Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 65

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 65 - Chương 64: Chơi Khăm
Prev
Next

Vừa bước ra khỏi Linh Kiếm Đường, Yến Ly đã nhìn thấy đám người Lâm Hàm Ngọc và Hoa Vũ đang nôn nóng chờ đợi ở bên ngoài. Thấy nàng xuất hiện, họ liền vội vã tiến tới đón tiếp.

"Yến sư tỷ, thật tốt quá, cuối cùng tỷ cũng trở về rồi!" Hoa Vũ mừng rỡ reo lên.

"Yến sư muội, muội và Dung trưởng lão không sao chứ?" Lâm Hàm Ngọc ân cần hỏi han.

Tha Phương đứng bên cạnh cũng cười nói: "Lâm sư tỷ đừng quá lo lắng, Yến sư muội và Tam trưởng lão bản lĩnh cao cường, người bình thường sao có thể làm khó được họ."

"Đúng thế, đúng thế."

Nghe mọi người ríu rít, gương mặt Yến Ly thoáng chút ngượng ngùng. Nàng ôm lấy Kỳ Lân, nghiêng đầu nhìn về phía Dung Y đang đứng thản nhiên một bên, cười bảo: "Cũng không hẳn, lần này nếu không nhờ có sư tôn, khả năng cao là ta đã dữ nhiều lành ít rồi."

Dung Y khẽ liếc mắt nhìn nàng, bắt gặp ý cười lấp lánh nơi đáy mắt trong trẻo ấy, nhịp thở bỗng chững lại một nhịp. Nghe lời đối phương nói, khóe môi nàng cũng không tự giác mà khẽ cong lên.

Đồ nhỏ này xem ra vẫn còn chút lương tâm.

Nàng tiến lên một bước, đặt tay lên vai Yến Ly, hơi nâng cằm nói với đám đệ tử: "Được rồi, biết các ngươi thấy Tiểu Ly Nhi nhà ta trở về thì vui vẻ, nhưng cũng nên lo mà tu hành đi. Cẩn thận kẻo lần sau Tiểu Ly Nhi trở về, nàng ấy lại bỏ xa các ngươi hẳn một đại cảnh giới đấy."

Hoa Vũ theo bản năng lầm bầm: "Chẳng phải Yến sư tỷ vẫn luôn bỏ xa chúng ta một đại cảnh giới đó sao?"

Dung Y khựng lại, cạn lời cực kỳ: "Tiểu tử ngươi có thể có chút chí tiến thủ hay không hả? Chẳng lẽ không thể lấy Tiểu Ly Nhi nhà ta làm tấm gương mà học tập sao?"

Hoa Vũ đỏ mặt tía tai, lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Yến sư tỷ vẫn luôn là tấm gương của chúng ta mà…"

Dung Y không nhịn được mà bật cười một tiếng.

"Tam trưởng lão, nghe người nói, hình như người còn định đưa Yến sư muội đến vùng đất trục xuất kia?" Lâm Hàm Ngọc nắm bắt ngay trọng điểm, đôi lông mày hơi nhíu lại, lộ vẻ lo lắng.

"Ân." Dung Y gật đầu: "Phương pháp dạy dỗ của mấy lão sư tôn các ngươi làm ta chướng mắt quá, thế nên ta định mang Tiểu Ly Nhi nhà ta đi rèn luyện thêm chút."

Kỳ Lân vừa nghe thấy thế, lập tức bám chặt lấy cánh tay Yến Ly, kêu lên: "Chủ nhân! Ta cũng muốn đi! Người không thể lại bỏ rơi ta ở phía sau đâu đấy!"

Việc để Kỳ Lân một mình ở bên ngoài thực sự khiến Yến Ly cảm thấy áy náy. Nghe nó nói vậy, nàng giơ tay xoa xoa đầu nó dỗ dành: "Được được được, ta…"

"Không được!"

Yến Ly vừa định đồng ý thì đã bị Dung Y thẳng thừng cắt ngang.

Nghe vậy, cả chủ lẫn tớ đồng thanh khựng lại, đồng loạt quay sang nhìn Dung Y. Kỳ Lân càng thêm ủy khuất: "Vì cái gì chứ?"

"Tiểu Kỳ Lân à, ngươi phải biết rằng nơi chúng ta sắp tới là chốn cực kỳ hung hiểm. Ngươi lại là thần thú, đám ác nhân bên đó chắc chắn sẽ thèm nhỏ dãi nội đan và da thịt của ngươi. Ngươi nói xem, vạn nhất lúc chúng ta sơ hở, ngươi bị người ta bắt đi lột da nấu cao thì phải làm sao bây giờ? Tu vi của người bên đó đều rất cao cường." Dung Y trưng ra vẻ mặt ôn hòa mà nói với Kỳ Lân.

Vừa dứt lời, chỉ mất một giây để Kỳ Lân thoát khỏi vòng tay của Yến Ly, nhảy tót ra sau lưng Lâm Hàm Ngọc trốn biệt. Nó đảo mắt nhìn quanh rồi vội vàng nói: "Cái đó… ta chợt nhớ ra Phương trưởng lão không cho phép ta rời khỏi Lăng Tuyệt Tông, nên ta sẽ không đi cùng các người nữa đâu. Chủ nhân, người phải bảo trọng đấy!"

Yến Ly trợn mắt há hốc mồm nhìn toàn bộ sự việc, sau đó nàng dùng ánh mắt đầy vẻ hoài nghi liếc về phía Dung Y.

Kẻ sát hại linh thú để ăn thịt… chẳng phải chính là Dung Y sao?

À không đúng, con linh thú kia cuối cùng bị hầm thành canh, chính mình cũng có uống cơ mà.

Như vậy tính ra, ác nhân trong miệng Dung Y ngược lại chính là bản thân người?

Đối mặt với ánh mắt nghi hoặc của Yến Ly, Dung Y vẫn thản nhiên hất cằm, làm ra vẻ ta nói chẳng sai chút nào: "Làm gì thế? Ngươi đừng quên chúng ta đi là để tìm kẻ gây phiền phức, vạn nhất Kỳ Lân dọc đường có bất trắc gì, ngươi có hối hận chết cũng không kịp đâu."

Nàng nói năng đường hoàng, lại vô cùng có lý.

Yến Ly thấy xấu hổ vì đã lỡ tin.

Nàng quay đầu nhìn về phía Lâm Hàm Ngọc nói: "Vậy làm phiền Lâm sư tỷ giúp ta chăm sóc Kỳ Lân một thời gian."

"Đều là đồng môn tỷ muội, Yến sư muội nói vậy là khách khí quá rồi." Lâm Hàm Ngọc mỉm cười đáp.

"Được rồi, mấy lời cáo biệt đừng nói mãi nữa, dù sao sớm muộn gì cũng trở về. Mau đi thôi, ngươi không tính đi báo thù sao?" Dung Y liếc nhìn nàng một cái đầy ẩn ý.

Yến Ly liền đáp ngay: "Sao lại không chứ? Nhưng chúng ta đi bằng cách nào đây?"

"Để nhị sư huynh mở Truyền Tống Trận cho chúng ta." Dung Y vừa nói vừa sải bước về phía trước.

Yến Ly vội vàng đuổi kịp, tò mò hỏi: "Người không thể dùng một kiếm chém rách không gian vị diện sao?"

"Ngươi đang nói lời ngu xuẩn gì thế? Một kiếm kia tiêu hao của ta rất nhiều sức lực, ngươi thật sự nghĩ đó chỉ là một chiêu tùy tiện vung tay thôi sao?" Dung Y bực bội vươn tay ra, lại một lần nữa khiến nhịp tim Yến Ly hẫng mất một nhịp.

Yến Ly đưa tay ra nắm lấy, quả nhiên linh lực trong người Dung Y đang thiếu hụt nghiêm trọng, tựa như một chén nước đầy bị đổ đi hơn phân nửa, chỉ còn dư lại một chút ít ỏi.

Sắc mặt Yến Ly lập tức trầm xuống, nàng nắm chặt lấy cổ tay Dung Y, kiên quyết nói: "Không vội đi nữa."

Lần này đến lượt Dung Y kinh ngạc.

"Làm gì thế, ta chỉ tính toán sai một chút thôi mà. Tên âm ti kia cũng chẳng làm ta bị thương nổi đâu. Sư tôn của ngươi không yếu đuối mong manh như vậy, mau đi thôi, đừng để đến lúc ả ta hồi phục lại gây thêm sóng gió." Dung Y hời hợt mở miệng, vẻ mặt chẳng chút để tâm.

"Dù ả ta có ở thời kỳ đỉnh phong đi nữa, chẳng lẽ không phải vẫn bị người lúc đỉnh phong đánh bại sao?" Yến Ly lập tức phản bác, bàn tay đang nắm lấy cổ tay đối phương lại càng dùng lực hơn.

Rõ ràng da thịt Yến Ly hơi lạnh, nhưng nơi bị nàng nắm lấy lại nóng bừng như lửa đốt.

Dung Y như bị sự nhiệt tình này làm cho lúng túng, người định rụt tay về nhưng không thành, đành cố chấp nói: "Sao nào? Đau lòng cho vi sư rồi à?"

Yến Ly khựng lại, có chút xấu hổ lẫn buồn bực mà thốt lên: "Tóm lại, hôm nay không đi đâu hết!"

Nàng hiếm khi cứng rắn như vậy, nhưng sau khi tỏ thái độ mạnh mẽ xong thì gương mặt lại đỏ bừng lên, không dám nhìn thẳng vào Dung Y nữa.

Cảm nhận được hơi ấm còn vương trên cổ tay, nhìn bộ dạng của nàng, trái tim Dung Y bỗng không tự giác mà run rẩy. Cuối cùng, người thở dài nói: "Được rồi, vậy hoãn lại một ngày. Dẫu sao một đêm ở Nguyệt Linh Trì cũng đủ để ta khôi phục số linh lực đã tổn thất."

Nghe vậy, Yến Ly mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Dung Y khẽ cong môi, hướng về phía Phá Vọng Phong mà đi: "Đã lâu không trở lại, Tiểu Ly Nhi, ngươi đi nấu vài món đi. Ta đi gọi mấy vị sư thúc của ngươi tới, chúng ta cùng thư giãn một chút."

Yến Ly theo bản năng đuổi kịp lên phía trước, hỏi: "Người bảo ta nấu ăn? Tứ sư thúc và mấy vị đó mà dám đến ăn sao?"

"Không dám đến thì trói đến là được thôi mà~" Dung Y thản nhiên đáp, hoàn toàn không nhận ra lời mình vừa nói nghe khủng bố đến mức nào.

Yến Ly: "……"

Trong nháy mắt, nàng thầm cảm thấy đồng tình với mấy vị trưởng lão kia.

Nghĩ vậy, lúc nấu ăn nàng quyết định sẽ bớt bỏ ớt cay.

Dẫu sao thì… cũng nên chừa cho người ta một con đường sống chứ.

Thế nhưng nàng không ngờ tới là, Dung Y không chỉ kéo theo bốn, năm, sáu vị trưởng lão, mà ngay cả Đại trưởng lão cùng Nhị trưởng lão không biết vì sao cũng đã có mặt ở đây rồi.

Thấy thế, Tứ trưởng lão Hứa Mộ Thu cười đầy ẩn ý: "Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh vừa vặn đang ở chỗ ta, nên ta liền rủ họ cùng tới luôn. Yến sư điệt, đừng để tâm nhé."

Mí mắt Yến Ly giật giật, thầm nghĩ giờ mình có muốn để tâm cũng không kịp nữa rồi, người ta đã đến đông đủ cả, chẳng lẽ nàng còn có thể đuổi khách đi sao?

Nghĩ vậy, Yến Ly u oán liếc nhìn Dung Y đang đứng một bên.

Dung Y lập tức trưng ra vẻ mặt vô tội: "Ta chỉ thông báo một tiếng thôi mà, đã làm gì đâu! Ta thề đấy!"

Yến Ly đưa tay xoa xoa giữa chân mày, nàng nhận ra trong cái tông môn Lăng Tuyệt này, ngoại trừ Dung Y ra thì mấy vị khác nhìn bên ngoài thì có vẻ đĩnh đạc chính trực, nhưng thực tế mỗi ngày đều chỉ muốn gây chuyện thị phi!

Cũng may chính mình không cho quá nhiều ớt cay, hy vọng Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão có thể thấu hiểu cho nỗi khổ tâm này của nàng.

Cho nên lúc bưng thức ăn lên bàn, nàng rõ ràng thấy thần sắc của Phương Trạch cùng Liễu Nghị đờ ra một chốc.

"Đại sư huynh, ta nói huynh nghe, tay nghề của Yến sư điệt này ấy à, ngay cả đầu bếp giỏi nhất ở tửu lầu lớn nhất Lâm Nam Quốc cũng không sánh bằng đâu, huynh nếm thử đi." Hứa Mộ Thu vừa nói vừa điên cuồng gắp đồ ăn vào bát của Phương Trạch.

"Đúng thế, Nhị sư huynh, huynh cũng nếm thử đi." Ngũ trưởng lão Lâm Mục cũng bày ra vẻ đạo mạo không thể chối từ mà bắt đầu hại Liễu Nghị.

Chỉ có Lục trưởng lão Đường Hoài Ngọc cùng Dung Y là an phận thủ thường ngồi chờ ăn, khiến cho Yến Ly đứng bên bàn cơm nhất thời cảm thấy mờ mịt.

Cuối cùng, người đáng lẽ phải đứng ra dàn xếp lại là người gây chuyện nhất, đây là điều nàng không ngờ tới.

Phương Trạch cùng Liễu Nghị nhìn bát đồ ăn đầy ớt cay đỏ rực đang lôi cuốn trước mặt, nhất thời có chút chân tay luống cuống.

Ăn đi, thì bọn họ vốn chẳng một ai biết ăn cay; mà không ăn thì người nấu cơm đang đứng ngay đây, dù sao nàng cũng là hậu bối, nếu không ăn thì thật sự không biết phải nói năng thế nào cho phải.

Cuối cùng, hai vị trưởng lão đành phải cứng đờ người cầm lấy đôi đũa.

Dù sao nghe nói ngay sau bữa cơm chiều hôm ấy, Tứ trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão đều bị Phương Trạch và Liễu Nghị ghi nợ một bút, nhưng hai vị kia lại có vẻ rất đắc ý và thích thú.

Có thể thấy cuộc sống thường ngày của họ nhàn rỗi đến mức nào.

Sau khi tiễn đoàn người ra về, Yến Ly thu dọn xong xuôi liền quen cửa quen nẻo đi vào Nguyệt Linh Trì.

Nàng sững người phát hiện ra Dung Y đã sớm ngâm mình ở giữa ao.

Dưới ánh trăng thanh khiết, làn da trắng ngần của Dung Y dường như trở nên trong suốt. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên mặt nước như những dải rong biển dập dềnh. Mấy lọn tóc mái ướt đẫm bết lại trên khuôn mặt, kết hợp với thần thái lười biếng, lưu luyến kia, trông người chẳng khác nào một con yêu tinh đang mê hoặc lòng người, đoạt đi tâm phách.

Yến Ly vốn luôn biết mình là một kẻ cuồng nhan sắc. Ở thế kỷ 21, người ta khi thấy đại mỹ nhân như thế này, nếu không hét chói tai thì cũng sẽ lặng lẽ thổ huyết vì quá đẹp mà thôi.

Dung Y không nghi ngờ gì chính là người đẹp nhất mà nàng từng gặp. Ngũ quan của nàng theo cách nói của thế kỷ 21 thì mang hơi hướng phương Tây sắc sảo, lập thể, nhưng khí chất lại vô cùng hòa hợp với vẻ đẹp thanh tao của mỹ nhân phương Đông.

Vào khoảnh khắc tĩnh lặng không lời này, cảnh đẹp ý vui trước mắt thật sự khiến người ta chỉ muốn hét lớn lên rằng: "Tỷ tỷ, ta có thể!"

Nhưng nàng vừa mới mở miệng…

Dường như nhận ra nàng đã đến, Dung Y chậm rãi mở mắt. Đôi con ngươi trong trẻo lấp lánh như hai khối hổ phách dưới làn nước.

"Đứng ngẩn người ở đó làm gì?" Người cất tiếng, giọng nói mang theo vẻ lười biếng hệt như một chú mèo nhỏ.

Yến Ly khựng lại một nhịp, tiến lên nói: "Không có gì ạ."

Nói đoạn, nàng đặt tay lên đai lưng của mình, sau đó ngước nhìn Dung Y.

Dung Y thoáng sững sờ, hiển nhiên là biết nàng định làm gì. Người khẽ hừ một tiếng rồi quay đầu đi, không thèm nhìn nàng nữa.

Yến Ly nhẹ nhàng thở ra một hơi, cởi bỏ y phục rồi bước xuống hồ nước.

Tuy rằng trước đây nàng đã bị Dung Y nhìn thấy vô số lần, thậm chí còn từng bị người chạm tay vào cơ thể, nhưng có những chuyện thật sự không phải cứ nói quen là có thể quen ngay được.

Ít nhất, nàng không thể thản nhiên làm chuyện đó ngay trước mặt Dung Y.

Cái lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy cơ thể nàng, nhưng ngay khi nàng ngồi xuống, nó liền biến thành một dòng nước ấm áp, xoa dịu cả linh đài lẫn kiếm cốt.

Yến Ly thoải mái than thở một tiếng: "A, quả nhiên vẫn là ở nhà mình thoải mái nhất nha~"

Nói xong, nàng không chờ Dung Y đáp lời đã nghiêng đầu nhìn lên, lại thấy Dung Y vẫn đang quay lưng về phía mình.

Trước kia, Yến Ly thường dùng ánh mắt lộ liễu, không chút khách khí mà nhìn chằm chằm Dung Y. Thế nhưng lúc này đây, người lại quay lưng về phía mình, hành động này khiến Yến Ly nhất thời cảm thấy có chút không quen.

Nàng theo bản năng khẽ hỏi: "Sư tôn? Người ngủ rồi sao?"

Dung Y không đáp lại. Yến Ly tò mò sát lại gần hơn, da thịt không tự giác mà chạm nhẹ vào nhau. Nàng nhìn thấy Dung Y đang nhắm nghiền mắt, dường như đã thực sự chìm vào giấc ngủ.

"Hóa ra là ngủ thật rồi sao?!" Yến Ly cảm thán một tiếng, sau đó ngoan ngoãn trở về vị trí của mình, không dám nhìn sang phía Dung Y thêm nữa.

Thế nhưng, ngay khi Yến Ly vừa rời đi, Dung Y đột nhiên mở bừng đôi mắt.

Gò má người dần dần hiện lên một tầng hồng nhuận đầy e lệ.

Nơi ngực trái, trái tim vốn dĩ bình lặng nay lại đập loạn nhịp, kịch liệt đến mức không thể kiểm soát nổi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Ma Nữ Nghê Thường
Tháng 6 2, 2026
63926932-256-k270494
Tôi là bác sỹ phụ khoa
Tháng 7 19, 2026
Hãy Nhìn Về Tương Lai, Ở Đó Sẽ Có Anh
Hãy Nhìn Về Tương Lai, Ở Đó Sẽ Có Anh
Tháng 6 18, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Tháng 1 29, 2026
Truyện Les Hay
Cô giáo_truyenles.net
Cô giáo
Chap 43 Tháng 6 22, 2025
Chap 42 Tháng 6 22, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Chương 140 Tháng 8 8, 2025
Chương 139 Tháng 8 8, 2025
Cô giúp việc dâm đãng
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
Phần 3 Tháng 6 17, 2025
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY_truyenles.net
TÔI, NGƯỜI YÊU CỦA EM & NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ ẤY
Đôi lời tác giả Tháng 7 17, 2025
Chương 36 Tháng 7 17, 2025
Hạng nhất vào tim em
52 Tháng 9 16, 2025
51 Tháng 9 16, 2025
Tôi lại say đắm cô giáo cấp 2 của tôi rồi!!!
Chương 54 Tháng 4 3, 2026
Chương 53 Tháng 4 3, 2026
Đoản Thiên Hợp Tập
Chương 9 Tháng 5 22, 2026
Chương 8 Tháng 5 22, 2026
Về thăm trường, thăm cả cô giáo_truyenles.net
Về thăm trường, thăm cả cô giáo
48 Tháng 7 27, 2025
47 Tháng 7 27, 2025
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi_truyenles.net
Người Tôi Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Viên Cấp 3 Của Tôi?!
chương 24 Tháng 9 4, 2025
chương 23 Tháng 9 4, 2025
Yêu Đương Bằng Ảnh Nóng với ‘Con Nhà Người Ta’
Chương 10 Tháng 1 29, 2026
Chương 9 Tháng 1 29, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved