Series LC Miền Tây - Chương 28
Ánh nắng sáng sớm lọt qua mái ngói nhà ngói ba gian, ánh vàng như trải nhẹ lên từng viên gạch tàu còn ẩm sương.
Sân nhà yên ắng, chỉ nghe tiếng chim chào ngày mới trên rặng tre sau hè.
Chaeng đã thức dậy từ lâu.
Nàng ngồi ở bàn ngoài hiên, bận bộ bà ba lụa xanh đậm, tay cầm cuốn sổ ghi chép, mắt liếc nhìn đồng hồ quả quýt
– Trễ mười lăm phút.
Lời nàng không cao, không thấp, nhưng đủ làm người làm đi ngang cũng giật mình.
Tiếng chân chạy rầm rập phía ngoài.
Li đội nón lá, mồ hôi lấm tấm trán, chạy vào sân.
Chiếc áo bà ba hơi xộc xệch
– Em… em xin lỗi chị, xe bị kẹt lại đoạn cầu Vàm…em mua bánh tằm cho chị nè.
Chaeng đặt sổ xuống bàn, mắt không rời khỏi Li, ánh nhìn không trách mắng nhưng lạnh lẽo, đủ khiến Li nổi da gà
– Giờ là giờ của chị, không phải giờ của xe. Bánh đó để qua một bên
Li cúi đầu
– Dạ.
– Ngồi xuống.
Chiếc ghế gỗ cạnh bàn đã được đặt sẵn.
Trên bàn là bốn quyển sách dày một cuốn toán học, một cuốn toán căn bản bằng tiếng Pháp, một tập giấy ghi chép chữ đẹp, và một sổ nhỏ ghi nợ tá điền.
Bên cạnh là một cốc trà gừng còn nóng, rõ ràng Chaeng đã dậy sớm chuẩn bị tất cả.
Li ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, ánh mắt nhìn lên Chaeng không giấu được kính sợ.
– Bắt đầu từ đây, chị dạy thêm cho mốt thi. Làm bài số tám, rồi dịch cho chị đoạn tiếng Pháp dưới cuối trang. Xong luyện chữ lại. Chữ như gà bới.
Li lật vội sách, ánh mắt căng thẳng.
Tiếng chim ngoài vườn như im dần lại.
Trong căn nhà ba gian, chỉ còn nghe tiếng lật giấy, tiếng viết và giọng nói đều đều của Chaeng
Chaeng chỉ tay vô bàn tính
– Đừng có chép y chang. Tính trước rồi mới viết.
– Dạ… chỗ này em chưa hiểu…
– Em chưa hiểu thì kệ em, chị hông trả lời. Tự suy nghĩ. Chị trả tiền cho thầy cô trường học để dạy em. Không phải học vẹt để chống đối.
Li cắn môi, chăm chú làm bài.
Chaeng khoanh tay nhìn cô.
Ánh mắt nàng lạnh lùng nhưng phía sâu trong, có một tia gì đó phức tạp.
Có lẽ thương.
Có lẽ tin.
Cũng có lẽ là ý định sắp đặt một cuộc đời khác cho Li một cuộc đời không nghèo, không bùn đất, không bị mua bán đổi chác.
Một canh giờ sau, khi bài vở đã làm xong, Chaeng cầm lấy cuốn sổ nhỏ có dòng ghi nợ.
– Đây là sổ ghi nợ của ông Sửu ở Cái Bè. Đọc đi rồi nói cho chị biết nợ gốc là bao nhiêu, lãi mấy tháng, phải trả bao nhiêu tổng cộng.
– Dạ… nợ gốc hai trăm chín, lãi mỗi tháng là ba phân, tính ra bảy tháng…
– Im.
Chaeng nhìn thẳng vào mắt Li
– Không được nói trống không. Ai nợ? Ai là người nợ? Vị ngữ đâu? Chủ ngữ đâu?
– Dạ, em nhớ rồi chị.
– Làm lại.
– Dạ… ông Sửu vay hai trăm chín mư đồng bạc, lãi ba phân mỗi tháng. Sau bảy tháng, tổng lãi là sáu mươi mốt phân. Tổng số nợ hiện tại là ba trăm bảy mươi đồng bạc.
Chaeng giựt mình nhìn Li
– Cái gì? Hả? bảy tháng mà sáu mốt phân? Ra bảy trăm đồng? Em ăn cướp hả? Tính lợi. Tính vầy cắt cổ ổng đi, ổng bán vợ bán con cho em luôn đó Li.
Li cặm cụi tính lại
Chaeng ngó ngó thấy đúng rồi mới mở lời
– Giỏi. Nhưng phải chắc chắn. Một chữ sai là nhà mình thiệt. Một chữ sai là chết người ta.
Chaeng cầm thước gõ nhẹ xuống bàn
– Lúc em đi đòi nợ, hông được cười. Được quyền ngồi, không được quyền ăn uống. Nói ít thôi. Nói nhiều người ta bắt thóp. Hiểu chưa?
– Dạ, em hiểu rồi chị.
Chiều hôm đó, Chaeng dẫn Li ra sau nhà.
Ở đó có chiếc cân đồng, bộ thước đo cũ, cùng một đống bao gạo, bao thóc mà tá điền mới chở lên.
– Cân đi. Cân đúng. Cân lẹ.
Li kéo ống quần lên, xắn tay áo.
Cô cúi xuống từng bao thóc, đặt lên cân, nhìn kỹ từng vạch kim. Chaeng đứng kế bên, ánh mắt không rời khỏi bàn tay của Li.
-Người giỏi là người biết nhìn một bao thóc có trộn cát hay không, biết bóc gạo mà phân được gạo trên ruộng tốt ruộng xấu. Em phải học cái đó.
– Dạ… mà… chị, sao chị dạy em nhiều dạ?
Chaeng không trả lời liền.
Nàng nhìn về cuối chân trời, nắng cuối chiều đang đổ dài bóng những tàu dừa, gió từ mé kinh đưa mùi bùn và khói bếp thoảng lên.
– Vì chị không làm việc gì mà không có tính toán.
Li cúi đầu, không dám hỏi thêm.
Nhưng ánh mắt cô lại dõi theo Chaeng không rời, một tia biết ơn, một tia gì đó… lạ lắm.
Tối đến, cả nhà đã tắt đèn.
Chaeng vẫn còn ngồi dưới ánh đèn dầu trong phòng học nhỏ phía Đông.
Trước mặt nàng là một tờ giấy ghi chi tiết vụ kiện đất ở Long Hồ.
Bên cạnh là hai quyển sách tiếng Pháp.
Li gõ cửa, mang vào ly sữa nóng.
– Chị… em để đây nha?
– Đặt xuống. Rồi ngồi vào học.
– Dạ… chị, ủa chị… tối rồi…
Chaeng không ngước lên
– Không ai học ra trò bằng cách ngủ sớm cả. Ngồi xuống. Dịch đoạn này.
Li nuốt khan, ngồi xuống.
Từ giọng Chaeng, từ ánh mắt, từ cách nàng uốn nắn từng dấu chấm phẩy… Li luôn ghi tạc trong trí nhớ
Li đang học để trở thành… người của Chaeng .
Buổi sáng ở nhà ngói ba gian trong lòng tỉnh Vĩnh Long luôn bắt đầu bằng tiếng gà gáy đâu đó sau bụi tre rậm, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu hạ đi qua hành lang.
Mọi người trong nhà đều biết, trước khi trời vừa hửng, cô hội đồng đã thức dậy rồi.
Hôm nay cũng vậy.
Chaeng ngồi trên bàn gỗ lớn, mặt bàn bóng loáng như nước vì được đánh xi hằng tuần, một bên là xấp giấy tính nợ ruộng, một bên là bản đồ phân chia đất đai từ thời cha nàng để lại.
Li đứng bên góc, lưng thẳng như cây tre non, tay ôm chặt quyển vở ghi bằng giấy Pháp vàng úa.
Gió sớm thổi nhẹ làm mái tóc Li hơi rối, nhưng không dám đưa tay sửa.
Chaeng không nhìn Li.
Nàng cầm cây viết lông ngỗng, mực tím còn đọng.
Giọng nói đều và lạnh
– Ghi đi . Ruộng ông Sáu Thép, khu Đồng Tân, mười ba công, còn thiếu ba năm thuế ruộng. Lãi mỗi năm tám phần. Ghi cả tên người đứng chịu thế chấp là bà Tám Gấm.
Li gật đầu lia lịa, tay ghi thoăn thoắt vào vở.
Những con chữ vẫn còn méo mó, thiếu nét, nhưng Chaeng không nói gì.
Nàng đứng dậy, đi lại gần.
Một tay cầm cây thước tre dài, tay còn lại khẽ chỉ vào một dòng Li viết sai.
– Đây là con số, không phải con rắn.
Li cứng đờ, rụt vai lại.
Nhưng Chaeng chỉ gõ nhẹ đầu thước vào sổ.
Nàng nói tiếp, giọng vẫn nhàn nhạt.
– Em muốn lớn lên làm gì?
– Dạ… em hông biết. Chưa nghĩ tới
– Không biết thì nghe chị. Học đi. Học để sau này khỏi bị ai đè đầu cưỡi cổ. Cái đầu em phải biết tính trước mười nước. Đừng học cho chị, học cho chính em.
Im lặng.
Li cúi mặt, không dám cãi.
– Cái này là số hay là con trùng, này y như con đĩa dị? Còn chữ gì? Chữ O hay cái lu nước mưa?
Chaeng nhai nhai một hồi bực bội quá quánh một cái bộp vô mông Li.
Li liếc liếc rồi lại đưa tay vỗ nhẹ mông nàng Chaeng giật mình nhìn quanh, Li híp mắt cười hí hửng
– Nè nè,hông có dị nha. Ai cho? Hỗn hào hả?
– Chị quánh em
– Em lì.
– Chị hung dữ.
– Rồi sao? Thương hông?
Li gãi gãi mũi
– thương chớ..
Vừa dứt câu Chaeng chụp cây thước khẽ vô tay Li. Li đau điếng méo mặt
– Bỏ nha. Mốt mà còn tầm bậy vầy chị chặt tay em.
Li xuýt xoa thổi cái tay bị đánh Chaeng thấy mình cũng quá tay liền giật lấy tay Li thổi nhè nhẹ
Li đỏ mặt tủm tỉm cười.
Chaeng liếc xéo rồi cũng quay mặt đi cười cười bẽn lẽn.
Từ ngày Chaeng bị bà Nhiên phát hiện ánh mắt khác thường dành cho Li không khí trong nhà lặng lẽ đi một nhịp.
Chaeng cố gắng lạnh lùng với Li hơn, lời nói cộc cằn , nhưng chưa bao giờ nàng bỏ rơi Li.
Ngược lại, nàng dạy Li nhiều hơn.
Buổi sáng, Li đến trường.
Trưa về, Li ăn cơm cùng đám người làm, rồi đi thẳng lên phòng phía sau thư phòng.
Ở đó, Chaeng đã chờ sẵn với ba cuốn sách tiếng Pháp, một bản đồ hành chính Nam kỳ và một hộp đựng ngọc trai không để làm đẹp, mà là để luyện cho Li đếm số nhanh.
Chaeng đặt ra quy tắc
– Mỗi ngày học năm mươi từ mới. Phát âm đúng từng chữ. Không đúng, học lại từ đầu. Không được làm biếng, không được trốn. Em hông phải con nít nữa đâu.
Chaeng không dạy bằng giọng dịu dàng.
Nàng nói như người huấn luyện chiến sự, ngắn gọn, sắc lạnh, tuyệt đối không dung thứ khi Li làm sai.
Có ngày, Li học phát âm sai ba chữ, Chaeng bắt đọc lại hết từ đầu.
Từ chiều tới khi đèn dầu được châm, tiếng đọc khẽ vang lên từng nhịp, vỡ tiếng, gãy hơi, nhưng Chaeng không xót xa mà càng kiêm quyết hơn
Thỉnh thoảng Ira đi ngang, cười
– Dạy học hay dạy lính đó chị hai?
Chaeng không trả lời.
Nhưng khi Li mệt đến nỗi ngủ gục trên bàn học, Chaeng bước nhẹ lại, kéo mền khoác lên vai , vuốt nhẹ tóc Li
Những tối trời thanh mát, Chaeng đưa Li ra sân sau.
Ở đó có một chiếc bàn gỗ và cây cân kiểu Pháp, có cả đồng hồ đếm từng gram.
Nàng dạy Li cách phân loại gạo, đếm trứng, xác định giá thóc từng vùng, nói về lãi suất, luật lệ của công sứ, cả cách đòi nợ sao cho không phạm pháp.
– Muốn đòi nợ, phải biết mặt con nợ là ai, tâm lý ra sao. Không phải cứ đè đầu cưỡi cổ là được. Phải nhớ có khi cái khấu đầu đúng lúc còn mạnh hơn một trận la lối.
– Dạ…
– Em phải nhớ… con nợ cũng là người. Nhưng cũng phải biết ai là người, ai là lang sói.
Chaeng vỗ vai Li nói khẽ
– Đường đời không hề dễ đi, lúc nên cúi đầu thì hãy cúi đầu,lúc nên nhượng bộ thì hãy nhượng bộ. Đừng sống kiểu một phần bất cần chín phần bất chấp. Khôn thì ăn người dại thì người ăn.
Li gật gật đầu
– Sao chị.. hay dạ
– Không ai biết chị đã chết bao nhiêu lần mới có thể sống được như bây giờ.
Li im lặng.
Li chưa bao giờ nghe ai dạy kiểu này.
Mỗi lời Chaeng nói như rót thẳng vào lòng Li một loại rượu nặng.
Lạ lẫm, nhưng say mê.
Chaeng âm thầm đem giấy tờ xóa nợ cho ông Bảy, cha của Li.
Nhưng không ai trong nhà họ La được biết.
Nàng không muốn lấy ơn nghĩa để cột Li.
Nàng muốn em phải tự lớn, tự hiểu, tự đi, và tự quay về, nếu em chọn vậy.
Một lần, Ira thấy ,Chaeng cầm sổ nợ viết giấy miễn nợ xong rồi đốt trong lò gạch cũ.
Ira hỏi
– Sao không để người ta biết mình làm phước?
Chaeng lạnh lùng
– Làm phước để lấy tiếng thì phước đó có bao nhiêu?
Chaeng bắt Li học nói.
Nàng ngồi giữa nhà, trên chiếc ghế lưng cao, mắt nhắm hờ, tay cầm quạt mo.
– Giả bộ em là người đi đòi nợ, chị là người mướn đất. Em nói thử coi
Li run run , đứng giữa nhà, tay cầm sổ, lí nhí
– Dạ thưa bà… cái nợ…
– Cái gì? Thưa bà? Cái nợ hả? Đi đòi hay đi xin?
– Dạ… Chị kia trả nợ coi.
– Ngẩng mặt lên. Đứng như cây chuối non gió thổi cái ngã ai nể? Nói lại, nợ gì mà trả
Li lấy hơi, lần này dõng dạc
– Dạ thưa bà hội đồng. Tui đại diện tới thu nợ. Xin phép nói rõ phần nợ là…
Chaeng chọi cho Li cây quạt
– Bộ khùng hả? Hội đồng nào thiếu nợ. Bà hội là má tui còn tui là cô.
– Em quên..
Li nói đi nói lại hồi cũng xong.
– Coi bộ được đó. Nhưng nhớ, đứng thẳng vai, nói nhìn vào mắt người ta, không nhìn chân gà hay lông chó. Học nói là học làm người. Mà người muốn đứng, thì trước hết phải dám mở miệng.
________________________________
Li mặc áo bà ba lam, quần đen, đầu đội nón lá, tay ôm quyển sổ nợ được Chaeng đưa
Cạnh Li là chú Tư Gò tài xế đang dừng xe bên lề, đứng chống nạnh nhìn trời.
– Cô hội biểu ghé nhà bà Sáu Thắm trước nghen cô Li.
Chú Tư nhắc, giọng nhát gừng.
– Mà nhớ làm đúng lời chỉ dạy. Đòi cho ra hồn nha cô, tui bị rầy đó.
Li gật đầu, trong lòng căng thẳng, miệng lẩm bẩm lại bài học của Chaeng
– Cứng mà mềm. Rắn mà có lý. Không được để người ta trèo lên đầu. được rồi…
Chưa kịp đi tới sân nhà bà Sáu, con chó vàng trong nhà đã sủa vang, chạy ra.
Li hoảng hốt la um trời.
– Cha ơi cha, nó cắn. Nó cắn.. ui ui nó rượt… Chú Tư ơiiiii
Chú Tư phải lấy cây gậy xua nó đi, lắc đầu ngao ngán
– Mới đầu đã vậy rồi, mai mốt ai nể chèn đét ơi
Li thở hổn hển, xoa chân.
Một bà cụ lưng còng bước ra, đội khăn rằn, cười hiền
– Ủa, đứa nào mà tới tìm bà Sáu vậy?
– Dạ… con… con là đại diện bên cô hội… tới… tới…
Bà Sáu che nắng nhìn Li, cười
– Đẹp quá ha. Mà tới chi vậy nè?
Li lí nhí
– Dạ… con… tới thu nợ
– Nợ gì?
– Dạ, nợ năm ngoái mượn mười giạ lúa với năm đồng tiền mặt…
– Trời đất, nhắc chi chuyện cũ vậy con? Bà định trả rồi mà con gà mái bầy bữa nó chết, rồi ông Sáu cũng đau… Mà thôi, nè, vô nhà uống miếng nước đi rồi nói chuyện.
Li mừng rỡ vì đang khát
– Dạ, con vô, dạ cảm ơn.
Chú Tư trợn mắt ngoài ngõ
– Chết cha, sai rồi, sai bét rồi…
Một tiếng đồng hồ sau, Li đi ra, tay ôm theo… một nải chuối, mấy đòm bánh tét, và một đống ổi bọc trong áo.
Gương mặt tươi rói như vừa đi chợ Tết.
Lên xe, liền khoe
– Bà Sáu hứa tháng sau trả đó chú. Còn cho con nè, chú coi nè, có bánh nữa, ý có bánh ú. Bánh này chị Chaeng khoái nè.
Chú Tư ngồi sững ra.
Mất hai phút mới bật ra tiếng
– Trời đất quỷ thần ơi… Thiệt rồi. Bây về… nói sao với cô Chaeng? Chú sợ rồi đó
Li hơi chột dạ.
Nhưng lỡ rồi, đành về nhà.
Chaeng ngồi trong thư phòng, tay cầm ly trà hoa nhài.
Nàng đang đọc báo, mái tóc búi cao gọn gàng, bộ bà ba trắng toát như sương sớm.
Thấy Li lò dò bước vào, tay vẫn ôm chuối với bánh, nàng nhướng mài
– Về rồi hả? Thu được bao nhiêu?
Li nói nhỏ xíu
– Dạ… bả hứa tháng sau… Nhưng mà cho em… à bánh ú chị thích nè…
Chưa kịp nói xong, cây thước gỗ Chaeng đang cầm đập xuống bàn.
– Em đi đòi nợ hay đi xin lễ Tết? Bộ khùng hả?
– Dạ… bánh ú ngon nè chị… chị đừng giận mà..
– Học gì? Học ba tháng trời, phát âm từng chữ từng câu, đi đứng từng bước, chị tập từng giờ… Để bây đi lấy bánh tét với ổi hả?
– Em thấy bả tội nghiệp quá… bả kể… bả mất gà… ông nhà bệnh…
lần này cây thước điểm nhẹ vào vai Li không đau, nhưng quê
– Em đi đòi tiền, không phải đi làm phước. Em là người đại diện chị, không được để người ta nghĩ chị dễ mềm lòng, em ăn dọng hết đi
– Dạ… dạ em biết sai rồi chị… chị ăn đi mà.. ngừi ta gó cực..
Chaeng đứng dậy, tới gần, giọng hạ thấp nhưng lạnh băng
– Mai chị đưa em đi. Chị đòi một lần, để em coi.
Li cúi gằm mặt, tay vẫn ôm chặt nải chuối như một con mèo bị dạy dỗ.
Nhưng trong lòng… không giận.
Chỉ buồn khi làm Chaeng thất vọng.
Vì người đang quát Li, lại là người duy nhất từng ngồi suốt buổi trưa dạy Li mọi thứ.
Li biết… biết rõ cách Chaeng đòi nợ vì Li đã từng.. trải mà.
Sáng ngày sau…
Trời nắng nhẹ, bụi đường bốc lên theo từng bánh xe lăn qua
Chiếc xe đen bóng dừng trước cổng nhà bà Sáu.
Từ trên xe, Chaeng bước xuống, chậm rãi khoan thai như một bà chúa.
Li đi phía sau, gương mặt vẫn còn dấu vết căng thẳng.
Bà Sáu Thắm vừa thấy bóng dáng Chaeng, lập tức đổi thái độ, vội vàng kéo áo quần ngay ngắn, rối rít chạy ra cổng.
– Ủa… cô hội… cô tới chi cho cực công.. tui.. ờ.. tui
Chaeng bước qua bà như không nghe thấy, ánh mắt liếc nhẹ toàn sân, giọng vừa đủ rõ
– Nhà bà mượn của tôi mười giạ lúa, năm đồng tiền mặt. Đã đến kỳ hạn từ tháng ba. Đúng hông?
Bà Sáu lắp bắp
– Dạ… dạ… đúng. Nhưng mà… tui định trả, mà ông nhà tui ổng bị đau, với lại mùa rồi thất…
Chaeng giơ tay cản lời
– Tui hông hỏi lý do. Tui hỏi… Có hay không có tiền trả?
– Dạ…
– Nếu không có, tui thu ruộng. Giấy tờ đất đai, nợ nần , chữ ký đầy đủ. Đừng tưởng tui quên.
Giọng nàng lạnh ánh mắt nhìn xoáy vào bà Sáu
Li đứng phía sau nuốt khan, mắt dán vào từng cử chỉ của Chaeng.
Bà Sáu lúng túng
– Dạ… dạ… tui có… tui trả… nhưng hông đủ, cô hội…
Chaeng bước tới, đứng đối diện bà, cười nhẹ
– Bà Sáu… bà nghe cho kỹ.
– Dạ?
– Tui không cần bà trả hết hôm nay. Nhưng tui muốn thấy ít nhất… bà phải dốc hết túi để tui biết bà có thiện ý có vay có trả.
Bà Sáu lật đật chạy vô trong, một lát sau bưng ra một túi gạo, một bọc tiền giấy nhăn nheo, vài món lặt vặt.
Chaeng liếc mắt, không thèm đụng tay.
– Tốt. Ghi lại, Li. Đếm tiền, quy gạo ra tiền luôn, rồi mấy cái lặt vặt kia tính gọn một đồng đi. Còn bao nhiêu, tuần sau xuống thu tiếp.
– Dạ.
Chaeng quay sang nhìn bà sáu.
Rồi nàng chỉ tay, ông Tư xách cái giỏ đệm lại
– Đây nè, gửi lợi bà. Mấy cái đồ hôm qua bà đưa cho người của tui
– Cô hội… cô ăn lấy thảo.. tui nghèo chỉ có mấy cái này..
Chaeng lắc đầu
– Vì bà nghèo nên tui hông ăn được
Bà chưng hửng nhìn Chaeng
– ý tui… đây là những gì ngon nhất quý nhất của bà… bà mới biếu tui, tui nhận tấm lòng hông nhận đồ ăn. Bà giữ lại cho gia đình. Nợ vẫn phải trả.
Chaeng quay lưng, bước ra xe, áo không vướng chút bụi, nàng thong thả lên xe, ngồi chễm chệ khi bánh xe bắt đầu lăn
– Đòi nợ hông phải hù dọa. Là để người ta tự hiểu, rồi tự dốc lòng trả cho mình. Nợ trả sạch, vẫn còn đường sống.
Li ngồi cạnh, tròn mắt nhìn Chaeng
– Chị… chị hông la… hông đánh em nữa hả?
Chaeng không quay sang, mắt nàng hướng về phía con kênh, giọng đều đều
– Còn để chị phải đi thay nữa… là em khỏi đòi luôn, nghe chưa.
Li gãi đầu, lí nhí
– Dạ… nhưng mà chị giỏi thiệt… chị nói… người ta sợ muốn xỉu luôn.
– Sợ mà nể. Chứ không phải sợ vì bị rống lên như em bữa qua.
Như bò dị, hở ra là rống.
Li cười gượng.
Chaeng rút trong túi áo ra một viên kẹo đường quế, thảy qua cho Li
– Tập tiếp. Chiều chị kiểm tra bài tiếng Pháp.
– Dạ. Em cảm ơn chị
Buổi chiều….
Trong thư phòng nhỏ nhà Chaeng , ánh nắng đổ qua cửa sổ, rọi lên bàn học bằng gỗ lim bóng loáng.
Li ngồi bắt chéo chân, mặt nhăn nhó nhìn cuốn sách tiếng Pháp.
Li lắp ba lắp bắp, mắt thì cứ liếc sang phía Chaeng .
– Je… je… t'aime… non, chời đất ơi, chị ơi cái chữ này đọc sao vậy nè…
Chaeng đang ngồi xếp hồ sơ bên cạnh, mắt liếc sang, chỉnh nhẹ
– T' aime. "Je t'aime." Phải có âm gió. Đọc lại.
Li tằng hắng lấy hơi.
– Chờ thèm ..
Chaeng thở dài, rồi phì cười không kiềm nổi.
Nàng rời chỗ ngồi, bước ra phía sau Li.
Nàng cúi xuống, đưa ngón tay chỉ từng từ
– Lưỡi phải đưa nhẹ ra ngoài nè. Là "tèm", hông phải "thèm". Bộ em đói bụng hả?
Li quay lại nhìn nàng, mím môi cười cười
– Em đói…
– Muốn ăn gì chị kêu bếp nấu.
– Chị.
Li nhướn nhướn cặp chưn mài sâu róm.
Chaeng khựng lại một nhịp, nàng đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực.
– Học dốt mà miệng lanh.
– Em học được… học gì cũng được… miễn là có chị dạy… dốt đâu mà dốt.
Rồi không chờ nàng nói gì, Li chồm dậy, bước tới sau lưng Chaeng, vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau.
– Dạy em đi… dạy em làm sao để được có chị bên đời…
Chaeng đứng im.
Một thoáng tĩnh lặng.
Gió bên ngoài khe khẽ lùa vào qua song cửa.
Nàng không quay lại, nhưng giọng nói trở nên dịu đi, rất khẽ, như chỉ đủ cho Li nghe
– Chị đang dạy…
Li siết nhẹ tay, rúc mặt vào bờ vai nàng.
Chaeng tiếp lời, rõ ràng hơn
– Muốn có chị, phải có thứ vượt mặt chị.
– Vượt mặt… chị? Là qua mặt chị hả?
Chaeng vố cái bốp vào tay Li
– Ừ. Em đang giỡn mặt đó.
Li cười cười dụi dụi mũi lên vai nàng.
-Em phải làm được chuyện… chị chưa từng làm được.
Li thả tay xuống, ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt Chaeng .
Nét mặt không còn trẻ con nữa, mà như có gì đó quyết liệt, bướng bỉnh và sâu thẳm.
– Em sẽ làm được.
Chaeng đưa tay nâng cằm Li, nhìn Li thật lâu.
Một khoảng lặng nữa trôi qua.
Rồi nàng bật cười, mắt long lanh.
– Thôi. Đọc tiếp. "Je t'aime" là "Tôi yêu…"
Li nắm tay Chaeng , đặt lên ngực mình, mắt nhìn nàng không rời
– "Je t'aime Chaeng."
Chaeng rút tay lại, nhưng ánh mắt không còn dứt ra được.
– Em…lại…lại sai. Giọng em chưa có nhịp…
– Nhịp tim hả?
Chaeng không đáp.
Nhưng nàng quay đi, bước về bàn, lấy một tập giấy trắng
– Viết năm chục lần. "Je t'aime" và "Tu es à moi."
– Có chị là em chịu viết cả ngàn lần.
– Chị chưa phải của ai hết. Câu đó… chưa ai xứng.
Li ngồi xuống, lặng lẽ viết từng chữ.
Tay cô hơi run.
Từng nét chữ đều nắn nót hết cỡ.
Trời đổ về khuya.
Căn nhà im lặng đến độ nghe được tiếng gió lùa qua tán cây mận bên hiên.
Đèn dầu cháy lặng lẽ, ánh sáng vàng nhạt rọi nghiêng xuống mặt bàn nơi Li đang ngồi, chống cằm, lim dim gục đầu vào tập viết tiếng Pháp.
Chaeng bước vào.
Tay nàng cầm một ly sâm ngũ vị, nghiêng đầu nhìn bóng lưng nhỏ kia, mái tóc buộc gọn, vai gầy run run vì gió đêm thổi lùa qua khe cửa chưa khép.
– Li…
Giọng nàng rất nhẹ.
Li choàng tỉnh, dụi mắt, đứng bật dậy.
– Dạ…Em… em viết chưa xong… em còn…
Chaeng đặt tay lên vai Li, ấn Li ngồi xuống lại ghế.
– Hông phải để kiểm tra bài. Chị đem sâm ngũ vị cho em.
Li ngỡ ngàng, nhìn ly sâm rồi ngước mắt lên nàng.
– Chị nấu hả?
– Ừ. Tự tay.
– Tự tay?
– Ừ.
Li mím môi, nhìn xuống ly sâm đang nghi ngút khói.
Mùi thơm dìu dịu, có cả chút gừng và mùi thuốc bắc, như Li hay uống thời nhỏ.
Li bưng lên, thổi nhè nhẹ rồi hớp một ngụm.
Chaeng ngồi đối diện, chống tay lên bàn, nhìn Li không nói gì.
– Sao nhìn em?
– Thấy em chịu học là chị mừng.
Li đặt ly xuống, nhìn sâu vào mắt nàng.
– Em học vì muốn… đi xa được tới nơi chị đứng. Chị đứng một mình hoài buồn lắm á.
Chaeng cười nhẹ.
Nhưng trong đáy mắt, có một thứ gì đó rất lặng.
– Quen rồi.
– Em hông muốn chị quen nữa.
– Em nghĩ em thay được điều đó à?
– Em hổng nghĩ. Em tin em làm được.
Chaeng đứng dậy, bước tới bên Li, khẽ chạm tay vào mái tóc đã hơi xõa.
– Em còn nhỏ. Còn học nhiều. Đời dài mà…còn gặp nhiều người..
Li ngước lên, ánh mắt long lanh như mặt nước đêm trăng.
– Em biết đời dài… nên em mới muốn đi bên chị, gặp bao nhiêu người hổng quan trọng.. quan trọng là em gặp được chị rồi. Em may mắn ghê hén.
Li cười híp mắt, làm Chaeng mê mẩn ngắm nhìn hồi lâu.
Nàng ngồi xuống bên cạnh, hai người kề vai.
Ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió thổi nhè nhẹ như ru.
Li thì thầm, tay vô thức lần tới gần tay nàng, nhưng dừng lại ở giữa khoảng trống.
Chaeng không nói gì.
Nàng quay sang, nhẹ đặt bàn tay mình lên tay Li, nắm nhẹ
– Nhát quá… nắm đi chị cho đó.
Li quay sang nhìn nàng.
Rồi từng chút một, Li siết nhẹ lấy bàn tay ấy.
– Em hứa với lòng… sẽ hông làm chị đau.
Chaeng nghiêng đầu, mỉm cười.
Nụ cười rất dịu dàng.
Là một nụ cười mà Li không thể quên được.
Nàng khẽ nói
– Chị từng đau nhiều lắm rồi… Em có chắc là em đủ lớn để hông vô tình làm chị đau thêm?
– Chắc.
Chaeng không nói nữa.
Nàng dựa đầu lên vai Li.
Đêm ấy, không có nụ hôn nào.
Không cái ôm siết nào.
Chỉ là một buổi học bị bỏ dở, một ly sâm nguội dần… và hai bàn tay đan vào nhau trên mặt bàn gỗ lim xưa cũ.
Sáng tinh mơ
Nắng vàng còn loang loáng như mật non trên bờ ruộng.
Con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng trải dài, hai bên là bờ cỏ cao còn đẫm sương.
Một đàn cò trắng bay ngang qua, bóng in xuống thửa ruộng xanh đang thì con gái.
Li lội theo sau Chaeng, tay cầm một quyển sổ nhỏ, nách kẹp cây viết chì, còn miệng thì lẩm bẩm
– Mua lúa mùa thì tính theo công. Mua lúa khô thì tính theo cân. Rồi chia mười phần… mình lấy mấy?
Chaeng không ngoái đầu lại, tay nàng xách cây roi mây gõ nhịp nhịp vào ống quần trắng.
Áo bà ba, tóc búi gọn, nón lá nghiêng, bóng nàng đổ dài trên nền ruộng khô.
– Chị mà nghe em hỏi vậy lần nữa là em khỏi theo ra ruộng luôn.
– Em giỡn đó chớ… Em biết mà… mùa này lúa khô phơi được nên giá tốt hơn. Mình thu mua rồi trữ lại bán mùa giáp hạt.
Chaeng dừng lại, quay đầu.
– Biết thì tính thử coi.
– Dạ… nè hé mình mua ba giạ lúa, giá ba đồng rưỡi một giạ, mình bán ra bốn đồng hai, em lời…
– Bao nhiêu?
Li đưa tay lên đếm đếm nhíu mài rồi bặm môi rồi à lên một cái
– Ba giạ mà nhân ba đồng rưỡi là mừ đồng rưỡi, bán bốn đồng hai là mừ hai đồng sáu, lời hai đồng mốt. Hì hì.
Chaeng gật nhẹ.
– Ráng giữ cái đầu đó cho tới hết mùa nghen. Đừng có hôm tính lúa hôm mơ trăng.
– Mơ trăng là khi em nhìn chị đó…
Chaeng liếc xéo
– Cái miệng em nó giỏi hơn cái đầu.
Li cười, đi tới gần hơn, lách chân né bãi sình rồi cầm cây thước gỗ Chaeng đưa, cúi xuống đo từng bao lúa vừa đổ ra.
Mấy người tá điền vác bao lúa, xếp gọn trên tấm bạt lớn.
Một ông lão râu bạc gật đầu chào Chaeng
– Cô hội dậy sớm thiệt… Bữa nay lại dắt theo học trò hả cô
Chaeng đáp gọn lỏn
– Ừ. cho học nghề. Mơi mốt tính tiền thay tui.
Li cười hì hì cúi chào.
Chaeng nhéo một cái Li đứng thẳng băng mặt nghiêm lại
– Ờ.. con chào chú
Ông lão bật cười
– Cô hội lạnh lùng mà trò cô hội thì nhìn hiền lành quá hén
Chaeng liếc Li
– Ừm. Đi đòi nợ như gà mắc thóc.
Li chu môi, lầm bầm
– Bữa nào em đòi cho coi…
Đến chỗ phơi lúa, Li xắn tay áo lên giúp kiểm tra độ khô.
Li nhấc một nắm lúa, rải xuống đất rồi vo thử trong lòng bàn tay.
Cảm giác hạt lúa giòn, sạch, không ẩm.
– Này đủ khô rồi nè chị. Phơi thêm là nổ hột á.
Chaeng đứng chống nạnh, ánh mắt soi mói
– Ai dạy em?
– Em coi mấy lần rồi, học theo. Với… hôm bữa chị dạy, em nhớ hết trơn.
– Nhớ mà còn bắt chị nhắc hoài?
– Bữa đó… tại em lo nhìn cái tay chị vẽ trên bảng. Tay chị trắng quá.
Chaeng chậm rãi bước lại, gõ nhẹ cây roi mây lên trán Li.
– Cái tật… ghẹo chị hoài hà.
Li che đầu, cười lăn cười lóc.
– Ghẹo vậy mà chị còn dẫn em theo. Chị thích em phải hông. Má em nói.. nói dóc là hư đó.
Chaeng cúi sát mặt Li, ánh mắt vừa cảnh cáo vừa như… mỉm cười.
– Dắt theo để dạy. Hông phải để nghe nịnh. Ai thích em? Ai nói dóc?
– Nhưng nịnh vậy… chị vui mà?
– Em biết gì? Đoán mò..tào lao.
Li ghé sát, chép miệng
– Em biết… chị mà hông muốn là chị đã cho em ở nhà rồi.
Chaeng tủm tỉm cười
– Lo xong rồi theo chị về coi sổ sách. Trưa nay có đoàn người Long Hồ xuống bán lúa vụ sau.
Li gật đầu, nhưng mắt vẫn dán vào bóng lưng nàng.
Giữa trưa.
Về tới nhà.
Chaeng ngồi ở bàn lớn, mở sổ ra ghi chép.
Li đem nước mát vô, rồi ngồi sát bên.
– Hôm nay… em làm được chưa?
– Khá.
– Khá là… mấy điểm?
Chaeng viết xong dòng cuối, gấp sổ lại rồi quay qua nhìn Li.
– Sáu điểm.
– Gì kỳ? Em phải được mừ chớ?
– Trừ điểm… vì miệng em nói nhiều.
Li trề môi?
Rồi ngả đầu vào vai Chaeng, lí nhí
– Vậy chừng nào em được mười?
Chaeng không trả lời, chỉ lấy ngón tay gõ nhẹ vào trán Li
– Khi nào em tự đi thu mua, tự về tính lời, làm mọi thứ chị làm thường xuyên mà hông cần có mặt chị. Nào có người khen em khôn khéo hơn chị là được.
– Ai mà khen em.
– Có. Ông Ba Cò bữa gặp chị khen đó.
– Em mà có được cái khôn của chị… em hông cần mười điểm. Em cần có chị luôn.
Chaeng đứng dậy.
– Vậy học cho giỏi đi. Học tới khi vượt mặt chị.
Li chồm tới ôm lấy eo nàng từ phía sau, thì thào
– Em hông muốn vượt mặt chị… Em chỉ muốn đi cạnh bên chị… hoài hoài…
Chaeng siết nhẹ tay Li
– Nói vậy thì… học giỏi lên. Chị còn định giao cả vùng ruộng Tân Thành cho em coi ngó
– Thiệt hông?
– Giao mà mần dở là chị đánh. Không phải thương mà tha đâu đó.
Li cười toe toét, dụi mặt vào lưng nàng.
– Ý… chị nói gì? Thương em hả?
Chaeng xoay người lại, nhìn Li từ trên xuống dưới, tay nâng cằm Li lên.
– Lỗ tai em bị vô nước rồi đi ngoáy đi
Li ngơ ngác.
– Là sao? Em nghe rõ ràng.
– Hông có.
– Có.
– Hông..
Li nhíu mài xụ mặt
– Dị thôi…
Chaeng nhìn Li buồn hiu thì phì cười hai tau xoa nhẹ mặt Li rồi nàng hôn nhẹ lên má Li
– Dị được chưa?
Li đỏ mặt bẽn lẽn gật đầu lia lịa.
Chaeng xỉ tay vô trán Li
– Quỷ nhỏ.. tối ngày đòi hỏi.
________________________________
Buổi chiều cuối hạ.
Cái Nhum nắng rát như đổ lửa.
Chợ lớn đã vãn người.
Trên dãy nhà lầu của hội thương gia và điền chủ trẻ, tiếng xe kéo và tiếng xe hơi vang vang trên nền đất
Li hôm ấy mặc sơ-mi trắng, quần kaki, tóc cột cao, mang giày da
Áo quần đơn giản nhưng gọn ghẽ, ánh mắt sáng lên vì háo hức.
Trên tay Li là tập giấy tờ do chính Chaeng sắp xếp.
Mỗi chi tiết từ sổ ruộng đến giá lúa, nàng đều đã dạy cho Li học thuộc như nấu cháo.
– Nhớ nghen. Em đừng nói nhiều. Lắng nghe. Ghi lại. Ai hỏi thì cứ dạ thưa, nhưng đừng gật bừa.
Li gật đầu.
Chaeng ngồi trong xe, tay cầm quạt lụa, miệng mím chặt.
Nàng không theo vào trong, chỉ bảo người lái xe đậu phía xa cổng chính.
Mắt nàng nhìn theo bóng Li bước vào, tim không hiểu sao cứ đập mạnh.
– Li đi họp thôi. Có gì đâu mà hồi hộp dữ vậy nè…
Bên trong, sáng trưng.
Các điền chủ trẻ ăn vận tươm tất, khăn xếp, áo dài hoặc Tây phục.
Tiếng cụng ly vang lên, bàn tay bắt tay, mùi xì gà trộn với mùi lúa phơi ngoài sân sau, nồng nồng say say..
Li được giới thiệu là người của cô hội ai cũng ồ lên.
– Con nuôi hả?
– Không, nghe đâu… học trò thôi.
Vậy hả? Mắt sáng như vậy mà được cô hội dạy dỗ, sau này chắc nên danh.
Li cúi đầu lễ phép, không đáp.
Đúng như lời Chaeng dặn.
Cho tới khi một giọng nữ vang lên phía sau
– Có ai ngồi ở đây chưa?
Li quay lại.
Một cô gái bằng tuổi Li da trắng, môi đỏ, mặc áo dài gấm màu thiên thanh, đính hột trai.
Tóc uốn nhẹ kiểu Tây, cổ đeo chuỗi ngọc.
– Em là Tiểu Duyên, con ông điền chủ Tư Nhã bên Cái Bè.
Hồi trước có nghe danh cô hội Chaeng hoài, giờ mới gặp người của cô hội.
– Dạ… tui là Li.
– Li hả? Ủa… tên gì nghe… là lạ. Người gốc Hoa hả?
– Dạ… hông… tại cha má thích.
– Rồi nay nhiêu tuổi?
– Mừ bải hà.
– Bằng tuổi cà, ủa mà Li… là học trò của cô hội thiệt hay là..
– Ờ…ờ..học trò á.
– À… vậy chắc khéo tay lắm. Hèn chi thấy Li bảnh bao quá chừng.
Li cười ngại ngùng
– Dạ…
– Sao… cô hội Chaeng dễ tính vậy ta? Người ta đồn cô hội lạnh như tiền, mà nghe nói dẫn Li theo không rời nửa bước.
Li giật nhẹ mình.
– Dạ.. để dạy dỗ thêm cho làm quen thêm người này người kia
– Phải hông à.. hay là… thương?
Li nghẹn họng, chưa kịp trả lời thì Tiểu Duyên đã ngả người sát hơn, tay chống cằm, mắt sáng lên
– Thiệt ra… người như Li.. nếu Li mà chưa có ai… thì có người muốn có đó nha.
Li lúng túng.
Bên ngoài xe Chaeng nheo mắt nhìn vào từ cửa sổ phía hành lang.
Ánh nắng vàng đập vào mắt nàng, nhưng nàng vẫn thấy rõ Tiểu Duyên đang cười nghiêng người, tay chạm vai Li.
Chaeng cắn môi.
– Cái con nhỏ đó…
Nàng xuống xe.
Bước đi thong thả, nhưng ánh mắt như sắc bén tột cùng
Bên trong, Tiểu Duyên vẫn đang cười giòn.
– Mơi mốt Li có dịp qua bên Cái Bè… tui dắt đi coi chợ, uống nước sâm, nghe cải lương nghen.
– Dạ… ờ…
– Dễ thương vậy cà…
Li luống cuống thì cánh cửa bật mở.
Không ai ngờ… Chaeng bước vào.
Tất cả như nín thở.
Nét mặt không cười, chỉ nhẹ gật đầu với mấy ông chủ.
Rồi nàng bước thẳng lại bàn, nơi Li và Tiểu Duyên đang ngồi.
– Em vô họp hay vô hẹn hò?
Li đứng bật dậy, suýt đánh rơi cây viết chì.
– Dạ… dạ hông có. Em chỉ…
Tiểu Duyên cũng đứng dậy, tay khoanh trước ngực
– Cô hội… em chỉ đang trò chuyện. Cô hông thích… em xin phép đi nha cô.. cô đừng ghen nha
Chaeng nhìn nàng, lạnh lùng
– Tui không quen ai để ghen. Nhưng người của tui, tui không thích người khác đụng vào. Dù là… bằng lời nói.
Tiểu Duyên cười khẩy.
– Vậy… người đó là gì của chị?
Chaeng không đáp.
Nàng quay sang Li
– Ghi đủ rồi thì ra ngoài. Ở lâu dễ nhiễm mấy thứ không nên nhiễm.
Li cúi đầu, lí nhí "dạ".
Tiểu Duyên vẫn đứng đó, ánh mắt không vui không buồn, chỉ chậm rãi
– Chị giữ chặt vậy, không sợ có ngày người ta ngộp thở sao?
Chaeng vẫn không đáp. Nàng đi thẳng ra, áo bay nhẹ theo gió. Li đi theo sau.
Ra đến ngoài, trời sầm lại như sắp mưa.
Li lí nhí
– em… em xin lỗi.
– Chị dặn gì?
– Dạ… đừng gật bừa… đừng nói nhiều…
– Mà em làm gì?
Li cắn môi.
-Em… em bị lôi kéo…
Chaeng dừng lại, chống nạnh nhìn Li
– Em biết chị tức gì hông?
– Em biết… em khù khờ
Chaeng gật đầu.
Nhưng rồi nàng nói khẽ, rất khẽ:
– Không phải vì em khù khờ. Mà là vì chị hông hiểu sao chị lại khó chịu như vậy.
Li mở to mắt.
– Chị…
– Im đi. Về nhà rồi nói.
Tối hôm đó, căn nhà cổ bên bờ rạch nhuộm màu vàng nhạt.
Ngọn đèn bão treo cao bên hiên chiếu bóng cây sao rơi dài xuống sân lát gạch
Đêm yên ả sau một buổi chiều lặng gió.
Tiếng dế rỉ rả trong vườn.
Mùi nước lá sả thoảng nhẹ trong không khí.
Li ngồi trên bậc thềm sau khi rửa mặt.
Tóc còn hơi ướt. Trên tay là cái khăn lau tóc, nhưng ánh mắt thì cứ nhìn vào bóng tối phía bờ rạch.
Bên trong nhà, Chaeng đang ngồi ở chiếc bàn con trong phòng khách, tay lật sổ, nhưng chẳng đọc nổi chữ nào.
Tiếng chân nhẹ vang lên sau lưng.
Nàng không cần quay lại cũng biết ai.
Li đứng đó.
Tay bối rối, chân bước tới rồi lại dừng.
Cuối cùng, Li ngồi xuống bên cạnh Chaeng.
Ghế gỗ vang lên tiếng cót két khẽ.
– Em xin lỗi… chuyện hồi chiều.
Giọng Li nhỏ, khàn, không nhìn thẳng nàng.
Chỉ nhìn đôi tay mình đang đặt lên gối.
Chaeng vẫn lật sổ.
– Biết lỗi là tốt. Sau này đừng để ai mồi chài em kiểu đó nữa.
– Dạ.
Rồi… một lúc lâu sau, như có gì nghẹn lại trong cổ họng, Li thì thầm
– Nhưng mà… em đâu có làm gì sai đâu chị.
Chaeng khựng tay.
Nàng nhìn qua, ánh đèn phản chiếu đôi mắt nghiêm nhưng không lạnh.
– Em không làm gì sai. Nhưng… chị ghét nhìn em cười với người khác. Em chỉ muốn chị cười với em…
Chaeng quay mặt đi, giọng chậm rãi
– Em đâu phải ai quan trọng…đâu mà chị cười hoài được.
Li cắn môi.
Lòng nghẹn lại.
Chaeng chưa kịp phản ứng thì… Li cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng.
Một cái chạm.
Nhẹ.
Rất nhẹ.
Giống như một cánh bướm đậu xuống một chiếc lá còn đẫm sương.
Chaeng mở to mắt.
Nàng định đẩy ra, nhưng Li đã rút môi lại, chỉ nhìn nàng, mắt ươn ướt, giọng run như tơ:
– Em không biết mình là gì của chị… Nhưng em biết… chị quan trọng với em lắm.
Chaeng không nói.
Không rầy. Không la.
Nàng vẫn ngồi yên.
Và điều đó làm Li như được tiếp thêm can đảm.
Li cúi xuống lần nữa.
Lần này… nụ hôn không còn dè dặt.
Môi Li áp chặt hơn, tay siết lấy bờ vai nàng.
Hơi thở hai người quyện vào nhau.
Hơi men trong máu như rực lên trong từng đường gân.
Bàn tay Li vuốt lên bờ vai Chaeng rồi lướt xuống sống lưng nàng.
Một luồng điện nhẹ chạy dọc cơ thể.
Chaeng nín thở, không đẩy ra… nhưng cũng không đáp lại.
Tay nàng nắm chặt vạt áo.
Li thì thầm
– Em hông biết phải sống sao nếu sau này hông có chị bên đời…
Một tay Li luồn qua ôm eo nàng.
Nàng khẽ rùng mình.
Rồi… đột ngột, Chaeng đẩy Li ra.
Không mạnh, không thô bạo.
Nhưng đủ để đặt lại khoảng cách.
– Chưa tới lúc… Li.
Giọng nàng rất nhỏ.
Không giận.
Không đắn đo quá lâu chỉ… có chút gì đó như tan ra trong gió.
Li cúi đầu.
– Em xin lỗi.
Chaeng đứng dậy.
Quay lưng lại.
Nàng đi ra ngoài hiên, không nói gì thêm.
Lưng áo trắng bay nhẹ theo gió đêm.
Li ngồi lại trong ánh đèn vàng, tim đập loạn, môi còn run rẩy vì cái chạm vừa rồi.
Và nước mắt… chảy ra lúc nào không hay.
Li không hối hận nhưng Li đã biết… Chaeng là người không dễ chạm vào bằng dục vọng.
Chaeng như một cánh sen mùa nước nổi
Không thể hái bằng tay trần.
Chỉ có thể nâng niu bằng tất cả lòng thành.
____________________________
Li đứng chờ trước hiên, gương mặt em trắng xanh sau một đêm không ngủ.
Khi Chaeng bước xuống, ánh mắt hai người chỉ gặp nhau trong thoáng chốc, nhưng có cái gì âm ấm, ẩn nhẫn bên dưới lớp mặt nạ im lặng ấy.
Không ai nhắc lại chuyện đêm qua.
Chaeng không trách.
Li cũng không biện minh.
Hai người đi qua sân, định lên ghe nhỏ để ra bến Cái Bè, kiểm ruộng thì… bà Nhiên đứng chắn ngay cửa ngõ.
Bà mặc áo lụa đen, tóc búi gọn, khuôn mặt cùng ánh mắt sắc như dao.
Dưới tán cây vối, bà nhìn con gái từ đầu đến chân, rồi nhìn sang Li, ánh mắt nghiêm lại.
– Mới sáng ra đã kè kè con nhỏ đó bên mình nữa rồi hả?
Chaeng không dừng bước, chỉ nghiêng đầu chào rồi trả lời nhạt như nước lã
– Con đi coi ruộng. Mang theo sổ sách.
– Sổ sách cần thì người làm nào đi chẳng được. Má nói con nghe, đừng tưởng má già rồi không biết cái gì. Lâu nay con dạy dỗ nó hơi nhiều. Cái ánh mắt con nhìn nó. Cái cách con để nó ngồi ăn cùng mâm, đứng gần vai sát cánh….
Chaeng đứng lại.
Nàng quay người lại đối mặt với má.
Li đứng yên phía sau, cúi đầu, tay bấu nhẹ vạt áo bà ba.
– Má muốn nói gì, má nói cho hết đi.
Bà Nhiên nhìn con gái trân trân. Giọng bà rít lên từng chữ.
– Má nói vậy là vì thương. Đừng mang cái thứ tầm bậy vào đời mình. Cô ba, cô út, cả dòng họ này, con muốn sau này mang gì ra nở mặt với người ta? Còn con nhỏ này, nó là ai? Là cái đứa mua về để cấn nợ. Má không cấm nó học, không cấm con dạy nó…. nhưng đâu ai lại dẫn đàng đi buôn hả con?
Chaeng im lặng.
Nàng ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt má mình, không một chút sợ hãi.
– Má nói đúng. Là người con mua về. Nhưng má lầm một chỗ.
-Lầm cái gì?
– Con hông dẫn đàng đi buôn, con đang tìm người thay con gánh vác.
Giọng nàng vẫn đều, nhưng ánh mắt rực lên như lửa.
– Má cứ chờ xem kết quả. Miễn đừng ai cản đường Li bước là được.
– Cái gì? Thay con gánh vác? Là…là sao?
Bà nạt lớn
– NÓ KHÔNG CÓ CỬA ĐÂU.
Chaeng vẫn điềm tĩnh
– Ngày nào con ngồi lên ghế chánh tỉnh trưởng… cửa sẽ tự mở. Có hay không lúc đó má sẽ rõ.
Bà Nhiên thở nặng nề
– Con… con lại tranh chức nữa sao?
– Con đâu thể cứ nối gót má… má chưa từng ngồi ở đó thì con phải ngồi được.
Chaeng nhìn sang Li
– Và… rồi má sẽ thấy.
Gió sớm thổi nhẹ qua hiên nhà. Lá cây rơi xuống trước mặt bà Nhiên.
Bà đứng đó, im lặng một hồi lâu.
Gương mặt bà dần trầm xuống.
Rồi không nói gì thêm, bà quay người bước vào trong.
Li vẫn đứng đó, mặt tái nhợt.
Chaeng xoay lại, nhìn Li, giọng dịu đi
– Đi thôi …. Coi ruộng rồi dìa chị nấu món em thích.
– Canh chua hả chị?
Chaeng gật đầu mỉm cười ôn nhu với Li.
Bà Nhiên ngồi trong nhà nhìn di ảnh chồng bà rồi bà lầm bầm
– Nó vượt khỏi tầm tay tui… nó muốn vượt mặt tui.. chống đối tui…
Rồi bất ngờ bà chụp cái ly trà chọi mạnh về phía di ảnh. Cái ly bể tan nát, bà thở hồng hộc nhìn ông
– Con gái ông.. quá giống ông. Cứng đầu và … chưa biết đá biết vàng đâu.
________________________________
Gian bếp nhà Chaeng chỉ còn ánh đèn dầu mờ mờ hắt xuống chiếc bàn gỗ cũ.
Ngoài sân, tiếng dế kêu đều đều, tiếng lá chuối chao nghiêng, va nhau xào xạc.
Li đang ngồi xắt rau, miệng khe khẽ huýt sáo một giai điệu vô danh.
Ánh lửa rọi hồng lên gương mặt Li, trong sáng và lặng lẽ.
Vóc dáng đó, đôi tay nhanh thoăn thoắt, ánh mắt lúc nào cũng có vẻ gì đó chăm chú, nhưng lấp ló sau đó là… mong ngóng.
Chaeng đứng ở cửa, im lặng nhìn.
Nàng khoác chiếc áo bà ba lụa màu chàm, tóc vẫn còn hơi ẩm sau khi gội.
Khuôn mặt nàng không son phấn, tự nhiên vẫn sắc sảo.
Nàng nhìn Li như nhìn một người xa mà quen, gần mà lạ.
Nàng cũng chẳng hiểu… vì sao đêm nay lại ra bếp tìm Li
– Còn thức hả?
– Dạ. Em tính làm đồ sẵn mơi nấu đồ ăn sớm… mơi chị dậy sớm chắc bụng đói lắm nè. Nay ăn có xíu xiu.
Chaeng ngồi xuống, nhìn nồi nước đang sôi.
Không khí trong bếp nóng hơn thường lệ, có lẽ vì bếp lửa, hoặc… vì người.
– Em rảnh quá hả? Giờ này mà lo sáng lo trưa.
– Hổng phải rảnh, mà… em muốn có cớ … gần chị
Chaeng liếc nhẹ sang.
– Sao phải cần cớ?
– Tại chị lạnh lùng quá, em sợ đến gần chị hoài… chị ghét.
Chaeng không đáp.
Một thoáng trầm mặc.
Li bỏ dao xuống, ra lu rửa tay, chùi tay vào vạt áo, rồi quay lại, ngồi gần nàng hơn một chút.
– Em hỏi thiệt… chị có từng nghĩ đến chuyện… sẽ chấp nhận bản thân mình thương em hông?
Chaeng đưa mắt nhìn Li, nhưng không trả lời liền.
Trong ánh mắt nàng, có tia sáng dao động.
Nàng xoay mặt đi, giọng nhỏ hơn
– Em còn nhỏ. Còn phải học. Chị nghĩ đến rồi cũng phải quên đi thôi.
Li cúi đầu, lặng đi một thoáng.
Nhưng Li không bỏ cuộc.
Li đưa tay, nhẹ chạm lên mu bàn tay nàng đang đặt trên đầu gối.
Lần đầu tiên, chạm mà Chaeng không run, không né.
– Mỗi ngày em đều học mà… Em đâu có ham chơi, em đâu có cãi lời.
– Lo học cho giỏi đi. Học để sống. Không phải học để đòi tình cảm.
– Nhưng nếu em học cho giỏi mà… em vẫn thương chị thì sao? Khi nào chị mới chấp nhận bản thân mình thương em…
Chaeng nhíu mài .
Ánh mắt nàng đanh lại.
Nhưng giọng nói lại run rẩy hơn bao giờ hết.
– Em là cái gì của chị, mà nói chuyện thương với nhớ? Nói hoài bực nha.
– Dị thôi… em hông hỏi nữa…
Chaeng nhìn Li
Li nhìn lại.
Ánh mắt Li lúc này không còn sợ, mà thành thật và u uất một nỗi niềm đau đáu khó tả.
– Miễn là… em có thể ở cạnh chị… là thứ tình cảm gì cũng được… lâu lâu chị lạnh nhạt rồi lâu lâu lại ngọt ngào… Hồi đó Candy cũng dị…
Chaeng lặng người.
Li nhẹ nhàng, chậm rãi… ghé sát lại.
– Em biết em còn khờ, còn quê mùa, chưa có thứ gì xứng với chị. Nhưng tình cảm… có khi hổng cần phải xứng
Rồi… môi em khẽ chạm vào môi nàng.
Lần này không vội, không gấp.
Mà rất chậm.
Rất mềm mại..
Rất dịu dàng…
Chaeng ban đầu đơ người.
Nàng không trả lời, không phản kháng, nhưng cũng không né tránh.
Đôi môi nàng hé nhẹ.
Rồi… nàng thở ra, khẽ run trong vòng tay Li
Li cảm nhận được… hơi thở ấy như một ngọn lửa len vào tim mình.
Môi tìm môi.
Rồi từ nhẹ nhàng, hóa thành say đắm.
Từ dè dặt, hóa thành khát khao.
Tay Li vòng qua lưng nàng, rồi siết nhẹ lấy eo, rồi vuốt bờ vai mảnh, rồi luồn qua sau gáy nàng, giữ nàng lại.
Chaeng ưm lên một tiếng rất khẽ.
Đôi tay nàng run lên trong vô thức.
Nhưng nàng vẫn chưa đẩy Li ra.
Cho đến khi môi Li bắt đầu di chuyển, sâu hơn, tìm kiếm sự đáp trả mạnh mẽ hơn… thì Chaeng khẽ đẩy nhẹ một cái.
– Dừng lại…
Giọng nàng nhỏ.
Và yếu.
Li nhìn nàng, thở dốc.
Li không giấu được nỗi khao khát nữa.
Nhưng vẫn kìm lại.
Vẫn lùi về một bước.
Đợi nàng sẵn sàng đón nhận mình một cách tự nguyện.
– Em xin lỗi…
Chaeng thở dài, ngồi thẳng dậy, nhưng mắt nàng vẫn nhìn em rất lâu.
– Chị… không muốn làm em tổn thương…chị không muốn em có chuyện gì cả…. Ròi em sẽ hiểu
– Nhưng chị cũng đâu muốn em là của ai khác?
– Không. Chị không muốn. Nhưng nếu em muốn là của chị… thì em phải kiên nhẫn…
– Vậy là.. chị thiệt bụng thương em hả? Phải hôn? Đúng chưa? Nè hông có nói dóc nha.
Chaeng nhìn Li đang cười hí hửng đợi nàng trả lời.
Lần đầu tiên, nụ cười của nàng không có gượng gạo, không có toan tính.
Chỉ là một nụ cười… của một người phụ nữ yếu lòng vì một đứa nhỏ cứng đầu.
Nàng gật nhẹ.
Li tủm tỉm cười.
– Nấu lẹ. đi ngủ nè.
Chaeng đi vô phòng trước và lúc này nàng mới thở dài khi chỉ có một mình.
Nàng lo cho Li và cũng là lo cho chính mình vì cha nàng bị giết hại… cũng là thời điểm tranh chức tỉnh trưởng.
________________________________
Chaeng vừa từ văn phòng Hội đồng tỉnh về.
Nàng bước vào gian nhà sau, vai khoác nhẹ tấm khăn lụa.
Vừa rửa tay trong thau nước mưa mát rượi, nàng vừa liếc thấy Li đang loay hoay xếp lại đống giấy tờ cũ.
Ánh sáng lụi dần ngoài hiên.
Trong nhà, yên tĩnh đến mức nghe được tiếng muỗi vo ve.
Li ngồi bệt dưới nền, ngẩng lên, tay vẫn cầm sấp biên lai sổ thuế.
– Chị đi họp miết vậy… bữa nào cũng đi, chừng nào mới rảnh?
Chaeng không nhìn Li chỉ chậm rãi lau tay vào chiếc khăn bông sạch.
Một lúc sau nàng mới trả lời, giọng rất nhỏ, rất châm biếm
– Đó đâu phải họp. Chị đi chợ.
Li tròn mắt, tưởng mình nghe lộn.
– Hả? Chợ đâu? Bộ chị… giỡn chơi?
Chaeng quay lại nhìn Li .
Cái nhìn bình tĩnh, thẳng vào mắt.
Không có một tia đùa cợt nào.
– Em tưởng chợ là chỉ có mấy cái mâm bán rau hả? Giống má em bày một mẹt ngò gai, rau thơm hái từ vườn nhà, bữa nào dư thì mua được chai dầu, ít nước mắm. Đó cũng là chợ. Nhưng ngoài kia… cái chợ của người lớn… nó bự hơn nhiều.
Li nuốt khan.
Chaeng kéo ghế, ngồi đối diện Li, mắt nhìn ra ngoài sân vắng, nhưng giọng thì như lùa từng chữ vào tai Li
– Em biết hông, trong cái chợ chị đi, người ta mua bán nhiều thứ… mà toàn thứ kỳ cục, mua bằng cấp, mua danh vọng, mua một chức tỉnh phó, mua vị trí trưởng ban sở vụ… thậm chí, mua luôn cả sự im lặng của một thằng đàn ông.
Mua lòng trung thành.
Mua vết sẹo.
Mua giấc mơ.
Li thở nhẹ.
– Em chưa từng nghĩ… thế giới của chị lại… gớm ghê đến vậy.
– Bất cứ gì cũng là hàng hóa, lạ gì.
Chaeng cười khinh rẻ
– Sống trong tâm thế của một kẻ đi chợ, và tất cả là một cái chợ khổng lồ, hàng họ đa dạng đến mức mua gì cũng có, kể cả mua thần bán thánh,trinh tiết, con người… em bớt bỡ ngỡ đi .
Giọng nàng vẫn đều đều, nhưng ánh mắt bắt đầu có vẻ mệt mỏi.
– Có bữa, vô bịnh viện. Đốc tờ nói muốn cười phải mua. Có bữa đi làm giấy tờ, người ta hỏi "Muốn lẹ hông? Mua thời gian đi, cũng rẻ." Rẻ… là bao nhiêu? Không ai biết. Chỉ biết mua hay không mua.
– Vậy… chị cũng mua hả?
– Chị bán.
Li ngẩng người. Chaeng gật đầu chậm rãi
– Chị bán sự lạnh lùng. Bán tiếng nói. Bán quyền lực. Bán cả tự do… để đổi lấy sức ảnh hưởng. Ở cái chợ khổng lồ này, ai cũng là kẻ bán buôn. Không ai miễn nhiễm hết.
Li cúi đầu.
Lâu nay Li chỉ thấy Chaeng đẹp, giàu, có quyền và thông mình..
Nhưng chưa từng hiểu vì sao mỗi ngày nàng bước ra cửa, về nhà thì trầm mặc như một bóng cây già rụng lá.
– Em hỏi thiệt, có ai… hông đi chợ được hông?
– Không. Kể cả em… một ngày nào đó cũng sẽ phải đi.
– Nhưng… chị biết là em hông thích. Em thấy… ghê sợ.
Chaeng bật cười.
Như thể Li vừa nói một câu ngây thơ vô cùng.
– Em nghĩ chị thích cái chợ đó hả? Không. Chị chỉ không có quyền chọn khác. Nếu em sợ… thì giỏi đi để làm người bán đừng làm người mua
Chaeng đứng dậy.
Đi đến bên cửa sổ.
Ánh chiều muộn lọt qua khe lá dọi lên tấm lưng nàng, bóng dáng cao gầy, kiêu hãnh.
Li nhìn theo, lòng ngổn ngang.
Nàng nói tiếp, lần này là một lời cảnh tỉnh, nhưng cũng là một giấc mơ lặng thầm
– Em tưởng chị là thần thánh? Không đâu. Chị cũng chỉ là người đi chợ… cố tỏ ra mình không mặc cả. Nhưng thật ra… trong lòng thì đã cân đo từng ánh mắt, từng câu nói, từng cái gật đầu. Tụi nó tưởng chị tham vọng lắm
Chaeng lắc đầu
– Nhưng tụi nó đâu biết… có lúc chị cũng muốn bỏ quách hết để về ngồi bán rau như má em, ráng mua đủ dầu, nước mắm… sống như một con người.
Li bước đến sau lưng nàng, khẽ ôm lấy nàng từ phía sau.
– Vậy chị dạy em đi. Dạy em làm sao… để mai mốt… nếu phải đi chợ, em không bán rẻ mình. Cũng không để chị một mình như vậy nữa.
Chaeng không trả lời.
Nhưng bàn tay nàng lần mò nắm lấy tay em, siết lại rất nhẹ.
– Muốn đi chung thì phải học đi. Giờ em chỉ cần học thôi.
_______________________________
Mùa hè năm ấy, trời nắng giòn như bánh tráng phơi ngoài sân.
Những giọt nắng rơi lấp lánh qua kẽ lá, vàng hoe trên nền gạch tàu sân sau.
Thấm thoát đã ba năm kể từ ngày Li được đưa vào nhà Hội đồng.
Ba năm trôi qua như một chớp mắt nhưng cũng đủ dài để một đứa như Li biết sợ, biết run khi thấy bóng người con gái quyền lực kia, giờ đã biết đứng thẳng lưng, cúi đầu đúng lúc, ngẩng mặt đúng chỗ.
Và sáng nay, Chaeng đọc được trên tờ giấy báo điểm gửi về từ trường cao đẳng Sài Gòn Li đã đỗ thủ khoa.
Trong cái nhìn đầu tiên vào bảng điểm ấy, Chaeng không cười.
Nhưng tay nàng run nhẹ.
Một thoáng, môi nàng mím lại, rồi sau đó nụ cười nở trên môi, hiếm có, và đầy tự hào.
Nàng gọi lớn
– Li. Lợi đây chị biểu.
Tiếng bước chân chạy vào, lẹ làng, quen thuộc.
Chaeng ngồi bên bàn, tay cầm tờ giấy, đặt lên bàn, ngón tay chạm vào tên Li một cách đầy trân trọng.
– Từ nay, em có thể đi với chị ra ngoài rồi.
Li tròn mắt.
Li không hiểu rõ "đi với chị" là gì.
Nhưng ánh mắt Chaeng khi nói câu đó… dịu dàng mà xa vời, như thể bên ngoài cánh cổng này là một thế giới khác, nơi Chaeng luôn đơn độc đi một mình và giờ, nàng muốn Li bước bên cạnh.
– Hôm nay chị có cuộc gặp quan trọng. Có một người… sẽ là nhân vật đứng sau nhiều sự điều động lớn ở tỉnh. Chị muốn đưa em đi gặp người đó. Cũng là dịp… để thử xem, em học bao nhiêu năm rồi, có đáng một chén trà chưa.
Li cúi đầu.
– Dạ, em đi.
Buổi chiều hôm ấy, chiếc xe hơi màu đen của nhà Hội đồng lăn bánh chầm chậm trên con đường phủ đầy bụi đỏ.
Chaeng mặc áo dài lụa mỏng màu huyết dụ, môi nàng tô son nhẹ, ánh mắt sắc sảo và đầy mê lực.
____________________________
Bên cạnh nàng, Li bước đi cẩn trọng như đã quen từ lâu.
Li không còn là Li ngày nào
Người đàn ông họ gặp là ông Khâm Tổng đốc Nam Kỳ.
Ông ta rót trà, mời Chaeng , rồi quay sang nhìn Li
– Cô gái này… là người của nhà Hội đồng?
– Dạ, là học trò của em.. em dạy ba năm nay đó anh
– Ba năm?
ông Khâm nhíu mày, liếc nhìn Chaeng , rồi lại nhìn Li, mắt đầy tò mò
– Chắc không chỉ học chữ?
Chaeng nhấc ly trà lên, cười nhẹ
– Học đủ.Nếu một ngày em không còn… thì ít nhất, em ấy cũng đủ vững để làm chủ một vùng.
Ông Khâm trầm ngâm.
Một lúc sau, ông gật đầu.
– Em giỏi thật. Dạy người như rèn dao. Có khi còn bén hơn cả em
Chaeng cười nhẹ, tay vẫn không rời ly trà
– Em ấy sẽ vượt tôi. Em dạy là để Li vượt mặt. Nếu không, em đâu có mất ba năm thanh xuân mà gò từng chữ một.
Li cúi đầu thật sâu.
Trong lòng em ấm lên không phải vì được giới thiệu, mà vì… đây là lần đầu tiên, Chaeng thừa nhận rằng Li là người của nàng.
Dù chỉ bằng một câu nói ẩn dụ
– Hôm nay em tìm anh.. có việc gì?
Chaeng nghiêm túc đặt ly trà xuống bàn
– Em sắp vào đợt bầu cử tỉnh trưởng.. anh có thể nâng đỡ giúp em..
– Li sao?
– Dạ. Đứng chỗ nào cũng được.. tùy ý anh.
Ông trầm ngâm nhìn Chaeng rồi ngẫm nghĩ hồi lâu
– Được. Năng lực đến đâu thì… tính tiếp. Em yên tâm. Lần này anh lo lính lác dữ lắm. An toàn mà.
Cùng thời điểm ấy, ở nhà Hội đồng, bà Nhiên ngồi quay quạt nan, ánh mắt xa xăm, đầy toan tính.
Bà nhìn bức ảnh Chaeng dắt Li đi trong sân trường, báo chí địa phương đưa tin thủ khoa mới.
Bà đặt tờ báo xuống, giọng chua cay
– Đũa mốc sắp chòi mâm son. Tao mà để nó bước lên bằng cái danh nhà Hội đồng… thì mặt mũi tao để đâu?
Ear đang ngồi đánh phấn, sửa soạn đi buổi tập hát.
Bà nhìn qua, bỗng gọi lại
– Con Út. Lợi đây má nói chuyện.
– Dạ? Má kêu con?
– Má hứa… Nếu con làm giúp má chuyện này… thì muốn ca hát gì cũng được. Má sẽ hông cấm nữa. Mà cũng hông ai cấm con nữa.
– Chuyện gì? Má?
– Làm sao… cho chị con đuổi con nhỏ Li đi.
Ear khựng lại.
Ear do dự.
Nhưng ánh mắt của bà Nhiên… không để con cái có cơ hội từ chối.
– Từ ngày nó vô nhà mình… chị con nó khác. Má thấy hết. Đứa nào dám làm chị con mềm lòng… má hông để yên đâu. Con giúp má… thì đời con nhẹ. Còn không… đừng trách má cạn tình. Nó phải cứng để giữ cơi ngơi này chớ… cứ vầy nó sẽ làm sụp đổ cả thôi.
Ear nuốt nước bọt.
– Nhưng… Li nó cũng đâu có mần gì quá đâu má.
– Những gì Chaeng nó làm.. là chống đối má.. là muốn đưa con Li vô nhà này… nó là cái ngữ nào mà muốn chạm vô gia sản má làm lụng bao năm?
– Má… đừng khắt khe quá mà..
– Im. Chị hai con.. ngu lắm.. má không lên nổi tỉnh trưởng thì sao nó có thể. Vậy mà vẫn làm để nhục mặt thêm
– Má hổng làm được ai biết.. Chị hai bả làm được sao?
Bà Nhiên trừng mắt
– Con cái hông nên qua mặt cha má..
Dưới ánh đèn vàng nhạt, bóng bà Nhiên hắt dài như một thứ quyền lực không gì gạt bỏ được.
– Làm hay không?
Ear nghĩ hồi lâu rồi gật đầu
– Con làm..
Bà Nhiên nhìn Ear đi rồi bà mới thở hắt ra
– Nó mà vượt quyền mình.. thì có khi… người chết cũng biết nói ra bí mật.
Bà lầm bầm một mình nghĩ rằng chẳng ai hay.
Tối ấy, Chaeng và Li về đến nhà.
Gió rì rào ngoài sông.
Bà Nhiên không ra đón.
Không ai ra đón cả.
Chỉ có gia đinh.
Chaeng cũng không cần.
Nàng bước thẳng vào thư phòng, tháo khăn choàng, quay lại nhìn Li.
– Hôm nay em làm tốt. Mắt nhìn không sợ, lời nói không vấp. Nhưng nhớ, trong chợ đời… ai nói gì cũng được, chỉ đừng để bị mua.
Li nhìn nàng, mắt long lanh
– Em chỉ mong… ngày nào chị cũng để em đi bên cạnh như vậy.
Chaeng quay đi.
Nhưng Li thấy lưng nàng khẽ động đậy.
– Rồi em sẽ được bên chị khi chị đạt được vị thế chị muốn..
Li gật đầu.
Mắt Li sáng lên, trong lòng ngọn lửa tình đã rực cháy
Còn bà Nhiên… đang âm thầm thắp lên một ngọn lửa khác.
Bà ngồi thẫn người nhìn di ảnh ông hội…
– Ông à… con gái ông.. giỏi lắm rồi. Nó hổng coi tui ra gì nữa.. y như ông.
Rồi bà cười khẩy. Tay lần tràng hạt tay gõ mõ.. miệng cứ liên tục Nam Mô
🌟