Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 46

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 46 - Chương 45: Hang Ổ
Prev
Next

Đêm đen gió cao, trăng mờ mịt. Yến Ly cùng Dung Y bị trói chặt trên xe ngựa, im lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

"Người đâu, mang đến chưa?" – Một gã nam tử lạ mặt cất tiếng hỏi.

"Đến rồi, đến rồi! Cả hai đều là hàng thượng phẩm đấy." – Tên cầm đầu vồn vã đáp lời.

Bức màn xe đột nhiên bị xốc lên, ánh đuốc hắt vào bên trong làm rõ mồn một mọi thứ. Yến Ly nhìn thấy gương mặt của gã nam tử lạ nọ, từ vẻ kinh diễm ban đầu dần chuyển sang sự thèm khát đê tiện, khiến nàng nhất thời cảm thấy ghê tởm lợm giọng.

"Chà, đúng là hàng cực phẩm." – Gã vừa nói vừa đưa tay định sờ vào mặt Yến Ly.

Yến Ly hung hăng trừng mắt nhìn thẳng vào gã. Bị cái nhìn sắc lạnh ấy chiếu tướng, gã nam tử theo bản năng bỗng rùng mình một cái, vội rụt tay lại rồi tặc lưỡi một tiếng. Gã quay đầu ném cho tên cầm đầu một túi linh thạch.

"Làm tốt lắm. Lần sau nếu có loại hàng như thế này thì cứ mang đến đây. Các huynh đệ, đem bọn chúng ra phía sau nhốt lại đi, ta đi bẩm báo với lão đại một tiếng." – Gã nam tử hô lớn.

"Đã rõ!"

Ngay sau đó, Yến Ly và Dung Y bị lôi xuống xe, bị bọn chúng thô bạo xô đẩy đi về phía trước.

Lúc này Yến Ly mới bắt đầu quan sát cảnh vật xung quanh. Nơi đây là một khe núi hẹp, lối đi gập ghềnh, chỗ rộng nhất cũng chỉ vừa đủ cho ba người song hành. Cả hai bị dẫn sâu vào bên trong, rốt cuộc cũng sắp được diện kiến bộ mặt thật của hang ổ băng nhóm Phục Đống chết tiệt này.

Thực chất, chúng chỉ là một lũ thảo khấu chiếm cứ vùng thung lũng hẻo lánh, ỷ vào địa hình hiểm trở dễ thủ khó công để tác oai tác quái. Quan binh tầm thường không làm gì được chúng, còn các bậc đại năng chính thống lại chẳng buồn để mắt tới lũ tép riu này, chính vì thế mà chúng mới có thể ngang ngược lộng hành đến tận bây giờ.

Yến Ly liếc nhìn một lượt, nơi này tổng cộng chưa đến trăm người, đa số chỉ là những kẻ phàm trần bình thường.

Tuy nhiên, khi vận dụng nhãn thuật "Vọng Khí", nàng nhận thấy có ba vị trí đang tỏa ra chân khí của tu sĩ Kim Đan kỳ, nằm rải rác ở các hướng đối diện nhau.

"Khoan đã, không cần đưa ra phía sau nữa, lão đại muốn gặp bọn chúng." – Gã nam tử lúc nãy vừa rời đi đã quay trở lại, lớn tiếng hô.

Sau đó, cả hai nàng bị áp giải đến trước mặt kẻ được gọi là lão đại.

Đó là một gã hán tử cao lớn, thô kệch đang chễm chệ ngồi trên chiếc ghế phủ da thú. Hắn nhìn chằm chằm vào Yến Ly và Dung Y với ánh mắt thèm thuồng, nước miếng như chực trào ra.

Yến Ly liếc nhìn, thầm đánh giá: "Chỉ là Kim Đan tiền kỳ, thật chẳng bõ dính răng."

"Thật không ngờ muộn thế này rồi mà còn có loại hàng cực phẩm như vậy đưa tới. Vừa hay đại gia ta đang thiếu người ấm giường, trong hai ngươi, ai sẽ đến hầu hạ ta trước đây?" – Gã hán tử nở nụ cười dâm tà, lên tiếng hỏi.

Yến Ly và Dung Y liếc nhìn nhau, cả hai đồng thời phóng ra ánh nhìn đầy sát khí về phía gã hán tử.

Chẳng rõ vì sao, trong lòng gã đột nhiên dâng lên một dự cảm bất an vô cùng mãnh liệt.

Một lát sau.

Dung Y đã thong dong tựa lưng vào chiếc ghế phủ da thú, còn Yến Ly thì đứng sừng sững bên cạnh. Dưới chân nàng, gã hán tử thô lỗ vừa nãy giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, không còn vẻ nghênh ngang.

Gã vẫn chưa kịp hoàn hồn sau những gì vừa xảy ra.

Rõ ràng ban nãy hai nữ nhân này trông có vẻ chân yếu tay mềm, bị trói chặt là thế, vậy mà tại sao chỉ trong nháy mắt bọn họ đã thoát khỏi dây trói rồi ra tay đoạt mệnh? Đặc biệt là vị nữ tử đang ngồi chễm chệ trên vị trí vốn thuộc về gã kia, từ đầu đến cuối nàng ta còn chưa thèm động một ngón tay.

Chính gã đã bị Yến Ly áp chế đến mức không thể kháng cự nổi.

Đến lúc này mà còn coi hai người họ là phàm nhân bình thường, thì gã đúng là một tên đại ngốc.

Đám tiểu lâu la dẫn đường cho hai người vào trong đều đã bị dọa cho choáng váng, chúng la hét thất thanh rồi bỏ chạy thục mạng. Cùng lúc đó, hai tên tu sĩ Kim Đan kỳ khác từ bên ngoài cũng lao vọt vào.

"Đại ca!" Nhìn thấy đại ca nhà mình đang phải quỳ gối trước mặt hai nữ nhân, hai tên kia tưởng rằng đối phương vẫn chưa có sự phòng bị, liền trực tiếp nhắm thẳng vào Yến Ly mà đánh tới.

Yến Ly nhếch môi cười lạnh, khớp xương bàn tay bóp chặt kêu răng rắc, nàng vung Thanh Vân kiếm đón lấy đòn tấn công.

Chưa đầy nửa nén nhang sau, hai tên tu sĩ Kim Đan nọ cũng đã ngoan ngoãn quỳ gối phía sau gã đại ca ban nãy.

"Thành thật khai báo đi, những nữ nhân bị các ngươi bắt cóc đều đã bán cho ai?" – Yến Ly lạnh giọng tra hỏi.

"Chuyện này…" – Đám người ấp úng, dường như vẫn chưa muốn mở miệng.

"Ái chà Tiểu Ly Nhi, ngươi không cần ép bọn họ nói làm gì. Bọn họ đã muốn chết thì cứ để họ toại nguyện đi. Hay là ném mấy tên này cho Đại công chúa, đưa vào hoàng cung làm thái giám quét dọn, chẳng phải là xong việc rồi sao?" – Dung Y thong thả tựa mình trên ghế dài, chẳng chút để tâm mà buông lời.

Ba gã nam nhân nghe xong: "!!!"

Nữ nhân này sao có thể độc ác đến nhường ấy chứ?!

"Cũng có lý." – Yến Ly cười lạnh, mũi kiếm vừa nhấc đã nhắm thẳng vào "chỗ hiểm" của gã cầm đầu.

"Không không không! Chân nhân hạ thủ lưu tình! Xin hạ thủ lưu tình!" – Gã đại hán kinh hãi kêu lên.

"Lưu tình làm gì? Dù sao ngươi cũng có định nói gì đâu." – Yến Ly khinh bỉ liếc nhìn hắn.

"Không không không, ta nói, ta sẽ khai hết!" – Mặt gã đại hán trắng bệch như giấy, chỉ sợ nói chậm một chút là Yến Ly sẽ cho "nơi đó" của hắn một kiếm thật.

Nếu thế thì đời hắn coi như xong đời, thành phế nhân thật sự.

"Vậy ngươi phải nghĩ cho kỹ rồi hãy nói, nếu để ta nghe thấy một lời gian dối…" – Dung Y bỗng nhiên thở dài, tiếp lời: "Tiểu Ly Nhi nhà chúng ta tính tình vốn nóng nảy, ngộ nhỡ tay nàng run lên một cái thì… ngươi hiểu rồi chứ?"

Ba tên kia run rẩy cầm cập.

"Nói!" – Yến Ly quát lạnh một tiếng.

"Ta nói, ta nói!" – Tên đại hán nuốt nước miếng cái ực, run giọng đáp: "Những nữ nhân chúng ta bắt được đều được đưa tới Chương thành."

"Kẻ liên lạc với các ngươi là ai?" – Yến Ly hỏi tiếp.

"Chúng ta liên lạc với một tên thuộc hạ ở Chương thành. Thân phận của gã đó vô cùng bí ẩn, toàn là gã chủ động tìm chúng ta chứ chúng ta chưa từng tìm thấy gã." – Gã đại hán vội vàng khai sạch.

"Chương thành." – Trong đầu Yến Ly chợt lóe lên một đoạn ký ức ngắn.

"Sư tôn, ta hiểu rồi." – Nàng vội ngẩng đầu nhìn về phía Dung Y.

Nghe nàng nói vậy, Dung Y nhướng mày, sau đó nhìn xuống ba kẻ đang quỳ dưới đất: "Cho các ngươi một cơ hội, nếu không muốn chết thì lập tức thả hết những nữ nhân đã bắt đi, mỗi người phải bồi thường hai vạn linh thạch. Về sau hãy lo mà làm người tử tế, đừng có làm ba cái trò đốn mạt này nữa, đường đường chính chính làm một nhân tu không tốt sao? Còn nữa…"

Dung Y bỗng nhếch môi, ánh mắt lạnh lẽo: "Nhưng tuyệt đối đừng có ngoài mặt đồng ý mà trong lòng không phục, bởi vì…"

Tiếng nói của Dung Y vừa dứt, Yến Ly đã vung tay lên.

Một đường kiếm khí kinh hoàng chém thẳng về phía đỉnh núi không xa, san phẳng nó chỉ trong chớp mắt.

"Rầm!" Một tiếng nổ vang trời, ba gã kia sợ đến mức yết hầu không ngừng lên xuống, ra sức nuốt nước miếng trong vô vọng.

"Lòng kiên nhẫn của ta có hạn, và tính khí của ta cũng chẳng tốt đẹp gì đâu." – Yến Ly lạnh lùng cảnh cáo.

Ba tên kia vội vã gật đầu như bổ củi, chỉ sợ phản ứng chậm một chút là bị Yến Ly tiễn đi bằng một kiếm ngay tức khắc.

"À, đúng rồi." – Dung Y dường như sực nhớ ra điều gì đó.

"Không biết chân nhân còn điều gì sai bảo?" – Gã hán tử cầm đầu run rẩy, cố hết sức lấy can đảm để hỏi.

Dung Y nhìn hắn, nụ cười rạng rỡ như ánh xuân:

"Nếu ta đã lưu lại cho các ngươi một mạng, thì các ngươi có nên bỏ ra chút tiền để mua mạng mình không nhỉ?"

Ba gã: "???"

Yến Ly: "…"

Trời ạ, sao nàng cảm thấy sư tôn nhà mình ngày càng giống kẻ cướp hơn cả đám cường đạo này vậy!

Lúc hai người được đám thuộc hạ của Phục Đống bang cung kính tiễn ra ngoài, Dung Y còn vô cùng cao hứng mà vẫy vẫy tay với bọn chúng.

"Phải làm người tử tế đấy nhé~"

Toàn bộ người của Phục Đống bang: "…"

Đến tột cùng thì ai mới là người cần phải làm người tử tế đây hả trời!

Sau khi rời đi, Yến Ly ngoái đầu nhìn lại một lượt rồi không nhịn được mà hỏi Dung Y: "Sư tôn, người thật sự tin tưởng bọn chúng sẽ nghe theo lời người sao?"

"Bọn chúng mà nghe lời mới là chuyện lạ, đây gọi là thả dây dài câu cá lớn." – Dung Y nở nụ cười đắc ý, thong thả nói.

Yến Ly không nhịn được mà vỗ tay tán thưởng: "Đúng là gừng càng già càng cay, không hổ danh là Sư tôn."

"Quá khen, quá khen rồi." – Dung Y vừa cười hì hì vừa đáp lễ.

Yến Ly nhìn bộ dạng đó của nàng, quả thực chẳng còn lời nào để nói thêm.

"Được rồi, đi thôi. Chúng ta vào trong Chương Châu thành xem thử thế nào." – Dung Y xoay người leo lên lưng ngựa, rồi đưa tay về phía Yến Ly.

Yến Ly: "…"

Dù trong lòng không cam tâm tình nguyện cho lắm, nhưng nàng vẫn nắm lấy tay Dung Y, rồi cứ thế bị kéo lên lưng ngựa nhẹ nhàng như trở bàn tay.

Vừa yên vị, nàng liền lẩm bẩm oán trách một câu: "Sư tôn, đến nước này rồi, sao người không trực tiếp ngự kiếm bay qua cho nhanh có phải tốt hơn không?"

"Ngươi đang nói gì vậy hả Tiểu Ly Nhi? Đây cũng là một phần của việc tu hành đấy!" – Dung Y vừa nói xong liền đột ngột thúc mạnh vào bụng ngựa. Con ngựa hí vang một tiếng rồi lao vút ra ngoài.

Bị bất ngờ, Yến Ly suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất, nàng vội vàng ôm chặt lấy eo Dung Y, gắt lên: "Sư tôn! Người rõ ràng là cố ý!"

Dung Y không thèm đáp lời, chỉ có khóe môi là không giấu nổi một nụ cười đầy thỏa mãn.

Màn đêm buông xuống, hai bóng người trên lưng ngựa phi nhanh như gió.

Đến ngày thứ hai khi đặt chân tới Chương thành, Yến Ly đã hạ quyết tâm: Nàng nhất định phải học cưỡi ngựa! Cứ để Dung Y mang theo như thế này mãi, thật sự là quá mất mặt!

Lính canh giữ cổng Chương thành nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt đầy dò xét, có phần không mấy thiện cảm.

Cũng may, bên trong thành không cho phép thúc ngựa chạy nhanh. Hơn nữa, Yến Ly chết sống cũng không đồng ý ngồi chung ngựa nữa, nên Dung Y đành dắt ngựa, dẫn nàng đi về phía một nhà trọ.

Chương thành nằm về hướng Bắc Châu, nên phong tục tập quán nơi đây đều mang đậm hương vị của vùng đất phương Bắc. Dung Y thông thạo đường lối, nhanh chóng tìm được một khách điếm để dừng chân. Chưởng quầy vừa thấy nàng liền niềm nở cười nói: "Yến Ly cô nương, cô lại tới nữa sao?"

Yến Ly ngơ ngác: "???"

Trong lúc nàng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Dung Y đã cười híp mắt đáp lời: "Đúng vậy, hôm nay ta đưa tiểu sư muội nhà mình ra ngoài dạo chơi. Lão bản, cho hai gian phòng thượng hạng nhé."

"Có ngay! Đây là chìa khóa, một gian là phòng cũ cô nương hay ở, gian còn lại ngay sát bên cạnh." – Chưởng quầy cười hỉ hả, nhanh chóng giao chìa khóa cho nàng.

"Được rồi." – Dung Y cười nhận lấy, rồi lôi kéo một Yến Ly đang rơi vào trạng thái tôi là ai và đây là đâu lên lầu.

Đợi đến khi cửa phòng đóng lại, Yến Ly mới kịp hoàn hồn. Nàng nhìn Dung Y bằng vẻ mặt vô cùng phức tạp, lên tiếng hỏi: "Sư tôn, ta có thể hỏi một chút không, tại sao vị chưởng quầy kia lại gọi tên của ta?"

"Hử?" Dung Y giả bộ ngây thơ chớp chớp mắt, sau đó cười đáp: "Thì đương nhiên là vì khi ra ngoài hành tẩu, ta không thể dùng tên thật của mình rồi. Nếu dùng tên thật mà bị kẻ thù tìm được thì biết làm sao bây giờ?"

Khóe miệng Yến Ly giật giật: "Người mà còn sợ đắc tội với kẻ thù sao?"

"Ái chà, những kẻ đó đều là sau khi gặp hoặc nhận diện được ta thì mới biết ta là ai mà ~ Ngươi không cần lo lắng đâu." Dung Y cợt nhả nói.

Yến Ly hít sâu một hơi: "Nhưng tại sao người cứ phải dùng tên của ta kia chứ!"

"Ân…" Dung Y dường như đang thực sự nghiêm túc suy ngẫm, sau đó cười nói: "Bởi vì lúc đó ta mới vừa nhận ngươi làm đồ đệ mà. Khi người ta bảo ta xưng danh tính, ta liền dứt khoát báo tên ngươi luôn. Ta làm vậy chính là đang tích góp danh tiếng cho ngươi đấy thôi."

"Ta thật sự phải cảm ơn người quá cơ! Người xác định là đang tích danh tiếng chứ không phải đang chuốc cho ta một đống kẻ thù đấy chứ?!" Yến Ly nghiến răng nghiến lợi thốt lên.

Nàng thật sự có nằm mơ cũng không ngờ tới, trước đây nàng còn thấy may mắn vì Dung Y lấy tên tuổi của nàng ra để làm việc chính sự, nhưng nàng không thể ngờ được rằng, ngay cả những chuyện không phải chính sự, Dung Y cũng lấy danh nghĩa của nàng ra xài không ít chút nào.

Thậm chí từ mấy năm trước, danh thanh của nàng đã bị hủy hoại trong tay Dung Y mất rồi!

Đây mà là việc một người bình thường có thể làm ra được sao?!

Yến Ly nghiến răng nghiến lợi nhìn Dung Y, lòng đầy uất ức vì bị bôi nhọ danh dự một cách vô cớ. Hiện tại, nàng thật lòng hy vọng từ tận đáy lòng rằng sẽ có ai đó xuất hiện để quản thúc Dung Y lại, đừng để nàng ấy đi gieo rắc tai họa khắp nơi, cũng như đừng để nàng bị liên lụy thêm nữa. Nàng thật sự sắp phát điên mất rồi!

"Ái chà, Tiểu Ly Nhi của ta." Dung Y tiến lên phía trước, ân cần sửa sang lại vạt áo cho nàng, bộ dạng ra vẻ "ta làm tất cả đều là vì tốt cho ngươi" mà mở miệng: "Vi sư làm vậy là để giúp ngươi tạo dựng danh tiếng trong giới tu chân trước thôi mà. Nhìn xem, giờ đây chỉ cần ngươi bước chân ra ngoài, kẻ nào có tâm cơ nghe thấy tên ngươi xong cũng chẳng dám đến tìm chuyện nữa đâu~"

"Tất cả đều là một phen dụng tâm lương khổ của vi sư đấy."

Yến Ly: "…"

"Vậy thì ta thật sự phải cảm ơn người quá cơ!"

———————-

Tác giả có lời muốn nói:

Yến Ly: Ta thật sự có nằm mơ cũng không ngờ tới, hóa ra ngay từ rất lâu về trước, danh dự của ta đã sớm bị hủy hoại dưới tay Sư tôn rồi!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

LIÊU THẤT THẦN NHAN_truyenles.net
LIÊU THẤT THẦN NHAN
Tháng 9 6, 2025
Bạn Gái Orm & Folk
Tháng 1 28, 2026
Gả Cho
Tháng 6 18, 2026
Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát
Tháng 6 16, 2026
Truyện Les Hay
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Cùng Nàng Đùa Giỡn Mà Thành Thật
Chương 96 Tháng 6 18, 2025
Chương 95 Tháng 6 18, 2025
Tình cuối là quan hệ cô trò_truyenles.net
Tình cuối là quan hệ cô trò
Chương 67 Tháng 7 2, 2025
Chương 66 Tháng 7 2, 2025
Bạn gì ơi!!! yêu nha_truyenles.net
Bạn gì ơi!!! yêu nha
chương 50 Tháng 8 29, 2025
Chương 49 Tháng 8 29, 2025
Gấu Nho – Ngọc Lan X Thùy Trang
Chương 27 Tháng 1 8, 2026
Chương 26 Tháng 1 8, 2026
BẠN CÙNG PHÒNG KHÁT TINH CHỨNG
Chương 15 Tháng 4 17, 2026
Chương 14 Tháng 4 17, 2026
Cô Hai Thái Anh_truyenles.net
Cô Hai Thái Anh
29 Tháng 8 3, 2025
28 Tháng 8 3, 2025
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Những Người Phụ Nữ Ở Làng Lá
Chương 27 Tháng 6 17, 2025
Chương 26 Tháng 6 17, 2025
Trà Xanh Không Thể Chạy
Chương 59 Tháng 6 19, 2026
Chương 58 Tháng 6 19, 2026
Làm thế nào để trả thù
Chương 15 Tháng 4 19, 2026
Chương 14 Tháng 4 19, 2026
TIÊU CHUẨN DỰNG VỢ GẢ CHỒNG
Chương 71 Tháng 10 1, 2025
Chương 70 Tháng 10 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved