Gặp Được Em Ở Những Tháng Năm Tươi Đẹp Nhất - Chương 106
Clip của Chaeyoung và Trần Tắc gây sốt trong vòng bạn bè trường đại học, không chỉ có bạn bè chia sẻ, ngay cả trường học cũng tuyên truyền. Chaeyoung ngồi trong phòng học kéo tin tức đọc với tâm trạng đầy phức tạp, cầu nguyện Lisa đừng có mà xem được.
Đương nhiên là không thể rồi.
Lisa vừa xem clip biểu diễn vừa cố chịu đựng cái nhìn hả hê của mấy đứa bạn, dù cô đã xem trực tiếp ở hiện trường nhưng xem lại lần nữa vẫn có sự kích động muốn bóp chết người.
Cắn răng xem hồi lâu, cô khinh thường nói, "Tên này ngay cả một ngón chân của tao đây cũng chẳng bằng."
Trần Đông Lâm hất cằm, trịnh trọng nhạo báng, "Ối chà, đừng nói vậy, người anh em này trông cũng ra gì đấy chứ, đã thế còn có tài, giọng dễ nghe vậy có khi sau này trở thành ca sĩ ấy chứ, bạn mình ơi, cô nên có cảm giác nguy cơ dần đi là vừa!"
Lisa cau chặt mày. Ánh mắt nhìn vợ như muốn bốc lửa xanh.
Cả ngày nay tâm trạng cô không được tốt cho lắm, cảm giác bạn gái của mình bị kẻ khác nghênh ngang mơ tưởng quả là khó chịu.
Không biết thế nào mà cái vị phụ huynh nhà cô cũng xem được clip này, thậm chí bà còn đăng lên vòng bạn bè với dòng status như sau: "Cậu bé này đẹp trai quá đi thôi, hát cũng dễ nghe, cô bé thì xinh gái, hai đứa thật xứng đôi, quả là trời sinh một cặp!" Phía dưới status chính là clip.
Lisa cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm bài đăng, sắp không thừa nhận nổi bốn chữ "trời sinh một cặp" này nữa rồi, cô không tin mẹ cô không nhận ra con dâu của mình.Chưa kịp đóng vòng bạn bè lại thì phía dưới có bình luận.
Cậu: Em nói mà, làm sao Lisa tìm được một cháu dâu xinh đẹp thế cơ, quả nhiên là của người khác hahaha.
Thê nô: Thằng cu trong clip này còn đẹp trai hơn con mình nhiều.
Những bình luận dìm hàng cô như thế nhiều không đếm xuể, từng cái từng cái cứ lướt qua tựa như măng mọc sau cơn mưa.
Không nhịn nổi nữa, cô bèn bình luận ở phía dưới: Xóa đi.
Sau đó mẹ cô bèn trả lời: Ấy! Quên không chặn con. Đó, sau này sẽ không thấy tin tức gì nữa nhé.
Lisa nháy mắt, bà mẹ này của mình chắc lại post bài nhưng để chế độ trừ mình ra rồi.
Cô cảm thấy ngột ngạt thật sự nhưng không tìm được ai để trút, đành tự mình nín nhịn, vùi đầu trong phòng thí nghiệm tính toán số liệu, tính xong lại viết thêm vạn chữ luận văn mà tâm trạng vẫn cứ uất ức.
Vừa khéo tối nay là sinh nhật một người bạn học, cậu ta mời mọi người đi ăn và hất hò, Lisa cũng đi theo góp vui.
KTV rất gần, ngay ở bên cạnh dại học Y. Lisa ngồi trong góc vừa uống rượu vừa nôn nóng bấm điện thoại.
Chaeyoung đang ở trong thang máy của tầng bốn, sau khi từ bệnh viện liên kết ra thì nàng nhận được tin nhắn của Trần Đông Lâm, cậu ta gọi nàng tới KTV.
Vừa đẩy cửa phòng bao ra thì nàng đã thấy người nào đó đang ngồi trong góc, tay còn cầm cốc rượu.
Thấy cô có vẻ buồn rầu không vui, Chaeyoung phì cười, "Đừng uống rượu nữa."
Lisa thoáng kinh ngạc ngẩng đầu, sau khi phản ứng kịp thì cô lại thấy hơi tức cho nên định tiếp tục cắm đầu uống rượu.
"Em bảo chị đừng uống nữa mà!" Trong phòng bao hơi ầm ĩ, giọng nói nhọ nhẹ của nàng phảng phất mang theo sự giận giữ khiến cho bàn tay Lisa chợt run lên làm bắn vài giọt rượu ra ngoài.
Cô lập tức đặt cốc xuống, tủi thân nói, "Làm gì mà em hung dữ thế?" Chị lại làm sai gì ư?
Chaeyoung chẳng buồn quan tâm,nàng liếc nhìn cô sau đó lên tiếng chào hỏi Trần Đông Lâm rồi đi ra ngoài.
Cô lập tức đứng dậy đuổi theo.
Bộ dạng chân chó của Lisa khiến đám bạn học phía sau không khỏi sửng sốt.
"Uống bao nhiêu rượu rồi hả?" Chaeyoung đứng ngoài hành lang, khoanh tay ôm ngực.
Lisa cúi đầu, mắt nhìn mũi: "Không nhiều lắm."
Nàng không tin: "Thật?"
"Hơn một chai, chị chỉ uống từng ngụm từng ngụm nhỏ thôi."
Chaeyoung nói không nên lời, "Uống nhiều rượu vậy mai không muốn đi học nữa à?"
Lisa nhỏ giọng phản bác, "Không phải."
Nghĩ nghĩ một lúc, không đúng, tại sao cô phải sợ hãi vậy, rõ ràng người không đúng là nàng cơ mà, người nên nổi giận là cô mới đúng.
Trong nháy mắt Lisa đứng thẳng người, "Chị còn chưa hỏi em đấy, em biết hôm nay chị chịu đựng bao nhiêu sự tổn thương không?"
Chaeyoung thản nhiên nhìn cô, "Ồ? Thế bao nhiêu?"
Lisa tan vỡ, "Rất nhiều! Bây giờ chị khó chịu lắm luôn!"
"Thế phải làm sao?"
Cô suy nghĩ một lát rồi kéo nàng vào một phòng bao, bắt đầu hát.
"Tôi không nhìn thấy điểm kết thúcÁnh mắt rực rỡ, ánh mắt đỏ sẫm lặng lẽ mê hoặc mọi thứTôi không nghe thấy đâu là phải tráiThân tôi rơi trong một thế giới hỗn độnĐột nhiên tôi phát hiện rằng chạm vào giữa các ngón tay của emTôi còn có cơ hội có thể cảm nhận thuần túy yêu một ngườiEm là con bướm nhỏ của tôi, tôi là a phi bé nhỏ của emEm đậu trên vai áo tôi, dựa vào bên tai tôi, từ đó tôi không còn tùy tiệnTôi nói với bướm nhỏ, tôi có thể thay đổi vì emChỉ cần em đồng ý, tôi tuyệt đối không nuốt lờiTôi không lãng phí tình yêu của em, vẻ đẹp của em"
Chaeyoung lặng im ngồi nghe xong bài "Bươm bướm nhỏ của A Phi" của Tiểu Kính Đăng, cô hát…cực kỳ bình thường.
"Dễ nghe không?" Lisa ôm nàng vào lòng hỏi.
"…dễ nghe."
"Hihi, vậy chị đi chọn vài bài nữa." Nhận được sự khẳng định của nàng, cô vui vẻ chạy đi chọn bài.
Chaeyoung nghĩ: Đôi khi lời nói dối thiện chí là rất cần thiết đối với một người.
Tuy nhiên nàng cảm thấy không chịu nổi nữa. Đối với những người không biết tự điều chỉnh âm lượng của mình là một điều cực kỳ nguy hiểm, đương nhiên thứ nguy hiểm chính là tính mạng của người nghe.
Thấy cô hát cực kỳ nhập tâm, tiếng gào rú như muốn xuyên thấu qua cả phòng bao, Chaeyoung chỉ muốn bịt luôn tai lại, nhưng nàng không dám.
Xem ra khi hai người ở bên nhau thì vẫn nên thành thật thì hơn.
"Chồng hát nghe hay không?" Lisa đắc ý.
Nhìn nét mặt đầy mong đợi của cô nàng không khỏi mềm lòng, "…Hay…êm tai." Tai nàng hình như hơi ù đi rồi.
Tiếp đó, Lisa tựa như không biết mệt mỏi mà hát, xong Ngũ Nguyệt Thiên lại tới Tiết Chi Khiêm, xong Tiêu Kính Đằng lại tới Chu Kiệt.
"Có phải chị hát hay hơn cái tên chết tiệt kia không?" trong giọng nói của cô để lộ ra sự tự tin đầy mê muội.
"…Ừ, cái tên chết tiệt kia hát êm tai hơn." Chaeyoung trả lời một cách khó khăn.
"Chúng ta đi thôi, hát nữa lại đau cả họng mất."
"Không không không, chị có thể hát thêm 300 bài nữa."
"Khuya lắm rồi, em mệt."
"Được rồi, trên đường về chị hát cho vợ nghe."
"Không được hát, phải bảo vệ họng chị chứ."
"Được."
⭐️⭐️Mình đang ấp ủ viết một câu chuyện tự mình viết, nhưng mà thấy dở quá =))