[BHTT][EDIT] Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Giang Sừ Táng Hoa - Chương 153
- Home
- [BHTT][EDIT] Sau Khi Ly Hôn Bắt Đầu Yêu Đương - Giang Sừ Táng Hoa
- Chương 153 - Phiên ngoại 30
Năm Ninh Bảo Bảo lên đại học, Lạc Bối Bối vừa vặn học lớp 8.
Hai chị em lần lượt chuyển vào ký túc xá trường học, trong nháy mắt, căn nhà trở nên trống trải.
Con cái lớn quá nhanh. Lạc Chân còn chưa kịp phản ứng, hai cô con gái đã trưởng thành rồi.
Ninh Nhu vì cần học ngoại ngữ, đã ra nước ngoài ở một thời gian với Bùi Nghi.
Lạc Chân cũng muốn đi cùng, nhưng không thể bỏ công ty, chỉ có thể mỗi tối gọi video call cho người yêu để vơi đi cảm giác mất mát trong lòng.
"Nhu Nhu, chúng ta có nên để Bảo Bảo ở ký túc xá không? Lỡ như con bé ở trường bị bệnh thì sao?"
Nuôi con 100 tuổi, lo lắng 99 điều.
Câu nói này, lại một lần nữa ứng nghiệm trên người Lạc Chân.
Ninh Nhu nhìn người phụ nữ đầy ưu sầu trong màn hình, không kìm được cười.
"Bảo Bảo những năm nay rất ít bị bệnh.
Con bé hiện tại là sinh viên đại học, có thể tự chăm sóc tốt bản thân. Hơn nữa, trường đại học của Miên Miên gần trường nàng, Miên Miên cũng sẽ thường xuyên đến thăm. A Lạc, đừng lo lắng quá."
Con gái lớn rồi, dù thế nào cũng phải từ từ độc lập.
Mà Lạc Chân hiển nhiên vẫn đang khó khăn thích nghi với quá trình này.
Cô biết Ninh Nhu nói không sai, chỉ có thể chuyển đề tài sang cô con gái nhỏ.
"Vậy còn Bối Bối thì sao? Bối Bối còn nhỏ như vậy, Nhu Nhu, hay là chờ con bé lên cấp ba rồi hãy cho nội trú, chị thấy thế nào?"
Ninh Nhu nghe tiếng, trong lòng khẽ thở dài, vẻ mặt có chút khó xử.
"Ở ký túc xá là quyết định của Bối Bối, chúng ta làm sao có thể bắt con bé về nhà ở được?"
Lạc Chân nhíu mày, môi mím chặt, trông rất không vui.
Làm sao cô vui nổi? Người yêu ra nước ngoài, hai cô con gái cũng không ở nhà. Mỗi ngày tan làm về nhà, căn nhà lạnh lẽo, chỉ còn lại một mình cô.
Cô muốn Ninh Nhu, cũng muốn Bảo Bảo và Bối Bối.
Nỗi nhớ nhung này, không cần nói ra, chỉ cần qua ánh mắt cũng có thể thấy hết.
Ninh Nhu thương người yêu, nhẹ giọng nói ra một tin tức tốt.
"A Lạc, chương trình học bên chị sắp kết thúc rồi. Giáo viên nói, chỉ cần tuần sau thi đậu, là có thể về nước sớm nửa tháng."
Tâm trạng Lạc Chân vốn đang uể oải. Nghe thấy lời Ninh Nhu nói, trên mặt cô lập tức nở nụ cười.
"Nói như vậy, còn chưa đến bảy ngày, chúng ta là có thể gặp nhau rồi sao?"
Khóe môi Ninh Nhu hơi cong lên, khẽ gật đầu.
"Nói đúng ra, là năm ngày."
Năm ngày, cũng không quá lâu.
Lạc Chân tính toán ngày tháng trong lòng, một ngày trước khi Ninh Nhu về nước, cô đón cả hai con gái về nhà, ba người cùng nhau tổng vệ sinh căn nhà.
Bảo Bảo và Bối Bối phụ trách dọn dẹp sân vườn, cô phụ trách quét dọn bên trong biệt thự.
Dọn dẹp một lúc, cô tìm thấy không ít đồ cũ trong phòng để đồ.
Có mười mấy con búp bê trẻ con, có một chiếc lục lạc không phát ra tiếng; có một quyển sách ngôn ngữ ký hiệu, và một con heo đất nhỏ bị gãy đuôi.
Những món đồ này, Lạc Chân đều nhớ hết.
Búp bê là Ninh Bảo Bảo năm đó bắt được trong máy gắp gấu bông ở tiệm nước đường; chiếc lục lạc không kêu là bằng chứng tốt nhất cho những năm tháng khó khăn Ninh Nhu và Ninh Bảo Bảo bầu bạn cùng nhau vượt qua; quyển sách ngôn ngữ ký hiệu là Ninh Nhu lo lắng một ngày nào đó mình sẽ mất thính lực hoàn toàn, nên cố ý mua về để sau này có thể giao tiếp với Ninh Bảo Bảo; còn con heo đất nhỏ bị gãy đuôi đó, mang đến hồi ức càng thêm sâu sắc.
Lạc Chân sẽ không quên, lần đầu tiên cô đưa Ninh Bảo Bảo ra ngoài chơi, Ninh Bảo Bảo đã lên phát bệnh ngay trên xe của cô. Cô bé bốn tuổi, đã biết thương mẹ, để mẹ không lo lắng, đã lấy hết toàn bộ tiền tiêu vặt của mình ra, dùng để hối lộ dì giấu việc mình bị bệnh.
Ký ức ùa về, Lạc Chân như trở lại buổi tối hôm đó. Cô nhìn thấy Ninh Nhu mặc váy ngủ, bước xuống cầu thang về phía mình, lập tức căng thẳng, lại lỡ tay làm gãy đuôi con heo đất.
Hồi ức tươi đẹp, chỉ cần nghĩ đến, cũng đủ khiến lòng người xúc động.
Ngón tay cô vuốt ve chỗ đuôi con heo đất bị gãy, lúc này Lạc Chân mới nhớ ra một chuyện, trong đêm hôm đó, cô đã từng hứa với Ninh Nhu rằng, cô sẽ mua một con heo đất mới trả lại cho Ninh Bảo Bảo.
Mười mấy năm trôi qua, cô vẫn chưa thực hiện lời hứa này.
Ninh Bảo Bảo và Lạc Bối Bối ngoài sân đang ngồi xổm giữa bụi hoa nhổ cỏ.
Hai chị em đang trò chuyện, phía sau bỗng truyền đến giọng Lạc Chân.
Mười lăm phút sau, ba người đã có mặt tại cửa hàng đồ lưu niệm cao cấp nhất khu trung tâm thành phố.
Con heo đất này là để đền lại cho Ninh Bảo Bảo, nên muốn chọn kiểu dáng nào, đương nhiên cũng phải dựa theo sở thích của con bé.
Ninh Bảo Bảo không biết mommy đang chọn quà cho mình, nghe Lạc Chân hỏi mình ưng ý nhất con heo đất nào, theo bản năng liền chỉ vào con đáng yêu nhất.
Vẫn là một con heo sứ trắng có cái bụng tròn vo.
Nhìn nhỏ, nhưng hẳn là có thể chứa được không ít tiền xu.
Lạc Chân ôm con heo đất, hài lòng dẫn hai cô con gái rời đi.
Về đến nhà, cô cầm hai con heo đất đi vào thư phòng.
Nếu không nhớ lầm, bên trong con heo đất nhỏ màu vàng ngoài tiền xu của Ninh Bảo Bảo, còn có một tấm thẻ ngân hàng, là cô lén lút bỏ vào để Ninh Nhu dùng khi khẩn cấp.
Đúng như cô dự đoán, con heo đất vàng bị đập vỡ, nằm dưới tiền xu là một tấm thẻ bạc mỏng manh.
Tấm thẻ này, Ninh Nhu chưa từng đụng đến.
Lạc Chân đưa tay ra, đầu ngón tay gạt đống tiền xu chất thành núi.
Cô đang định lấy thẻ ra, không ngờ, lại phát hiện một vật phẩm khác giữa đống tiền xu.
Một chiếc USB nhỏ màu đen.
Trông rất quen mắt, cô chắc chắn đã gặp qua trước đây.
Lạc Chân nhíu mày lo lắng, hai phút sau mới nhớ ra, chiếc USB này là của Ninh Nhu.
Thời ở Viên Hương, Ninh Nhu còn giấu USB cùng sách ngôn ngữ ký hiệu cùng nhau.
Nếu không phải nhà phải thay giường mới, hai người dọn dẹp vệ sinh, căn bản sẽ không ai biết sự tồn tại của chúng.
Lạc Chân cầm USB lên nhìn, trong mắt lóe lên một chút do dự.
Cô biết, chiếc USB này chắc chắn giấu bí mật của Ninh Nhu, nếu không Ninh Nhu sẽ không lén lút nhét nó vào trong heo đất.
Rốt cuộc là bí mật gì?
Kết hôn lâu như vậy, Lạc Chân không nghĩ ra Ninh Nhu có chuyện gì cần giấu mình.
Càng nghĩ, càng không rõ.
Do dự một lát, cô vẫn cắm USB vào máy tính.
Chuột nhẹ nhàng nhấp vào màn hình, thư mục được mở ra, bên trong chỉ có một đoạn tệp âm thanh.
Bản ghi âm rất dài, kéo dài trọn vẹn ba mươi phút.
Tim Lạc Chân, trong nháy mắt run rẩy.
Không nói ra được nguyên nhân, cô lại không dám mở đoạn ghi âm này.
Nhưng cô vẫn ấn chuột phải.
Ba phút đầu tiên của đoạn âm thanh ba mươi phút trôi qua trong im lặng.
Mãi đến phút thứ tư, mới bắt đầu có tiếng người nói.
Là giọng Ninh Nhu, ôn nhu lại mềm mại. Lạc Chân nghe thấy một tiếng 'A Lạc', lại nghe thấy một tiếng 'Xin lỗi', chỉ trong một giây, đã khiến lòng cô rơi vào xót xa.
Ninh Nhu nói chuyện luôn rất ít.
Nhưng trong đoạn ghi âm này, nàng nói trọn vẹn 27 phút.
Đó là hồi ức quý giá về ba năm hôn nhân, là tình yêu thầm kín chưa từng nói ra với Lạc Chân, là nỗi hổ thẹn mãnh liệt vì việc mình đã bỏ Lạc Chân mà vô cớ biến mất, là sự tự trách sâu sắc vì không thể cho Ninh Bảo Bảo một gia đình trọn vẹn
Cũng là di ngôn.
Ninh Nhu dùng ngữ khí bình tĩnh nhất, lưu lại 27 phút di ngôn.
Lạc Chân không dám nghĩ tới, ngày đó Ninh Nhu đã ôm tâm trạng như thế nào, để ghi lại đoạn âm thanh này.
Trái tim, như bị ai đó dùng lực nắm chặt, ngay cả hơi thở, cũng mang theo từng sợi đau đớn.
Lạc Chân đã lâu không khóc. Nhưng giờ khắc này, cô lại một lần nữa không cách nào kìm nén được mà òa khóc.
Cũng như chính cô đã từng nói
Sau khi yêu Ninh Nhu, mỗi giọt nước mắt của cô, đều chỉ chảy vì Ninh Nhu.
Xa nhau gần ba tháng, Lạc Chân nhớ Ninh Nhu, Ninh Nhu cũng tương tự nhớ Lạc Chân.
Khoảnh khắc gặp lại ở sân bay, ánh mắt hai người đều ánh lên màu đỏ. Ninh Nhu chỉ sững sờ vài giây, Lạc Chân đã đi đến trước mặt nàng.
Chưa kịp nói một câu, nàng đã bị một vòng ôm ấm áp bao lấy. Ngay sau đó, môi nàng cũng bị người hôn lấy
Là cái ôm của Lạc Chân và nụ hôn của Lạc Chân.
Xung quanh người đến người đi, khắp nơi đều là người đón khách.
Ninh Nhu để mặc người yêu ôm mình, bao nhiêu sự e thẹn trong ngực trào ra, mặt hơi đỏ lên.
Tiểu biệt thắng tân hôn.
Lần gặp gỡ này, nàng luôn cảm thấy, Lạc Chân nhiệt tình hơn trước rất nhiều, cũng thích dính người hơn.
Có phải là vì thời gian xa cách quá lâu không?
Ninh Nhu chỉ có thể nghĩ đến lý do này.
Con heo đất nhỏ màu vàng trong phòng chứa đồ, sớm đã biến mất không còn tăm hơi.
Nàng vĩnh viễn sẽ không biết, người yêu đã sớm phát hiện ra bí mật nhỏ nàng giấu trong chiếc USB.
Toàn Hoàn Văn