Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 23
Nụ hôn sau nửa tháng bị bỏ đói bùng lên như một ngọn lửa thảo nguyên gặp gió lớn, thô bạo và đầy tính hủy diệt. Vô Kỳ không còn một chút kiềm chế nào của sự thăm dò, cô gái hai mươi mốt tuổi dồn toàn bộ sự nhớ nhung, ức chế của những ngày bị deadline đè bẹp vào khoang miệng ngọt ngào của Han Ji-won. Cô mút mát, càn quét, quấn chặt lấy chiếc lưỡi đinh hương đang cố gắng đáp trả một cách vụng về nhưng đầy điên cuồng của đại minh tinh.
"Ưm… ha…"
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị nuốt chửng giữa bờ môi hai người. Han Ji-won bị khóa chặt hai tay trên đỉnh đầu, nhưng cơ thể ba mươi ba tuổi của nàng lại phản ứng một cách trung thực nhất với sự thâm nhập dã tính này. Tấm lưng trần của nàng ưỡn cong, hai chân trần cọ xát kịch liệt vào đệm giường, tìm kiếm một điểm tựa trong sự chơi vơi của khoái cảm tội lỗi.
Mùi hương sương đêm mát lạnh từ chiếc áo hoodie đen của Vô Kỳ xộc thẳng vào đại não Han Ji-won, như một thứ chất kích thích liều cao dập tắt toàn bộ lý trí cao sang của một ngôi sao hạng A. Nàng hận kẻ đang đè trên người mình, hận cái sự vô sỉ và trẻ tuổi đang thao túng cơ thể nàng, nhưng dòng máu tài phiệt hắc hóa ngầm trong nàng lại gào thét đòi hỏi nhiều hơn nữa. Nàng muốn nhiều hơn sự thô bạo này.
Biết được đóa hoa tuyết đã hoàn toàn đầu hàng trước bản năng, Vô Kỳ khẽ buông lỏng cổ tay Han Ji-won ra. Ngay lập tức, đôi tay thon dài của nữ minh tinh tự do liền vươn lên, không phải để đẩy cô ra, mà là điên cuồng bấu chặt vào bờ vai săn chắc của Vô Kỳ qua lớp vải áo khoác. Móng tay cắt tỉa gọn gàng của nàng găm sâu vào da thịt cô gái trẻ, để lại những vết hằn đỏ chói mắt.
"Đê tiện… cô dám bỏ đói tôi nửa tháng…" Han Ji-won dứt ra khỏi nụ hôn trong một giây để thở dốc, đôi mắt đỏ quạch, ngập nước nhìn trân trân vào chiếc mặt nạ da thuộc, giọng nói khàn đặc đầy oán hận: "Đêm nay tôi không để cô đi dễ dàng thế đâu!"
"Chị Ji-won, chính chị mới là người không buông tha cho tôi trước đấy nhé."
Vô Kỳ khẽ cười tà ác, nụ cười treo trên bờ môi mỏng mang theo sự ngông cuồng vô bờ bến. Cô thò tay ra sau lưng, dứt khoát kéo phăng chiếc rèm giường bằng lụa đen dày dặn xuống, bao phủ toàn bộ không gian chiếc giường King-size vào một khoảng tối mờ mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của các camera nhiệt trên trần nhà. Cho dù hệ thống có hiện đại đến đâu, lúc này cũng chỉ có thể ghi nhận một khối nhiệt lượng khổng lồ đang hỗn loạn sau lớp rèm lụa dày.
Trong khoảng không gian chật hẹp và tăm tối ấy, Vô Kỳ bắt đầu cuộc trừng phạt thực sự. Cô dùng một tay thô bạo xé rách dải áo cổ cao còn sót lại trên người Han Ji-won, phơi bày trọn vẹn bờ ngực đầy đặn, phập phồng theo từng nhịp thở hỗn loạn dưới ánh sáng le lói lọt qua khe rèm.
Lòng bàn tay nóng bỏng như lửa của Vô Kỳ áp thẳng lên làn da mát lạnh của nữ thần, trượt dài từ mạn sườn mảnh dẻ xuống đến vùng hông mềm mại, mang theo một lực đạo chiếm đoạt thô bạo. Đầu ngón tay cô đi đến đâu, cơ thể Han Ji-won lại run lên bần bật đến đó.
"A…! Dừng… dừng lại… đồ vô sỉ này…"
Han Ji-won cắn chặt môi dưới đến mức rỉ máu, cố ngăn không cho những tiếng rên rỉ sa đọa lọt ra ngoài căn phòng. Nhưng Vô Kỳ không cho nàng toại nguyện. Cô cúi đầu xuống, ngậm chặt lấy một bên đỉnh ngọc ngà của đại minh tinh, thô bạo gặm nhấm, dùng đầu lưỡi thô ráp chà xát mạnh mẽ, đồng thời bàn tay còn lại dứt khoát thâm nhập sâu vào vùng cấm địa đang ướt đẫm mật ngọt dưới lớp lụa nhăn nhúm.
Tách… tách…
Tiếng nước ám muội vang lên vang vọng trong không gian kín mít của rèm giường. Một luồng khoái cảm cực hạn, bùng nổ như sóng thần quét qua đại não Han Ji-won. Đóa hoa tuyết ba mươi ba tuổi hoàn toàn sụp đổ, nàng khóc nấc lên, hai chân trần không tự chủ được mà dang rộng, quặp chặt lấy thắt lưng gầy của Vô Kỳ, đón nhận sự công kích điên cuồng từ ngón tay thon dài của cô gái trẻ.
Trong bóng tối và sự sa đọa tột cùng, Han Ji-won đưa hai tay ôm chặt lấy đầu Vô Kỳ, miết mạnh lên chiếc mặt nạ da thuộc. Nàng không thể thấy mặt cô, nhưng cái cảm giác cơ thể mình bị lấp đầy bởi sự trẻ trung, dã tính khiến linh hồn hướng nội của nàng đạt đến sự thỏa mãn đen tối nhất. Nàng biết mình đã trở thành tù binh của con sói nhỏ này, nhưng đồng thời, khát khao hắc hóa muốn độc chiếm cô gái này cũng lớn dần lên theo từng nhịp thúc thô bạo.
"Ưm… ha… cô gái nhỏ… tôi sẽ tìm ra cô… tôi sẽ dùng xích vàng… giam cô ở đây vĩnh viễn…" Han Ji-won rên rỉ trong cao trào, những lời đe dọa lúc này nghe như một lời mật ngọt đầy mời gọi.
Vô Kỳ nghe vậy, động tác dưới tay càng thêm mãnh liệt, cô ghé sát tai đại minh tinh, khẽ cắn vào vành tai nhạy cảm của nàng, thì thầm bằng giọng điệu vô sỉ nhất thế gian:
"Vậy thì chị phải cố lên nhé, đàn chị của tôi. Trò chơi này… tôi vẫn chưa muốn kết thúc đâu."