Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Series LC Miền Tây - Chương 26

  1. Home
  2. Series LC Miền Tây
  3. Chương 26
Prev
Next

Năm ấy trời Vĩnh Long mưa ít hơn mọi năm.

Đồng khô, đất nứt, cỏ úa vàng theo tháng Bảy lùi dần về cuối.

Mây đục trắng phủ lửng lơ trên những cánh đồng chưa kịp gặt, không khí oi nồng đè nặng lên từng mái nhà lá xiêu vẹo nằm nép mình sau hàng dừa nước.

Vào một buổi sáng đầu tháng tám, trời không nắng mà cũng chẳng mưa, gió từ vàm sông lùa lên mang theo mùi phù sa hăng hắc, báo hiệu một điều chi đó bất thường sắp xảy đến.

Bất thường cho tá điền, cho giai cấp nông dân còn điều sắp xảy đến là… địa chủ thu thuế má.

Người trong vùng gọi nàng là cô hội đồng Chaeng .

Tên Tây là để đi gia thiệp với tụi Tây chớ thiệt ra nàng tên Phác Thái Anh.

Họ Phác làm chủ đất khắp vùng Vĩnh Long, từ đời ông nội tới cha nàng đều là hội đồng lớn, đi xe hơi từ cái thời dân mình còn đi bộ đội nón lá, nói tiếng Tây khi người ta còn chưa rành chữ quốc ngữ.

Chaeng là con gái đầu lòng của hội đồng Phác và bà hội Nhiên người đàn bà dữ như cọp, nói một là không ai dám nói hai.

Chaeng được nuôi dạy khắt khe, học chữ Tây, học cưỡi ngựa, lái xe, bắn súng….. học tất cả mọi thứ từ khi biết đọc biết viết.

Mười sáu tuổi được đưa qua Pháp, học bốn năm, lúc về lại đứng một mình giữa nhà ngói ba gian, tay cầm sổ ruộng, mắt lạnh như băng khi má giao hết trọng trách lên người mình vì bà cảm thấy cần được "nghỉ ngơi"

Nàng với sắc đẹp chin sa cá lặn, trắng như sữa, lại có con ngươi màu hổ phách lạ lẫm mà mê hồn, vóc dáng lại đẫy đà, thon thả, cao ráo, ngũ quan thanh tú.

Người trong vùng đồn cô hội trẻ chưa chồng là vì khinh đàn ông.

Có người nói nàng có bệnh, người nói nàng kỳ cục, người thì nói nàng chỉ chờ ông Tây nào cưới đem về Paris.

Nhưng ai nói gì thì nói, hễ nàng bước ra sân, đi guốc đen, áo dài trắng, mắt không nhìn ai mà người ta tự động cúi đầu.

Nhà hội đồng rộng gần bảy mẫu, hàng chục người làm, nhà ngói ba gian lợp ngói âm dương, nền gạch Tàu bóng như soi được mặt.

Mỗi sáng, có người lo cơm, người lo trà, người quét sân, người đứng gác cổng, nhưng chưa ai dám mở miệng gọi tên thật của cô hội.

Chỉ dám lí nhí

– Dạ, bẩm cô hội…

Chaeng chưa từng cười lớn, chưa từng nói nhiều.

Nàng điềm đạm, sắc sảo, ra lệnh không cần quát, phạt không cần rầy, chỉ liếc một cái cũng đủ cho người làm lạnh xương sống.

Nhưng cái đáng sợ nhất không phải là đôi mắt đó, mà là đầu óc của nàng

Từ ngày hội đồng Phác mất, bà hội muốn được nghỉ ngơi nên lui lại phía sau, để Chaeng lên thay.

Từ ngày cô hội trẻ nhất xứ xuất hiện, nàng siết nợ tá điền hơn nửa vùng, thâu đất không chớp mắt, đuổi ba mươi hộ không đóng nổi thuế.

Nàng chưa tới hai mươi bốn tuổi mà đã cứng hơn đá, dữ hơn ông chánh tổng.

Dân trong vùng chỉ dám gọi nhỏ mỗi khi muốn thưa chuyện

Ira em gái của Chaeng là người nhìn Chaeng bằng ánh mắt khác.

Trong mắt Ira, Chaeng rất khác… thân thiện và dễ gần.

Vì ở Pháp cùng nhau nên Ira hiểu rõ Chaeng vốn dĩ không phải tánh tình như vậy chỉ là…. từ khi má đặt trọng trách lên vai Chaeng phải mang cho mình một vỏ bọc lạnh lùng như má mong muốn

– Tuyệt đối hông có nương tay với tụi tá điền, gia sản nhà này má giao cho con, làm lên  chớ hổng làm xuống à.

– Dạ… má..

Trời ít mưa, đồng ruộng khô queo, lúa cháy hạt, nước rút sâu tới tận đáy mương.

Đám ruộng của ông Bảy nằm cặp mé kênh An Bình, mùa rồi trồng không nổi vì hạn.

Hồi đầu năm, ông có lên nhà hội xin mượn giống, Chaeng ký cho ba chục giạ, tính tiền lời hai đồng.

Giao kèo ghi rõ, trễ một mùa là phạt thêm hai hào, trễ hai mùa là siết ruộng.

Vậy mà nay, cũng chưa thấy đồng nào đưa lên.

Chiếc Citroën đen bóng chạy thẳng vô xóm nhỏ.

Người tài xế lái không bấm còi, nhưng tiếng máy xe rì rì vang xa mấy dặm.

Đám con nít thấy liền hét lớn

– Xe cô hội..Xe cô hội tới..

Người lớn đang bửa củi, sắp rơm cũng bỏ hết, đứng nép sau hàng cau, lòng hồi hộp như sắp bị gọi tên trước làng.

Chiếc Citroën  lao đi trong tiếng máy đều đều, kính xe khép kín, bánh lăn lên mặt đường tạo thành một vệt dài in sâu trên lớp đất.

Trên xe, Chaeng ngồi yên phía sau, áo dài trắng không gợn một nếp nhăn, tay đặt lên đầu gối, mắt nhìn thẳng không chớp.

Nàng không nói gì suốt cả quãng đường từ nhà tới đây.

Người tài xế ngồi phía trước, mặt lạnh tanh, không dám mở miệng hỏi han gì.

Gã người làm cầm cuốn sổ nợ ngồi bên tài xế, mặt tái hơn màu giấy.

Chiếc xe thắng trước nhà ông Bảy.

Căn nhà lá xiêu vẹo, mái lủng từng lỗ, vách trét đất bị mưa dầm đục ra từng mảng.

Chưa kịp ai chạy ra đón, Chaeng đã mở cửa bước xuống, đôi guốc đen chạm nhẹ lên mặt đất làm văng lên chút bụi khô.

Theo sau nàng là hai người lính mặc đồ kaki ôm súng, một tên người làm trẻ tuổi tay ôm cuốn sổ cái dày cộm.

Chaeng đứng đó, giữa nắng sáng mờ đục, chẳng buồn che dù, mắt lia nhanh về phía trước nhà rồi hỏi một câu ngắn gọn, giọng không cao không thấp, nhưng khiến ai nghe cũng rùng mình

– Ông Bảy đâu.

Từ trong nhà, bà Chín Hoa,  vợ ông Bảy tất tả chạy ra, miệng lắp bắp

– Dạ, dạ, bẩm cô hội… ông nhà tui đau bụng, đang nằm sau hè, để tui kêu ổng ra…

Chaeng không nói gì, chỉ hơi nghiêng đầu.

Người lính phía sau lập tức bước tới mở cổng rào tre.

Bà Chín quýnh quáng dẫn đường, miệng không ngớt lải nhải những câu xin lỗi lộn xộn

Gã người làm mở sổ, lật sẵn trang nợ.

Ông Bảy bước ra, run rẩy chấp tay

– Dạ… lạy cô hội… tui biết lỗi… thiệt tình mùa rồi bị rầy phá… năm nay hạn… tui tính chờ gặt rồi đem lên trả… xin cô thương cho khất thêm một mùa…

– Khất hai mùa rồi,

Chaeng lạnh giọng.

– Tới mùa thứ ba là siết.

– Dạ… tui biết… nhưng… tui còn lo cho con nhỏ Li đi học…

– Ai biểu lo học? Nợ còn chưa trả học làm cái giống gì?

Nàng liếc xuống sổ, đọc không vấp

– Mùa rồi mượn ba chục giạ lúa giống, hai đồng tiền lời. Trễ hạn hai mùa. Cộng thêm nợ cũ, tới nay là ba mươi mốt giạ rưỡi, sáu đồng lời.

Ông Bảy cúi đầu, run run đáp nhưng giọng có hơi gằn mạnh

– Dạ phải… thiệt lòng tui hông có ý giựt nợ… chỉ là mấy mùa rồi mất trắng… lúa bị rầy, rồi hạn hán, tui tính năm nay trúng mới trả mà…

Tên lính đi lên sán cho ông Bảy một bộp tay

– Ông xưng tui với ai? Nói năng giọng gì đó?

Ông Bảy cúi đầu không dám ngó Chaeng .

– Mấy tụi tá điền phải biết lễ nghi nghen tao sán cho bộp tay à.

Chaeng vẫn không biểu lộ gì trên mặt.

Nàng chậm rãi hỏi

– Vậy chớ nhà ông ăn gì, ở sao, cho con cái học hành kiểu gì mà không trả nổi đồng nào trong hai năm trời?

Bà Chín đứng bên chen vào, giọng nghẹn ngào

– Cô ơi, tụi con nghèo thiệt… nhưng con có đứa con gái… con nhỏ học giỏi lắm… nó đậu vô trường Tây, con ráng cho nó học, mong sau này nó đổi đời, khỏi phải làm ruộng cực khổ như vợ chồng con.. thành ra bao nhiêu tiền, tụi con lo cho nó hết…

Chaeng thở hắt ra. Buông một câu xanh rờn rồi toan đứng dậy bỏ đi.

– Lấy đất đi. Đốt cái nhà này luôn.

Bà Chín bật khóc

– Cô hội ơi… đừng lấy ruộng nhà tui… con gái con nó học giỏi, đậu trường Tây rồi…cô cho gia đình con một đường sống đi cô. Mùa  sau… mùa sau trả hết trả hết mà cô…

Chaeng vẫn không lay động.

Ánh mắt nàng quay sang phía con đường nhỏ sau vườn, nơi có một bóng trắng đang đi tới.

Một cô gái trẻ, tóc buộc gọn, áo  trắng lấm bụi, quần đen, chân đi đôi dép râu cũ mèm, cặp da ôm trên tay chân đi  vội vã.

Đó là lần đầu tiên Chaeng thấy Li và cũng là lúc nàng đưa ra quyết định không ai kịp cản.

Chaeng nhìn kĩ cô gái trước mắt

Gầy mà cao, da trắng, mặt cứ ngơ ngơ, nhìn hiền mà dễ thương kiểu ngộ ngộ.. nhưng đẹp.

Dù lấm lem nhưng Chaeng nhìn ra nét đẹp sau lớp lấm lem đó.

Li chạy ào vô nhà lo lắng hỏi tía lia.

– Cha, má, ai dạ? Sao cha má khóc dữ dạ? Cha ơi mặt cha sao đỏ lòm dị?

Chaeng lạnh giọng

– Tên gì?

– Dạ, em tên La Lisa. Chị là???

Chaeng không trả lời mà hỏi tiếp

– Học trường nào?

– Dạ, École de Vinh-Long,

Chaeng gật đầu, rồi quay lại nhìn ông Bảy

– Tui không cần biết ông tính sao, nhưng từ giờ con nhỏ này ở nhà tui. Sáng đi học, chiều dìa. Làm việc cho tui, trừ nợ dần.

Ông Bảy bủn rủn chân tay

– Dạ, cô hội… nó là con một… con nhỏ còn nhỏ dại… xin cô thương cho nó học xong đã rồi tính…

– Tui lo cho học. Tính vô nợ, trừ dần khi nó làm được việc.

– Cô hội… đừng bắt con gái con mà…

– Tui đâu có bắt, trừ nợ mà.

Chaeng phất tay.

Gã người làm đưa tiền.

Nàng đặt xuống bàn

– Một trăm đồng Đông Dương. Coi như bán con. Tui không có hứng nghe than khóc. Không chịu thì trả hết hôm nay.

Ông Bảy vẫn lắc đầu.

Chaeng không nói gì đứng lên xoay người đi.

– Thu đất, đốt nhà cho tao.

Hai têm lính nhanh chóng châm lửa vào đuốc, còn mấy tên kia thì ra cắm cọc đất.

Bà Chín gào khóc quỳ lạy, ông Bảy chạy theo níu chân Chaeng.

Chaeng giật tay ra

– Là ông muốn cương với tui. Tui cho ông lựa chọn lần cuối.

Con gái ông theo hầu tui là phước chín đời nhà ông còn lằng nhằng thì khỏi.

Ông Bảy vừa khóc vừa lắc đầu

– Xin cô… con tui nó còn khờ lắm dìa hông vừa ý… cô đánh nó chết… lạy cô mà… cô ơi.

– ĐỐT ĐI.

Tên lính đưa đuốc vào vách lá.

Li nhìn cha má, rồi nhìn Chaeng . Trong lòng như lửa đốt, nhưng mặt vẫn bình thản.

Li chạy ào ra níu lấy tay Chaeng

– Đừng…đừng đốt… em theo chị…. em theo chị mà… cho cha má em sống đi chị..

Chaeng nhìn xuống tay mình rồi nhìn Li, Li sợ sệt rút tay ra.

Chỉ có mình ên Li dám xưng hô kiểu đó. Ở đây già trả lớn bé đều gọi cô xưng con với nàng.

Chaeng quay sang ra hiệu lính ngừng tay

Nàng nhìn ông Bảy

– Ông hổng có biết điều. Ông bà nuôi nó nổi hông? Nó học giỏi dị thì dìa mần cho tui, tui nuôi cho học, mần rồi trả nợ cho xong chớ cái cảnh lúa  thóc vầy khi nào ông trả nổi hả ông Bảy? Ông phải nhìn xa chớ? Tui chớ có phải mấy thằng hội đồng hay công tử kia mà ông sợ tui mần gì con ông? Tui mần gì được nó?

Ông Bảy im re, bà chín thì khăn gói quần áo cho Li.

Ông Bảy nhìn Chaeng rồi kéo tay Li lí nhí nói

– Hông.. có cãi cô hội nghen.. còn nữa con hổng có mần gì bậy với cô hội nghe chưa. Chết đó…

Li gãi gãi đầu

– Mần gì là mần gì cha?

Ông Bảy nhéo Li một cái

– Biết dị đi.

người hầu của cô hội đã bước xuống xe sau, mở sẵn cửa, khom lưng mời

– Mời cô Li vô.

Li đứng chết trân một lúc, nhìn lại cha má, nhìn cái mái lá đã sống từ nhỏ tới lớn, rồi quay mặt, không nói gì, leo lên xe.

Ngồi xuống băng sau cạnh Chaeng, cô nhìn thẳng về phía trước, bàn tay siết lấy quai cặp da cũ.

Mắt cô ráo hoảnh, không một giọt nước, nhưng trong lòng thì dậy sóng, cứ như có hàng trăm con ong đốt ngược trong ngực.

Chiếc xe lăn bánh, đám con nít chạy theo reo hò, rồi tản dần. Người lớn trong xóm thì đứng nhìn, không ai dám cản, cũng không ai dám nói.

Chiếc Citroën rẽ vô cổng nhà hội.

Hai cánh cổng gỗ đỏ mở rộng, lính gác chào nghiêm.

Người làm cúi đầu.

Chiếc xe dừng lại trước thềm nhà chính ngôi nhà ba gian ngói đỏ, nền cao hơn đầu người, bậc tam cấp lát đá Biên Hòa sáng bóng.

Trên hiên treo mấy lồng chim quý, bên hông là giàn giấy tím rũ xuống, sắc hoa chói chang giữa một khoảng không đầy oai vệ.

Chaeng xuống xe đứng đợi trên bậc tam cấp.

Nàng liếc nhìn Li

– Đi theo chị.

Người làm hai bên sân đồng loạt cúi chào khi nghe Chaeng xưng hô thân mật với Li.

– Dạ chào cô Li.

Li nghe rõ từng tiếng.

Cô đi sau Chaeng, cảm giác mỗi bước chân như mang xiềng.

Vô tới nhà giữa, mùi gỗ và trầm thoảng nhẹ.

Tủ thờ cao ngất, ảnh ông hội Trần ở chính giữa.

Chaeng quay đầu

– Từ nay em ở phòng phía sau, gần phòng sách. Sáng đi học, về thì qua tìm chị. Làm không xong thì nghỉ học. Có gì không rõ, hỏi bà Bảy.

– Dạ… em hổng nghỉ học đâu..

Chaeng gật đầu.

– Thằng Ba dẫn cô Li tới phòng. Biểu bếp dọn cơm riêng.

Thằng Ba đi tới

– Dạ, mời cô Li theo con.

– Í tui nhỏ xíu anh xưng con tổn thọ tui

– Dạ con xưng khác là con hết thọ, con hưởng dương liền đó cô Li.

Li gãi gãi đầu

– Hông có quen..

– Dạ mơi mốt quen

– Anh đừng có dạ anh già hơn tui mà.

Thằng Ba đứng lại nhìn Li

– Dạ trong nhà này chỉ có bà lớn, cô hội và cô thôi. Còn hai cô là cô ba với cô út nữa. Ngoài ra tụi con đều phải xưng con chứ hông là cái mỏ sưng vù khỏi ăn cơm.

– Khó khăn quá. Hèn gì người giàu chết sớm hơn người nghèo. Tại hỗn á.

Thằng Ba hết hồn bịt miệng Li lại

– Trời ơi chết cả lũ bây giờ cô nói gì kì dạ.

– Nói thiệt mà… anh còn con con với tui tui hông nói chuyện với anh.

– Dạ. Chớ hổng nói dị là cô khỏi thấy con nói chuyện được luôn.

Li bất lực ngửa cổ ngao ngán, đi từng bước bực bội theo thằng Ba

– Bắt tui dìa mần gì chời đấc ơi tui có biết mần gì đâu cà.

Phòng nhỏ nền gạch đỏ, vách vôi trắng, giường tre.

Li ngồi yên.

Cơm đã dọn, nhưng Li hông đụng đũa.

Tiếng cửa mở.

Chaeng đứng đó.

Ánh đèn chiếu nghiêng gương mặt trắng lạnh.

– Lại đây.

Li đứng lên, đi theo.

Hành lang dài, người làm né mặt.

Bàn gỗ tròn, khay trà bạc.

Chaeng ngồi đó tay rót trà.

– Nghe cho kỹ.

Ở đây, có luật. Em là người của tui. Em không có quyền chọn. Tui nói gì thì phải nhớ.

Chaeng nói từng điều một, một lèo.

– Một không được đi đâu ngoài đi học rồi dìa nhà này. Hai muốn làm gì, đi đâu, với ai, cũng phải xin tui. Ba em đi học thì tui không tính, nhưng vừa bước vô cái cổng này thì phải theo chân tui răm rắp. Bốn ở nhà này phải câm, phải điếc, phải mù. Cấm tọc mạch, cấm nhiều lời, cấm nghe chuyện không phải chuyện của mình. Năm em bây giờ là người tui mua dìa để cấn nợ. Em không được cãi tui. Tui nói chó là chó, mèo là mèo. Cuối cùng… cấm yêu đương nhăng nhít. Rõ chưa?

Li gãi gãi đầu nhìn Chaeng

– Dạ, rõ…

Chaeng nhấp trà.

Ánh mắt nàng nhìn Li lâu hơn một chút.

– Có bồ chưa?

Li lí nhí

– Dạ… hổng biết nữa..

– Sao hổng biết

– Em thích ẻm mà ẻm lúc thích lúc hông.

Chaeng nhướn mài cảm thấy Li rất thú vị

– Con nít con nôi. Lo học đi. Cấm tiệt yêu đương nha

Li cúi đầu

– Dạ..

Chaeng gật nhẹ

– Đi ngủ. Mai có xe đưa đi học. Đừng để tui phải sai người kiếm.

Li cúi chào rồi lui bước.

Lưng như bị ánh mắt xoáy vô tận xương sống.

Chaeng nhín theo dáng Li đi rồi khẽ mỉm cười nhẹ.

Ira đi ra hỏi nhỏ

– Chị hai… chị xách nó dìa chi dị?

– Kệ chị.

– Má hỏi nào chị lấy chồng. Tuổi chị là ế rồi đó.

Chaeng nhướn mài nhìn Ira.

– Chỉ cần con hông cần chồng. Chị quyết định rồi.

Ira nghệch mặt ra

– Nè chị mà làm bậy má rầy đó.

– Yên tâm chị biết mình cần làm gì. Má giờ già rồi.. nghỉ ngơi thôi. Em bớt theo má lại theo chị mà học làm ăn. Con Ear nào dìa?

– Dạ… tuần sau.

– Ừ.

– Mà chị hai… nhỏ Li…

– Sao?

– Ý em là… má đi Hòa An thăm bạn có dặn chị là sớm sớm lấy chồng hông là má gả á. Gả cho con của ông Chánh.

Chaeng bật cười đầy khinh rẻ

– Nó mà xứng với chị hả?

– Con ông Chánh mà hông xứng

– Người vừa lùn, vừa hô, vừa xấu, mắt lươn mũi tẹt, đi thì cà hẩy cà hẩy dáng vóc yếu ớt thể lực hông có trí lực cũng hông. Tối ngày chỉ biết bám chân cha nó. Lấy nó dìa làm kiểng hay gì

Ira nhìn Chaeng chê con người ta rồi cười cười

– Dị sao chị hai mới chịu để em kiếm.

Chaeng im lạng hòi lâu như nghĩ gì đó rồi nói

– Kiếm đứa vừa trắng, cao, ngũ quan phải xuất sắc y như hông có thật trên đời, thông minh, đào tạo được. Ham học hỏi, có tham vọng chút, với lại… đặc biệt là nhỏ hơn

– Ủa? Chi dị trời. Má la đó

– La gì. Cha mình cũng nhỏ hơn má cả giáp đó. Nhỏ nhỏ dễ dạy. Lớn lì như trâu.

– Nhỏ nó hỗn

Hai chị em nói qua nói lại rồi phì cười.

Tiếng gà gáy vừa dứt, trời còn mờ hơi sương, đèn dầu trong nhà vẫn chưa tắt hẳn.

Chuông đồng hồ ở gian giữa gõ ba tiếng khẽ, người làm lục đục dậy.

Trong gian phòng nhỏ phía sau, Li đã mặc áo dài trắng, tóc cột gọn, tay xách cặp da đen.

Cô vừa bước ra khỏi phòng thì đã thấy gã Ba gác cửa đứng chờ

– Dạ, cô Li ra xe. Cô hội biểu tài xế đưa đi đúng giờ, hông được trễ một phút.

Li khẽ gật đầu, không nói gì.

Cô bước theo hắn, băng qua sân gạch đỏ, qua dãy nhà phụ nơi bà Bảy bếp đang nấu nước sôi, hơi khói bốc lên trắng mờ.

Chiếc Citroen đen bóng đợi sẵn. Gã tài xế đội mũ lưỡi trai, cúi đầu mở cửa xe sau

– Dạ mời cô Li.

Cô bước vào, ngồi im lặng, không dám hỏi, không dám nhìn quanh.

Xe lăn bánh rời khỏi cổng nhà hội đồng.

Mặt trời mới ló, con lộ đất còn ướt sương, hai bên ruộng đồng mờ sương trắng.

Gió buổi sớm thổi qua khe cửa xe, lạnh và thơm mùi cỏ.

Nhưng trong lòng Li, không có gì là sáng.

Chỉ là một nỗi lặng im nghẹn ngang.

Xe dừng trước cổng trường Tây  trường danh giá nhất ở Vĩnh Long.

Chỉ dạy con nhà giàu hoặc… có thành tích xuất sắc. Và Li là một trong số học sinh có thành tích xuất sắc được đặt chân vào đây.

Đám học trò con nhà giàu đội nón, mặc áo trắng, mang giày da bóng.

Li bước xuống, vừa chạm chân đất thì đã nghe giọng người tài xế

– Cô hội có dặn học xong là phải ra cổng liền. Hông được nán lại, hông được đi đâu, hông được nói chuyện với người lạ. Ai bắt chuyện thì tránh. Ai rủ rê thì từ chối. Có gì thì nói với tui. Tui đợi ở đây tới trưa.

Li im lặng gật đầu.

Li ngồi bàn cuối.

Lớp học toàn học sinh con nhà giàu, nói tiếng Pháp như gió.

Nhưng hôm nay ai cũng nhìn Li bằng ánh mắt khác

– con nhỏ tá điền được cô hội đem về, đi xe hơi tới trường, có tài xế đưa đón.

Một con nhỏ tóc uốn nhẹ, ngồi hàng trước, quay xuống khều nhẹ

– Ê, bộ mày là con nuôi của cô hội hả? Ủa mà cô hội trẻ măng hà?

Li khẽ nhíu mài

– Kệ tui nha.

Con nhỏ cười khẩy

– Thôi chứ người ta đồn cô hội đem mày dìa để hầu hạ, chớ gì. Bộ cô hội khoái mày hả?

Li không đáp.

Tim cô thắt lại.

Mắt nhìn thẳng lên bảng, môi mím chặt.

Cô hiểu cái danh "người được mua về" đi trước mình như bóng đen, ở đâu cũng bị xì xầm.

Giờ ra chơi.

Li ra sau hè ngồi một mình.

Cô lấy bánh mì kẹp trứng từ trong cặp ra, nhai chậm rãi

Phía xa, mấy học sinh con địa chủ cười cợt, liếc về phía cô.

Rồi một chiếc xe hơi đen lặng lẽ đậu sát cổng trường.

Người tài xế nhà hội đồng bước xuống, đứng khoanh tay tựa cửa xe, mắt dán chặt vào sân trường.

Bạn bè chưa ai dám lại gần.

Một thầy giáo người Pháp đi ngang, thấy Li gật đầu chào

– Bonjour, mademoiselle Li.

Li đứng lên cúi đầu lễ phép:

– Bonjour, monsieur.

Ánh mắt người thầy hơi ngạc nhiên khi thấy người của nhà hội đồng.

Rồi ông đi tiếp.

Li biết mình học giỏi, lễ phép, nhưng ánh mắt thiên hạ sẽ không rời khỏi cái bóng sau lưng mình, cái bóng mang tên Chaeng .

Tiếng chuông tan học vừa dứt, Li đã bước ra cổng.

Người tài xế nhà hội đồng đứng đó, mặt lạnh, mở cửa xe.

Cô ngồi vào, xe lăn bánh.

Không ai nói gì suốt đường.

Vừa vô tới nhà, người gác cổng đã báo

– Thưa cô, Cô hội đang đợi ở nhà trong.

Li đi vô, vừa cúi đầu chào, Chaeng đã ngồi sẵn trên phản gỗ, tay cầm quyển sách, mắt không rời dòng chữ

– Ngồi đi.

Li ngồi xuống

– Bữa đầu sao? Ai làm phiền em hông?

– Dạ, hông. Em học bình thường.

– Có ai hỏi gì kỳ cục hông?

– Dạ có… nhưng em hông trả lời

Chaeng gập sách lại.

Ánh mắt nàng chậm rãi rời khỏi trang giấy, dừng lại nơi khuôn mặt Li.

– Giỏi. Cứ vậy mà làm. Ngoan ngoãn chút.

Li cúi đầu

– Dạ, em biết rồi.

Chaeng đứng lên, bước ngang qua cô

– Tối nay có tiệc khách Tây trước sân nhà. Em không được ló mặt. Ở trong phòng, không gây tiếng động. Cấm nghe trộm, cấm nhìn lén.

– Dạ.

– Đi nghỉ đi. Có gì cần gọi thằng Ba. Mai vẫn có xe đưa đi học. Trưa về đúng giờ. Tối mai chị gọi em lên nói chuyện tiếp.

Li đứng dậy, cúi đầu thật sâu

– Dạ..chị.

Chaeng nhìn theo, ánh mắt như cười mà môi lại không cười, rồi quay mặt đi, thong thả trở vô gian nhà sau nơi ánh đèn bắt đầu soi lên những bóng người quyền lực từ bên kia đại dương sắp tới nhà nàng.

Vài ngày như vậy cho tới ngày nghỉ cuối tuần.

Trời còn chưa rạng hẳn, sương đọng kín trên lá dừa nước ngoài mé sau.

Tiếng gà cất gáy lần hai thì trong gian nhà nhỏ cuối dãy nhà sau, Li đã dậy.

Cô thay quần áo, rửa mặt bằng thau nước lạnh, buộc tóc gọn rồi ra sau theo lời dặn của bà Bảy bếp hôm nay phụ người làm đem lúa giống ra hong nắng ngoài bến sông.

Hồi tối Chaeng có nói qua một câu

– Tui nuôi em ăn học, nhưng cũng phải biết cực. Làm không được thì nghỉ học, khỏi phiền ai. Ở đây hông phải nhà cha má em mà em hổng động móng tay.

Vậy là sáng nay Li tự động theo nhóm người làm, không ai phải gọi.

Lúa giống được ngâm từ hai bữa trước, nằm trong thúng tre lớn cập sông.

Li được giao kéo mấy thúng để lật ra hong trên tấm liếp tre phơi nắng.

Tay cô trắng, không quen đụng nước nhiều, thúng lúa thì nặng, trơn và ướt.

Gã Ba gác cửa chỉ tay chỉ chân qua loa rồi bỏ đi làm việc khác, để lại mình Li vụng về tự xoay.

Cô rướn người kéo cái thúng thứ ba, thúng trượt khỏi tay, nghiêng nhẹ một cái rồi cả thúng lúa sụp xuống mép sông, nước văng lên, lúa trôi theo dòng chảy.

Tiếng hốt hoảng vang lên từ bà Bảy

– Trời đất ơi, lúa giống đó cô ơi.

– Cô Li làm rớt luôn rồi.

– Bây chạy lẹ ra vớt đi.

Tiếng người làm dậy lên, có người bỏ cả đồ trên tay chạy tới, nhưng đã trễ.

Cả thúng lúa mất tiêu dưới nước, không vớt lại được hột nào.

Gã Ba mặt tái mét chạy lên nhà trên báo tin.

Mọi người biết tính cô hội đồng người khác từng lỡ tay làm đổ khay trà mà cái bình đó Chaeng cưng dữ lắm, đồ cổ quý của nàng, nên đã bị trói vô lồng heo thả trôi sông, giờ mất một thúng lúa giống trị giá bạc trăm thì chắc cũng chẳng yên.

Chaeng lúc đó đang ngồi trong phòng trà đọc sổ sách.

– Dạ bẩm cô… cô Li…làm đổ hết thúng lúa giống xuống sông rồi.

Nàng khép cuốn sổ, đứng dậy, không nói một lời.

Từng bước chân trên nền gạch

Mấy người làm đã dạt ra hai bên.

– Đi vô biểu.

Li bị gọi vô nhà bếp, quỳ giữa nền gạch tàu.

Gió từ ngoài cửa thổi lùa vô làm tóc cô bay nhẹ.

Chaeng bước tới, không lớn tiếng, vừa đủ nghe

– Tui giao cho em chuyện đơn giản vậy mà em làm hông xong?

– Dạ… em lỡ tay, em hông cố ý…

– Một thúng lúa giống trôi sông là chuyện nhỏ với em sao? Em có biết nó đáng bao nhiêu tiền hông?

Li cúi đầu không đáp.

Chaeng nhìn cô chằm chằm

– Nếu là người làm khác, giờ này đã bị nhốt lồng heo rồi. Nhưng em là người tui mua về, mà đã bỏ tiền mua thì tui giữ. Lên nhà trên.

Câu nói đó không phải tha thứ.

Mà là một kiểu trừng trị khác.

Gian phòng nhà lớn rộng mênh mông, sàn gỗ bóng loáng.

Chaeng cầm cây roi trúc, đặt xuống bàn gỗ.

Li đứng im.

Chaeng chỉ chỉ vô mặt phản

– Nằm xuống.

Li do dự nửa giây.

Chaeng lạnh giọng

– Tui biểu nằm.

Li cắn môi nằm sấp.

Tiếng roi đầu tiên rít qua không khí rồi quất xuống mông.

Không mạnh, nhưng đủ đau.

Roi thứ hai, thứ ba, đều đều, lạnh lùng.

Li cắn răng, môi mím tới tái.

Nhưng cô không dám kêu.

Sau mấy roi, Chaeng dừng lại.

Ánh mắt nàng lúc đó không còn giận, mà lặng như mặt nước

– Làm sai thì bị phạt. Nhớ cho kỹ.

– Dạ…

Chaeng quay đi, giọng nhỏ lại, gần như nói một mình

– Những người tui bỏ tiền ra mua… tui không thích họ hư.

Câu nói đó Li nghe không rõ hết, nhưng trong lòng vẫn dội lên một nhịp khác lạ.

Đau thì có đau, nhục thì cũng có, nhưng cô biết mình không bị ghét bỏ như người làm khác.

Ngày hôm sau, tới lớp, Candy vẫn là người bước tới quàng vai Li trước tiên.

Tóc uốn nhẹ, áo dài thơm mùi nước hoa, Candy cười nghiêng đầu

– Trưa nay học xong đi ăn chè với tui nghen?

Li gật đầu, không nói nhiều.

Candy lúc nào cũng vậy lúc thì gần, lúc thì xa, khi thì ngọt như mật, khi lại lạnh như băng.

Có khi nắm tay Li giữa sân trường, có khi lơ đi cả tuần.

Nhưng mỗi lần Candy cười, tim Li vẫn đập lệch một nhịp.

Candy là con gái ông Hương cả Tuân một trong những địa chủ ở Vĩnh Long.

Nhà giàu, học dở, đẹp, được tụi con trai trong trường săn đón.

Nhưng Candy chẳng ưa ai, chỉ chơi thân với Li.

Có lần tụi cậu ấm hỏi sao chơi với nhỏ tá điền, Candy chỉ cười

– Tụi bay thấy nó nghèo chớ đẹp hông? Đẹp như vậy để dành sơ cua cũng đáng mà. Mà nó học giỏi nữa. Cho nó chép bài giùm cũng được.

Lời đó Candy nói với đám bạn thân, chớ không hề nói trước mặt Li.

Trước mặt Li, Candy vẫn đon đả, nũng nịu, ôm cổ bá vai không thẹn thùng.

Li tưởng thật, đâu biết mình chỉ là cái cớ để Candy chọc tức tụi con trai đang đeo đuổi, để tụi nó ganh tỵ mà cung phụng tiền bạc, hòng lấy lòng Candy.

Còn Candy biết rõ vẻ đẹp của Li có thể thành món độc quyền, nên không buông nhưng cũng chẳng giữ.

Một buổi chiều, gã tài xế nhà hội ngồi trong xe ngoài cổng trường, vô tình nghe được đoạn nói chuyện ấy của đám con gái con địa chủ.

Li định xin đi ăn chè nhưng ông tài xế đã ngăn lại

– Cô có thể ăn roi no luôn khỏi ăn chè đó.

Vậy là Li viện cớ mắc công chuyện hủy bỏ vụ đi ăn chè với Candy

Tối đó, Li vừa ăn cơm xong thì bị gọi lên nhà trên.

Chaeng đã ngồi sẵn.

Ánh đèn hắt xuống mặt nàng khiến sắc lạnh hơn thường ngày.

Cây roi trúc nằm lặng trên bàn, giữa khoảng trống.

– Em quen con nhỏ Candy trong lớp hả?

– Dạ..

– Em nghĩ em là ai mà dám dây vô hạng đó?

Li nhíu mài, có phần tức trong bụng

– Em yêu thì liên quan gì tới việc hầu hạ chị chớ? Sao chị cấm em…

Chưa dứt câu, Chaeng đứng bật dậy.

Mắt nàng lấp lánh giận dữ, tay chỉ thẳng vô mặt Li

– Có. Chị nói có là có. Chị cấm nghen. Em mà còn lộn xộn… chị bẻ giò em đó. Con đó chẳng phải ngữ tốt lành gì.

Li cứng họng.

Ánh mắt Chaeng lúc đó như con thú lớn, vừa lạnh vừa dữ.

Li nuốt khan, cúi đầu, không nói thêm lời nào nữa.

Chaeng lại ngồi xuống, giọng nhẹ đi

– Đừng làm chị thất vọng.

Li chỉ còn biết đáp khẽ

– Dạ… em nhớ rồi

Bóng Li rút lui trong im lặng.

Sau lưng là Chaeng, mắt nhìn xa xăm không rõ đang nghĩ gì  chỉ biết rằng, với tất cả người làm trong nhà, chỉ có Li là bị ăn roi  mà không bị đuổi,bị phạt mà vẫn còn cơm ngon, áo sạch, và ánh nhìn dõi theo mỗi ngày.

Chiều hôm đó, trời chưa kịp tối hẳn, đèn lồng ngoài sân nhà hội đã được thắp lên, ánh sáng đong đưa trên nền ngói đỏ.

Gã tài xế đưa Li về không phải gian nhà sau, mà dừng xe ngay bậc tam cấp trước nhà chính.

Vừa bước xuống, cô đã thấy bà Bảy đứng đợi, miệng nở nụ cười mím

– Cô hội dặn đưa cô Li lên lầu thay đồ. Có việc quan trọng lắm đó nghen.

Li ngơ ngác, chưa kịp hỏi gì thì bà đã kéo tay đi.

Trong phòng trên lầu, bộ áo sơ mi trắng tinh tươm, quần tây đen là lượt, kèm dây đeo từ lưng móc lên áo, đặt sẵn bên giường.

Một đôi giày tây đánh bóng loáng đặt ngay ngắn dưới chân tủ, bên cạnh là chiếc lược ngà, khăn, cùng hộp phấn thơm nhẹ hương hoa bưởi.

Chaeng bước vào sau đó không lâu.

Nàng mặc áo dài nhung tím, tóc búi cao

Mắt nàng quét nhẹ qua người Li đang đứng trân trân trước bộ quần áo

– Thay đi. Tối nay theo chị đi dự tiệc. Ở đó có mấy người quan trọng. Chị giới thiệu cho biết mặt.

Li lóng ngóng thay đồ, từng động tác cứng ngắt.

Chaeng ngồi xuống ghế, thảnh thơi lấy lược chải tóc cho cô, từng đường chải nhẹ tay, vừa chải vừa gom tóc lên buộc gọn.

Gương trên bàn phản chiếu hình ảnh hai người một cô gái còn lúng túng trong dáng áo sơ mi, một cô gái kiêu kỳ, thuần thục như người sinh ra để dắt dẫn người khác.

– Người đẹp nhờ lụa. Em thấy em bây giờ xuất sắc chưa.

Nàng đưa tay sờ nhẹ lên má Li.

Ánh mắt Chaeng chạm vào đôi mắt đen sâu kia, trong khoảnh khắc, có chút gì đó không nói ra được.

Li nhìn mình trong gương, rồi gật đầu liên tục

Em sáng trưng luôn á chị.

Chaeng khẽ cười, xoay Li lại, chỉnh cổ áo sơ mi cho ngay ngắn.

Gương mặt hai người kề sát, chỉ còn một khoảng thở.

Li nhìn Chaeng từ mắt đến sống mũi, rồi tới môi , nuốt khan một cái.

Chaeng quá đẹp… đẹp như một nữ thần, mà không ai vẽ nên được.

Mùi hương nhẹ trên áo nàng quyện với hơi thở ấm áp khiến má Li nóng lên.

Chaeng vuốt nhẹ áo sơ mi cho phẳng, bàn tay lướt qua bụng dưới của Li.

Chạm phải lớp cơ chắc gọn. Nàng khựng lại

– Sao hổng làm nặng mà có cơ bụng dị?

Li cười bẽn lẽn

– Em tập á. Cho phẻ. Mà…đẹp lắm, chị coi hông?

– Hông.

Chaeng đỏ mặt quay đi, miệng khẽ mím.

Một thoáng bối rối như con gái mới lớn.

Rồi nàng lấy túi xách, bước ra cửa

– Lẹ chân. Xe chờ dưới nhà

Chiếc xe hơi Citroen đen bóng rẽ qua những con đường lát đá, vượt qua phố xá Sadec sầm uất để đến khu dinh thự ven sông  nơi ở của quan ba Dufresne, người đứng đầu khu quản lý hành chính Nam kỳ lục tỉnh.

Chaeng đi trước, Li theo sau, mắt đảo quanh như con chim lạc bầy.

Đèn bên trong nhà băng rọi ra khắp lối, ánh sáng vàng phủ kín sân.

Khách khứa đa phần là quan Tây từ Trung kỳ, Bắc kỳ tới có cả mấy ông chủ đồn điền, mấy ông chủ nhà băng, cả bà lớn con gái của tổng đốc cũng có mặt.

Chaeng quay sang, dặn

– Em theo sát chị. Ai chị giới thiệu thì chào. Ghi tên, chức vụ vô sổ tay liền. Đừng lơ đễnh. Nhớ mặt. Sau này cần dùng tới.

Li lật cuốn sổ tay Chaeng đưa từ sớm.

Nét chữ của cô còn vụng về nhưng đều đặn.

Ghi lại tên, tuổi, chức vụ.

Nhưng đầu óc cô thì rối bời vì vừa lạ, vừa ngộp.

Mấy cô gái Pháp, con gái lai, con quan, con chủ đồn điền mặc áo váy kiểu mới, tóc uốn bồng, son đỏ môi hồng.

Candy cũng có mặt ở đó trong bộ váy xanh lơ, tóc bới cao, đi cùng cha là ông Hương cả Tuân.

Candy thấy Li thì cười, nháy mắt một cái rồi quay sang cười cợt với một cậu con quan Tây đứng gần.

Li nhìn mà không hiểu gì cả.

Chaeng liếc qua, bắt gặp ánh mắt Li nhìn đăm đăm về mấy cô gái đó.

Nàng hất cằm hỏi nhỏ

– Bộ chị hông đẹp hả?

Li giật mình quay lại

– Đâu có… chị đẹp lắm luôn. Em hổng dám nhìn…

– Sao hổng dám?

– Em nhìn chị em sợ…

– Chị làm gì em?

Li cúi đầu, lí nhí

– Chị đẹp như tranh vẽ ra vậy á… mắt chị đẹp lắm, em sợ em vô phép.

Chaeng quay mặt đi, môi khẽ cong, cười tủm tỉm.

Chaeng bắt đầu dắt Li đi vòng một lượt.

Đến ai, nàng cũng nghiêng đầu nói nhẹ

– Đây là Li người học việc với tui. Mong mấy quan giúp đỡ cho Li sau này nếu có đỗ đạt.

Quan đầu tiên Henri Dufresne quan ba đứng đầu khu hành chánh Trung kỳ  người từng giữ chức trưởng ban thương mại ở Toulouse.

Ông cao lớn, tóc muối tiêu, nói tiếng Việt sõi.

– Cô hội, cô dẫn theo học trò hay dẫn theo… đầu tư tương lai vậy?

ông cười hóm hỉnh

Chaeng nâng ly rượu

– Quan lúc nào cũng thấu hiểu em. Em xưa giờ mần gì cũng phải có lời. Đầu tư hổng lãi, em hổng làm.

Tất cả bật cười.

Li cúi đầu lễ phép.

Viết ngay vô sổ Henri Dufresne Quan ba, Chánh quản Trung kỳ.

Kế tiếp là ông De Lorme Giám đốc nhà băng Đông Dương ở Cần Thơ , người Pháp lai Hoa, từng làm cố vấn tài chính tại Bắc kỳ, chuyên cho vay các đồn điền lớn.

Rồi tới ông Nguyễn Tấn Khang chủ nhà băng Tấn Hưng, người Việt giàu có bậc nhất ở Sadec, hay tổ chức các buổi gây quỹ từ thiện và có quan hệ rộng từ Sài Gòn ra Huế.

Rồi bà Lê Ngọc Chi vợ ông Khang gốc Huế, nổi tiếng nghiêm và khó, từng là người dạy học cho mấy cô con gái nhà quan ở Nam kỳ.

Tất cả đều ngạc nhiên vì sao một đứa nhỏ như Li lại được Chaeng dẫn đi giới thiệu.

Nhưng Chaeng không để ai có cơ hội đặt câu hỏi.

Nàng điềm nhiên, chỉ mỉm cười, nói đủ, giữ lễ, không thừa không thiếu.

Còn Li thì cúi đầu, nghe, nhớ, ghi.

Đôi mắt cô vẫn còn ánh lên vẻ sững sờ trước sự sành sỏi và quyền lực của Chaeng .

Đêm đó, Li không hiểu vì sao mình lại được đưa tới.

Càng không hiểu tại sao mình là một người bị mua về để cấn nợ mà lại có cơ hội chào hỏi các chức sắc lớn như vậy.

Nhưng Chaeng thì hiểu.

Hiểu rất rõ.

Từng bước, từng nước đi, từng người Li gặp hôm nay tất cả cho sau này.

Chaeng lúc nào cũng nắm chặt mọi nhịp đi, nói câu nào là khiến đối phương nhìn nàng bằng ánh mắt vừa nể vừa dè chừng.

Giữa bao người quyền quý, nàng vẫn điềm nhiên, như ở chính nhà mình.

Còn Li thì tối đó đã được đưa bước vô một thế giới khác.

Đứng bên cô hội đồng trẻ nhất miền Tây.

Được giới thiệu bằng giọng trang trọng, được quan Tây ghi nhớ tên.

Chaeng không giải thích gì cả.

Nàng chỉ bảo Li theo, Li làm theo.

Nhưng đằng sau mỗi động tác, mỗi lời giới thiệu, mỗi ánh mắt trao đi, rõ ràng Chaeng đã tính sẵn cả.

Vì sao nàng lại đầu tư cho một đứa con tá điền như vậy? Chỉ Chaeng biết.

Và nàng chưa cần nói ra.

Sau khi đi một vòng gần hết khách khứa trong tiệc, Chaeng dừng lại bên cạnh bàn rượu, để Ling đứng cách đó không xa, ghi chép thêm vài cái tên.

Vừa ngẩng mặt lên, Li thấy Candy từ góc sân bước lại.

Candy hôm nay đẹp nổi bật  tóc búi nhẹ, má phấn môi hồng, váy lụa màu xanh nhấn đường eo, xách bóp đầm nhỏ , đi đứng yểu điệu.

Candy kéo nhẹ tay áo Li

– Sao Li ở đây?

-Đi theo chị Chaeng .

Candy giật mình

– Hả? Cô hội hả?

– Có già đâu mà kêu cô. Mới có hai bốn à.

– Trời ơi, ý là… cô hội đồng. Mà… sao Li quen cổ?

Li chưa kịp mở miệng trả lời thì phía sau lưng vang lên tiếng giày  nện gót nhẹ nhưng dứt khoát

Chaeng bước lại, gương mặt không tỏ thái độ gì nhưng ánh mắt sắc lạnh.

Candy vừa quay lại đã lập tức bỏ tay Li ra, lùi lại một bước nhỏ.

Chaeng nhìn Candy, không cao giọng nhưng lời nói như lưỡi dao bén

– Lo mà học hành cho giỏi. Ông Hương cả Tuân chắc biết dạy con mà hén.

Candy cúi đầu, môi mím lại, không dám nói gì.

Không khí giữa ba người như đông lại.

Chaeng không nói thêm, chỉ trừng mắt liếc Li một cái rồi quay lưng đi thẳng.

Li luống cuống, bước nhanh theo sau, lí nhí

– Em xin lỗi… chị đừng giận mà… em hổng có gì hết…

Chaeng không trả lời, cũng không dừng lại, bước lên xe với dáng vẻ lạnh tanh.

Nãy giờ nàng uống nhiều nên cũng hơi say.

Suốt đoạn đường về nhà, Chaeng không mở miệng nói một lời, chỉ ngồi dựa vào cửa kính xe.

Xe vừa tới sân, người làm chưa kịp mở cửa thì Chaeng đã tự mở, bước xuống với dáng đi hơi loạng choạng.

Li vội chạy lại đỡ.

Chaeng không từ chối, tựa người vào Li, đôi mắt đã ươn ướt vì hơi men.

Nàng không say mềm, nhưng không còn đủ tỉnh táo  để giữ vẻ nghiêm khắc thường ngày.

Li dìu Chaeng vô phòng ngủ.

Mùi rượu, hương nước hoa, mùi bồ kết trên tóc và hơi thở của Chaeng khiến mặt Li nóng bừng.

Khi định đặt Chaeng ngồi xuống mép giường thì mất trớn, Chaeng ngã ngửa ra nệm, kéo theo Li té đè lên trên.

Cảnh tượng đột ngột khiến Li sững người.

Gương mặt Chaeng ngay trước mặt cô chỉ cách vài phân.

Ánh mắt nửa mê nửa tỉnh, môi hé nhẹ, hơi thở gấp.

Áo dài bị kéo lệch sang một bên, để lộ phần cổ trắng ngần và xương quai xanh.

Chaeng nuốt khan vì nóng rát khô họng, môi nàng mọng ướt mấp máy nói gì đó.

Li nằm đè lên người Chaeng , tim đập thình thịch, cổ họng khô khốc.

Thân thể thiếu nữ của Chaeng mềm mại, thơm và ấm, khiến đầu óc của một đứa mới lớn như Li quay cuồng.

mày như người làm khác. Mày nghĩ coi, người bị 'mua về' mà được cho học, cho mặc đẹp, còn được dẫn đi gặp quan ba?

Li thở dài

– Tao cũng hông hiểu nữa…

Cả buổi Li chỉ nhớ đến Chaeng lúc đó…

Buổi trưa.

Trời chang chang nắng.

Chaeng đã ra ngoài từ sớm.

Li tranh thủ học bài xong thì ra phụ người làm nhổ cỏ, tưới cây.

Ira đi ngang qua, dừng lại bắt chuyện

– Li, ở đây quen chưa?

Li cúi đầu, cười lễ phép

– Dạ, cô ba, em quen rồi cô.

Từ cổng lớn, Ear ,cô út đi vào, vừa thấy cảnh đó liền nhíu mài

– Con chớ sao mà em?

Ira quay lại, vui vẻ

– Út dìa rồi hả?

Ear không trả lời, tiến thẳng đến chỗ Li

– Người của ai đưa dìa mà ăn nói vô phép?

Li chưa kịp mở miệng, từ xa đã vang lên tiếng bước chân quen thuộc.

Chaeng vừa từ cổng vào, váy lụa Nam Vang màu sẫm nhẹ nhàng nhưng quyền lực.

Nàng nhìn cả ba người, ánh mắt dừng ở Ear

– Người của chị. Em vô đây chị biểu.

Ear cứng người, không dám hó hé, chỉ cúi đầu rồi đi theo Chaeng vào trong.

Chaeng mở cửa phòng, không ngoảnh đầu lại

– Ngồi xuống.

Ear chậm chạp bước đến ghế gỗ, ngồi xếp hai tay trước đùi, cố giữ vẻ bình tĩnh.

Chaeng rót nước trà, thong thả hỏi

– Ở bên Pháp về rồi, định làm gì?

Ear cười nhẹ

– Em định theo đoàn kịch, có mấy chỗ mời em làm đào chính.

Tiếng tách ly chạm bàn vang lên, lạnh lẽo.

Chaeng nhìn thẳng

– Không được. Từ nay em ở lại Vĩnh Long, phụ chị quản lý cơ ngơi này.

Ear nhíu mài

– Em đã nói rõ với má từ đầu. Em mê ca diễn, em không hợp làm ăn. Có chị ba còn gì sao chị cứ o ép em.

Chaeng dằn giọng

– Ở đây không có chuyện ai hợp hay không hợp. Em là con dòng họ Phác, em phải giữ mặt mũi dòng họ. Có đâu lại chui đầu vào cái kiếp xướng ca vô loài.

Ear cắn môi, bướng bỉnh trả lời

– Chị thì được học, được chọn sống kiểu của chị. Sao em không được? Xướng ca vô loài là gì chớ. Em hát hò bằng đam mê diễn bằng tâm huyết của em. Em làm đàng hoàng mà.

Chaeng đứng dậy, chậm rãi bước đến sát chỗ em gái, giọng nhẹ nhưng đầy lực

– Chị đổi lấy tự do hôm nay bằng cả tuổi thơ, có máu và nước mắt. Em muốn như chị không? Em làm được như chị không? Em nghĩ chị muốn sống như vầy à? Chị muốn được tự do như em và Ira kìa Ear.

Không khí nghẹn lại.

Ear quay mặt đi.

Chaeng ngồi xuống, thở dài

– Ear, chị cấm em theo kiếp cầm ca. Từ nay em ở nhà, học quản lý, phụ việc chị. Chị cấm tuyệt đối em hát hò, diễn tuồng. Chỉ là vật mua vui cho tụi quan chức. Đừng làm nhục chị, Ear.

Chiều hôm đó, Chaeng trở ra sân, bắt gặp Li đang lau bàn gỗ trước hiên.

Nàng gọi

– Li. Vô đây chị biểu.

Li bỏ khăn lau xuống, bước nhanh vào

– Dạ.

Chaeng nói gọn

– Ngày mai chị có tiệc rượu ở Sài Gòn. Tiếp thống đốc. Em đi với chị.

Li mở to mắt

– Dạ… thiệt hả chị?

Chaeng nhìn gương mặt rạng rỡ kia một lúc rồi quay đi

– Chuẩn bị sẵn quần áo. Mặc cho đàng hoàng.

Li cúi đầu

– Dạ. Em biết rồi.

Lần này Li vui vẻ lạ thường.

Chaeng đi thẳng vào nhà, chẳng buồn nhìn lại, nhưng trong lòng nàng lại không hiểu sao có một niềm vui nhè nhẹ.

Chiếc xe hơi Citroen màu đen bóng loáng lăn bánh êm ru trên con đường lát đá thẳng băng dẫn đến khu dinh thự lớn nằm giữa trung tâm Sài Gòn.

Trời đã xế chiều, nắng vắt lên từng tán cây sao già, phản chiếu ánh vàng nhẹ xuống hàng cột trắng ngà trang trí theo kiến trúc Tân cổ điển Pháp.

Li ngồi phía sau xe, chỉnh lại cổ áo sơ mi màu be đã được Chaeng chọn sẵn.

Cả bộ đồ tươm tất với dây đeo vai, quần tây màu cà phê sữa ủi li thẳng tắp, giày tây da bóng loáng tất cả đều do Chaeng tự tay chuẩn bị.

Li vừa hồi hộp vừa tự nhủ không được làm gì sai.

Bên cạnh, Chaeng ngồi dựa lưng thư thái, váy dạ hội xanh rêu , tóc búi cao lộ phần gáy trắng mịn.

Môi nàng phớt son đỏ, mắt mơ màng, ánh nhìn trầm và sâu như nước sông Vàm Cỏ.

Li len lén nhìn Chaeng trong gương chiếu hậu.

Chaeng bắt gặp ánh mắt ấy, quay sang

– Nhìn gì đó?

Li giật mình lắp bắp

– Dạ… em đang ngắm… trời Sài Gòn.

Chaeng mỉm cười nhẹ, không hỏi nữa.

Dạ tiệc được tổ chức tại Tòa Thống Đốc  một trong những công trình tráng lệ nhất miền Nam.

Hôm ấy, ngoài thống đốc Nam kỳ, còn có cả đại diện từ ngân hàng Đông Dương, sở thương chánh, tòa án, giới quý tộc gốc Pháp và nhiều gia đình danh giá gốc Việt từ Sài Gòn, Mỹ Tho, Biên Hòa.

Chaeng bước vào, đi giữa hai hàng người cúi đầu chào.

Bên phải nàng là vị quan ba Lefevre, phía sau là Li lẽo đẽo theo, cố ghi nhớ từng cái tên Chaeng giới thiệu.

– Đây là ngài Maurice Renard, đại diện nhà băng Paris.

Li cúi đầu

– Kính chào ngài.

Chaeng gật đầu

– Li là học trò em chọn, xin các vị quan ba thương tình dìu dắt.

Renard nhìn Ling từ đầu đến chân rồi quay sang Chaeng

– Cô hội… ánh mắt của cô chọn người chưa bao giờ lầm.

Một vị sĩ quan Pháp cười lớn

– Cô hội đầu tư chắc tay vậy, sau này cô Li mà đỗ đạt thì Nam kỳ có thêm một trụ cột rồi.

Chaeng khẽ cúi đầu cảm ơn, tay hờ hững đặt nhẹ sau lưng Li như giữ vị trí.

Li, trong bộ quần áo tươm tất ấy, cảm thấy lúng túng.

Cô không biết phải đi đứng ra sao cho đúng, càng không hiểu vì sao mình được đối đãi như thế này.

Dưới ánh đèn châu, nàng thấy nhiều cô gái đẹp, váy lụa màu kem, tóc xoăn lượn sóng, môi đỏ rượu chát.

Mắt Li cứ đảo quanh, đến khi ánh mắt bắt gặp một người nổi bật đang tiến về phía họ.

Chaeng bước tới, mỉm cười

– Chị Annie.

Người phụ nữ ấy mặc quân phục màu cà phê sữa, vai đeo cấp hiệu sĩ quan.

Gương mặt sáng, từng đường nét tinh anh và sắc sảo.

Annie mỉm cười

– Chaeng à, em tới trễ hai phút.

Chaeng hạm nhẹ môi lên má Annie, đúng kiểu xã giao Pháp.

Li ngạc nhiên nhìn cảnh đó.

Annie hỏi nhỏ

– Đây là học trò em?

Chaeng nhẹ gật đầu

– Dạ, em đưa theo cho quen biết lễ nghi, chớ sau này đâu còn quanh quẩn xó bếp được.

Annie quay sang Li, cười xã giao

– Có người yêu chưa?

Li luống cuống

– Dạ… dạ chưa…

Cả Chaeng và Annie cùng bật cười.

Annie nói đùa

– Còn khờ hén, mặt này có ngưòi yêu là cũng lạ à. Khờ nghệch hén.

Chaeng quay sang Li

– Đi lấy nước cam uống đi. Đứng đây nóng lắm.

Li vâng dạ rồi lùi ra, trong lòng bắt đầu thấy khó chịu.

Âm nhạc vang lên.

Những điệu valse quen thuộc từ đàn dương cầm lan khắp hội trường.

Annie giơ tay ra trước mặt Chaeng

– Mời em.

Annie là con thống đốc nên dù Chaeng có không thích vẫn phải nể mặt.

Chaeng gật nhẹ.

Hai người bước ra sàn nhảy.

Từng bước chân nhịp nhàng, tay nắm tay, tay Annie đặt sát eo Chaeng .

Chaeng xoay nhẹ, váy xoay như cánh hoa.

Mọi người vỗ tay tán thưởng.

Li đứng từ xa, nắm chặt ly rượu vang, mắt không rời khỏi bàn tay Annie đang đặt lên eo Chaeng .

– Đừng nhìn nữa.

tiếng Candy vang lên bên cạnh.

Li giật mình quay lại

– Candy?

Candy cười nhẹ

– Tui cũng có thơ mời mà. Tía tui với thống đốc là bạn vong niên. Bộ hông chào tui hả?

Ligật đầu

– Ờ… xin lỗi… hông thấy.

Candy ghé sát tai Li

– Cô hội… đẹp ha?

Li không nói gì.

Candy liếc về phía sàn nhảy

– Li đẹp, nhưng người như cô hội… chỉ thích kẻ ngang hàng. Mơ nhiều mệt lắm nha, lơ lơ tui là vì cô hội hả? Hổng có cửa đâu.

Rồi Candy quay đi, để lại Li đứng đó với ly rượu chát ngắt.

Không biết do rượu, hay vì ánh mắt Chaeng và Annie quá gần, mà ngực Li nặng trĩu.

Chaeng nhìn về phía Li, thấy Li nốc ly này sang ly khác.

Nàng khẽ chau mài, đẩy Annie ra nhẹ nhàng

– Xin lỗi chị, em ra ngoài một chút.

Annie nắm tay Chaeng kéo lại.

– Uống với chị ba ly rồi hãy về.

Chaeng nghiêm mặt

– Em không uống được tửu lượng của chị.

Annie ghé sát tai Chaeng

– Vậy thì ở lại. Để lính đưa cô nhỏ  đó về.

Chaeng cau mà, nhưng vẫn cười dịu

– Uống thì uống.

Annie nói thêm

– Nhưng nói trước, em thua là chị rước em về đó.

Ba ly sau đó trôi qua, và Chaeng lảo đảo.

Nàng gượng cười, chào thống đốc rồi đi về cùng Li.

Đêm ấy, Sài Gòn không oi nồng như mọi khi.

Gió từ sông Sài Gòn phả vào mặt, mang theo chút hơi nước.

Chiếc xe hơi lăn bánh về căn biệt thự riêng của Chaeng trên đường Chasseloup-Laubat, nơi mà từ trước đến nay chỉ có Chaeng và vài người thân cận được phép bước vào.

Chaeng dìu Li vào phòng khách, rồi đỡ cô ngồi xuống chiếc ghế bành gần cửa sổ.

Ánh đèn chùm chiếu xuống, soi rõ gương mặt Li đỏ bừng vì rượu, mắt long lanh mơ màng, miệng lẩm bẩm không thành lời.

Chaeng chép miệng

– Em hổng uống được mắc chi nốc tới nốc lui vậy, trời ơi…

Nàng quay lưng đi pha chén canh giải rượu, bỏ vào chút gừng thái lát.

Khi quay lại, nàng cúi xuống đưa chén đến miệng Li

– Uống đi, tỉnh rồi chị rầy cho một trận.

Li ngẩng đầu dậy, chạm tay vào chén thì tay run quá lỡ hất đổ cả chén canh ấm vào người Chaeng .

Áo của Chaeng bị ướt sũng, nước canh thấm vào lớp lụa bên trong, dính vào da.

Li tỉnh táo được chút, bối rối kêu lên

– Í Trời ơi, em xin lỗi… chị ơi, em hông cố ý…

Chaeng nhăn mặt, xòe tay lau đại, giọng cộc cằn

– Thôi, để đó. Đụng vô còn dơ thêm.

Nàng quay lưng đi, bước về phía cầu thang dẫn lên lầu.

Li ngồi chết trân một lúc rồi lồm cồm bò dậy đi theo.

Chaeng lèm bèm

– Mới ở với tui có một tháng mấy mà quậy xám hồn.

Căn biệt thự yên ắng, chỉ còn tiếng đồng hồ quả lắc tích tắc từng nhịp như nhắc rằng đêm đã sang canh.

Li không biết vì sao chân mình cứ bước, từng bước theo bóng lưng thẳng của Chaeng .

Trong đầu lùng bùng rượu, tim đập nhanh đến nghẹn.

Cô cứ nhớ mãi hình ảnh Annie và Chaeng kề vai, nụ cười của Chaeng khi nâng ly với người khác, ánh mắt nàng khi nhìn Ling chỉ là ánh nhìn của một chủ nhân nhìn gia nhân.

Nhưng giờ, Chaeng đang ở đây, ngay phía trước, bước vào căn phòng tắm riêng.

Li đi ngang qua, thoáng nhìn qua khe cửa mở.

Và rồi… cô đứng sững.

Tấm lưng trần trắng nõn của Chaeng như tỏa sáng

Nàng đang đứng xoay lưng lại cửa, tay múc gài nước để dòng nước chảy xuống gáy, tóc búi cao lộ cần cổ thanh mảnh.

Lưng nàng thẳng, nhìn mềm mại và rất mịn màng vòng eo thon thả, đường cong cơ thể Chaeng chẳng khác nào vũ khí chết ngưòi vừa nguy hiểm vừa kích thích nhẹ nhàng tầm mắt nối liền bờ mông căng tròn, đôi chân dài mịn màng, phản chiếu ánh đèn vàng dịu như vẽ trong tranh.

Li há miệng nhưng không thốt được tiếng nào.

Trong tim như có tiếng trống dồn dập, cổ họng nghẹn lại.

Cô không biết mình đã đứng đó bao lâu, cho đến khi Chaeng quay lưng lại, quay hẳn người về phía cửa, nước chạy dọc theo rãnh xương quai xanh, rồi trượt xuống bầu ngực đầy đặn, mềm mại.

Li mở to mắt, đồng tử giãn ra khi Chaeng ngửa cổ xối gàu nước, nước chảy dọc từng tấc da thịt trắng mịn và đầy ma lực.

Li nắm chặt hai tay người nóng ran khi nơi hai bầu ngực căng tròn kia… là hai đầu ti hồng hào đang đứng sựng khi giọt nước đi qua.

Li nuốt nước miếng ừng ực.

Ánh mắt dời tầm nhìn xuống eo rồi đến khoảng bụng trơn tru mịn màng kia, Ling thở hổn hển gần nhìn thấy nơi cần nhìn thì Chaeng bất ngờ xoay ngưòi lại.

Li vội quay đi, nhưng trong đầu như có vạn mũi kim chích vào lồng ngực, hổn hển, bối rối, run rẩy.

Cô lùi về sau, dựa lưng vào tường, tay siết chặt

– Mình.. điên rồi… mình nhìn gì vậy trời… Chị Chaeng … trời ơi… bị bỏ tù chắc luôn…

Tự tát nhẹ vào mặt mình, Li rón rén đi về phòng khách.

Nhưng mọi suy nghĩ, mọi tế bào trong người đều đã phản bội lý trí.

Cơ thể cô căng thẳng, cảm giác như đang mang cả Sài Gòn mùa hạ bên trong.

🌟

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

364702543-256-k64040
Ninh Tổng, Đừng Qua Đây
Tháng 6 30, 2026
Cô Vợ Nhỏ Lại Bị Thịt Nữa Rồi
Tháng 12 4, 2025
Không bằng cầm thú
Tháng 1 5, 2026
Yêu Học Trưởng
Tháng 5 5, 2026
Truyện Les Hay
245065299-256-k707978-1
Em Đáng Tuổi Bà Cố Tôi
Chương 74 Tháng 7 13, 2026
Chương 73 Tháng 7 13, 2026
Phòng trọ nữ sinh
No title Tháng 6 17, 2025
XU SẮC ĐỘNG NHÂN
PHIÊN NGOẠI CUỐI Tháng 10 15, 2025
PHIÊN NGOẠI 16 Tháng 10 15, 2025
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026
Hệ Thống Cải Tạo
chương 35 Tháng 5 31, 2026
chương 34 Tháng 5 31, 2026
284797853-256-k387488-1
Cô Ba
Chương 129 Tháng 7 2, 2026
Chương 128 Tháng 7 2, 2026
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Mẹ và con gái
No title Tháng 6 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved