Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 23

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 23 - Chương 22: Thành Gia
Prev
Next

Nếu như cho Yến Ly một cơ hội nữa…

Nàng nhất định sẽ không chọn rời khỏi Đông Cung vào lúc đó, càng không bao giờ chọn đi con đường chính kia.

Như vậy thì nàng đã có thể cách xa Dung Y vạn dặm rồi! Chứ không cần phải rơi vào cảnh ngộ dở khóc dở cười như lúc này, thật sự là không muốn sống nữa mà.

Cái này đúng là xấu hổ vãi cả chưởng, xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống đất cho xong!

Yến Hải ngẩn người hồi lâu, sau đó vỗ tay một cái thật lớn, reo lên: "Ái chà! Nhìn ta này! Hóa ra người chính là sư tôn của bảo bối Ly Nhi nhà chúng ta! Thật là thất kính, thất kính quá! Ly Nhi nhà ta được ngài chiếu cố thật là phúc đức!"

"Ly bảo bối đã bái ta làm thầy, ta đương nhiên phải chiếu cố nàng nhiều hơn một chút rồi, ngươi nói đúng không… Ly…bảo… bối~?" Dung Y nghiêng đầu nhìn Yến Ly, nở một nụ cười vừa tinh quái vừa xinh đẹp.

Gương mặt Yến Ly cứng đờ, nàng nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu: "Thế thì thật sự là phải đa tạ sư tôn rồi!"

"Đừng khách khí!" Dung Y cũng chẳng chút nề hà mà đáp lời ngay lập tức.

Yến Ly nghiến răng, lần này nàng quyết không nhịn nữa.

"Chân nhân nói rất đúng, ngài nói quá đúng luôn."

Nhưng thực tế Yến Hải hoàn toàn chẳng chú ý đến tâm trạng lúc này của con gái, ông cười ha hả nói: "Ái chà nhìn ta này, sao có thể để chân nhân đứng ngoài cửa thế này được, chân nhân mau mời vào trong, mau vào trong ngồi!"

Nói rồi, ông liền thân hành mời người vào đại đường.

"Mau đi mời lão phu nhân và phu nhân ra đây, nói là sư tôn của bảo bối Ly Nhi đến nhà chơi! Đúng rồi, bảo nhà bếp chuẩn bị thật nhiều món ngon vào, không biết chân nhân thích ăn khẩu vị thế nào? Để ta bảo hạ nhân đi sắp xếp." Yến Hải nhìn về phía Dung Y, ân cần hỏi ý kiến nàng.

"Hử? Ta sao? Ta ăn giống Tiểu Ly Nhi là được rồi." Dung Y cười đáp.

Yến Ly nghiến răng, ngay sau đó liền bồi thêm một câu: "Cha, cha cứ dặn bếp làm thật nhiều món cay vào, sư tôn của con đặc biệt thích ăn cay đấy."

"Cay… Cay sao?" Yến Hải chớp chớp mắt kinh ngạc.

Chẳng trách ông lại ngạc nhiên đến thế, bởi lẽ người Trung Châu vốn có thói quen ăn uống thanh đạm, thực tế rất ít người ăn được cay.

"Đúng vậy, rất cay. Sư tôn, không phải người nói khẩu vị của chúng ta giống nhau sao? Chẳng lẽ chút cay này người lại ăn không nổi?" Yến Ly ngoài cười nhưng trong không cười mà nhìn chằm chằm Dung Y.

Nhìn bộ dạng muốn đào hố mình của đồ đệ, Dung Y chỉ đưa tay nhéo nhéo má Yến Ly, cười nói: "Sao lại thế được, chỉ cần là Ly bảo bối nhà ta thích thì vi sư đều chiều hết~"

Cầu xin người đừng gọi ba chữ đó nữa được không!

Thật sự đấy!

Yến Ly sắp phát điên đến nơi rồi.

Yến Hải vừa nghe xong liền vội vàng hưởng ứng:

"Được được được, ta biết rồi. Ta sẽ sai người xuống bếp dặn làm thật nhiều món cay. Các ngươi không nghe thấy chân nhân nói gì sao? Còn không mau chạy đi báo cho lão phu nhân và phu nhân, sau đó truyền lệnh xuống nhà bếp ngay!"

"Rõ, rõ!" Hạ nhân vội vàng vâng dạ rồi lui ra ngoài.

"Chân nhân mau ngồi, mau ngồi. Người đâu, mau pha trà!" Yến Hải đon đả phân phó.

Mấy người cùng ngồi xuống, nước trà đã rót đầy chén. Dung Y thong thả nâng chén nhấp một ngụm, cười khen: "Trà ngon."

"Chân nhân nếu đã thích, lát nữa ta sẽ bảo Ly bảo bối mang thêm một ít cho ngài." Yến Hải vội vàng lấy lòng.

"Vậy làm phiền Quốc sư quá~" Dung Y hoàn toàn không có ý định khách sáo.

"Nào có, nào có, đó là vinh hạnh của phủ chúng ta." Yến Hải cười đến híp cả mắt, chẳng còn thấy trời đất đâu nữa.

Yến Ly ở bên cạnh chỉ biết lặng lẽ trợn trắng mắt nhìn trời.

Chẳng bao lâu sau, Yến lão phu nhân cùng Yến phu nhân vội vàng đi tới. Nhìn thấy Dung Y, nhị vị phu nhân liền nở nụ cười niềm nở: "Bái kiến chân nhân. Chân nhân không quản đường xá xa xôi, đích thân đến thăm hỏi Ly Nhi nhà chúng ta, thật khiến gia đình chúng tôi thụ sủng nhược kinh."

"Ái chà, hiện tại đều là người một nhà cả, chớ nên nói lời khách sáo như vậy. Ly bảo bối là đồ đệ bảo bối của ta, lại là truyền nhân duy nhất của Phá Vọng Phong chúng ta. Lần này nàng phụng mệnh Chưởng môn sư huynh xuống núi, ta thật sự là không yên tâm nổi nên mới đi theo xem thử." Dung Y cười nói.

Nhìn bộ dạng nói dối không cần bản nháp của người trước mặt, Yến Ly trong lòng tức đến mức hừng hực lửa giận.

"Làm phiền chân nhân phải lo lắng thay cho Ly Nhi nhà chúng ta rồi. Con bé ở nhà cái gì cũng tốt, vốn là bảo bối được chúng ta nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, chỉ sợ đến Lăng Tuyệt Tông rồi con bé sẽ không quen với nếp sống ở đó." Yến phu nhân cười đáp.

Yến Ly trước đây chỉ nghe chuyện người khác được mẫu thân nhà mình khen ngợi, lúc đó nàng còn thấy thường thôi. Nhưng giờ đây, khi đến lượt mình bị khen nức nở trước mặt bàn dân thiên hạ, nàng tuy có chút xấu hổ, nhưng… cảm giác sảng khoái này là thế nào đây?

Dung Y nghe xong liền cười nói: "Ôi dào, sẽ không đâu mà. Ly bảo bối thực sự rất được chào đón đấy chứ. Lúc trước nếu không phải vì Ly bảo bối tự mình lựa chọn, thì ngay cả vị Chưởng môn sư huynh kia của chúng ta cũng hận không thể mang con bé đi theo rồi. Cho nên nhị vị cứ yên tâm, Ly bảo bối ở Lăng Tuyệt Tông hiện tại cũng là cục cưng được mọi người cưng chiều hết mực nha."

"Ai da, quả thật là quá tốt rồi!" Yến lão phu nhân và Yến phu nhân liếc nhìn nhau, cả hai đều lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

Dung Y thấy vậy, liếc mắt nhìn sang Yến Ly với vẻ đắc ý, gương mặt như đang viết rõ mười mươi dòng chữ:

Xem vi sư đối xử với ngươi tốt chưa kìa, được khen như thế mà còn không mau cảm ơn ta đi.

Gân xanh trên trán Yến Ly giật liên hồi, nàng đưa tay gạt phắt bàn tay đang nhéo má mình ra, chẳng thèm để ý đến vị sư tôn kia nữa.

Có lẽ vì yêu ai yêu cả đường đi, Yến gia đối với Dung Y vô cùng ưu ái. Thức ăn vừa được bưng lên, họ đã không ngừng gắp đồ ăn cho nàng.

Tất cả những món được gắp đều là món cay, bởi vì một câu nói trước đó của Yến Ly đã khiến mọi người tin sái cổ rằng Dung Y cực kỳ thích ăn cay.

Nhìn thấy gương mặt Dung Y bắt đầu cứng đờ, trong lòng Yến Ly cảm thấy khoan khoái hơn rất nhiều.

Ân, coi như hòa nhau một ván.

Thế nhưng Dung Y là hạng người nào chứ, sao nàng có thể ngồi yên chờ chết được? Ngay sau đó, nàng liền trở tay cầm bát, gắp một miếng đồ ăn thật lớn bỏ vào bát của Yến Ly.

"Ái chà, Tiểu Ly Nhi ngươi cũng phải ăn nhiều vào một chút. Khoảng thời gian này ngươi đã vất vả nhiều rồi, lúc trước bế quan chắc chắn là chưa được ăn một bữa nào tử tế cả. Vi sư thật sự lo lắng vô cùng, giờ đã về đến nhà rồi, ngươi cứ ăn thật nhiều vào nhé. Nhìn ngươi ăn ngon miệng là vi sư cũng thấy vui lây nha!"

Người Yến gia vừa nghe thấy cục cưng nhà mình bế quan lâu ngày chưa được ăn bữa cơm tử tế, liền thay nhau người một đũa ta một đũa gắp thức ăn cho nàng. Chỉ trong chốc lát, trước mặt Yến Ly đã chất đầy thức ăn cao ngất như một ngọn núi nhỏ.

Yến Ly vội vàng ngăn lại, sau đó trừng mắt liếc nhìn Dung Y một cái.

Nàng bị ai ném đi bế quan, trong lòng nàng chẳng lẽ lại không rõ sao?!

Dung Y này quả thật là có bản lĩnh nói dối không chớp mắt, đổi trắng thay đen tài tình đến mức làm người ta chỉ muốn lao vào đánh nàng một trận thôi!

"Ái chà, vừa hay có sư tôn của Ly Nhi ở đây, Ly Nhi à, con nghĩ sao về tương lai sau này? Tuổi tác con cũng không còn nhỏ nữa, có bao giờ nghĩ đến chuyện thành gia lập thất chưa?" Yến phu nhân bỗng nhiên lên tiếng.

"Khụ… Khụ khụ…" Lời của Yến phu nhân vừa thốt ra, Yến Ly tức khắc bị ớt làm cho sặc nghẹn, nàng vội vàng chộp lấy chén nước trà hớp một ngụm lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì sặc.

"Chậm một chút, chậm một chút nào!" Yến phu nhân thấy vậy, vội vàng đưa tay vỗ vỗ lưng cho nàng xuôi cơn.

"Khụ… Nương… Người đang nói cái gì vậy chứ!" Yến Ly một tay che mặt, cảm thấy cạn lời cực kỳ.

"Ai da, nương biết con muốn tu tiên, nhưng con cũng không thể cứ thế mà sống cô độc cả đời được!" Yến phu nhân nói đến đây, nét mặt lộ vẻ u sầu: "Nương không mong con giúp chồng dạy con, nhưng cũng đừng đến mức lẻ bóng một mình như vậy chứ."

Yến Ly vội vàng đáp lời: "Nương, chuyện này không vội được đâu. Hiện tại tu vi của con vẫn chưa đủ vững chắc, hơn nữa duyên phận là thứ không thể cưỡng cầu, con thực sự không có tâm trí để ý đến những chuyện đó."

"Ai da! Sao mà không vội cho được?" Yến phu nhân thốt lên, đôi mắt bắt đầu rưng rưng lệ, tay cầm khăn tay định lau nước mắt: "Đến lúc cha mẹ đều trăm tuổi già đi, chỉ để lại một mình con lẻ bóng, bảo nương làm sao mà yên tâm cho được?"

Yến Ly đau đầu vô cùng, vội vã an ủi: "Nương đừng lo lắng quá, người và cha vẫn còn trẻ, tinh thần vẫn còn rất tốt. Huống hồ con là người tu tiên, thọ mệnh dài lâu, cũng không cần vội vàng nhất thời. Hiện tại con ở Lăng Tuyệt Tông, có các sư đệ sư tỷ quan tâm, sư tôn cũng ở đây, có bao nhiêu người chăm sóc như vậy nên người không cần phải lo cho con đâu."

Nói đoạn, nàng âm thầm ra hiệu bằng ánh mắt, thúc giục Dung Y lên tiếng giúp mình.

Dung Y đang mải ăn thì bị nhắc khéo, nàng lén lườm Yến Ly một cái rồi lập tức quay sang nở nụ cười trấn an Yến phu nhân: "Tiểu Ly Nhi nói rất đúng ạ. Hơn nữa, con bé hiện tại thường xuyên phải bế quan để tinh tấn tu vi. Người tu hành chúng ta phàm là đều coi trọng duyên phận, nếu duyên chưa tới mà cứ tùy tiện gả đi thì chỉ sợ sẽ thành kiếp số. Nhị vị cứ yên tâm, Tiểu Ly Nhi ưu tú như vậy, sau này sao có thể không gả đi được chứ? Huống hồ đồ đệ của Dung Y ta, muốn gả cho ai thì cũng phải bước qua cửa của ta đã."

Nghe Dung Y khẳng định chắc nịch như vậy, Yến phu nhân đành thở dài nói: "Cũng đúng, vậy làm phiền Chân nhân để mắt giúp chúng tôi. Con bé không vội, nhưng chúng tôi vẫn luôn mong mỏi được thấy nó thành gia lập thất."

"Nhất định, nhất định rồi, nhị vị cứ yên tâm." Dung Y vừa đáp lời, vừa lén lút ở dưới gầm bàn túm lấy tay Yến Ly, sau đó còn tinh quái dùng ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay nàng.

Hiểu rõ đối phương đang có ý đồ trêu chọc, Yến Ly trừng mắt nhìn nàng đầy cảnh cáo.

Dung Y vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt liếc nhìn nàng đầy đắc ý, ý cười hiện rõ trên gương mặt.

Yến Ly uất ức đến cực điểm, chỉ đành lặng lẽ lấy túi linh thạch của mình ra đưa cho vị sư tôn quý hóa kia.

Sau bữa trưa, Dung Y được sắp xếp ở lại ngay trong sân viện của Yến Ly. Dù Yến Ly không hề muốn chút nào, nhưng đây lại là yêu cầu của Dung Y, cha mẹ nàng vừa nghe xong đã lập tức đồng ý mà không chút do dự.

Nàng hiện tại hoàn toàn không có quyền lên tiếng phản đối trong cái nhà này nữa rồi.

"Ái chà, Tiểu Ly Nhi à, vi sư thật không ngờ ở nhà ngươi lại có dáng vẻ như thế này nha~" Vừa bước vào phòng, Dung Y đã lập tức bắt đầu trêu chọc Yến Ly.

Yến Ly trưng ra vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng hỏi: "Vậy nên, khi nào thì người định trở về?"

"Hử?" Dung Y ra vẻ trầm tư một lát rồi đáp: "Không quay về nữa."

Yến Ly nghe xong suýt chút nữa là tức đến nghẹn thở, lại nghe Dung Y bồi thêm một câu: "Vi sư sẽ ở lại đây đợi các ngươi hoàn thành nhiệm vụ xong rồi mới cùng trở về~"

Yến Ly nghiến răng ken két: "Thật sự là không cần thiết đâu!"

"Tiểu Ly Nhi, lời này của ngươi nói ra thật khiến vi sư đau lòng quá đi mất. Thế nào, chẳng lẽ cứ phải để vi sư gọi người là 'Ly bảo bảo' thì ngươi mới chịu đồng ý hay sao?" Dung Y tiến sát đến trước mặt Yến Ly, nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Người câm miệng ngay cho ta!" Nghe đến ba chữ kia, Yến Ly tức đến mức suýt chút nữa là đánh mất luôn vẻ bình tĩnh thường ngày.

"Hử? Không được sao?" Dung Y chớp chớp mắt nhìn nàng, vẻ mặt đầy vô tội.

"Phi thường không tốt!" Yến Ly cuối cùng nhịn không được nữa, gầm lên một tiếng.

"Ôi chao, Tiểu Ly Nhi của chúng ta hung dữ quá nha~" Dung Y làm vẻ mặt sợ hãi, ôm ngực lùi lại một bước, giọng điệu đầy vẻ ủy khuất.

Yến Ly: "……"

Cảm ơn, nàng không chỉ muốn hung dữ đâu, nàng thậm chí còn muốn lao vào đánh người nữa kìa!

Nàng tự hỏi lúc trước rốt cuộc đầu óc mình có vấn đề gì không mà lại đi bái Dung Y làm sư tôn, để giờ đây phải đứng đây nghe nàng ta luyên thuyên đủ điều? Bất chợt, Yến Ly cảm thấy hoài niệm vô cùng những ngày tháng an tĩnh luyện kiếm trước kia.

Nghĩ đoạn, Yến Ly bỗng đứng khựng lại, ánh mắt từ trên xuống dưới đánh giá Dung Y một lượt.

"Y, Tiểu Ly Nhi, ngươi nhìn ta với cái ánh mắt gì thế hả? Không thể nào, ngươi sẽ không cầm thú đến mức ngay cả sư tôn của mình cũng không tha đấy chứ?" Dung Y làm bộ dạng cảnh giác nhìn nàng.

Yến Ly suýt chút nữa là không kìm chế được mà ném thẳng chén nước trà trong tay vào mặt Dung Y.

"Người đang nói cái gì mà bậy bạ vậy hả!" Yến Ly quát lên.

"Vậy sao ngươi lại nhìn người ta bằng cái ánh mắt kỳ kỳ quái quái như thế? Làm hại vi sư vừa mới cao hứng được một chút đã bị ngươi dập tắt mất rồi." Dung Y trề môi, làm vẻ mặt hờn dỗi.

Yến Ly bị một phen lời nói của nàng làm cho gân xanh trên thái dương giật thình thịch. Biết rõ chủ đề này không thể tiếp tục đào sâu thêm nữa, nàng liền xoay chuyển tình thế, hỏi ngược lại: "Sư tôn, ta hỏi người, người có biết liệu có ai sở hữu năng lượng có thể đi vào trong giấc mơ của người khác hay không?"

Dung Y chớp chớp mắt nhìn nàng, kinh ngạc hỏi:

"Tiểu Ly Nhi, người đang nói chuyện quỷ quái gì vậy?"

Yến Ly khựng lại một chút. Nàng vốn định nói ra chuyện xảy ra trong giấc mộng, nhưng rồi lại nghĩ lại, với cái tính cách thẳng thắn và lầy lội của Dung Y, nếu nói ra chắc chắn nàng ta sẽ lại tìm cách trêu đùa mình cho mà xem.

Thấy nàng im lặng không nói lời nào, Dung Y kinh ngạc mở to hai mắt: "Không phải chứ Tiểu Ly Nhi, ngươi ở trong mộng đã làm gì người ta rồi? Ngươi sẽ không thật sự…"

Dung Y lời còn chưa nói hết đã vội nuốt xuống, bởi vì nàng nhận thấy ánh mắt của Yến Ly lúc này trông thực sự không ổn chút nào.

Yến Ly: "……"

A! Nàng thật sự chỉ muốn lao vào làm thịt Dung Y ngay lập tức mà thôi!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Tháng 6 22, 2025
Chiết Yêu
Tháng 9 24, 2025
Hãy nắm lấy tay em_truyenles.net
Hãy nắm lấy tay em
Tháng 7 11, 2025
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư_truyenles.net
Vô Tình Ái Thất Nữ Lão Sư
Tháng 7 26, 2025
Truyện Les Hay
Rốt cuộc gặp được em_truyenles.net
Rốt cuộc gặp được em
Phiên ngoại 3 Tháng 7 19, 2025
Phiên ngoại 2 Tháng 7 19, 2025
Vết Cắt Chí Mạng
Chương 13 Tháng 4 13, 2026
Chương 12 Tháng 4 13, 2026
Thao Túng Tim Tôi_truyenles.net
Thao Túng Tim Tôi
Ngoại truyện 6 Tháng 7 7, 2025
Ngoại truyện 5 Tháng 7 7, 2025
DỤC VỌNG CHIẾM HỮU CỦA TIỂU CHÓ SĂN
Ngoại Truyện Tháng 12 12, 2025
Chương 24 Tháng 12 12, 2025
293628981-256-k776085-1
Thần Tượng Nói Tôi Lừa Gạt Tình Cảm Em Ấy
Chương 41 Tháng 7 7, 2026
Chương 40 Tháng 7 7, 2026
My Love_truyenles.net
My Love
Ngoại truyện 2 Tháng 6 24, 2025
Ngoại truyện 1 Tháng 6 24, 2025
Good Girl
Chương 30 Tháng 12 24, 2025
Chương 29 Tháng 12 24, 2025
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved