

– Ă…ă…..ưm…nhẹ…em…thốn…ă.

Nàng càng kêu nhẹ Li lại càng bạo hơn vừa thúc vừa cúi xuống mút lấy vành tai nàng, cả cơ thể Chaeng rung lắc dữ dội, dâm thủy chảy dọc hai bên mép đùi trong, nàng khụy tay nằm nửa người xuống chiếu.

Cự vật vẫn ra ra vào vào liên tục, Li ngửa cổ rên rỉ trong cổ họng khi cơn cực khoái lan tận đỉnh đầu, nhấp chừng mấy chục nhịp rút pặc ra

Âm hộ nàng co giật liên tục, Li xoay người nàng lại, nắm lấy hai cổ chân đẩy ngược về phía ngực.

Với tay rút gối chêm dưới mông nàng.

Chaeng lí nhí

– Chị…ưm..nhẹ..chút…aaaaaa

Nàng đang nói thì cự vật đã đâm lút cán sâu vào trong âm hộ đang ngửa lên chào mời kia.

Li đỏ ngầu cả mắt, thở hổn hển nhìn nàng. Từng nhịp đóng xuống đều khiến nàng ngửa cổ rên không ngừng, Li đưa tay lòn vào ót cổ nàng, nâng đầu nàng lên.

– Nhìn xem…

Li nói trong cơn đê mê, Chaeng hé mắt nhìn xuống phía dưới, khe hở giữa hai chân cho nàng thấy rõ cự vật đang đâm vào lỗ nhỏ của nàng ngày càng mạnh bạo và nhanh.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch..

– A…a…Li…a..a…em…. ă..a.a.a

pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..

– Chị..ơi…â…a.a…â….em…chịu hông…n..ổi…ă..a.a.a.aaa

pạch…pạch…pạch..pạch…pạch..

– Chị…chị ơi….aaaaaaaagggggg

Nàng nẩy mạnh người, đầu vật xuống gối, Li ôm chặt hai chân nàng, ghim sâu quy đầu vào tận đáy bên trong, dâm thủy xối xả phun ra, tinh dịch ào ạt phun vào.

Từng đường gân máu nổi cộm trên thái dương, Li thả chân nàng ra. Bất ngờ thẳng ngưòi nắm chặt hai bên eo nàng, nhấc bổng phần thân dưới nàng lên khỏi mặt chiếu

– Chị…chị ơi…em … m..ệt…a…ă.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

Chaeng lắc đầu nguầy nguậy khi thân dưới nàng bị cự vật nắc vào liên tục, nước mắt sinh lí chảy dài hai bên khóe mắt, Li càng hưng phấn hơn, vòng tay ôm xốc nàng ngồi dậy.

Mặt đối mặt nhìn nhau, một tay Li đỡ lấy giữa thắt lưng nàng, một tay đỡ lấy phần lưng giữa hai vai.

Chaeng quặp chặt hai chân vào eo Li.

– Chị…em…

– Sướng hông?

Nàng gật đầu nhẹ.

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…

– Ă…Â…Â….AAAAAA….SƯỚNG…

EM…Â.AAA…THA…CHO …EM….

pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…

Li hạ nàng nằm xuống, xoay Chaeng nằm ngang qua, một chân bị Li nhấc lên dang rộng, cự vật lúc này bóng lưỡng dâm thủy của nàng

Li nhìn vào chỗ giao hợp của cả hai mà mắt đỏ lừ thở phì phò

– Ưmmmm..Chaeng ….Chaeng …ơi…aaaaaa

Li gọi tên nàng trong cơn đê mê khi cự vật gần đạt đến giới hạn

pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch…pạch..pạch…pạch..

– AAAAAA.A……UMMMM……

– Ư….ƯMMMM…AAAAA…A…A

Cả hai rên lên một hơi dài rồi âm vang dần nhỏ lại… Li dập nhẹ thêm mấy nhịp, nàng trân người đón nhận trọn từng đợt tinh dịch đang xối xả bắn ra

Li ngã rạp đè lên nàng, cả hai vẫn đan tay vào nhau trong cơn mê sướng loạn thần

Chaeng đưa tay chạm nhẹ vào mũi Li, nàng lờ đờ mở mắt ra, Li đang ngậm lấy đầu vú nàng mút chùn chụt.

Li ngẩng lên nhìn nàng, mỉm cười rồi lại cúi xuống, cắn yêu lên vai Chaeng một cái

– Chuyến này…ngoại phải gả cho chị rồi.

Chaeng còn chưa hiểu ý Li, nhưng nàng mỉm cười hạnh phúc vì nàng chỉ hiểu… được gả cho Li là đủ rồi.

Tiếng thở hòa quyện, da chạm da, từng nhịp chuyển động như sóng lăn tăn trên mặt sông đêm.

Lại quấn lấy nhau trong đêm khuya thanh vắng..

Ghe nhỏ khẽ lắc lư, mái chèo gác bên thành vang lên những tiếng cọt kẹt nhè nhẹ y như tiếng ghen tuông của sông nước khi phải chứng kiến một cuộc yêu thắm thiết đến vậy.

Chaeng thở từng đợt, bàn tay bấu lấy tay Li, cổ ngửa ra sau tựa vào vai người mà nàng giao phó cuộc đời.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng để mình tan chảy hoàn toàn, giao phó cả hồn lẫn xác cho người thương.

Li giữ nhịp đều đặn nhưng dứt khoát, miệng không ngừng thì thầm vào tai nàng những lời ngọt ngào.

Khoảnh khắc cả hai đạt đến thăng hoa, cũng là lúc tiếng gió thổi qua rặng dừa ngoài sông vang lên nhè nhẹ.

Như thể trời đất cũng biết mà chúc phúc cho cuộc tình khờ dại nhưng nồng nàn này.

Chaeng nằm gọn trong tay Li, cả người mềm như tơ.

Nàng không còn sợ, không còn ngại.

Chỉ còn cảm giác đầy đủ, an yên trong vòng tay Li

– Chị ơi.

– Chị nè.

– Em bị khờ hả? Ai cũng nói dị.. chị có chán em hông?

– Hông. Hông chán em đâu mà.

Li siết nhẹ nàng vào lòng, để trán chạm vào trán, mắt nhìn mắt, môi chạm môi,

– Khờ như em… lại là điều may mắn nhất đời chị.

Sáng sớm, ghe vừa cập bến, Li nhảy xuống bến sông trước để cột dây, miệng còn quay lại dặn dò

– Em đừng xuống , ván ướt, trơn lắm nghe.

Chaeng ngồi trên ghe, chân lủng lẳng, tay ôm gối nhìn Li loay hoay buộc dây ghe.

Gió sớm thổi bay mấy sợi tóc con lòa xòa trước trán nàng.

Chaeng mỉm cười… nhưng nụ cười ấy nhanh chóng tắt khi có hai cô gái trong xóm bước ngang qua, thấy Li liền reo lên

– Trời ơi. Coi ai kìa, đẹp quá dị nè.

– Ủa, có ghệ chưa đó? Tui còn ế nghen.

Li cười xòa, gật đầu chào, rồi vừa cười vừa xua tay

– Có vợ rồi. Vợ dữ lắm, đụng vô là chết á..

Hai cô kia cười giòn tan rồi đi mất, để lại Chaeng ngồi yên trên ghe, mắt long lanh.

Nàng cắn môi, lòng nhói lên một cảm giác lạ lẫm… Ghen

Khi Li quay lại, thấy Chaeng ngồi cúi đầu, Li bước tới cười nói

– Rồi, xuống được rồi đó, có chị đỡ nè

Nhưng Chaeng không động đậy. Nàng nhìn xuống mặt sàn ghe, tay bấu nhẹ vào đầu gối

– Hồi trước… chị có từng… thương ai chưa?

Li ngớ người, giọng dịu lại

– Sao tự nhiên em hỏi vậy?

Chaeng ngước mắt lên, đôi mắt long lanh nước

– Em nghe người ta nói… chị đẹp … có nhiều người thích lắm. Vậy… có ai từng được chị ôm như ôm em không? Có ai từng được chị… làm..mấy cái giống em hông?

Li lặng người vài giây, rồi ngồi xuống cạnh Chaeng , nắm lấy bàn tay đang run nhẹ kia

– Từ nhỏ tới lớn… chị cũng có quen qua một người, nhưng… hông ai làm chị muốn bỏ hết mọi thứ để sống như vầy.

Chaeng mím môi, giọng nghẹn lại

– Em khờ… em hổng đẹp như mấy người đó đâu…

Li đưa tay vuốt má nàng

– Đẹp hay hông… hông bằng việc em biết thương chị thật lòng. Chị thương em… vì em thương chị như thể em hông còn gì khác trên đời này nữa vậy…

Chaeng mím môi, nói lí nhí đầu tựa vào vai Li

– Tại em thiệt sự hổng có gì hết trơn… Chị là hết thảy của em rồi đó…Chị với ngoại là tất cả cái gì em có rồi á…

Chaeng im lặng chút, mắt nhìn xuống mặt nước đang lấp lánh ánh nắng.

Giọng nàng khẽ khàng buông lơi câu từ.

– Rồi sao… chị hổng quen ngưòi ta nữa?

– Chia tay. Vì… hông hợp nhau. Càng thương càng mệt.

Chaeng vẫn không ngẩng mặt, chỉ hỏi tiếp, giọng run run

– Chị thương em…… chị thương em… có mệt hông?

Li giật mình, rồi siết nhẹ tay nàng, cúi xuống thì thấy khoé mắt Chaeng hoe đỏ.

– Đừng khóc, chị hông mệt chút nào hết. Em khờ chút, hậu đậu chút, nhưng thương chị tới mức chị thấy… mình là người may mắn

Li hôn nhẹ lên trán nàng

– Đừng khóc Chaeng …đừng khóc mà, chị xin lỗi… đừng khóc, chưa từng có ai yêu chị như em hết.

Nàng đưa tay gạt nước mắt ngước lên nhìn Li

– Mơi mốt chị mà bỏ em… em xuôi ghe theo nước luôn á…chị khỏi tìm luôn.

Li siết chặt nàng vô lòng, ôm như thể ôm cả thế giới nhỏ bé, mộc mạc mà chân thành nhất của đời mình

– Chị hông bỏ đâu mà. Nín đi mà em ơi.

Chaeng thút thít một chút rồi nói nhỏ

– Vậy bữa sau ai khen chị… chị chửi người ta nha…

Li bật cười

– Rồi, chửi liền. Chịu chưa.

Li kéo nàng sát vào lòng, hôn lên trán một cái

– Đừng có ghen nữa mà. Sao hay ghen quá hà.

Li sực nhớ liền dặn dò

– Nào ngoại dìa em hổng được nói gì nghen. Đợi chị… chị thưa chuyện với ngoại nha.

Chaeng ngoan ngoãn gật đầu

Cả hai cười giỡn tíu tít cả ngày. Li đưa Chaeng đi thả diều, đi bắt cá, cắm câu.

Làm lồng đèn cho Chaeng chơi, thắt bím tóc cho nàng.

Buổi trưa Li kể chuyện cổ tích cho Chaeng nghe để Chaeng ngủ.

Mỗi ngày cứ thế trôi, hôm nay, cả hai còn đang ôm nhau ngủ ngon lành, đã nghe tiếng bà hai vang lên ngoài ghe

– Bấc cái ván cho ngoại coi Li ơi.

Li lồm cồm bò dậy

– Chết tía chưa. Ngoại dìa..

Li quay sang, chỉnh quần áo lại cho Chaeng . Dọn dẹp lại chút rồi lọ mọ cầm đèn dầu đi ra

Vừa quăng tấm ván lên vừa hỏi liến thoắng.

– Ngoại dìa gì mà rạng rạng sớm dị ngoại

– Giang xe bây ơi.

Ngoại xách giỏ vô trong nhìn Chaeng ngủ ngon lành đưa tay vuốt nhẹ tóc nàng

Chaeng chép chép miệng nắm lấy tay ngoại mắt nhắm nghiền mà miệng lại lẩm bẩm

– Chị ơi…ôm em..

Ngoại cười hà hà quay sang Li

– Đó nó mơ thấy bây luôn rồi . Thôi ngủ đi con, ngoại cũng ngủ.

Bà đặt giỏ đệm xuống nằm sát bên Chaeng .

– Mơi hén nó thấy mớ bánh trái này là khoái dữ dằn.

bà nhìn sang cổ nàng khẽ nhíu mài

– Ủa? Nhỏ này bị gì dị cà?

Li hết hồn khi bà định lấy đèn dầu lại coi, Li đưa tay ngăn lại

– Ngoại ngủ xíu đi ngoại. Này em Chaeng bị mũi cắn á ngoại, gãi quá lên gió thôi.

– Dị hả?

Bà cũng ngáp ngắn ngáp dài nên nằm xuống là ngủ liền.

Li thở cái hì ôm lấy nàng nằm im chớ ngủ gì nổi.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Bạn Tình Les
Bạn Tình Les
Tháng 6 17, 2025
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Tháng 6 16, 2026
409111884-256-k81547
Nghiên Vũ Vãn Nguyên
Tháng 8 28, 2026
Mèo Và Báo (18+)
Tháng 9 21, 2025
Truyện Les Hay
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025
Mơ Ước Đã Lâu
Phiên ngoại 2 Tháng 5 1, 2026
Phiên ngoại 1 Tháng 5 1, 2026
18159136-256-k130743-2
Ban mã tuyến
Chương 101 Tháng 7 4, 2026
Chương 100 Tháng 7 4, 2026
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Cô Giáo Yêu Em Không
Chương 35 Tháng 5 14, 2026
Chương 34 Tháng 5 14, 2026
Nữ Liệp Hộ Và Tiểu Kiều Thê
Chương 53 Tháng 6 14, 2026
Chương 52 Tháng 6 14, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved