Ta Chỉ Muốn Làm Tra Nữ, Ai Ngờ Thành Sủng Vật Quốc Dân? - Chương 7
Vút——
Luồng không khí mát lạnh mang hương hoa mộc lan của Seoul biến mất trong một phần mười giây. Khi Vô Kỳ mở mắt ra, đập vào mắt cô lại là trần nhà tróc sơn quen thuộc và chiếc quạt máy cũ kỹ đang vù vù thổi ra những luồng gió oi bức của đêm mùa hè Việt Nam.
Cô loạng choạng ngã ngồi xuống chiếc ghế xoay, hai tay vô thức chống lên mặt bàn làm việc bừa bộn. Cơn đau âm ẩm ở mạn sườn từ cú huých cùi chỏ của Han Ji-won lúc nãy kéo cô về với thực tại phũ phàng.
"A… Chị ấy ra tay cũng đau thật đấy."
Vô Kỳ xuýt xoa, đưa tay xoa xoa mạn sườn, nhưng khóe môi cô lại không tự chủ được mà ngoác ra, nở một nụ cười vừa vô sỉ vừa thỏa mãn tột cùng. Cô giơ bàn tay phải lên trước mặt, ấn ký hình quả địa cầu màu bạc nhạt đang từ từ chìm sâu vào da thịt, trả lại làn da bình thường. Trên đầu ngón tay cái và ngón tay trỏ của cô, dường như vẫn còn vương lại chút xúc giác mềm mại, ẩm ướt từ cánh môi dưới của đại minh tinh, cùng cái mùi hương lụa là đắt tiền pha lẫn vị ngọt ngào của da thịt phụ nữ trưởng thành.
Năm nay cô hai mươi mốt tuổi, và cô vừa mới thực hiện một chuyến "đu thần tượng" điên rồ nhất lịch sử nhân loại. Không cần tốn một xu tiền vé, không cần chen chúc ở sân bay, cô trực tiếp đột nhập vào cấm địa của đóa hoa tuyết cấm dục ba mươi ba tuổi, ép nàng phải lộ ra những biểu cảm yếu ớt, quyến rũ nhất mà công chúng không bao giờ có cơ hội nhìn thấy.
Vô Kỳ cởi chiếc khẩu trang y tế và mũ hoodie ra, ném lên giường. Cô đi tới trước tấm gương ố vàng trong phòng tắm, nhìn khuôn mặt thanh tú, trẻ trung của mình trong gương. Đôi mắt cô sáng rực, vành tai vẫn còn hơi đỏ lên vì hưng phấn.
"Chị Ji-won à chị Ji-won, chị có lật tung cả Hàn Quốc lên cũng không tìm thấy tôi đâu." Vô Kỳ khẽ cười thành tiếng, múc một vốc nước lạnh tát thẳng vào mặt để hạ hỏa.
Khoảng cách địa lý vạn dặm giữa Việt Nam và Hàn Quốc lúc này chính là bức tường bảo hộ kiên cố nhất của cô. Sự trốn tránh và hoảng loạn của Han Ji-won ở cuối buổi chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất, găm thẳng vào máu liều của Vô Kỳ. Cô biết, một người hướng nội và kiêu ngạo như Han Ji-won sẽ không bao giờ dám đem chuyện này đi báo cảnh sát hay chia sẻ với quản lý. Scandal này quá lớn, nó có thể hủy hoại hoàn toàn hình tượng băng thanh ngọc khiết mà nàng xây dựng bao năm qua. Nàng chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tự mình gặm nhấm nỗi nhục nhã và sự kích thích điên rồ ấy trong bóng tối.
Nhưng Vô Kỳ biết, một lần là không bao giờ đủ. Hương vị của người phụ nữ ba mươi ba tuổi chín muồi ấy giống như một loại thuốc phiện thượng hạng, chỉ cần nếm thử một ngụm nhỏ, cả cơ thể tuổi hai mươi mốt này đã rần rần đòi hỏi nhiều hơn.
"Hệ thống… à không, siêu năng lực này đúng là quà tặng của thượng đế mà."
Vô Kỳ nằm vật xuống chiếc giường nệm lo sột soạt, hai tay gối sau đầu, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trò chơi trốn tìm toàn cầu này chỉ mới bắt đầu chương đầu tiên. Hàn Quốc đã đi rồi, vậy lần tới cô nên dùng năng lực này để ghé thăm quốc gia nào đây? Nữ tổng tài máu mặt của giới tài phiệt Hong Kong? Hay cô công chúa có dòng máu hoàng gia kiêu kỳ ở London?
Càng nghĩ, dục vọng phóng đãng trong lòng Vô Kỳ càng phình to. Cô không muốn làm một anh hùng giải cứu thế giới, cô chỉ muốn dùng siêu năng lực này để làm một kẻ tội đồ hái hoa, gieo rắc sự sa đọa lên những đóa hồng kiêu sa nhất thế giới.
Mà ở bên kia bán cầu, tại căn biệt thự xa hoa vùng Seongbuk-dong, Seoul.
Han Ji-won vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế sô pha da thuộc. Chiếc váy ngủ bằng lụa trắng ngà hơi xộc xệch, để lộ bờ vai gầy guộc dưới ánh trăng. Nàng đưa những ngón tay thon dài, run rẩy lên vuốt ve vùng cổ vẫn còn vương lại hơi ấm nóng hổi, dồn dập của bóng đen lúc nãy.
Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tim nàng đập liên hồi như trống trận. Sự cấm dục và lý trí của nàng đã bị xé một lỗ hổng lớn. Nghĩ đến những lời thì thầm cợt nhả, vô sỉ bằng tiếng Anh của cô gái trẻ kia, trong lòng Han Ji-won bỗng dâng lên một luồng khí nóng dạt dào, khiến đôi chân nàng mềm nhũn.
Nàng cắn răng, ánh mắt vốn dịu dàng nay trở nên thâm trầm, đỏ quạch vì một thứ chấp niệm đang nhen nhóm: "Dù cô là ai… dẫu có phải lục tung trái đất này, tôi cũng phải xé toạc lớp mặt nạ của cô ra."
Đóa hoa tuyết hướng nội không hề biết rằng, nàng đã hoàn toàn lọt vào bẫy rập của một con sói nhỏ vô sỉ mười hai năm tuổi trẻ hơn mình.