Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 107

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 107 - Chương 106: Đánh Bài
Prev
Next

Bí cảnh Đông Hải tái hiện, người của Long Cung bắt đầu khua chiêng gõ mõ, rầm rộ lên kế hoạch chuẩn bị.

Trong khi các chuyên gia từ trăm nghìn tông môn đang đốc thúc giám sát, Dung Y chỉ đơn giản giao cho Hồng Diệp phụ trách một bên, còn chính nàng thì đưa Yến Ly, Phi Yên cùng Kỳ Lân đến tá túc tại Tinh Tú Các.

Lâm Tự cũng tự nhiên mà đứng ra sắp xếp chỗ ở cho các nàng.

"Người này đúng là không có việc chẳng ghé thăm chùa, gần đây xảy ra chuyện lớn như vậy, nơi này của ta chẳng khác nào thành quán trọ cho ngươi rồi." Sau khi thu xếp xong xuôi, cả nhóm ngồi quanh bàn đá ở tiểu viện uống trà, Lâm Tự nhìn đám người đang lười biếng trước mặt mà cười nói.

"Ai nha, đừng nói vậy chứ. Sau này nếu nàng tới Long Cung, ta sẽ tiếp đãi nàng như khách quý." Dung Y cười hì hì đáp lại.

"Thôi đi." Lâm Tự liếc xéo nàng một cái: "Ai mà biết cái Long Cung này của ngươi sau khi dùng xong có giữ lại không. Vạn nhất ngươi lại đem phong ấn nó đi, ta đây chẳng phải mất công vô ích sao?"

"Giữ chứ, sao lại không giữ? Không giữ thì chẳng phải ta tốn tiền oan à?" Dung Y liền đáp ngay.

"Hả? Chẳng phải mọi người đều ở Lăng Tuyệt Tông chờ sao, ngươi giữ cái này lại làm gì?" Lâm Tự lộ rõ vẻ khó hiểu.

"Dù sao ta cũng đã đưa bọn họ từ nơi trục xuất đến đây, thế nào cũng phải quản cho chót. Nơi đó hiện đã bị Ma tộc chiếm hữu, nếu cứ mặc kệ để bọn họ lang thang bên ngoài, ngươi không lo lắng sao? Thế nên ta giữ lại Long Cung để cho bọn họ có chỗ đặt chân, cũng tiện cho ta trông chừng ngay dưới mí mắt mình." Dung Y nói.

"Nghe cũng có lý." Lâm Tự gật đầu thừa nhận.

"Bởi vậy mới nói, giờ ta đã trắng tay rồi, chỉ còn cách tới tìm ngươi thôi." Dung Y buông tay, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

"Thôi đi, đừng có nói mấy lời kỳ quái đó nữa, tiểu bảo bối của ngươi còn đang ở đây kia kìa." Lâm Tự xoa xoa cánh tay như thể đang nổi hết da gà.

Yến Ly nghe vậy, vội vàng mỉm cười tiếp lời: "Ta cũng thực lòng cảm tạ Lâm tiền bối đã thu nhận chúng ta."

Lâm Tự nhìn nàng, giả vờ oán trách mà trừng mắt một cái: "Được rồi, đến cả tiểu bảo bối cũng nói thế thì ta còn biết nói gì nữa đây?"

Phi Yên đứng bên cạnh che miệng cười trộm: "A Ly thật là, đi đến đâu cũng được người ta yêu quý hết mực."

Yến Ly lập tức thấy hơi ngượng ngùng, lại nghe Lâm Tự nói tiếp: "Còn phải nói sao, nhân duyên của tiểu bảo bối này không tồi đâu. Chẳng những đám đồng môn sư tỷ đệ yêu mến, mà ngay cả vị Nữ đế đang nổi danh khắp Trung Châu kia, quan hệ với tiểu bảo bối cũng không hề tầm thường."

Lâm Tự vừa nói, vừa kín đáo liếc nhìn Dung Y đầy ẩn ý: "Có người nếu còn không chịu nắm cho chặt, ta xem nàng sau này chỉ có nước ra góc nhà mà khóc thôi."

Lời ám chỉ đó rõ ràng đến mức ai mà không đoán được người đó là Dung Y cơ chứ? Vậy mà Dung Y cứ như không nghe thấy, bộ dạng đầy thờ ơ, chỉ nói: "Lâm Tự Tự, chúng ta đến đây mà ngươi cũng không định tiếp đón cho tử tế chút sao? Ngươi nhìn xem, ta chính là đem theo cả Thiếu quân của Thanh Khâu ở Tây Châu tới đây đấy."

Lâm Tự nghe vậy liền liếc xéo nàng một cái: "Xì, ngươi còn dám nói à? Ta nghe nói ai đó đã kiêng rượu rồi mà? Ngươi đã bỏ rượu, thì ta lấy cái gì ra để tiếp đón nàng đây?"

"Ta không uống nhưng Phi Thiếu quân uống mà. Với lại, không uống được rượu thì ta dùng trà tốt nhất của ngươi không được sao?" Dung Y có chút dỗi mà lên tiếng.

"Tê…" Lâm Tự hít một hơi thật sâu: "Dung Y Y, sao càng ngày ngươi càng biết cách hành người khác thế nhỉ?"

"Ta có làm sao đâu?" Dung Y chớp chớp mắt, bộ dạng vô tội hết mức.

Lâm Tự lập tức quay sang nhìn Phi Yên: "Phi Thiếu quân, ngươi là người ở cùng nàng ta lâu nhất, ngươi tới đây phân xử một câu công bằng xem nào."

Phi Yên khẽ cười một tiếng, đôi mắt hồ ly nheo lại đầy ý cười nhìn chằm chằm Dung Y: "Trong 500 năm qua, ta quả thực không đánh giá cao Ngân Dung điện hạ cho lắm. Nhưng mà, phải thừa nhận rằng so với hiện tại, Ngân Dung điện hạ của 500 năm trước trông đáng yêu hơn nhiều."

"Oa, tiểu bảo bối, ngươi không có ý kiến gì sao?" Lâm Tự nghe xong liền quay sang nhìn về phía Yến Ly.

Yến Ly trầm mặc một hồi rồi chớp mắt, sau đó chỉ biết đưa tay lên đỡ trán đầy bất lực.

Dung Y lại mỉm cười, lên tiếng trêu chọc: "Ngươi hỏi ta làm gì, sao không hỏi người kia kìa? Tiểu Ly nhi, nàng nói xem, vì sao ta lại trở nên như vậy?"

Yến Ly lập tức muốn che mặt lại, chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Thế nhưng ở phía đối diện, hai vị kia đều là những kẻ tinh đời, vừa nhìn qua đã lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ.

"Tiểu bảo bối, đừng nói với ta rằng, nàng ấy biến thành cái dạng này hiện tại là do ngươi…" Lâm Tự nhìn Yến Ly với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ xen lẫn thảng thốt

"Là do ta chiều hư đấy." Yến Ly vừa che mặt vừa lí nhí thừa nhận.

Mọi người có mặt tại đó bỗng chốc rơi vào im lặng.

Đây quả thật là tình huống mà các nàng chưa từng dám hình dung tới.

"Chuyện này… thật đúng là không phải người một nhà, không vào cùng một cửa mà." Lâm Tự bất lực thở dài, không còn gì để nói.

Yến Ly khẽ sờ sờ mũi, trong khi Dung Y lại đầy kiêu ngạo mà tiếp lời: "Nếu không như thế, thì sao hai người các ngươi đến giờ vẫn còn độc thân chứ?"

Lâm Tự, Phi Yên: "???"

Đây có còn là tiếng người nữa không vậy?

Lâm Tự bày ra vẻ mặt lạnh tanh: "Ta tuy biết ngươi không phải người phàm, nhưng không ngờ ngươi lại có thể 'không phải người' đến mức này đấy!"

"Ai hắc ~"

Nhìn bộ dạng của hai người họ, Yến Ly chỉ biết đưa tay đỡ trán thở dài.

Cứu mạng, nhóm người này thật sự là một ngày không làm tổn thương nhau thì sẽ không thấy vui vẻ mà.

"Hay là, chúng ta tìm việc gì đó vui vui để làm đi?" Phi Yên bỗng nhiên mở lời.

Đôi mắt Dung Y khẽ đảo một vòng, nàng mỉm cười tủm tỉm nói: "Vậy chơi bài lá đi? Vừa hay chúng ta có bốn người."

Yến Ly vừa nghe thấy thế liền muốn bỏ chạy: "Ta đi dắt Kỳ Lân ra ngoài đi dạo đây."

Đùa sao, chơi bài với Dung Y à? Cứ nhìn mấy vị trưởng lão của Lăng Tuyệt Tông kia xem, mỗi tháng đều nghèo túng, keo kiệt bủn xỉn như vậy là vì cái gì chứ? Chẳng phải đều do thua bài trong tay nàng sao.

Tuy rằng, ân… Hiện tại tiền của hai nàng hình như là dùng chung?

"Hết hy vọng đi tiểu bảo bối, không có ai đến cứu ngươi đâu." Lâm Tự thâm sâu nói một câu.

Yến Ly cảm thấy da mặt mình khẽ giật giật, nàng hỏi: "Rốt cuộc các người đã làm cái gì vậy?"

"Nga, cũng không có gì, chỉ là mấy vị sư huynh sư đệ của ta trước đây cùng nàng ta chơi bài, kết quả đều thua đến mức không ngóc đầu lên nổi thôi." Lâm Tự buông tay, vẻ mặt đầy bất lực.

Yến Ly: "…… Làm phiền rồi."

"Ai nha, Tiểu Ly nhi yên tâm đi, có ta ở đây mà." Dung Y nhìn nàng chớp chớp mắt đầy tinh quái.

"Nha, lời nói cũng đừng nên khẳng định quá sớm như vậy." Phi Yên đứng một bên mỉm cười lên tiếng.

"Tới thử xem sao?" Dung Y nhướn mày thách thức.

"Tới thì tới." Phi Yên lập tức ứng chiến.

Bị buộc vào thế bất đắc dĩ, Yến Ly chỉ đành ngoan ngoãn ngồi lại cùng ba người họ đánh bài.

Thế nhưng sau đó, nàng liền phát hiện ra bản thân căn bản chẳng cần phải lo lắng gì cả. Trong khi ba người kia đang mải mê "chém giết", tính kế lẫn nhau, thì nàng chỉ việc ôm Kỳ Lân trong lòng, bài tới thế nào thì đánh thế nấy. Để rồi khi nhìn lại xấp bài trên tay mình…

"Hồ rồi."

Ba người vốn đang mải mê đấu đá lập tức khựng lại, đồng loạt trợn mắt há hốc mồm nhìn vào bài của Yến Ly.

Thuần một sắc, bốn quân cùng thuận.

Cả ba rơi vào im lặng.

Yến Ly cười tủm tỉm, nhẹ nhàng xòe tay: "Giao tiền nào."

Ba người dù không cam lòng nhưng vẫn phải rút hầu bao. Phi Yên lập tức hô lớn: "Lại ván nữa!"

Lần này, cả ba người đều dồn hết sự chú ý, nhìn chằm chằm vào Yến Ly để canh chừng, thế nhưng mà…

"Tự tay bốc quân cuối, cả ba nhà cùng thua." Yến Ly đẩy xấp bài trong tay ra, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Ba người nhìn lại bài của mình, Phi Yên không nhịn được mà thốt lên: "A Ly, vận may của ngươi cũng quá tốt rồi đấy!"

"Đó là đương nhiên rồi, Tiểu Ly nhi nhà chúng ta chính là Khí vận chi tử được Thiên Đạo định sẵn mà!" Dung Y nghe Phi Yên khen ngợi người yêu mình thì đắc ý vô cùng, bộ dạng kiêu ngạo hết mức như thể chính nàng vừa thắng bài vậy.

Yến Ly lại tỏ ra vô cùng khiêm tốn, khẽ đáp: "Cũng thường thôi, thường thôi mà."

"Không được, ván nữa!" Phi Yên lập tức đòi gỡ gạc.

Và rồi ván thứ ba bắt đầu.

Yến Ly nhẹ nhàng hạ bài: "Thuần một sắc, mò trăng đáy giếng."

Ba người kia: "……"

"Tiểu bảo bối, ngươi…" Lâm Tự nhìn nàng với vẻ mặt đầy phức tạp: "Ngươi thật sự không gian lận đấy chứ?"

Yến Ly nhìn Lâm Tự rồi thản nhiên đáp: "Lâm tiền bối, nếu ta có gian lận thì ngươi phải hỏi Phi Thiếu quân chứ, đôi mắt của nàng ấy làm sao mà qua mặt được?"

Lâm Tự quay sang nhìn Phi Yên, chỉ thấy Phi Yên buông tay bất lực: "Nàng ấy thực sự không hề giở trò gì cả."

"Nhưng cái vận may này cũng quá mức vô lý rồi!" Lâm Tự kinh hãi thốt lên. Sau đó, nàng bỗng chú ý đến con Kỳ Lân đang nằm ngoan ngoãn trong lòng Yến Ly.

Hai người còn lại dường như cũng nhận ra điều gì đó, họ nhìn chằm chằm vào con Kỳ Lân với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Kỳ Lân vốn dĩ đang tò mò nhìn các nàng đánh bài, bỗng nhiên bị cả ba người đồng loạt nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ thì giật mình kinh hãi: "Sao… sao vậy? Có chuyện gì thế?"

Lâm Tự mỉm cười tủm tỉm nhìn Kỳ Lân rồi bảo: "Tiểu Kỳ Lân à, lần trước tới Đông Hải nàng vẫn chưa được đi chơi cho thỏa thích, lần này có muốn đi dạo một chút không?"

Kỳ Lân ngơ ngác chẳng hiểu vì sao mình lại được ưu tiên thế, chỉ chớp chớp mắt nhìn sang phía Yến Ly.

Thấy nàng nhìn mình, Yến Ly liền ôn nhu hỏi: "Ngươi muốn đi sao?"

Kỳ Lân khựng lại một chút rồi gật gật đầu.

Rốt cuộc là vì các nàng đánh bài chẳng liên quan gì đến nàng ấy cả, cứ ngồi xem tiếp chắc nàng ấy ngủ gật mất thôi.

Thấy vậy, để đề phòng vạn nhất, Yến Ly liền gọi Linh Tú ra đi cùng để bầu bạn với Kỳ Lân.

Linh Tú vừa xuất hiện, nghe xong yêu cầu thì cạn lời vô cùng: "Sao ta cứ cảm thấy mình chẳng giống một kiếm linh chút nào, mà giống kẻ chuyên đi trông trẻ thế này?"

"Vậy hay là nàng tới đây đánh thay ta?" Yến Ly hỏi ngược lại.

Linh Tú nhìn đám người đang nhìn mình chằm chằm đầy vẻ cảnh cáo, nàng khẽ hứ một tiếng rồi thở dài: "Ai, thôi bỏ đi, nếu ta mà đoạt mất sở thích của người khác, chỉ sợ có kẻ sẽ hận không thể băm vằn ta ra mất. Đi thôi tiểu Kỳ Lân, tỷ tỷ đưa nàng đi chơi."

Sau khi Kỳ Lân được Linh Tú đưa đi, Lâm Tự liền hào hứng kéo mọi người tiếp tục cuộc chơi.

Thế nhưng đúng như dự đoán, lúc này vận may của Yến Ly đã không còn được "đỏ" như trước nữa rồi.

Tuy nhiên, kết quả cuối cùng lại là Dung Y – cái đồ "vơ vét" đồ vật kia – đã thắng ván này.

"Tiểu Kỳ Lân này có khả năng bổ trợ vận may, chuyện đó rõ ràng đến vậy sao?" Lâm Tự một tay xoa cằm trầm ngâm.

"Hiện tại Kỳ Lân đã đạt tới Nguyên Anh kỳ, hơn nữa bản thân nàng vốn là điềm lành chi thú. Tiểu Ly nhi lại ôm nàng ấy trong lòng, cộng thêm bản thân Tiểu Ly nhi vốn là Khí vận chi tử, vận khí tự nhiên sẽ cực kỳ tốt." Dung Y vừa thong thả ra bài vừa giải thích.

"Cho nên lúc nãy ta 'đỏ' như vậy đều là nhờ Kỳ Lân sao?" Yến Ly lúc này mới vỡ lẽ, nàng khẽ sờ mũi cười nói: "Vậy ta có thể…"

"Không thể!" Lâm Tự cùng Phi Yên đồng thanh phản đối, trăm miệng một lời.

Yến Ly bĩu môi đáp: "Được rồi, được rồi, không được thì thôi vậy."

Khi không còn bàn tay vàng là tiểu Kỳ Lân bên cạnh, vận may đánh bài của Yến Ly cũng theo đó mà tan biến. Phần lớn thời gian đều là Dung Y thắng, kế đến là Phi Yên, rồi mới tới Lâm Tự. Còn Yến Ly thì đúng là thua đến trắng tay.

"Tức thật chứ! Không tính A Ly thì tại sao ta lại là người thua nhiều nhất!" Lâm Tự hậm hực không phục.

Yến Ly khựng lại một chút, buồn bã nói: "Vì sao lại không tính ta?"

"Bởi vì A Ly à, ngay từ ba ván đầu nàng đã thắng đậm rồi, về sau có tính là thua thì nàng vẫn chưa lỗ vốn đâu." Phi Yên che miệng cười trêu chọc.

"Đáng giận thật mà!" Lâm Tự tức tối vỗ mạnh xuống bàn.

Dung Y lại nở nụ cười đầy đắc ý: "Đa tạ hai vị đại gia đã góp thêm gạch đá để ta trùng tu lại đại nghiệp Long Cung nhé."

Lâm Tự quả thực chẳng còn lời nào để nói với cái lý lẽ này của nàng.

"Tan thôi, tan thôi, không chơi nữa. Càng chơi càng thấy mệt thân, ta đúng là tự chuốc khổ vào người mà." Lâm Tự vừa xua tay vừa than thở.

"Xì, Lâm Tự Tự à, trình độ đánh bài này của ngươi còn phải luyện tập thêm nhiều đấy." Dung Y đứng bên cạnh cười châm chọc.

Lâm Tự lại liếc xéo nàng một cái: "Phải phải phải, không dám làm phiền Dung đại trưởng lão nhọc lòng đâu. Đi thôi, hôm nay ta làm chủ, mời các ngươi đi ăn cơm."

"Ăn cái gì?" Dung Y hớn hở hỏi.

Lâm Tự cười lạnh một tiếng: "Cơm ở nhà ăn ngoại môn, nàng có ăn không?"

"Ăn chứ, nàng đã mời khách thì kiểu gì ta cũng ăn." Dung Y còn tinh nghịch nháy mắt với Lâm Tự một cái.

Lâm Tự im lặng chớp mắt, rồi quay sang nhìn Yến Ly đầy vẻ bất lực: "Ngươi thật sự không định quản lý nàng ấy một chút sao?"

Yến Ly buông tay, thở dài một tiếng:

"Quản không nổi."

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Đoản Thiên Hợp Tập
Tháng 5 22, 2026
Madly In Love_truyenles.net
Madly In Love
Tháng 8 15, 2025
Lão Đại Học Đường
Tháng 9 16, 2025
Leng Keng Một Tình Yêu
Leng Keng Một Tình Yêu
Tháng 6 18, 2025
Truyện Les Hay
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tình Trò Ái Cô [ 17 ] Tháng 7 17, 2025
Tình Trò Ái Cô [ 16 ] Tháng 7 17, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Lão sư lão bà
Chương 8 Tháng 3 18, 2026
Chương 7 Tháng 3 18, 2026
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
15 Tháng 7 12, 2025
14 Tháng 7 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved