Truyện Les
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp
Tìm Truyện
  • Truyện Les
  • Truyện Sex Les
  • Bách Hợp Truyện Người Lớn , Truyện Dâm ,Truyện 18+, Truyện xxx, Đọc Truyện Cô Giáo Thảo , Truyện Sex , Truyen Nguoi Lon Hay ,Truyen Nguoi Lon 18+ cho tuổi dậy thì
Prev
Next

Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm - Chương 81

  1. Home
  2. Sư Tôn, Thỉnh Ngươi Đứng Đắn Điểm
  3. Chương 81 - Chương 80: Đồng Thoại
Prev
Next

Ngọn nến bên cạnh khẽ lay động, ánh lửa chập chờn chiếu lên hai người đang lặng lẽ nhìn nhau trong phòng, không ai nói lời nào.

"Ngươi… ngươi…" Yến Ly lắp bắp nửa ngày, cuối cùng mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh: "Sao ngươi có thể nói ra những lời như thế hả?"

"Những lời như thế là lời gì?" Ngân Dung bày ra vẻ mặt vô tội, nhìn về phía Yến Ly đáp: "Ồ, ngươi nói chuyện ta muốn 'ăn' ngươi sao? Chẳng phải thấy ngươi ngủ say quá, ta mới nảy ý định trêu chọc một chút thôi à? Yên tâm đi, ta không ăn thịt người đâu."

Nhìn bộ dáng trả lời đầy nghiêm túc của đối phương, Yến Ly bỗng chốc cảm thấy một sự bất lực trào dâng. Nàng thật sự chẳng thể nào nổi giận cho nổi với người này.

"Giận sao?" Người kia lại sát lại gần, vẻ mặt hì hì trông vừa đáng thương vừa tinh quái.

Cứu mạng, ai mà ngăn cản nổi một vị Ngân Long điện hạ vốn cao cao tại thượng lại có thể bày ra cái biểu cảm này cơ chứ?!

"Không… không có." Yến Ly vội vàng quay mặt đi chỗ khác, đứng dậy khoác lại ngoại y rồi nói: "Chẳng phải muốn ra ngoài sao? Đi thôi."

Nhìn bóng lưng của nàng, Ngân Dung khẽ nhấp môi cười. Nàng giơ tay làm phép ngụy trang để người ngoài không thể nhận ra thân phận của mình, sau đó nhanh chân tiến tới: "Đi thôi."

"Ừm."

Vừa bước chân ra khỏi cửa, Yến Ly đã lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.

Ánh đèn lung linh rực rỡ thắp sáng cả sơn cốc. Trên những tán cổ thụ cao vút, lồng đèn treo dày đặc tầng tầng lớp lớp. Phóng tầm mắt nhìn lại, cả vùng trời ấy tựa như một dải Ngân Hà rụng xuống nhân gian.

Nếu nói xã hội hiện đại phồn hoa là nhờ ánh đèn neon rực rỡ, thì tại Thanh Khâu này, cảnh sắc ấy sẽ minh chứng cho ngươi thấy rằng: dù là chốn ngoại đào nguyên cách biệt thế gian, vẫn có những khoảnh khắc náo nhiệt đến kinh lòng.

Yến Ly kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

"Lễ Linh Yêu của bộ tộc Thanh Khâu cũng tương tự như ngày Tết của Nhân tộc các ngươi vậy. Đây là thời điểm mà cả tộc Thanh Khâu mong đợi nhất trong năm." Ngân Dung vừa nói vừa khẽ phất tay, một chiếc lồng đèn tinh xảo bỗng chốc hiện ra trong lòng bàn tay nàng.

Sau đó, nàng nhìn sang Yến Ly, khẽ nhắc: "Theo sát ta."

Yến Ly nhìn bóng dáng nàng, lặng lẽ gật đầu.

Hai nàng cùng bước xuống phía dưới. Suốt dọc đường đi, không khí náo nhiệt phi thường, có thể bắt gặp đủ mọi dáng vẻ của người thuộc Yêu tộc. Họ hoặc là đi cùng người thân, hoặc là túm năm tụ ba kết bạn đồng hành, tiếng cười nói rộn rã vang vọng khắp nơi. Chẳng hề thấy bóng dáng của những yêu tộc hung thần ác sát như lời đồn đại trong nhân gian.

Đúng lúc này, một nhóm tiểu yêu mới vừa hóa hình đang chạy nhảy vui đùa khắp nơi. Trong đó, một con nai yêu nhỏ vì mải chơi chẳng nhìn đường, cứ thế đâm sầm vào lòng Yến Ly. Nàng nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đưa tay đỡ lấy đứa nhỏ.

Nàng cúi đầu, dịu dàng hỏi: "Không sao chứ?"

Con nai nhỏ lắc lắc cái đầu xinh xắn, đôi tai nhỏ như hai chiếc quạt hương bồ khẽ động đậy, lí nhí đáp: "Ta… ta không sao, cảm ơn đại tỷ tỷ."

Nói đoạn, đứa nhỏ ngẩng lên, vừa nhìn thấy khuôn mặt của Yến Ly liền kinh ngạc thốt lên: "Đại tỷ tỷ, tỷ thật sự rất đẹp mắt nha!"

Nghe lời khen ngợi ngây ngô từ một đứa trẻ, Yến Ly sửng sốt trong chớp mắt, sau đó nàng khẽ cong môi cười: "Cảm ơn nhé, ngươi cũng rất đáng yêu. Đi chơi tiếp đi, nhớ cẩn thận một chút."

"Vâng ạ!" Con nai nhỏ reo lên, rồi nhanh chóng cùng nhóm bạn cười đùa chạy đi mất.

"Chuyên tâm nhìn đường chút đi." Ngân Dung ở bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng.

Yến Ly chớp chớp mắt, nghiêng đầu nhìn nàng đáp: "Ta vẫn đang nhìn đường mà, là đứa nhỏ kia vô tình đụng trúng thôi."

"Ừ." Ngân Dung chỉ khẽ nhấp môi đáp lại một tiếng ngắn ngủi.

Chẳng hiểu sao, Yến Ly cảm thấy tâm trạng của Ngân Dung lúc này có vẻ không được tốt cho lắm. Nàng khẽ vươn tay, định nắm lấy tay áo của đối phương để dỗ dành, thì bỗng nhiên thấy một nam tử thuộc Lang tộc có ngoại hình tuấn tú bước tới. Trên tay hắn cầm một đóa linh hoa màu xanh lam đang tỏa ra những đốm huỳnh quang lấp lánh, chắn ngay trước mặt nàng.

Lang yêu nọ thẹn thùng mỉm cười, đưa đóa linh hoa trong tay đến trước mặt Yến Ly rồi nói: "Vị tiểu thư này, đóa hoa này tặng cho nàng."

Yến Ly ngơ ngác nhìn hắn, hỏi lại: "Tặng cho ta sao?"

Hắn gật đầu cười, vừa định mở miệng nói tiếp thì một bóng hình bạc trắng đột ngột lướt tới, chắn ngay trước mặt Yến Ly.

Khi nhìn rõ người đứng trước mặt mình là ai, Lang yêu nọ suýt chút nữa thì bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, lắp bắp kinh hãi: "Ngân… Ngân Dung điện hạ!"

Ngân Dung đã tháo bỏ lớp ngụy trang, đôi đồng tử màu bạc lạnh lẽo, không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào Lang yêu. Nàng gằn từng chữ một: "Nàng ấy sẽ không nhận hoa của ngươi."

"Xin… thực xin lỗi!" Lang yêu vội vàng khom lưng tạ lỗi, sau đó nhanh như chớp lẩn mất tăm, không dám ngoái đầu nhìn lại.

Yến Ly đứng phía sau Ngân Dung, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nàng không khỏi ló đầu ra khỏi lưng Ngân Dung, tò mò hỏi: "Làm sao vậy? Tại sao ta lại không thể nhận đóa hoa đó? Nó thật sự rất đẹp mà."

Ngân Dung khựng lại trong chớp mắt, nàng nghiêng đầu nhìn Yến Ly, trong đôi mắt bạc hiện lên một chút bất lực: "Ngươi thật sự thích đóa hoa kia đến thế sao?"

Yến Ly ngoan ngoãn gật đầu thật mạnh.

Ngân Dung khẽ thở dài một tiếng chẳng rõ lý do. Nàng chỉ mở lòng bàn tay, một đóa linh hoa giống hệt đóa hoa của lang yêu lúc nãy bỗng chốc hiện ra.

"Cho ngươi." Không hiểu vì sao, lúc đưa hoa, Ngân Dung lại hơi dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào Yến Ly.

Yến Ly vẫn chưa nhận ra tâm tư của đối phương, nàng vui vẻ nhận lấy đóa hoa, còn kinh ngạc hỏi một câu: "Sao ngươi lại có đóa hoa này hay vậy?"

Ngân Dung khựng lại một chút, cuối cùng tràn đầy bất đắc dĩ mà đáp: "Yêu tộc ở đây vào thời gian này đều sẽ được ban tặng loại hoa này."

Yến Ly nghe xong cũng không gặng hỏi thêm, nàng cẩn thận cất đóa hoa đi, rồi lại tiếp tục kéo tay Ngân Dung hào hứng đi dạo tiếp.

Ngân Dung thấy nàng cứ như người vô tư không chút vướng bận, nhất thời cũng chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành lặng lẽ đi bên cạnh Yến Ly.

Dọc theo đường đi, Yến Ly xem như đã hoàn toàn lĩnh hội được phong thổ của Yêu tộc, thậm chí còn nếm thử không ít mỹ thực đặc sắc nơi đây. Điều này khiến nàng cảm thấy cực kỳ hài lòng với chuyến hành trình tới Thanh Khâu lần này.

Chơi đến khi thấm mệt, Ngân Dung dẫn nàng đi tới một vùng bình nguyên. Khác hẳn với cảnh đèn đuốc sáng rực phía sau những tán cổ thụ lớn, vùng bình nguyên này vô cùng yên tĩnh. Trừ ánh trăng thanh khiết, chỉ còn lại những đốm sáng lấp lánh của lũ đom đóm rải rác khắp bốn phương.

Yến Ly cứ thế nằm vật ra trên bãi cỏ, nhìn bầu trời đêm đầy sao lấp lánh mà không kìm được nụ cười, khẽ nói: "Đã lâu lắm rồi ta mới được thả lỏng như vậy."

Ngân Dung ngồi bên cạnh, nghe nàng nói thế liền nghiêng đầu nhìn sang: "Chẳng phải mỗi ngày ngươi đều ở Long Cung sao? Ở đó cũng đâu có ai thúc ép gì ngươi."

"Không giống nhau." Yến Ly nghe vậy, chỉ mỉm cười mà không giải thích thêm.

Cũng chẳng rõ vì sao, mặc kệ là 500 năm trước hay 500 năm sau, chỉ cần có Ngân Dung ở bên cạnh, nàng liền cảm thấy an tâm đến lạ kỳ. Cho dù là ở một mảnh đất xa lạ, chỉ cần có người này kề bên, mọi thứ đều trở nên vừa vặn và tốt đẹp.

"Không giống nhau chỗ nào?" Ngân Dung nhìn nàng gặng hỏi.

"Long Cung quá nghiêm túc." Yến Ly nhẹ giọng đáp.

Đúng vậy, Long Cung quá đỗi nghiêm trang. Trong nhận thức của nàng, Ngân Dung vốn là một linh hồn tự do tự tại, đến cả những luật lệ dày đặc của Lăng Tuyệt Tông cũng không thể trói buộc được nàng. Nàng chính là hiện thân của sự tự do, nhưng ở Long Cung, trên người Ngân Dung, Yến Ly lại nhìn thấy những xiềng xích vô hình.

Thứ gông xiềng ấy vốn không nên tồn tại trên người Ngân Dung, nhưng thực tế nó lại đang hiện hữu. Chỉ khi tới Thanh Khâu này, tầng gông xiềng đó dường như mới được tháo gỡ, khiến Ngân Dung không còn là một vị Ngân Long điện hạ cao cao tại thượng và đầy xa cách nữa.

Nàng dường như trở nên tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn hẳn.

Đối với Yến Ly, Ngân Dung của hiện tại mới thực sự là chính mình. Cho dù là 500 năm sau, nàng vẫn thích một Ngân Dung phóng khoáng, không chịu bất kỳ sự kìm kẹp nào hơn là một vị điện hạ cao cao tại thượng kia.

Nghe câu trả lời của nàng, Ngân Dung trầm mặc trong giây lát rồi khẽ hỏi: "Ngươi không thích Long Cung sao?"

"Cũng không hẳn." Yến Ly ngồi dậy, nhìn nàng một cách nghiêm túc: "Nhưng ta cảm thấy, Ngân Dung ở Long Cung dường như không phải là con người thật của ngươi."

Gương mặt Ngân Dung hiện lên vẻ khó hiểu cùng mê mang hiếm thấy.

"Không giống con người thật của ta sao?" Nàng không kìm được mà lặp lại câu hỏi.

Yến Ly gật đầu, chân thành nói tiếp: "Ngươi tuy là điện hạ của Long tộc, tương lai sẽ là nữ quân thống trị cả tộc, nhưng trước hết, ngươi phải là chính mình đã. Điện hạ, ngươi hãy tự đặt tay lên ngực mình mà hỏi xem, những lúc ở Long Cung, ngươi có thực sự vui vẻ không?"

Ngân Dung im lặng, không đáp lời.

Yến Ly lại mỉm cười: "Ngươi nhìn xem, chính ngươi cũng cảm thấy không vui, có phải không?"

"Vậy còn ngươi, lúc ở hoàng cung Yến quốc thì sao?" Ngân Dung hỏi ngược lại.

Yến Ly khẽ cười khổ: "Nói thế nào nhỉ, ta vui vẻ là bởi vì nơi đó có phụ hoàng mà ta kính yêu, có hoàng đệ mà ta thương mến. Nhưng ta cũng không hề tự do. Là một công chúa hoàng tộc, mỗi lời nói cử động đều phải tuân theo những quy tắc nghiêm ngặt đã định sẵn, ta vốn dĩ rất ghét những điều đó."

Ngân Dung ở bên cạnh lắng nghe, nửa hiểu nửa không.

Yến Ly thấy vậy liền mỉm cười nói tiếp: "Thế nên, ta cảm thấy mình thật may mắn khi đã lựa chọn gia nhập Long Cung. Như vậy, ta không chỉ bảo vệ được những người thân yêu của mình, mà bản thân cũng chẳng cần phải gò ép vào những quy tắc lễ nghi phiền phức kia nữa. Thật ra, ước mơ cuối cùng trong đời ta chính là được… 'bãi lạn'."

"Bãi lạn?" Đối với từ ngữ mới lạ này, Ngân Dung càng nghe càng thấy khó hiểu.

"À… thì chính là…" Yến Ly suy nghĩ một chút rồi dùng ngôn ngữ dễ hiểu hơn để giải thích: "Chính là chẳng muốn làm gì cả, không tranh không đoạt, cứ tùy tâm mà sống thôi."

Ngân Dung nghe xong, nghiêm túc suy ngẫm rồi gật đầu: "Ta cũng muốn như vậy."

Yến Ly bỗng khựng lại. Nàng chợt nhớ đến cuộc đối thoại giữa mình và Ngân Dung lúc nàng mới vừa bái sư. Làm sao bây giờ? Nàng đột nhiên nhận ra, cái tư tưởng "bãi lạn" này của Ngân Dung… hình như là do nàng dạy hư thì phải?!

Chuyện này mà để chưởng môn và các vị trưởng lão biết được, nàng liệu còn có thể trụ lại Lăng Tuyệt Tông được nữa không?

Cứu mạng, đang online chờ gấp, rất vội!

"Thì… cũng không hẳn là hoàn toàn buông xuôi đâu, việc gì nên làm thì vẫn phải làm chứ." Yến Ly vội vàng tìm cách cứu vãn, nàng không muốn Ngân Dung lún quá sâu vào con đường mặc kệ đời này, tránh cho bản thân sau này về Lăng Tuyệt Tông phải đối mặt với ánh mắt oán hận của đám người kia.

"Ta biết mà." Ngân Dung còn nghiêm nghị gật đầu một cái thật chắc chắn.

Không, ngươi không biết gì cả! Ngươi mà biết thì ta – vị đồ đệ tương lai của ngươi – đã chẳng phải khổ tâm thế này.

Yến Ly cảm thấy có chút mệt mỏi về tinh thần.

Đúng lúc này, từ phía chân trời, một ngôi sao bỗng nhiên vụt sáng rồi lao xuống. Yến Ly nhìn thấy liền mở to hai mắt kinh ngạc: "Là sao băng kìa!"

Ngân Dung nghe vậy cũng ngẩng đầu nhìn lại. Cả bầu trời đầy sao tựa như một màn mưa lấp lánh xẹt qua màn đêm, tạo nên một trận mưa sao băng trăm năm khó gặp.

Yến Ly không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy. Đây là kỳ cảnh mà nàng chưa từng được thấy bao giờ, nàng cũng chẳng ngờ mình lại có ngày được tận mắt chứng kiến, nhất thời hưng phấn cực kỳ.

Ngân Dung nghiêng đầu nhìn dáng vẻ vui mừng hân hoan của Yến Ly, nàng rốt cuộc cũng không kìm được mà khẽ cong môi cười.

"Đây là lần đầu tiên ta thấy mưa sao băng, hóa ra nó lại đẹp như thế này." Yến Ly quay sang định chia sẻ tâm trạng háo hức này với Ngân Dung, thì bắt gặp đối phương cũng đang mỉm cười dịu dàng nhìn mình.

Đôi đồng tử màu bạc của Ngân Dung còn lộng lẫy và rực rỡ hơn cả những ngôi sao băng ngoài kia. Trong đôi mắt ấy, thứ đang phản chiếu không phải là bầu trời sao lấp lánh, mà chính là bóng hình của nàng.

Cảnh tượng này khiến Yến Ly nhất thời nghẹn lời, chẳng thể thốt nên câu.

Nội tâm nàng rung động mãnh liệt, chẳng thể nào giữ được sự bình lặng thường nhật. Trái tim nàng lỗi nhịp, dường như muốn nhảy khỏi lồng ngực đang thắt lại vì xao xuyến.

Đôi đồng tử màu bạc kia mỗi lúc một gần hơn, gương mặt đối phương dần phóng đại trước mắt, cho đến khi nàng có thể nhìn thấy chính mình phản chiếu rõ mồn một trong mắt người kia. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể cảm nhận được hơi lạnh từ đôi môi đối phương truyền đến, nhưng ngay sau đó lại là một cảm giác mềm mại bao phủ lấy tâm hồn.

Cảm giác ấy tựa như bị hạ cổ độc, khiến nàng không tự chủ được mà khẽ nhắm mắt lại, đôi môi hơi hé mở, chủ động đón nhận sự giao thoa với cánh môi lành lạnh của đối phương.

Vũ trụ như chậm lại, tiếng côn trùng kêu râm ran trong đêm vắng bỗng hóa thành một bản tấu nhạc du dương. Những đốm sáng của lũ đom đóm lúc mờ lúc tỏ xung quanh, dệt nên một khung cảnh huyền ảo.

Bầu trời sao băng cùng ánh sáng lập lòe của đom đóm đan xen vào nhau, tạo nên một cảnh tượng mộng mị tựa như trong những câu chuyện cổ tích thần thoại.

Mà nàng cùng Ngân Dung, chính là đôi nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích ấy.

—————

Tác giả có lời muốn nói:

Nói thế nào nhỉ! Sư tôn của nàng rốt cuộc cũng "lên" rồi! (Quả nhiên vẫn là muốn dựa vào sư tôn mà tiến tới nha ~).

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

KHI NỮ CHÍNH PHẢI LÒNG NỮ PHỤ
Tháng 9 22, 2025
Mẹ Nuôi Tại Thượng_truyenles.net
Mẹ Nuôi Tại Thượng
Tháng 6 30, 2025
GAMESHOW TÌNH YÊU
Tháng 1 25, 2026
293653082-256-k600436
Bán cả tiệm trà để có được em
Tháng 7 25, 2026
Truyện Les Hay
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Phòng Phụ Khoa Nữ – Truyện LES DÂM
Chương 3 Tháng 6 17, 2025
Chương 2 Tháng 6 17, 2025
CÔ GIÁO À!!!
43 Tiệc cuối năm Tháng 9 11, 2025
42 Chủ tịch An Tháng 9 11, 2025
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian
Chương 32 Tháng 6 18, 2025
Chương 31 Tháng 6 18, 2025
Tình Trò Ái Cô_truyenles.net
Tình Trò Ái Cô
Tình Trò Ái Cô [ 17 ] Tháng 7 17, 2025
Tình Trò Ái Cô [ 16 ] Tháng 7 17, 2025
Cô Gái bên cạnh nhà tôi
Chương 18 Tháng 1 2, 2026
Chương 17 Tháng 1 2, 2026
Yêu thầm
Chương 21 Tháng 5 23, 2026
Chương 20 Tháng 5 23, 2026
Những Mẫu Truyện Girl love SM_truyenles.net
Những Mẫu Truyện Girl love SM
Chương 4 Tháng 7 6, 2025
Chương 3 Tháng 7 6, 2025
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng_truyenles.net
Công Chúa Điện Hạ, Sám Hối Vô Dụng
37 Tháng 7 27, 2025
36 Tháng 7 27, 2025
CÔ GÁI KHÔNG THÍCH ĐÀN ÔNG
CHƯƠNG 4 Tháng 1 31, 2026
CHƯƠNG 3 Tháng 1 31, 2026
Tô An cưới vợ
Chương 71 Tháng 7 6, 2026
Chương 70 Tháng 7 6, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved