Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 27

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 27
Prev
Next

Chaeng tắm xong, mặc vô bộ bà ba lụa, lau tóc nhẹ nhàng.

Đầu óc nàng hơi quay quay vì rượu, nhưng ánh mắt vẫn bình tĩnh.

Nàng không hiểu vì sao lại thấy nhói lòng khi thấy Li đứng gần Candy, khi thấy ánh mắt Li cứ liếc về phía Annie.

Nàng lẩm bẩm

– Cái gì mà..khó hiểu quá.

Chaeng nhìn vào gương.

Gương phản chiếu một người phụ nữ quyền lực, tự tin, nhưng trong đáy mắt lại hiện ra chút lạc lõng.

Li chùn mền nằm run cầm cập ở phòng của mình miệng cứ lảm nhảm để trấn tỉnh bản thân

– Hông được, hông được, cha la, má rầy hổng có được mà.

Li cứ lèm bèm tự nói với chính mình mong.. cái thứ trong quần mình nằm im lại .

Chaeng mệt lả cũng ngủ say sưa.

Sáng hôm sau, ánh nắng lấp loáng xuyên qua rèm cửa.

Chim hót trên mái nhà.

Chaeng tỉnh dậy, đầu hơi nặng.

Nàng nhớ mơ hồ… hình như có ai lại đè lên mình đêm qua, mùi tóc thơm thơm, hơi thở gấp gáp, cánh tay quàng qua ngực nàng trong thoáng chốc.

Nhưng rồi sau đó… trống rỗng.

Nàng ngồi dậy, xoa trán

– Chắc do say quá tưởng bậy bạ… nữa rồi…

Tiếng động dưới nhà vang lên, Chaeng bước xuống.

Li đang dọn bàn, mặt cúi gằm, không dám nhìn nàng.

Cả buổi sáng hôm đó, không ai nói với ai lời nào.

Nhưng trong lòng cả hai… đều đang xôn xao.

Li bắt đầu thấy thích Sài Gòn vì… còn tận ba hôm ở cạnh Chaeng nữa.

Một sáng trôi qua trong im lặng.

Nhưng cả hai đều biết có gì đó đã thay đổi.

Li ngồi ăn mà cứ hồi hộp liệu đêm qua Chaeng có cảm nhận Li đã ôm nàng hay không?

Sau bữa trưa, Annie lái chiếc xe Peugeot đến tận nhà.

Trên tay cô là bó hoa oải hương.

– Em khỏe chưa? Hôm qua uống không ít à nha.

Chaeng mỉm cười nhã nhặn

– Dạ, cũng đỡ rồi. Mời chị vô.

Li đứng kế bên, im lặng.

Ánh mắt không rời Annie.

Mà ánh mắt Annie từ khi thấy Li cũng trở nên sắc sảo hơn.

Li cúi đầu lễ phép

– Dạ, chào chị.

Chút nụ cười hiện ra trên môi Annie.

Nhưng rồi cô quay sang Chaeng

– Trưa nay đi ăn nha?

Chaeng liếc nhìn Li.

Li cũng đang nhìn mình.

– Li đi cùng em.

Annie không phản đối, chỉ nhướng mài

– Chị đoán mà. Em dạo này lúc nào cũng có "cái bóng nhỏ" sau lưng hết trơn.

______________________________

Tối hôm đó tiệc lại được tổ chức tại dinh Thống đốc lộng lẫy, xa hoa và sử dụng toàn tiếng Pháp.

Từng chiếc đèn chùm sáng rực, từng bộ váy trắng, những bộ complet, rượu vang, tiếng dương cầm và dàn dây réo rắt.

Chaeng bước vào với Li đi phía sau.

Mọi ánh mắt đều quay nhìn.

Annie đón hai người từ cửa.

Annie dùng nước hoa thơm nồng hương quế và hoắc hương

– Em đến trễ quá. Chị tưởng phải nhờ lính đi tìm nữa đó.

Chaeng cười khẽ

– Xin lỗi chị. Phải chờ người nhà sẵn sàng.

Ánh mắt Annie chạm ánh mắt Li.

Hai bên thoáng im lặng.

Nửa buổi tiệc, Annie kéo Chaeng ra sàn nhảy.

Chaeng miễn cưỡng.

Vì không thể từ chối một người như Annie.

Nhạc lên.

Li đứng lặng giữa đám đông.

Lại thấy tay Annie đặt trên lưng Chaeng .

Gò má Chaeng gần sát vai Annie.

Môi cười nhẹ.

Cả sàn nhảy như mờ đi trong mắt Li.

Li đi ra ngoài, nơi bàn rượu.

Một ly Cognac.

Một ly nữa.

Rồi một ly nữa.

– Em đang làm gì vậy?

Tiếng Chaeng vang lên.

Li quay lại.

Chaeng đã đứng ngay sau lưng.

Nàng nhíu mài

– Em biết em hông uống được. Sao cứ phải ép mình? Mắc gì uống?

Li không trả lời.

Đôi mắt hơi hoe đỏ pha chút u buồn.

– Về.

Chaeng nói gọn.

Annie bước đến, chặn lại

– Chaeng, ở lại thêm chút đi. Chị còn chưa nói lời tạm biệt với em nữa mà. chị phải dìa Pháp đó.

– Em phải đưa Li về. Nó hông chịu nổi rượu đâu.

Annie cười nửa miệng

– Vậy chị đưa em về.

Li chắn ngang Annie sửng cồ lên

– Em muốn chị Chaeng chính tay mình đưa. Chỉ đưa em đi thì phải đưa em dìa chớ.

Annie lùi lại nghiêng đầu nhìn Chaeng

– Được thôi. Nhưng em nợ chị một đêm nha Chaeng.

Li trừng mắt với Annie

– Mắc gì nợ?

Chaeng kéo tay Li

– Hông có hỗn nha.

Li cụp mắt xuống lẽo đẽo đi theo chân Chaeng

Về tới nhà, Chaeng mệt mỏi.

Nàng đi không vững.

Li bế nàng lên tay.

Chaeng không nói gì, không kháng cự.

Li đặt nàng lên giường, định đi lấy khăn.

Nhưng rồi đứng lại.

– Em ghét chị… tại sao chị nhìn ai cũng cười, mà hông bao giờ cười với em y như với Annie…

Chaeng nhắm mắt.

Giọng nàng lạc đi

– Nóng… chị muốn tắm. Em ra ngoài đi.

– Em muốn ôm chị một chút thôi. Em đưa chị đi tắm nha.. em hứa hổng làm gì..

– Đừng quá phận… Li…

Chaeng gượng dậy, loạng choạng đi vào phòng tắm.

Li đứng lại nhìn theo và…

Lặng im

Trời Sài Gòn trở gió.

Mưa bắt đầu rơi như những sợi chỉ bạc, kéo theo những tiếng rít rùng rợn từ đám mây đen đặc sệt trùm xuống mái nhà cổ kiểu Pháp mà Chaeng đã mua từ năm nàng vừa hai mươi tuổi.

Những đường gờ xi măng đúc rêu xanh, tiếng lá rơi lộp độp trên mái ngói âm dương, và gió va vào khung cửa sổ mở hé như lời thì thầm của một giấc mộng xa xưa chưa chịu tỉnh.

Li nằm lặng trong phòng, ánh mắt không thể nào dứt khỏi vòm cửa.

Trời đã tối lắm rồi, đồng hồ vừa điểm chín giờ hơn mà Li vẫn chưa chợp mắt được.

Tiếng sấm bất thần nổ vang như pháo đại bác.

Một tiếng thét thất thanh vang lên từ gian phòng Chaeng .

Li bật dậy.

Không cần mang dép, không kịp mặc thêm áo, cô nhào khỏi phòng, đẩy cánh cửa gỗ bước vào.

Chaeng đang run rẩy trong mùng, mồ hôi túa ra hai bên thái dương dù trời lạnh, ánh mắt thất thần như kẻ vừa thoát khỏi địa ngục.

Nàng ngồi nép vào đầu giường, chăn gối văng tứ tung.

Cả dáng hình quyền quý của cô hội đồng trẻ tuổi nhất xứ Nam kỳ giờ đây nhỏ lại như đứa trẻ.

Li bước nhanh đến, ngồi sụp xuống, đưa tay chạm vào vai nàng.

– Em đây… chị đừng sợ… Em ở đây rồi.

Chaeng giật bắn người.

Nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt Chaeng chuyển từ hoảng loạn sang yếu mềm.

Nàng chụp lấy tay Li, rồi bất giác ôm chặt Li, úp mặt vào ngực Li mà run lên từng cơn như chiếc lá giữa gió bão.

Li siết chặt vòng tay, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng

– Em đây… Chị đừng sợ nữa… Chỉ là mưa thôi… là tiếng mưa mà…

Một tiếng nấc bật ra từ môi Chaeng.

– Chị ghét mưa… Chị sợ trời gầm sét……

– Hông sao.. có em nè. Mà sao chị sợ…

Chaeng không đáp ngay.

Cả gian phòng chỉ còn lại tiếng tim đập, tiếng mưa rơi, và hơi thở phập phồng từ hai thân người đan chặt lấy nhau.

Li không biết đã ngồi như vậy bao lâu, chỉ biết bàn tay Chaeng cứ nắm lấy cổ áo mình không buông.

Một lúc sau, giọng nàng vang lên, nghẹn ngào, nhỏ nhẹ như gió thoảng

– Cha chị… bị bắn chết… trong đêm mưa… ngay tại cửa nhà…

Li giật mình.

Một thoáng thinh lặng bao phủ.

– Cha thương chị… lắm. Cưng chị nhứt nhà. Bữa đó cha…cha đi dự tiệc ở nhà quan ba nào đó, về hơi trễ…. má nghe tiếng chân ha ngoài sân, rồi nghe tiếng sấm.

Ngay sau tiếng sấm đó… là….là tiếng súng.

Chaeng nấc một tiếng.

Li cảm nhận rõ đôi vai mềm mại trong tay mình đang run lên từng đợt.

– Chị.. chạy ra,máu… máu đỏ đầy sân… cha…cha nằm đó… mắt ổng mở trừng trừng nhìn vô nhà…

Li nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve lưng nàng như thay lời an ủi.

Nàng đẩy nhẹ Li ra, mắt vẫn còn hoe đỏ, nhưng giọng đã bình lại

– Chị sống bây giờ…mà mềm lòng… là chết… hết… hiểu chưa?

Li cúi đầu, khẽ đáp

– Em hiểu rồi…

Chaeng nhìn Li một thoáng thật lâu.

– Còn em… tại sao hồi nãy…

Li cắn môi

– Tại em thấy chị cười với chị Annie… mà chị hông bao giờ cười với em như vậy hết.

– Cười để làm gì? Cười đâu có nghĩa là vui? Với Annie đó là nụ cười lấy lòng và xã giao nếu em muốn.. thì chị cho.

– Nhưng chị biết hông… một nụ cười của chị… làm người ta muốn chết đó.

Chaeng giật nhẹ khóe môi

– Em lại nói bậy rồi đó…

– Em nói thiệt…

Li ngước nhìn nàng.

Ánh mắt nàng sâu hoắm như giếng nước đêm mưa.

Mà cũng sáng trưng như ánh trăng phản chiếu trên mặt sông phẳng lặng.

– Chị Chaeng … chị cho em ở bên chị hoài được hông?

Một câu hỏi nhẹ như khói, nhưng cũng nặng như đá.

Chaeng không đáp.

Nàng nhìn Li, nhìn rất lâu.

Rồi xoay mặt đi, chậm rãi nằm xuống, kéo mền ngang ngực, giọng lạnh băng

– Tắt đèn, đóng cửa, đi về phòng. Mai dậy sớm.

Li lặng người.

Nhưng rồi cũng gật đầu, bước ra, đóng cửa nhẹ như gió lùa.

Chaeng nằm trong bóng tối, mắt vẫn mở..

Mưa vẫn chưa dứt.

Sấm vẫn nổ từng hồi.

Nhưng lần này, nàng cắn chặt mền chui rúc đầu vào trong khóc rấm rứt chớ không la lối nữa…

– Cho em ngồi đây được hông? Đừng khóc em ở đây mà..

Tiếng Li vang lên làm Chaeng giật mình nhưng rồi.. nàng ừm nhẹ một tiếng.

Li ngồi xuống cạnh giường… chỉ ngồi vậy thôi.

Mưa đêm vẫn rơi đều, từng hạt nặng hạt nhẹ gõ lên mái ngói Pháp đỏ thẫm.

Gió lùa qua các khe cửa sổ gỗ sơn đen, lạnh và dài như hơi thở của một giấc mơ chưa kịp tàn.

Trong gian phòng rộng, ánh đèn dầu le lói tạo nên những khoảng sáng tối mập mờ trên gương mặt đang ngủ của Chaeng một vẻ đẹp quá u sầu đối với một người con gái hai mươi tư tuổi.

Li vẫn ngồi đó, bên cạnh giường.

Tay khẽ vuốt mớ tóc dính bết mồ hôi của Chaeng, ánh mắt chẳng còn như ngày mới gặp Chaeng.

Ánh mắt đó giờ đây đầy trách nhiệm, đầy canh cánh, đầy một nỗi gì đó vừa ngột ngạt, vừa ngây thơ.

Bởi Li biết rất rõ trái tim mình đã không còn hướng về đâu khác nữa.

Sáng hôm sau, trời Sài Gòn hửng nắng lại.

Nhưng khí trời vẫn ẩm và nặng.

Chaeng thức dậy, vẻ mặt mỏi mệt, ánh mắt quét sang bên giường thấy Li đang ngủ gục ở cái ghế mây, vẫn còn ôm cuốn sách bài học hôm qua.

Nàng ngồi dậy, cẩn thận bước xuống giường, nhẹ tay đắp lại tấm khăn mỏng lên vai Li

Gương mặt Li, dù đang ngủ, vẫn mang nét căng thẳng.

Chaeng đứng nhìn thật lâu.

Rồi nàng khẽ thở dài.

Nàng quay đi, bước xuống nhà, pha hai ly cà phê sữa nóng.

Một cho mình.

Một cho người đang nằm kia.

Đến trưa, Annie lại xuất hiện. Vẫn với dáng vẻ hào hoa quen thuộc, mùi nước hoa đậm đặc, bộ complet trắng kem gọn gàng.

– Bộ sáng nay cô hội hông khỏe hả? Sao lại tiếp chị bằng ánh mắt lạnh đó.

Chaeng ngồi thẳng lưng, tách cà phê trong tay.

Giọng nàng chậm rãi

– Em vẫn còn mệt. Nhưng phép lịch sự hông để chị đứng ngoài cửa. Vào đi.

Annie cười nhẹ, bước vào, mắt liếc nhanh thấy bóng Li đang lấp ló trên cầu thang.

Cô nàng cố tình nói lớn hơn

– Chị có nghe thống đốc nói về em. Ổng khen em khéo chọn người học việc. Nhỏ đó,nhìn… cũng sáng sủa thiệt. Nhưng ánh mắt thì hoang dã quá.

Chaeng hơi nhíu mào

– Đó là chuyện của em. Em đâu dạy người ta để làm cảnh.

Annie cười

– Còn chị thì chỉ muốn làm cảnh cho cô hội thôi. Bưng chị dìa làm cảnh đi, ngắm mỗi ngày có khi em lại yêu?

– Tào lao hết sức. Em không có nhu cầu, không cần thiết và không… thích chị đến độ đó đâu.

Annie đứng dậy, rút từ túi áo trong một chiếc hộp gấm nhỏ.

Bên trong là một cây trâm cài tóc bằng ngọc trắng.

– Chị đem từ bên Pháp về dành riêng cho em.

Chaeng không vội cầm lấy.

Nàng ngồi yên, ánh mắt đăm chiêu

– Đẹp. Nhưng em hông biết cài nó lên đầu… có nặng không?

Annie bật cười, nhưng trong đáy mắt có một sự thất vọng len vào

– Chị thích em từ ngày đầu gặp nhau, ở cái hội nghị Đông Dương năm ngoái. Lúc đó em đứng nói chuyện với mấy viên chức Tây như thể ngang hàng. Không cúi đầu. Chị chưa thấy người con gái nào dám ngẩng đầu vậy trước quan Tây. Chị… mê luôn..

Chaeng đặt tách cà phê xuống bàn

– Em biết. Nhưng… có những cái mê không đổi lại được cái muốn.

Annie  khẽ cười

– Ý là… có đứa khác đã có được cái chị muốn ?

Chaeng không trả lời.

Li đã đi xuống, mang theo mâm trái cây cắt sẵn.

– Chị ăn chút trái cây cho mát.

Annie nhìn Li, rồi mỉm cười

– Cám ơn em.

Rồi cô quay sang Chaeng

– Thôi. Chị về. Trâm ngọc để đây. Nếu em thấy không hợp, thì… dục đi . Nhưng nếu hợp… nhớ đừng cài cho người khác coi. Đau lòng lắm.

Annie đi rồi.

Chaeng đứng tựa cửa, ánh mắt nhìn ra khu vườn nhỏ.

Tay cầm trâm ngọc thảy thẳng ra cửa cổng. Bể tan nát.

Nàng phủi tay, mặt lạnh tanh vẫy tay chào Annie.

Annie đỏ mặt nhìn Chaeng rồi lại buồn bã cúi đầu lên xe.

Bên trong, Li đang dọn lại bàn, tay hơi run.

Li không biết tại sao, nhưng thấy hơi mát lòng.

Buổi chiều, trời lại râm.

Những cơn gió rít khẽ đưa hương hoa sứ trắng quanh sân vào trong nhà.

Chaeng ngồi đọc báo, còn Li thì cặm cụi viết bài tập.

Lúc Chaeng ngẩng đầu lên, thì thấy Li đang lén lút nhìn mình.

– Lại muốn hỏi gì nữa đây?

Li giật mình

– Em… hổng có hỏi gì… Chị muốn ăn gì để em nấu?

Chaeng nhếch môi

– Lúc nào cũng hỏi ăn. Có khi nào hỏi chị muốn gì khác đâu.

Li đỏ mặt, cúi đầu

– Vậy… chị muốn gì?

Chaeng không trả lời ngay.

Nàng đặt tờ báo xuống, ánh mắt nửa nghiêm nửa mềm

– Chị muốn… em đừng để người khác sai khiến mình. Đừng để ai dẫn dắt cảm xúc của em như con rối. Nhất là người như Annie.

Li ngẩn người

– Ủa? Chị… chị nghĩ em bị chị Annie dẫn dắt hả? Đâu mà có?

– Em khó chịu, em luôn bị mắc bẫy của Annie. Sửa lại tánh đó nếu hông.. khó mà làm ăn. Người ta chỉ đợi khi mình nóng thôi, hiểu hông

Li im im hồi lâu. Rồi bất chợt nói

– Em chỉ thấy… đau lòng.

Chaeng lặng đi.

Gió lùa vào, lạnh hơn mọi hôm.

Nàng nhắm mắt lại.

– Đừng đau lòng vì chị. Người như chị, không đáng để em hy sinh. Chị từng thấy người ta vì yêu chị mà hư thân. Chết cũng có. Mất danh dự cũng có. Chị không muốn em theo con đường đó.

Li lắc đầu

– Nhưng… nếu em chọn, thì sao?

Chaeng mở mắt.

Ánh nhìn nàng sắc lên

– Chọn cái gì?

– Chọn đau lòng… mà được nhìn chị mỗi ngày. Được nghe chị gọi tên em.

Chaeng xua tay

– Em còn nhỏ lắm… chị hôn phải mấy cô bạn học của em. Chị… có lẽ già hơn con số hai bốn.

Nói rồi Chaeng cười buồn bỏ đi vào phòng.

Bóng dáng mảnh mai trẻ trung nhưng cô độc.. Li tần ngần nhìn theo mãi.

Căn phòng ngủ ở căn biệt thự nhỏ trên đường Paul Blanchy sáng sủa và thoáng đãng, dù ngoài trời mây kéo về báo hiệu những cơn mưa  đang rình rập.

Nhưng trong lòng Li không có mưa. Trong lòng cô là lửa. Lửa rừng rực, nóng bỏng, và bướng bỉnh tuổi mười bảy.

Li đã nốc rượu một mình ngoài hiên.

Hết ly này tới ly khác.

Không phải vì cô thích rượu.

Mà vì cô không biết làm sao để gột đi hình ảnh nàng người con gái làm tim cô siết chặt từng nhịp đang nằm trong kia.

Mọi hình ảnh về Chaeng làm Li nóng ran người, nuốt nước bọt liên tục.

Chaeng ngủ, hay giả vờ ngủ? Cô không biết.

Chỉ biết, từ lúc Annie biến mất khỏi khung cảnh đời thường, mọi thứ giữa cô và nàng lại chẳng dễ dàng gì hơn.

Cô mở cánh cửa gỗ khép hờ.

Tiếng bản lề khẽ kêu.

Trong ánh đèn mờ nhòe, Chaeng nằm nghiêng lưng quay ra cửa.

Chiếc áo ngủ bằng vải lụa xô mỏng ôm lấy đường cong mềm mại của nàng, tấm lưng trắng muốt trần trụi hiện rõ dưới ánh sáng mờ.

Li bước vào, chân không kịp suy nghĩ.

Rượu trong máu, lửa trong lòng.

Tim đập mạnh đến mức cô sợ Chaeng nghe thấy.

Cô đến bên giường, ngồi xuống cạnh nàng.

Mùi hương quen thuộc, thứ hương đặc biệt chỉ có ở Chaeng một chút hoa lài, một chút bồ kết và… một thứ gì đó rất "nữ quyền" xộc lên làm đầu óc Li quay cuồng.

Nàng vẫn không quay lại, nhưng khẽ hỏi bằng giọng đều đều

– Em uống rượu đó hả?

– Dạ.

Chaeng vẫn không quay lại.

Giọng nàng nhẹ nhàng như thể đang nói về một chuyện rất xa xôi

– Chị nhớ đã dặn, không được uống . Em có nhớ không?

Li không trả lời.

Bàn tay cô đặt lên tấm lưng nàng, chạm nhẹ như sợ hãi chính xúc cảm của mình.

Chaeng khẽ rùng mình.

Nàng quay lại, mắt mở tròn nhìn cô.

Đôi mắt ấy đôi mắt từng lạnh như băng, từng sắc như dao lúc này lại bối rối, dao động, và… đẹp đến nghẹt thở.

Li cúi đầu

– Em thấy thơ chị giấu trong hộp gỗ, thơ của Annie…

Chaeng ngồi bật dậy, ánh mắt nghiêm nghị

– Em lục đồ chị?

– Em hông cố ý. Nó rớt ra lúc em dọn phòng. Chị trả lời em đi…

Chaeng không trả lời, chỉ nhếch môi

– Em là gì của chị mà ghen?

Li sững người.

– Chị nói đi. Em là gì?

Chaeng nhếch nhẹ đôi môi mỉm cười, không chút run sợ

– Em là người chị bỏ tiền ra mua về để cấn nợ. Vậy thôi. Là người phải răm rắp nghe lời. Là người hầu. Là một món hàng. Em quên rồi sao?

Tim Li thắt lại.

Nhưng không hiểu sao… cô không đau như tưởng.

Có gì đó trong cách Chaeng nói… như thách thức, như đẩy cô vào một giới hạn cuối cùng.

Li cúi đầu, giọng khàn đặc

– Em hông muốn chị là của người khác.

Chaeng nghiêng đầu

– Vậy em muốn gì?

Li tiến sát hơn.

Mắt cô đỏ hoe, cổ họng khô rát

– Em muốn chị là của em…

Chaeng bật cười nhẹ

– Em lấy tư cách gì để nói câu đó? Em tưởng chị là đứa con gái nhà quê dễ dụ à? Hay đồng trang lứa với em?

Li không đáp.

Cô đã ghì lấy bờ vai nàng.

– Chị biết em thích chị. Em chưa bao giờ giấu…

Chaeng không đẩy ra.

Nhưng ánh mắt nàng lóe lên sự cảnh giác

– Li…

– Em xin lỗi nếu em quá giới hạn, nhưng mà… em hông chịu nổi nữa.

Cô ghì nàng xuống giường.

Áo ngủ của Chaeng xô lệch.

Mái tóc nàng trải dài trên gối.

Nàng mở to mắt, thở gấp

– Em làm gì đó? Buông chị ra..

Li thì thầm

– Chị không đẩy em mạnh tay… nghĩa là chị cũng có cảm xúc với em, phải hông?

Chaeng ngập ngừng.

Môi nàng run nhẹ.

Li cúi xuống, nhưng chỉ chạm môi lên trán nàng.

Rồi Li buông lỏng tay,tự kiềm nén dục vọng của chính mình.

– Em hông muốn tổn thương chị. Không bao giờ. Nếu hôm nay em làm chị đau… thì cả đời em không tha thứ cho bản thân.

Li rời khỏi giường, ngồi bệt xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu gối.

Chaeng nằm yên, không nói gì.

Đôi mắt nàng mở trân trân nhìn trần nhà, rồi khẽ đưa tay lên ôm ngực.

Trái tim nàng… đập quá nhanh.

– Em chưa hiểu gì hết, Li à. Em còn nhỏ quá. Em tưởng đây là tình yêu? Em tưởng cứ ôm chặt ai đó là chiếm được họ hả?

Li lặng người.

Chaeng nhìn thẳng vào mắt Ling giọng trầm khàn và run lên từng chữ

– Em nghĩ chị là ai? Em nghĩ chị sống được tới giờ, leo lên chức Hội đồng, rồi bây giờ chuẩn bị tranh chức Tỉnh trưởng Nam Kỳ… là dễ sao? Một khi ai biết em là người quan trọng của chị, họ không chỉ bêu rếu, mà tính mạng của em… cũng bị đe dọa… Em hiểu hông?

Li lặng im.

– Má chị… má chị hông đời nào chấp nhận một đứa tá điền thương chị… Em chưa thấy má chị đâu, em chưa biết… bà sẽ làm gì để xóa sạch mấy thứ bà cho là ô uế khỏi đời chị đâu…

Li ngước lên nhìn nàng.

– Và cuối cùng, em còn đang đi học. Em còn con đường phía trước. Chị không cho phép mình làm vấy bẩn đời em chỉ vì cảm xúc mù quáng của chị.

Hai tay Li siết chặt.

– Nếu… nếu em lớn hơn? Nếu em thành đạt hơn? Nếu em đủ vững vangc để bảo vệ chị, chị có…

Chaeng đưa tay lên, ngoắc Li lại gần rồi vuốt nhẹ má Li, lần đầu tiên ánh mắt nàng dịu lại

– Khi đó, chị sẽ là người ôm em. Nhưng bây giờ, đi đi, đừng để chị phải đẩy em ra.

Li siết chặt tay nàng một cái, rồi từ từ buông.

– Em xin lỗi. Em chỉ là… em lỡ thương chị…

Đêm đó, không ai ngủ.

Vì họ đã biết có một điều gì đó giữa cả hai đã vượt khỏi giới hạn… và không thể trở lại như xưa được nữa.

Gió thổi qua cánh đồng Vĩnh Long giữa buổi sớm mai làm lay động những cành cau sau vườn, từng chiếc lá chuối rì rào trong làn sương nhạt như tiếng thì thầm cố xóa đi dư vị Sài Gòn hoa lệ.

Chiếc xe hơi đen bóng của nhà hội đồng rẽ vào con đường đất đỏ dẫn về đại trang viên, bánh xe để lại vệt dài trên nền đất ẩm.

Li ngồi ở ghế sau, im lặng, tay ôm chiếc cặp da mà Chaeng mua cho.

Dáng cô khép nép, mắt luôn nhìn ra ngoài cửa kính, tránh đối diện với người ngồi bên cạnh

Nàng ngồi vắt chân, tay đặt hờ lên đầu gối, ánh mắt sắc như dao liếc qua đám ruộng hai bên đường nhưng tâm trí thì đã lang thang đâu đó, mãi chưa về.

Chiếc xe dừng hẳn nơi cổng lớn.

Người làm đổ ra đón, cúi rạp chào nàng.

Riêng Li vừa mở cửa bước xuống, mọi người cũng chào

– Dạ thưa cô Li mới dìa.

Không ai dám cười đùa với cô như với người làm khác.

Ai cũng hiểu, người này không giống ai cả.

Là người mà cô hội đồng đã đích thân đưa từ nhà tá điền lên, không danh không phận, nhưng lại được đi xe riêng, mặc áo vải Tây, đôi giày đen bóng không hề rẻ.

Từ ngày về lại Vĩnh Long, Chaeng vẫn như cũ.

Nàng lạnh lùng, kiệm lời.

Gặp ai cũng chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt lướt qua như không bận tâm gì đến sự đời.

Dù vậy, không ai dám khinh thường.

Bởi mỗi quyết định của nàng đều có thể thay đổi cả sự sống một gia đình hoặc hàng chục gia đình.

Bao nhiêu vụ kiện tụng, chia đất, thu tô… đều qua tay nàng ký.

Li vẫn tiếp tục đi học.

Nhưng khác với trước, cô không còn lảng vảng quanh Candy nữa.

Mỗi khi Candy gọi, Li chỉ gật đầu chào nhẹ rồi lánh đi.

Bạn bè trong lớp bắt đầu xì xào, nhưng Li chẳng màng.

Cô bận nghĩ về những chuyện khác.

Về ánh mắt Chaeng nhìn Annie đêm hôm đó, và cả cảm giác mềm yếu khi Chaeng run lên trong vòng tay mình giữa cơn sấm sét.

Ngay sáng hôm ấy, bà Nhiên má của Chaeng trở về sau mấy tháng đi công việc ở tỉnh xa.

Vừa vào đến nhà, bà ngồi trên chiếc phản gỗ rộng giữa phòng khách, rót trà.

Bà đã ngoài năm mươi, tóc búi cao, mặt có nét sang và sắc sảo.

Bà nhìn Li đang mang khay trà qua.

Ánh mắt bà dừng lại một chút nơi Li.

Cô vẫn cúi đầu lễ phép

– Dạ, con mời bà…

Bà không đáp liền.

Mắt bà nhìn sâu hơn, rồi như có gì đó vừa thoáng qua…

Đến xế trưa, khi nghe Chaeng đã đi Gò Công, bà sai người kêu Li vô nói chuyện.

Bà Nhiên chấp tay sau lưng, đứng ngay giữa gian giữa nhà ngói ba gian, nơi treo ảnh thờ ông Hội đồng quá cố.

Gió buổi chiều thổi nhẹ qua bức mành chiếu, lay động cái bóng bà đổ dài dưới ánh tà dương.

Trên tay bà là chuỗi tràng hạt gỗ quý, kêu lách cách từng tiếng như gõ vào lòng Li.

Cô đứng cúi đầu, hai tay đan lại, mắt nhìn xuống gạch bông dưới chân, không dám ngẩng lên.

Giọng bà vang lên chậm rãi, nhưng nhọn hoắt như từng mũi kim châm vào gáy

– Tao hỏi thiệt nghen. Mầy tưởng mầy là ai? Một đứa con tá điền, nghèo rớt mồng tơi, nhờ nhà tao cưu mang, cho cơm ăn áo mặc, cho học hành, mà mầy dám ngó tới con tao?

Li mím môi, cố giữ bình tĩnh

– Dạ, con đâu dám…

Bà nheo mắt, bước từng bước lại gần, đôi guốc gõ lên nền nhà lạch cạch như dằn từng tiếng

– Mầy tưởng tao hổng thấy hả? Cặp mắt mầy ngó nó sao tao hông biết. Đồ đũa mốc mà bày đặt chòi mâm son. Cái thứ như mầy, tao quăng đâu cũng dơ cái chỗ đó.

Li siết chặt tay, cúi đầu sâu hơn nữa.

Gương mặt đỏ bừng vì nhục nhưng vẫn kiên nhẫn

– Con… con chỉ là người nhà này mua dìa để cấn nợ thôi bà.

Bà hừ lạnh một tiếng, đưa tay chỉ thẳng vào trán Li

– Mầy biết vậy là tốt. Mầy chỉ là món nợ sống. Đừng quên phận. Đừng để tao phải ra tay dạy cho mầy nhớ.

Một thoáng im lặng.

Bà lùi lại một bước, giọng thấp xuống nhưng càng độc hơn

– Tao nói cho mầy biết, con Chaeng nó là máu thịt của tao. Tao sanh nó ra bằng máu, nuôi nó lớn bằng mồ hôi, giờ nó cứng cỏi vậy đó, là do một tay tao rèn, sao để nó bị cái thứ vô danh tiểu tốt như mầy… làm dơ thân con tao.

Li run người, ngước mắt lên, ánh mắt có tia đỏ nhưng vẫn cố bình tĩnh

– Con… hổng có ý chi sai trái hết. Con luôn giữ lễ nghĩa với chị Chaeng.

Bà bật cười, một tiếng cười sắc lẻm

– Lễ nghĩa? Nhìn con tao như dị rồi bày trò thân thiết, đi theo sau răm rắp như cái bóng… Mầy coi vậy là lễ nghĩa hả? Mầy lầm rồi.

Rồi bà tiến sát lại, thì thầm gần bên tai Li

– Tao chưa nói ra thôi. Mà tao nói rồi, cả cái Vĩnh Long này sẽ biết. Mầy coi chừng… tao mà thấy thêm một lần nữa ánh mắt mầy ngó nó không phải lẽ… tao khiến nhà mầy.. chết sạch.

Li cúi đầu thật sâu, hai vai run lên nhẹ, giọng nghèn nghẹn

– Dạ… con hiểu rồi, thưa bà.

Bà đứng thẳng người, quay lưng bỏ đi, tay vẫn lắc tràng hạt, miệng lẩm bẩm

– Con Chaeng, nó lạnh lùng , chớ dễ động lòng lắm. Mà tao còn sống, đừng hòng ai giành nó khỏi tay tao. Nhứt là cái thứ hèn mọn như mầy, mầy cũng như cãi lũ hông biết thân biết phận kia… tao dẹp sạch rồi đó. Mầy liệu hồn.

– Dạ…

Li đáp nhỏ.

Cô đứng dậy cúi đầu thật sâu.

Rồi đi ra tim đập mạnh, cổ họng nghèn nghẹn.

Cuối giờ chiều hôm ấy, Tawan tới thăm.

Cô ăn mặc giản dị, tóc búi cao, mang theo mấy cái bánh ú giả bộ là tới mượn bài.

Người làm vô báo với Ira trước khi cho Tawan vô.

– Ờ. cho vô đi.

Tawan được dẫn vào phòng học nơi Li đang ngồi buồn hiu trước đống sách vở.

Vừa thấy bạn, mắt Li sáng lên

– Tawan

– Mượn bài thôi nghen. Bánh nè.

Tawan nháy mắt, rồi kéo ghế ngồi xuống.

Hai người rù rì nói chuyện.

Li kể hết chuyện bà Nhiên nói, nét mặt buồn bã.

Tawan nắm tay bạn an ủi

– Mầy cứ học đi, ráng lên. Chớ mầy giờ…thiệt là hổng xứng với cô hội.

Đúng lúc ấy, cô ba Ira vừa bước ngang hành lang định đi lấy sách.

Ira mặc áo ba bà tím nhạt, tóc tết nhẹ hai bên.

Nhìn vào phòng, Ira bắt gặp ánh mắt Tawan đang ngước lên.

Ánh nhìn dừng lại một khắc.

Rồi như có luồng điện chạy ngang, Ira đứng chết trân một thoáng.

– Dạ… chào cô ba

Tawan chắp tay lễ phép.

Ira mỉm cười, nhẹ gật đầu

– Ừm… bạn của Li hả?

– Dạ. Em tên Tawan. Con ông bà Đốc Chương ở bên An Thới Đông.

Ira gật nhẹ.

Lòng cô như vừa va phải cái gì lạ lẫm.

Nụ cười Tawan… có cái gì khiến tim cô đập loạn.

Cô đi ngang, nhưng bước chân chậm lại, rồi ngoái đầu nhìn thêm một lần nữa.

Còn Tawan, khi cánh cửa sau lưng Ira khép lại, cũng ngơ ngẩn.

– Trời ơi, cô ba đẹp dữ vậy Li…

Li cười khúc khích

– Chị Ira đó. Hiền khô. Hổng như chị Chaeng đâu.

Tawan gật gù

– Nhưng mà… mắc cười thiệt, sao tự nhiên thấy muốn gặp cô ba hoài vậy trời…

Li với Tawan xù xì như bàn chuyện đi ăn trộm nhưng thực ra là… tâm sự tuổi mừ bải với trái tim đầy biến cố.

________________________________

Vũng Liêm nắng đổ lên từng mái nhà ngói cũ, từng lối đất mòn quanh rạp hát chợ huyện.

Gánh hát "Thanh Hoa" đang dựng phông màn chuẩn bị cho tuồng đêm, bà bầu hát đứng giữa sân điều binh khiển tướng.

Trong khi mọi người bận rộn hóa trang, có một cô đào mặt đẹp như tranh vẽ, âm giọng ngân vang, ánh mắt sắc sảo nhưng lại luôn len lén nhìn quanh như sợ ai bắt gặp đó là Ear, con gái út nhà Hội đồng Phác

Ear trốn nhà từ sáng, mặc áo dài lụa màu tím nhạt, nói dóc má là đi thăm bạn ở chợ huyện.

Trong lúc đang chuẩn bị bước ra diễn, từ phía dưới hàng ghế khán giả có một bóng người vừa dựng xe đạp, vừa vén tóc, nhăn mặt nhìn sân khấu với đôi mắt long lanh tò mò.

Là Lada, con gái tiệm vàng lớn nhất xứ, bạn học cùng lớp với Li nổi tiếng gan lì và mê nghệ thuật cải lương như điếu đổ.

Lada bước lên gần cánh gà

Vừa lúc ấy, Ear lật màn đi ra sân khấu, để diễn thử bắt gặp ánh mắt của Lada cả hai khựng lại như bị thôi miên.

Lada ngớ người, tay vẫn cầm ly trà, miệng lắp bắp

– Ủa… cô… ủa… í…cô là… cô Út Ear mà?

Ear nghiêng mặt, đôi mắt hơi nhíu lại rồi nhoẻn miệng cười, giọng mềm mại

– Ai cho cô biết tên tui?

– Em đi học chung lớp với… Li. Nghe Li nói có cô út Ear mê cải lương dữ lắm, chắc là chị… Ủa mà, bộ nhà hông cho hả? li nói á? Mà sao… chị lại đi diễn ở đây?

Ear liếc quanh một lượt, rồi kéo tay Lada tránh xa chỗ mấy người trong gánh hát.

Nàng hơi cúi xuống, giọng nhỏ nhẹ

– Em thấy đó. Nhà tui là nhà quyền quý, chị Chaeng mà biết tui đi hát… chỉ giết tui chớ chẳng chơi. Nhưng tui mê, mê từ nhỏ. Mà… em là bạn Li hả? Thiệt hả?

Lada gật đầu, đôi mắt nhìn Ear như bị thôi miên

-Dạ,  bạn thân lắm. Nhưng… em thích chị quá hà. Thiệt tình. Sao chị đẹp dữ dạ?

Ear bật cười, cái cười của người con gái vừa biết mình nguy hiểm vừa biết mình được ao ước

–  Em đừng nói bậy.

– Wm tên Lada, con gái ông chủ tiệm vàng Minh Tâm dưới bến. Mà… em mê chị thiệt đó. Thiệt lòng luôn.

Ear lắc đầu cười, nhưng gương mặt hơi đỏ.

Lần đầu có người nhìn nàng kiểu đó, công khai, rành rọt và mãnh liệt như vậy.

– Mê hả? Nay đi ăn chè đi.

– Ủa sao chị hổng diễn.

– Em khen chi? Kị rồi hông diễn đâu.

Lada gãi đầu

– Dị mốt em nói chị xấu hén.

Ear liếc xéo

– Quỷ nhỏ, đi ăn chè nè.

Lada hí hửng lon ton đi theo Ear

Ánh nắng cam quét qua  nhà Hội đồng.

Tawan, cao lớn, nước trắng mịn, con gái ông y sĩ trưởng , đạp xe tới nhà Li với cái cớ "hỏi bài" nữa.

Nhưng thật ra, Tawan biết Li mấy bữa nay cứ buồn bã, nên ghé thăm.

Tawan vừa dựng xe thì gặp ngay một người từ nhà trong bước ra, trên tay cầm chén nước sâm.

Người đó vận áo dài lụa màu thiên thanh  búi tóc gọn, nét mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại rất sắc

Tawan sững người vì  lại gặp người đẹp.

Ira cũng khựng lại.

Nàng nhận ra Tawan mà nay nàng mới nhìn kĩ

Nàng chưa từng gặp ai có vóc dáng như vậy cao ráo, ánh mắt sáng, nước da trắng nét mặt như tạc tượng.

Cô gái đứng trước nàng vừa lạ vừa cuốn hút một cách khó hiểu

Tawan lí nhí chào

– Dạ… Li có nhà hông chị Ira à hông..cô ba

Ira gật nhẹ

– Có. À. Vô nhà đi, để chị biểu nhỏ Li nó ra. Trời nóng quá, uống miếng nước cho đỡ khát.

Ira đưa chén nước ra, tay hơi run mà không hiểu vì sao.

Nàng là cô ba quyền quý, đã gặp bao nhiêu người Tây kẻ Tàu, nhưng chưa từng thấy ai làm nàng mất nhịp tim như thế.

Tawan cũng không đỡ chén nước liền, chỉ ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Ira rồi gật đầu khẽ nói

– Dạ… cảm ơn cô ba

– Kêu chị cũng đặng

– Dạ chị.

Trong ánh chiều, hai người đứng nhìn nhau.

Một người tự nhiên thấy tim mình đập dồn, một người lại không hiểu sao nắng nóng bỗng trở nên dịu dàng.

Câu chuyện của họ mới chỉ bắt đầu.

_________________________________

Buổi sáng hôm ấy trời trong xanh.

Gió từ sông Hậu thổi mơn man trên cánh đồng đầy bông lúa mới trổ, cái nắng xứ Vĩnh Long vừa gắt vừa thơm mùi lúa non.

Chaeng về tới nhà đã hai hôm, công việc chất đống, nàng vẫn không quên gọi Li ra hỏi bài, giao việc học, việc nhà đều chu toàn.

Từ sau hôm bị bà Nhiên gọi vào mà đay nghiến bóng gió, Li vẫn một mực giữ im lặng, không than, không kể, không buồn.

Sáng vẫn đi học, trưa dìa là phụ bếp, tưới vườn, sắp xếp lại đống hồ sơ giấy má theo lời cô hội dặn.

Như thể chưa hề có một cú giáng xuống lòng kiêu hãnh non tơ của tuổi mười bảy.

Chaeng không để ý.

Nàng bận với bản kế hoạch mua lại ba thửa ruộng lớn ở Mang Thít, chuẩn bị tranh chức Tỉnh trưởng, phải liên tục làm việc với các viên chức địa phương và mấy ông Tây.

Lúc nào rảnh mới quay lại nhìn Li, nhưng thấy cô vẫn ngoan, vẫn yên, nên thôi, nàng không hỏi gì.

Cho đến một sáng sớm, trời mới hửng nắng, Chaeng từ trên bậc tam cấp bước xuống thì bất thần chân nàng trượt phải tà áo, trẹo sang bên, rồi trượt ngã.

Một tiếng "A" ngắn, nhỏ, vang lên khiến mấy người hầu tái mặt.

Li đang tưới giàn mướp ngoài hiên nghe động liền bỏ ngang chạy vào.

Chaeng ngồi dưới thềm, mặt tái xanh, tay chống xuống đất, môi mím chặt.

Cổ chân trái hơi sưng, cong vẹo lệch hẳn ra ngoài.

Li không nói lời nào, liền cúi xuống, đỡ nàng ngồi lên ghế

– Chị ngồi yên,  nghe em… đừng nhúc nhích, em nghe tiếng kêu là trật khớp rồi.

Chaeng nhíu mài

– Em biết gì mà bày đặt?

– Biết. Hồi nhỏ em từng bị trẹo vai, thầy lang chỉ em mấy chỗ cần xoa bóp, kéo nắn. Chị đừng cãi.

Không đợi cho Chaeng phản ứng, Li nhẹ nhàng đưa tay cởi đôi guốc gỗ , kéo ống quần lụa lên một chút rồi bắt đầu xoa bóp bằng bàn tay mềm mại của mình.

Tay Li mềm nhưng chắc nịch từng khớp ngón tay có lực mạnh dã man.

Chaeng giật mình vì cảm giác mát lạnh của bàn tay ấy đặt lên da thịt nóng rát nơi cổ chân.

Li nắn chỗ khớp, chậm rãi kéo, day nhẹ, rồi bất thần bẻ một cái "rắc", Chaeng suýt hét nhưng rồi… lại thở phào.

Cổ chân về đúng vị trí

Li quỳ trước mặt nàng, ánh mắt có chút lo lắng, nhưng vẫn cúi đầu

–  Xin lỗi chị… đau hông?

Chaeng nhìn xuống, ánh nắng sáng lọt qua mái hiên chiếu lên mái tóc Li thành một vầng sáng trông rất dễ thương.

Trong giây lát, nàng như thấy mình mềm ra, buông bỏ mọi ràng buộc.

Một nụ cười thoáng hiện trên môi Chaeng , hiếm hoi đến mức người chứng kiến sau cánh cửa …bà Nhiên đứng khựng lại.

Mắt bà ánh lên tia nghi hoặc, môi mím chặt.

Trưa hôm đó nắng đổ như nung, tiếng ve kêu rát ràn rạt ngoài vườn xoài, trời oi như có ai đổ lửa từ trên mái ngói xuống.

Chaeng đã đi Mang Thít từ sớm, theo lời lính báo lại, phải ba ngày sau mới về.

Cánh cổng vừa khép, bà Nhiên đứng trên hiên nhà , tay khoanh trước ngực, mắt như chim ưng quét qua sân, dừng lại nơi Li đang lúi húi trải mền giặt trên giàn phơi.

Ánh mắt bà sầm lại.

Không cần gọi lớn, bà chỉ nói khẽ nhưng lạnh lẽo

– Con kia, lên đây.

Li nghe tim mình khựng lại trong lồng ngực.

Tay vẫn cầm tấm mền ướt, cô từ từ buông xuống, phủi nhẹ áo rồi lặng lẽ bước vào trong, từng bước chân như đi trên gai khô.

Không ai bảo ai, đám người làm ngoài sân đều cúi đầu, rút lui lặng lẽ.

Bà Nhiên ngồi thẳng trên chiếc sập lim, cây roi mây dài đặt sẵn bên cạnh, cặp mắt mảnh như lưỡi dao khẽ nhướng lên khi thấy Li đứng trước mặt, hai tay khoanh trước bụng, cúi đầu.

–  Mầy tưởng tao hông thấy gì hết sao? Tao nói sao? Tao kêu mầy né con Chaeng ra.

Li cắn môi không đáp.

– Tưởng Chaeng nó cho mầy đi học, cho mầy vô nhà, cho mầy mặc áo sạch, ăn cơm dẻo là mầy thành bà nội của cái nhà này hả? Mầy coi lời tao nói như nước đổ đầu vịt?

Vẫn im lặng.

– Nhìn bộ dạng mầy mà tao nổi quạu. Cái thứ đũa mốc mà mơ trèo lên mâm son… Mầy là cái thá gì mà đứng trước mặt con gái tao, xưng chị, xưng em? Ai cho mầy cái quyền đó?

Li vẫn không cãi, cổ họng đắng nghét, hai tay nắm chặt đến bật gân xanh.

–  Con Chaeng nó vốn vậy. Khó ai gần được. Nó còn chưa từng nhìn tao mà cười kiểu đó, mà mầy… mầy khiến nó cười? Mầy khiến nó để cho đụng tay đụng chân? Mầy là cái giống gì mà tới sát người nó? Mầy muốn gì? Tao đuổi cổ mầy đi liền à.

Bà gằn từng chữ, rồi không chờ Li trả lời, bà cầm cây roi mây lên, quất thẳng vào vai cô.

Một tiếng "vút" sắc lạnh rít qua không khí, đầu roi cắm xuống lưng áo trắng.

Li hơi giật mình nhưng vẫn đứng im.

– Tao nói cho mầy biết, tao hông cần biết mầy có cái chi, mặt mũi ra sao, nhưng mầy bước vào nhà này với thân phận là con nợ, là cái đồ người ta cấn cho tao trả món nợ thối tha.  Mầy không hơn không kém một món hàng.

Lại một roi nữa, lần này trúng eo

Mắt Li hoa lên, nhưng cô vẫn không lên tiếng.

– Mầy mà còn léng phéng gần nó, tao chôn sống mầy trong cái vườn sau kìa. Cái thân mầy, mười đứa như mầy tao vung tay cũng mua được. Mầy tưởng con tao dành cho phận như mầy? Nửa chữ bẻ đôi còn chưa rành.

Roi thứ ba.

Rồi thứ tư.

Đầu roi bắt đầu lằn lên vệt máu.

Cả người Li rát buốt, mồ hôi và máu thấm ướt vải lưng.

Nhưng không một tiếng rên.

Chỉ tới khi tiếng guốc lạch cạch vang lên, cô ba Ira từ dưới bếp đi lên, nghe âm thanh rít roi đã tái mặt

– Má. Má ơi. Má làm cái gì vậy má? Trời ơi, sao má quánh nó.

Bà Nhiên quăng roi xuống, quay mặt đi, giọng lạnh hơn băng

– Tao dạy đồ hư, đồ hông biết thân biết phận.

Ira ôm lấy vai Li, kinh hãi khi thấy vệt máu đỏ thẫm đang loang dần qua lớp vải.

Li vẫn không rơi một giọt nước mắt nào, chỉ nhìn xuống nền gạch, cắn răng.

– Con xin má. Má đừng đánh nữa. Má đánh nữa.. . chị hai dìa.. có chuyện đó má.

– Mầy lo chuyện của mầy đi. Con Chaeng nó mà biết tao đánh cái đứa nó mua về, chắc mầy cũng tưởng nó vì con này mà khóc hả? Từ ngày cha nó chết chưa bao giờ nó khóc vì ai.

Bà Nhiên phất áo, bỏ đi.

Để lại sau lưng mình một đứa con gái đang ngồi bệt xuống sàn, một đứa khác câm lặng chịu đòn, và một bóng nắng buổi chiều đã chênh chếch qua hiên gác.

Li được đưa về phòng.

Lada vừa hay tới chơi, thấy lưng áo cô thấm máu thì run lên.

Không hỏi, không nói, chỉ cầm khăn và lọ dầu đỏ, lau thật nhẹ.

Li mím môi nói khẽ

–  Đừng kể với ai nha… nhất là chị Chaeng.

Lada nhìn bạn, không nói gì.

Nhưng trong mắt Lada lặng lẽ mà uất nghẹn là thứ tình cảm lớn hơn tình bạn từ lâu Lada coi Li như chị em của mình.

Nắng còn vắt nghiêng trên những mái ngói rêu phong.

Tiếng xe vang vọng từ đầu ngõ.

Người lính chạy trước báo tin.

– Cô hội dìa. Mở cổng ra, cô hội dìa.

Không ai nghĩ Chaeng sẽ về trong ngày, công việc ở Mang Thít vốn phải kéo dài đến ba hôm.

Gia nhân lăng xăng ra  đón đứng cả buổi.. chưa thấy Chaeng đâu.

Chaeng không vào bằng cửa chính mà đi vào bằng cửa phụ nơi phải đi ngang phòng Li mới vào gian nhà chính.

Chiếc áo dài nhung đen thêu hoa cúc chỉ phủ đến đầu gối, đôi guốc mộc đập nhịp trên bậc tam cấp.

Ánh mắt nàng sắc như gươm, mái tóc vấn gọn sau gáy, gương mặt hơi rám nắng từ buổi ra ruộng.

Câu đầu tiên nàng hỏi

– Li đâu?

Người làm chưa kịp đáp, đã thấy Lada bối rối từ hành lang đi ra, một tay che lọ dầu đỏ, tay kia che khăn.

– Cô hội…… Li.. nó…nó..ờ..nớ bị té… em.. thoa thuốc cho nó… lưng nó…

–  Té?

Chaeng bước thẳng, không nghe thêm một lời.

Cửa phòng chưa khép kín, chỉ cần đẩy nhẹ là bật mở.

Li ngồi nghiêng, vai trần, lưng cũng trần..

Những vết roi còn rướm máu, đỏ loang trên làn da trắng bóc.

Cô giật mình ngoái lại khi nghe tiếng guốc, đôi mắt mở to

–  Chị… chị về sớm vậy?Ủa… sao chị dìa lẹ dạ?

Chaeng đứng chết trân.

Không một lời thốt ra nổi.

Ánh mắt nàng chạm vào từng lằn roi như xé từng lớp thịt mình.

Tim nàng chùng xuống, đôi bàn tay siết lại.

Nhưng giọng nàng lại lạnh tanh

– Té kiểu gì mà ngay lưng không có vết trầy nào, chỉ toàn vết roi?

Li cúi gằm, im lặng. Lada thì run rẩy

–  Cô hội…

Li cắt ngang

– Em té… xuống mương bị cây xước á..

Chaeng cười khẩy rồi quát lớn lên

– DÓC LÁO QUEN THÓI. AI ĐÁNH?

Li mím môi quay mặt đi.

Chaeng quay sang Lada

– Ai đánh?

Lada len lén nhìn Li nhưng Chaeng đã nắm lỗ tai Lada xách ngược lên

– Tao ghét ai bắt tao hỏi lại lắm nha.

– Ui da…đau…Li ơi…xin lỗi nha…ui da….. má cô… má cô đánh…á.

Chaeng bỏ Lada ra quay phắt người, bước thẳng ra hành lang, từng bước nặng như đá.

Bà Nhiên đang ngồi trong gian nhà lớn, tay cầm chuỗi tràng hạt gỗ đang lần, mắt nhìn ra sân, nét mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chaeng bước vào, không chào, mà hỏi thẳng

– Má đánh Li?

Bà Nhiên không ngẩng lên, vẫn đều giọng

– Phải. Má đánh.

Chaeng ngồi xuống đối diện.

Lưng thẳng, đầu ngẩng cao. Nàng hạ giọng

– Sao má lại làm vậy? Má kì cục quá.

– Tại vì nó quá phận.  Con cười với nó. Con để cho nó chạm vào người. Nó là ai? Là cái thứ mượn thân cấn nợ. Con hông thấy con đang để một đứa cùng định mạt rệp được đà trèo lên đầu con hả?

– Li là người, má. Má đang nói cứ như thể…

– Người? Người thì phải biết phận. Nó mà leo lên giường con, con còn là ai trong mắt thiên hạ? Mấy ông hội đồng, mấy bà chủ chợ, má đi đâu cũng ngẩng mặt. Giờ người ta mà biết con ve vãn một đứa như nó,  má đổ mặt vô đâu?

Chaeng nhìn má mình.

Một lát sau nàng cười nhạt

– Má sợ người ta đàm tiếu, hay má sợ con không còn là đứa con do má điều khiển?

Bà Nhiên trừng mắt

– Mầy dám? Dám ăn nói dị hả?

– Con hông dám. Nhưng con biết má đánh nó hông phải vì danh dự. Má đánh vì má thấy con cười. Nụ cười mà từ lâu má chưa từng thấy. Má thấy má không còn nắm được con nữa. Má sợ.

– Tao là má mầy, Chaeng

– Phải. Nhưng con là  con người, má. Con biết yêu, biết ghét, biết đau.

– Mầy yêu nó?

Chaeng im lặng

–  Mầy yêu một đứa như nó?

– Má hông hiểu gì hết. Con không có quyền yêu sao? Con là con gái, con không được yêu? Hay vì Li nghèo? Má muốn con cưới một người mà má chọn để yên lòng thiên hạ, rồi về sống như tượng gỗ? Má tưởng như vậy con hạnh phúc?

– Má hông cần biết mầy hạnh phúc hay không, má cần mầy lấy đúng người ngang tầm xứng lứa. Tao đẻ ra mầy là để gánh cái họ này, cái danh giá nhà này. Mầy mà đạp đổ hết, đừng nhìn mặt tao.

Chaeng đứng dậy.

Gương mặt nàng lạnh tanh, ánh mắt tối đi như bầu trời sắp đổ giông.

– Vậy má nên bắt đầu quên mặt con từ bây giờ.

– Má sẽ lấy lại tất cả đó Chaeng .

– Má không lấy được nữa. Câu đó con sẽ sợ khi má còn đương thời. Riêng Li… con sẽ dạy, má đừng can ngăn vào đời con. Trước đây… má hại nhiều người muốn bước vào đời con rồi.. lần này, má hông làm được đâu.

Nàng bỏ đi, đôi guốc đập xuống nền gạch thành tiếng cứng cỏi và đau như những nhát búa nện vào lòng bà Nhiên.

Bà vẫn ngồi đó, tay lần chuỗi hạt, nước mắt rịn sau khoé mắt.

Chaeng bước về phòng Li.

Li ngồi dậy, tay vẫn còn nắm chặt vạt áo.

Nàng không nói gì, chỉ lấy thuốc, lấy bông gòn,  ngồi xuống cạnh Li.

Ánh mắt nàng bình lặng, không trách móc, không đau đớn, chỉ có một điều gì đó đã chết trong im lặng.

–  Đau hông?

Li nhìn nàng.

Không gật, không lắc.

Chỉ nói một câu

– Em hông sao. Má chị nói đúng… em là ai đâu…

Chaeng khựng lại.

Tay nàng khẽ run.

Nàng đặt hộp thuốc xuống, nhẹ giọng

– Em là người chị không muốn mất.

Li thút thít khóc khi Chaeng lau vết thương.

Chaeng không dỗ, không ôm.

Chỉ ngồi đó, im lặng.

Nhưng đôi mắt nàng lại dần ươn ướt…

Từ sau trận roi má nàng giáng xuống người Li, Chaeng không nhắc lại chuyện ấy.

Nàng cũng không hỏi vì sao Li bị đánh.

Đối với Chaeng , sự im lặng của Li hôm ấy… là đủ.

Li vẫn mỗi ngày đến trường bằng xe riêng của nhà hội đồng.

Chaeng nói thẳng với bà Nhiên

– Li sẽ là do con dạy dỗ má vui lòng đừng nhúng tay.

– Dạy? Bao lâu? Con vịt mà muốn lột xác thành thiên nga. Mắc cười quá.

– Ba năm.

– Nếu ba năm không thành công? Thì sao?

Chaeng kiên định nhìn bà

– Con sẽ đuổi đi…

– Được. Ba năm. Nhớ nha Chaeng , ba năm sau mà nó không ra gì… hoặc nó mê ai đó khác thì con ..

Chaeng ngắt ngang

– Con vẫn còn kịp thời gian làm lại. Má yên tâm.. con không làm dơ danh nhà này sớm vậy đâu. Trừ khi má ép con.

Bà Nhiên gật đầu

– Được. Má thích cá cược. Ba năm. Má chống mắt lên nhìn.

Khi xe dừng, thằng hầu bưng cặp sách, mở cửa, cúi đầu chào.

Những đứa khác trong trường, dù là con ở cũng nhìn Li với ánh mắt dè chừng lẫn ngưỡng mộ.

Vì Li là "người của cô hội đồng".

Không ai rõ mối quan hệ giữa họ là gì, nhưng trong ánh mắt người làm trong nhà hay trong ánh mắt bạn học, mọi người đều biết Li không phải đầy tớ bình thường.

Và chính bản thân Li cũng bắt đầu thấy điều ấy trong từng cử chỉ, ánh mắt của Chaeng dành cho mình.

Li nửa vui nửa lo chẳng biết làm sao cho xứng lứa vừa đôi với nàng.

Sau giờ học, Li không được tự do chơi bời như những đứa khác.

Thằng hầu đón về thẳng nhà lớn, Li phải thay quần áo, vào thẳng thư phòng nơi Chaeng đã chờ sẵn.

Chaeng ngồi bên bàn dài, tay cầm cuốn sổ lớn ghi chép các sổ ruộng, danh sách tá điền, số nợ từng hộ.

Nàng ngẩng lên, không mỉm cười, chỉ nói

– Ngồi xuống.

Li ngồi ngay ngắn.

Một tay cầm bút, một tay chống lên bàn nghe giọng Chaeng trầm và rành rẽ hướng dẫn cách tính phần trăm lời lãi khi bán lúa qua mùa.

Nàng giảng cho Li từ cách phân loại đất, phân bón, mùa gặt, đến giá lúa trên nhà băng Bảo Đại so với giá buôn lậu từ thương lái người Hoa.

– Em phải nhớ, lời ăn lỗ chịu, nhưng nếu mình tính trước hết thì cái gì cũng có thể xoay xở được. Làm ăn là phải tỉnh, phải lạnh đầu. Như chị nè.

Chaeng vừa nói vừa nhìn Li.

Nàng thấy cái cách Li gò mình viết, mồ hôi thấm ướt lưng áo mà thương.

Nhưng thương thì thương, việc là việc.

Sau giờ học, Chaeng lại bắt Li đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng, sửa từng bước chân, cách ngẩng đầu, cách khoanh tay khi nói chuyện với người trên.

– Em cúi đầu vậy là người ta nghĩ em yếu hèn, hông đủ năng lực. Ngẩng lên. Chị nói ngẩng lên

–  Dạ… em… em ngại…

– Mắc gì ngại?  Không có ngại. Ngại thì nghèo. Mai mốt em đi lấy nợ tá điền, nó mà thấy em yếu vía, là nó dập đầu khóc lóc, rồi mình lại phải xóa nợ. Không có chuyện đó.

Rồi nàng đưa cho Li một tờ giấy

– Tự đọc đi. Tiếng Pháp. Chị muốn ngày mai đọc được trơn tru. Tới Sài Gòn gặp quan ba, chị không thể để em đứng đó câm như hến.

– Em… Em học chưa tới đó, chị…

–  Chưa tới thì nhảy tới. Nhảy hông nổi thì bò, lết, lăn gì đó miễn tới.

Giọng Chaeng không to, nhưng đủ để Li rùng mình.

Mỗi ngày là một vòng quay như thế.

Học trường, học sổ sách,  học đi đứng , học ăn nói , học tiếng Pháp, học đòi nợ, coi lúa, coi mủ cao su, coi cừ… học giao thiệp với những người quyền quý mà Chaeng vẫn hay giao thiệp.

Thế mà kỳ lạ thay, dù cực nhọc như vậy, Li không than nửa lời.

Bởi trong mắt Li, có lẽ… không gì đáng quý hơn được ngồi gần Chaeng mỗi ngày, được nàng nhìn, được nàng dạy, dù là bằng giọng lạnh tanh.

Một hôm, Chaeng ngồi trong phòng, nghe người làm báo lại ông Bảy cha của Li đến xin gặp.

Nàng liếc mắt ra hiệu cho người hầu lánh đi, rồi sai mời ông Bảy vào.

Ông Bảy đội nón lá chân dính bùn, tay bối rối nắm lấy nhau

– Dạ…  chào cô hội đồng… con hông dám làm phiền… nhưng có chuyện này…

– Đừng xưng con.

– Dạ..tui… tui tới để gặp cô.. xin cô cho tui gặp con tui.

– Tui biết chú đến vì gì. Ngồi đi. Nợ nần hả? Tính nợ nần hay sao?

Ông Bảy giật mình khép nép ngồi xuống.

– Dạ… cũng… cũng phải… mà hổng phải. Ý tui là con Li nó ngoan quá, tui muốn lên xin cô cho nó về ăn giỗ ông bà… Rồi tính chuyện nợ sau…

Chaeng lặng thinh một lúc, rồi rút trong hộc tủ ra một tờ giấy.

Tờ giấy là khế ước nợ nhà ông Bảy ký từ vài năm trước nợ mùa, nợ gạo, nợ trâu.

Nàng cầm bút, đặt tờ giấy lên mặt bàn, chậm rãi gạch chéo từng dòng.

Xong, nàng đưa lại

– Coi kỹ đi. Xóa hết rồi.

Ông Bảy ngớ người.

– Cô… cô nói thiệt?

–  Tui nói chơi với chú làm gì. Từ nay, chú hông còn nợ gì hết.

Ông Bảy đưa tay lấy giấy nợ. Chaeng giật lại.

– Nhưng tui nói trước, Li không về. Li ở đây, học hành đàng hoàng, tới khi nào tui cho phép. Chịu thì kí qua giấy này rồi cầm giấy nợ dìa. Một trăm đồng trước là cho ông bà co cái ăn, một trăm đồng này là cho ông bà có vốn gieo trồng. Được chưa?

Ông Bảy nước mắt lưng tròng, cúi đầu lạy tạ

– Trời ơi… ơn này… nhà tui mang theo suốt đời…

Chaeng lạnh giọng

– Ơn gì. Tui hông làm vì chú. Tui làm vì Li

Ông Bảy khựng lại

– Cô hội.. con tui còn nhỏ… cô giơ cao đánh khẽ.. xin cô… giữ mạng cho nó

Chaeng phất tay

-Chuyện tui mần tui biết, mà… chú nghĩ gì trong đầu đó?

Ông Bảy có trăm cái miệng cũng hông dám nói ra. Ông chỉ cúi đầu

– Thưa cô hội… tui dìa…

Đêm ấy, Li học xong, đang chong đèn ngồi đọc tiếng Pháp trong góc phòng thì Chaeng đi qua.

Nàng đứng lại, nhìn cái bóng nghiêng nghiêng của Li dưới ánh đèn dầu.

– Sao chưa ngủ?

Li vừa trả lời vừa ngáp

– Em đọc thêm mấy chữ chị đưa hôm qua… Em đọc chưa trơn…

Chaeng bước lại, rót một ly trà nóng đặt xuống bên cạnh.

Nàng không nói gì, chỉ ngồi xuống bên, nhẹ nhàng lấy tập vở khỏi tay Li, lật từng trang xem.

– Chữ còn run. Nhưng mà… cũng tàm tạm

–  Chị…

– Gì?

–  Em… cám ơn chị.

Nàng nhìn Li bằng đôi mắt trầm ngâm.

Rồi nàng đứng lên, bước đi.

Nhưng trước khi ra tới cửa, nàng nói một câu, đủ để Li khắc ghi mãi

– Em không nợ chị gì đâu. Chị đang đầu tư. Và chị… chưa bao giờ đầu tư lỗ.

Li bất ngờ chạy lại ôm lấy eo nàng.

Chaeng hoảng hồn xoay mặt lại, Li hun chụt lên má nàng.

Mặt Chaeng đỏ bừng

– Quỷ nhỏ. Buông chị ra.

Li thì thào bên tai Chaeng

– Chị đỏ mặt kìa… chị, mỗi ngày em học tiến bộ chị cho em hun một cái ha.

– Không. Học cho em hay cho chị mà đặt điều kiện

Chaeng gỡ tay Li ra nhưng Li lại hôn lêm vành tai nàng làm Chaeng rùng mình một chút lâng lâng khó diễn tả.

Nàng nhéo mạnh vào tay Li

Li buông tau ra, Chaeng xỉ xỉ ngón tau vô mặt Li mà nói hông nên lời.

Li cười cười sấn tới hai tay vịn hai bên mặt nàng, áp môi mình lên môi nàng.

Chaeng trợn tròn mắt đấm nhẹ vào ngực Li, nhưng khi nàng cảm nhận đầu lưỡi Li len lỏi trong khoang miệng mình, cả ngưòi nàng nhũn ra, tay chân yếu xìu, tim đập thình thịch, Li xoa nhẹ má nàng bàn tay dời xuống cổ, vịn hờ hững, môi lưỡi cả hai tìm đến nhau.

Chaeng cố giữ chút bình tĩnh xót lại đẩy Li ra khi nàng dần thiếu Oxi.

– Em…em…làm bậy hả?

Li tiến sát lại gần Chaeng tay ôm eo nàng kéo nàng sát vào lòng mình.

Mặt kề mặt, mắt nhìn mắt. Li cười cười

– Môi chị ngọt quá hà.. mềm mịn nữa. Em hun miếng coi

Chaeng đưa tay xỉ vô trán Li

– Y như mấy cha già dê.

– Em trẻ. Mà thịt con nít… ngon đó.

Chaeng lúng túng lắp bắp

– Chị… cái gì mà thịt con nít. em nói cái gì kì cục dị

Li nheo mắt cạ mũi lên má nàng làm Chaeng nổi da gà máu huyết chảy rần rần

– Nè, Li… em…em yêu bao nhiêu cô rồi

– Em chỉ yêu cô hội thôi.

– Im. Bao nhiêu mối tình rồi?

– Candy là lần đầu em biết thích một người nhưng em với Candy hông có gì ngoài nắm tay

– Sao hổng yêu mà thích

– Thì thích thích thôi hà.

– Vậy sao em biết..hôn?

– Bữa em thấy hai người kia hôn nhai trong tiệc rượu đó.

Li mần mò bàn tay lướt dọc eo nàng

– Tay chị kia còn mần dị nè..rồi.. dị nè..

Chaeng lim dim mắt vì cảm giác là lạ khi bàn tay của Li đang chạm trực tiếp vào da thịt ở eo nàng, bóp nhẹ, miết quanh eo.

Li cười gian di chuyển tay lên phía yếm

Chaeng đẩy mạnh tay Li ra

– chị cấm nha.

Li bĩu môi

– Sao cấm em?

– Em còn nhỏ.

Li nhướn mài

– Chị chắc em nhỏ?

Li vừa nói vừa hướng mắt về phía dưới. Chaeng cũng nhìn theo

Nàng vùng vẫy khỏi tay Li khi có thứ gì nóng hổi đang cạ vào đùi nàng

– Nè, nè, đừng có mần bậy nha.

Li cười hì hì

– Có đâu cà.. sao mặt chị đỏ dạ? Sao? Em nhỏ hông?

– Ý chị là.. em còn nhỏ tuổi.

Li gật đầu hông cãi, mắt vẫn nhìn Chaeng đắm đuối.

Chaeng hít sâu một hơi dịu giọng dỗ dành

– Ngoan… học xong hết đi.. chị cho ôm nha..

– Hun nữa.

– Ờ..ờ..được.

– Vậy còn..

Li lại ma lanh hai tay ôm chặt lấy nàng

– Khi nào… em được…

Chaeng cắt ngang suy nghĩ của Li

– Cái đó.. tùy vào em sau này không phải ở chị..

– Em hả?

– Em vượt mặt chị đi.. cái gì em cũng có.

Chaeng chủ động vòng tay qua cổ Li.

Ânh mắt nàng như có mê lực, nàng từ từ áp môi mình lên môi Li.

Nàng chủ động dẫn dắt, nụ hôn nồng nàn và mãnh liệt khiến Li như chìm vào mộng ảo đầu óc cứ bay lơ lửng, Li nhắm tịt mắt vì bàn tay nàng đang sờ mó khắp ngưòi mình nhưng đến cơ bụng rồi thôi.. nàng rụt tay lại và rời môi Li ra.

Chaeng nhướn mài nhìn mặt Li ngơ ngơ khờ khờ

– Này mới gọi là nụ hôn kiểu Pháp. Em nên học thêm đi. Bây giờ em nên đi ngủ chị thấy mặt em.. đờ đẫn dữ lắm rồi.

Li gãi gãi đầu cười cười.

Chaeng chỉ vào tay Li, Li ngoan ngoãn nới tay ra, Chaeng đưa tay nựng cằm Li.

– Ngoan đi.. cái gì em cũng có.. kể cả…

Chaeng tiến sát lại gần vành tai Ling noi khẽ

– Kể cả chị.

Nói rồi Chaeng nhéo má Li nhẹ một cái rồi bỏ đi.

Li đi lại giường nằm xuống ôm gối mà mặt cứ khờ ra miệng cười tủm tỉm hoài một lúc lâu lại cười phá lên.

Ôm gối lăn lộn ầm ầm trên giường.

Chaeng giỏi nhất vẫn là dỗ dành đứa nhỏ này.

Nàng về phòng vịn tay lên tim mình.

Nàng cũng y như Li nằm tủm tỉm cười miết. Nhưng Chaeng khác Li ở chỗ sau nụ cười.. chính là nỗi lo.. lời hứa hẹn ba năm với má.

Li lim dim ngủ thầm nói với chính mình

– Phải kiên trì.. kiên trì mới có chị Chaeng ..

Rồi cười hí hí hồi lâu mới ngủ được.

Nhưng… Chaeng dạy hông có dễ chút nào…

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Bạn Tình Les
Bạn Tình Les
Tháng 6 17, 2025
Quỷ Tình_truyenles.net
Quỷ Tình
Tháng 8 7, 2025
Nữ Thần Sofa_truyenles.net
Nữ Thần Sofa
Tháng 7 12, 2025
Good Girl
Tháng 12 24, 2025
Truyện Les Hay
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Chính Là Thích Chị
Chương 57 Tháng 5 8, 2026
Chương 56 Tháng 5 8, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Chương 7 Tháng 7 19, 2026
Chương 6 Tháng 7 19, 2026
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Chương 133 Tháng 7 26, 2025
Chương 132 Tháng 7 26, 2025
song-tu-xu-nu-lesbian-to-se-co-quen-cau-191922833
Tớ sẽ cố quên cậu.
part7 Tháng 9 22, 2025
part6 Tháng 9 22, 2025
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025
Phim Giả Tình Thật
Chương 55 Tháng 2 10, 2026
Chương 54 Tháng 2 10, 2026
Cô giáo chung trọ
Chương 45 Tháng 4 25, 2026
Chương 44 Tháng 4 25, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved