Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 8

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 8 - Chương 7: Phiền Toái
Prev
Next

Sau khi biết được chân tướng sự việc, Lục Ngạn cùng Phương Trạch Liễu cũng không khỏi thẳng lưng, vẻ mặt đầy tự tin. Rốt cuộc ở đây chứng cứ rành rành, nếu đối phương dám tiến tới gây khó dễ, bọn họ hoàn toàn là bên chiếm lý.

Khi Yến Ly theo Dung Y bước ra khỏi Linh Kiếm Đường, cả người nàng vẫn còn đôi chút bàng hoàng. Nàng liếc nhìn Dung Y một cái, nhịn không được mà thốt lên:

"Sư tôn, người thật sự chỉ… trấn lột một thanh kiếm thôi sao?"

Dung Y khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo vạn chủng phong tình:

"Sao có thể chứ? Đối phó với loại cặn bã đó, chỉ bắt hắn bồi thường một thanh kiếm thì ra thể thống gì? Ít nhất cũng phải khiến hắn bồi đến mức táng gia bại sản mới bõ công chứ."

Yến Ly không thể tin nổi mà nhìn nàng: "Vậy rốt cuộc… là bao nhiêu?"

Dung Y giơ hai ngón tay ra hiệu. Yến Ly run rẩy mở miệng: "Hai mươi vạn?"

"Đúng nha~" Dung Y vô cùng đắc ý, nàng ôm chầm lấy Yến Ly mà nói: "Đáng tiếc thật đấy, nếu không phải Chưởng môn sư huynh lấy Phá Vọng Phong ra uy hiếp, ta còn có thể 'thịt' của hắn thêm một chút nữa!"

Dung Y vừa nói, vừa lật lật bàn tay của mình xem như một chiến tích.

Sống lưng Yến Ly bỗng cảm thấy lạnh toát. Lúc này nàng mới chợt nhận ra, sở dĩ Dung Y bị Lục Ngạn gọi về là vì…

Hình như chính mình là người đã chạy đi báo tin cho Lục Ngạn trong khi Dung Y không hề hay biết.

Yến Ly bỗng thấy hơi chột dạ.

"Nói đi cũng phải nói lại, lão nhân kia làm sao biết ta không có mặt ở đó? Còn Tiểu Ly Nhi, vì sao ngươi lại xuất hiện ở Linh Kiếm Đường?" Dung Y đột nhiên ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào Yến Ly. Đôi con ngươi trong veo ấy phản chiếu rõ mồn một dáng vẻ lúng túng của nàng.

Nàng đứng quá gần, gần đến mức Yến Ly có thể ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng trên người đối phương.

Yến Ly cuống quýt quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào Dung Y.

"Là ai chẳng nói chẳng rằng một tiếng đã biến mất tăm chứ! Ta còn tưởng người phạm phải lỗi gì nên bị Chưởng môn sư bá lôi đi đâu rồi!" Yến Ly gắt lên để che giấu sự bối rối.

"Ai chà~" Dung Y kéo dài giọng, cười như không cười nhìn Yến Ly: "Thật không ngờ Tiểu Ly Nhi lại quan tâm ta đến thế nha~"

"Ai quan tâm người chứ!" Yến Ly nghiến răng đáp: "Ta chỉ sợ người đắc tội với Chưởng môn, đến lúc đó ta thật sự sẽ không có nhà để về."

Thấy đối phương sắp xù lông, Dung Y khẽ cười, đưa tay xoa loạn búi tóc của nàng: "Được rồi được rồi, yên tâm đi, ta làm sao nỡ để đồ đệ bảo bối của mình không có nhà để về cho được?"

"Người đừng có xoa đầu ta!" Yến Ly giơ tay chộp lấy bàn tay đang quấy phá trên đỉnh đầu mình.

"Nói đi, người kiếm được nhiều tiền như vậy, vì cái gì mà Phá Vọng Phong của chúng ta vẫn cứ cái nghèo rớt mồng tơi, trông tiêu điều hủ lậu thế này?!" Yến Ly nhịn không được, lên tiếng chất vấn.

"Ai chà~ Tiểu Ly Nhi, ngươi chưa từng nghe qua câu thu nhập thêm không nên để lộ sao?" Dung Y tủm tỉm cười nhìn nàng.

"Huống hồ, kiếm tu chúng ta vốn dĩ đã nghèo. Chỉ riêng việc bảo dưỡng linh kiếm thôi đã tốn kém tài nguyên gấp mười lần so với đám pháp tu kia rồi. Cho nên ấy mà, linh thạch thứ này, nhất định phải hảo hảo bảo tồn." Dung Y trưng ra bộ mặt nghiêm túc nói.

Yến Ly mặt vô cảm nhìn nàng: "Cho nên, ngay cả một viên Cố Linh Đan cũng mua không nổi là người đang lừa ta sao?"

Dung Y khựng lại một chút, ngay sau đó liền cười trừ lảng tránh: "Ai nha~ Thời tiết hôm nay thật tốt quá đi! Tiểu Ly Nhi à, ngươi còn không mau bắt đầu tu hành, chạy nhanh đi tu hành thôi nào. Vi sư cổ vũ cho ngươi nha"

"Ta khinh! Người đừng có mơ mà lảng sang chuyện khác!"

Yến Ly không thể nhịn thêm được nữa, nhưng Dung Y căn bản là mặt dày không chút lay chuyển, thậm chí còn diễn sâu hơn.

"Ô ô ô, đồ đệ lớn thật rồi, đều biết hung dữ với sư tôn cả rồi, ô ô ô…" Nói đoạn, nàng còn cố nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, ra vẻ đáng thương lấy khăn tay chậm chậm khóe mắt.

Hành động này khiến không ít đệ tử đi ngang qua phải dừng lại tò mò xem náo nhiệt.

Nhìn ánh mắt hoài nghi của đám đệ tử kia, Yến Ly cảm thấy da đầu tê dại. Nàng nhìn kẻ đang diễn sâu bám dính lấy mình là Dung Y, chỉ biết lạnh lùng cười một tiếng.

Diễn sâu đúng không? Ai mà chẳng biết chứ!

"Chao ôi, sư tôn người đừng khóc nữa mà. Ta nói vậy cũng là muốn tốt cho người thôi. Người xem, lúc nãy Chưởng môn sư bá cùng Đại sư bá, Nhị sư bá đều bị người chọc cho tức đến mức trợn mắt thổi râu, chẳng lẽ ta không sợ bọn họ thật sự thất vọng về người sao?" Yến Ly dùng giọng điệu thanh mảnh, dịu dàng để an ủi. Tiếng nàng tuy không lớn, nhưng lại đủ để tất cả mọi người xung quanh nghe rõ mồn một.

Đám đông đang đứng xem nghe vậy liền tức khắc bừng tỉnh đại ngộ.

Hóa ra không phải chuyện khi sư diệt tổ gì cả, mà là đồ đệ vì quá quan tâm nên mới rối loạn mà thôi!

Thế nhưng ngẫm lại, vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Ở Lăng Tuyệt Tông đã lâu, các đệ tử ít nhiều gì cũng đều hiểu rõ tính nết của hai người họ. Bọn họ dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Dung Y, trong lòng không khỏi cảm thán:

"Yến sư tỷ thật sự là bậc mẫu mực về tôn sư trọng đạo."

Hiển nhiên Dung Y cũng không ngờ Yến Ly lại dám đối diễn với mình, nhưng nàng dù sao cũng đã sống mấy trăm năm trên đời, đâu thể để uổng phí ngần ấy thời gian. Nghe vậy, nàng liền thuận thế nắm lấy tay Yến Ly, còn không quên liếc mắt đưa tình một cái:

"Ta biết ngay mà, thế gian này người duy nhất hiểu ta chỉ có Tiểu Ly Nhi ngươi thôi! Thực ra lần này vi sư làm vậy cũng là vì muốn Tiểu Ly Nhi sớm ngày có được một món thần binh vừa tay. Vi sư bị người đời khinh thường cũng chẳng sao, nhưng Tiểu Ly Nhi của ta nhất định phải trở nên nổi bật nhất!"

Yến Ly bị nàng nhìn chằm chằm đến mức phát lạnh sống lưng, da gà nổi rần rần. Nếu không phải vì đang ở trong tình huống này, nàng tin chắc mình đã thẳng tay đẩy đối phương ra, sau đó…

"Nhìn sư tôn nói kìa." Yến Ly ngoài cười nhưng trong không cười, ngoài mặt thì tỏ vẻ hiếu thuận nhưng trong lòng lại thầm mắng: Nữ nhân này đúng là biết diễn thật đấy, nhìn xem ánh mắt của đám người kia đều thay đổi hết cả rồi!

"Cho nên, Tiểu Ly Nhi ngươi nhất định phải hảo hảo nỗ lực. Chẳng phải việc tu hành hôm nay của ngươi vẫn chưa hoàn thành sao? Mau đi nỗ lực lên!" Dung Y nói xong liền đột ngột buông tay nàng ra, nhanh chân lùi lại phía sau ba bước để giữ khoảng cách.

Mí mắt Yến Ly giật liên hồi.

Nàng trừng mắt nhìn Dung Y, gần như là nghiến răng nghiến lợi mà thốt ra từng chữ:

"Sư tôn, ngừoi vẫn chưa đưa thanh kiếm đó cho ta đâu. Chính miệng người đã nói trước mặt Chưởng môn sư bá rằng thanh Thanh Vân kiếm này là dành cho ta, người định lật lọng đấy à?"

"Làm sao có chuyện đó chứ? Vi sư chỉ là lo Tiểu Ly Nhi mang theo bên người, vạn nhất ngày nào đó bị kẻ khác đoạt mất thì sao. Cho nên ta mới tạm thời bảo quản giúp ngươi thôi mà?" Dung Y chớp chớp mắt, bộ dạng đầy vẻ vô tội.

Yến Ly hít một hơi thật sâu.

Ta nhẫn… Nhẫn cái con khỉ ấy!

Yến Ly quay đầu lại, nhắm thẳng hướng Linh Kiếm Đường mà hét lớn:

"Chưởng môn sư bá!… Ngô…"

Lời còn chưa dứt, nàng bỗng nhiên bị người ta che miệng lại. Trước mắt chỉ kịp thoáng qua một bóng hình, nàng đã bị Dung Y lôi đến một nơi hoang tàn vắng vẻ không bóng người.

"Tiểu Ly Nhi, ngươi vừa mới định nói cái gì cơ?" Dung Y tủm tỉm cười nhìn Yến Ly.

Yến Ly mặt không cảm xúc nhìn nàng: "Ta muốn nói cái gì, sư tôn người chẳng lẽ trong lòng không tự biết rõ sao?"

"Hửm?" Dung Y kéo dài âm cuối, chậm rãi vòng ra phía sau Yến Ly. Ngón tay nàng lướt dọc theo sống lưng đối phương, chậm rãi vạch một đường xuống dưới.

"Làm gì có chuyện đó chứ~"

Yến Ly rùng mình một cái, lập tức nhảy dựng ra xa ba thước. Nàng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Dung Y: "Đồ lưu manh già! Người có thể nào đừng có đang nói chuyện tử tế lại đột nhiên động tay động chân không hả!"

"Rèn Thể lục phẩm… Có vẻ như Tiểu Ly Nhi mấy ngày không gặp, tu vi lại tiến bộ rồi nha." Dung Y bỗng nhiên nói một câu chẳng liên quan gì đến chủ đề đang bàn.

"Rốt cuộc ta không giống ai đó, chỉ giỏi cái trò quang minh chính đại lười biếng !" Yến Ly mỉa mai đáp trả.

Dung Y coi như không nghe thấy lời mỉa mai ấy, nàng giơ tay lên. Một thanh trường kiếm màu xanh lơ lung linh, rực rỡ đột ngột xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. Yến Ly nhìn thấy, trong lòng không nhịn được mà kinh ngạc cảm thán một tiếng.

Quả không hổ là Linh bảo nhị phẩm, nhìn qua đã thấy khí thế bất phàm.

"Cầm lấy đi." Dung Y nói xong liền ném thanh kiếm về phía Yến Ly.

Yến Ly vội vàng đón lấy thanh kiếm, sau đó kinh ngạc nhìn Dung Y. Nàng dường như không tin nổi sư tôn nhà mình cư nhiên lại có thể đưa thanh kiếm quý này cho mình một cách đơn giản như vậy.

"Nhìn ta bằng cái ánh mắt kỳ quái gì thế?" Dung Y khó hiểu hỏi.

Yến Ly chớp chớp mắt: "Ta cứ ngỡ người sẽ đem nó đi bán lấy tiền rồi chứ."

Dung Y tức giận đến mức trợn trắng mắt: "Sư tôn ngươi dù có nghèo thật, nhưng cũng không đến mức tham một thanh kiếm của đồ đệ mình! Đệ tử Lăng Tuyệt Tông phải đạt tới Trúc Cơ kỳ mới có thể vào Kiếm Trủng để lựa chọn một thanh bản mạng kiếm thuộc về riêng mình. Đối với kiếm tu mà nói, bản mạng kiếm là thứ quan trọng nhất trên đời. Nhưng vì ngươi chưa tới Trúc Cơ, nên hiện tại cứ cầm lấy thanh Linh bảo nhị phẩm Thanh Vân kiếm này mà dùng tạm đi."

Yến Ly nghe vậy, không khỏi thắc mắc: "Linh kiếm trong Kiếm Trủng, phẩm cấp đều cao hơn Thanh Vân kiếm sao?"

"Sao có thể chứ?" Dung Y lại trợn mắt: "Kiếm Trủng vốn là một chiến trường thượng cổ, hàng ngàn hàng vạn kiếm tu đã ngã xuống nơi đó. Sau này Lăng Tuyệt Tông vì để tế điện anh linh, đã chuyển hóa nơi ấy thành một bí cảnh. Những trưởng lão hay đệ tử của tông môn khi qua đời, vũ khí của họ cũng sẽ được đưa vào trong đó. Ở nơi ấy, từ cấp bậc Trúc Cơ, Kim Đan tép riu cho đến những đại lão sắp phi thăng đều có đủ. Vì vậy, linh kiếm bên trong cũng muôn hình vạn trạng, phẩm cấp cao thấp lẫn lộn không đồng đều."

Yến Ly nghe xong, nhìn thanh Thanh Vân kiếm trong tay, lầm bầm: "Vạn nhất sau này ta tìm được thanh còn kém hơn cả Thanh Vân kiếm thì sao…"

"…thấp hơn cả Thanh Vân kiếm."

"Vậy thì ngươi cũng chỉ còn cách ôm Thanh Vân kiếm mà sống nốt đời này thôi. Thế nào, vi sư tốt bụng chứ, đã giúp ngươi tính kỹ đường lui cả rồi còn gì." Dung Y nói xong liền nháy mắt với nàng một cái đầy tinh quái.

Yến Ly chỉ biết gật đầu một cách máy móc.

"Tuy nhiên, mấy chuyện đó đối với ngươi lúc này vẫn còn quá xa vời. Tiểu Ly Nhi à, trước tiên ngươi cứ từng bước một, thành thành thật thật mà tu hành đi. Cố Linh Đan tuy tốt, nhưng dựa dẫm vào ngoại lực thì linh lực có được cũng không phải do chính mình chuyển hóa hoàn toàn, dù có tốt đến mấy cũng chẳng thể vững chắc bằng việc tự thân tu luyện đâu." Dung Y nói bằng giọng điệu vô cùng thấm thía.

Yến Ly lạnh nhạt mỉa mai một câu: "Nói trắng ra là người tiếc tiền mua đan chứ gì."

"Ai hắc ~" (Tiếng cười trừ đắc ý)

"Ngươi hắc cái đầu ngươi ấy!"

……

Sau chuyến xuống núi của Dung Y, Yến Ly đã hời được thanh Linh bảo nhị phẩm Thanh Vân kiếm, còn bản thân Dung Y thì lại bỏ túi riêng được tới hai mươi vạn linh thạch. Đương nhiên, người ngoài chỉ biết chuyện trước, chẳng ai hay biết về chuyện sau.

Những ngày tháng bình yên cứ thế trôi qua, cho đến một ngày nọ, Chưởng môn sai người tới tìm.

"Tam trưởng lão, Chưởng môn mời ngài tới Linh Kiếm Đường một chuyến." Tiểu đệ tử cung kính lên tiếng.

"Linh Kiếm Đường? Đến đó làm gì? Không đi." Dung Y gục đầu xuống bàn rượu, đến mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, lười biếng đáp.

Tiểu đệ tử lộ vẻ khó xử, chỉ biết lí nhí nói: "Tam trưởng lão, ngài nhất định phải đi một chuyến. Nhị trưởng lão của Huyền Thiên Môn đã tới rồi."

"Cái gì?" Yến Ly đang hóng chuyện gần đó nghe thấy vậy liền tiến lại gần.

"Nhị trưởng lão của Huyền Thiên Môn sao?"

"Hồi Yến sư tỷ, đúng là Nhị trưởng lão của Huyền Thiên Môn ạ." Tiểu đệ tử vội vàng đáp lời.

"Sư tôn, bọn họ tới tìm người tính sổ đấy." Yến Ly nén cười lên tiếng.

"Làm sao? Một tên Nhị trưởng lão quèn của Huyền Thiên Môn mà cũng muốn tìm ta gây phiền phức? Chưởng môn bên đó bộ thiếu người lắm hay sao?" Dung Y bực bội gắt lên.

Tiểu đệ tử khựng lại một chút, run rẩy bổ sung: "Kìa… Chưởng môn của Huyền Thiên Môn quả thực cũng đã tới rồi ạ."

Dung Y nghe vậy liền rùng mình một cái, rượu trong người lập tức bay sạch, tỉnh táo hẳn ra.

Yến Ly thấy cảnh này thì khoái chí, vừa cười trên nỗi đau của người khác vừa trêu chọc: "Oa~ Sư tôn xem kìa, người ta đến cả Chưởng môn cũng xuất động luôn rồi kìa."

Dung Y giận dữ liếc nàng một cái, sau đó đứng dậy, vừa giúp Yến Ly chỉnh lại y phục vừa cười nói: "Tiểu Ly Nhi, ngươi cứ ngoan ngoãn ở Phá Vọng Phong chờ vi sư về nha~"

Nói xong, Dung Y còn không quên tặng lại cho nàng một cái hôn gió đầy lả lơi, sau đó mới xoay người đi theo tiểu đệ tử rời đi.

Nhìn bóng lưng nàng khuất dần, Yến Ly tức khắc bày ra vẻ mặt đầy chán ghét. Thế nhưng, khi tưởng tượng đến cảnh Dung Y sắp phải đối mặt với Chưởng môn cùng Nhị trưởng lão của Huyền Thiên Môn, trong lòng nàng lại có chút rộn ràng, không nhịn được mà muốn đi xem náo nhiệt.

——————————

Tác giả có lời muốn nói:

Hiện trường diễn sâu của thầy trò Phá Vọng Phong.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Phá Kén
Tháng 6 8, 2026
Lão Đại Học Đường
Tháng 9 16, 2025
Đồng học không làm yêu_truyenles.net
Đồng học không làm yêu
Tháng 8 8, 2025
378094883-256-k551775
Gargare tình yêu
Tháng 8 2, 2026
Truyện Les Hay
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
chương 49 Tháng 6 30, 2025
chương 48 Tháng 6 30, 2025
Tuổi 16 Dâm Đãng
Chương 1 Tháng mười một 2, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
gl-thuan-viet-tu-viet-kiep-chong-chung-289655793
Kiếp Chồng Chung
Ngoại truyện 10 Tháng 6 18, 2025
Ngoại truyện 9 Tháng 6 18, 2025
gl-full-xuat-ban-vo-quy-178765889
Vợ Quỷ
Chương 21 Tháng 7 6, 2025
Chương 20 Tháng 7 6, 2025
LỰA CHỌN_truyenles.net
LỰA CHỌN
Chương 40 Tháng 8 1, 2025
Chương 39 Tháng 8 1, 2025
Gái Ngoan_truyenles.net
Gái Ngoan
chap 16 Tháng 9 6, 2025
chap 15 Tháng 9 6, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved