Sau khi liệt A lỡ có con cùng đỉnh cấp đại lão - Chương 37
Cảm giác khi đôi môi lướt qua trong nháy mắt ấy khiến Minh Phỉ trợn tròn mắt.ㅤ
ㅤ
Đây không phải là yêu cầu trong thỏa thuận, sự tình cờ này thực sự là có chút quá mức thân mật.ㅤ
ㅤ
Nàng giống như một chú thỏ bị đốt đuôi, vội vàng lùi về phía sau, gương mặt vẫn chưa tan hết vẻ đỏ rực, nàng trịnh trọng lên tiếng xin lỗi:ㅤ
ㅤ
"… Xin lỗi, tỷ tỷ." Nàng giải thích, "Ta hơi nóng nảy, muốn xem tình hình của ngươi thế nào. Ta không phải cố ý làm vậy."ㅤ
ㅤ
Trạng thái của Chúc Nhất Kiều không có bất kỳ thay đổi nào, vẫn khí chất lạnh lùng, sắc mặt hờ hững như cũ, cứ như thể sự vui sướng và quyến luyến của mùi hương gỗ kia hoàn toàn không liên quan gì đến cô vậy.ㅤ
ㅤ
"Ừm." Cô nói, "Ta biết."ㅤ
ㅤ
Bầu không khí kỳ quặc và lúng túng tan biến đi vài phần. Sau khi đại não đã hoàn toàn tỉnh táo, Minh Phỉ không kịp nhận ra sự bất thường trong câu "Ta biết" kia, mà theo bản năng lo lắng cho tình trạng của Chúc Nhất Kiều trước.ㅤ
ㅤ
"Đánh dấu tạm thời thực sự sẽ không có ảnh hưởng gì tới tỷ tỷ chứ?"ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lại hỏi: "Vậy có cần định kỳ… đánh dấu bổ sung không?"ㅤ
ㅤ
Ở các quốc gia ngoài nước Y Minh độc lập đều áp dụng chế độ làm bốn nghỉ ba. Chuyến giao lưu học thuật này của họ kéo dài ba ngày, nhưng vì chuyện ở phòng thí nghiệm nên Chúc Nhất Kiều cần ở lại thêm một ngày, mà nàng nhất định phải cùng về nước với cô nên đến thứ Bảy mới có thể khởi hành về nước.ㅤ
ㅤ
Trong hai ngày rưỡi còn lại, ảnh hưởng của việc đánh dấu tạm thời sẽ dần giảm bớt cho đến khi biến mất hoàn toàn.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều trả lời: "Tình huống của ngươi rất đặc biệt, trong khoảng thời gian này ta sẽ dựa vào tình hình cụ thể của ngươi để phán đoán xem có cần đánh dấu bổ sung hay không."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ gật đầu, sau khi cảm ơn lần nữa, nàng đứng dậy đi vào nhà vệ sinh trong phòng ngủ chính.ㅤ
ㅤ
Bên trong sạch sẽ và sáng sủa, chiếc gương trên bồn rửa mặt phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng của nàng. Minh Phỉ vỗ vỗ vào má, cố gắng dùng nước lạnh để hạ bớt vẻ đỏ rực trên mặt. Cơn nóng trong người đã biến mất nhưng những rặng mây hồng trên mặt vẫn không chịu tan đi, Minh Phỉ có chút bất lực.ㅤ
ㅤ
Bởi vì đây chính là đặc điểm vốn có của nàng từ trước đến nay.ㅤ
ㅤ
Mỗi lần đỏ mặt, nàng đều mất rất nhiều thời gian để trở lại bình thường.ㅤ
ㅤ
Nàng đã từng đi bệnh viện kiểm tra, sau khi loại bỏ các yếu tố bệnh tật, bác sĩ thông báo đây chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường. Từ đó về sau nàng cũng không quá để ý, dù sao chuyện đỏ mặt này cũng chỉ xuất hiện trong một số ít trường hợp.ㅤ
ㅤ
Đắp chiếc khăn ướt thấm nước lạnh lên mặt, Minh Phỉ lại soi gương để kiểm tra tuyến thể sau gáy.ㅤ
ㅤ
So với bình thường, tuyến thể của nàng dường như đầy đặn hơn một chút, bên cạnh còn có thêm một vết cắn.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lặng lẽ nhìn một phút, thở dài trong lòng vì những sự thay đổi kỳ lạ này, rồi mới xé một miếng dán ngăn cách dán lên. Làm xong, nàng chải lại mái tóc đen dài cho ngay ngắn, thu xếp bản thân sạch sẽ rồi mới ra khỏi phòng tắm để đi đến phòng khách.ㅤ
ㅤ
Lúc này đã là bốn giờ chiều.ㅤ
ㅤ
Buổi trưa Minh Phỉ chỉ ăn một chiếc bánh bao lót dạ, sau khi cơn sốt rút đi, nàng cảm thấy thực sự… có chút đói.ㅤ
ㅤ
Phía bên phải phòng khách, Chúc Nhất Kiều đang ngồi trên sofa xử lý văn kiện. Minh Phỉ lén nhìn cô một cái rồi lặng lẽ nhập lệnh vào robot phục vụ.ㅤ
ㅤ
Robot nhận lệnh xong liền di chuyển đến bên cạnh sofa, phát ra tiếng "tít tít" khiến Chúc Nhất Kiều ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy thông tin giao tiếp trên màn hình của robot:ㅤ
ㅤ
[Ta dự định nấu một bữa tối thịnh soạn, tỷ tỷ tối nay có sắp xếp gì không? Là tiếp tục làm việc ở khách sạn hay đi tham gia tiệc tối vậy? ^^]ㅤ
ㅤ
Sau khi đọc xong tin nhắn, Chúc Nhất Kiều liếc nhìn Minh Phỉ đang đứng bên bàn ăn.ㅤ
ㅤ
Có lẽ vì công việc của Minh Phỉ vốn liên quan đến robot nên nàng không thấy cách giao tiếp này có gì kỳ quái.ㅤ
ㅤ
Cô đóng văn kiện lại, tháo găng tay trắng ra, từng bước tiến về phía Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
"Để người bệnh nấu cơm là trái đạo đức." Cô dừng lại trước mặt Minh Phỉ, "Để ta làm bữa tối."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ kiên trì nói: "Đó đâu phải cảm mạo phát sốt, chỉ là dấu hiệu của kỳ nhạy cảm thôi, sao tính là sinh bệnh được?"ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Dấu hiệu chỉ là một phần nguyên nhân, việc ngươi phát sốt cũng có một phần do cảm mạo gây ra."ㅤ
ㅤ
Vừa dứt lời, Minh Phỉ liền ho một tiếng. Cổ họng nàng tuy không nghiêm trọng hơn nhưng sự khô khốc vẫn hiện hữu rõ ràng.ㅤ
ㅤ
Trong nháy mắt, lời phản bác của nàng mất sạch độ tin cậy.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều xoay người đi về phía bếp: "Người bệnh có thể ăn rất ít thứ, ngươi đại khái không thể thưởng thức một bữa tối thịnh soạn đâu."ㅤ
ㅤ
"Không sao, ta không kén ăn, tỷ tỷ cứ làm đại cái gì đó là được."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lăng xăng đi theo sau, vừa định bước vào bếp để phụ giúp thì Chúc Nhất Kiều đã trực tiếp đóng cửa lại. Một dấu hỏi chấm to đùng bay trên đầu Minh Phỉ, đúng lúc đó một con robot nhỏ phía sau nàng bỗng phát ra tiếng chuông thông báo.ㅤ
ㅤ
Nàng quay lại nhìn, thấy nội dung mà Chúc Nhất Kiều đã cài đặt sẵn từ trước:ㅤ
ㅤ
[Thỏa thuận bổ sung thêm một yêu cầu mới: Trong thời gian bên B sinh bệnh, cấm tiến vào nhà bếp nấu nướng.]ㅤ
ㅤ
[Nếu vi phạm, tự gánh hậu quả.]ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ sững sờ đứng tại chỗ.ㅤ
ㅤ
… Thế này là có ý gì?ㅤ
ㅤ
Là cảm thấy nàng sinh bệnh xong sẽ biến thành "sát thủ nhà bếp", làm ra những món ăn bóng tối đầu độc người khác sao?ㅤ
ㅤ
Hay đây là một cách thức khác thường để cô âm thầm thể hiện… sự quan tâm và lo lắng?ㅤ
ㅤ
Dù là loại nào thì sau khi phản ứng lại, Minh Phỉ cũng khẽ mỉm cười.ㅤ
ㅤ
Nàng cười đến híp cả mắt, lúm đồng tiền nhỏ trên má phải lúc ẩn lúc hiện, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên tươi sáng.ㅤ
ㅤ
Đã là bên A nắm quyền chỉnh sửa hợp đồng và đưa ra yêu cầu mới, thì với tư cách là một bên B luôn nỗ lực đạt điểm tuyệt đối, Minh Phỉ chỉ có thể ngoan ngoãn tránh xa nhà bếp, ngồi xuống ghế ăn và mở một cuốn sách mới ra xem.ㅤ
ㅤ
Nàng đang đọc cuốn 《Sách tranh thực vật thế kỷ mới》. Sau hai mươi phút đọc sách, nàng đứng dậy đi lấy một ly nước ấm.ㅤ
ㅤ
Khi quay lại, khu vực đề cử của ứng dụng đọc sách bỗng có thông báo mới.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ tò mò nhấn vào xem:ㅤ
ㅤ
<Phỉ Sắc Như Kiều: Câu chuyện sau khi yêu từ cái nhìn đầu tiên>ㅤ
ㅤ
<Minh Chiếu Nhất Kiều: Thượng tá mặt lạnh yêu giáo sư thỏ trắng>ㅤ
ㅤ
Ngoài ra, bên cạnh bìa sách còn có các dòng bình luận (danmaku) nhảy ra liên tục:ㅤ
ㅤ
[Ha ha ha viết hay quá đi, thích xem mấy bộ đẹp đôi thế này, các đại thần viết nhiều vào nhé QWQ]ㅤ
ㅤ
[SOS! Cái gì mà ngọt xỉu thế này, ta đẩy thuyền này! Cảm ơn các tác giả đã ra chương mới!]ㅤ
ㅤ
[Chết mất thôi, ta tuyên bố Chánh án Chúc và Minh lão sư là cặp đôi đẹp nhất năm của nước Y Minh độc lập!]ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ suýt chút nữa thì sặc nước ấm, nàng vội vàng đóng mục đề cử lại.ㅤ
ㅤ
Nàng ho khụ khụ, không hiểu tại sao trong kho sách điện tử công cộng lại xuất hiện những thứ này. Nàng chỉ muốn làm một cây nấm mọc sâu trong rừng, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt, nên sau khi đóng đề cử, nàng thậm chí còn ẩn luôn tài khoản của mình.ㅤ
ㅤ
Con robot bên cạnh phát hiện sự bất thường của nàng, tự động chuyển sang chế độ quan tâm.ㅤ
ㅤ
Giọng của robot ở chế độ này nghe rất giống nhân vật hoạt hình: "Chào ngươi, vị khách quý. Xin hỏi ngươi có cần Tulip gọi bạn đời của ngươi giúp không?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lắc đầu: "Không cần đâu, cảm ơn ngươi."ㅤ
ㅤ
Cửa kính nhà bếp cách âm rất tốt, Chúc Nhất Kiều qua dư quang chú ý thấy cảnh này, cô nghiêng đầu nhìn người đang ngồi ở ghế ăn.ㅤ
ㅤ
Bốn mắt chạm nhau, Minh Phỉ theo bản năng giơ điện thoại lên, ra hiệu cho Chúc Nhất Kiều thấy mình chỉ đang đọc sách.ㅤ
ㅤ
Ánh mắt Chúc Nhất Kiều chỉ dừng lại vài giây rồi dời đi.ㅤ
ㅤ
Bữa tối diễn ra rất thanh đạm nhưng đủ dinh dưỡng.ㅤ
ㅤ
Ngoài món cháo trắng và ba món rau có vẻ ngoài bắt mắt chuẩn bị cho người bệnh, còn có một bát canh lê hầm thanh phổi nhỏ nhắn.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ăn no nê rồi nhìn bát canh lê nhỏ trên bàn, nàng không chắc liệu đây có phải phần của mình không, dù sao ai cũng biết Chánh án Chúc rất thích ăn lê.ㅤ
ㅤ
Robot phục vụ thu dọn bát đũa vào bếp, Minh Phỉ phân vân một chút, vì sợ mình tưởng bở nên định nuốt câu hỏi vào bụng.ㅤ
ㅤ
Nàng đứng dậy định rời đi, nhưng câu nói của Chúc Nhất Kiều đã giữ nàng lại tại chỗ.ㅤ
ㅤ
"Không uống hết sao?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ lại ngồi xuống: "Tỷ tỷ, cái này là chuẩn bị cho ta sao?"ㅤ
ㅤ
"Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ không biết dùng từ nào để diễn tả chính xác cảm xúc của mình lúc này. Bởi vì trước đây, chưa từng có ai làm những việc này cho nàng khi nàng bị ốm.ㅤ
ㅤ
Con gái cưng Minh Tảo Tảo tất nhiên sẽ thương nàng, thậm chí là muốn chăm sóc nàng, nhưng con bé dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi rưỡi, những việc có thể làm rất hạn chế.ㅤ
ㅤ
Còn trước khi xuyên không, dù chính phủ có bố trí bác sĩ cho cô nhi viện, nhưng vị bác sĩ Beta đó tính tình còn lớn hơn tuổi tác, lại thường xuyên lười biếng nghỉ làm. Huống hồ loại cảm mạo thông thường này chỉ cần bốn năm ngày là khỏi, dù quản lý ký túc xá có phát hiện cũng chẳng thèm quan tâm, càng không đời nào tốn tiền mua thuốc cho nàng.ㅤ
ㅤ
Bởi vậy, mỗi lần bị ốm, nàng cơ bản đều im lặng chịu đựng.ㅤ
ㅤ
Bữa tối tối nay cùng bát canh lê nhỏ này, cộng với tất cả sự giúp đỡ mà Chúc Nhất Kiều dành cho nàng buổi chiều, đã khiến nàng càng thêm cảm kích cô. Sự kính nể ban đầu dường như bớt đi một phần, thay vào đó là một sự gần gũi tự nhiên nảy sinh.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ im lặng uống hết bát canh lê, sau đó mới ngẩng đầu nở nụ cười với Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
Nàng không tiếc lời khen ngợi: "Tỷ tỷ hầm canh ngon lắm."ㅤ
ㅤ
Nói xong, nàng bồi thêm: "Đợi ta khỏi cảm hẳn, tỷ tỷ muốn ăn gì ta cũng sẽ nấu cho ngươi."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Ừm."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hỏi: "Ngày mai tiệc tối vẫn tiếp tục tổ chức chứ?"ㅤ
ㅤ
Sau vụ tập kích ở Thánh Cách Tát Lê, nước Thái Á đã tăng cường phòng thủ trong nội thành, quyết tâm bắt bằng được những kẻ còn lọt lưới đang lẩn trốn trong bóng tối. Ngoài ra, Quốc vương Thái Á đã ra lệnh tạm thời hủy bỏ một số hoạt động công cộng, bao gồm cả các buổi tiệc rượu của giới quan chức.ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều nói: "Hủy rồi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ gật đầu, lại hỏi: "Vậy nếu không có việc gì, ta có thể đến thư viện Á Đối Phương Tát La dạo một vòng không?"ㅤ
ㅤ
Thư viện Á Đối Phương Tát La là thư viện cổ xưa và lớn nhất thế giới sau kỷ nguyên mới, bên trong có rất nhiều sách quý mà nước Y Minh độc lập không có. Minh Phỉ đã muốn đến đó từ trước khi tới đây. Nhưng thư viện này nằm ở ngoại ô hẻo lánh, cách khách sạn họ ở rất xa, mà nàng lại cần phải phối hợp với các hoạt động của Chúc Nhất Kiều bất cứ lúc nào, nên nàng vẫn chưa nhắc tới chuyện này.ㅤ
ㅤ
Nàng nhìn chằm chằm Chúc Nhất Kiều, trong đôi mắt toát lên sự mong đợi, khao khát cùng một chút ý cười vẫn chưa tan biến.ㅤ
ㅤ
Bất chợt, Chúc Nhất Kiều nhớ tới lời Lam Lộ Bạch từng nói:ㅤ
ㅤ
"—Sau khi tiếp xúc nhiều hơn với Minh lão sư, ta cảm thấy nàng giống như một loài động vật thuộc họ chó dịu dàng vậy, ôn hòa nhưng không thiếu đi sức mạnh."ㅤ
ㅤ
Lúc đó cô đã nghĩ gì nhỉ?ㅤ
ㅤ
Cô nghĩ về lần đầu gặp mặt, khi Minh Phỉ đối mặt với họng súng của cô, trong đôi mắt ấy có sự kinh ngạc, kính nể, nhưng chưa từng có khoảnh khắc nào nàng tỏ ra yếu đuối hay hạ mình, thậm chí nàng còn dám đối đầu với cô, nhíu mày từ chối mệnh lệnh của cô.ㅤ
ㅤ
Giống như loài chó dịu dàng sao?ㅤ
ㅤ
Hay giống như một chú thỏ nhỏ nhút nhát đáng yêu?ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều không thể đưa ra đáp án, nhưng cô biết vào lúc này, ánh mắt mình đang dừng lại trên người Minh Phỉ.ㅤ
ㅤ
Thế là, cô trả lời: "Có thể, chúng ta cùng đi."ㅤ
ㅤ
Sáng thứ Sáu, nước Thái Á cuối cùng cũng đón một ngày nắng ráo.ㅤ
ㅤ
Tám giờ rưỡi, Minh Phỉ ăn mặc kín mít, ngồi xe bay của Chúc Nhất Kiều đến trường Đại học Đằng. Nàng quàng khăn, đeo găng tay, gò má bị khẩu trang che kín hoàn toàn. Khi xuống xe chào tạm biệt Chúc Nhất Kiều, đôi mắt hạnh của nàng cười cong tớn như vầng trăng khuyết.ㅤ
ㅤ
Xe bay rời khỏi cổng trường, Minh Phỉ mở khóa một chiếc xe điện tự động ở cổng và chạy thẳng đến phòng thí nghiệm.ㅤ
ㅤ
Đến nơi, các giáo sư đồng nghiệp tò mò hỏi tại sao nàng lại đeo khẩu trang, sau khi biết nàng bị cảm, họ lập tức khuyên nàng quay về khách sạn nghỉ ngơi.ㅤ
ㅤ
"Tiểu Phỉ về nghỉ đi thôi." Giáo sư Tân nói, "Bị cảm mệt lắm, còn chạy đến đây làm gì."ㅤ
ㅤ
"Đúng đấy." Giáo sư Văn tán thành, "Đến lúc đó ta sẽ gửi các bản ghi chép giới hạn của phòng thí nghiệm qua cho ngươi là được mà."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ ôn tồn nói: "Không sao đâu, hôm qua ta uống thuốc đã đỡ hơn nhiều rồi. Đi thôi, Chủ nhiệm An đến kìa."ㅤ
ㅤ
Tiếng bước chân vang lên ở cuối hành lang, dẫn đầu là Chủ nhiệm khoa nghiên cứu Trí tuệ nhân tạo và Robot của đại học Đằng, phía sau là bốn vị giáo sư chuyên gia trong các lĩnh vực khác nhau.ㅤ
ㅤ
Mọi người chào hỏi xã giao theo lệ thường.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ đi ở phía cuối bên phải, hôm nay nàng không đeo kính nên trông càng trẻ hơn, đứng cùng ba sinh viên của đại học Đằng ở hàng sau mà không hề thấy lạc lõng.ㅤ
ㅤ
Nàng vờ như không chú ý đến ánh mắt dò xét của đám sinh viên, đưa mắt nhìn lướt qua các bức vẽ trong phòng thí nghiệm. Sau khi bước vào khu trưng bày ở tầng một, ánh mắt nàng lập tức bị thu hút bởi một robot mô phỏng người (android).ㅤ
ㅤ
Các nghiên cứu viên trong viện đều có lĩnh vực chuyên môn riêng, nàng giỏi nhất là mô phỏng sinh học, nhưng nàng thường mô phỏng động thực vật chứ không phải con người.ㅤ
ㅤ
Trước mắt nàng là một robot mô phỏng người chưa chính thức vượt qua các bài kiểm tra, dù mọi chi tiết nhỏ đều có thể gọi là hoàn hảo nhưng để đạt đến mức độ "thật giả khó phân" thì vẫn còn thiếu một chút khoảng cách.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ chăm chú lắng nghe các giáo sư đại học Đằng giới thiệu và giảng giải. Khi nghe đến những kinh nghiệm quý báu, nàng liền ghi chép vào cuốn sổ tay mang theo bên mình, nghiêm túc như một học sinh nhỏ đi học.ㅤ
ㅤ
Sau khi đi tham quan hết toàn bộ phòng thí nghiệm, thời gian đã trôi qua hơn hai giờ.ㅤ
ㅤ
Lúc rời đi, cuốn sổ của Minh Phỉ đã ghi đầy những ghi chép sâu sắc, nét chữ thanh tú rồng bay phượng múa.ㅤ
ㅤ
Các đồng nghiệp đều biết nàng đang ốm nên sau khi giải thích vài câu với các giáo sư đại học Đằng, họ khuyên nàng về sớm ăn cơm rồi nghỉ ngơi, không cần tham gia buổi họp tổng kết chiều nay.ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ vốn dĩ không có ý định đó, nhưng nghĩ đến việc các buổi họp tổng kết thường dài dòng và khô khan, giống như nghe lãnh đạo đọc diễn văn hơn là thảo luận chuyên môn, nàng lập tức mất hết hứng thú.ㅤ
ㅤ
Thế là sau khi cảm ơn các đồng nghiệp, nàng mở khóa một chiếc xe tự lái để trở về khách sạn.ㅤ
ㅤ
Nàng tự nấu một bát cháo rau đơn giản cho mình, nửa giờ sau bữa trưa, nàng mới uống thuốc cảm.ㅤ
ㅤ
Bên ngoài nắng rực rỡ, nàng về phòng ngủ chợp mắt một lúc, khi tỉnh dậy thì vừa vặn nhận được điện thoại của Chúc Nhất Kiều.ㅤ
ㅤ
"Ngươi đang ở đâu?"ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ dụi dụi mắt: "Ta ở khách sạn."ㅤ
ㅤ
"Ừm." Chúc Nhất Kiều hỏi nàng, "Bây giờ muốn đi thư viện Á Đối Phương Tát La không?"ㅤ
ㅤ
Cơn buồn ngủ của Minh Phỉ tan biến ngay lập tức: "Bây giờ tỷ tỷ có rảnh sao?"ㅤ
ㅤ
"Ta sắp đến khách sạn rồi."ㅤ
ㅤ
Minh Phỉ hẹn với cô: "Vậy ta xuống ngay đây."ㅤ
ㅤ
"Năm phút nữa hãy xuống." Chúc Nhất Kiều nói.ㅤ
ㅤ
"Được, lát gặp lại tỷ tỷ."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều cúp điện thoại, vừa ngước mắt lên đã bắt gặp ánh mắt trêu chọc của người bạn thân.ㅤ
ㅤ
"Chánh án Chúc nhanh như vậy đã biết xót người rồi sao?"ㅤ
ㅤ
Lam Lộ Bạch cười nói: "Còn cố ý dặn người ta đừng xuống sớm để khỏi phải đứng chờ hóng gió nữa chứ."ㅤ
ㅤ
Chúc Nhất Kiều: "Không phải."ㅤ
ㅤ
Phía sau xe bay còn có một người khác đang ngồi.ㅤ
ㅤ
Nàng ta tóc đỏ mắt xanh, khoác trên mình bộ lông thú nhân tạo màu đỏ, chân đi đôi ủng đỏ khảm hồng ngọc. Ngoài ra, khắp người nàng ta chỗ nào cũng là trang sức đá quý lấp lánh, chỉ có bên tai là đeo một đôi khuyên tai bằng đá hắc thạch với màu sắc khác biệt.ㅤ
ㅤ
Nhìn qua chẳng khác nào một con hồ ly đỏ giữa trời tuyết.ㅤ
ㅤ
Nàng ta nhếch đôi môi quyến rũ, giọng nói nhu tình như nước: "Ta ấy à, thích nhất là sưu tầm các tác phẩm nghệ thuật, và cũng yêu nhất là những mỹ nhân tóc đen mắt đen."ㅤ
ㅤ
"Đặc biệt là những người nhỏ tuổi hơn ta một chút."ㅤ
ㅤ
Nàng ta nở nụ cười, đầu ngón tay như làm ảo thuật, bỗng dưng biến ra một đóa hoa hồng đỏ, tiếp theo là một đóa tường vi phấn, một đóa bách hợp trắng nhiều cánh, cùng với phong linh thảo màu tím nhạt…ㅤ
ㅤ
Đối mặt với cảnh tượng kỳ dị này, Lam Lộ Bạch ngồi bên cạnh dường như đã quá quen thuộc, thậm chí còn đầy hứng thú xem náo nhiệt.ㅤ
ㅤ
Chỉ đến khi nàng ta biến ra một đóa hoa dâm bụt đỏ rực, Lam Lộ Bạch mới lập tức nói: "Đừng diễn nữa, mau dùng dị năng của ngươi thu hồi mấy đóa hoa này đi!!!"ㅤ
ㅤ
Người phụ nữ nhếch môi, giơ tay búng nhẹ một cái.ㅤ
ㅤ
Trong tích tắc, tất cả hoa trong xe đều tan thành những cánh hoa li ti rồi biến mất trước khi kịp chạm đất.ㅤ
ㅤ
Nàng ta nói tiếp: "Ta tuy không sánh được với bản lĩnh thông thiên của Chánh án Chúc, nhưng cũng thuộc hàng giàu nứt đố đổ vách, phú giáp một phương."ㅤ
ㅤ
"Lại càng biết cách nuôi hoa, thưởng hoa và thương hoa."ㅤ
ㅤ
Mùi hương hoa còn sót lại nồng nàn chóp mũi, nàng ta cười hỏi: "Nếu Chánh án Chúc không thích, liệu sau khi thỏa thuận hết hạn có thể từ bỏ sở thích này không?"ㅤ